Đời đầy chuyện ngạc nhiên

TRẦN HOÀI THƯ

16864232-md

Supporting Structures, Antony Long

Mùa hạ, thường thường vào giờ ăn trưa, ông Nguyễn vẫn quen lái xe ra bờ kênh, cách hãng khoảng một dặm đường. Trưa nay, ông cũng có thói quen như thế. Ông khóa cửa phòng làm việc. Rồi xuống thang máy. Ngoài kia nắng tháng bảy nhìn đến loá mắt. Những bụi hoa huệ trắng, hoa hồng đỏ khoe sắc. Hàng cây trên bãi đậu xe đứng im bất động. Ông rồ máy. Và mở lại một bản nhạc yêu thích. Xe lăn bánh trên đường. Tiếng hát cũng lăn theo chở ông về một cõi nào của dĩ vãng. Nơi đó là quê nhà. Nơi đó là tình tự. Nơi đó là tuổi trẻ của ông.

Ông tìm lại chỗ ngồi cũ bên giòng kênh đào. Ông tự dành cho mình một niềm vui thầm kín. Trên đầu là chim chóc hót vui. Dưới kia, là một mặt nước êm đềm. Và bóng mát toả xuống cùng với một vài mảng nắng đậu trên bàn. Và gió mát cũng hây hây thổi. Những đoá hoa hôm qua còn nụ bây giờ đã hé nở. Búp hoa vàng dại bên cạnh những đoá dâm bụt vươn lên trên mặt nước. Ông chậm rãi sửa soạn buổi ăn. Vẫn là những món ăn quen, quá quen. Nhưng hôm nay, đặc biệt vợ ông còn dúi thêm một bịch nho tươi. Tự nhiên ông nói thầm: Cám ơn má nó.

Buổi trưa chói chang trên con đường nhựa chạy dọc theo kênh đào. Người ta chỉ thấy bóng một chàng thanh niên Á Châu đang thả bộ cùng với dòng xe cộ dập dìu. Lối dành cho bộ hành quá hẹp nên mỗi khi xe chạy qua là cậu phải ép sát vào trong gần những lùm bụi rậm ven kênh. Ông đoán cậu là người rất xa lạ với vùng này. Cứ nhìn cách cậu lê bước chân mệt nhọc thì biết. Nếu quen thuộc, không ai lại khờ dại phải lội bộ cả một con đường dài đến hai dặm không có một trạm xe bus dừng như thế Tiếp tục đọc

THƠ TẶNG CUỒNG TỪ

(Lư sơn Cuồng Từ tác giả của tiểu thuyết Nơi ẩn náu của sự dối trá)

Tôi cầm súng Cách mạng
đi vào chiến tranh
Tôi khoác áo Cộng hòa
đi vào cuôc chiến
ai cũng bảo
Tôi đi bảo vệ Quê hương

Dân tôi tan tác máu xương!
Quê hương tôi loang lổ!
Bom rơi!
Đạn nổ!
Lá cờ máu biến tôi thành Liệt sĩ
Cờ Cộng hòa cắm trên đầu mộ
Tiển tôi về
Với đất
Trống không…

Tôi chết hai lần
Nhưng cũng tôi còn sống
về nhà xưa,tôi đổi áo cho Cha
Sân gạch vỡ,gạo sạn nhiều,tôi hắt trên tay Mẹ
Một chiều…

Và em ơi
Tôi đi tìm em nữa
người đã vì tôi thành thai phụ
một sớm mai…

Tôi chết hai lần!
Nhưng cũng tôi còn sống!
để ĐIÊN CUỒNG đi
Cắt nghĩa Chiến tranh
Máu đã khô
rừng thiêu đã khép
Vết thương Tâm,sao mãi chưa lành?!

CUỒNG NỘ!
BUỒN!
Sau cuộc chiến tranh
Nên
“ngọn bút trên tay vẫn dòng sầu chảy mực”

Nguyễn Quang Nam

RƯỢU KHUYA

Choàng tay qua vách núi chiều
Chờ trăng non thả cánh diều lửng lơ
Choàng tay vào bóng rêu mờ
Đợi con hạc cũ ngày xưa bay về
Choàng tay tìm lại cơn mê
Tưởng men trong rượu đã chia lìa mình
Choàng vai em , thấy lênh đênh
Nước trôi ra biển để quên đường về
Núi ơi,xa hết tóc thề
Rượu khuya chưa uống, đã nghe trăng tàn…

NGUYỄN NHƯ MÂY

TRÊN NỖI ĐẮNG CAY

KIM HOÀN

2asteGra

Mân Thuỵ Du

“Đôi mắt hồn nhiên. Buồn như tháng giêng. Mây phủ kín trời. Hạt bụi nào trong đôi mắt. Trên nghĩa địa buồn. Ngồi ru nỗi đớn đau.

Tiếng hát cuồng điên. Mộ bia tháng giêng. Hoa phủ kín mồ. Dòng sông phù trầm trong đôi mắt. Tình yêu đầu đời thành nỗi chết trên tay.

Bàn tay người đâu. Cho tôi cầm lấy. Bờ môi nào thơm. Giấc ngủ thiên đường. Cuộc… tình nào nghe chua xót. Trên nghĩa địa buồn. Ngồi ôm nỗi đắng cay. “

NHỚ ANH

Tôi đến nhà Tang Lễ. Một buổi sáng mùa xuân. Trời tháng giêng vẫn còn hơi se lạnh tạo cho tôi cảm giác buồn man mác như vừa đánh mất điều gì đấy trong đời.

Vâng! Tôi đã mất và đang sắp sửa mất đi vĩnh viễn hình hài anh, thân xác anh_ Mân Văn Du_ Cái tên nghe nhẹ nhàng đơn sơ mà cuộc đời thì dường như cơn mộng dài đầy bi thương cảm thán Tiếp tục đọc

NHỚ MÃI PHỐ HOA VÀNG

Tặng Tạ Chí Thân

Dùng dằng ai níu chân tôi lại
Giữa phố mù sương trắng cả chiều
Có em nheo mắt cười trên dốc
Giật mình nỗi nhớ ghé về theo

Nhớ rượu em mời thơm lúa nếp
Bỗng dưng thương lắm khói quê nhà
Đâu phải giang hồ là quên hết
Lắng đọng trong lòng một khúc ca

Không ngỏ lời sao em biết được?
Bước đi bịn rịn lén quay chào
Dù muốn neo tình thêm một chút
Nhưng đời không giữ được chân nhau

Mơ gặp em về qua lối cũ
Mùa trăng cư xá xốn xang tình
Chao chát xứ người bao mặn đắng
Đi về, sao mãi cứ chông chênh

Lãng đãng chiều nay, chiều tháng chạp
Thấy sương lại nhớ phố hoa vàng
Thấy thèm cốc rượu tay em rót
Để biết tôi còn có Việt Nam.

Trần văn Nghĩa
Phan Rang 08/12/2012

Lục Bát Phù Du 1, 2, 3, 4

1.
sống là thơ mộng mà chơi
chết là nhảy giữa giọng cười hư không.

2.
hồn vào giữa trận quay mòng
phù sinh lẽo đẽo tấm thân bốn mùa
con đường mộng mị ban sơ
gối đầu nghe những lời thơ trùng trùng
tưởng như ra khỏi mịt mùng
nửa đời chìm đắm cũng còn loay hoay.

3.
mời em trau chuốt hình hài
tô son cho thắm kẻo hoài xuân xanh
mời em hàm tiếu khuynh thành
để rồi cát bụi tan tành chẳng sao

4.
mời em giữa mộng gọi chào
đêm trần gian mượt mà sau cuộc nồng
mời em môi thắm má hồng
tình vu vơ đắm những lòng ngu ngơ
mời em trang điểm ngày giờ
đi qua phố rộng tình cờ liêu trai
mời em bước nhỏ khoan thai
dấu chân cổ lục, gót hài thiên thu
mời em mắt chứa sa mù
bờ cao dốc thẳm ngất ngư mộng dài
mời em thả tóc mây bay
hồn xanh đảng tử chết say giữa mùa
mời em hiển lộ cơ đồ
đêm trinh tân nhập cuộc cờ nhân sinh
mời em khép mở xuân tình.
còn đâu đô hội để quên ruộng đồng?

Phù Du

BONJOUR VIETNAM

Hải Ngữ

http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=E-vaysmfRnY#!

Tôi chưa bao giờ viết về một nhân vật nào có thực. Trong dăm ba truyện ngắn, tôi vẽ lên những nhân vật tưởng tượng theo ý của tôi, mang nhiều nét hư cấu hơn là thật. Đây là lần đầu tiên tôi viết về một nhân vật đang sống giữa chúng ta, những người Việt tỵ nạn. Một cô gái, nói đúng hơn, một cô bé vừa 19 tuổi.

Tôi phải viết đôi dòng về cô bé, về bản nhạc cô gửi gắm tâm sự. Có lẽ đây là nỗi băn khoăn chung của các cháu sinh ra và lớn lên ở xứ người, muốn tìm về cội nguồn. Nhưng lý do chính để tôi viết về cô vì đây cũng chính là niềm khắc khoải của riêng tôi.

Vào những ngày cuối năm, gần Tết Âm lịch, một người bạn gửi cho tôi một trang nhà có hình một cô bé và kèm theo một bài hát do chính cô hát. Cái tựa đề bài hát làm tôi chú ý, “Bonjour Vietnam”. Cái số vốn Pháp ngữ của tôi đã rỉ sét từ lâu, nhưng đọc một vài hàng chữ, tôi cũng hiểu lờ mờ ý nghĩa của bài hát. Tò mò, tôi bấm nút “play” để nghe cô trình bày.

Trước hết, tôi xin ghi lại lời Việt của D.H., một người trên diễn đàn, đã bỏ công dịch rất thoát nhưng vẫn giữ được nguyên vẹn ý nghĩa tuyệt vời của bài hát. Tôi cũng xin ghi lại nguyên bản của Marc Lavoine và cả bản tiếng Anh để các bạn trẻ dễ tham khảo Tiếp tục đọc

TÂN GIÁO HOÀNG PHANXICÔ I

HẠ NGÔN

bergoglio

HABEMUS PAPAM!

Khoảng 7 giờ tối ngày thứ Tư, 13 tháng 3 tại Rome, khói trắng tỏa ra từ ống khói của Nhà Nguyện Sistine, đồng thời tất cả chuông tại Nguyện đường Thánh Phêrô reo dồn dập, báo hiệu 115 Hồng y từ khắp nơi trên thế giới tụ họp tại Vatican đã chọn được vị giáo hoàng mới.

Khoảng 1 giờ 5 phút sau khi bắt đầu có khói trắng, ĐHY Jean Louis Tauran, người Pháp, trưởng đẳng Phó tế, xuất hiện tại bao lơn đền thờ thánh Phêrô, giữa tiếng reo hò vui mừng của mọi người, long trọng tuyên bố: “Tôi loan báo cho anh chị em một tin vui lớn: Habemus Papam! (Chúng ta đã có Giáo Hoàng). Đó là ĐHY Jorge Bergoglio. Ngài lấy danh hiệu là Phanxicô. Vị Giáo hoàng đến từ châu Mỹ La-tinh, nơi số tín hữu chiếm 42% trong số 1 tỷ 2 tín hữu trên toàn thế giới.

Những ngày trước khi các Hồng y bước vào Mật viện để chọn vị giáo hoàng mới, giới báo chí, truyền hình, và truyền thanh đã bỏ nhiều thì giờ nghiên cứu, tìm hiểu những khuôn mặt sáng giá có thể đắc cử ngôi giáo hoàng thứ 266. Công trình nghiên cứu thật kỹ lưỡng căn cứ vào kinh nghiệm, tri thức, quá trình hoạt động mục vụ tại quê hương và sự liên hệ với Tòa thánh Vatican. Các bĩnh bút của những tờ báo nổi tiếng ở châu Âu và châu Mỹ nêu ra 8 Hồng y sáng giá nhất như sau Tiếp tục đọc

DỰ KHÚC ĐÊM

Buổi tối nằm gối cánh tay
Lắng nghe mạch máu đập ngoài nhịp tim

Nghe hai lá phổi im lìm
Phập phù hít thở nỗi niềm hư không

Nghe tan chầm chậm qua hồn
Niềm vui thuở trước nỗi buồn kiếp sau

Nghe phai dần tóc trên đầu
Và nghe đượm một niềm đau bất ngờ

Đêm đen như nỗi ngóng chờ
Ta thân gỗ mục đợi giờ hoá thân.

Tạ Văn Sỹ

BIỂN VÀ EM TRONG ĐỜI

Và nơi đâu,bao giờ cũng thế
Ngọn đèn khi thắp lên làm ấm cõi lòng
Con đường mất bóng chạm thầm gót cũ
Sao lòng tôi còn mãi một thanh âm

Cám ơn em,mặt trời hồng buổi sớm
Gió ngoài khơi qua kẽ lá bay về
Tôi chợt thấy tóc em ngày xuân trước
Chút nắng vàng trãi xuống áo thu rơi

Và biển đó tình cờ em hiện đến
Trong tách cà phê buổi sáng ngọt ngào
Như cổ vật chìm nơi đáy cốc
Chỉ ngó thầm, không dám chạm vào nhau

Người là thật hay chỉ là chiếc bóng
Mà ngàn năm tôi với tới không cùng
Tóc Huế thề bay –tìm em không thấy
Con đường nào cũng hư ảo mông lung

Nhìn sáng nay biển cùng tôi chợt lạ
Ngồi bên em cứ ngỡ bóng mây trời
Sẽ tan biến cùng nhau trong chốc lát
Quanh chỗ ngồi còn lại sóng xa khơi

Nơi em ở, những chiều mưa ngắn ngủi
Chưa cùng nhau thức với biển đêm dài
Mai đây,khi xe về châu thổ
Mắt có buồn,tôi nhìn mây trắng bay.

MAI VIỆT