Du Ngã

.
Có một ngày không hẳn là đẹp trời, bạn gặp một tụ nhậu gồm những ông tầm từ 55 – 65 tuổi chi đó, ông nào cũng tỏ ra ngoài một phong thái không nghệ sĩ thì cũng cỡ thiền giả trở lên. Họ bàn luận mọi chuyện trên trời dưới biển, nào văn thơ họa nhạc, nào Phật Thiền Lão Khổng. Thể nào bạn cũng nghe họ đá từ Phạm Công Thiện, Bùi Giáng, Tuệ Sĩ, Trụ Vũ, Trịnh Công Sơn… đến Suzuki, Krishnamurti, Alexis Zorba, Kahlil Gibran, Nietzsche… và cả Beatles nữa… (cảm giác sau khi nghe xong rất là kinh khủng khiếp!)
Những “băng đảng” văn nghệ đó dường như có mặt ở khắp chốn dưới cái vòm trời miền Nam này. Họ là thế hệ thanh niên thuở chiến tranh lên đến đỉnh điểm, thời của chủ nghĩa hiện sinh và phong trào hippy tràn vào đất Việt, lúc đó họ còn trẻ, tầm tuổi từ 15 – 25.
Du viết vài dòng cho một ông bạn trong tụ nhậu như vậy, nhân dịp ổng thu thập văn thơ của ổng để “dối già”. Nói về một người mà như điển hình cả một phần thế hệ!
Hắn cứ mãi ngồi đó, chừng như không lớn nữa, dẫu râu tóc lơ phơ, giương cặp mắt trong suốt của trẻ nhỏ, dòm qua đôi mục kỉnh già, nhìn những năm tháng lướt qua, những bóng mùa lướt qua, những con người lướt qua, nhìn chính mình lướt qua như những mảng rều rác chìm nổi trên dòng thời gian…
Hắn cứ mãi ôm chặt tuổi trẻ tóc dài râu rối hippy, những hố thẳm của Thiện, những kỳ dị của Giáng, những phiêu bồng của Trịnh, những lả lướt của Beatles, những u sầu của Thư, những mơ mộng của Nhiên, những bí nhiệm của Bát Nhã… để viết lên cho mình những dòng chữ không thể nào mới nữa, đầy hư không, đầy rong rêu, đầy tay gầy, đầy mộng thường, đầy áo mỏng ngựa hồng, đầy tịch liêu thiên thu, đầy vô ngôn phù ảo, đầy bát ngát rong chơi…
Hắn cứ mãi nhốt trí tuệ trong xác hư, nhốt giấc mơ trong nhà mỏng, nhốt bạn bè trong rượu đắng, nhốt cuộc đời trong chốn chợ chiều…
Hắn tự gọi mình là phù du, để cuộc bình sinh là một cuộc lao mình vào lửa sáng, dẫu có cháy rụi cả xác thân?
Để rồi, hắn như trẻ nhỏ, ngồi bên hiên nhà, chờ xem thế kỷ tàn phai…(TCS)
Một thế kỷ đã tàn rồi, một thế kỷ nữa đang phai!
Du Ngã