Sương Nguyễn

Anh Hai gọi điện thoại từ Thuỵ Sĩ bảo tôi liên lạc với Real Estate broker tìm mua một căn nhà dưới một trăm ngàn, ngay trung tâm thành phố, lựa địa điểm sầm uất nhất để có thể xin việc làm hoặc đi chợ búa được dễ dàng, mới hay cũ không thành vấn đề. Tôi nhờ bà broker người Mễ chọn nhà ngay khu vực tôi đang ở, khu Spring Branch, bên kia Freeway là Memorial Shopping Center và khu nhà giàu ở đằng sau khu shopping. Chỉ cách một con đường cao tốc mà cả hai thế giới khác nhau, khu vực Spring Branch là khu nhà trung lưu, dành cho người già cả, đã về hưu. Phía bên kia là khu nhà cho giai cấp cổ trắng, ám chỉ những người giàu có, sang trọng,khác với giai cấp lao động, còn gọi là giai cấp cổ xanh, phải làm quần quật mỗi ngày để kiếm sống.
Ngoài hai giai cấp trên, giai cấp nhà nghèo, vô sản là sướng nhất, một số những chung cư trong khu Spring Branch chỉ dành riêng cho người có lợi tức thấp hay người nghèo, sống bằng trợ cấp của chính phủ. Một số người nghèo không đi làm cho nên họ sống rất buông thả, vô trách nhiệm, ngủ dậy trưa, suốt ngày chỉ lo ăn uống, rượu bia, hút sách, không chịu đi tìm việc làm để cải thiện đời sống. Tuy họ không có nhà cao, cửa rộng, không có xe mới nhưng đời sống của họ so với giai cấp trung lưu, họ sung sướng hơn nhiều. Họ không phải dậy 5 giờ sáng để đi làm và mãi đến 7 giờ tối mới về đến nhà, những người đi làm còn phải trả đủ loại thuế má, bills biếc thì gởi về đầy hộp thư. Còn về ăn uống, phiếu thực phẩm cấp cho gia đình nghèo dư thừa, cho nên mỗi lần đi chợ, họ chọn toàn món ngon, thật đắt tiền trong khi những người đi làm, lúc nào cũng vội vã, cơm hàng cháo chợ, khi thì một cái hamburger, khi thì một miếng Pizza qua quít cho xong bữa ăn, làm đầu tắt mặt tối cũng chỉ đủ tiền trả nợ nhà,xe và đóng thuế để nuôi dân nghèo. Một xã hội tư bản nhưng lúc nào cũng chú trọng đến những phúc lợi cho người dân, đến nổi làm cho những người dân nghèo sống quá ỷ lại,chỉ muốn dựa vào những phúc lợi này mà không muốn tự lực cánh sinh Tiếp tục đọc →