BỐN ĐIỀU ƯỚC

NGUYỄN BÁ TRẠC

thandenaaa

Cali, một đêm trời tối đen. Đường phố vắng vẻ.Bốn bề yên lặng. Chỉ có tiếng cú rúc, lá rơi xào xạc. Trong một căn chung cư, bốn người đàn ông Việt Nam ôm nhau khóc thút thít.

Cửa mở,Một ông già bước vào, hỏi:

– Tại sao các ông khóc?

Người thứ nhất trả lời:

-Quê hương là nơi chôn nhau cắt rốn. Không nơi nào đẹp bằng quê hương. Vì phải xa quê, tôi nhớ, tôi khóc.

Người thứ hai nghẹn ngào:

-Tim tôi tan nát.Trong gầm trời có 4 tỉ người, nhưng chỉ có một người tôi yêu. Nay người ấy bỏ tôi ra đi nên tôi khóc.

Người thứ ba thở dài:

-Tôi là thương gia. Sang Mỹ chín năm buôn bán thua lỗ. Đi làm thì lê- ốp. Kiếm không ra việc. Ăn oe-phe tủi hổ với vợ con, tôi buồn, tôi khóc.

Người thứ tư lệ rơi lã chã, Vừa nấc vừa nói:

-Phần tôi là thi sĩ. Tuy có công ăn việc làm nuôi thân nhưng thơ tôi rút ruột nhả ra, đời không ai hiểu, không ai khen. Đợi 300 năm nữa thì quá lâu, tôi sốt ruột, tôi khóc.

Ông già ái ngại nhìn bốn người một lượt rồi nói rằng:

– Xin nói thiệt, tôi đây là thổ thần. Đêm đêm nghe các ông nhậu xong ôm nhau khóc, tôi mủi lòng, tôi muốn giúp. Vậy ngày mai đúng nửa đêm, các ông đến ngồi bên cửa sổ, tôi sẽ cho mỗi người một điều ước. Khi nhìn về hướng đông sẽ thấy một ngôi sao xẹt qua, hãy đọc nhanh lời ước ắt sẽ toại nguyện.

Đêm sau, bốn người không nhậu, ăn mặc chỉnh tề, bắt ghế ngóng ở cửa sổ. Nửa đêm từ hướng đông có ngôi sao sáng xẹt qua, bốn người cùng la lên những điều ước khác nhau:

– Ước chi tôi được giàu có

– Ước chi người tôi yêu trở về

– Ước chi đời yêu mến thơ tôi

Riêng có người buồn nhớ quê hương ước tới những hai điều. Tại sao? Ông mong trở về nhưng không mong đấu tố, không mong đói rách và đi cải tạo. Cho nên ông nhắm mắt ước đại cả hai điều trong một câu ngắn ngủi:

– Ước chi tôi được trở về mà mọi việc vẫn y như xưa.

Vì những lời khấn nguyện chân thành, đọc rất nhanh, đúng vào phút linh thiêng có sao sáng xẹt qua cho nên mọi điều đều được linh ứng.

Một năm trôi đi…

Cali, lại một đêm trời tối đen. Đường phố vắng vẻ. Bốn bề yên lặng. Chỉ có tiếng cú rúc, lá rơi xào xạc. Trong căn chung cư vẫn bốn người đàn ông Việt Nam ôm nhau khóc.

Cửa mở, ông già bước vào hỏi:

-Tại sao các ông vẫn khóc?

Người thứ nhất kể:

-Sau khi ước xong quả tôi có được trở về quê hương. Mở mắt ra, đứng ở chợ Bến Thành, mọi việc bình thường; Nha, bộ, phủ y như xưa. Trên trời pháo kích xuống, lựu đạn nổ bên đường. May quá tôi không bị xây xát gì. Hiềm lúc ấy dân vệ đang soát giấy tờ, mở ví ra chỉ có giấy drai-vơ-lai-xân Mỹ. Cảnh sát nhốt về tội trốn quân dịch. Lại bán hết cửa nhà mới được thả ra và xuất cảnh qua bên đây. Nay tôi xa quê, tôi nhớ, tôi lại khóc.

Người thứ hai kể:

-Tim tôi tan nát. Người tôi yêu quả có trở về, yêu thương tôi hết lòng. Chúng tôi ra nhà thờ làm phép cưới, mua nhà ở chung. Hiềm vì yêu tôi quá, nàng hay ghen,đi đâu cũng vặn hỏi. Nóng giận thì trói tôi vào chân giường tra khảo…tôi chán, tôi khóc.

Người thứ ba thở dài:

-Nay tôi đã giàu. Buôn bán tấp nập, một vốn bốn lời.Tậu xe tậu nhà. Hiềm vì công việc kinh doanh bận rộn, không đủ thì giờ săn sóc gia đình. Vợ tôi chờ tôi ra khỏi nhà là cắm sừng lên đầu tôi, sẵn tiền, con cái không chịu học hành mà đổ đốn, hễ nói là chúng cãi hỗn láo. Tôi uất, tôi khóc.

Người thứ tư là thi sĩ, gạt lệ:

-Đời đã hiểu tôi. Thơ tôi ai cũng thích, ai cũng mến yêu. Bài có vần họ thích, bài không vần họ cũng thích. Dẫu vậy, ở đây nhà xuất bản in giùm là may lắm chứ tiền nong không có.Tám tháng nay thất nghiệp không lương, tôi phải đến đây ăn nhờ ở đậu anh em… Các điều ấy thì tôi không ke. Nhưng ở đây, ai cũng buồn, ai cũng khóc. Tính tôi văn nghệ, hễ có đông người khóc là tôi phải khóc theo…

NGUYỄN BÁ TRẠC

TỪ ĐỘ MAI VÀNG

Ra đi …
từ độ mai vàng

tấm thân là gió
đại ngàn thông reo

chân chim
qua suối qua đèo…

mây trôi đồng vọng
trăng treo đỉnh đầu !

nhục vinh
muôn vẻ muôn màu

qua cầu ngã nón
cúi đầu chào nhau

hôm nay …
đến tận ngàn sau

tâm không một vật
nhìn nhau mà cười .

Sài Gòn 2013
Nguyễn Ngọc Thơ

những hôm trời mưa

những hôm trời mưa
sao rất nhớ
từng hàng bong bóng
vỡ đầy sân
quanh co một thoáng
trời vô vọng
đời vỡ tan rồi
mộng vấn vương
bốn phương mây trắng
người xa vắng
cay đắng bên trời
mây trắng mây
vài chiếc lá bay
tình theo gió
đôi giòng lệ nhỏ
mộng tàn phai
hôm người ly biệt
Thu rất sớm
từng làn hơi lạnh
buồn mắt môi
tím con phố nhỏ
xưa hò hẹn
tím cả giòng sông
ngóng đợi chờ
ngày tháng trôi qua
tình biệt xứ
chân trời góc biển
một mùi hương

Lê Minh Châu

dù chỉ một lần cũng không thể

Âu Thị Phục An

overcorive

Ba mươi cây số là đoạn đường khá mệt cho một kẻ sức khỏe tồi như tôi nếu đi xe ôm. Nhưng tôi phải đi vì không thể không đi. Phược không có điện thoại bàn cũng không có di động. Toàn là mượn là nhờ hàng xóm khi gọi cho tôi, thỉnh thoảng, như một nhắc nhớ sự hiện diện của anh bên tôi, hoặc là gọi những khi say, để nghe tôi cằn nhắn. Phược cứ cười he he, nói rằng rất khoái nghe tôi chửi. Xưa cũng vậy, giờ cũng vậy.

Phược đứng chờ trước cổng ngôi trường cấp hai. Anh mặc cái sơ mi đen quần jeans bạc màu, không có mũ trên đầu. Cái gương mặt ngã màu đen cháy vẫn quen thuộc và xấu xí như hồi còn trẻ. Anh nheo nheo mắt vì bị nắng chói, tia nhìn đăm đăm bất động vào những chiếc xe chạy qua. Anh chờ tôi. Cái dáng đứng cong veo nhẫn nại lạ thường. Cho nên mỗi lần nhìn thấy anh tôi đều nghe nơi tim mình có một cái đau kỳ cục.

Hầu như qua bao nhiêu khúc quanh queo của định mệnh, Phược vẫn còn đứng chờ tôi như thế.

Chiếc xe ôm thả tôi xuống lề đường. Phược giật mình chạy ra đón. Cái cười mừng rỡ rộng đến thấy cả khoảng răng sún của hàm trên. Một lần Phược than thở, răng anh xệu xạo hết rồi em. Bàn tay hối hả đưa ra của Phược chợt khựng lại rồi cho vào túi quần. Rồi bàn tay kia cũng xỏ vào túi quần bên kia. Mỗi khi đi bên tôi Phược luôn có cái dáng vẻ như vậy. Cam chịu. Háo hức. Thèm muốn một cái nắm tay . Nhưng luôn dấu biệt nó đi. Như con ốc rút vào cái vỏ cứng, mặc cho gió thổi xoay tròn…

Xe Phược là chiếc Cup cũ mèm. Là cái cần câu cơm cũng khá lâu trong quãng đời dẹp bút làm đủ nghề để sống. Tôi bâng khuâng ngồi sau lưng cho anh chở về nhà anh. Rốt cuộc hai đứa cũng chỉ còn lại một mình.

Một đống lộn xộn đồ đạc báo chí và đầy bụi trong cái phòng khách nhỏ xíu của Phược.

Anh lăng xăng dọn dẹp và xin lỗi . Tôi ngồi dưới giàn bầu hồ lô. Phược nói em có thích hôm nào anh để dành cho một trái khô đem về treo chơi. Tôi gật đầu. Em uống cà phê nhé? Tôi cũng gật đầu. Phược chạy đi đâu đó. Chắc là ra quán…

Hình của Tiên, vợ Phược, treo trên tường. Bên cạnh treo một tấm mi ca có viết bốn câu thơ chữ Hán mà tôi không thấy rõ, nhưng đoán là thơ của Phược khóc vợ. Mỗi chiều, sau khi chạy xe về, thay vì cầm bút viết lách, Phược lại chỉ cầm một xị đế uống một mình trước bàn thờ vợ. Có lần anh than như vậy qua điện thoại với tôi. Tôi cố khuyên anh viết lại đi, dù không kiếm được tiền hay danh tiếng gì thì cũng là viết cho mình và bạn bè đọc Tiếp tục đọc

DẤU ÁI

Kim đồng hồ mải miết từng ngày
Năm tháng tìm về cuốn gió bay
Tất tả mang theo đôi gót ngọc
Vội vàng khép lại bóng vai gầy
Mênh mông biển mặn mà nồng thắm
Trùng điệp đồi mơ mộng đắm say
Một phút gối tình tay chắp lại
Nhìn thời gian đuổi tuổi thơ ngây.

Bạch Ngọc Phước
Sandefjord 09.03.2013

NGÀY HỒN NHIÊN TỎA NẮNG

(Trích từ NHI ƠI!)
HỒ ANH TUẤN

yuchunming

Hôm nay Đức Đạt Lai Lạt Ma đến thuyết giảng ở Long Beach. Nhi có thích đi nghe không, anh đón.”

Tôi message cho Nhi trong giờ ăn trưa, rất nhanh, Nhi gọi lại :

– Ờ, ờ đi chớ…Nhi rất muốn gặp ông ấy để coi có giống cái ông Đạt Ma xách dép, cửu niên diện bích mà ngày xưa anh vẽ cho Nhi không!

Thật là báng bổ thánh thần, đi nghe thuyết pháp là để cho tâm hồn hướng thượng, trí tuệ thăng hoa. Ai như Nhi chỉ chăm chú tìm cái hình ảnh ông Đạt Ma xách dép lang thang và chín năm quay mặt vào vách núi! Nhưng thôi, dụ được Nhi ra khỏi nhà là may lắm rồi. Vì cũng đàng sau những chữ ờ ờ đó rất nhiều khi là… Nhi thích lắm…Nhi thích lắm nhưng…( Nhi sẽ liệt kê cả ngàn lý do chính đáng để mà từ chối không đi.)

Trong hồi ức tôi, Nhi mãi mãi là con bé 13 tuổi chân không chạy lang thang trên bãi cát, tay xách đôi giày vải, miệng hát líu lo…Tôi quen Nhi từ dạo ấy. Những hạt cát Nhi chạy qua hất tung vào mặt mũi tôi khi tôi đang nằm phơi nắng, tôi gằn giọng:

– Ý tứ một chút, cô bé.

Nhi nhìn tôi như nhìn một sinh vật lạ rơi từ hành tinh khác xuống:

– Xin lỗi anh!

Câu nói thật đơn giản và lễ độ, nhưng tôi nhìn thấy trong cái nhếch môi gần như là mĩm cười tinh nghịch: chỗ này của tôi, anh là ai? ráng chịu đi …

Tôi kéo đôi giày vải con bé cầm trong tay để nó không thể chạy :

– Cô bé nói gì?

Hai mắt con bé tròn thô lố ngạc nhiên:

– Ơ ơ, Nhi có nói gì đâu, Nhi chỉ xin lỗi thôi mà!

Tự nhiên biết con bé tên Nhi, tôi buồn cười nhưng giả bộ nghiêm trang:

– Vậy mà tôi nghe ai nói: Ráng chịu đi.Ai biểu nằm ngay đường tôi chạy.

Con bé phá lên cười ngặt nghẽo:

– Ơ ơ, câu đó Nhi chỉ nghĩ trong đầu chớ đâu có nói ra…

Đó là những ngày  cuối năm 1973 khi tôi ra Nha Trang nghỉ trước khi lên đường du học. Tôi không biết lắm về những gì xảy ra vào những ngày tàn cuộc chiến ở quê nhà. Chỉ biết không còn những cái check papa gởi nữa, bặt tin tức gia đình tới 2 năm …Trường cho vài việc làm trong thư viện để có chút tiền sinh sống… Rồi ra trường, cày như điên để trả nợ tiền học, gởi về cho gia đình ở VN, lo cho đủ số tiền trong ngân hàng để bảo lãnh ba mẹ và các em… Tôi đâu còn thì giờ để băn khoăn về một con bé 13 tuổi chạy lang thang trên cát nữa…

Rất nhiều năm sau tôi gặp lại Nhi lạc lõng trên sân trường đại học…Khi cô cần một counselor người Việt để tư vấn giúp cô những điều cần thiết khi ghi danh.

Lần gặp này, Nhi không cầm trên tay đôi giày vải để tôi níu lấy không cho cô chạy đi mà chỉ có một chiếc Kindle Fire nhỏ. Tóc cô vẫn ngang vai và bay loạn xạ trong gió. Mắt vẫn thô lố nhìn tôi và miệng cũng mím lại khôn ngoan mà những ý nghĩ thì hiện hết ra trên mặt…Cũng ơ ơ, ờ ờ như hồi nhỏ và vẫn những tiếng cười giòn tan giòn rụm như bánh tráng nướng.

Có bao giờ cô khóc không nhỉ? Tôi tự hỏi và ước chi cuộc đời luôn mang đến cho cô những niềm vui bất tận…

HỒ ANH TUẤN

Hồ Anh Tuấn , một người viết rất nhiều nhưng không hề show ở đâu – chỉ dành riêng cho trang Tương Tri- Dân Nhatrang , du học 1974 tại Washington DC,hiện sống và làm việc ở Mt. Sac , Walnut City, CA. Truyện của Hồ Anh Tuấn mang nét trong trẻo hồn nhiên  tuổi thơ. Xin trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

ĐÔI MẮT NGƯỜI YÊU CŨ

Dẫu có đi cuối đất cùng trời
Vẫn không hề quên đôi mắt ấy
Đôi mắt buồn đã thay tay vẫy
Lần đầu vẫy gọi cuộc tình tôi!
Phải chăng là “Đôi mắt có đuôi “
Em đã cột đời tôi từ đó?
Mười lăm năm vó ngựa bên trời
Vẫn gõ nhịp đường trường thương nhớ
Đôi mắt buồn của người yêu cũ
Như sao sa xuống vực hồn tôi
Để đêm đêm mọc lời hò hẹn
Dẫu trong mơ người biết không người ?
Dẫu có xa hết “ Tuổi yêu người “
Vẫn không hề quên đôi mắt ấy
Ôi đôi mắt đen tròn lay láy
Thắp đèn mộng mị giữa lòng tôi!

Trần Dzạ Lữ

Đà Lạt tháng giêng hồng

Nếu như trời không gió
Mưa sẽ về đồi thông
Nếu như em không đến
Sẽ vô cùng mênh mông.

Đà Lạt chiều xuống thấp
Bóng ai bên hàng cây
Chắc nỗi buồn đứng nấp
Cho trời chiều đầy mây.

Bỗng dưng lòng hoang vắng
Gió lạnh đâu tìm về
Từ cõi nào sâu thẳm
Để buồn lên tái tê

Giọt sương như lay động
Nõn xanh bên bờ hồ
Bóng em như xao động
Trong tim anh từng giờ

Nếu như em không đến
Đà Lạt tháng giêng hồng
Hoa quỳ không còn nở
Giữa vô cùng mênh mông.

Huỳnh Hữu Võ

Nhớ chiều xuân hôm đó

Phạm Lê Huy

guitar-veronique-radelet

Đồi Phượng Hoàng, ngày… tháng… năm 197…

Sim thân quí,

Sau mấy ngày ăn Tết sớm với gia đình, Quân trở lại đơn vị vào trưa 30 tháng chạp. Chưa kịp nghỉ ngơi thì xế chiều lại được lệnh ba lô ra bãi đáp bay gấp vào đồi Phượng Hoàng. Sim thấy không, lính chiến là thế đấy, đâu có được nghĩ ngơi nhiều. Cũng may mấy ngày nay tiền đồn này tạm bình yên vô sự.

À… Vì mãi đọc lệnh hành quân, suýt nữa Quân quên mất chuyện này nếu không nhờ chú lính bếp nhắc “Còn túm này nữa… Thẩm quyền !” – “À há… Cám ơn em… Xách theo giùm qua đi !”. “Túm này” là cái giỏ lác có hai đòn bánh tét, một hũ dưa chua củ kiệu của má Quân và bịch bánh mứt Sim làm với cái thiệp xuân mà Sim khéo léo gói ghém cho. Lại thêm một chục cái thiệp xuân của các bạn cùng lớp tự làm lấy nhờ Sim chuyển đến các anh lính trong đơn vị Quân. Những tấm thiệp ấy tuy đơn sơ tuy “học trò” nhưng chứa chan tấm lòng hậu phương thiệt nồng ấm. Cám ơn Sim và các bạn nhiều lắm.

Sim này,

Một tuần phép của Quân qua cái vèo, lẹ quá. Nhưng vậy cũng đủ rồi, cũng diễm phúc hơn những người lính chiến khác rồi. Trong lúc mình ăn Tết với gia đình với người thân thì những người lính chiến ấy phải trực diện với chiến trường, với bao bất trắc hiểm nguy để cho hậu phương mình được yên bình Tiếp tục đọc

Thư Pháp Nàng

không buông thả hồn yêu
nét ngang tựa vết cắt
nét sổ thảng thốt chiều
chữ tình vừa phóng bút
nàng gởi ý chờ nhau

tôi mang theo chữ nhẫn
đáy mắt ấy long lanh
bao đêm người trên vách
khuôn mặt vẫn gượng cười

sao xuân này mực cũ
không đọng nổi chữ tâm
chữ hoài chưa trọn vẹn
rơi xuống nghiên âm thầm…

TRƯƠNG QUANG KHÁNH
Tác giả đã là một nhà thơ trước khi là một nhà giáo, và đã là một nhà giáo trước khi là một nhà báo. Hiện sống và làm việc tại Sài Gòn.