DÃ QUỲ

Nghe em mùa chín đồi xưa
Trăng loang sông gió ngự bờ chiêm bao

Tôi về Eo Gió nao nao
Ngại vàng vai áo rụng vào tương tư

Đà mây, Lạt gió… hình như
Và hình như phố ảo từ mắt em

Dốc người run mấy chân quen
Cầm hoa em ghé hiên mềm cỏ sương

Đà Lạt xanh, Đà Lạt hương
Dã quỳ ơi chớ quên đường nhà tôi!

Phan Rang, 15.11.2005
BÙI DIỆP

THƠ ĐỀ TRÊN CHIẾC LÁ

Mỏng manh làm chiếc lá me
Chở bao sương khói đi về với em
Bờ vai nghiêng nắng mai lên
Để ngày mưa tới vờ quên tuổi mình

Thời gian là cõi vô tình
Đi qua mái tóc lặng thinh– bạc màu
Vui buồn ai thắt lòng nhau
Bóng hình thưa thớt qua cầu nước trôi

Thương em bỏ lại chỗ ngồi
Ngỡ mùa lá rụng quanh tôi còn nồng
Đêm nằm chờ mảnh trăng cong
Mới hay cơn gió ngoài song se buồn

Hàng cây im bóng bên đường
Loài chim khản tiếng qua vườn gọi thu
Nhẹ không một lớp sương mù
Em xa cuối dốc bay vù lũng xanh

Người đàn nhặt sợi tóc mình
Hỏi ai vương vấn cuộc tình đã xa
Đứt dây còn lại mình ta
Ngoài kia chiếc lá me già vừa rơi.

Từ Kế Tường

TÍM MỘT MÀU IRIS.

Tôn Nữ Thu Dung

il_570xN.289174882

Trong giấc mơ, Thùy Mị choàng chiếc khăn lụa màu tím sẫm, gió lồng lộng muôn phía như cuốn Mị và chiếc khăn bay cuồng loạn về phía chân trời, tóc Mị trôi dài vương mắc như dãi lụa đen mềm trong chiều dần tối.Đôi mắt Mị chới với gởi đi một cái nhìn hoảng loạn. Tôi gọi Mị ơi, Mị ơi thảng thốt và thức giấc với những giọt mồ hôi đẫm áo.

Khung cửa sổ mở ra một khoảng trời cao xanh trong và dập dờn những đóa Iris như sóng lượn. Có lẽ giấc mơ của tôi đã nhuộm tím sẫm màu Iris tự bao giờ…

Đôi mắt Mị luôn rủ xuống như một bóng tối thầm với hàng mi chấp chới. Đôi mắt của một con sóc buồn lẻ bạn… Khi nhìn thấy tôi, Mị ra dấu cho tôi ngồi cạnh… Quyển Kinh Thánh bằng cổ ngữ với chiếc bìa da thú lạ mắt của một Mục Sư tặng Mị ở đảo Pattaya nằm ngay ngắn trên bàn viết đang mở ra ở một trang bất chợt… Như một ngày nào trước đó ở quê nhà… chiếc bàn viết rộng chưng đầy thú bông và sách vở luôn có một quyển đang mở nửa chừng để lúc nào gặp tôi, đôi mắt Mị cũng rực sáng hồn nhiên.

– Mị đang đọc Anh Chi Yêu Dấu… dễ thương ghê vậy đó Tiếp tục đọc

Đi Tìm Thương Nhớ…!

Ghế đá giờ lặng im
Hành lang giờ lặng im
Gió ngập ngừng không thổi
Hương thừa em còn nguyên?

Còn mình anh mình anh
Lối xưa chầm chậm bước
Nghe cây lá thì thầm
Những lời xưa hẹn ước

Giờ mình anh mình anh
Vạt nắng dài lối nhỏ
Đi về trong nhung nhớ
Tiếng cười em còn đây…

Giờ mình anh mình anh
Mơ hoài bao kỉ niệm
Thương một làn tóc rối
Bao năm mải miết tìm…

Giờ còn đâu còn đâu
Đôi mắt huyền diệu vợi
Giờ về đâu về đâu
Một người đang ngóng đợi!

Trần Huy

CHÙM THƠ NHỎ CHO NHA TRANG

CÂY PHONG BA TRONG PHỐ

Kiên gan với nắng đối mặt với gió
Tán lá xoè ô che đất khô cằn
Quên sóng biển dịu êm và cuồng nộ
Xếp hàng chờ người cũ lại về thăm.

ĐAN VIỆN CARMEL

Người nữ tu lặng yên dường Đức Mẹ
Hiến lòng thành trong suốt tựa pha lê
Ta vô thần lạ nhìn như đứa trẻ
Đến lượt ta yên lặng đếm chân về.

RỪNG XƯA

Bãi Tiên đón người ngang lưng núi
Phố biển xa mờ trong nắng thu
Triều lên gọi sóng về thăm hỏi
Em hay rừng xưa thôi hoang vu.

Nguyên Vi

Ngũ Vị Hương

Lưu Thy

536299_421233611265351_858790252_n

Nhất dương chỉ
Nhị thiên đường
Tam tông miếu
Tứ đổ tường
Ngũ vị hương!

TỰA

“Anh thấy đó! Cái quán không có gì là bề thế. Cũng thường thường vậy thôi, xấu nữa là khác. Vậy mà đông khỏi biết! Anh có thấy xe đậu đầy ắp bên ngoài không? Tiệm chả quảng cáo quảng kiết gì hết! Cái bảng hiệu cũng do cha chủ vẽ, số 5 với chữ Hương sơn đỏ chói mới nhìn tưởng tháu, nhưng nhìn kỹ thì uốn éo lên xuống như bài quyền. Cha chủ tiệm là con nhà võ thứ thiệt! Chịu khó làm ăn, không tứ đổ tường! Anh nhìn ổng kìa, cầm dao cầm đũa làm món ăn mà cứ như múa quyền. Bà vợ thì hiền khô, ít nói, nhưng chế biến mấy món ăn mới thì khỏi nói, số một trên đời không ai bằng! Còn năm cô con gái thì …thì… biết nói sao đây…ơ…ơ… mỗi cô mỗi vẻ, không cô nào giống cô nào, như từng tờ lịch Tam Tông Miếu. Hễ đã tới quán này thì đi ngang qua không đói cũng phải dừng. Không phải mình tui, hình như ai cũng vậy! Không hiểu tại sao?”

Lời của anh tài xế cứ đều đều rót vào tai nhưng mắt tôi không ngừng theo dõi từng động tác, từng cử chỉ, từng điệu bộ của năm cô con gái ông bà chủ quán. Có cái gì đó gần gũi mà xa xăm lôi cuốn không thể nào tả được. Năm cô như năm tảng màu, năm nốt nhạc, hay đúng hơn năm mùi vị trong những đĩa thức ăn, trộn lẫn hòa quyện vào nhau mà thành một cái gì đó mới lạ mà lôi cuốn đến thèm thuồng.

Có phải đây là lý do tại sao?

NHẤT HƯƠNG

Ông chủ quán gốc gác người địa phương, dòng dõi con nhà võ, quê An Vinh An Thái. Được cha truyền gần hết món nghề, ông cha ỷ y có người nối nghiệp, ai ngờ thằng con có máu nghệ sĩ giang hồ, năm 16 tuổi đã xin cha mẹ thoát ly theo gánh Mãi Võ Sơn Đông. Hai ông bà can không được thằng con giang hồ lãng tử, bà mẹ chỉ biết khóc ròng, còn ông cha, sau một đêm hai cha con tâm sự, mới đem ngón Nhất Dương Chỉ và những đòn phép gia truyền còn lại mà dạy hết cho con Tiếp tục đọc

Trong đời có bụi… đôi khi.

Chào Buổi Sáng

Sớm mai nổi hứng ra vườn
Đi cho hết cõi vô thường xem sao?
Đi từ bước một chiêm bao
Thêm hai, ba, bốn… té vào trăm năm!

Bụi

Mênh mông mênh mông mênh mông
Tôi lây lất giữa thinh không kiếp người
Bụi đời bụi đời bụi đời
Trong đời có bụi, tôi ngồi xót xa.

Mơ Mộng

Tôi thường mơ mộng bên hiên
Có hoa có bướm có tiên trên đời
Tỉnh ra chỉ thấy mặt người
Đôi khi có cả đười ươi, hết hồn !

Trở Lại

Buổi về phố thị lấm lem
Uống ly trà đá đã thèm giấc trưa
Đêm, đèn xanh đỏ đong đưa
Sài Gòn trở lại nghe thừa bước chân.

Văn Công Mỹ

QUA TRƯỜNG NỮ

Hai mươi năm mới về ngang cửa lớp
Bước so le thương tóc ngắn tóc dài
Phượng đã bao lần đỏ thềm rêu biếc
Bao lứa đôi xa thời con gái con trai

Hai mươi năm lang thang trên mình Đất Nước
Ta dần vơi tuổi trẻ tiếng cười
Bài giảng của thầy cô thuở trước
Bàn tay cầm chút chữ nghĩa hổ ngươi

Khi quay về như tên thất chí
Áo mây bay trắng buổi tan trường
Trong các em có hình bóng chị
Nghe ngực mình rung lại những hồi chuông

Bất chợt về trong lòng phố biển
Ngang qua trường ríu rít tiếng thơ ngây
Các em đâu hay có người lang bạt
Biết tìm đâu đàn sẻ cũ xa bầy.

Trần Viết Dũng

Nước Mắt Trước Cơn Mưa, Jan Wollett 2/2

Jan_Wollett JAN WOLLETT

Gã được bình yên suốt chuyến bay. Gã thật mạnh, không bị bất tỉnh lần nào. Tôi đi về phía sau lần nữa, thấy Val, Daly và Joe Hrezo đang cố kéo một người đàn ông mắc kẹt trong cầu thang sau. Cửa máy bay sau không đóng được. Người ấy bị kẹt trong thang, gẫy chân. Sau cùng họ lôi được người này ra, mang vào trong phi cơ. Val và tôi cố bó cái chân gẫy với một miếng gỗ – Lúc ấy Joe bảo tôi rằng thông tín viên người Anh không trở lại được. Anh ta bước ra phi đạo Đà Nẵng để thu hình đám đông, rồi vô phương trở vào phi cơ trong lúc rối loạn. Anh ta còn ở trong đài kiểm soát. Ken Healy hứa sẽ có một chiếc trực thăng Air America đến đón. Về sau, anh ta cũng đã trở vào được Cam Ranh. Val, Atsako và tôi tiếp tục cấp cứu cho mọi người trên tàu. Việc này chiếm hết thì giờ và tôi đoán là khi đã bay được một giờ đồng hồ thì chúng tôi mới bắt đầu nhìn đến các hành khách khác không bị thương. Tôi thấy vẻ kinh sợ trên mặt họ. Cuối cùng, họ nhận thức được họ đã làm những gì. Họ bắt đầu hỏi “Còn những chuyến bay khác nữa không?”

Chúng tôi trấn an bằng cách nói thác: “Còn chứ, còn nhiều chuyến nữa.” Những người này bây giờ đã hiểu ý nghĩa việc bắn giết đồng bào để leo vào chuyến bay. Bây giờ họ ân hận. Đành nói dối thôi, chứ chúng tôi cũng biết sẽ không còn chuyến nào ra Đà Nẵng nữa. Đây là chuyến chót. Những người đi sau không ra nữa. Ken Healy đã liên lạc với Don McDaniel của chuyến 727 kế, bảo anh ta đợi chúng tôi ở Phan Rang, và bảo anh ta điện cho Dave Wanio quay lại Sàigòn để sửa soạn việc hạ cánh khẩn cấp. Tàu chúng tôi hư hỏng nặng, Ken không dám chắc bánh xe buông xuống được khi chúng tôi xuống Sàigòn. Tôi hiểu điều đó có nghĩa gì Tiếp tục đọc

RỒI CŨNG SẼ NHƯ SÔNG.

Rồi cũng sẽ như sông trôi biển dồn sóng lạ
Như tóc em xanh xanh những tháng năm dài
Như cánh cửa khép lại những ngày yêu dấu
Như một con đường giờ đã mất hết chân ai

Anh cũng như con chim đã mệt quá bầu trời
Có vỗ cánh hát cũng không còn vui hơn nữa
Anh dữ dội cũng không hơn gì cơn bão rớt
Hết thanh xuân anh mới hiểu được tình đầu

Ngay ở giữa đám đông anh mới hiểu buồn rầu
Khi cô quạnh anh mới hiểu cô đơn là ghê gớm
Đời cũng giống như là một quân bài số phận
Anh mất em có nghĩa là anh được quá nhiều

Tình đi mất nghĩa là tình không bao giờ ở lại
Cũng giống như em thôi đã biến khỏi cuộc đời
Anh mừng quá như nô lệ thoát vòng xiềng xích
Như Tự Do kia đang than khóc nhớ … ngục tù .

Nguyễn Tấn Cứ