Lưu Thy

Nhất dương chỉ
Nhị thiên đường
Tam tông miếu
Tứ đổ tường
Ngũ vị hương!
TỰA
“Anh thấy đó! Cái quán không có gì là bề thế. Cũng thường thường vậy thôi, xấu nữa là khác. Vậy mà đông khỏi biết! Anh có thấy xe đậu đầy ắp bên ngoài không? Tiệm chả quảng cáo quảng kiết gì hết! Cái bảng hiệu cũng do cha chủ vẽ, số 5 với chữ Hương sơn đỏ chói mới nhìn tưởng tháu, nhưng nhìn kỹ thì uốn éo lên xuống như bài quyền. Cha chủ tiệm là con nhà võ thứ thiệt! Chịu khó làm ăn, không tứ đổ tường! Anh nhìn ổng kìa, cầm dao cầm đũa làm món ăn mà cứ như múa quyền. Bà vợ thì hiền khô, ít nói, nhưng chế biến mấy món ăn mới thì khỏi nói, số một trên đời không ai bằng! Còn năm cô con gái thì …thì… biết nói sao đây…ơ…ơ… mỗi cô mỗi vẻ, không cô nào giống cô nào, như từng tờ lịch Tam Tông Miếu. Hễ đã tới quán này thì đi ngang qua không đói cũng phải dừng. Không phải mình tui, hình như ai cũng vậy! Không hiểu tại sao?”
Lời của anh tài xế cứ đều đều rót vào tai nhưng mắt tôi không ngừng theo dõi từng động tác, từng cử chỉ, từng điệu bộ của năm cô con gái ông bà chủ quán. Có cái gì đó gần gũi mà xa xăm lôi cuốn không thể nào tả được. Năm cô như năm tảng màu, năm nốt nhạc, hay đúng hơn năm mùi vị trong những đĩa thức ăn, trộn lẫn hòa quyện vào nhau mà thành một cái gì đó mới lạ mà lôi cuốn đến thèm thuồng.
Có phải đây là lý do tại sao?
NHẤT HƯƠNG
Ông chủ quán gốc gác người địa phương, dòng dõi con nhà võ, quê An Vinh An Thái. Được cha truyền gần hết món nghề, ông cha ỷ y có người nối nghiệp, ai ngờ thằng con có máu nghệ sĩ giang hồ, năm 16 tuổi đã xin cha mẹ thoát ly theo gánh Mãi Võ Sơn Đông. Hai ông bà can không được thằng con giang hồ lãng tử, bà mẹ chỉ biết khóc ròng, còn ông cha, sau một đêm hai cha con tâm sự, mới đem ngón Nhất Dương Chỉ và những đòn phép gia truyền còn lại mà dạy hết cho con Tiếp tục đọc →