Người ăn gió

Nhật Chiêu

40146371_137326sm[1]

Ăn gió? Và cuối cùng, gió là thức ăn duy nhất mà tôi có thể ăn được sau chứng bệnh quái ác kia. Tôi không còn có thể chạm đũa vào cơm, canh, cá, thịt… chứ đừng nói gì đưa chúng vào miệng. Toàn bộ cơ thể của tôi từ lâu rồi dị ứng với các thứ ấy.

Ban đầu tôi thử ăn trái cây. Chỉ được vài ngày thôi. Rồi thì cả hoa quả cũng làm tôi lợm giọng.

Nghĩ người ăn gió… ( Nguyễn Du)

Một đêm kia, trên sân thượng của một trà quán, tôi bất ngờ khám phá ra mình ăn được gió. Một miếng gió bỗng dưng bay nhẹ vào miệng tôi, chạm vào đầu lưỡi và trong đó có lẫn chút hương cà phê.

Lập tức vị giác tôi thức tỉnh và rung động ngây ngất. Miếng gió tan dần trên lưỡi tôi như một loại kem tuyết tuyệt hảo. Khi nó tan hết rồi tôi vẫn còn nhấm nháp cái dư vị phi thường của nó, cái dư vị pha chút hương hoa quỳnh nở gần đấy, trong cái góc lặng lẽ mà tôi đang ngồi.

Cứ thế, tôi chờ gió. Dần dà tôi quen cách đón rước miếng gió nào bay gần, dùng lòng bàn tay hất nhẹ nó vào miệng mình.

Đêm đó tôi ăn một tiệc gió ngon lành. Sau một tháng đói lả, tôi bỗng tươi tỉnh hẳn lên, lấy lại khí sắc xưa. Khi đã no nê, tôi kết thúc cuộc ăn trả bữa bằng một chén trà có vị quế.

Nhưng thức ăn gió ở thành phố lớn này nhanh chóng làm tôi chán. Vì nó không tinh khiết. Trước ngày ra đi tôi đem Kinh Dịch ra bói. Được quẻ Di Di (Nuôi nấng): Bói được quẻ này rất tốt, nhận ra cái đạo dinh dưỡng, tự nhờ bản thân mà kiếm cái ăn.

Trời đất sáng tạo, nuôi nấng muôn loài. Nuôi thể chất và nuôi tinh thần. Tự nuôi mình và nuôi tha nhân.
Lời Tượng: Dưới núi có sấm là hình tượng quẻ Di, quân tử thận trọng lời nói và ăn uống tiết độ Tiếp tục đọc

Dầm Mưa

Mưa qua kẽ lá đầm đìa
Hồn tôi ướt nỗi chia lìa cố hương
Kể từ khi cạn hồ trường
Tôi lang thang đến lạc đường đó em

Giờ về đây hứng mưa đêm
Tự nhiên bỗng thấy mình thèm vu vơ
Thèm mê em,thèm mê thơ
Thèm dầm mưa đến dại khờ kiếp sau

Đáng gì một chút chiêm bao
Khi trong chăn chiếu nhuốm sầu quê hương!

Văn Công Mỹ

ơn em

ơn em chín kiếp từ bi
trăm năm dù dứt hồn đi không đành
bùi ngùi tiếng thở sang canh
mắt  sâu lệ nhỏ long lanh nỗi buồn
nửa đêm nhớ gọi về nguồn
tương lai dĩ vãng mưa tuôn sững sờ
tên người  ướt sũng giấc mơ
có, không hạt bụi chơ vơ kiếp nầy

Lê Minh Châu

LÀM SAO ĐỂ LEO LÊN NHỮNG ĐỈNH NÚI

Bản dịch của Hoàng Ngọc Trâm.
(How to Climb Mountains – Paulo Coelho in Like the Flowing River)

leonui

Tặng Thầy tôi, người đã bắt đầu bước lên một đỉnh núi cheo leo;
và các bạn thân của tôi — người đã đến gần đỉnh núi
người đã leo được nửa ngọn núi;
và người đang tìm lối để leo lên một ngọn núi sừng sững trước mặt.

Hãy chọn ngọn núi bạn muốn leo

Đừng bị ảnh hưởng bởi những gì người khác nói: “ngọn núi kia đẹp hơn” hoặc “ngọn núi kia trông dễ hơn”. Bạn sẽ bỏ ra nhiều sức lực và đam mê để đạt được mục đích của bạn, và bạn là người duy nhất chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình, vậy hãy nắm thật chắc những gì bạn đang thực hiện.

Hãy tìm cách để đi đến ngọn núi

Thường thường bạn có thể nhìn thấy một ngọn núi ở đàng xa — đẹp đẽ, lôi cuốn và nhiều thử thách. Tuy nhiên, khi bạn cố gắng để đi đến đó, điều gì sẽ xảy ra? Chung quanh nó sẽ có rất nhiều lối đi; những rừng cây sẽ chắn lối giữa bạn và mục tiêu của bạn; và những gì bạn thấy rõ ràng trên bản đồ sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều trong thực tế. Vì vậy, bạn phải thử hết những lối đi và những đường mòn, cho đến một ngày nào đó, bạn tìm thấy đỉnh núi mà bạn muốn trèo lên.

Hãy học hỏi từ người nào đã từng lên đến đỉnh đó rồi

Dù cho bạn có khác những người chung quanh thế nào đi nữa, vẫn luôn luôn có một ai đó trước kia đã từng có cùng một ước mơ như bạn và là người đã để lại những dấu vết giúp những người đi sau bớt gian khổ: điểm tốt nhất để buộc sợi dây thừng, lối mòn với những dấu chân, những cành cây đã được bẻ gãy để đi qua được dễ dàng hơn. Đây là cuộc leo núi của bạn và đây cũng là trách nhiệm của bạn, nhưng đừng bao giờ quên rằng những kinh nghiệm của người khác thì luôn luôn hữu ích.

Những nguy hiểm, khi quan sát cận kề, có thể chế ngự được

Khi bạn bắt đầu leo lên ngọn núi ước mơ của bạn, hãy luôn lưu tâm đến những gì đang xảy ra chung quanh bạn. Dĩ nhiên sẽ có những vách núi sừng sững. Sẽ có những chỗ nứt nẻ không dễ dàng nhận thấy. Có những tảng đá láng bóng do mưa và gió bào mòn nên chúng trơn trợt như băng vậy. Nhưng nếu bạn biết bạn đang đặt chân mình nơi nào, bạn sẽ thấy được những cạm bẫy và có thể tránh chúng.

Phong cảnh chung quanh thay đổi, vậy hãy tận hưởng chúng

Tất nhiên bạn phải luôn nhớ đến mục tiêu của bạn — leo lên đỉnh núi. Tuy nhiên, trong khi bạn leo, khung cảnh chung quanh thay đổi, không có gì là sai trái nếu bạn thỉnh thoảng ngừng lại để ngắm cảnh. Cứ mỗi thước bạn leo lên, bạn lại có thể trông thấy xa hơn, vậy thì hãy bỏ ra một chút thời gian để khám phá thêm những điều mà từ trước đến giờ bạn chưa hề trông thấy.

Hãy tôn trọng cơ thể của bạn Tiếp tục đọc

LẠI MỘT MÙA MƯA SẮP TỚI

Em từ độ mùa mưa vừa dứt hạt
Theo mây bay về mãi tận nơi đâu
Trời vừa xanh nắng thu vàng rực rỡ
Áo lụa vàng đi để nắng vàng đau
*
Tôi từ đó chợt đau từng khúc hát
Thương về đâu và gửi nhớ về đâu
Nước trôi đi bóng trăng còn ở lại
Một vầng trăng bốc lửa ở trong đầu
*
Đã mấy mùa mưa rồi không gặp lại
Mà vẫn mơ hồ như mới hôm qua
Ôi đôi mắt long lanh màu thép biếc
Và nụ cười đủ khóc một đời ta
*
Em có lẽ sau thời gian cách biệt
Tới hôm nay chắc hẳn đổi thay nhiều
Ta thì cũng một đời như cỏ dại
Gặp nhau giờ đau xót biết bao nhiêu!
*
Ta chẳng còn là mây mùa thu trước
Em không còn là trăng của thu xưa
Và chuyện cũ có đôi lần nhắc lại
Cũng đành ngậm ngùi như một giấc mơ
*
Em bây giờ đã một đời yên phận
Còn riêng ta đời sống vẫn lênh đênh
Người ta yêu đến bây giờ chưa gặp
Nên đường xa vẫn lủi thủi một mình
*
Không bóng cây xanh mơ hồ trước mặt
Không tiếng chim chia sớt nỗi sầu đời
Em thì vẫn nụ cười thánh thiện
Một vầng trăng trong vắt giữa hồn tôi
*
Mùa mưa này em ơi chừng sắp đến
Trời đất mơ hồ như thuở yêu nhau
Em có bao giờ nhìn về con đường cũ
Có bâng khuâng từ những giọt mưa đầu

Hạc thành Hoa

NGHE HÁT CA TRÙ Ở BÍCH CÂU ĐẠO QUÁN

*Tặng nghệ sĩ Bạch Vân

Em bước ra từ siêu thực tranh
Mang theo câu hát điệu chòng chành
Phách sênh nhịp gõ vào hư ảo
Hư ảo kìa em huyễn hoặc anh

Em Giáng Kiều xưa, anh Tú Uyên
Bích Câu đâu phải chuyện hư truyền (*)
Ở đây hương khói và sương khói
Em giáng trần hay anh nhớ tiên

Phách nhạc dìu thơ phút lạc thần
Muôn đời tài tử với giai nhân
Điệu ca huyễn ảo như mây trắng
Nhuộm trắng hồn anh đoá bạch vân!

Tạ Văn Sỹ

 

Giang Hồ Hiểm Ác

Lưu Thy

108712

Tôi ở cái thành phố này cũng gần 10 năm có. Vẫn độc thân một mình, bà con anh em họ hàng gì cũng không. Ngày ngày đi làm rồi về nhà ôm cái tivi hay đọc báo chợ. Cái check lương tháng nào là xài bay tháng nấy. Có vợ con gì đâu mà lo xa cho mệt, bạn bè cũng không nhiều, thật thân thiết lại càng không. Ở cái nơi người Việt nhiều nhưng kiếm được người đồng hương cùng quê thì như mò kim đáy bể. Ấy vậy mà tôi cũng gặp được một người, tình cờ thôi, đang đi chợ lựa mua thùng mì gói thì nghe cái giọng bèn bẹt không chạy đi đâu được: “Chú quơi, chú lấy cái thùng mì này nè, ăn ngon hơn!” Hỏi qua hỏi lại mới đúng là đồng hương thứ thiệt. Từ đó về sau, tôi mới có bà con xa, mới có con cháu gọi mình bằng chú từ trên trời rơi xuống!

Chú cháu thiệt à nha! Mặc dầu khác họ nhưng hoàn toàn là chú cháu thứ thiệt, không có chuyện “Đừng gọi anh bằng chú!” Từ khi có con cháu bà con xa này, cái điện thoại di động của tôi mới biết reng reng, cái bill trả tiền mới dài dài thêm một tí. Nó mới từ Việt Nam qua nên cái gì cũng lạ lẫm, tôi đương nhiên lên chức cố vấn cuộc đời cho con nhỏ. Giấy tờ cũng tôi, sửa xe cũng tôi, đến cả cái chuyện đi cãi lộn giùm cũng là tôi Tiếp tục đọc

GỬI MÙA XUÂN NHỎ CỦA TÔI

Buồn vui chiếc lá xuân đời
Lay lay trong gió như lời gọi nhau
Mai sau… ừ nhỉ… mai sau
Tôi và em giữa mai sau, chốn này
Cây đời sẽ mãi xanh tươi
Khi tôi qua đó… em cười rất xinh
Cũng từ độ ấy xuân tình
An nhiên nở thắm lung linh khắp vườn

Huệ Trung

MỘT HÔM

Một hôm không có tháng năm
Ta ngồi ngủ giữa xa xăm mắt người
Dặn lòng đừng khóc mà thôi
Thuyền con ngươi lạc cuối trời phu thê

Chắp tay tạ tội lối về
Mẹ cha một núm chân đê võ vàng
Bời bời cỏ lút đồng hoang
Xót lòng con buổi phụ phàng cố hương

Một hôm thèm lắm tình thương
Ta buồn lên núi mù sương tìm trầm
Ới người…vọng phía trăm năm
Tay đau còn khép lá rằm rừng trăng

Một hôm tình có như không
Lá từ bi rụng xuống giàn trầu xanh
Mong manh phố lạc vào tranh
Con chim ngửa cổ câu kinh ngọt rồi

Một hôm tình thật như chơi!

Bùi Diệp

Trái khổ qua

Nguyễn Thị Minh Ngọc

a b'lao

Đỗ Trung Quân, a B’lao

Tôi ngồi trong bóng tối trên một băng đá xa lạ của sân quần vợt. Gió thổi lồng lộng từ cửa biển. Tôi mân mê mảng thịt bong sau lưng. Xót như ai xát ớt chanh vào nơi thịt hở. Mãi đến bây giờ mới thấy đau. Nhớ đến một câu Kiều: “Dặm ngàn nước thẳm non xa, Biết đâu thân phận con ra thế này”. Còn ai thèm đến thân phận mày mà than thở hả Phi. Tía tôi chết rồi. Một chuyến ra khơi. Bão dậy. Không ai về. Còn má tôi, đó là một người đàn bà hiếm có. Hơn năm mươi tuổi mà trông vẫn còn có nét lắm. Tiếc rằng lưỡng quyền bà hơi nhô. Người ta bảo đó là tướng sát phu. Chẳng thế mà bà đã có đến nửa chục ông chồng rồi. Người chồng đầu nghe kể là dân Huế, gặp má tôi ở Quảng Nam, cưới nhau chưa đủ một tuần ông đã giao vợ cho má, theo bạn bè đi tập kết. Người thứ hai là bạn thân của ông chồng đầu, mang được má tôi đến xứ này rồi cặp luôn, sanh được anh Hào, chị Hiên rồi bị giết trong một chuyến tải hàng đi ngang rừng lá. Kế đến tía tôi mà tôi là đứa con độc nhất. Cái gia sản đồ sộ ngày nay phần lớn là của người chồng thứ tư. Hình như ông vẫn còn sống. Má tôi không kể nhưng bà quán Móm thì rành rọt lắm:

“Gặp người khác lù khù thì chắc êm rồi, nhưng trúng nhằm chị Hai thì không chạy đâu cho thoát được hết. Chỉ buộc lão phải ký giấy nhường thuyền bè lại cho chỉ. Cho lão ôm bạc mặt với thằng Hồ đi thôi. Chỉ cũng không thương yêu chi lão. Chỉ tội con Hiên. Sau lần đó dở điên dở khùng”.

Có lẽ nhờ tiền bạc của ông ta tôi mới được đi học. Tám tuổi vào lớp tư, trễ mất hai năm. Nhưng trễ còn hơn anh Hào, chị Hiên thất học. Còn con nhỏ Phước – con của ông chồng bây giờ – thiệt là chướng. Rớt kỳ thi vào Ðệ thất năm kia, nó tuyên bố:

“Tui ở nhà phụ tá má để sau này lớn lên làm nghề của bả luôn” Tiếp tục đọc