LÀM SAO ĐỂ LEO LÊN NHỮNG ĐỈNH NÚI

Bản dịch của Hoàng Ngọc Trâm.
(How to Climb Mountains – Paulo Coelho in Like the Flowing River)

leonui

Tặng Thầy tôi, người đã bắt đầu bước lên một đỉnh núi cheo leo;
và các bạn thân của tôi — người đã đến gần đỉnh núi
người đã leo được nửa ngọn núi;
và người đang tìm lối để leo lên một ngọn núi sừng sững trước mặt.

Hãy chọn ngọn núi bạn muốn leo

Đừng bị ảnh hưởng bởi những gì người khác nói: “ngọn núi kia đẹp hơn” hoặc “ngọn núi kia trông dễ hơn”. Bạn sẽ bỏ ra nhiều sức lực và đam mê để đạt được mục đích của bạn, và bạn là người duy nhất chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình, vậy hãy nắm thật chắc những gì bạn đang thực hiện.

Hãy tìm cách để đi đến ngọn núi

Thường thường bạn có thể nhìn thấy một ngọn núi ở đàng xa — đẹp đẽ, lôi cuốn và nhiều thử thách. Tuy nhiên, khi bạn cố gắng để đi đến đó, điều gì sẽ xảy ra? Chung quanh nó sẽ có rất nhiều lối đi; những rừng cây sẽ chắn lối giữa bạn và mục tiêu của bạn; và những gì bạn thấy rõ ràng trên bản đồ sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều trong thực tế. Vì vậy, bạn phải thử hết những lối đi và những đường mòn, cho đến một ngày nào đó, bạn tìm thấy đỉnh núi mà bạn muốn trèo lên.

Hãy học hỏi từ người nào đã từng lên đến đỉnh đó rồi

Dù cho bạn có khác những người chung quanh thế nào đi nữa, vẫn luôn luôn có một ai đó trước kia đã từng có cùng một ước mơ như bạn và là người đã để lại những dấu vết giúp những người đi sau bớt gian khổ: điểm tốt nhất để buộc sợi dây thừng, lối mòn với những dấu chân, những cành cây đã được bẻ gãy để đi qua được dễ dàng hơn. Đây là cuộc leo núi của bạn và đây cũng là trách nhiệm của bạn, nhưng đừng bao giờ quên rằng những kinh nghiệm của người khác thì luôn luôn hữu ích.

Những nguy hiểm, khi quan sát cận kề, có thể chế ngự được

Khi bạn bắt đầu leo lên ngọn núi ước mơ của bạn, hãy luôn lưu tâm đến những gì đang xảy ra chung quanh bạn. Dĩ nhiên sẽ có những vách núi sừng sững. Sẽ có những chỗ nứt nẻ không dễ dàng nhận thấy. Có những tảng đá láng bóng do mưa và gió bào mòn nên chúng trơn trợt như băng vậy. Nhưng nếu bạn biết bạn đang đặt chân mình nơi nào, bạn sẽ thấy được những cạm bẫy và có thể tránh chúng.

Phong cảnh chung quanh thay đổi, vậy hãy tận hưởng chúng

Tất nhiên bạn phải luôn nhớ đến mục tiêu của bạn — leo lên đỉnh núi. Tuy nhiên, trong khi bạn leo, khung cảnh chung quanh thay đổi, không có gì là sai trái nếu bạn thỉnh thoảng ngừng lại để ngắm cảnh. Cứ mỗi thước bạn leo lên, bạn lại có thể trông thấy xa hơn, vậy thì hãy bỏ ra một chút thời gian để khám phá thêm những điều mà từ trước đến giờ bạn chưa hề trông thấy.

Hãy tôn trọng cơ thể của bạn.

Bạn sẽ chỉ có thể leo lên đỉnh một ngọn núi nếu bạn biết chăm sóc cơ thể của bạn. Bạn có tất cả thời gian mà cuộc sống dành cho bạn, vậy nên đừng đòi hỏi quá nhiều đối với cơ thể của bạn. Nếu bạn đi quá nhanh, bạn sẽ thấy mệt và có thể bỏ dở cuộc leo núi nửa chừng. Nếu bạn đi quá chậm, màn đêm buông xuống và bạn có thể bị lạc đường. Hãy tận hưởng những cảnh đẹp chung quanh, uống những ngụm nước suối mát, và ăn những loại trái cây mà Thiên Nhiên đã rộng lượng ban cho bạn, nhưng nhớ tiếp tục bước đi.

Hãy tôn trọng tâm hồn của bạn

Đừng lặp đi lặp lại, “Tôi sẽ làm điều đó.” Tâm hồn của bạn đã biết điều đó rồi. Điều cần phải làm là sử dụng quãng đường dài này để vươn lên, để vươn ra xa đến tận chân trời, để chạm đến bầu trời. Nỗi ám ảnh sẽ không giúp cho bạn tìm đến mục tiêu của bạn, và nó còn làm hỏng mất niềm vui của việc leo núi. Mặt khác, cũng đừng lặp đi lặp lại “Nó khó hơn tôi tưởng,” bởi vì điều này sẽ làm cho bạn nhụt chí.

Hãy chuẩn bị để đi thêm một dặm nữa

Khoảng cách đi đến đỉnh núi luôn luôn xa hơn bạn nghĩ. Sẽ có những lúc bạn tưởng như đã gần đến đích nhưng thực ra mục tiêu vẫn còn xa lắm. Nhưng một khi bạn đã chuẩn bị để đi xa hơn, khoảng cách kia không còn là vấn đề nữa.

Hãy vui sướng khi bạn đến đỉnh núi

Khóc, vỗ tay, gào to lên rằng bạn đã đạt được điều bạn mơ ước; hãy để gió (bởi vì luôn có gió trên đỉnh núi cao) gột sạch đầu óc của bạn, làm mát dịu đôi bàn chân nóng bỏng, rã rời của bạn, mở mắt bạn ra, thổi sạch những bụi bặm trong tim bạn. Điều mà trước kia chỉ là một giấc mơ, một hình ảnh xa xôi, thì bây giờ đã là một phần của cuộc đời bạn. Bạn đã thực hiện được điều đó, và đó là một điều tốt đẹp.

Hãy hứa với bản thân

Giờ đây khi bạn đã phát hiện ra một sức mạnh mà bạn không ngờ rằng mình có, hãy hứa với bản thân rằng bạn sẽ dùng sức mạnh này cho những ngày còn lại của cuộc đời bạn; đồng thời, hãy hứa với bản thân rằng bạn sẽ khám phá một ngọn núi khác và sẽ bắt đầu cho một cuộc thám hiểm mới.

Hãy kể lại câu chuyện của mình

Vâng, hãy kể lại câu chuyện của mình. Hãy là một ví dụ cho những người khác. Hãy nói với mọi người rằng mọi chuyện đều có thể thực hiện được, và rồi những người khác sẽ tìm thấy sự can đảm để leo lên những đỉnh núi của họ.

Ngọc Trâm Hoàng

(How to Climb Mountains – Paulo Coelho in Like the Flowing River)

Phiên dịch ngày 20/03/2010

19 thoughts on “LÀM SAO ĐỂ LEO LÊN NHỮNG ĐỈNH NÚI

  1. Tại sao có nhiều nhà leo núi biết nguy hiểm vẫn thích leo!?Phần đông là thỏa mãn đam mê-ý thích chinh phục dược những gì mình muốn.Kinh nghiệm leo phải học hỏi tìm hiểu rất nhiều..Qua sách vở ,qua trãi nghiệm chính bản thân bắt buộc phải thực hành của họ.Và ”leo núi” trong thơ ca lại càng bay bổng- đam mê ý thích muốn được bay cao xa hơn.Bởi có thể phiêu lưu bay lên các vì sao mà du hành,muốn hạ cánh xuống trần gian cũng thoải máiCòn với thực tế…Lên xong mệt phờ muốn nằm ngủ luôn ở trên núi..Mà núi đâu cho gọi”Về đi dưỡng sức để còn tiếp tục leo nữa chứ!”Cái thú leo núi thật tuyệt vời lắm ! Càng mê say với những ai thích thám hiểm.?.

  2. HNT ơi ! Anh đi bằng cáp treo cho an toàn .Có được ko ?

    • Trâm , chị Dung trả lời anh Nghĩa giùm Trâm :
      Dạ cũng được , nhưng các nhà thơ đâu cần dùng phương tiện thô sơ ( đôi chân) hay phương tiện hiện đại ( cáp treo). Các nhà thơ chỉ cần ngồi yên tại chỗ, nhắm mắt tưởng tượng là đã bay cái vèo tuốt luốt lên thiên đàng luôn chớ đừng nói là đỉnh núi…
      Anh Nghĩa ơi. Dung đang uống cà phê buổi sáng đây. Mời anh một hớp . ( Vì anh không thích cái gout nhiều sữa , nhiều đá , it cà phê như Dung ) . Pha cho anh ly đắng nghét nghen !!!

      • Ngọc Trâm nói:

        Chị Dung ơi, đúng phóc luôn, các nhà thơ thì luôn bay bổng như các thiên thần vậy 🙂

        Chị cho em uống cà phê nhiều sữa, nhiều đá nhưng ít cà phê giống chị với nhen,

    • Ngọc Trâm nói:

      Anh Nghiã ơi, như vậy thì ‘sang’ quá, nếu có phương tiện đi bằng cách nào an toàn và nhanh thì còn gì bằng, hehe

  3. SAO nói:

    “Bạn sẽ bỏ ra nhiều sức lực và đam mê để đạt được mục đích của bạn, và bạn là người duy nhất chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình, vậy hãy nắm thật chắc những gì bạn đang thực hiện.”
    Câu này là kim chỉ nam của mình đó Ngọc Trâm ,

  4. Bài học leo núi của Ngọc Trâm để viết lên những ước vọng mà mình muốn tới đích! Từ bản thân, gia đình, bạn bè, xã hội, quê hương hoặc nhỏ hơn như làm thơ viết văn… cũng đều phải có tâm niệm như bài leo núi trên, phải không NT?
    Có nhiều chuyện tôi tranh đấu cả đời người để leo lên tới đỉnh… và bước chân mòn mỏi của tôi bây giờ vẫn còn dò dẫm từng bước để đến nơi… Vì tôi biết nếu mệt mỏi mà đặt mông xuống đất, sẽ tuột dốc như xe không thắng!!!

    • Ngọc Trâm nói:

      Anh Tạ chí Thân ơi, Trâm cũng nghĩ như anh vậy, bài viết này có thể áp dụng cho mọi trường hợp. Trâm thích những bài viết của ông Paulo Coelho vì sự bao quát trong từng bài viết của ông.
      Cả đời người, có biết bao đỉnh núi để leo lên phải không anh, và như vậy cuộc sống của mình mới thú vị hén 🙂

  5. Ngọc Trâm nói:

    Cám ơn chị Thu Dung đã đăng bài dịch này của em trên Tương Tri

    • Trâm ơi, bạn đồng hành với người leo núi rất quan trọng phải không em ?

      • Ngọc Trâm nói:

        Dạ, đúng vậy chị Dung. 🙂 Em luôn cầu nguyện cho những người đang leo lên những đỉnh núi cheo leo đều vượt được những chướng ngại và lên đến đỉnh, để rồi người đó sẽ kể lại những kinh nghiệm của họ cho những người đi sau. Người bạn đồng hành giúp cho họ mạnh mẽ hơn trong ý chí, vui tươi và hy vọng nhiều hơn trong những lúc khó khăn khăn nhất.

  6. Nguyên Vi nói:

    Cảm ơn HNT, đầu ngày được nhận thêm bài học mới để sống tốt hơn ngày hôm qua.

    • Ngọc Trâm nói:

      Cám ơn Nguyên Vi nhé, mình đã học thật nhiều từ ông Paulo Coelho

      • tiểu thư nói:

        Chị Ngọc Trâm , Nhưng khi đã trãi qua bao khó nhọc để lên tới đỉnh núi rồi , nhìn lại con đường trở về , thật sự rất mệt.Mình có thể nào ở hoài trên đỉnh núi ???

        • Leo tới đỉnh núi rồi, muốn về… dễ ẹt! Lấy cái mo cau đệm dưới mông mà tuột xuống, nhanh lắm tiểu thư ơi!

        • Ngọc Trâm nói:

          Anh Tạ chí Thân nói đúng, dùng mo cau tuột xuống cho nhanh để còn leo lên đỉnh núi khác, :))

        • Ngọc Trâm nói:

          Tiểu Thư ơi, sau khi trải qua bao nhiêu khó nhọc để lên tới một đỉnh núi, mình nghỉ ngơi, cười vui rồi lại tiếp tục leo lên một đỉnh núi khác chứ, nếu mình ở hoài trên đỉnh núi đó thì làm sao mà thấy hết được cái đẹp của cuộc đời 🙂 . Chúc Tiểu Thư khoẻ hoài để đừng bao giờ thấy mệt nhé 🙂

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s