chiều vàng

bẻ xuôi ngày tháng trùng trùng
gởi em nỗi nhớ mưa phùn mắt đêm
tình thơ phố cũ êm đềm
vẫn mùi hương cũ trong tim thuở nào
bùi ngùi hạt máu tiêu hao
lời kinh vô lượng nao nao vũng sầu
chiều vàng hoang phế về đâu
tiếng chuông cổ tự đêm thâu lệ tràn

Lê Minh Châu

SÔNG CÔN KÝ ỨC THƯƠNG HỒ

Bến Trường Trầu thuyền neo căng đợi gió ?
Nơi giao thương mòn con nước Tây Sơn
Đường vận chuyển nậu nguồn lâm , thổ sản (1)
Cửa Đề Gi lồng lộng bóng trăng soi…

Nước Sông Côn xanh trong mùa hẹn ước
Ký ức một thời ,muối đọng chợ Phú Phong
Người Bình Khê nặng tình chung Bàu Đá
Gùi măng le hong mùi khói Tây Nguyên

Mắt trong mắt chòng chành nồng lá sóng
Thuyền ơi thuyền !Say gió rượu vò duyên
Hàng hóa ven sông đổ tràn về các Cửa (2)
Đan tiếng cười rộn rã nhả lời yêu

Dân thương hồ …
Bạc mưa ,nắng bão giông!
Nhớ mùa lũ…
Ngược _xuôi giữa đôi bờ xanh tơ lụa
Thương_ côn _kiếm so tài ,(3)
Xông bến vắng chiều buông!
Êm hơi thở thơm đêm ,
Đẫm tận nguồn hương vị biển
Nghe bồi hồi ai cảm gợi xa xôi !

Đây Vijaya !
Sông Côn cuộn mình ru vũ điệu Apsara (4)
Đây Chà Bàn !
Thành hoa lệ xứ đền , tháp Champa
Đây Thị Nại !
Cảng đường sông_Nửa kỷ nguyên khơi thông
dòng lịch sử (5)
Dáng đoàn thuyền lướt sóng vượt trùng dương …

Đã bao năm tiếng sông khô ủ rũ ?
Văng vẳng âm Hời lũng , núi dội hồn thương
Đã bao đời giọng hò xa viễn xứ
Trải niềm đau ai tha thiết cố hương :
Sông Côn cạn nước em buồn
Thuyền anh thấp thoáng cánh buồm buôn xa …!

Nguyễn Ngọc Thơ

Chú thích :
(1) “Ai về nhắn với nậu nguồn
Măng le chở xuống mắm chuồn gửi lên”_ Ca dao Bình Định
(2)Các Cửa biển : Thị Nại, Đề Gi , Hội An, Cù Lao Chàm…
(3)Tuyệt kỹ võ học Tây Sơn _Bình Định
(4)Tiểu quốc Vijaya lừng danh trongthế kỷ 10_15
(5)Thương cảng Thị Nại

YÊU CHỈ MÌNH…EM!

Thuỵvi

1005563_545437822168965_1333783562_n

Trời cuối thu rồi – Em ở đâu?
Nằm bên đất lạnh chắc em sầu?
Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy,
Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.

Em mộng về đâu?
Em mất về đâu?
Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu,
Đấy màu hương khói là màu mắt xưa.

Em đã về chưa?
Em sắp về chưa?
Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ
Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn.

Em hãy cười lên vang cõi âm,
Khi trăng thu lạnh bước đi thầm.
Những hồn phiêu bạt bao năm trước,
Nay đã vào chung một chỗ nằm.

Cười lên em!
Khóc lên em!
Đâu trăng tình sử,
Nép áo trần duyên?
Gót sen tố nữ
Xôn xao đêm huyền.
Ta đi, lạc xứ thần tiên,
Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh.

Ta gởi bài thơ anh linh,
Hỏi người trong mộ có rùng mình?
Nắm xương khô lạnh còn ân ái?
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình?

Hỡi hồn tuyết trinh!
Hỡi người tuyết trinh!
Mê em, ta thoát thân hình,
Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm.

Em có vui thêm?
Em có buồn thêm?
Ngồi bên cửa mộ,
Kể cho ta biết nỗi niềm.

Thần chết cười trong bộ ngực điên,
Ta nghe em thở tiếng ưu phiền.
Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng.
Hơi đất mê người – Trăng hiện lên.
( Gửi người dưới mộ – Đinh Hùng )

Cách đây mấy chục năm, bài thơ “ Gửi Người Dưới Mộ” của Đinh Hùng đã khiến nhiều người nghĩ rằng ông thi sĩ này si tình quá, lãng mạn quá, huyễn tưởng tới điên nặng, chứ ai lại đòi đi vào huyệt sâu thăm người yêu mà còn hỏi bộ xương khô có còn ân ái? Nhưng dù sao đây cũng chỉ là một bài thơ, một bài thơ đẹp, làm cảm động các bà các cô một thời. Bài thơ an ủi người nằm trong mộ thật bi thiết, thật yêu thương, muốn chia xẻ những lạnh lẽo cô đơn của người mình yêu.

Ông Đinh Hùng chỉ hỏi thăm người dưới mộ, an ủi người trong mộ, nhưng đem người trong mộ về để ấp yêu ôm ngủ là một câu chuyện thật đã làm kinh hoảng nhiều người khi báo chí trong nước đăng tin một người đàn ông ở miền Trung Việt Nam nửa đêm lén đào mả của vợ rồi đem bộ hài cốt ấy đặt trên giường phủ mền lại để ôm ngủ mỗi đêm. Chuyện rùng rợn đó được lan truyền khắp nơi, nhà cầm quyền hay tin yêu cầu ông chôn lại bộ xương kẻo gây ô nhiễm nhưng ông nhất mực không nghe. Để được giữ lại bộ xương, ông bèn bọc bộ xương của vợ lại thành một hình nộm có đủ tay chân mặt mũi bằng thạch cao và đất sét để ông tiếp tục ôm ngủ từ năm 2004 cho đến nay Tiếp tục đọc

Đàn rung tơ lạnh suốt mùa sương

 

hương tỏa một vùng thơm ngát áo
trăng kề má nguyện lạnh đêm thâu
khói bay mù bóng mây hồ thủy
tạt lạnh vai người không thấy đâu

lạ phút sơ nguyên từ chiều hạnh ngộ
ngủ quên trang sách mộng dăm tờ
bởi mưa chưa động run cành lá
thức chi lòng lạnh giấc mơ xưa

chút lòng khắc khoải cháy thê lương
tóc ơi đã dạt gió mười phương
mà ta một thuở còn nhung nhớ
áo khăn bịn rịn mấy năm trường

ai nghiêng nón đựng mối sầu ta
mắt trong chim lặng khói sương nhòa
phố dài diệu viễn nhiều hoa bướm
lạc ngõ mơ trời chiều thiết tha

còn đợi tơ lòng lạc mấy cung
tay ai bấm nhẹ phím tơ chùng
phím tơ chùng dây kêu đuối tiếng
tang tình tang đàn chìm đáy sông

rượu nhạt men rồi chung lữ khách
tiễn đưa có lá rụng cuối đường
tiễn đưa hiu hắt nhiều mưa bụi
cùng lòng ta lạnh suốt mùa sương.

1973

Trần Anh

 

Những tình nhân của cao nguyên

Những tình nhân của cao nguyên
Mê đắm huyền thoại mây trắng
Vẻ quyến rũ hoa lys / phố / đồi / núi
Khát vọng cuộc phiêu lưu vô tận
Gió thủ thỉ trò chuyện
Đám đông khoác áo ấm dạo phố
Sân ga lạnh lẽo chờ những chuyến khởi hành

Bất cứ sống ở thành phố nào
Linh hồn họ luôn bị sương mù đánh tráo
Vẫn hoài hoài náo nức
Nhớ về buổi tiệc bày ra trên thảm cỏ
Ở đó, mặt trời hiện ra
Thiêu đốt mọi thứ
Ở đó, những gương mặt quen thân
Toả sáng trong đêm nhiệt đới
Ở đó, những tình nhân của cao nguyên nổi loạn
Uống thứ rượu điên cuồng của trí tưởng tượng
Do họ pha chế bằng chính thân thể mình
Nơi căn nhà gỗ đồi thông
Và những cơn hứng tình
Đột kích vào đêm trăng sáng
Cặp mắt ô cửa kính mờ đục nhà ai thấp thoáng
Con đường nhỏ dẫn lối vào giấc mơ xa hút
Tiếng hú câm mơ hồ băng qua vùng ý thức  thẳm sâu .

Trần Hữu Dũng

Anh Chi Yêu Dấu (2)

Đinh Tiến Luyện

girl-with-long-hair-blowing-heart-shaped-bubbles-pink-red-feminine-woman-fine-art-oil-painting-beautiful

hai

BUỔI SÁNG TÔI THỨC DẬY TRONG CÁI LẠNH buốt giá của trời đông Đà Lạt. Nằm im trên giường để cố lắng nghe một tiếng động nào của thành phố nhưng tuyệt nhiên là không, ngoài tiếng gió se se vào mặt kiếng vỡ cửa sổ. Ở đây yên tịnh quá. Những lần lên đây tiện dịp tôi chỉ ghé thăm cô Ngàn trong chốc lát. Không ngờ có một lần tôi lại chọn nơi đây để buổi sáng nằm đợi nghe những tiếng động thức dậy chung quanh. Ra khỏi giường với hai tay và hai chân lạnh buốt, tôi phải tìm tới đôi vớ và hai bàn tay giấu dưới hai cánh tay ôm trước ngực. Mãi tới lúc này tôi mới nhớ tới chiếc khăn quàng len chị Hà mua chứ không kịp đan cho tôi, buổi tối trước hôm tôi đi chị đã sang phòng dúi theo khi tôi đang xếp những quần áo vào vali. Chiếc khăn quàng đỏ màu rượu chát đan hình quả trám, ở đầu khăn có những tua mềm mại tôi khép chéo trước ngực để chặn một cơn ho nào đó, lúc nào cũng như chực sẵn thoát ra.

Đến ngồi ở bên cửa sổ, hơi lạnh làm đục mặt kính mà tôi phải đưa tay lau trắng một khoảng mới có thể nhìn ra ngoài. Trời có mưa một chút, tôi thấy những đám quỳ vàng mờ mờ lưng chừng dốc, lẫn vào đám cỏ ven đường bị xô dạt trong một trận gió nào tội nghiệp. Con dốc mà tối qua tôi leo lên giờ mới để ý, có một cây thông già bật gốc nghiêng cành như chực ngã xuống vắt ngang đường sau một cơn mưa gió lớn. Ở cuối chân dốc, tuyệt nhiên tôi không thấy gì ngoài lớp sương trắng đục che khuất mất cả con đường ven bờ hồ và mặt nước. Tưởng tượng Chi đang ở cuối con dốc ấy, rồi khi lớp sương mù tan dần tôi thấy rõ cô bé, miệng ngậm một nụ hoa vàng mới ngắt ở ven đường nào đó còn ướt sương. Chi là một con chim bồ câu, áo trắng chùng phủ gót. Chi đi mà như bay là là đến với tôi. Anh Huy ơi, anh Huy ơi, Chi nè anh. Trông Chi có lạ lắm không anh. Chi vẫn vậy, mắt bé vẫn đầy những vì sao. Có điều gì làm anh buồn. Không. Anh giấu Chi. Thật mà. Rõ ràng anh giấu Chi. Và Chi khóc.

Có tiếng động ở cửa phòng, cô Ngàn ló đầu vào hỏi:

– Cháu thức dậy rồi chứ?

Tôi bỏ cửa sổ, quay lại:

– Cháu thức dậy từ hồi nãy cô ạ.

Tôi phụ với cô vài công việc vặt trong khi cô than thở cảnh sống trơ trọi từ ngày Hiện đi. Nhớ nó quá, nước mắt cô rơm rớm, sự sống mình là chia sẻ, còn được chia sẻ là còn biết có cái gì hạnh phúc. Bất hạnh là mình phải sống lủi thủi với mình, không còn lo lắng hay chịu thiệt thòi cho kẻ khác. Tôi không biết có nên tìm một lời nào để an ủi, thực sự tôi vẫn thấy ngượng ngập, vụng về trong những câu chân tình của mình. Tôi nghĩ được rằng tôi hiểu cô. Tôi sẽ ở đây, nhận khung cảnh này làm thân thuộc. Tôi nói với cô Ngàn mai mốt cháu sẽ giúp cô chém bớt đám cây và cỏ dại mọc um tùm quanh nhà này. Cháu nghĩ trước đây nó đã từng là một ngôi biệt thự đẹp.

Cô Ngàn pha cho tôi một ly cà phê và chia cho tôi một miếng bánh mì, tôi nói về vấn đề ăn uống xin cô cứ để mặc cháu lo liệu. Phải khó khăn để diễn tả ý của mình để khỏi phụ lòng lo lắng của cô. Tôi ăn sáng một cách vội vã.

– Cháu phải tìm gặp một đứa bạn trong sáng nay để hỏi thăm nó về chuyện ghi danh học ở đây.

Tôi tìm Trường ở nhà nhưng không gặp. Trường đã đi học. Tôi lần mò lên đồi Đại Học. Ở đây có một điều dễ thương: mỗi trường đều chiếm một ngọn đồi, là cả một học khu rất thơ mộng. Những lần lên đây tôi đã được nghe nhắc tới những ngọn đồi Franciscaine, đồi Couvent des Oiseaux và được tả rất đẹp, nhưng chưa có dịp tới thăm.

Và tôi cũng chẳng quan tâm cho lắm, cho đến khi có một tên trường nở ra như hoa từng chữ trong đầu tôi, nơi mà mẹ Chi đã gửi Chi ở đó.

Trường đang có giờ học trong giảng đường, tôi được dịp đi loanh quanh những con đường nhỏ ngoằn ngoèo lên dốc xuống dốc trong phạm vi của trường để đợi. Qua chiếc cầu nhỏ sơn màu đỏ bắc ngang qua một lũng đất không nước là một bãi cỏ, tôi gặp một nhóm nam nữ, tưởng là sinh viên đang tụ tập chuyện trò, nhưng để ý tôi thấy có một giáo sư trong nhóm đó. Đẹp trời, thầy trò đem nhau ra ngoài, kẻ ngồi người nằm sấp trên cỏ ghi chép hoắc chống cằm chăm chú nghe. Tôi thích cái cảnh này quá. Và tôi thích những cây mimosa vàng chụm đầu nhau bên lối đi, cánh áo len màu của những người con gái ở đây, đôi má mịn mỏng lúc nào cũng ửng lên vì lạnh.

Lại nhớ tới Chi mất thôi.

Tôi ngồi xuống ở một bậc đá, dưới chân nhà nguyện có một cái tên đặt: Năng Tĩnh. Tôi nhớ Chi, cô bé đang ở cùng với tôi trong một khu trường nào đó, trong thị xã này. Và Chi từ trong nhà nguyện bước ra, tay cầm một cuốn kinh nguyện màu đen với những hàng chữ mạ vàng ở gáy. Chi ngồi xuống bên tôi. Anh đang nhớ tới Chi phải không? Ừ, anh đang nhớ Chi vô cùng. Chi biết. Chi biết gì? Khi một người nhớ một người thì đôi mắt như thế nào. Chi có thể đọc được những hàng chữ trong mắt kẻ khác? Mắt anh thôi. Nhỡ khi anh nhắm? Chi cũng đọc được. Nhỡ khi anh khóc? Chi bật cười, con trai mà anh cũng biết khóc à? Có chứ, anh biết khóc giỏi nữa là đằng khác. Chi quả quyết, Chi cũng biết được. Chi nhìn sâu vào đôi mắt tôi và tôi thấy bóng mình nằm trong đôi mắt rộng của cô bé. Lâu lắm, và tôi hầu như chết đuối trong đôi mắt ấy. Anh muốn nói một câu với Chi. Lạ lắm hở anh? Ừ, lạ lắm. Chi với tay bịt lấy miệng tôi. Đừng anh.

Trường reo lên khi thấy tôi ở đằng xa:

– Lạ lắm đấy nhé.

Tôi cười nắm lấy tay Trường:

– Lạ sao?

– Khi nhận được điện tín của cậu, đám em gái nhà tớ cười rộ lên với nhau.

– Có gì lạ đâu nhỉ?

– Lạ chứ, chúng bảo kẻ trở lại nơi mình đã tới trước đây một tháng là kẻ yếu tim. Tương tư bóng hồng nào ở đây chăng?

– Nhảm nào.

Hai đứa bá vai nhau. Tôi nói với Trường là mới trở lại đây hôm qua, sốt ruột vì cái vụ ghi danh quá.

– Nhất định học Chính trị – kinh doanh à?

–  Còn kịp không?

– Trễ thì đã trễ từ lâu rồi. Phải để xem đã.

Trường hỏi thăm tôi về nơi ở, tôi bảo là tôi ở nhà cô Ngàn mà một lần tôi đã nhờ Trường đưa đến. Trường rụt cổ, ngôi nhà hoang ấy à.

– Sao cậu không định ở nhà tôi?

– Phiền quá, với lại mình cũng cảm thấy thích cái ngôi nhà gần như hoang mà mình sẽ ở.

Trường hất mấy viên sỏi dưới chân:

–  Cậu lúc nào cũng có vẻ khó hiểu.

Tôi cười:

– Biết chứ, bởi thế sống mới hay vất vả.

Trường vỗ vai tôi rồi cất tiếng cười lớn hơn:

– Bạn ta ngày càng lạ ra.

Buổi trưa có chút hơi ấm của nắng khiến tôi cảm thấy khỏe hơn. Trường nói, dù sao thì cũng phải bắt cóc cậu về nhà tôi cho tới chiều.

Tôi nói Trường đưa tôi ghé qua dặn cô Ngàn không thôi mới tới đã làm phiền cô đợi cơm trưa. Cẩn thận đấy nhé, Trường bảo, cậu vẫn hiền nhất trong đám bạn bè.

Tôi nhìn hắn:

– Cù lần một chút nữa phải không?

Trường cười cười khi chúng tôi vòng bờ hồ. Trường đứng ngoài cổng đợi tôi vào dặn cô Ngàn rồi đưa tôi về nhà hắn. Đám em gái Trường mà ban sáng tôi tới không gặp vì đã đi học, giờ đông đủ cả. Liên và Chúc tấn công tôi tới tấp:

– Nghe anh Trường nói về anh nhiều lắm.

Tôi giật mình và bị bọn con gái bắt bí:

– Đúng là anh có nợ nần gì với ai ở đây rồi.

Tôi nhìn Liên, chị của Chúc, mỉm cười trong câu nói:

– Nếu nợ nần được ai ở đây thì thật là diễm phúc quá.

Tôi nói thế và làm Liên đỏ mặt. Nhưng sau câu nói ấy tôi bị rơi lại chính vực sâu thẳm của tâm hồn mình. Mà ở đó tôi có Chi. Nếu thành phố này không có em, nó có nghĩa gì đâu. Khi em đến đây thì cỏ cây nơi này mới đâm chồi nảy lộc. Và khu vườn tâm hồn anh đất trời vào mùa mới, từ hôm qua, từ lúc anh bước chân tới đây như cuộc hẹn hò như cuộc phiêu lưu mới trong đời mình…

Nghe tiếng chị em Chúc cười, tự dưng tôi thèm nhớ lại những ngày của năm trước khi tôi và Chi còn ngồi trên vuông cỏ của tuổi thơ ấu, tiếng cười thủy tinh của Chi vỡ ra cùng với bước chân chim của em, như những ngón tay đuổi nhau trên phím đàn vui tươi, rộn rã. Ngày đó mái tóc ngắn của em hay đậu trên vai tôi. Anh Huy nè, anh Huy biết không, nhỏ Ly Ly nó làm nũng em cả ngày. Anh biết. Anh biết sao? Nó giống chị nó đấy. Ngày đó đôi mắt Chi nhìn tôi trong vắt, tinh anh. Anh nghĩ gì em cũng biết nữa. Những buổi chiều tôi sang với Chi, với đám hoa quỳnh anh quyến luyến trước khung cổng gỗ nhà em, Chi đang ngồi trên chiếc ghế xích đu dưới tàng cây hoàng hậu. Em đọc báo và chờ anh. Có nghĩa là như thế, những chăm sóc chúng tôi hướng về nhau khi đời sống hàng ngày ta chia cho nhau đủ cả hai mươi bốn giờ, bởi vì trái tim ta có lúc nào ngưng nghỉ trong chu kỳ ấy.

Tôi siết những ngón tay đan nhau vỡ thành chuổi tiếng kêu nhỏ. Nhớ Chi quá đỗi. Và mỗi lần như thế tôi lại dời chỗ tìm một khoảng trời nào đó để nhìn lên. Con chim nhỏ bé của anh, giờ em đang làm gì? Có ai nghĩ rằng những lúc như thế, tôi có thể ứa nước mắt.

Buổi chiều Trường chở tôi đi một vòng thành phố, vào quán cà phê nghe hết vài bản nhạc. Buổi chiều tôi và Trường lang thang ở mấy phố buôn bán, mua sắm vài thứ lặt vặt cho mỗi đứa. Trường châm cho tôi điếu thuốc nhưng tôi nói với Trường đó là một trong những điều nằm trong lời dặn cấm kỵ của bác sĩ. Nhớ Chi một lần nào đó em đã nói với tôi, anh chả khỏe gì coi chừng đau ốm vì những điếu thuốc lá thì chẳng ai thèm thương đâu.

Buổi tối tôi được ăn bánh của hai cô em Trường làm. Chúc nói, hôm nay là sinh nhật của chị Liên đó anh Huy. Tôi nói vậy hả, hên lắm mới chọn đến đúng ngày để được ăn bánh. Chúc đề nghị:

Mai chủ nhật bọn em nghỉ học, yêu cầu anh Trường cho đi chơi, có anh Huy nữa nè.

Định đi đâu?

Vallée d’ amour!

Trường nhướng mắt:

Nhỏ này có hẹn hò với ai không mà hớn hở vậy?

Chúc bỏ luôn mẩu bánh vô miệng:

Em thì không nhưng chị Liên chắc có.

Chúc bị Liên với tay đánh vào đầu nhưng con bé đã né sát tôi:

Phải thế không anh Huy?

Tôi đối đáp kịp thời:

Có lẽ thế, tôi đã nghe đồn nữ sinh Couvent nổi tiếng…

Liên tham dự câu chuyện bằng đôi mắt tròn mở lớn, hướng về phía tôi:

– Nổi tiếng sao ạ?

– Nổi tiếng về những mối tình với các anh võ biền nơi xứ sở lân cận.

Liên cúi xuống với mũi dao nghịch ngợm trên lớp kem của miếng bánh:

Thiên hạ chứ không có Liên đâu à nha.

Trường nói:

– Điều đó không biết nhưng có một điều chắc chắn là các Sơ Couvent đã lầm lẫn lớn, càng kín cổng cao tường bao nhiêu thì càng khó giữ học trò con gái bấy nhiêu.

Nói rồi Trường cười. Tôi hướng câu chuyện theo ý mình:

Tôi có nghe đồi Couvent đẹp lắm nhưng lại không biết ở đâu cả.

Cũng chẳng đẹp gì lắm, nếu anh thích thông thì ở đó bạt ngàn, trên đường đi thác Cam Ly đó anh.

Trường hỏi Liên:

Noel này trường Liên có tổ chức Kesmes không?

– Có lẽ Tết, nghe mấy Sơ nói thế.

Trường nói với tôi:

– Có cái cảnh Kesmes là thú, cậu ở đây rồi ta dẫn đi, cam đoan là…

Liên lườm anh:

Anh chuyên môn phá thiên hạ không thôi, đi với anh năm ngoái vô câu lạc bộ ngượng muốn chết.

Tôi hỏi :

– Kesmes là sao ?

– Như ngày hội của trường í mà. Mấy ngày này  bọn con trai thường bảo là các bà Couvent kén rể, cho thiên hạ xem mắt con gái nhà mình đấy.

Tôi không cười với Trường. Tôi thấy Chi trên chiếc đĩa sứ trắng trước mặt, trong bộ đồng phục nhà trường. Tôi thấy những khung cửa sơn màu vàng và những cánh áo trắng thấp thoáng đi lại trên các hành lang trường Chi học. Ngày nào tôi đã ngớ ngẩn đến trường đón Chi. Nơi Chi ở bây giờ không biết có làm Chi của tôi vui. Tôi sợ cái cảnh ồn ào của đám học sinh lớn như tôi đang được nghe nói tới. Tôi sợ lắm. Nếu một ngày nào đó bất chợt, em lớn lên, một sợi khói vướng vào mắt em… Tôi cắn chặt môi dưới mà nghe ở góc ngực mình nhói đau.

Tôi hỏi Liên:

– Liên biết Domainne de Marie chứ?

– Liên có nghe nói thôi chứ chưa tới.

– Cũng như cái kiểu trường Liên à?

– Liên cũng không biết nữa.

Tự nhiên tôi thấy an lòng một chút, một chút thôi, đồng thời tôi cũng tưởng ra một nơi mơ hồ mà Anh Chi của tôi đang ở. Địa danh đó có thực hay chỉ là một cái tên, cái thế giới mà mẹ Chi đã đặt ra khi ghi trong tấm danh thiếp của bà?

– Liên có nghe nói tới Domaine de Marie thôi à?

– Vâng, nghe loáng thoáng bạn bè nhắc tới một lần.

– Chắc xa lắm?

– Liên không rõ, nhưng ở đây xa nhất chỉ có trường Franciscaine là ở ngoại ô thôi.

– Nghe tên trường là tòan thấy các Sơ với con gái rồi

Chúc ngó tôi:

Sao anh Huy thắc mắc về Domaine kỹ thế. Chúc biết nè.

Tôi cười cái khôn khéo một cách vụng về của con bé:

– Biết thật không?

Anh cứ cho em biết lý do đi rồi em sẽ tả cảnh cho anh nghe sau.

Nữ sinh Couvent có khác, đánh hơi thính gớm. Tôi đang định xin vào đó tu không biết các Sơ có nhận không?

Anh mà đi tu á ? – Chúc cười lúc lắc mái tóc – có mà anh phá cả tu viện người ta ra.

Cả bọn cùng cười. Nhưng Chi không cười. Chi đang đứng trong chiếc đĩa sứ trắng trên bàn, trước mặt tôi, Chi nói gì đó mà tôi nghe không rõ. Rồi Chi quay mặt đi. Chiếc đĩa sứ trắng nơi những miếng bánh đã được chia ra, một giọt nước vừa rớt xuống từ cái tách trà tôi đưa lên miệng. Tôi lại thấy Chi, trong giọt nước ấy. Hình ảnh Chi nhạt nhòa mà tôi đã liên tưởng tới hình ảnh con bé Cibel lúc đứng trên bờ hồ với các đầu ngọn cây khô in trên mặt nước. Rồi mặt nước vỡ ra. Tất cả chỉ là ảo mộng.

Chỉ là mộng ảo mà thôi.

Buổi tối Trường lại đưa tôi đi vòng quanh mấy ngọn đồi khác trước khi trả tôi lại nhà cô Ngàn.

Trường nói:

– Ta vẫn nghĩ, nếu cậu dọn đến ở với ta thì hơn.

– Phiền quá.

– Cậu biết mà, ở nhà mình ba mẹ đều dễ, nếu không muốn chia phòng với mình thì cũng có thể dọn dẹp cái phòng bỏ trống ở bên cạnh.

Phiền quá. Tôi chỉ biết nói thế bởi thực sự tôi đã thấy ưa cái phòng nơi nhà cô Ngàn rồi.

– Cám ơn cậu, biết đâu chả có dịp phiền tới. Cứ từ từ để xem đã.

VẤP BÓNG

Vấp bóng em anh ngã xuống cuộc đời
Để cơn mưa cuối mùa chạm nhẹ bầu vú nhỏ
Cúc áo em quên cài anh úp mặt mình vào đó
Hương sữa nồng nàn suốt mấy chục năm qua

Mấy chục năm không thể phai nhòa
Trong ký ức- trong trái tim- anh giữ mãi
Nụ hôn vụng về- nụ hôn thuở ấy
Thơ dại- khát khao- một mối tình đầu

Vai em gầy- mắt em buồn- anh biết tìm đâu?
Màu Phượng Vĩ- chiếc kẹp hồng-trang lưu bút- trước ngày thôi học
Lạc mất nhau rồi- mấy mươi năm- anh còn nhói đau lồng ngực
Nhớ tóc dài- nhớ da thơm- nhớ môi rát bỏng- nhớ chiếc gáy trắng ngần- nhớ những sợi lông tơ

Nơi anh trú ngụ bình yên- nơi em chờ đợi từng giờ
Chiến tranh sẽ có ngày kết thúc
Chúng ta sẽ có ngày yêu nhau cuồng nhiệt
Trên chiếc nệm thịt da trinh tiết
Em cào rách lưng anh
Em hôn rách môi anh
Em ú ớ trong cơn mê của loài mèo cái vào những đêm trăng khuyết hình móng vuốt
Những đêm trăng nhập nhòa
Với cái đau thốn buốt bụng
Với cái đau thốn buốt xương
Vậy mà thương đến tận cùng- nhớ đến hằng hà sa số

Vấp bóng em anh ngã xuống cuộc đời
Có hạnh phúc- có buồn vui- lẫn lộn

LINH PHƯƠNG

LÀM SAO NGĂN ĐƯỢC HOA CHẬM NỞ

Ngồi nhìn hoa nở vội vàng
Hoa càng nở vội lòng càng xót xa
Bây giờ nụ đã đơm hoa
Giấc mơ đẹp cũng dần qua mất rồi
Mai đây ta đến với người
Trên tay từng cánh hoa rời rã buông
Làm sao ngăn được nỗi buồn
Làm sao tỏ được hết nguồn cơn đây
Ngồi nhìn hoa nở sáng nay
Âm thầm ta khóc như ngày còn thơ
Bông hoa đã nở sai giờ
Làm sao giữ được hoa chờ người qua
HẠC THÀNH HOA

Mẹ tôi

Hoàng Ngọc Trâm

Dorothea Lange, Migrant Mother

Dorothea Lange, Migrant Mother

Viết tặng mẹ tôi, người đã sống suốt đời vì các con

Mẹ tôi có mười người con, bà sinh bảy anh em chúng tôi, còn ba cô em gái nhỏ là con của người vợ lẽ của ba tôi. Mẹ tôi thương yêu tất cả chúng tôi, bà nuôi nấng, dạy dỗ, rồi cưới vợ, gả chồng cho từng đứa. Giờ đây bà có hai mươi người vừa con, dâu, rể và hơn hai mươi đứa cháu nội, ngoại.

*

Mẹ tôi mồ côi cha từ thuở lên ba, mồ côi mẹ lúc mười ba tuổi, bà luôn khao khát tình phụ tử và tình mẫu tử. Bà lớn lên bên cạnh một người chị dâu trưởng nhân hậu. Người chị dâu trưởng của mẹ tôi có một người con trai đầu lòng bằng tuổi mẹ tôi nên bà đã thương yêu mẹ tôi như một người con, cho mẹ tôi đi học cùng với con trai của bà.

Mẹ tôi là một người thông minh, cùng với thời của bà, phụ nữ hiếm có ai đi học mà học giỏi như bà. Mẹ tôi đã từng là thư ký kế toán tại quận Vĩnh Xương – Nha Trang, vì thương con mà bà thôi việc ở nhà để nuôi dạy con cho chu đáo. Mẹ tôi viết chữ rất đẹp. Trước khi chúng tôi bắt đầu đi học lớp một, ở nhà bà dạy cho chúng tôi tập viết, tập đọc và làm toán cộng toán trừ, cho nên khi đến trường, chúng tôi không hề bỡ ngỡ với sách vở.

Mẹ tôi thích âm nhạc, bà biết hát nhiều bài hát thời tiền chiến của Văn Cao, Phạm Duy, Phạm Đình Chương …, giọng bà trong trẻo và cao vút. Bà cũng thích xem phim của châu Âu nên biết nhiều tài tử nổi tiếng thời 1945–1970. Ba tôi cũng thích âm nhạc, ông biết đàn mandoline. Ba mẹ tôi thường tuyển chọn những phim hay rồi đưa cả nhà đi xem.

Mẹ tôi là một người phụ nữ luôn hy sinh cho chồng con, bà phục sức rất đơn giản, ăn uống rất dễ dàng không kén chọn, luôn nhường nhịn thức ăn ngon cho chồng con. Bà thích đọc sách, đặc biệt là loại sách học làm người và sách về triết lý của đạo Phật. Chúng tôi lớn lên, được đọc những sách mà mẹ tôi mua về để trong nhà, được nghe những bài nhạc tiền chiến hay. Mẹ tôi thường bảo rằng bà đã chẳng cần phải la hét hoặc giảng giải gì nhiều, các con của bà lớn lên trong không gian của sách vở và âm nhạc, cách bà dạy dỗ chúng tôi thật đơn giản mà vô cùng hữu hiệu Tiếp tục đọc

NHẬT KÝ VIẾT Ở ROME

0406013

1.

ngủ thôi, cho hết đêm này
lăn qua, trở lại, làm cay mắt rồi
phải lòng, này hỡi, em ơi
cớ chi cứ đến bên tôi chập chờn./

2.

Đêm dài thức giấc nhớ em
nhớ lời thủ thỉ bên đèn, đêm khuya
nhớ đôi mắt, lệ đầm đìa
nhớ bàn tay siết sẻ chia nỗi lòng
choàng tay, giừơng chiếu trống không
giựt mình mới biết em không nơi này
nhủ lòng, thôi hãy ngủ say
Xin đêm niú lại bóng ngày đã qua./

0506013

Cha đang ban xuống, phước lành
Lô nhô tay niú mong manh ơn người
Naò cờ, naò tiếng hoan hô
Như rằng kiếp nổỉ bên bờ tử sinh./

0606013
tặng : Minh Nhỏ

1.
trời đầy, đất đọa, ta ơi
vung tay đập nát cuộc đời này thôi
ta hề, chẳng sợ chia phôi
vỗ tay vang tiếng cười rồi, khóc sau.
Ciampino, xin chào
Giang đôi cánh rộng bay cao, ta về

2.
Hôm nay nói chuyện tầm phào
nghiệp văn chương đã té nhào hư vô
còng lưng, chẳng khác ngựa thồ
vó tung buị phủ nấm mồ cỏ hoang
tay này, nhận kiếp đa đoan
tay kia ôm hết nỗi buồn nhân gian
bóp tim, lệ chảy hai hàng
hàng nghiêng, hàng đứng mang mang cổ sầu
chong đèn đau mãi đêm thâu
hóa ra mới thấy trăm câu chuyện đờì
chuyện vui, chuyện khóc, chuyện cười
nhân gian đâu những có người với ta
còn kia một cõi ta bà
bể dâu bóng khuất như xa, như gần
ngã nào cho kiếp phù vân
ngã naò cho mõi bước chân luân hồi
ngả trùng phùng, ngả chia phôi
viết chi những khúc thơ rời biệt ly .

Chu Trầm Nguyên Minh