Anh Chi Yêu Dấu (5)

girl-with-long-hair-blowing-heart-shaped-bubbles-pink-red-feminine-woman-fine-art-oil-painting-beautiful

năm

PHẦN ĐÊM VỀ SÁNG CÓ NHỮNG HÔM LẠNH quá khiến tôi tỉnh dậy. Đã quấn vào người hai lớp áo và một lần chăn dày thế mà tôi vẫn bị đánh thức bởi khí lạnh. Hai bàn tay và cả hai bàn chân tôi cóng buốt. Chui ra khỏi chăn để tìm đôi vớ là một điều quá ngại ngùng mà tôi vẫn gắng được. Cũng như tôi không sao có thể ngăn được những cơn ho bất chợt theo cơn gió lùa vào một khe trống nào đó trong phòng. Mấy lần tôi đã nghĩ tới là phải đi kiếm những giẻ và giấy báo cũ để nhét cho kín những khe trống ấy, rồi mấy lần sau đó đều quên. Có một buổi chiều nhớ lời cô Ngàn tôi đã leo lên ngọn đồi thấp bên cạnh nhà và dùng gậy bẩy về được một khúc cây khô khá lớn cho cô Ngàn dùng búa bửa ra đủ làm củi sưởi đốt suốt  mùa đông này, cô Ngàn bảo vậy.

Buổi sáng, ngồi rút người trong chiếc chăn dày quấn quanh khi cô Ngàn pha cho tôi ly cà phê sữa bốc khói. Cô nói, chiếc áo len của cháu hơi mỏng, để hôm nào cô đan cho chiếc áo len khác dày hơn. Không ngờ năm nay lạnh quá. Nhìn đám cây cỏ mọc um tùm ở trước nhà hôm mới tới tôi có nói với cô là sẽ bỏ ra vài buổi để phát quang đi. Nhưng đã mấy tuần rồi tôi vẫn chưa khởi công được Tiếp tục đọc

NÓI VỚI DÒNG SÔNG

TỪ KẾ TƯỜNG
Bất ngờ như sóng trên sông
Vỗ vào bờ đá tiếng mông mênh buồn
Nước trôi mà sóng vẫn còn
Âm vang mãi tận linh hồn tháng năm

Tôi – em từ cõi xa xăm
Bỗng nhiên dồn cả tháng năm một lần
Yêu nhau như thể chưa từng
Một thời mới lớn ngập ngừng nắm tay

Gió lùa cho sợi tóc bay
Thương em mắc biếc vai gầy lá rơi
Tôi đi qua nửa cuộc đời
Gặp em xanh một khoảng trời cao xa

Sông dài chảy giữa lòng ta
Đôi bờ dâng nước, phù sa gợn màu
Lung linh soi bóng nhịp cầu
Lục bình nở tím mấy câu hẹn thề

Không là một khúc sông quê
Nhưng sông vẫn thế xuôi về lòng em
Hàng cây ríu rít tiếng chim
Gọi màu nắng hãy vàng thêm áo người

CÔ GIÁO ƠI!

Nguyễn Tấn Cứ

Cô giáo ơi , em biết không ?
Tôi như cơn gió thổi lưng trời
Tôi như đứa trẻ chiều nay khóc
Sách vở không còn , em biết không ?

Em biết không , cô giáo ơi ?
Trưa nay tôi đợi trước cổng trường
Trưa nay tôi trồng cây nhân ngãi
Xòe tán cho đường , em biết không?

Cây khẳng khiu như học trò nghèo
Tôi rụng xuống quanh em vàng úa
Chiều nay gió cây rung xơ xác
Em có thương giùm tôi chút không ?

Cô giáo ơi chiều nay phố đông
Em về nắng gió có còn không ?
Tôi làm sao đứng chờ em được
Nắng gió không còn tôi trú đâu ?

Tám Khùng

Nguyễn Mộng Giác

_20111122_2085554635

Nguồn cuongde.org, ảnh Đặng Ngọc Vân

Năm 1995 lần đầu về thăm quê hương sau mười bốn năm xa cách, tôi hỏi các cháu trong nhà “Ông Tám Khùng bây giờ ra sao?”. Các cháu tôi ngơ ngác, đứa này đưa mắt hỏi thầm đứa kia, không biết trả lời thế nào. Đứa lớn nhất đáp mơ hồ”Chắc ổng chết lâu rồi cậu”.

Tim tôi đau thắt! Tám Khùng chết rồi! Nhưng tôi trấn tĩnh được ngay. Phải, nếu tính nhẩm tuổi đời của Tám Khùng thì chuyến về thăm Qui Nhơn lần này tôi không gặp Tám Khùng nữa, cũng phải. Ông ấy đã lớn tuổi, lại sống theo cách sống như thế, làm sao…

Không một chút đại ngôn, tôi có thể nói rằng Tám Khùng là công dân số một của thành phố Qui Nhơn, quê hương tôi. Những anh hùng hào kiệt, những văn hay chữ tốt, những rừng vàng biển bạc, những mũ cao áo rộng có dính dáng tới Qui Nhơn một thời, bây giờ còn ai nhớ đâu. Họ đến , rồi họ đi. Họ đến vồ vập tham lam. Họ đi lầm lũi lén lút. Qui Nhơn thành phố thân yêu của tôi đối với họ chỉ là một quán trọ không mất tiền. Đòi hỏi họ thủy chung là chuyện không hợp tình, nói gì tơí hợp lý. Tám Khùng thì khác hẳn. Ông là một trường hợp ngoại lệ, vì thế ông xứng đáng là một công dân ngoại hạng của Qui Nhơn.

Sau hiệp định Genève, lúc chiếc tàu Ba Lan nhổ neo ngoài khơi Qui Nhơn đưa đợt bộ đội và cán bộ kháng chiến cuối cùng của Liên Khu V tập kết ra Bắc, Qui Nhơn chỉ còn là một đống gạch vụn trên bãi cát hoang dại khét nắng. Trong chiến dịch Atlande, lính Pháp đã cho phá sập những căn nhà gạch hoang tàn còn lại trên những phố cũ, và giăng hàng hà sa số những hàng rào dây thép gai về các hướng nguy hiểm để phòng vệ. Lúc tôi xuống Qui Nhơn tiếp tục học trung học, Qui Nhơn trống hoác như một bãi tha ma, lác đác đây đó vài mái nhà tranh cất vội, những hàng keo lá thưa, vài con đường nhựa loang lổ ổ gà và những người dân đánh cá hồi cư gầy yếu, khắc khổ. Thành phố điêu tàn vì chiến tranh, và bây giờ hồi sinh cũng nhờ chiến tranh. Nghề mưu sinh của hầu hết mọi người hồi cư là gỡ dây thép gai cuộn lại thành từng cuộn để bán.

Bọn học trò rắn mắt chúng tôi, ngoài những buổi học nực nội trong những căn phòng mái tôn nóng bức và những chiều tắm biển, chỉ còn lại cái thú giải trí là đi lùng hái những trái keo hiếm hoi còn sót lại, và… chọc nghẹo ông Tám Khùng. Chúng tôi đang ở lứa tuổi 14, 15; giọng nói bắt đầu đổi, mụn bắt đầu mọc trên da mặt, lúc nào trong người cũng hừng hực sinh lực nên lúc nào cũng muốn xê dịch hay đập phá một cái gì. Tám Khùng rủi ro trở thành nạn nhân của chúng tôi Tiếp tục đọc

TRÊN ĐỒI SƯƠNG NGÀY CŨ

Trên Đồi Sương Ngày Cũ 1

Tôi muốn biết những người đang ở đó
Có bao giờ nghe gió nhắn gì không?
Tôi muốn biết đất trong vườn hoang dại
Vừa nở thêm được mấy nụ hồng.

Tôi muốn biết những con đường im lặng
Có trở mình sau những lớp mù giăng
Tôi muốn biết những hoa sầu đông trắng
Có thoát hồn vằng vặc những đêm trăng.

Tôi muốn biết những người đang ở đó
Có bao giờ thoáng nhớ đến tôi không?
Những hôm bão rớt mưa to nhỏ
Gió có làm xanh những má hồng.

Tôi vẫn nhớ chỗ người yêu tôi ngủ
Trên đồi cao cỏ mọc rất thong dong
Tôi vẫn muốn hỏi thầm tôi rất nhỏ
Ngõ lên trời chẳng biết có gần không?

Nha Trang 1980

Trên Đồi Sương Ngày Cũ 2

Tôi thấy mình bé nhỏ
Giữa trời mây không cùng
Một nỗi gì như cỏ
Nghiêng mình ôm hạt sương…

Tôi thấy mình vô vọng
Như sóng tìm đại dương
Giữa muôn nghìn vô lượng
Gió tình cờ bay ngang…

Tôi thấy mình như lá
Trong bóng chiều lang thang…

San Dimas 2013

Tôn Nữ Thu Dung

Hãy Nhận Chìm Đời Tôi

Bài thơ của VCM được một người bạn phổ nhạc và đem về tặng lại cho tác giả. Tình cờ và cố ý cố tình được đọc trước bài thơ, thấy bài thơ cũ mà tác giả lại cố ém không gởi cho trang nào, mới thấy chuyện hơi lạ? Thấy lạ nên phải hỏi. Hỏi thành sinh ra cái bài phỏng vấn bỏ túi này. Nay  chép lại và viết vài dòng trước mua vui cho tác giả, sau làm việc nghĩa giới thiệu với mọi người.

CUỘC PHỎNG VẤN BỎ TÚI.

Nhân được đọc lại một bài thơ cũ của tác giả Văn Công Mỹ từ 1973, chúng tôi đã có một cuộc phỏng vấn bỏ túi xuyên lục địa như sau:

PV: Hello nhà thơ, xin cho biết cảm tưởng khi có người trả lại bài HÃY NHẬN TÔI XUỐNG NƯỚC đã giữ từ hồi nẵm?

VCM: Xin đính chính, đề tựa chính xác là HÃY NHẬN CHÌM ĐỜI TÔI.

PV: Thì cũng rứa!

VCM: Rất cảm động, rất sung sướng, rất vui mừng …

PV: Tôi thấy trong bài thơ này đã có hình ảnh SÔNG & TRĂNG (thả trôi ngoài SÔNG vắng & nơi nào TRĂNG đổ xuống) phải chăng đó là định mệnh để nhiều năm sau anh có góc SÔNG TRĂNG nổi tiếng khắp thế giới (PV: Phóng viên này thiệt là biết nịnh nọt những người nổi tiếng ...)

VCM: SÔNG & TRĂNG đã ám tôi từ muôn kiếp trước nên có người thấu hiểu đã viết cho tôi NỤ HÔN ĐẦU THƠM NGÁT BẾN SÔNG TRĂNG…(PV: à há , tôi biết ai viết rồi !)

PV: Xin nhà thơ cho biết , hồi đó và bây giờ tính cách của thơ và nhà thơ giống hoặc khác nhau ra sao ?

VCM: Hồi đó tôi nói nhiều (trong thơ) mà người ta hỗng chịu hiếu gì hết, còn bây giờ tôi nói có chút xíu (cũng trong thơ) mà người ta suy diễn tùm lum ý !!! (hồi đó mỗi bài 120 chữ , bây giờ mỗi bài có 20 chữ hà !!! ) Tôi cũng định…

PV:  Thôi thôi , có gì mời nhà thơ vô rì còm nghen…chớ xuyên lục địa mà nói nhiều như hồi nẵm thì phóng viên sẽ bị viêm màng túi. Good bye , see you again!

Sau đây mời các bạn đọc bài thơ cũ ấy .

.

haynhanchim-doitoi

Những Hạt Mầm Trên Cát

Lê Sa

Александр Перов, Sand Storm

Александр Перов, Sand Storm

(Tác phẩm được chỉnh sửa từ Trại sáng tác Vũng Tàu)

1.

Ngôi trường tiểu học hai tầng mười phòng nơi tôi đang dạy được xây dựng từ hai năm trước, giờ vẫn cứ lèo nhèo với đám học trò đầu trần chân đất, tóc tai khét lẹt mùi nắng rơm, một phòng cho Thầy Thoại hiệu trưởng, một phòng cho tôi trú ngụ, một phòng cho lũ đầu trần chân đất ê a. Vị chi còn thừa những sáu phòng. Ông Hiến vận động mượn được một phòng cho chị Lèo làm việc.

Chị Lèo. Ngay từ hôm đầu gặp chị, chị đã cho tôi ấn tượng mạnh. Mái tóc bồng bềnh lòn lọn, thả rợp xuống chiếc vai bè của chị. Thấy tôi cứ nhìn trân trân lên mái tóc chị, chị hân hả cười:

– Nè em. Ông Thoại hiệu trưởng cứ chặc lưỡi khen chị có bờ tóc đẹp như Merin… môrong bên tây đó nghen.

Tôi tính giúp chị lấy lại đúng tên người nữ diễn viên một thời tài sắc ấy, nhưng kịp nghĩ có nên không!.

Mỗi sáng chị Lèo đến chỗ làm. Chị thường cẩn mẩn đưa hai ngón tay se se hai lọn tóc mai của chị, tôi thấy tận da đầu chị lòi ra bao chân tóc bạc ngà. Tôi đếm đủ trên mười ngón tay nun núc của chị chèn đúng tám chiếc nhẫn vàng (Vàng thật), chỉ chừa lại hai ngón cái là còn chút tự do ngọ nguậy. Chị Lèo xoa xoa bàn tay áp vào má tôi. Những chiếc móng dài lấp dầy lớp kim nhủ, trông cứ nhấp nhoá nhấp nhoá dội lên một màu tím rịm. Chị nghiêng đầu hỏi tôi:

– Đố em. Nghe chị có mùi gì?.

Đố tôi nhưng chị lại trả lời luôn:

– Nước hoa Hàn đấy. Đứa em gái ở bển gởi về cả chục ống lựng đó Tiếp tục đọc

guốc mộc

Mannhien Nguyen

tôi sống trên gác mái của tôi
tôi ôm tất cả tiếng thở dài bận rộn của em sau giờ học
tôi run hơn quả bóng xuống đường
tôi mỉm cười như thể không có hoặc
trong đó có tôi một lời xin lỗi
tôi ghét sương mù màu da cam
tôi có trái tim nhiều hơn màu đỏ
để vẽ đôi mắt buồn
ngày em đi
chắc chắn không có gì lạ trong thành phố
những con dế mèn xưng tội
tháng chạp đang cháy đến giọt nắng cuối cùng
người đi bộ dọc theo con tàu biến mất
tôi đợi cho mùa đông nép mình gần
cuộc sống của tôi bằng cách
im lặng lắng nghe
tiếng gõ cửa đời tôi bằng guốc mộc

CHÚT ĐÀ LẠT GIỮA SÀI GÒN

Nguyễn Hải Thảo

Một chút Đà Lạt giữa Sài Gòn
Hình như mùa vừa chớm sang đông
Môi ai hồng quá trong nắng sớm
Có phải màu môi em xưa không?

Ồ không, không phải! Không, không phải!
Chỉ là ai đó thoáng qua đời
Chỉ là ai đó như chút gió
Phơn phớt qua vai một chút thôi

Sáng nay thành phố sao lạ quá
Ai mang Đà Lạt đến Sài Gòn
Nên nghe chút rét trên da thịt
Cà phê chưa đủ ấm môi trơn

Em ạ thành phố đang vào đông
Nhớ em quay quắt, nhớ điên cuồng
Anh ngỡ chút tình thơ Đà Lạt
Ai đã mang gieo giữa Sài Gòn.

Trúng Số

Hải Ngữ

Lotto_Sphinx_small_905

Đồng tiền không mua được hạnh phúc.

Phương Ngôn

Hắn cẩn thận rút trong bóp ra một tờ giấy mười đồng và móc trong túi quần ra một nhúm giấy bạc một đồng trao cho người chủ tiệm rượu. Số tiền hai chục đồng dùng để trả hai tấm vé số lotto; mỗi tấm vé ghi mười dãy số, mỗi dãy gồm sáu con số từ 1 đến 51, được máy chọn một cách ngẫu nhiên. Người mua có thể tự chọn một dãy số ưa thích nào đó; có thể là tập hợp những ngày tháng năm sinh của những người thân trong gia đình. Hắn sống thui thủi có một mình, không vợ không con, lại chẳng có ai thân thích; ngày sinh tháng đẻ của hắn tính ra chỉ mới được ba con số vì thế hắn để máy chọn cho tiện việc.

Bao giờ cũng thế, hễ lô độc đắc lên đến mười triệu là hắn đều bỏ ra mười đồng để mua mười dãy số. Trúng thì phải trúng cho bõ. Ba bốn triệu, hắn cho là ít mặc dầu một đồng đối với hắn kể ra cũng… nhiều lắm. Hắn chi li, chắt bóp từng đồng vì tiền bạc ở bên này làm ra không dễ. Xem nào, hắn phải dậy từ sáu giờ sáng, làm vệ sinh buổi sáng, chạy một mạch đến hãng, hùng hục làm việc, mãi đến xế chiều mới về nhà. Ăn trưa vội vàng chỉ có nửa tiếng, hắn dành hết thì giờ cho công việc. Người Mỹ ở đây thật sòng phẳng, cứ làm nhiều thì trả tiền nhiều. Hắn tính nhẩm trong đầu, ngày làm tám tiếng, nếu chủ gọi làm thêm giờ phụ trội, tính ra mỗi ngày suýt soát 12 tiếng. Với tiền giờ của một công nhân trên mười lăm năm kinh nghiệm, mỗi tháng hắn mang về mấy ngàn bạc. Hắn lại chẳng ăn tiêu gì mấy, vì thế đồng vào thì như nước, còn đồng ra thì rỉ rỉ như vòi nước lâu ngày bị rò. Tiền trong trương mục của hắn khởi sự từ vài nghìn, mới tháng trước mở ra hắn đã thấy một dãy số sáu con. Hắn cứ nhìn ngắm mãi những con số không, ôi! trông chúng thật gợi cảm làm sao! Nhiều khi hắn cũng cảm thấy cuộc đời làm công khổ cực quá, có tiền nhưng tất bật, bương chải. Bởi thế hắn lúc nào cũng ngong ngóng trúng số để có tiền – thật nhiều tiền – mà không phải làm gì cả mặc dù nếu rảnh rỗi ở nhà hắn cũng chẳng biết phải làm gì cho hết ngày. Vì thế ngày hôm nay, lô độc đắc lên đến trên mười triệu, hắn vội vàng mua ngay mười dãy số với hy vọng thần may mắn sẽ nhìn đến lòng thành của hắn Tiếp tục đọc