HÁT TRÊN NHỮNG NẤM MỒ,

Bài ca em rớt thành sương lạnh
Thấy rợn quanh đây những nấm mồ
Bài ca chưa dứt mây không tạnh
Thấy mền chiếu đắp mảnh xương khô

Sao em không hát bài ca xuân
Cho ta thơ ấu khoảng trời xanh
Trong chiếc vòng khuya mùa ấm lạnh
Thấy đời sướng khổ thật mong manh

Em về hát lại bài phương cũ
Tiếng hát bay sương vạc kêu buồn
Trong tiếng ru đêm ngàn gió hú
Mùa xuân thấp thỏm lại bồn chồn

Em hát đi bài ca mưa đổ
Góc se phùn phố chắc chào xuân
Tết lại về chất đầy năm tuổi
Ước gì mình bỏ lại gian truân

Bài ca sao xé lòng đêm nay
Giữa hồn trăng lặng mắt thêm cay
Mênh mông sương đó bao hư ảo
Ta thấy đâu rồi buổi mãn khai

Thời nào rồi cũng sẽ cũ
Tình đẹp rồi cũng sẽ phôi pha
Lời nào mang ta vào quá khứ
Trong ngập ngừng năm cũ đi qua

hoa nguyen

HƯ ẢO TÔI : Mục Lục

Trong ” 6 Năm Tình Nghĩa Đôi Lời” nhà phê bình Trần Trung Tá đã viết:
…tập thơ Hư Ảo Tôi, phải nói rằng đây là món quà không chỉ là món quà văn nghệ mà hơn thế nữa, nó là món-quà-văn-hóa. Tôi tin khi cuốn Hư Ảo Tôi đến tay bạn đọc, bạn có một lúc hai món quà;  Một là Tập Thơ…đúng là Tập Thơ, Hai là thấy cái nằm trên tay bạn là Trái Tim của một người Vì Thơ Mà Có, Bởi Thơ Mà Làm, Cho Thơ Tất Cả!…
Và là một tập thơ nặng kí cả nghĩa đen lẫn bóng…

MỤC LỤC:

NGUYÊN SA/2/Hư Ảo Trăng
TRẦN TRUNG TÁ/5/Đôi Lời Thắm Thiết
ÂU THỊ PHỤC AN/9/Phố/Tìm Suối Nguồn
BÙI DIỆP/12/Người Hẹn Trăm Năm/Những Ngày Xưa Thật
Là Xưa
CAO VĂN TAM/15/Chia Tay/Tiễn Đưa
CHIÊU ANH NGUYỄN/18/Những Ngày Không Trở Lại/Giấc

CHIM HẢI/21/Mời/Trả Lời
CHU THỤY NGUYÊN/24/Lúc Tôi Rót Nắng Vào Ly/Đêm
Violin Xanh
DAO LAM/27/Thả Nắng/Rờn Rợn Khóe Cười
DU LÊ HUÊ/30/Huế Say/Ngày Thứ Tám
DU NGÃ/34/Thơ Ngày Cũ/Tìm Nhau
DŨNG KQD/37/Đừng Hỏi Nữa Con Ơi!/Buổi Sáng Đà Lạt
ĐẶNG KIM CÔN/40/Lốc Đời/Những Hàng Ghế Trống
ĐẶNG PHÚ PHONG/43/Đồi Lạc Gió/Đồi Tây Hay Đồi Đông
ĐỖ TẤN ĐẠT/47/Trả/Nợ
H. HIẾU/49/Căn Phần/Trưa Nắng
HẠ QUỐC HUY/54/Lệ Trong Mắt Phượng/Xa Rồi Trăng Lay
Tóc Rối
HẠC THÀNH HOA/59/Điệp Khúc Buồn Trong Quán Cà Phê
Màu Vàng/Ngồi Dưới Trăng Tan
HIỀN MÂY/63/Về Cùng Em/Ngủ Đi
HỒ CHÍ BỬU/66/Lặng Lẽ Mùa Đông…/ Người Sắp Về Chưa?
HỒ VIỆT KHUÊ/69/Sương Khói Đa Mi/Quán Chân Núi
HOA NGUYỄN/72/Lời Tình Vừa Lỗi/Hạt Tai Ương
HOÀI KHANH/76/Sẽ Là Gì Trong Một Kiếp Xa Xôi
HOÀNG CHẨM/79/Lạ Thường/Còn Một Chỗ Trống
HUỲNH DUY LỘC/82/Không Tan Kỷ Niệm
HƯ VÔ/84/Thu Nguyên Màu Bao Dung/Ngày Cũ
HUY TƯỞNG/87/Chim Mùa Xuân Bay Về Lối Thu
Không/Người Yêu
KHA LY CHÀM/91/Tháng Sáu và Kỷ Niệm/Ẩn Dụ Đêm
KHA TIỆM LY/94/Nhỏ Bạn Ngày Xưa/Tình Nhạt
KIM VÔ VỌNG/97/Cau Cay
LÂM HẢO DŨNG/99/Cảm khái khi về núi/Sương Lạnh Miền
Cao Gọi Nhớ Rừng
LÊ HÁT SƠN/103/Chiều Serenade/Riêng Em Ngày Chở Nắng
LÊ PHÚ HẢI/107/Về Phương Nam/Điệu Buồn Tráng Sĩ
LÊ SA/111/Chiều Phan Rang Nhớ Khói Ba Vì/Nhớ Nhớ Quên
Quên
LÊ TRUNG TÍN/114/Sau Cơn Say/Về
LÊ VĂN HIẾU/113/Tinh Khôi
LÊ VĨNH TÀI/119/Không Đề Sáu Chữ/Thơ Bây Giờ Của Con
LINH PHƯƠNG/122/Như Bóng Mây Bay Cuối Trời Thương
Nhớ/Đêm Ngủ Tôi Mơ
LƯU XÔNG PHA/125/Đừng Treo Tim Lên Cành Cây Thương
Nhớ/Ta Ném Hết Đời Thơ Vào Ngọn Lửa
MAI THANH VINH/128/Phía Buồn/Chiều
MAI VIỆT/131/Vô Dinh 1 Nghe Tiếng Lăn Trầm/Gởi Lại Phan

MỘC MIÊN THẢO/135/Vọng/Hỏi
MƯỜNG MÁN/139/Về Bên Cổ Thành/Qua Mấy Ngõ Hoa
NGÔ TỊNH YÊN/143/Những Ngón Tay Ký Ức/Đừng Khóc Tôi
Ơi
NGÔ YÊN THÁI/146/Trăng Rơi Cuối Bãi/Bất Tận
NGUYÊN VI/149/Cõi Xưa/Đà Lạt
NGUYỄN AN BÌNH/152/Tháng Năm Hoa Tím Lại Về/Hạt
Bụi Nghìn Trùng
NGUYỄN BÁ TRẠC/155/Thoại Châu, Tôi Biết Trời Chưa
Sáng/Quê Mẹ
NGUYỄN BẮC SƠN/159/Một Ngày Nhàn Rổi/Nhắc Đến Ma
Lâm
NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH/163/Cuối Năm Chia Tay Huế/Sợ
Một Ngày Mưa
NGUYỄN ĐÌNH BỔN/166/Biền Biệt/Vết Cắt
NGUYỄN ĐỨC BẠT NGÀN/169/Cùng chút Bụi Bên
Đường/Hương Cau
NGUYỄN HẢI THẢO/172/Như Khói Sương Bay/Như Lá
Ngậm Ngùi
NGUYỄN HÀN CHUNG/176/Biết/Gió Mồ Côi
NGUYỄN LÃM THẮNG/179/Một Ngày/Sông Trăng
NGUYỄN LIÊN CHÂU/183/Long Đong Y Bát/Trương Chi Dị
Khúc
NGUYỄN MINH PHÚC/186/Bóng Tàn Phai/Bóng Tối Không
Lời
NGUYỄN NGỌC NGHĨA/190/Thu Nào Xưa Hở Em/Mưa
Lập Đông
NGUYỄN NHƯ MÂY/193/Không Đề/Bước Xuân
NGUYỄN QUANG TẤN/196/Dạo Khúc 27/Dạo Khúc 50
NGUYỄN TAM PHÙ SA/199/Hai Nửa Huế/Bài Thơ Thứ Nhất
NGUYỄN TẤN CỨ/202/Niệm/Chia Đời Nhau Nhé
NGUYỄN THÁI BÌNH/205/Mùa Thu/Lục Bát Rơi
NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH/210/Đêm/Ngày
NGUYỄN VÂN THIÊN/214/Huế Mười Năm Xa/Tương Tư
Kinh
NHÃ MY/217/Mười Năm/Biển Đêm
NP PHAN/217/Chưa Phai Bờ Áo Nguyệt/Biệt Khúc
PHÙ DU/225/Buổi Phai Sương/Bên Này Bên Kia
PHẠM HỒNG ÂN/228/Dọn Chỗ Cho Phiên Khúc Gãy/Tháng
ba, ký ức Sài Gòn
PHẠM KHÁNH VŨ/232/Tôi Sẽ Là Tôi?/Tôi Nói Với Chiêm
Bao
PHẠM NGỌC LƯ/235/Huế Ngày Về/Thuyền Quyên
PHẠM NGŨ YÊN/239/Viết Cho Tháng Mười Hai Sắp Hết/Tạ
Ơn Một Tình Yêu
PHẠM QUANG TRUNG/244/Trầm/Ghé Thăm
PHAN ANH DŨNG/248/Tiếng Xuân/Quán Không
PHƯƠNG TẤN/251/Ở Huế Nhớ Phương/Chờ Đến Thiên Thu
Một Bóng Người
PHƯƠNG UY/255/Phong Linh Trắng/Thất Lạc Trăng
QUAN DƯƠNG/258/Đêm Trở Nhớ/Chiếc Xương Lá
RÊU/261/Chọn/Chiều Nay Xuống Phố
SƯƠNG NGUYỄN/264/U Uất/Tôi Muốn
TẠ CHÍ THÂN/267/Giang Hồ/Đừng
TẠ VĂN SỸ/269/Gọi
TÂM NHIÊN/271/Nước Chảy Mây Trôi/Mây Trắng Ca
TẦN HOÀI DẠ VŨ/274/Hẹn Về Với Huế/Đêm Giáng Sinh
TÔN NỮ THU DUNG/277/Vọng Âm Buồn/Khúc Tặng Doanh
Doanh
TÔN NỮ THU NGA/280/Ngọc Lan Hương/Niệm Khúc
TÔN PHONG/283/Từ Chối/Không Có Gì
TRÂN SA/286/Dặn Bàn Tay/Nghĩ Tới
TRẦN ANH/289/Nát Mùa Trăng Hung Bạo/Bên Mùa Ve
Năm Cũ
TRẦN BÁ NGHĨA/292/Tà Hoa
TRẦN DZẠ LỮ/294/Qua Đèo Hải/Cà Phê Ở Tôn Nữ Viên
TRẦN HỒ DŨNG/297/Em Và Tôi/Ngủ Bên Chân Mẹ
TRẦN HOÀI THƯ/300/Xa Lạ/Cuối Năm Bên Dòng Sông
Hudson
TRẦN HUY SAO/303/Diều Giạt Gió Đưa/Dẫu Một Đời Phiêu
Bạt
TRẦN HUYỀN THOẠI/307/Lang Thang Khói/Thắp Sáng
Cánh Rừng Thơ
TRẦN NGỌC HƯỞNG/310/Sương Khói Lặng Thầm/Giạt
TRẦN THIÊN THỊ/313/Ngày Thu Cuối Cùng, Chén Rượu Cuối
Cùng/Gởi Cho Thu Thảo
TRẦN THOẠI NGUYÊN/317/Cõi Tàn Phai/Đà Lạt, Hoa
Phượng Tím
TRẦN TRUNG ĐẠO/320/Đêm Ngồi Nghe Tiếng Chim Trên
Biển/Xuân Đất Khách
TRẦN TUẤN/323/Nơi Tôi Ở/Nếu…
TRẦN VĂN NGHĨA/326/Tôi Ngồi Ở Đó/Tháng Chạp, Đà Lạt
Và Em
TRẦN VẤN LỆ/329/Nửa Đêm Về Sáng/Ngủ Đi Chàng Lính
Xưa
TRẦN VIẾT DŨNG/332/Cỏ Xanh/Gái Bình Định
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG/335/Hoa Cẩm Chướng Trên
Bàn/Lục Bát
TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN/339/Phố Núi Hoài Mây Bay/Câu Thơ
Phượng
TƯƠNG GIANG/342/Ngược Nguồn Nhớ Quên
VĂN CÔNG MỸ/344/Tắm Trăng/Hóa Thân vào ”Tình Nghệ
Sĩ”
VÕ DUY CHUNG/347/Mùa Trăng Sáng/Những Đoạn Rời
VŨ ĐÌNH HUY/350/Doanh Doanh/Đoản Khúc
VŨ NGỌC GIAO/353/Phố Và Trăng/Đâu Đó Một Làn Hương
VŨ TRỌNG QUANG/356/Maria Nguyễn/Cuối Đường
YÊN HỒNG/359/Mật Ngôn/Thấu Cảm

MÙA XUÂN THẠCH THẢO

 

Một chiều phố lạ nhiều sương khói
Viễn du không hẹn giữa ngày xa
Ta bỗng lạ chưa lời sông vắng
Sông chửa mưa về sao mù sa

Sông chưa về lại nguồn thăm thẳm
Rừng ở nơi nào suối tịnh ngôn
Bàn chân bước mỏi trăm miền gió
Rêu bám đời dài nhớ muôn phương

Mùa xuân áo mới chừng thạch thảo
Ta nghe đâu đó tuổi thu về
Tóc dài tà lụa sân trường vắng
Mùa hạ xanh giòn trăm tiếng ve

Mùa tôi tám hướng xa xa lắm
Xuân chẳng còn xuân hạ thôi hồng
Chiếc lá vàng hơn chiều đông nắng
Cội bàng già góc phố bâng khuâng

Mùa tôi yêu quá vòm sao nhỏ
Sao của đêm nào sáng dạ hương
Mùa tôi xuân biếc dài con nước
Qua cầu phố rộng hướng trùng dương

BÙI DIỆP

Lời Cảm Ơn

LỜI CẢM ƠN

Thơ là tiếng nói nội tâm riêng biệt của mỗi người nhưng sự tao nhã và thanh khiết là điều không thể thiếu trong thơ,  dù thế…
… Xin đừng ai khoác vào thơ ( và người làm  thơ) một sứ mệnh lớn lao nào cả! -Theo tôi- Thơ chỉ cần có một nhiệm vụ nhỏ bé duy nhất là làm một dòng suối mát trong veo để người lữ khách lạc loài trong sa mạc cúi xuống, vốc lên một ngụm … thế thôi!

HƯ ẢO TÔI, là tập thơ kỷ niệm TUONGTRI.COM bước vào năm thứ 6 gồm 200 bài thơ của 109 tác giả ” tâm phúc ruột rà” với Tương Tri trên đoạn đường dài gập ghềnh đầy hoa cỏ và nhiều gai góc  đang được các bạn cầm trên tay. Mong rằng nó sẽ đem đến cho các bạn yêu thơ một niềm tin thuần khiết về cái đẹp muôn đời.
Thay mặt Nhóm Chủ Biên TƯƠNG TRI xin gởi đến các bạn thơ của chúng tôi  niềm cảm kích.

HẠT CÁT

 

 

Từ vô lượng biển sông
Đến sa mạc mênh mông
Đâu đâu cũng là cát
Có có mà không không!

Tôi đi suốt cuộc đời
Chân cát bụi muôn nơi
Linh hồn và thân xác
Như phận cát nổi trôi.

Tôi đi cùng biển dâu
Như hạt cát không màu
Sáng mai mặt trời mọc
Đêm tàn vầng trăng thâu.

Đắm trong cõi vô minh
Cát hằng hà lênh đênh
Bão giông chìm đêm tối
Nắng lửa hồng thủy tinh.

Tôi nghe lời cát ru
Cùng sóng biển thiên thu
Đời người như tia chớp
Giữa luân hồi âm u!

Ôi! Cát trắng cát vàng
Hồn vũ trụ mang mang
Thấy trong một hạt cát
Lấp lánh cả thế gian!

Hạt cát ơi hạt cát
Lấp lánh đẹp vô biên
Trong nhiệm màu phép tắc
Có hồn ai nhập Thiền.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Giả dụ làm sư

 

Chẳng lẽ nhìn em mãi
người ta sẽ nói mình
sư cũng mê gái đẹp
có khác gì chúng sinh

Nhưng không mê cái đẹp
sao con mắt biết nhìn
sao trái tim biết đập
sao bỗng người run lên

Biết cũng là xương thịt
biết sẽ là tro than
biết thì cũng biết vậy
một sát na quên liền

Sáng niệm kinh Bát Nhã
chiều tụng chú Đại Bi
hiểu vị lai quá khứ
vẫn không sợ A tỳ

Không trách người cởi áo
khóc như mưa rời chùa
bởi vẫn còn lục dục
và thất tình như ai

Ông trời sinh nhan sắc
không lẽ để phí hoài
đàn ông mà nhắm mắt
chắc đàn bà giả trai

Nguyễn Hàn Chung

CHIỀU TÊ MỘNG ĐẦU

truongdinhtuan

trẫm nay đà chán làm vua
rời đền đài bỏ lên chùa tu thân
lá đa chúc tụng hạ thần
tung hê ảo tượng chín tầng mẫu nghi

thôi khanh ở lại cung vì
trẫm nâng chén đánh tì tì đầu non
nguyệt tà soi đỉnh phấn son
lửa đâu mà đượm hương còn hóng hơ?

anh nay đà chán làm thơ
tang tình quẳng chữ i tờ xuống sông
cỏ xanh mớ sợi tơ hồng
khói đâu mà đốt cho đồng bốc hơi

thôi em ở lại chợ trời
xôn xao mấy chỗ đứng ngồi u mê
đường xa mây trắng đi về
dừng chân ngó lại chiều tê mộng đầu

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

Ðịnh Nghĩa Khiêm Cung Ðời Lính Chiến

 

 

Tặng Hoài Ziang Duy- Còn không chốn quay về

cũng chẳng buồn và cũng chẳng vui
bước đi so lẽ bước chân lùi
ồ không ,thế kỷ thay màu áo
nhịp võng đời quay mặc cứ quay

muốn hỏi một người không thể hỏi
trời cao ,tay với đã bao lần
vết cắt vẫn làm đau thể trạng
hồ như ung nhọt nở trong tim

ma quái chiều nay gây tắt thở
cơn say dật dưỡng,loạn tiền đình
phút ấy bên kia rừng đạn nổ
một người ngã xuống, bao người lên

im lặng, tưởng chừng như tuyệt tích
hôm nay ai réo gọi hồn về?
định nghĩa khiêm cung đời lính chiến
mất, còn: sáng nắng, tối mưa khuya

mang nặng bao năm vai đá tảng
dật dờ thân xác nát thân tâm
có buổi ngồi ôm cây độc lập
súng quên đành mượn mấy dây đàn

những tưởng ngao du miệt Kiến Tường
lạc đường An Lộc ngắm hoàng hôn
nón sắt ủ ê đời trận mạc
mai về Sa Ðéc, mai còn không?

đêm nghe kiến nhỏ đeo tường vách
lê những đường cong rất gập ghềnh
bố khỉ, cuối cùng đo miệng cốc
ngỡ mình lạc bước đến trần gian

trần gian khuyết sử nằm tung tóe
trăm vạn hùng binh vạch thẳng hàng
chỉ một quân cờ đi lộn nước
bao người chít vội chiếc khăn tang

người đứng như cây bàng núi Két
(núi Sam là chỗ để em ngồi)
những mái chùa cong reo mở hội
(về thôi,đâu đó cũng về thôi)

bản đồ tâm trí chia muôn nhánh
tìm mãi không ra dấu địa hình
chỉ thấy hoang vu chiều gọi gió
một mình đay nghiến nỗi cô đơn

chuyến xe dĩ vãng như đinh nhọn
xuyên suốt lộ trình không đến nơi
dấu hỏi phơi bày nguyên dấu chấm
đường xuôi Mỹ Ðức nắng còn tươi?

trang sách bừng lên sáng góc
đời hãy vui con chữ họa hình vui
có ai trên lối mòn Châu Phú?
nhặt lại thời gian,nhặt tiếng cười…

Lâm Hảo Dũng

TÂY NINH MƯA ĐÊM MÙNG 3 TẾT…

 

 

Mưa hối hả – Mưa lạnh lùng trút xuống
Không thể về trong một trận mưa to
Ta ngồi đó – Im lìm như tĩnh vật
Bên hiên đường một kẻ đứng co ro..

Ta cũng biết ở phương trời xa lạ
Tuyết ngoài kia nhưng mưa ở trong lòng
Đang mùa Xuân không phải là mùa Hạ
Sao em hoài nhớ mãi một dòng sông?

Trời đã trót sinh ta tên lãng tử
Em cưu mang chi cho khổ cả đời
Bên ly rượu ta làm người lữ thứ
Thơ viết rồi – cười – xé giấy đốt chơi

Ta là thế – Em thương chi cho khổ
Gã giang hồ lấy trăng gió làm thơ
Ta là thế – Với em ta là nợ
Gã giang hồ – say – ngồi hát vu vơ…

Hồ Chí Bửu

 KHOẢNG LẶNG CHIỀU CUỐI NĂM

 

Tôi trở về tháng chạp buồn sắp hết 
Trời vào xuân chiếc lá xanh mùa
Ly cà phê góc quán chiều se lạnh
Nhớ thương nào đọng lại chỗ ngồi xưa

Khoảng trống vừa lắp đầy nỗi nhớ
Nhìn phía nào mắt cũng đẫm hoài mong
Em ngày đó tinh khôi vầng mây trắng
Áo đầu năm khoe dưới cánh xuân nồng

Và nơi đây chợt thấy mình cô độc
Vuông thềm trơ viên gạch vỡ sau nhà
Cổng rào thấp nắng thưa giàn bông giấy
Còn em thì về một nơi rất xa

Quỳnh mai nở bay hương từ hôm trước
Nên khói sương lãng mạn đến vô cùng
Mảnh vườn nhỏ xanh chiều ba mươi tết
Tiếng chim nào nghe hót rất bâng khuâng

Trong ký ức tưởng quên rồi năm tháng
Chợt nhớ người chừng như vừa chưa xưa
Đêm lộc biếc quanh sắc màu hương tết
Cùng bên nhau đi dưới bóng giao thừa

Mai đây có một ngày nguyên đán
Hồn đá xanh lăn mãi xuống ngọt bùi
Áo trần gian mặc qua đêm trừ tịch
Chút hương đời thêm một tuổi buồn vui.

Mai Việt