HÁT TRÊN NHỮNG NẤM MỒ,

Bài ca em rớt thành sương lạnh
Thấy rợn quanh đây những nấm mồ
Bài ca chưa dứt mây không tạnh
Thấy mền chiếu đắp mảnh xương khô

Sao em không hát bài ca xuân
Cho ta thơ ấu khoảng trời xanh
Trong chiếc vòng khuya mùa ấm lạnh
Thấy đời sướng khổ thật mong manh

Em về hát lại bài phương cũ
Tiếng hát bay sương vạc kêu buồn
Trong tiếng ru đêm ngàn gió hú
Mùa xuân thấp thỏm lại bồn chồn

Em hát đi bài ca mưa đổ
Góc se phùn phố chắc chào xuân
Tết lại về chất đầy năm tuổi
Ước gì mình bỏ lại gian truân

Bài ca sao xé lòng đêm nay
Giữa hồn trăng lặng mắt thêm cay
Mênh mông sương đó bao hư ảo
Ta thấy đâu rồi buổi mãn khai

Thời nào rồi cũng sẽ cũ
Tình đẹp rồi cũng sẽ phôi pha
Lời nào mang ta vào quá khứ
Trong ngập ngừng năm cũ đi qua

hoa nguyen

Advertisements

One thought on “HÁT TRÊN NHỮNG NẤM MỒ,

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Lời ca rơi rớt…
    Sương lạnh quanh mồ..
    Mây ngẩn ngơ..
    Chăn đắp mảnh xương khô?!
    ….Lời ca sướng khổ…
    Còn đó xuân xưa ấu thơ…
    Vạc kêu buồn phương cũ…
    Đêm gió hú…
    Cơn mưa đổ…
    Trăng góc phố
    Hồn mênh mang hư ảo…
    ….*Quá khứ!
    Những cơn mơ…
    Lời ca ủ rũ…
    Ấm lạnh Thân sương gió!
    Nghe khô Đời bơ vơ!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s