TẶNG AI…MỘT MÌNH..

thuyvi

Tôi, lặng lẽ một mình.
Cười, nụ cười thật ngọt.
Vui, những nỗi vui thầm…

Tôi vẫn độc hành trên đường cô đơn. Những hàng cây rũ bóng, nhưng tôi không khóc. Chỉ nhẹ nhàng chia nhau chút buồn tội nghiệp.

Tôi vẫn một mình và một mình. Nhưng nỗi cô đơn không làm tôi bằng bặc. Kề môi hôn mỏng nỗi sầu, gửi trong đó ngàn câu an ủi.

Tôi một mình ra đi, lặng lẽ trở về, Bóng trên vách với tôi là một. Tôi thở dài mà không hiu hắt, bởi chưng mình chỉ một mình.

Sống trên đời khéo biết nhân chia. Nỗi vui buồn theo từng con số. Vui không nghĩa là sự tận cùng, buồn không nghĩa là nguồn tuyệt vọng.

Dẫu một mình tôi, lặng lẽ. Tôi vẫn cho đều những nụ cười tươi. Tôi vẫn sớt đều những dòng nước mắt. Với đời, với người, và có gì gọi là lặng lẽ.

Đời đâu là bóng tối. Đời đâu là bão nổi. Nên dẫu một mình. Tôi vẫn vui, những nỗi vui thầm. Như gieo trong trái tim cho mình chút lửa.

thụyvi

NGƯỜI TỬ TÙ (TT)

khuatdau

8. Nước ơi, nước!
Ta muốn uống một con sông đầy
ta hạn hán như cả một cánh đồng khô hạn
ta muốn uống cả một cơn mưa
nước ơi nước
ta muốn uống, ôi, cái bầu bé xíu khốn nạn chỉ làm cho cơn khát trong ta bùng lên như hỏa hoạn
lửa trùm kín môi miệng ta, trái tim ta, một bầu nước như một be rượu nào có ăn thua gì
ta muốn uống một con sông đầy
ta muốn uống hết thảy những hồ ao
đầu óc ta đang là một cái lò rèn phì phò lửa reo không ngớt, luôn vang động những tiếng búa nện xuống trên đe, tiếng cụp cắt gõ liên hồi trên miếng sắt nung đỏ, tiếng xèo xèo cháy khét của thép mới trui, hai lỗ mũi ta, môi miệng ta và cả trái tim ta phun khói không ngừng, hai lỗ mũi như hai ống bễ khò khè nhọc mệt, miệng ta là chậu nước ót bẩn thỉu đầy những dao và rựa, những lưỡi cuốc lưỡi cày, ta nghe bất tận tiếng leng keng xoáy thủng óc não ta
và ta vẫn muốn uống cho bằng được một con sông đầy
Những con sông hào sảng mênh mông ngày đêm vẫn miệt mài xuôi chảy, đang uốn khúc nơi đâu sao không đổ về đây mà lại phung phí đổ vào biển mặn, sao không tung mình lên như những con rồng vĩ đại phun nước vào đây?!
nước ơi nước,
ta thèm được chết trong nước biết chừng nào
ta sẵn lòng uống cả một đại dương nếu có thể uống được, cho dẫu bụng ta muối kêu lạo xạo, còn hơn là chết tại đây trong biển lửa ngụt trời
lửa trào lên từ lòng đất, lửa phun xuống từ trời cao, lửa reo phè phè như rắn hổ mang, lửa hát ca cợt cười, lửa chạy tròn quanh ta, uốn lượn như rắn và quật đập như sóng
ta bị căng như tấm da thuộc trên mặt trống, ta mỗi lúc một nâng cao như chiếc bè trong cơn hồng thủy, ta bị nâng lên cho tới gần trời và ta nghe tiếng hỏi xuẩn ngốc của mặt trời ngạo nghễ
mày chịu thua chưa hả thằng người lì lợm?
mặt trời, mặt trời,
nếu có một con dao chủy thủ trong tay ta sẽ đâm vào ngươi lút cán
ta là tên thích khách, tiếc thay, chưa lên đường đã bị tước mất dao
ta vẫn nghe tiếng gõ đập leng keng, ta vẫn trông thấy một màu đỏ láng ướt trơn như dầu
tiếng leng keng làm ta lắc lư, màu đỏ làm ta ngộp thở
ta mơ thấy một con sông đầy và ta thả mình trong đó, mặc tình cho dòng nước đưa ta đi cùng trời cuối đất
em thân yêu, tôi khát đến nỗi thèm uống nước tiểu em
em đang ở đâu, ngọn đồi đã cháy và dòng suối thân ái uốn lượn bên dưới đã không còn nữa, nước đã hóa thân bay lên đỉnh trời, chim không tìm ra chỗ đậu và một con chồn đứng khóc là em
phải vậy không
một con chồn dù thế nào vẫn chảy ra nước tiểu
xin hãy gửi cho tôi những hạt nước màu lưu ly nồng mặn, xin hãy tạo thành một dòng suối mới bằng nước tiểu và nước mắt của em
ô, tôi muốn cắn vào mạch máu tôi cho máu trào ra rồi uống vào
tôi thèm uống, thèm uống
ngay cả nước tiểu tôi
tôi đang là con cá nướng, là con heo quay, sắp dòn tan trong cái miệng đầy răng đá nhọn của ngục tù này
tôi vẫn nghe tiếng gõ đập trong đầu và tôi rút nước như một trái táo khô
tôi cùn mằn, bần tiện, hèn hạ, tôi không là tôi nữa trong cái biển lửa không bốc cháy mà nóng kinh người này
tôi muốn uống nước tiểu em, tôi chỉ còn có em là có thể cho tôi nước tiểu
thế nhưng em đang ở đâu, em có nghe tôi gọi em hụt hơi không nào?
ô, phép mầu cho một con người chỉ là nước và nước
hỡi mẹ trái đất tốt tươi, mẹ nỡ lòng nào để cho đứa con bé bỏng của mẹ chết khát như thế này!
Và những con dòi, thực phẩm cho kẻ bần hàn này sao?
ta uống nước tiểu ta, ăn dòi để rồi cũng thành dòi sao?
ôi, trái tim ta, mi ngây thơ và tội nghiệp biết chừng nào, tại sao mi vẫn còn miệt mài đập mãi trong lồng ngực ta như dòng sông là phải chảy, tại sao mi vẫn kiên trì mà không hề đói ăn khát uống?
mi vẫn đập, vẫn đập, ta nghe tiếng mi trầm buồn như tiếng chuông chiều, ô hay, đến lúc này mà mi vẫn ca hát được sao?
ta chịu thôi, mi ngây thơ như đứa trẻ nhưng lại dũng cảm như một vị tướng, mi cũng là người mẹ dịu dàng, mi đập như mẹ không ngớt lên tiếng gọi con
mi vẫn đập, đó là tất cả nỗi bi thống và sắt đá can trường của mi

9. Một thoáng nàng
Đã có lúc, giữa khi những ngôi sao chợt mờ đi, bởi một lượt sương kết tụ bằng hơi thở của hằng triệu bông hoa, những lá cỏ sắc run lên khe khẽ, một con dế chợt gáy lên lảnh lói đâu đó trong bụi rậm và chàng cảm thấy đêm dài như một đời người. Chàng đã nghe một tiếng rên nho nhỏ vừa thê thiết mà cũng vừa tha thiết, tiếng rên của nàng và chàng chợt hiểu tại sao những cánh hoa nở ra tuy có vẻ dịu dàng nhưng cũng vô cùng khốn khó, những cánh hoa có lẽ cũng đã rên như thế khi con ong mang phấn tới cho hoa kết thành nụ, một hạnh phúc cao ngất trời và một khổ đau sâu hút, cả hai như ngày và đêm, như sáng và tối, như sống và chết, như một cặp song sinh buộc chặt lấy nhau đến tận cùng cuộc sống miên viễn.
Chàng nghe tiếng rên ẩm ướt của nàng và chàng hiểu nàng đang vỡ ra như hạt mầm cựa mình trong đất. Chàng cảm giác bầu trời như thu nhỏ nóng sốt trong khi trái đất mỏng manh ấm áp trong tay. Chàng nghe tiếng rên ướt át kéo qua hồn mình như một dòng sông nhỏ đang tỏa hơi ngào ngạt trong buổi bình minh êm dịu. Chàng cảm thấy vừa phấn khích vừa ân hận. Một nửa giọt nước mắt nàng lấp ló giữa hàng mi đã được chàng làm vỡ ra bằng đôi môi, rồi lại hôn ngọt ngào thay cho một lời xin lỗi.
Người nàng chợt run lên như chiếc lá khẽ run dưới hơi thở mạnh mẽ của một loài chim đêm. Nhưng nàng yên lòng khép mắt bơi qua một con sông rộng, căng ngang từ bờ cõi sinh đến bờ cõi tử. Nàng thấy mình được nâng đỡ một cách trọn vẹn, an toàn, đến nỗi nàng tưởng chừng có thể bay lên cùng với mùi hương thầm kín. Một đôi lần giữa cơn mê đắm, nàng hé mắt nhìn chàng như đứa bé mới sinh lần đầu được nhìn thấy ánh đèn. Nàng hơi sửng sốt nhưng đôi môi dễ thương và ngoan hiền của nàng lại hé cười như một lời cảm tạ,
rằng anh đấy phải không, anh quen thuộc sao bỗng dưng lạ lùng quá đỗi, anh dịu dàng sao lại thô bạo dường ấy,
anh đáng giận nhưng cũng đáng yêu xiết bao, anh vừa giết chết em mới đó, rồi lại cũng chính anh cứu sống em mới đây, mà sống dữ dội, sống mãnh liệt hơn cả trăm lần.
Nụ cười ấm áp của nàng như một lời khen tặng và cái điều tưởng chừng thô bạo khiến nàng phải rên lên đau đớn hóa ra chỉ là tiếng pháo lệnh của hạnh phúc. Giống như dòng nước đã băng qua được thác ghềnh, đến lúc bình yên duỗi dài giữa hai bờ cỏ, chàng cũng tuôn chảy vào nàng và nàng cũng bình yên duỗi dài trong mê mệt.
Một lúc lâu gần như là một lúc ngủ ngon, cả hai cùng mở mắt nhìn nhau như thể vừa sống qua một cuộc đời khác. Chàng có vẻ lúng túng ái ngại vì ngực và lưng quá đồ sộ, còn nàng thì thẹn thùng vì nhớ ra mình đã rên lên nho nhỏ.
Nhưng đó là một đêm xinh đẹp hơn hết thảy mọi đêm, những vì sao được tẩm trong hơi thở của muôn hoa và không khí thoảng mùi hương của cỏ sắc và hương thầm của phấn bông lau, hai người đã chìm trong lối đi ngập tràn cỏ phấn hồng và trong tiếng ca ngân dài của côn trùng quen thuộc, hai người đã đuổi nhau như hai con chồn lông trắng chạy bồng bềnh giữa đám cỏ bềnh bồng, cho đến khi mệt nhoài hay là cố ý mệt nhoài để được ngã lên nhau.
Đó là một đêm mà sự sống và sự chết gặp nhau một cách bàng hoàng, sự sống và sự chết ôm riết nhau thân ái như hai người bạn tri kỷ, sự sống mạnh mẽ và quyến rũ như một người nam, còn sự chết đằm thắm và dịu dàng như một người nữ, sự sống và sự chết lướt tới như hai tia lửa điện gặp nhau trong mây.
Và trong mùi hương của cỏ bồ xít, dưới những vì sao đẹp như hạt lệ mừng và trong khi dòng suối của ấu thời cất tiếng ca quen thuộc, chàng cảm thấy hơi nóng của thân thể nàng đã làm cho khuôn mặt mình ửng chín.
Đột nhiên bẽn lẽn vì thân thể giàu có tinh khôi của mình trống trơn dưới mắt chàng, nàng dấu mặt trong mái tóc dài cứ như hờn dỗi, thực ra là náo nức đợi chờ như mặt đất ẩm ướt chờ mùa xuân.
Chàng mạnh khỏe ào ạt như dòng nước mát tưới lên thịt da nàng đang nứt khô hạn hán, làm nở rộ những bông hoa chưa nhìn thấy bao giờ.
Và nàng, nàng mênh mông như biển, ôm choàng tất cả, dung chứa tất cả, nàng không tan chảy như chàng, nàng lớn lên như bầu trời và mênh mông như đêm tối, chính nàng nâng đỡ chàng, dạy bảo chàng, chính nàng nghiêm mặt răn đe, nhưng cũng chính nàng ngợi khen khích lệ.
Cả hai đưa nhau lên tột đỉnh của sự sống và xuống sâu tận cùng của sự chết, cả hai đều cháy ấm và thịt da reo lên như lửa mùng gặp củi.
Nàng cảm giác hôm nay mình mới thực là mình, dường bệ và lộng lẫy, nàng ngự trị trên ngai kết bằng đài hoa do chàng mang tới và chàng chẳng phải là hoàng tử mà là một thị đồng ngoan ngoản.
Cả hai đều muốn nói cảm ơn lẫn nhau.
Chàng nằm sát bên nàng trên mặt đất hăng nồng mùi cỏ bồ xít, chàng luồn tay dưới chiếc cổ trắng và sáng như một ý tưởng nhân hòa thánh thiện, lùa những ngón tay vào trong tóc nàng với vẻ lười biếng, lặng nghe cảm giác rã rời nhưng hết sức dịu êm lan tỏa khắp châu thân, chàng nói khẽ,
ngủ đi em, ngủ một chút nghe em
và nàng ngoan hiền khép mắt,
nhưng chàng biết cũng như mình, nàng không ngủ, nàng thở thật nhẹ nhưng hơi thở nàng vẫn cứ lay động chàng bởi mùi thơm như ướp bằng hương lá chanh và không chỉ ở ngực nàng mà cả người nàng cũng bồng bềnh như một con thuyền nhấp nhỏm muốn ra khơi
Và con nước lại lên, gió lại nổi, buồm lại phồng căng, họ lại đưa nhau đến những miền trù phú tịch liêu là vương quốc của riêng hai người. Họ nhìn nhau yên lặng như chưa bao giờ được nhìn nhau no nê như thế.
Chàng thấy khuôn mặt nàng sáng lên trong đêm tối với hai con mắt nửa dỗi hờn nửa diễu cợt, nhưng miệng nàng lại tỏa sáng một nụ cười ấm áp rất bao dung. Chàng hiểu đó là một ân sủng sẽ đỡ nâng chàng trong suốt cuộc đời.
Còn nàng, trước mặt nàng không còn bầu trời, sao đêm, bóng núi mà chỉ có chàng mạnh bạo như một đám mây sũng nước. Có lúc nàng đã muốn nâng mình lên hôn phớt cái khuôn ngực mướt mồ hôi của chàng, liếm láp cái vị mặn ngọt ngào từ cơ thể săn chắc. Nàng nương theo hai cánh tay vững chãi như hai trụ chân cầu, cố đưa cằm cho môi chạm vào ngực và trong một thoáng mơ hồ nàng nghe tim chàng đập như một hồi trống thúc quân.
Nàng bàng hoàng đánh rơi mình xuống, không phải vì giật mình mà vì biết chàng đã vào thật sâu, nàng nhớ ra mình đã kêu lên, không biết có phải tên chàng hay một tiếng gì tựa như tiếng khóc, một tiếng rất nhỏ nhưng lay động đến cả đất trời,
nàng nghĩ thầm, mình chết, sung sướng được chết
Và với cái chết êm ái ngọt ngào như thế, nàng thấy trong người ứ căng niềm sống. Ngực nàng như buồm no gió với hai núm vú đỏ hồng đã ngã màu nâu ướt. Cả người nàng như được thay da nên rất mỏng, rất mới, rất thơm đến nỗi cảm nhận từng chút hơi ấm của người chàng. Nàng có cảm giác mình là ngôi nhà xây xong đẹp đẽ nhưng lại đóng kín, nay đã được mở cửa bởi bàn tay của chủ nhân thanh lịch. Ngôi nhà thân thể nàng giờ đây là của chàng. Lạ lùng làm sao, nhờ có chàng nên mới biết được mình có bao nhiêu là kho báu, bao nhiêu là khoái cảm, bao nhiêu là rẩy run. Chàng đã ân cần đưa tới những nơi giàu có, phát sáng, khiến nàng hiểu được rằng, từ đây nhịp máu chạy dưới thịt da nàng, ngân vang trong các đường gân mạnh khỏe đều vọng âm hơi thở và nhịp máu của chàng. Giọng nói của nàng cũng trầm ấm, thiết tha và nũng nịu hơn, như thể là hạ xuống nửa cung bậc cho vừa với bản hòa ca của chàng. Bằng cái nhìn rất mới, nàng nhìn chàng như thể chiêm ngưỡng một vị thần bổn mạng. Nàng muốn nói hết những ý nghĩ của nàng cho chàng nghe, muốn cảm ơn chàng một lần nữa và nàng tin chàng cũng muốn như thế.
Thật dịu dàng, nàng nghe tiếng chàng gọi nhưng không phải ở sát bên tai mà ở tận một dòng suối xa, một tiếng gọi nhẹ làm sao nhưng cũng vang dội xiết bao. Nàng nhìn chàng, không lên tiếng cũng không gật đầu, nàng muốn được hôn lên cái miệng nồng nàn đó, đôi mắt thắm thiết đó, cả bàn tay tọc mạch đó, nàng muốn được nói với chàng không chỉ một lần mà còn nhiều nữa trong suốt cuộc đời dài màu mỡ. Nhưng nàng e thẹn không nói nên lời, chỉ đáp lại chàng bằng một nụ cười mà chàng hiểu như một lời mời gọi. Nàng thấy chàng một lần nữa nghiêng xuống như một đám mây sũng nước, hơi thở chàng lại đun nóng khiêu khích nàng để rồi cả hai cùng tan ra hòa nhập với bóng đêm vô tận.
Và bây giờ nàng hiểu được tại sao dưới ánh nắng mặt trời hoa lại nở, nhựa lại chảy trong cây, trái nhú lúp xúp trên đầu những đài hoa, hiểu được tại sao lúa trỗ đòng đòng, lúa chín, tại sao con tằm bụng chứa đầy kén và nàng thầm kêu tên chàng như gọi tên môt nguồn phúc.
Bây giờ mọi sự hoàn hảo và tự nhiên như những lần đã tắm không quần áo, những lần gối đầu lên nhau nằm ngủ như chó con. Bây giờ hạnh phúc là một cái gì gần gũi và có thật.
Và như dòng suối vẫn chảy, như trái tim xinh đẹp của các vì sao vẫn đập, hai người đã nhu thuận khôn ngoan trong nhịp điệu âm thầm của trời đất, hai người đã chết hằng triệu lần và cũng hằng triệu lần được tái sinh, trong những phút giây của thiên thu ngắn ngủi, đã dạo chơi từ địa ngục đến thiên đàng, đã bay bổng trong những phút thoát thấn vi diệu như cái chóp đỉnh điên cuồng của các đại nghệ sĩ trong khi sáng tạo đã vươn tới.
Một lần nữa nàng thấy mình lớn bằng trời đất, nâng đỡ chàng, dạy dỗ chàng

KHUẤT ĐẨU

NGÀY RỜI PHỐ NÚI

nguyendangtrinh

ngoảnh lần nữa ngó ngàn thông cổ tích
ngó thiên thần thiêm thiếp giấc hương nhu
em khép mắt vờ như không hay biết
rèm mi gầy lấp lánh giọt hoang vu

bài thơ lính hiền hiền em giấu giữ
khẽ ngâm nga đôi lúc tự nhiên buồn
trang giấy trắng chưa ngả màu năm tháng
sao nửa chừng vô cớ dửng dưng buông

ấm ức mãi lờ mờ ta cảm nhận
hòn đá lăn rêu chẳng bám bao giờ
đời lính thú bọt bèo cơn gió núi
đạp trái mìn xác chưa lửng ba lô

những tên phố tên phường… thân thiết thế
mấy ai ngờ phút chốc lạ lùng nhau
những bờ thác bờ hồ… thơm thảo vậy
cũng vô tình lia nhát mắt dao cau

chào phố núi bụi mù mòn áo trận
chào búp tình vừa nụ đã tàn bông
chào niềm vui chào nỗi buồn sương khói
về miền xuôi ta chảy nốt đời sông…

nguyễn đăng trình

ÂM VANG CỦA SÓNG

nguyenhaithao

Sóng vỗ vào lòng ta
Một thời lãng mạn
Em chạm vào tim ta
Bằng vòng tay của cát
Bằng đôi mắt của đêm
Bằng đôi môi mặt trời

Một ngày
Đôi mắt của đêm
biến – mất
Đôi môi mặt trời
chìm – khuất
Vòng tay của cát
buông – xuôi
Để em cũng theo sóng
trôi đi – trôi xa…

Ta lại trở về ta
của tháng năm nào hiu quạnh
Đêm đêm
dạo những khúc bi ca
một thời lây lất
Vô tình quên
Mặt trời đã ngủ cuối chân mây
Ta còn gì
Ngoài âm – vang – của – sóng?

NGUYỄN HẢI THẢO

Hạc Thành Hoa: những ám ảnh trăng vàng nguyệt.

nguyenleuyen

Đến nay, Hạc Thành Hoa đã có 4 tập thơ được công chúng đón nhận: 2 trước năm 75 (Trong Nỗi Buồn Vàng, Một Mình Như Cánh Lá), và 2 sau 75 (Khói Tóc, Phía Sau Một Vầng Trăng).
Ở 2 tập trước do Văn và Giao Điểm ấn hành là những bài thơ viết về tình yêu, về thân phận con người luôn cô đơn trong nhịp sống ồn ào phố phường và bụi phấn, về những thấp thỏm trước cuộc chiến đang hồi lan rộng cùng nỗi ám ảnh về cây súng, quân trường, ba lô, giày trận…
Thời kỳ sau là sự thay ngôi đổi chủ đột ngột, phũ phàng, cứ ngỡ ông sẽ có những vần thơ véo von chim hót một bầy trước cung đình tráng lệ như một số (không nhiều) nhà thơ khác, nên tôi cố công đọc 2 tập sau, cố công “bới lông tìm vết” vì đầu óc luôn nghĩ đã là nhà giáo ưu tú được phong tặng, hẳn nhiên giọng điệu thơ sẽ có khác đi.
Đọc mãi, tìm mãi cũng chỉ có những rung động tơi tả trước sau, luôn tự nhìn chính mặt mình với cô đơn bất khả, luôn chất chứa những ưu uất trong lòng. Những cô đơn và ưu uất kia thánh thiện và thuần khiết như những giọt sương long lanh buổi sớm mai được dẫn dắt bởi nguyệt, trăng cùng với màu vàng buồn thê thiết.
Có thể nói, cả 4 tập thơ đã ấn hành của ông luôn thấp thoáng Trăng là Nguyệt là màu vàng rụng xuống hồn ông. Có cả hàng chục tựa bài thơ và hàng trăm câu thơ dát bóng trăng lạnh xa gần chiếu dọi như là những nỗi niềm trải dài, che kín cả một màu chia ly ở đôi bờ khắc khoải, nhớ nhung. Chừng như với ông, Trăng là nỗi ám ảnh một kiếp lưu đày, là nguyệt vàng nhuốm màu thời gian trước và sau của những mất mát, tìm kiếm, khao khát… vây phủ cả đời cuộc ông vậy. Trăng với ông là mối tình câm lạnh. Nguyệt vàng trăng là tâm cảm triền miên những con sóng vỗ vào bờ đá “tình người”:
Tình người bờ đá trăm năm
Sóng tình tôi cuộn trên dòng nước trôi
.
(Trên bờ đá tình người)
Bờ đá không còn là ẩn ngữ với ông, trong thơ ca, mà chính là hiện hữu phận người. Đó cũng là nỗi cô đơn của thời gian không thể đo đếm bằng những con số hữu cơ và phải chăng “tình” trong uẩn khúc nguyệt vàng trăng cứ mãi mê trườn cuộn trên phận người “trăm năm cô đơn” kia?
Nếu như những ngày lang bạt ở sông nước miền Tây, không gặp ông, không ăn đậu ngủ nhờ ở căn gác trọ của ông thì tôi không thể tin nổi ông là một con người đa cảm, đa đoan đến vậy. Mà căn gác ấy, căn nhà bên con rạch Cái Sơn, Sa Đéc đâu chỉ riêng mình tôi, còn có cả Vũ Hữu Định, Nguyễn Tôn Nhan, Hà Nghiêu Bích, Yên Bằng… kẻ trước người sau đến với ông như chút ấm áp của những que củi nhỏ buổi tàn đông, như hơi thở nguội sau những đêm dài đông cứng những cốc rượu tràn. Căn phòng nhỏ nhìn ra con rạch êm đềm, đầy bóng râm mát, đầy tiếng tiếng ve trên những tàn cây cổ thụ và tiếng đàn và thơ. Thơ như khí trời bám khắp bốn bức vách loang lổ, đổ xuống nền gạch tàu, treo lủng lẳng trên xà ngang, ám vào mái ngói âm dương rêu phong. Thơ quấn quít bên kệ sách, ngập ngừng chao lượn trên sàn gạch màu lá bàng bay lơ lửng trong không. Tiếng mái chèo quẫy nhẹ như chiếc vây bơi con cá chẽm bên dưới dòng Cái Sơn. Xa hơn chút, tiếng máy đuôi tôm khua động mặt sóng sông Tiền. Và nữa, tiếng đạn pháo ngoài lung xa, vũng sáng nhơm nhớp hỏa châu che khuất ánh trăng… đã đẩy ông vào góc tường tróc lở từng mảng vôi. Ông rưng rưng sợi dây đàn căng. Ông ngậm ngùi lưng tròng nhìn qua dòng sông đang với tay níu choàng con rạch nhỏ đặc sệt một dòng trăng vàng thấu đáy (nhưng cái đám bằng hữu “nhìn thấy cơm sôi chợt nhớ nhà” kẻ trước người sau, lần lượt quay về xó cũ bỏ ông lại một mình với cảnh “Gã giang hồ vẫn gác trọ cô đơn…Thân ta đôi lúc cơn gió lạnh/Thổi tạt mùa đông xuống đáy mồ”!).
Khoảng thời gian ấy, không bao giờ những vò rượu Lai Vung, Lấp Vò nhấn lút được những câu thơ từ chốn sâu thẳm tâm hồn ông tha thướt bước ra như một thiếu nữ khuê các. Nàng đẹp đến não nùng. Nàng Lục Bát của ông khoác áo màu hoàng yến tắm trăng. Mảnh xiêm y rơi nhẹ. Trăng ướt đẫm nàng, ve vuốt nàng rồi trần truồng phơi ra những thiên hà ngập ngừng bên cạnh con nước sông Tiền lên xuống.
Bên kia con rạch là Trăng vàng và bên này là nhà thơ, để trăng chụp úp lên thơ, quấn quít nhau hơi thở dồn dập của đôi tình nhân.
Một đời con suối lang thang
Mây thu cánh mộng trong khoang thuyền tình

(Vàng đôi cánh biếc)
Màu trăng lạnh huyễn hoặc kia chừng như không bao giờ rời xa ông, chỉ vì nó thật gần, cách nhau bằng tiếng thở của con sóng nhỏ lăn tăn, cách nhau chỉ mấy bước chân ngập ngừng, nửa quen nửa lạ. Lúc trăng xa, ông ngỡ như gần. Lúc trăng ẩn nấp đâu đó trong khoảng lặng của thời gian thì ông tưởng như Trăng đã Vàng Nguyệt rời xa ông mãi mãi, khiến ông sợ hãi cái thời khắc kinh khủng kia, thời khắc của mộng mị và những ảo giác mệt nhoài trong cơn mê lú, để, khi tỉnh lại, nỗi trống vắng càng lồ lộ như cảnh “người đàn bà ngoại tình” của Alberrt Camus trên terrasse quán trọ vùng sa mạc cận Alger, một mình, hoàn toàn cô độc. Nếu như người đàn bà của Camus cô đơn giữa bầu trời đầy sao trong đêm sâu thăm thẳm, thì ông, Hạc Thành Hoa bị người tình là Trăng vàng Nguyệt kia quay gót, bỏ lại cái hình hài thực giữa muôn trùng giun dế về đêm.
Hồn từ giã biệt cơn mê
Trăng đi bỏ lại bốn bề quạnh hiu
Đèn lu lòng ngại không khêu
Sợ trăng lên cánh rừng treo áo vàng

(Trong cánh rừng thiên thu)
Trăng vàng Nguyệt cũng giống như cái ảo giác mộng mị chìm lún trong cõi chiêm bao khiến ông cứ rơi mãi rơi hoài vào chiếc hố đen ngòm chuyển hóa từ cái màu vàng đậm đặc và huyễn hoặc kia.
Mù mưa trắng xóa chiêm bao
Mây qua biển rộng non cao tiếp trời
Áo em vàng nửa hồn tôi
Ngồi ru nắng mỏng trên đồi cây khô

(Mù khuya tiếng vạc lưng trời)
Câu thơ sang trọng, đẹp khiến tôi cứ ngỡ như bên tai vang lên điệu slow ngập ngừng, buồn man mác cùng mảng màu vàng muôn thuở trong những bức tranh của Van Gogh.
Không rõ Trăng đã nói gì, hẹn hò gì với ông mà ánh mắt và cõi lòng luôn ném về chốn xa xăm đến nỗi ông bị mất thăng bằng, từ hẹn hò mộng tưởng chuyển thành nỗi tuyệt vọng như thể Trăng đã phụ tình ông.
Tìm em sau giấc mơ tàn
Mùa thu nếp áo nguyệt vàng trong mây

Đêm đêm gió chở trăng đầy
Rơi theo nước mắt từng bầy sao khuya

(Trong tà huy bay)
Ông chưa hề phụ mảnh tình thoi thóp Trăng vàng Nguyệt, mà chỉ có trăng vàng nguyệt lạnh hờ hững với ông, từ cõi nào xa tít ông phải mãi kiếm tìm, như thể kẻ bị sa lầy. Đã một lần ông sa lầy khi chọn nghề dạy học ( nghề giáo là một nghề sa lầy – Camus), ngày hai buổi rút hết kiến thức phơi ra trên bảng đen; rồi lại phải làm kiếp “con tằm nhả tơ” khiến sự sa lầy nơi ông càng quay quắt, khốn đốn hơn.
Nay còn lại trong tay nùi giẻ rách
Đời mòn theo từng viên phấn ngu ngơ
Hồn ta rộng mà chỗ ngồi quá chật
Suốt một đời không vẽ nổi ước mơ…
…Chiều hôm nay không dưng buồn quá đỗi
Ta hôn mê đầu gục trước bảng đen
Khu trường rộng một bãi lầy quá lớn
Ta thấy mình ngày một lún sâu thêm

(Bậc thang thứ nhất)
Hay:
Mười năm bụi phấn hòa nước mắt
Đem đắp thành pho tượng thạch cao

(Pho tượng thạch cao)
Có thể tạm mượn tựa những “Điêu tàn, Mê hồn ca…” để làm nền lý giải cho một giai đoạn sáng tác trước 75 của Hạc Thành Hoa, giai đoạn của những u uẩn vì thất vọng, vì hoài nghi, vì những âu lo hoảng loạn màu hỏa châu che lấp nguyệt vàng, nên trong hồn ông, hình như chỉ còn khoảng không hẹp của sự thoi thóp, dãy dụa: “Trăng úa vàng hấp hối giữa cô đơn” hay “Từng đêm trăng múa trên đầu sóng/Trăng cười khiêu vũ với yêu ma/Men nhạt không mờ đôi mắt héo…Nghe trời tê dại nhớ thương em”.
Những yêu ma, men nhạt, mắt héo…có thể không còn là những mảnh vỡ lăn tăn nhạt nhòa mà là những mảnh vỡ quặn đau, tê điếng thẩm nhập tận cùng nơi sâu thẳm tôm hồn ông: Vì bên kia sông Trăng vẫn vàng Nguyệt còn bên này sông thì Nguyệt bắt đầu che khuất ánh trăng vàng! Một bên vẫn rực rỡ tung tăng một khoảng không vô tình đến trống rỗng, còn một bên thì vỡ tung những khối u lạnh câm. Kiêu sa hay hờ hững dáng cao sang?
Nàng Trăng luôn ám hồn ông là ai để đến nỗi thành những ám ảnh nặng nề trong suốt quãng dài thời dài rộng đến mênh mông, đến vô cùng tận? Trăng là Nguyệt là Trăng viễn mộng chăng?
Ông yêu tha thiết cái màu vàng trăng là nguyệt kia đến độ gần như phát cuồng
Có con rắn lục nằm trong lá
Rít một hơi dài lạnh buốt xuân…
Trăng bỏ người đi đêm nguyệt tận
Ly rượu hề môi chạm tảng băng…
Ai mang áo lụa vàng năm ấy
Mỗi cánh mai giờ một nỗi đau

(Đêm nguyệt tận)
Ông viết bài này năm 1990 bằng những hồi tưởng về một nỗi đau, mất mát đã ám suốt cuộc đời như lớp bồ hóng đen bóng trên gác bếp. Ông như một người chiến binh ngoài mặt trận, đang ngã ngựa. Bóng trăng đã xô ông té nhào đến thê thảm:
Ta chẳng còn là mây mùa thu trước
Em không còn là trăng của thu xưa

(Lại một mùa mưa sắp đến)
Không, rõ ràng ông không là một Hàn Mặc Tử thứ hai để say trăng, để điên vì trăng. Bởi màu trăng của Hàn Mặc Tử là màu trăng huyết, nhuốm đỏ cả khung trời, trước mắt nhà thơ. Đó là những cơn đau đớn vật vã đến cuồng loạn. Còn trăng của Hạc Thành Hoa là màu trăng của “Áo lụa Hà Đông, là trăng hoàng yến, là cánh mai vàng… Nó có đó, thật gần trong cái với tay nhưng lại vô cùng xa cách để cuối cùng, màu Nguyệt vàng Trăng ấy biến những khoảng cách nồng nàn kia trở thành những cơn mộng huyễn. Ông đuổi bắt, tìm kiếm hình bóng lay lắt có không kia đến mỏi mòn…
Ông đi tìm bóng, mỏi mòn tìm bống đến hụt hơi.
Ông say mộng chỉ vì say nhan sắc màu trăng, theo ngày tháng đã tẩm liệm hồn mình.
Ông say trăng trong cõi mộng mị ta bà suốt những năm tháng dài.
Cuối cùng ông say thực:
Thức ăn và rượu đều ra hết
Còn lại trong ta một nỗi buồn
Nỗi buồn lớn quá xô ta ngã
Nằm dài như xác chết chưa chôn

(Cơn say tuyệt vời)

Sau năm 75, cũng như bao nhiêu nhà văn khác, Hạc Thành Hoa bị rơi vào vùng hẫng hụt của những nghị quyết, bo bo, sắn mì… Cả bối cảnh xã hội và hoàn cảnh cá nhân đã đặt ông vào tình cảnh trì trệ, đầu óc khô cứng. Dẫu vậy ông vẫn cầm bút và tiếp tục viết, để cuối cùng cũng cho ra mắt độc giả 2 tập Phía Sau Một Vầng Trăng và Khói Tóc. Song thú thật, khi đọc tôi có cảm giác như thơ ông đã sắp ngừng hơi thở những cơn mộng mị đẹp, đối mặt với thực tế có phần khắc nghiệt hơn nhiều, bởi hoàn cảnh xã hội đã chọn chúng ta chứ chúng ta không có quyền chọn lựa gì cả. Cái quyền thiêng liêng bất khả kia giống như ngọn đèn cạn dầu, leo lét.
Thơ ông như mất đi một phần của nàng thơ mà ông đắm đuối một thời, chỉ còn một chút tròng trành trước mắt, chia sẻ với bạn bè đồng cảnh; chút đìu hiu về một nỗi nhớ xa gần hay ghi lại những cảm xúc trong những chuyến đi xa: Sơn Trà, Hội An… rồi lộn vòng về cố xứ đồng bằng sông nước mênh mông. Thỉnh thoảng ông vẫn nhớ đến Trăng, nhưng Trăng lúc này, với ông bắt đầu sứt sẹo, mất đi một nửa Trăng vàng Nguyệt.
Ở đây trăng chỉ còn một nửa
Nửa kia ở mãi tận phương nào

Tỉnh dậy chỉ còn trăng một nửa
Nửa còn lại bỗng hóa phù vân

(Trăng một nửa)
Rồi ông phải tự kêu với chính mình, trong cơn mưa, ở một ngóc ngách nào đó trên đường phố Sài Gòn rất quen mà hóa lạ!
Em biết không
Ở đâu anh cũng là người khách lạ
Ở đâu cũng không phải quê hương
Em ơi! Làm sao em biết được
Một gã ưu du
Cứ đi cứ đi như kim đồng hồ chạy ngược

(Nói với mình trong khi trú mưa)
Ở một đoạn khác:
Chỉ còn con cù lần biết lấy tay che mặt
Những con két đến đây từ một nơi rất xa trên trái đất
Đang gửi hồn về xứ sở quê hương

(Buổi trưa ở thảo cầm viên)
Đó là tâm trạng chung ta thường thấy trên các trang viết sau này của nhiều nhà văn chân thật
Và cuối cùng đành bất lực, phải thú nhận:
Suốt đời đuổi bắt một vầng trăng
Chưa có được một lời ngợi ca người vợ trẻ
(…)
Bên anh có một nàng tiên dịu dàng là thế
Mà cứ miệt mài đuổi bắt một vầng trăng

(Tạ lỗi cùng người vợ trẻ)
Như vậy là chấm dứt một chặng đường mộng mị bên cạnh những tân toan mà trước đây có lần ông thốt lên đầy đau đớn.
Mai tôi chết nhưng vầng trăng còn đó
Vẫn dịu dàng trông xuống nấm mồ tôi

(Vẫn còn vầng trăng…).
Đúng là cái hồn cái phách trong thơ ông vẫn vậy, ở hai tập sau, nhưng chất sâu lắng của nó thì tan ra thành lớp khói mỏng, không phải màn sương đêm dát trăng vàng nguyệt như trước. Có lẽ cũng tại “vì ai gây dựng cho nên nỗi này”. Phải vậy không?

NGUYỄN LỆ UYÊN
( Trang Sách Và Những Giấc Mơ Bay, Thư Ấn Quán XB 2012)

Hạc Thành Hoa tên thật: Nguyễn Đường Thai Sinh quán tại Xuân Phổ, Thọ Xuân, Thanh Hóa. Giáo sư Việt văn Trung học Sa Đéc, Lương Văn Can Quận 8, Thị xã Cao Lãnh. Ông làm thơ từ năm 1961, đã đăng nhiều thơ trên các báo, tạp chí văn học miền Nam trước năm 1975 .
Tác phẩm đã xuất bản:
+ Trong nỗi buồn vàng (Nguyễn Đình Vượng, tạp chí Văn Sài Gòn – XB – 1971).
+ Một mình như cánh lá (Giao điểm Sài Gòn xuất bản – 1973), tái bản (Thư ấn quán Hoa Kỳ xuất bản) 2006.
+ Phía sau một vầng trăng (NXB Thanh niên – Hà Nội – 1995).
+ Khói tóc (NXB Lao động – Hà Nội – 1996).

Em có còn thương đến một người không

nguyenminhphuc

Ta đâu phải giang hồ mà gát kiếm
Chỉ làm thơ dăm câu chữ vật vờ
Đọc kinh sách mơ làm tên cuồng sĩ
Vậy mà rồi tay nải vẫn xác xơ

Ta chống gậy hỏi đất trời thiên hạ
Kẻ sĩ ư? Hay là gã Chí Phèo
Người đâu phải cháu con làng Vũ Đại
Mà lại đòi rạch nát mặt ăn theo…

Hồn trống rỗng và túi cùng trống rỗng
Ai ngồi đây cùng ngâm khúc hồ trường
Gói thương nhớ qua trăm ngàn ảo mộng
Sương khói đời xô lệch bóng mù sương

Thương ta một thưở hào hoa cũ
Hồn phách xênh xang kiếm chửa cùn
Ngắm trăng ngửa mặt sầu vô độ
Xé áo giang hồ trăm vết thương

Thương em một thưở ngồi hong tóc
Môi mắt thơm lừng hương quế thơm
Đưa tay ngắt một cành thiên mộc
Buồn vui rã cánh giữa thiên đường…

Ta có hay đâu đời tuyệt lộ
Trước mắt kia là dâu bể ngậm ngùi
Sau lưng kia là trùng trùng bia mộ
Đang cấu cào cho thân phận mù trôi

Thôi em ạ kẻ kiếm cùn áo rách
Giờ nâng ly rượu nhạt bước tang bồng
Qua sông xưa chiều mây ngàn gió giật
Em có còn thương đến một người không…

Nguyễn Minh Phúc

CHUYỆN NGÀY XƯA

quanduong

Ngày xưa em con dế ngủ trong hang…
Tôi đổ nước ngoi đầu lên để thở
Mẹ đã dặn coi chừng thằng ma giáo
Thế nhưng em vẫn bị tôi lọc lừa

Ngày xưa tôi cọng cỏ ngậm sương khuya
Thao thức thâu đêm nghe con dế hát
Sóng không đập thì đâu đau bờ cát
Tôi không lọc lừa đâu lụy vì em

Qua mỗi ngày ánh mắt đen sâu thêm
Bơi cỡ tôi đôi ba lần chết đuối
Hoa vì ai bám theo làn tóc rối
Biến tôi thành con bướm lượn loanh quanh

Đời gập ghềnh đi phải nhón gót chân
Sợ cọng cỏ vướng làm em vấp ngã
Sáng đầu xuân hái một chùm hoa lạ
Thả vào tay em hứng lấy tình đầu

Một năm. Mười năm. Rồi nhiều năm sau
Tự bao giờ tôi không còn được rõ
Chùm hoa ấy tuy đã già cằn cội
nhưng vẫn còn nở mãi sáng đầu xuân

Cuộc sống lăn như trải sỏi dưới chân
Thân lù khù tránh sao không trợt té
Trời những lúc làm mưa nguồn chớp bể
Nghe bùi ngùi tiếng dế vọng . Ngày xưa

Quan Dương

NHÀ TÔI

images (14)

LIÊN HƯƠNG

38 năm về trước là nơi đêm đêm hai đứa hay ngồi trên bậc thềm sau khi đèo nhau trên chiếc xe đạp mini dạo quanh thành phố.
Thị xã Qui-Nhơn nhỏ xíu, đạp xe loanh quanh con đường thẳng ra biển, ngang đường Nguyễn-Huệ dọc bờ biển dài với hàng dương xanh, đây đó những gốc dừa con mới trồng mà hai đứa thường ngồi hóng gió khúc khích cười gọi là “chống bão”. Ngày mưa cũng rủ nhau đi một vòng, túi rủng rỉnh tiền thì cùng nhau ghé quán cà phê ngồi nói chuyện không đâu, ngắm mưa rơi chờ Café nhỏ giọt… đố nhau xem phin ai nhỏ giọt trước thì sẽ bị làm em !
Không tiền(thường xuyên) hai đứa về ngồi trước hiên rủ rỉ rù rì, nói toàn chuyện trên trời dưới đất mà cũng khô cổ khản tiếng, tôi chỉ cần vào nhà múc ca sắt nhà binh nước lạnh uống thấm giọng rồi lại rù rì rủ rỉ…
Trụ đèn điện tỏa ánh sáng vàng vọt soi rõ đám thiêu thân, xe phở gõ lóc cóc từ xa, tiếng rao lanh lảnh trong đêm khuya của cô hàng vịt lộn…và có khi là tiếng nhạc ABBA, Modern Talking… bập bùng vẳng qua từ quán cà phê ông Dư nháy hàng xóm dưới tàng cây trứng cá, sau 75 mấy ai còn giữ được giàn máy hát và dĩa nhạc hay.
Và cũng trên bậc thềm nhà dưới trụ đèn vàng ấy chàng đã hôn tôi… nụ hôn đầu (của tôi, không phải của chàng)

Mỗi chiều Chàng đi ngang qua nhà tôi, ngực ưỡn, chân vòng kiềng, tóc chải láng, áo bỏ trong quần nai nịt đàng hoàng ; Chàng đi ngang qua liếc nhìn không có tôi ở đó thì chàng đi ngược về, rồi lại ngang qua cho đến khi biết tôi đã nhận được tín hiệu chàng mới đi thẳng… Tôi nhẹ nhàng dắt xe đạp ra khỏi nhà bỏ ngoài tai tiếng càu nhàu của má :
– Họp hành gì mà tối nào cũng đi…!
Tôi ngồi sau vịn ngang hông, chiếc mini yên cao nên chàng ngồi trước cao nhòng, tôi nép mái tóc dài sau lưng chàng tránh những hạt mưa phùn sẽ làm nhòe lớp trang điểm nhẹ trên mặt. Chàng cầm tay tôi quàng ngang bụng, tôi cười thầm “cũng lợi dụng dữ a! ” mà không biết rằng Chàng từ lâu đã là con cáo…
Chiếc xe đạp mini cứ bương trong mưa, nhảy chồm chôm trên ổ gà loáng nước và tôi thì cứ vậy, ôm chặt chàng hơn!

Chàng trách :
– Sao em không đòi làm đám cưới?
– Cưới chi?
– Mấy nhỏ khác anh quen một tháng là đòi làm đám cưới!
– Tui đâu cần ông cưới!
– không cưới vài tháng nữa nhà anh đi theo tàu người Việt gốc Hoa… em ở lại một mình…
– Ừa! Có sao đâu, ông đi rồi gửi thư về cho tui…
– Nhưng em không đi thì anh cũng không đi!
Tôi ngần ngừ :
– Ông không đi uổng lắm, mà ba má ông la tui!
– Mà em có muốn làm đám cưới với…
– Không đám cưới cũng không sao, ông đi với gia đình ông đi, tui hổng có sao hết.
Chàng ngập ngừng :
– Anh viết thơ cho ba má anh rồi nè! Thơ nói ba má anh cho cưới em… bây gìơ hai đứa mình đi gởi.
– Không! Ông muốn cưới thì ông gửi, mắc chi tui…

Buổi chiều tôi nói với má :
– Sáng mai 9 gìơ má ổng với bà sui gia đem trà rượu tới dạm coi mắt gì đó.
Má tôi cười cười:
– Đừng có giỡn! Thằng đó mà cưới hỏi gì, nó con nhà giàu mà cà chớn bồ bịch lung tung, bà hàng xóm nhà nó ở xóm trên bả nói: “thằng đó mà cưới con gái bà, tui đi cái đầu xuống đất”.
– Con không biết, nhưng mà ổng nói sáng mai…
Má chép miệng thở dài:” chuyện cưới hỏi mà như giỡn chơi! Để mai rồi coi… ”
Chàng cười toe khi thấy tôi bước ra khỏi cửa, cúi đầu chào Má tôi rồi xán tới gần ôm ngang eo, tiếng má nói với theo:
– Đi giãn giãn ra! Nắm tay được rồi, cứ ôm ôm đó rồi ế chồng cho coi…

Buổi sáng, má tôi chẳng mấy tin tưởng ở chàng, nên bà chẳng thèm trang điểm tóc tai, chỉ có tôi chuẩn bị dĩa đông sương màu mè, sắp sẵn bộ bình trà trên bàn phòng khách rồi lóng ngóng cửa trước chờ… cho đến khi thấy bóng hai người đàn bà mặc áo dài từ xa, mới thở phào nhẹ nhõm hối má tôi thay áo dài tiếp khách!
Chiều về Chàng nói :
– Má anh kêu em đeo nữ trang để lấy ngày hên.
– Tui không thích đeo vàng…
– Đeo cho người ta biết mình sắp cưới.
– Tui đeo tối nay thôi, mai tui cởi trả lại má ông…
Chàng ôm siết vai tôi:
– Kêu bằng anh xưng em đi ! Gần cưới rồi mà cứ tui với ông…
– Không ! Chừng nào cưới hẳn hay, tự nhiên biểu tui kêu anh em dị òm.

Rồi đám cưới nghèo bạn bè sáu bảy chục người đến nhà chúc mừng đôi uyên ương, nhà tôi đãi bạn bằng bánh khoai mì nướng, bánh mậu dịch hôi mùi bột cũ… Phòng uyên ương là căn lầu gác riêng phía sau nhà chính… Bao nhiêu cay đắng ngọt bùi chàng và tôi sẻ chia nơi đây.
Chuyện cùng gia đình chàng đi bán chính thức diện người Việt gốc Hoa tan tành mây khói, chiếc tàu sắt đầy đủ cho mấy chục gia đình cuối cùng đậu bến cảng cầu tàu bị tịch thu ; Nhóm tổ chức chính thức bị ngồi tù, bao nhiêu mồ hôi nước mắt, bao nhiêu hy vọng trên chuyến tàu sắt cuối cùng chìm theo tàu trên bến cảng cầu tàu Qui-Nhơn .

Bao nhiêu lần trở về thăm quê hương, căn nhà ngày xưa của gia đình mà chàng và tôi đã chia nhau bao kỷ niệm vẫn còn đó không thay đổi, chỉ khác cái bảng hiệu công ty che khuất balcon nơi tôi đã từng trồng mớ hoa mười giờ nở tím rực, hoa cúc Nhật vàng đỏ cam chen màu, những bông hoa tóc tiên màu đỏ quấn quýt cùng đám lá xanh non…
Ở đó trên hàng hiên hoa tóc tiên, tôi cũng đã ngó theo dáng chàng trên chiếc xe đạp mini chở phía sau cô bạn nhỏ của tôi và chàng đến dự đám cưới chúng tôi sai ngày trở về nhà cô! Cô bạn nhỏ cũng một thời yêu chàng! Nhà tôi đến nhà cô bạn chỉ 15 phút đạp xe về hướng nhà thờ, mà chàng quanh quẩn sao đến hai tiếng mới ló dạng về nhà.
Và cũng ở đó bên balcon hoa tóc tiên xanh mướt tôi cũng đã đứng ngó theo chàng đi về hướng ngược lại ; Đêm trước ngày cưới, chàng là kẻ chung tình không muốn phụ lòng ai nên đã đến nhà người yêu cũ nói lời chia tay… và tôi cũng đã chờ chàng đến… trước nửa đêm!

Chàng đi trước, ba tôi kế tiếp, và tám năm sau lần lượt tôi cùng thằng em út vượt biên thành công… Rồi mấy năm sau cả nhà 14 người đi theo diện bảo lãnh, căn nhà để lại cho nhà nước… quản lý!!!
Bao nhiều lần về thăm lại căn nhà với bao kỷ niệm, một thời tuổi nhỏ, một thuở mới lớn, nên vợ nên chồng; Chúng tôi (nhà tôi và tôi) chỉ có thể đứng phía trước chụp hình, cũng đành !
Phải chi ngày đó căn nhà được phép bán thì biết đâu đã được vào tay người chủ tốt, đã được chăm sóc sửa sang đẹp hơn, bề thế hơn… đằng này nó lại bị nhà nước quản lý, chỉ được xử dụng cho công sở thì… ai mà bỏ công bỏ của ra sửa sang làm gì !
Đằng nào cũng mất thì thà mất vào tay kẻ biết dùng và giữ gìn cái nhà của chúng ta…

LIÊN HƯƠNG PHAN TẠ

Mùa Xuân Bất Tận, Cơn Đau Dịu Dàng.

luutrongtuong

Thơ như dòng nước chảy
Vào Xuân bất tận cùng.
Tình ta như lửa cháy
Trong vũ điệu loạn cuồng.

Rừng núi nhìn xanh ngắt
Khe suối ở đâu ra.
Trời ơi! Ai dập tắt?
Mà sương khói âm u.

Mùa xuân về rồi đó
Nghe ngập tràn đắng cay.
Dáng kiều trong hơi thở
Mà sao lòng xót xa.

Ghềnh đá bao la phủ
Sóng núi điệp trùng trùng.
Dĩ vãng như cơn gió
Cơn đau đến tận cùng.

Vỗ về rồi cũng thế
Đành lòng với cơn mê.
Đưa tay cho anh níu
Cùng nỗi đau dịu dàng…

(Những Dòng Thơ Cuối Đời)
LƯU TRỌNG TƯỞNG

CÁM ƠN EM ĐÃ ĐI VÀO THƠ TÔI

truongdinhtuan

Cám ơn trong nỗi tình cờ
Vẫn tin là có mà vờ như không
Người còn nấn ná phố đông
Ta còn chẳng đặng cầm lòng con tim
Cõi nào xa hút thiên kim
Chiêm bao ở lại nổi chìm mê hương
Nhánh hoa tiểu muội khiêm nhường
Vầng trăng thao thức bên đường mù sa
Nguyệt cầm ơi ngón tay ngà
Dung nhan khuấy động bóng tà dương côi
Vết dằm từ độ tinh khôi
Cỏ may rưng rức chỗ ngồi hôm qua
Níu nương con chữ đơm hoa
Khai sinh tên tuổi lụa là xôn xao
Dạ thưa, men rượu hồng đào
Cám ơn em đã đi vào thơ tôi…

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN