SÀI GÒN ƠI !

 

Sài Gòn xưa, ta về theo lối mộng
Gió hiu hiu, lòng chợt thấy hiu hiu
Ta trở lại một chiều trong nắng mỏng
Nghe chút gì còn đọng bến cô liêu.

Trong những tiếng vang ồn rêm phố vắng
Trong những niềm gầy guộc chạm vào nhau
Màu dâu bể mấy mùa hương lệ đắng
Mắt nhoà theo từng bước nhỏ chiêm bao.

Người năm xưa, nay kẻ còn kẻ mất
Bạn cũ, có người về ẩn khói sương !
Đường nhân thế, mây ngàn trôi tất bật
Còn đâu đây hồn cát bụi tha phương.

Thuở kiêu hùng chìm sâu như phế tích
Chốn hoang tàn sừng sững những lầu cao
Trời sa mạc giữa lòng người say tỉnh
Ta lắng nghe lời hoa cỏ hôm nào.

Rồi chiều xưa, hay chiều sau đi nữa
Cuộc tuần lưu như thế, những dòng đời
Và như thế; giữa thanh bình – tao loạn
Dòng xoay rồi, lại tiếp một dòng trôi… !

Ta ngoảnh lại thời gian chưa mấy, đã…
Bao sắc màu ngất ngưỡng tận trời xa
Những mái chùa cong, vút hồn sỏi đá
Những niềm tin vô bổ với con người.

Rồi chiều nay ta về qua lối cũ
Nhớ chiều xưa mà chạnh nỗi chiều nay !
Một túi thơ gầy, phải đâu đời du thủ
Sài Gòn ơi, ta còn ở phương nầy !

MẶC PHƯƠNG TỬ.

Tình già

Tôi đã từng bảo mình sau này nếu có viết truyện tình, tôi chỉ viết truyện tình hạnh phúc. Để viết một bài cho ngày tình nhân chúc mừng đôi lứa đang yêu, đang hạnh phúc bên nhau tôi làm một cuộc research. Xem được bốn năm phim thấy toàn là những mối tình tan vỡ. La La Land, Me Before You, Five Centimeters Per Second, Garden of Words, và The Reader. Tại sao những câu chuyện về tình yêu, nhất là những chuyện nổi tiếng, thường có kết thúc bi thảm? Có lẽ vì khi yêu nhau người ta còn trẻ, nông nổi quá. Muốn thấy những mối tình hạnh phúc có lẽ phải quan sát những mối tình già.

Tôi nói với AT, cô bạn học chung thời Trung học, hiện đang ở Texas, tôi muốn viết truyện tình của người già nhưng nghĩ không ra. Tháng Tư năm ngoái, mới đó mà đã gần một năm, tôi đi Austin gặp nàng. Và mẹ nàng. Và mối tình già của bà. Tôi nói, AT về phỏng vấn ông bà, thu băng gửi cho tôi. Nàng bảo cần gì phải phỏng vấn rườm rà, viết đi, nàng kể cho tôi viết.

Bà chắc đã hơn tám mươi nhưng còn đẹp lắm, diện lắm nữa. Móng tay vẫn tô màu đỏ môi vẫn hồng. Dáng cao, da trắng. Cho dù tôi trẻ hơn bà ít ra là hai mươi tuổi, đem tôi đến đứng cạnh bên bà, bà vẫn đẹp hơn. Ông thì trẻ hơn bà, chừng năm hay sáu tuổi. Người cao lớn. Có lẽ khi còn trẻ ông cũng điển trai, xứng đôi vừa lứa với bà. Bây giờ thì tuy ông vẫn đi đứng bình thường, nhưng mắt ông đã lòa. Bà thì cũng chẳng khỏe hơn, bệnh già mà, không chứng này thì chứng khác. Ông không phải là bố của AT, bạn tôi. Ông là cha dượng.

Người ta bảo, về già nên lấy người biết nói chuyện, thì cuộc sống sẽ thú vị hơn. Cứ trông hai ông bà là thấy tình già thật là hạnh phúc. Hai người nương tựa lẫn nhau. Sáng sớm hay nửa đêm, ở trong phòng nàng vẫn nghe ông bà thủ thỉ với nhau. Thỉnh thoảng đi ngang phòng thấy ông bà nằm ôm nhau trò chuyện. Nàng trêu :

Hai người mà có con là tui không có nuôi con giùm đâu nhé.

Họ đến với nhau lúc đã nửa đời người. Hai bên đều có vợ có chồng. Chồng Bà, bố nàng, là người nghiện rượu. Khi say quơ cả con gái đòi làm chuyện tồi bại. Ông bố nàng có tình riêng tình lẻ. Ông dượng không hạnh phúc với gia đình, bỏ đi làm ăn xa. Gặp mẹ nàng hai người sống chung với nhau trong một căn nhà kho chứa đồ của một câu lạc bộ thể thao, đâu đó ở Sài Gòn.

Rồi họ chính thức ly dị với người hôn phối và kết hôn với nhau. Nàng bảo lãnh mẹ sang Mỹ. Bà làm việc tay chân để dành tiền đủ để mua vé máy bay về thăm ông dượng. Gặp thời Clinton người ta dễ dãi chuyện cho người di dân sang Mỹ, bà và nàng bảo lãnh ông sang. Ngày hai người đi chùa làm lễ từ giả để ra nước ngoài, sư trụ trì nhìn bà dắt díu ông chồng mù, đã cảm động đến rơi nước mắt.

Người ta dễ thương yêu nhau khi còn trẻ còn nhan sắc và tiền bạc. Yêu thương nhau những lúc khốn cùng tật nguyền mới thật là tình yêu quí giá. Bạn tôi một mình nuôi ba đứa con cho đến khi các con học xong đại học. Những đêm trăn trở chắc cũng tiếc là mình không được hạnh phúc như đôi vợ chồng già đang sống chung trong nhà.

Hạnh phúc cho những ai biết rằng mối tình mình đang yêu chắc chắn là mối tình sau chót.

Giải Cứu Nàng

Quàng câu thơ lên vì sao cô độc
Hớp cô đơn lồng lộng giữa đêm trường
Tráng sĩ hề! Vung gươm rời ký ức
Bọn giả hình đã cướp mất giọt sương

(Xưa sợi tình cột ta vào cõi thực
Gã lang thang trên mộng bán mây trời
Nung chí mọn sục sôi lời nguyện ước
Giết nỗi buồn cho mãi mãi em vui)

Xé cơn bão truyền đi dòng huyết hịch
Giục cỏ cây hoa bướm nhịp quân hành
Tài dẫu hèn thề giong cờ chân thật
Kẻo ngày sau hổ thẹn với tình nhân

Chúng ru em giữa vòng vây hạnh phúc
Diễu em dài quanh mấy nẻo tự do
Tắm gội em dưới kênh đào tri thức
Tạc tượng em lên đỉnh núi đợi chờ

Lũ giặc chữ mặt lành tâm rách nát
Phỉnh phờ em từng lễ hội quên đời
Ta ủ trái tim nồng hương đất nước
Cứu nàng thơ hấp hối giữa chơi vơi!

Lưu Xông Pha

Về nhạc Trịnh Công Sơn

Theo lí luận của các trùm phê bình âm nhạc: Nguyễn Lưu, Nguyễn Thụy Kha, nhạc Trịnh Công Sơn sẽ bị liệt kê vào danh sách cấm. Không chỉ ta mà địch cũng cấm.
Lí luận của ta là nhạc Trịnh không đảm bảo tư tưởng và nghệ thuật. Về nội dung, phản chiến cũng đồng nghĩa với phản động. Về nghệ thuật, đó là thứ nhạc hát rong ở quán cafe, vỉa hè, thị hiếu thẩm mĩ thấp kém.
Không chỉ cấm nhạc Trịnh trước năm 1975 mà sáng tác của Trịnh sau năm 1975 cũng phải cấm.
Những dẫn chứng thuyết phục về mặt tư tưởng. Rằng, “Diễm xưa” là Diễm nào, mưa ở đâu mà lắm thế, bài nào cũng có mưa, kích động lũ lụt phá hoại đất nước à? Rằng, “đại bác đêm đêm dội về thành phố” là đại bác của ai? Người chết hai lần là chết thế nào? Rằng, “anh nằm xuống” là anh lính ngụy hay anh bộ đội Cụ Hồ?
Tại sao “gia tài của mẹ một rừng xương khô”, “gia tài của mẹ một bọn lai căng”, “gia tài của mẹ một nước Việt buồn”?
Riêng cái bài hát có hình ảnh “đàn bò vào thành phố” là ám chỉ ai? Tại sao không là Kong mà là Cow?
Ngay cả “nối vòng tay lớn” cũng đáng nghi ngờ. Nối với ai, bắt tay với địch à?
Rất độc hại và nguy hiểm vì phi lập trường ta/ địch!
Vì phi lập trường ta/ địch nên ta cấm, địch cũng tẩy chay. Bằng chứng, ở hải ngoại, nhiều người đã tuyên bố chống Trịnh đến cùng. Trịnh bị những người chống cộng kết tội hai mang “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản”.
Cái tội to nhất của Trịnh là đặt thân phận con người giữa hai làn đạn và hậu quả, Trịnh phải nhận lấy đạn bắn từ hai phía.
Trịnh Công Sơn là một minh chứng điển hình cho “nghệ sĩ nhân dân” đúng nghĩa. Ai đứng về phía nhân dân đều có thể bị kết tội thù địch trong các cuộc tranh chấp tương tàn, bất luận đó là phe phái nào.
Tin cá mà không cá. Tri âm với ông!

CHU MỘNG LONG

NHỚ NÚI

TÔI ĐÃ NHÌN RA EM Ở ĐÂU

 

Tôi đã nhìn ra em ở đâu
Sao khuya lộng lẫy sáng chân cầu
Vậy mà chớp mắt em đi mất
Sông trả vai người trưa nắng cao

Tôi đun thêm củi vào lửa đỏ
Khói xanh bay em cũng về rồi
Em về áo cởi đường hư ảo
Nghĩa cũ càng than củi tôi ơi

Có khi tôi bỗng mờ như nắng
Lẩn lút bay vào trong tóc em
Nhiều khi nắng ở tôi đi mất
Tận cuối trời xa lại kiếm tìm

Nhiều khi lịch sử tàn như lửa
Vun quén tro tàn tôi nhớ ra
Em có định làm con chim lạ
Hiểu tiếng người hót ở trong hoa.

NGUYỄN ĐỨC TÙNG

ÁC MỘNG

 

 

Hãy chết đi tấm thân này rách mướp
Những mầm non không còn chỗ đâm chồi
Hãy chết đi tâm hồn này héo mục
Kệ hoa hương lay lắt chịu mồ côi.

Ta đã sống hơn vạn ngày ngu muội
Không lớn thêm dù chỉ tấc phân nào
Thể chất tinh thần thi nhau già cỗi
Sớm muộn rồi cũng nhận một lần đau.

Đầy chiêm bao lời thì thào hãy chết
Chẳng sợ gì lời thật mất lòng nhau
Có thể lắm sau lần ta hóa kiếp
Một ấu nhi kháu khỉnh cất câu chào.

NGUYÊN VI

 

 

 

WASHINGTON, DC (NV) – Blogger Mẹ Nấm là một trong 13 phụ nữ được Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump vinh danh anh hùng thế giới hôm Thứ Tư, 29 Tháng Ba, tại một buổi lễ trao giải tổ chức tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Washington, DC, theo danh sách do cơ quan này đưa ra.

Trong chuyến thăm lần đầu tiên đến trụ sở Bộ Ngoại Giao, bà Melania, cùng ông Thomas Shannon, phụ tá ngoại trưởng đặc trách chính trị, trao giải thưởng Phụ Nữ Can Đảm Quốc Tế của Bộ Ngoại Giao cho 13 phụ nữ này, theo AP.

Hình ảnh cho thấy, có 12 phụ nữ được giải có mặt, ngoại trừ blogger Mẹ Nấm.

Ban tổ chức vẫn để đủ 13 ghế, trong đó có một ghế trống.

Blogger Mẹ Nấm, tên thật là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, sống ở Nha Trang, hiện bị giam trong tù sau khi bị bắt hồi Tháng Mười, 2016, với tội “tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam.”

Là thành viên của Mạng Lưới Blogger Việt Nam, bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một blogger có những bài viết liên quan đến thời sự Việt Nam rất sắc sảo, phổ biến trên Blog Mẹ Nấm và Facebook.

Bà có rất nhiều độc giả khắp nơi, và từng được tổ chức Những Người Bảo Vệ Nhân Quyền (Civil Rights Defenders) trao giải thưởng Người Bảo Vệ Nhân Quyền năm 2015.

Đệ nhất phu nhân Melania, thay mặt Ngoại Trưởng Rex Tillerson đang công du tại Thổ Nhĩ Kỳ, trao giải này.

Giải thưởng được trao cho các phụ nữ khắp thế giới, những người chứng minh sự can đảm và lãnh đạo trong việc cổ vũ cho hòa bình, công lý, nhân quyền, bình đẳng giới tính, và gia tăng quyền cho nữ giới – trong hoàn cảnh nguy hiểm đến tính mạng cá nhân.

Blogger Mẹ Nấm được Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump vinh danh: Đệ Nhất Phu Nhân Melania vinh danh 13 phụ nữ anh hùng khắp thế giới. Chiếc ghế trống (thứ 3 từ phải sang) kế bên ông Thomas Shannon là “dành cho blogger Mẹ Nấm.”

(Hình: AP Photo/Pablo Martinez Monsivais)

Trong phần phát biểu, Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump hỏi người tham dự đa số là phụ nữ hãy tưởng tượng bất cứ người nào trong 13 phụ nữ anh hùng đứng trên sân khấu với bà.

“Hãy tự hỏi mình có đủ tinh thần ngoan cường, sự can đảm, và sức mạnh nội tâm để đứng lên đấu tranh chống lại những sự trở ngại vô cùng lớn không,” bà Melania nói. “Rất tuyệt vời là mỗi một trong 13 phụ nữ được vinh danh này dám can đảm trả lời “có” đối với những câu hỏi này.”

Bà nói tiếp: “Những phụ nữ này đã đấu tranh ngay tuyến đầu chống lại sự bất công, và họ là những anh hùng thật sự.”

Bà cũng nói thêm, sự can đảm của những phụ nữ này nhắc nhở chúng ta rằng “luôn luôn có hy vọng mỗi khi người ta làm việc trong tinh thần phục vụ người khác.”

Các phụ nữ được vinh danh hôm Thứ Tư là công dân của Bangladesh, Botswana, Colombia, Cộng Hò Dân Chủ Congo, Iraq, Niger, Papua New Guinea, Peru, Sri Lanka, Syria, Turkey, Việt Nam, và Yemen.

Vào Tháng Tư tới đây, những phụ nữ này sẽ tham gia một chương trình trao đổi do Bộ Ngoại Giao bảo trợ đi thăm nhiều thành phố tại Hoa Kỳ.

Một trong các phụ nữ được vinh danh là bà Natalia Ponce de Leon, ngườiColombia, sáng lập tổ chức che chở và bảo vệ nạn nhân nhân quyền bị tấn công bằng acid sau khi một kẻ lạ mặt tung vào mặt và người bà này chất acid sulfuric hồi Tháng Ba, 2014.

Một người khác, bà Malebogo Molefhe, công dân Botswana, là một người bênh vực cho các nạn nhân phụ nữ bị kỳ thị giới tính, sau khi bà từng bị tấn công, trong đó có lần bị một người bạn trai cũ bắn tám phát đạn vào năm 2009. Sau vụ tấn công này, bà bị liệt xương sống và phải ngồi xe lăn.

Từ khi bắt đầu năm 2007, hơn 100 phụ nữ thuộc hơn 60 quốc gia được vinh danh và trao giải thưởng qua chương trình này, theo Bộ Ngoại Giao.

Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, 37 tuổi, từng bị bắt giam chín ngày hồi năm 2009, với tội “tham gia tổ chức phản động ‘Người Việt Yêu Nước’’ và được giao phụ trách mảng tài chính, tích cực viết bài trên blog Mẹ Nấm, nhận tiền từ tổ chức khủng bố để in áo thun có nội dung phản đối dự án bô xít ở Tây Nguyên.”

Sau đó, bà được trả tự do nhờ các áp lực rất mạnh từ nhiều chính phủ Liên Âu và các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế.

Báo CAND cáo buộc rằng “không lâu sau đó, Quỳnh lại càng lún sâu vào các hoạt động chống đối nhà nước dưới vỏ bọc ‘’đấu tranh nhân quyền.’’ Quỳnh tham gia nhiều hội nhóm trái phép như nhóm ‘’Tuyên Bố Công Dân Tự Do,’’ ‘’Mạng Lưới Blogger Việt Nam,’’ liên tục kêu gọi tụ tập, biểu tình gây rối an ninh, trật tự trên địa bàn Khánh Hòa và cả nước dưới danh nghĩa ‘’dã ngoại nhân quyền,’’ ‘’café nhân quyền,’’ ‘’biểu tình chống Trung Quốc,’’’ đòi trả tự do cho số người bị bắt, xử lý bên ngoài phiên tòa…”

 Người phụ nữ can đảm và ái quốc

Trước việc Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ chọn blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cùng 12 phụ nữ khác trên khắp thế giới cho Giải thưởng ‘Những Người Phụ Nữ Quốc Tế Dũng Cảm’, trên trang Mạng Lưới Blogger Việt Nam nhiều người đã bày tỏ tâm tình đối với Mẹ Nấm qua sự kiện này.

Linh mục Anton Lê Ngọc Thanh (Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn) nói rằng ông ‘‘vui vì những nỗ lực hết mình, bất chấp rủi ro của Mẹ Nấm dành cho quyền tự do ngôn luận, bảo vệ các nhà hoạt động và ngăn chặn tình trạng bị chết trong đồn công an, đã được không chỉ người Việt Nam trong nước và hải ngoại biết đến, mà được cả Bộ ngoại giao Hoa Kỳ công nhận đó là một giá trị xứng đáng cả thế giới khen ngợi.’’

Luật sư Lê Công Định ở Sài Gòn phát biểu: “Tin Mẹ Nấm được Bộ ngoại giao Hoa Kỳ trao Giải thưởng Phụ nữ quốc tế dũng cảm thật sự làm tôi xúc động mạnh. Đó là sự nhìn nhận ở tầm mức quốc tế công sức bao năm qua của chị trong công cuộc tranh đấu cho quyền tự do ngôn luận nói riêng và quyền con người nói chung ở Việt Nam. Giải thưởng này tôn vinh những phụ nữ bị bắt giam, đánh đập và đe dọa giết chết vì đã đứng lên cho công lý, nhân quyền và pháp trị. Mẹ Nấm hoàn toàn xứng đáng với giải thưởng này, và chị đã đi vào lịch sử không chỉ của Việt Nam, mà còn của nhân loại như một chiến sĩ tranh đấu bảo vệ các giá trị tốt đẹp nhất của nền văn minh chúng ta.’’

Luật sư Lê Công Định viết tiếp:’’ Giải thưởng quốc tế dành cho chị Quỳnh chắc chắn cũng là phần thưởng tinh thần vô giá dành cho thân mẫu của chị trong những ngày tháng khó khăn trước mắt. Bà hiện đang thay thế chị Quỳnh nuôi nấng hai con thơ của chị và người mẹ già ngoài 90 tuổi đang đau yếu. Trong lòng tôi đó mới thực sự là những người phụ nữ, người mẹ Việt Nam anh hùng. Họ xứng đáng với mọi lời ca ngợi, không cần và bất chấp sự tuyên truyền vô nghĩa của nhà cầm quyền”.

Blogger Phạm Thanh Nghiên cho hay, ‘‘hãnh diện khi Quỳnh được trao giải thưởng này. Nó là sự ghi nhận dành cho những nỗ lực không mệt mỏi của Quỳnh suốt gần 10 năm qua. Thế giới sẽ biết nhiều hơn về những gì đang xảy ra ở Việt Nam dưới sự cai trị của đảng cộng sản.’’

Và rằng ‘‘Nó cũng cổ vũ tinh thần cho mọi nỗ lực tranh đấu của người dân Việt Nam trong sứ mạng giải thoát đất nước khỏi sự kìm kẹp. Những giải thưởng như thế này tự thân nó mang thông điệp rõ ràng rằng Việt Nam không có nhân quyền. Chừng nào những giải thưởng như thế còn trao cho người Việt thì chừng ấy Việt Nam vẫn là một đất nước không tự do.’’

Cũng trên trang của Trang Mạng Lưới Blogger Việt Nam các Blogger như Nguyễn Hoàng Vi, Hải Âu, Trịnh Kim Tiến, Huỳnh Anh Tú, Dương Đại Triều Lâm ,Vũ Sỹ Hoàng… đã bày tỏ tình cảm lòng khâm phục, ngưỡng mộ dành cho Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, trước sự đóng góp to lớn vào công cuộc dân chủ hóa Việt Nam. (ĐD-KN)

Chạm cõi Mimosa

 

Về đây với xứ ngàn hoa
Bâng khuâng chạm cõi Mimosa ngập chiều
Hoa vàng màu nắng liêu xiêu
Hay là vàng của hắt hiu sương tràn

Mimosa cứ nồng nàn
Khói mây lãng đãng bạt ngàn thông reo
Chiều sâu hun hút lưng đèo
Sương trôi ngỡ nắng vàng neo dốc tình
Tôi ngồi vốc gió đồi chênh
Bụm tay hái cả mông mênh chiều tàn
Nầy em sợi gió trên ngàn
Nghe Mimosa chạm sắc vàng long lanh

Nầy chiều Đà Lạt mong manh
Có hay tôi với chòng chành thông xanh
Có hay tôi bước không đành
Mùa Mimosa vỡ giữa thành phố hoa…

Đà Lạt, tháng 10, 2016

Nguyễn Minh Phúc

BÀI HÁT CHIM QUYÊN

một tôi với một chỗ ngồi
bông mây trắng xuống chim đồi nhạc lên
chỗ này là khúc thiên tiên
sao con quyên nhỏ lạc miền hà khê

mái tình ê ẩm rủ rê
phố xuôi mấy bận xáng xề sang sông
nhà bên kia phố long nhong
người bên ni phố lòng nhòng ngựa xe

em quên vuốt mớ tóc thề
bạc như rừng núi vỗ về lá thưa
tôi quên mình tuổi cũng vừa
khô cong cọng cỏ chờ mưa bên ngàn

tang tình câu nguyện đa mang
chân như hóa khói về ngang quê nhà
chim quyên ăn nửa trái cà
con trùn nằm khóc hồn ma bãi bồi

ru hoài chi khúc sông vơi
nửa đêm trái mộng rụng ngoài thanh âm
nửa đêm nhộng nức kén tằm
tơ người năm cũ dệt đằm thắm xưa.

BÙI DIỆP