Tình già

Tôi đã từng bảo mình sau này nếu có viết truyện tình, tôi chỉ viết truyện tình hạnh phúc. Để viết một bài cho ngày tình nhân chúc mừng đôi lứa đang yêu, đang hạnh phúc bên nhau tôi làm một cuộc research. Xem được bốn năm phim thấy toàn là những mối tình tan vỡ. La La Land, Me Before You, Five Centimeters Per Second, Garden of Words, và The Reader. Tại sao những câu chuyện về tình yêu, nhất là những chuyện nổi tiếng, thường có kết thúc bi thảm? Có lẽ vì khi yêu nhau người ta còn trẻ, nông nổi quá. Muốn thấy những mối tình hạnh phúc có lẽ phải quan sát những mối tình già.

Tôi nói với AT, cô bạn học chung thời Trung học, hiện đang ở Texas, tôi muốn viết truyện tình của người già nhưng nghĩ không ra. Tháng Tư năm ngoái, mới đó mà đã gần một năm, tôi đi Austin gặp nàng. Và mẹ nàng. Và mối tình già của bà. Tôi nói, AT về phỏng vấn ông bà, thu băng gửi cho tôi. Nàng bảo cần gì phải phỏng vấn rườm rà, viết đi, nàng kể cho tôi viết.

Bà chắc đã hơn tám mươi nhưng còn đẹp lắm, diện lắm nữa. Móng tay vẫn tô màu đỏ môi vẫn hồng. Dáng cao, da trắng. Cho dù tôi trẻ hơn bà ít ra là hai mươi tuổi, đem tôi đến đứng cạnh bên bà, bà vẫn đẹp hơn. Ông thì trẻ hơn bà, chừng năm hay sáu tuổi. Người cao lớn. Có lẽ khi còn trẻ ông cũng điển trai, xứng đôi vừa lứa với bà. Bây giờ thì tuy ông vẫn đi đứng bình thường, nhưng mắt ông đã lòa. Bà thì cũng chẳng khỏe hơn, bệnh già mà, không chứng này thì chứng khác. Ông không phải là bố của AT, bạn tôi. Ông là cha dượng.

Người ta bảo, về già nên lấy người biết nói chuyện, thì cuộc sống sẽ thú vị hơn. Cứ trông hai ông bà là thấy tình già thật là hạnh phúc. Hai người nương tựa lẫn nhau. Sáng sớm hay nửa đêm, ở trong phòng nàng vẫn nghe ông bà thủ thỉ với nhau. Thỉnh thoảng đi ngang phòng thấy ông bà nằm ôm nhau trò chuyện. Nàng trêu :

Hai người mà có con là tui không có nuôi con giùm đâu nhé.

Họ đến với nhau lúc đã nửa đời người. Hai bên đều có vợ có chồng. Chồng Bà, bố nàng, là người nghiện rượu. Khi say quơ cả con gái đòi làm chuyện tồi bại. Ông bố nàng có tình riêng tình lẻ. Ông dượng không hạnh phúc với gia đình, bỏ đi làm ăn xa. Gặp mẹ nàng hai người sống chung với nhau trong một căn nhà kho chứa đồ của một câu lạc bộ thể thao, đâu đó ở Sài Gòn.

Rồi họ chính thức ly dị với người hôn phối và kết hôn với nhau. Nàng bảo lãnh mẹ sang Mỹ. Bà làm việc tay chân để dành tiền đủ để mua vé máy bay về thăm ông dượng. Gặp thời Clinton người ta dễ dãi chuyện cho người di dân sang Mỹ, bà và nàng bảo lãnh ông sang. Ngày hai người đi chùa làm lễ từ giả để ra nước ngoài, sư trụ trì nhìn bà dắt díu ông chồng mù, đã cảm động đến rơi nước mắt.

Người ta dễ thương yêu nhau khi còn trẻ còn nhan sắc và tiền bạc. Yêu thương nhau những lúc khốn cùng tật nguyền mới thật là tình yêu quí giá. Bạn tôi một mình nuôi ba đứa con cho đến khi các con học xong đại học. Những đêm trăn trở chắc cũng tiếc là mình không được hạnh phúc như đôi vợ chồng già đang sống chung trong nhà.

Hạnh phúc cho những ai biết rằng mối tình mình đang yêu chắc chắn là mối tình sau chót.

Advertisements

One thought on “Tình già

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Xu hướng Viết”Tình yêu thời TRẺ”?
    Ít ai Viết ”TÌNH GIÀ”bởi lẽ:
    ”GIÀ đâu có gì PHẢI ĐỂ Ý?
    Ngoài”KHÓ CHỊU-ĐAU BỆNH LỀ MỀ…?”
    …Ở đây dường VẤN ĐỀ NGOẠI LỆ?
    Đôi Tình Già”Rổ Rá CẠP LẠI..”
    Cũng rất TRÒN VẸN đẹp HIẾM THẤY?
    ”Bà SÁNG Ông MÙ-Ở vẫn VUI?”
    ….*TÌNH NGHĨA BẰNG-Tâm sự trao đổi…
    LỜI thì thầm MỖI ĐÊM BÊN GỐI…
    Nghĩ”Có TIỀN chưa chắc ĐƯỢC VẬY?”
    ”Hạnh phúc Tình Già -CHÍNH THÔNG CẢM?”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s