PHÂN ƯU


Chúng tôi vô cùng xúc động và thương tiếc khi nhận được tin buồn:
Thân Mẫu của:
Anh Chị Nguyễn Ngọc Hoa- Nguyễn thị Minh Ngọc
và bạn Nguyễn thị Huế Xưa

Đã từ trần ngày 21 tháng 10 năm 2018 tại Texas
Hưởng thọ 93 tuổi.

BBT TuongTri và thân hữu xin chân thành chia sẻ nỗi đau buồn và mất mát lớn lao này cùng tang quyến.
Nguyện cầu hương linh Bác an lạc ở cõi vĩnh hằng.

Đọc Hoài thủy biệt hữu nhân của Trịnh Cốc

” Dương liễu giang đầu dương liễu xuân
Dương hoa sầu sát độ giang nhân
Sổ thanh phong địch ly đình vãn
Quân hướng Tiêu Tương ngã hướng Tần”

Bạn về bên bến Tiêu Tương ấy
Ta hướng Tần quan lắm dãi dầu
Mỗi đứa chọn một đường đi khác
Hà chi ép uổng phải như nhau

Bạn đến khi ta còn áo rách
Một chút lòng thôi đủ vấn vương
Mình đã cùng nhau bên chén rượu
Khinh thằng bỏ bạn lén đâm thương

Ta không cùng bạn câu tương ngộ
Lòng vẫn tin yêu tự thuở nào
Ai biết con đường ai sụp đổ
Mà lòng đã quyết chẳng hư hao

Ta vẫn một thân trời viễn xứ
Mai một tàn tro lạc xứ người
Nhưng lòng trinh bạch thơ trinh bạch
Quyết chẳng vì đâu phải đổi dời

Nguyễn Hàn Chung

NGỦ TRONG ĐƠN ĐỘC

Trong một giấc mơ, bạn thấy mình đã chết, mọi người thì vẫn cười nói, không ai nhìn thấy bạn, không ai nhớ ra bạn. Mà vì sao bạn chết? Bạn có biết đâu. Bạn hỏi cái bàn thờ có di ảnh của mình. Bạn trong di ảnh nhìn bạn, không cười, không nói. Chỉ có đôi mắt luôn buồn bã, âm u. Đôi mắt trách cứ bạn. Tại sao lúc nào cũng rưng rưng. Bạn có biết đâu.
Bạn đi lòng vòng quanh sân, bạn không thấy em. Chắc em không biết bạn đã chết. Mọi người vẫn cứ cười nói, mặc nhiên không ai biết sự vắng mặt của bạn. Bạn đã đi lâu chưa nhỉ? Bạn thắc mắc trong mơ hồ. Và vẫn cứ thắc mắc trong mơ hồ như vậy.
Cơn đau lùa đến, và kéo bạn đi. Bắt đầu từ đỉnh đầu, rồi lan ra, như vệt máu loang trong nước. Bạn nằm và nhắm mắt, dung nham như trào ra từ hốc mắt, cuồn cuộn, chập chùng. Khung cửa sổ lộng gió, sau cửa kính, bạn còn nhìn thấy cây thánh giá trên một ngôi mộ cũ đã được hốt cốt. Trước đây, chỗ này là bãi tha ma trước khi xây nên bệnh viện này. Bạn nhìn nấm mộ cũ, rồi bạn nhập tâm. Đêm cứ đen, hành lang khoa nội vắng tanh, hun hút. Chỉ có dãy đèn led xanh ngắt. Bạn thèm tiếng người, nhưng chỉ có tiếng gió. Mạng wifi chập chờn, bạn muốn kết nối với một ai đấy. Nhưng không kết nối được. Chỉ còn bạn trên dãy ghế chờ ở hành lang trống, những vòng xoáy sâu hút như ảo ảnh, như trong game yewelery, xoắn tròn xoắn tròn và sâu hút, giai điệu của ca khúc Face dập dềnh lôi bạn đi, ra xa. Những khúc rời rạc lại bắt đầu, bạn không xác định được mình đang nghĩ gì, và sẽ nghĩ gì, những cơn chuột rút làm bạn co quắt chân tay. Cơn đau lan dần xa, như vệt địa y mùa mưa, trong sâu thẳm đen, bạn cũng chỉ thấy bạn một mình, bạn muốn vẽ lên nỗi cô độc của mình, nhưng bạn đã nói nhiều về nó rồi, bây giờ bạn còn kể nói được gì? Bạn không biết kể về điều gì bây giờ, quanh bạn, còn gì ngoài nỗi cô đơn? Đã có những nấc thang, đã có những bàn chân trèo lên đấy, đã có những lần rời xa nhau, lòng người dễ vụn vỡ vậy sao? Có khi trong những đêm trắng, chỉ một mình bạn hiện hữu. Không có em, trong suy nghĩ của bạn, vì bạn biết, em cũng như bao người kia, cũng như mưa rơi qua hiên nhà, rồi tan mất Bạn muốn gọi em, nhưng phía đó chỉ còn sự im lặng kéo dài, không có tín hiệu phản hồi, những vòng sóng đồng tâm dằn vặt bạn. Chiếc điện thoại nảy lên những hồi chuông tưởng tượng, sự im lặng đó, sự im lặng ngằn ngặt của chờ đợi làm bạn bức bối đến nghẹt thở. Sự im lặng không hồi đáp khi muốn trốn tránh . Bạn nghĩ, bạn là sự phiền toái? Hay bạn đã trở nên vô hình trong em, trong mọi người?
Bạn thiếp đi trong một giấc ngủ nào đó, xung quanh lạo xạo tiếng cười nói. Có tiếng cười nhạo bạn, có tiếng cười mơ hồ. Những âm thanh lẹt xẹt cà giựt như tiếng ra đi ô lúc nhiễu sóng. Sao bạn lại ngủ ở đây? Bạn cũng không biết nữa. Cứ là phải ngủ, đúng như sắp xếp, đúng như quy trình thôi. ” Nhưng không có công đoạn nào để bạn ngủ ở đây cả” ” Quán cà phê vắng tanh, chứ không phải phòng họp” bạn nói. Nhưng những tiếng cười cứ vang lên nhạo báng bạn. Cây hoa hồng nở những đóa hoa trên cao, thậm chí không cả nhìn xuống.
Bạn lại đi loanh quanh, bậc thang đi xuống sâu hun hút, tối và ẩm ướt. Bạn nhớ cầu thang của khu tập thể năm xưa.
Bạn đi vòng quanh ghế nhìn mình ngủ. Chiếc ghế với dây nhợ lòng thòng mắc chẳng chịt xung quanh , tựa như bụi gai mắc mèo bên vệ đường. Bạn nằm trên ghế như một khối đất sét nhểu nhão. Một chiếc ống màu xanh lam cắm trên miệng bạn. Khi nào thì rút? Rút ra thì là chết? Bạn thắc mắc và muốn nhòm ngó kỹ hơn một chút. Nhưng một lớp kính trong suốt đã bao quanh chiếc ghế, khiến bạn không thể đến gần hơn. Sau lớp kính ấy là gì? Bạn rất tò mò muốn biết. Nhưng không ai cho bạn biết. Người trong khuôn kính ấy đã chết chưa? Hẳn là chưa, vì bạn chỉ mới ngủ thôi mà. Sao có thể là chết được. Nhưng hình như, bao nhiêu người vẫn chết khi đang đi đứng đó thôi. Bạn lại nghi ngờ, hình nhân trong kia không phải bạn. Sao nó nằm dài thế, bạn có cao đến thế đâu. Sao nó mốc meo như thế, da bạn vốn hồng hào cơ mà. Vậy chắc hẳn không phải bạn rồi. Nhưng nó, lại bảo là bạn đấy, nó mang quần áo của bạn, nó đeo phù hiệu của bạn. Một cương thi cũng có thể giả danh sao?
Bạn lại đi lòng vòng ra bên ngoài sân. Hoa trắng nở rợp trời , di ảnh bạn vẫn còn trên bàn thờ. Nhưng bát nhang thì đã nguội ngắt. Mọi người vẫn không ai nhìn thấy bạn. Có người vung tay cười nói ầm ĩ, có người rú rít lên. Lại có đứa dã dượi vắt vẻo nửa nằm nửa ngồi trên ghế, mắt láo lơ, miệng cười cười . Từng tốp những bọn trẻ mang đồng phục ôm những búp hoa lại tiếp tục diễu hành. Những cánh tay vung đều như máy. Bạn đứng lại một chốc, không chạy lung tung nữa. Bạn đứng lại bên chiếc ghế mình đang ngủ. Hình nhân há hốc mồm giữa u mê. Cánh môi giựt giựt như đang định hát ru bài ru của mẹ, hay đang hô to khẩu hiệu trong mơ? Bạn không biết. Bạn khom xuống và chăm chú nhìn. Khúc hát ru bay lửng lơ trên cao. Ru ai mà thơm mùi đồng ruộng, rạ rơm mục rã trên bùn. Ru ai mà hương sen thơm ngát ? Ru ai ngõ tối đêm sâu, hương nhài thoảng rợp sau mưa?
Bạn lại nhìn bức ảnh trên bàn thờ lần nữa . Là khuôn diện của bạn. Bạn chết chưa? Chết rồi sao chưa ăn cháo lú? Chết rồi sao chưa tới sông mê? Hoa kia rập rờn nhưng cũng không phải là bỉ ngạn. Sao chỉ mắt môi bạn tái xanh? Từng dãy từng dãy quan tài xếp trùng trùng điệp điệp. Tững dãy áo quan trôi đều đặn trên băng chuyền. Sau người này là đến người khác. Không nhanh hơn không chậm hơn. Những bàn thờ mọc ra cũng phải đúng quy trình?Là như câu nói ở ngoài cổng một nghĩa địa cũ bạn từng thấy ” Hôm nay chúng tôi, mai là anh chị”
Bạn đi loanh quanh trong khu nhà xác. Nơi nào thì quàn xác thân của bạn? Bạn nhìn ngó xung quanh. Những đôi môi tái xanh, những đôi mắt đông cứng. Và linh hồn bạn vụn vỡ. Sau khi chết, con người bơ vơ thế này ư? Mỗi một xác thân cứ như một tinh cầu cóng lạnh. Giao tử không thoát ra ngoài mà âm u rồi tiêu biến mất giữa hư vô.
Thôi thì bạn đành ngồi xuống mà chờ. Hỏi thì không biết hỏi ai. Ai ai cũng không thấy bạn. Bạn không thể biết được bạn đang ngủ hay là đã chết. Xác thân còn hay không còn có gì dị biệt. Biến mất không dấu vết ngay giữa mọi người. Phố xá đông vui sao bạn cứ trong suốt như sương? Ờ, mỏi gối rồi, ngồi xuống đây mà nghỉ. Không thì cơn gió rập rền kia lại cuốn trôi bạn ra xa. Nơi nào cho bạn neo đậu? Một mảnh quê hương chỉ còn trong quá khứ. Một dấu ấn chỉ thiên rồi cũng như một dạng tính từ. Có những người, bạn không biết họ đang sống hay đã chết. Một dạng hình nhân cười nói giữa hoang vu. Hôm qua thấy trên truyền hình nói cười rào rạt, nay đã nghe cáo phó sang sảng giữa phố phường. Mà có kẻ, sống cũng như chết rồi, chết cũng như là sống rồi. Có khác chi nhau. Ai chết gốc đa bờ suối, om om còn tiếng gọi đò. Ai nương oan hồn tử sĩ, roiiof cũng gò đống xương khô. Mây thì cứ trắng trên đầu, hoa hồng cứ nở trên cao. dẫu bạn có thắc mắc, cũng không ai thèm giải đáp. mà có ai biết để mà giải đáp? ngàn năm cứ một câu mơ hồ. răng ai sống thì là sống, ai chết là chết, ngạn ngục thiên đàng, khôn dại cũng qua một đời.
Bạn ngồi mò mẫm từng đốt ngón tay. Này là ngón vui buồn hoan hợp. Này là ngón cầm nhẫn, ngón leo thang. Ngón nào mang dấu thề bồi? Ngón nào ngoắc tay hứa hẹn? Tay năm ngón có ngón dài ngón ngắn. Em nói: cứ hi vọng rồi sẽ có lúc đổi khác. Sao tay bạn đang nhìn, ngón nào cũng mục nát như nhau? Bạn lại ngồi lăn lóc trước sân nhà phước. Chờ tiếng chuông báo tử khẳng định cho một cái chết, vang lên


Phương Uy

chắc gì…

chắc gì trời đã mưa đâu
mà em đã vội che đầu, nghiêng vai
chắc gì hoa nở chiều nay
mà ta ngồi đợi bóng dài mái hiên

chắc gì có xứ thần tiên
một mùa cổ tích, một miền hư không
chắc gì suối sẽ rời sông
gió kia rời bỏ cánh đồng cô đơn

chắc gì không nhạt màu son
khi không hoa lá dỗi hờn làm chi
chắc gì khi bước chân đi
một mai ta lại được về chốn xưa?


NP phan

tháng mười, tôi…

mờ đêm nhạt dấu chân người
phố xưa im tiếng buồn mời mọc tôi
đèn khuya hắt tạt chỗ ngồi
tôi về với một mình tôi… tháng mười

nghe chiều lũng thấp chơi vơi
sương treo vương vấn rã rời dấu đêm
tháng mười còn nhớ hay quên
những con đường nhỏ phai tên phố chìm

đến cơn mưa nhỏ êm đềm
tôi về cũng lạ im lìm dửng dưng
đêm xiêu đổ bóng chập chùng
hàng cây xanh thả rưng rưng lá vàng

tôi ơi …còn chút khẽ khàng
của đêm… của ánh đèn vàng xước mưa
tháng mười vàng vọt âm xưa
tôi cầm sao hết một mùa cô liêu…

Nguyễn Minh Phúc

Về ngang

Mưa đen trời phía đó
Em đi về hay đi
Đêm qua một phương lạnh
Chiếu chăn chẳng ích gì

Em có ngàn bí mật
Ngày tay chưa nắm tay
Ngày tưởng môi sẽ ngọt
Ngày ngỡ tình sẽ dài

Một hôm từ phím lạnh
Bước ra tìm hương quen
Da thơm như mùi lúa
Mắt châu thổ u huyền

Tháng mười giông bão đến
Biết vì sao phân ly?
Bụi phố phường cay mắt
Thôi về ngang làm gì?

Nguyễn Đình Bổn

NHÀ HÁT KHÔNG NGHE THẤY OPERA

1.
tôi vừa thấy một con quỷ
tôi lại thấy nhiều con quỷ
bệ vệ bước ra
từ cái gọi là nhà hát

2.
nó vác theo xương của ai vừa róc vậy?
chúng khoác theo những bộ da của ai vừa lóc vậy?
mà sao nghe văng vẳng khúc đồng ca
nhếch nhác nhe nanh

3.
lễ Halloween ư?
tháng cúng cô hồn ư?
ủa! một đàng còn chưa tới
một đàng đã qua lâu rồi mà

4.
nhà hát ư?
hay nhà xác?
đã, đang và sắp quàn chôn nhiều thế hệ
tôi thấy rõ lố nhố những bàn vọng thiên

5.
và thấy cả hàng ngàn, hàng vạn
bàn thờ cửu huyền của cả một dân tộc.

Chu Thụy Nguyên

VẾT THƯƠNG

1.
Bản Giao Hưởng về Máu, Xương, Sinh, Tử
Vẫn lang thang cuối biển rộng sông dài
Những hồn oan ngàn năm chưa yên ngủ
Bỗng trở về theo lời gọi chân mây.

2.
Và ảo vọng trượt dài trên sân diễn
Dàn Đồng Ca cúi mặt… hổ ngươi thầm
Tiếng Trumpet cứa ngang miền quá khứ
Những tượng đài chìm khuất cuối hoàng hôn.

3.
Đem thị phi treo trên đầu ngọn bút
Cuồng vọng lấm lem bôi xóa tâm hồn
Khi nhìn lại thấy cuộc đời bất ổn
Và hành trình đâu đó… rất cô đơn

4.
Thời chúng ta, khó mở lòng trắc ẩn
Mỗi con người tự ôm ấp vết thương
Lúc thấm mệt ngã bên trời… khắc khoải
Tan tác buồn, thuở cát bụi tha phương.

5.
Khi tàn cuộc những thanh âm bất lực
Bài Tụng Ca cũng rời rã vô hồn
Chiếc mặt nạ cuối cùng… rơi nước mắt
Tiếng thở dài buốt lạnh cả hư không…

Tôn Nữ Thu Dung

PHAN THIẾT

Hôm ra Phan Thiết trời xanh thẳm
Thấy nắng vàng ươm dốc Mộng Cầm
Lầu Ông Hoàng đá chơ vơ đứng
Mơ bóng Hàn xưa khoảnh khắc về

Xao xuyến lòng anh ngày Mũi Né
Hun hút Hàng Dương ngói rêu phong
Trầm mặc nỗi buồn trong quá khứ
Hồn thơ còn mãi với trăm năm

Hôm ra Phan Thiết nhìn biển rộng
Nghe gió trùng dương thổi vụt vù
Uống cốc cà phê thơm phức khói
Ngỡ chiều mây xuống thấp vai người

Bên em thị xã giờ sập tối
Thèm ánh trăng nghiêng giữa chợ đời
Chẳng thấy trăng thôi đành ngắm đỡ
Cuối đường hiu hắt ngọn đèn mờ

Hôm ra Phan Thiết nằm khách sạn
Vời xa con mắt nhớ Sài Gòn
Cà Ty giấc ngủ em vào mộng
Gối cánh tay mềm đêm chiếu chăn.

Linh Phương

MỘT ĐÊM CỐ QUẬN

Có một tối ta về ngang chốn cũ
Ruộng chiêm bao tấu khúc Tịnh Yên Đông
Con suối ngược thiết tha lời sông núi
Đá uy linh hội kiến nợ tang bồng

Trăng Thường Đức lung linh hồn tráng sĩ
Gốc sim già máu nhuốm lệ bi ca
Màu đông tuyết xây thành cao chính khí
Cố quận sầu, hiu hắt gió Đông A

Núi Mặt Quỷ nghìn năm soi đáy nước
Bãi Ông Khương cát xéo giọng u trầm
Sương Hòa Hữu khôn mờ phai Cấm Thị
Bằng Am Thông tiếng lụa xé trời Nam

Đò Đông Phước đẩy trăng ngà thượng đỉnh
Ô Gia hề! sóng dựng khí hùng thiêng
Chí hào sảng ngại ngần chi hớp rượu
Đàn rung lên cao vút hận An Điềm

Đời mộng mị, mà lênh lang huyết lệ
Thấm ngàn đời theo ngấn sữa sơ sinh
Ai tạ thế và ai chừ tái thế?
Non nước chùng một dải ngợp điêu linh

Mây và khói và sương và ta nữa
Dâng cao lên! Men tuế nguyệt u huyền
Hồn sông núi có bao giờ mục rữa?
Tuý ca hề! ta hát khúc trường miên…

Nguyễn Lãm Thắng