Mất hay còn, chưa hẳn khác nhau đâu

dutule

Tôi không thể ngăn buổi chiều sắp tối
Như em đi mà tiếng chẳng quay về
Mưa chẳng thể ướt hoài sân trí nhớ
Đôi khi lòng tôi nắng mấy hôm sau.

Tôi không thể xóa biển chiều sóng gội
Dù hôm qua tâm đã tịnh yên rồi
Cây chẳng thể giữ hoài tay lá mới
Đôi khi lòng tôi lại rất khoan thai.

Tôi không thể nói gì khi đã chết
Như chưa ai kể được phút ban đầu
Con đường nhỏ có hai hàng bã đậu
Đôi khi tình tôi lạc tuốt trên cao.

Tôi không thể chẻ đôi hình với bóng
Như em buồn có dễ mấy năm sau
Riêng tôi đã bị tâm tôi phỉnh gạt
Khi hiểu ra thì tóc đã pha màu.

Tôi không thể nghĩ rằng em đã khuất
Mất hay còn chưa hẳn khác nhau đâu
Thân giả tạm nhưng hồn không giả tạm
Em nên tin tình chưa bụi bao giờ

Tôi không thể lột da nhìn máu chảy
Như trên vai mùi tóc vẫn ân cần
Dẫu sông núi nghìn năm không biến hoại
Sao sầu tôi có lúc vẫn rưng rưng.

Tôi không thể xóa đi ngày tái kiếp
Hàng me xanh ngọc dát mấy con đường
Mùa đã khoác áo đi vào bóng tối
Tôi hồ nghi tự hỏi có ai thương?

Lòng rất lạ, có điều gì khó nói
Tỏ cùng ai? trời đất của ta đâu?
Cõi thân cận chỉ có hồn đơn chiếc
Và đêm đêm trăn trở giữa quê người.

Tôi không thể nghĩa là tôi chẳng thể
Xóa bôi đi từng bước tự lưu đầy
Tôi không thể nghĩa là tôi có thể
Nhìn ra em môi, mắt đã hao gầy.

Du Tử Lê

CUNG ĐÌNH NHÀ CHUỘT

khuatdau

Nhà chuột không chỉ một vua mà đến những bốn vua. Bốn con áo mão xênh xang, cùng trị vì cái gọi là XHCN. Sở dĩ, “gọi là” bỡi vì chẳng biết nó là cái gì, xe không ra xe, mà tàu cũng chẳng ra tàu. Một đống thù lù trông rất dị hợm. Mặc dù sơn phết lòe loẹt và quảng cáo ầm ĩ, nhưng suốt 70 năm trôi qua nó vẫn cứ loay hoay một chỗ, chẳng tiến được bước nào nếu không muốn nói là thụt lùi.
Nhưng, như cương lĩnh: không làm cũng có ăn, muốn ăn gì cứ ăn, muốn phá gì cứ phá, gọi tắt là ĂN PHÁ, nên con nào cũng muốn tranh nhau để được làm vua. Dù lọt vào tứ đại thử vương, đã là phủ phê ăn phá một đời rồi, nhưng vẫn chưa hiển hách bằng đệ nhất thử vương, quyền uy một cõi. Vậy nên, bốn con lại gầm ghè, cắn xé nhau chí chóe.
Anh chuột chù, mặc dù được mèo Tom mời qua ăn bíp tết uống rượu sâm banh, rồi lại được mèo Đôrêmôn thết đãi sushi và rượu sa kê, nhưng xem ra cái mạng đế vương của anh không còn dài. Anh chẳng những chẳng có tài cán gì, lại bị nghi ngờ định đem cái gọi là XHCN dâng nộp cho mèo Mao để được tại vì, nên sang năm con khỉ chắc là xin về “hiu”. Mà không muốn về cũng phải về nếu không muốn biến thành nhưn bánh bao.
Anh chuột nhà, từ lâu đã căm ghét chuột đồng, thừa dịp đi đó đi đây, lén đâm sau lưng chiến sĩ mấy nhát, những mong hạ cái uy nó xuống để nâng mình lên mà ngồi vào ngôi đệ nhất. Nhưng, chỉ cái danh hão, dù mới đây có vung vít chém gió ở hội Quốc Liên, mà quyền đã không, tiền cũng không, thì khó mà leo lên được.
Anh chuột nhắt có mang tí chút dòng máu hoàng tộc cũng gùn ghè chì chiết ra cái điều sửa lưng anh chuột đồng, cũng chỉ để cho bá tánh mua vui trong giờ vàng phát sóng chứ xem ra chẳng nước nôi gì.
Chỉ có anh chuột đồng ăn gạo nàng hương, uống nước sông Trèm Trẹm nhiều thóc đến thừa mứa và đương giữ ngôi tướng quốc, là có đủ tiền và quyền để lên ngôi cửu ngũ. Mặc dù trong ngày 30/4 có lớn tiếng chửi mèo Tom, nhưng đó là ngoài miệng, chứ trong bụng thì kết mèo Tom hơn mèo Mao. Mèo Đôrệmôn lại càng khoái anh hơn nữa vì cùng ghét mèo Mao. Rồi mèo đi hia ở tận bên Tây, mèo Ba tư, mèo Ấn Độ, sát bên hông nhà có mèo Xiêm, xem ra đều có vẻ thích anh. Ngay cả chó berger của Đức cũng không đuổi anh chạy trốn vào hang.
Vậy thì, xét về nội lực và ngoại lực, anh lên ngôi đệ nhứt là cái chắc. Nhưng chắc như đinh đóng cột thì chưa. Vì mới đây, anh bị soi về lý lịch. Ấy là vì, cái tội kết thông gia với kẻ thù là một tội không nhỏ, nếu không muốn nói là tày đình. Muốn vào bè đảng chuột phải lý lịch ba đời trong sạch, huống hồ là muốn làm vua.
Nhưng nói là cho có nói vậy thôi, chứ anh chẳng việc gì phải lo ba cái chuyện soi mói vặt vãnh đó. Nếu có ngứa cái lỗ nhĩ, thì lệnh cho tụi đàn em, ném một vài lọ mắm thối là câm họng ngay. Đến như đại tướng chuột cống kia, tuy lon chưa lột nhưng binh quyền đã bị lột sạch, giờ chỉ biết ngậm miệng ăn tiền.
Người ta hy vọng anh lên ngôi, ngó trước trông sau một hồi, liền xô mẹ cái XHCN xuống hố, làm bạn với chuột Mickey, ngon hơn nữa thì chơi với chuột Jerry để vuốt râu mèo Mao. Ấy là nói giả dụ chứ thực ra, bản chất của chuột là ăn phá, nhất là chuột đồng, dân nhà nông ai cũng ghét, thì con nào lên cũng chỉ muốn đập cho một phát chết tươi thôi.
Vua người còn chưa ra gì huống hố là vua chuột.
(Mèo chuột ký sự)

7/9/2015
Khuất Đẩu

Trời Làm Mưa Ướt Áo O Rồi!

muongman

Nì O tê răng mờ đứng đó
Lớp anh tan buổi học trưa về
Sáng vàng thu trời mưa nho nhỏ
Chờ ai răng O nớ, mưa tề!

Đôi mắt nhỏ ngẩn ngơ đến tội
Sợ chi mô lũ bạn anh hiền
Răng O để gío bay tóc rối
Bạn bè mô (mờ) đứng một mình riêng

Cặp của O màu xanh lá mạ
Vở của anh bọc giấy hồng điều
Răng nhìn anh đỏ hồng đôi má
Tên chi nì… nói để anh kêu

Tường trường anh có hàng rêu tím
Đẹp chi mô mờ cứ nhìn hoài
Tà áo O làm chi nên tội
Răng cứ vò nhăn giữa bàn tay

Bạn bè anh về rồi, O nớ!
Còn ai mô mà phải ngại ngùng
Trời mưa lớn ôm giùm sách vở
Anh căng dù hai đứa che chung

O cảm ơn anh làm chi rứa
Răng không về hai đứa có đôi
Mà đi giữa mùa thu tiếc nuối
Trời làm mưa ướt áo O rồi!

Mường Mán

Ôm đàn hát dạo

tranvannghia

Ta vẫn chân trần đi hát dạo
Bên đời lãng đãng nhớ bóng ai
Tình em như gió đầy vai áo
Thổi suốt mùa bao tiếng thở dài

Nghẹn đứng bờ xa nhìn nước chảy
Sông chiều chở hết nỗi buồn không?
Câu hò khua sóng về bên ấy
Để nắng về say khướt má hồng

Vết xước dậy thì trăng mười sáu
Xao lòng nuối tiếc đắng khổ qua
Dẫu hoa còn thắm vàng lưng giậu
Vẫn ngóng chờ hương chạm ngõ nhà

Ta vẫn chân trần đi hát dạo
Tình tang câu tủi lẩy câu hờn
Phố đời xô lệch chìm hư ảo
Đường về thổn thức tiếng đàn buông

Trần Văn Nghĩa

Kẻ bất tài

phamhoainhan

Tui không phải kẻ bất tài! Chí ít tui cũng là một nhà thơ, vì từ lâu rồi tui đã có thơ đăng trên báo… Nhi đồng. Đại để bài thơ đó như vầy nè:

Con gà nó gáy ó o
Gọi em dậy sớm, đi cho tới trường
Nếu mà ngủ nướng trên giường
Sách buồn, vở khóc, ai thương bé nào?

Sau này lớn lên, tui có gởi nhiều thơ đăng báo, nhưng… không báo nào chịu đăng. Thành thật và khiêm tốn mà nói, chắc là thơ tui không đủ hay và tui không đủ tài hoa. Nhưng không phải tài hoa thì đâu hẳn là bất tài, bằng chứng là tui đã từng có thơ đăng báo. Phải hông nè?

Thây kệ các tờ báo không chịu đăng thơ tui, bây giờ đã có Phây-búc, tui làm thơ xong tự đăng lên đó cũng được thôi. Thế nhưng như đã nói, tui rất thiệt tình và khiêm tốn, nên trước khi đăng thơ của mình, tui cũng coi qua các trang Phây của mọi người coi hoạt động thơ phú nó như thế nào.

Phây-búc quả là bầu trời đầy sao sáng. Nhiều người làm thơ rất hay, được khen ngợi tíu tít. Để góp mặt vào thi đàn (nói vậy cho nó oai), tui nghĩ mình phải góp phần nhận xét vô những bài thơ hay đó. Chết một nỗi, trí tuệ tui hơi kém (trí tuệ hơi kém chớ chưa phải bất tài à nghen), nên đọc thơ thấy hay đó mà chẳng biết bình luận làm sao. Còm-men theo kiểu khen “hay quá!” khơi khơi thì xoàng quá, chả ra vẻ hiểu biết tí nào. Còn bình luận thì, hic, chỉ sợ mình bình luận ngu quá người ta cười cho thúi đầu.

Tui tự nghĩ, thôi thì mình không đủ sức nhận xét thơ của những bậc tài hoa thì mình đọc thơ của những tay ngang vậy. Ít ra tài năng của họ cũng bằng mình trở xuống, như vậy mình mạnh dạn nhận xét hơn.

Tui vô trang Phây của một đại gia chuyên bán cám heo. May quá, đúng lúc anh này tung lên trên trang của mình mấy câu thơ:

Ào ào gió thổi hiu hiu
Trăng vàng chíp chíp, ghập ghềnh bóng mây

Ái chà, gặp đúng chỗ rồi. Thơ gì mà củ chuối vầy, thua mình là cái chắc. Gió hiu hiu mà ào ào. Trăng mà kêu chíp chíp như gà con. Bóng mây mà gập ghềnh như bánh xe bò. Thơ thì không có vần, mà lại còn viết sai chánh tả nữa chớ.

Vốn tánh cẩn thận, trước khi hạ… tay lên phím góp ý, tui thử đọc coi người khác đã còm-men những gì. Ngạc nhiên chưa? Toàn là những lời khen ngợi:
…Ôi, tuyệt vời quá sếp của em ơi!
…Em không ngờ anh giỏi bán cám mà lại còn làm thơ tuyệt tác tới vậy. Đúng là văn võ song toàn!
…Người tài, thơ cũng hay. Thật là GATO quá đại ca ơi.
…Tài năng thiên phú của sếp làm em kính phục.

Ngoài ra còn cả list vài chục câu còm nữa, câu nào cũng khen nức nở, làm tui bàng hoàng tự hỏi phải chăng mình chưa hiểu nổi cái hay trong câu thơ của chàng bán cám heo? Thiên hạ nói rằng: một lời nói sai, không tin!; hai lời nói sai, không tin!;… nhưng trăm lời nói cùng một ý thì ắt rằng đó là chân lý. Vậy đích thị hai câu thơ của chàng bán cám heo là tuyệt tác rồi, vậy mà mình hổng hiểu gì hết, lại cho là thơ dở ẹc! Bây giờ mà mình còm vô phê bình thơ này dở thì rõ là quay ngược bánh xe lịch sử, là bẻ gậy chống trời rồi!

Vậy là hết! Thơ của bậc tài hoa ta không hiểu đã đành, thơ của người bán cám heo ta cũng đánh giá không đúng luôn, vậy ta đâu còn là nhà thơ nữa mà đích thị là kẻ bất tài.

Tui rầu lắm. Tưởng Phây là cái gì hay lắm, dè đâu vô nhởn nhơ trong đó mới biết mình là thằng ngu, là kẻ bất tài. Các bạn chơi Phây có bị giống tui hông?

Pham Hoai Nhan

Bản thân

vienlinh

Ngồi trông từng giọt mưa rơi
Âm âm tiếng vọng trăm trời cổ xưa
Trong tôi chầm chậm phút giờ
Rơi muôn tiếng vọng ơ hờ nẻo thân.

Đời ôi thể phách hao dần
Hoang mang tín mộ, linh thần vụt bay
Ta rơi nằng nặng từ đây
Trong không bụi cũng trôi đầy mộng mê.

Ngoài kia dơi lưới chiều về
Vây muôn vũng lệ trời tê máu hồng
Lưới mau đáy nặng hoàng hôn
Chân tay mỏi rủ tâm hồn mỏi theo.

Ngồi trông cổ tích bay vèo
Muông đi thú lại rừng treo mối sầu
Rụng dần thôi rụng về đâu
Chơ vơ miếu cổ ôm đầu tượng thưa.
Ngồi trông tóc trắng từng giờ
Chân nhang bụi mọc ta thờ một ta.

Viên Linh

BÀI THƠ VIẾT CHO CÂU THƠ (Nguyễn Huỳnh)

CarmenSpitznagelLostChildhood

Tôi có thể làm những câu thơ về một buổi sáng sương tan trong nắng sớm. Những đóa quỳnh nở muộn phía đêm khuya.

Tôi cũng có thể làm những câu thơ về tình yêu nào đó, ngày tháng nào đó khi nhật nguyệt đồng hành, ngày đêm không phân biệt.

Tôi cũng có thể làm những câu thơ nào đó về mùa một đông khí trời se sắt lạnh, bờ lau mặt nước se se gió, anh và em như hai hòn than chờ đóm lửa.

Và tôi cũng có thể làm những câu thơ ca ngợi cả ngày : Buổi sáng sương chờ tan. Buổi trưa mặt trời rạng rỡ. Buổi chiều tà huy ngã bóng lên xóm vắng, nơi khói bếp vươn trời.

Nhưng tôi không làm được.
Tôi không là bạo chúa Nêro đốt cả thành Roma tìm thi hứng.

Tôi không còn phân biệt buổi sớm mai và nửa khuya để đặt vào đâu đúng chỗ giọt sương và đóa quỳnh.

Tôi không còn biết tình yêu là gì khi tất cả sự lãng mạn đã được xem là một loại hàng xa xỉ phẩm. Nhật nguyệt vì thế cũng rẽ đôi.

Những mùa đông vẫn khí trời se sắt lạnh, bờ lau xưa xơ xác gió bạt ngàn. Anh và em đợi hoài không thấy, đóm lửa ai nhen trong đêm tối mịt mù?

Và tôi không thể làm dù chỉ một câu thơ cho buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều. Huống chi một bài thơ cho cả ngày, một trường ca cho cả đời…

Tháng 10 / 2015
Nguyễn Huỳnh

Cú Ngã

trusa

Tặng Người Quen

Hắn ngã cầu thang. Tai nạn năm sáu tuổi. Một cú đau trước ngày vào đời. Hắn vào lớp một. Mẫu giáo cũng là một trường học, thứ biên giới khác nằm ngoài hệ thống gia đình. Mẫu giáo bé, rồi mẫu giáo lớn, những nơi ai ai cũng phải đi qua. Thời con nít của tôi, vì nghịch ngợm nên chẳng bao giờ được phiếu bé ngoan. Cô giáo đã tát tai khi tôi hát sai nhịp. Cái tát không làm tôi khóc dù tôi đã ngã lăn dưới đất. Bàn tay thép cùng khuôn mặt quỷ sứ của cô giáo đã phủ ác mộng lên tuổi trẻ con của tôi. Dấu tát đỏ ửng má là bằng chứng kết tội cô giáo. Cha tôi đã đòi công đạo cho tôi bằng cái tát khiến cô giáo ngã lăn, hộc máu và bất tỉnh. Tôi chẳng thấy cha mình, trước mặt tôi là con quỷ đực đánh gục con quỷ cái. Ấn tượng đầu tiên của tôi với trường học là thế, và điều này đã bám lấy tôi, khiến tôi luôn kiêng dè mọi thầy cô giáo. Tôi không kính trọng một ai, và luôn luôn co mình thủ thế. Với tôi, một giáo viên điển hình là phải biết tát trẻ con ngã lăn dưới đất. Trở lại chuyện của hắn, như tôi đã kể, hắn từng ngã cầu thang. Cái cầu thang hắn ngã là ở nhà hắn. Đấy là một cầu thang dài, uốn nối lên sân thượng. Vốn là kẻ thích leo trèo nhưng kì quặc là hắn chỉ biết leo lên, không biết leo xuống. Cầu thang dựng cũng thế, cầu thang đóng thành bậc trên tường cũng vậy, ngay cả cầu thang bậc, xây cao cũng làm hắn khó xuống. Ngày hôm đấy mấy anh chị, chú bác thì đi làm hoặc ở tầng dưới. Hắn leo lên từng bậc, và khi mãn chí trên tầng thượng thì đòi xuống. Cầu thang chín bậc, bậc trên cao gấp hai bậc dưới, uốn gấp như thân rắn. Hắn kể rằng đã ngồi trên từng bậc thang rồi tụt xuống từng bậc một. Một cái vấp, trơn khiến hắn đổ nhào. Hắn lăn như quả bóng và đập đầu xuống một bậc thang. Hắn bị u đầu. Cục u to như quả ổi. Tiếng khóc đầu tiên của hắn là thế. Trong một cú ngã lộn ngược đập đầu.
Ngày chào đời hắn đã khóc tiếng khóc của mọi thiên thần bị trục xuất. Những lần khóc vì mẹ vắng nhà, vì không được mua quà, không được cho đồ chơi, bị vấp té hoặc do bản tính mít ướt chẳng từ một cơn đau. Đây là tiếng khóc đầu tiên, cú vào đời đau điếng để từ sau đấy hắn mãi chìm vào tiếng khóc.
Tôi nghe nhiều về hắn. Trước và sau, hắn vẫn là con dơi treo mình trốn ánh sáng. Thời bé con hắn hay vẽ vời. Vì vẽ hắn quên tất cả, học hành chểnh mảng cũng vì mải vẽ. Hắn không còn nhớ gì về số tranh vẽ lúc bé, tôi đồ rằng hắn chưa quên, chỉ nhớ không được rõ. Những bức tranh nhem nhuốc chẳng nghĩa lí gì dù được tạo ra từ những giấc mơ, những tưởng tượng, thứ mà mọi đứa trẻ đã bị truất bỏ, bị nghiền nát trong lò đúc tạo nhi đồng miền Bắc. Nát bét. Hắn nói với tôi, nhưng về những bức tranh trẻ con của hắn hay về những tưởng tượng ấu trĩ cũng của hắn. Chuyện về hắn là sự khạc nhổ vào cái đầu ngu si, được cha mẹ chu cấp đầy đủ, trang bị đến chân răng. Hắn học dở và mỗi lần trả bài kiểm tra là một bữa đòn roi. Gia đình hắn mướn gia sư liên tục nhưng chẳng tẩy sáng được cái não bộ ngập ngụa hình ảnh tưởng tượng. Một lần, hắn gom lá cây, rác rến để đốt giữa sân trường. Cô giáo chủ nhiệm lớp hắn đã gô cổ hắn, ném vào phòng bảo vệ và mời cha mẹ hắn đến để trả con. Tội danh phóng hỏa được đóng thẳng lên mình hắn. Ai cũng đều biết lửa chỉ cháy lá cây nhưng việc mang diêm đến lớp đã là vi phạm nội quy. Các giáo bảo kẻ cầm súng rồi sẽ bắn người. Hạnh kiểm của hắn bị đánh tụt xuống âm rồi lần lượt được kéo lên trung bình sau những cuộc hẹn hò lén lút của cha mẹ hắn nơi nhà cô chủ nhiệm. Hắn thường xuyên không đeo khăn đỏ, hễ ra chơi là hắn tháo béng khỏi cổ. Sổ sao đỏ không bao giờ để trống, hễ hắn còn đi học. Trong khi các bạn đồng lứa khéo léo buộc lại khăn thì hắn loay hoay, chỉ vắt được khăn. Mẹ hắn thường xuyên buộc khăn giúp hắn, nhưng tôi được biết cả khi được dạy hắn cũng không thể tự đeo. Hắn quá vụng về để có thể thắt nút đúng, gấp ra hai sợi râu màu cánh hoa hồng phấp phới. Tôi không biết hắn có cố tình làm trò không khi không tháo khăn bằng cách gỡ nút. Hắn kéo hai đầu khăn, cái nút thắt thít chặt vào và thu nhỏ so với ban đầu. Càng kéo, khăn càng sít, và tròng quanh cổ hắn như vòng khóa. Hắn loay hoay, rồi lăn bò dưới đất khiến ai cũng phì cười. Chúng bạn hết cười khi mắt hắn trợn ngược, nằm lịm một chỗ. Cô y tế bảo hắn bị choáng do đói. Lần khác, hắn bị cô giáo bắt đứng lên bục giảng vì dám bôi bẩn vào khăn quàng đỏ. Một cái khăn đỏ tươi màu nhiệt huyết, dù có sờn, bạc vì dùng lâu nhưng đã lem luốc khi hắn chép lên các công thức toán, khái niệm, định nghĩa môn lịch sử hoặc nhiều đoạn trong bài kiểm tra làm văn thuộc lòng. Một tội lỗi nghiêm trọng bao gồm cả gian lận trong kiểm tra, lười học lẫn phạm thượng làm xấu đồ dùng nhà trường. Cô giáo hắn đay nghiến rằng khăn đỏ là màu cờ, trét bẩn khăn đỏ là trét bẩn màu cờ, ném bùn lên tổ quốc. Mày đáng chặt đầu. Đấy là lời hắn nghe từ cô giáo và tôi nghe lại từ hắn. Đứng trên bục giảng, cô giáo mắng hắn té tát, thế rồi cô giáo gọi hết cán bộ lớp cho đến thành viên lớp và hỏi hắn có đáng đuổi học không. Lẽ dĩ nhiên, ai cũng gật, và đợi khi cô giáo nguôi giận thì nói đỡ để hắn không bị đuổi, chỉ kỉ luật, hạ hạnh kiểm, mời phụ huynh, hay đình chỉ một, hai ngày học.
Hắn là cái ách của cha mẹ. Họ đang nuôi một con mèo không biết bắt chuột, chỉ biết ăn, nằm ườn và ỉa đái tứ tung. Học bạ của hắn nhìn bết bát. Cứ học lại quên, bao nhiêu kiến thức vào đầu hắn là nhão nhớt thành nước lã. Người nhà hắn bàn rằng hắn bị đần độn do cú ngã đập đầu lúc bé. Tôi thuộc quá khứ của hắn hơn hắn. Người nhà nhồi hắn uống thuốc bổ não, đi khám thần kinh, mướn thầy giải hạn và ép hắn uống những bát thuốc của lang vườn nhiều đến mức hắn phải nhập viện vì ngộ độc. Khỏe lại, hắn vẫn thế. Vẫn vẽ vời linh tinh và vẫn đội sổ. Mấy ông anh họ hắn bảo Tương lai thằng này là cái sọt rác. Cha mẹ hắn có nói về trí khôn của hắn trước lúc ngã, bảo rằng hắn vốn thông minh. Cái thông minh của hắn là ăn ngon, biết gọi mẹ lúc đói, vòi vĩnh quà đi chợ và không đái dầm. Đôi vợ chồng kể lể, cười cùng nhau và trách cái cầu thang quá cao đã xô ngã con mình.
Bức tranh tay hắn tặng tôi qua đường chim bay đã tan tành. Đấy là khi tôi nhìn mãi không hiểu gì. Tôi gửi thư cho hắn. Một chiều mưa tầm tã, tôi nhận được thư hồi đáp. Trong thư hắn viết một chữ Đốt. Tôi không nỡ đốt, nhưng cuối cùng bức tranh cũng cháy. Lúc tranh cháy, bức tranh như được tái tạo bằng đường cọ sắc. Lửa ăn đến đâu, tranh rõ đến đấy. Trước kia cố nhìn thế nào tôi cũng chỉ nhìn ra một khối thù lù, lem luốc như dấu chân bẩn. Giờ đây, một bản lề khác ngoi lên, chấp chới, uốn lượn như vật sống. Lửa đã dẫn màu tranh và khoác lên chúng thứ nhựa tái sinh. Mọi hình ảnh xối phụt như nhát cuốc cắt trúng mạch suối. Nét tranh cuồn cuộn như thành phố chợt bừng tỉnh. Mắt tôi không rời được ngọn lửa, các hình ảnh như đang bay lượn trong đầu, giắt tôi vào chốn siêu thần. Lửa tàn, tranh chết thành tro. Thành phố lãng quên thức giấc rồi lịm đi, chết vào vĩnh cửu. Tôi thọc tay vào đống tro tàn, cố sục sạo. Không tìm thấy mẩu tranh nào, tôi gục xuống và ôm mặt khóc.
Tôi gửi thư báo cho hắn chuyện bức tranh. Thư trả lời của hắn viết rằng, Mày giết đi cái chết của bức tranh. Trong mày có thánh.
Hắn lại ngã cầu thang. Cú ngã cũng tại cái cầu thang dẫn lên tầng thượng. Hắn quên mọi chuyện kể từ sau lần ngã đấy. Tôi thì nhớ, đúng hơn, tôi thuộc nằm lòng. Mỗi một chuyện trôi đi, mỗi một ngày chết đi sau 24 giờ, sẽ thành quá khứ. Hắn ghét điều này, còn tôi thì thích thú nhai nuốt kí ức của người khác. Hồi ức của người là món khoái khẩu của tôi. Tôi nhai nhỏ, chậm rãi cho đến khi tất cả nhuyễn nhừ, và nhập vào cơ thể tôi. Hắn cho không tôi quá khứ của mình. Lần với đến một mẩu kí ức tròn vo như viên kẹo đường, tôi bỏ vào miệng. Tôi không nhai mà ngậm, lấy lưỡi vờn chơi. Thước phim về hắn. Tôi không nhìn thấy người bạn nào của hắn. Bọn cùng lớp hưởng thụ các trò vui của hắn, tiếc nuối khi hắn không đến trường và vứt hắn vào xó tối khi tìm được một thú tiêu khiển mới. Bài làm văn tả cô giáo, đọc bài nào tôi cũng thấy tiên nữ. Hắn tả cô giáo có bộ mặt choắt, tai dơi cùng mái tóc khô cứng màu cánh gián, lúc nổi nóng cô lấy phấn ném như quăng lựu đạn. Hắn bị tống vào xó lớp, ngồi một mình một bàn, một ghế. Hắn cô độc một cõi, và hắn tha hồ vẽ vời cho đến lần mời phụ huynh cuối kì về điểm học tập. Án lưu ban. Bạn cùng lớp ê ồ hắn, hắn thành nỗi ô nhục của gia đình máu mặt nhất Phố Cổ.
Lí do đần độn từ một cú ngã mất hiệu lực. Người nhà hắn mắng hắn té tát. Mắng chán, họ đánh hắn đến gãy thước kẻ. Cha hắn nhìn hắn như kẻ thù, chửi rằng Đồ quái thai. Mấy người lớn băm bổ vì hắn đã phá hoại danh dự gia đình. Mấy ông anh hắn học giỏi, nhiều bằng khen và đều là cháu ngoan. Hắn ngu dốt và hư đốn bậc nhất. Hắn chỉ ngã gục khi mọi vở vẽ bị đem bán đồng nát. Nhiều trang vẽ của hắn được tìm thấy trong sọt rác nhà xí. Tất cả đều nhăn nhúm, dính bệt những mẩu cứt vàng, đen. Lũ ruồi đánh chén cả lớp cứt bám lẫn giấc mơ hạ sinh trong hình vẽ của hắn.
Hắn tìm lên sân thượng. Đi lại chán chê, hắn xuống nhà. Hắn vấp cầu thang, ngã từ bậc thứ nhất của cầu thang tính từ trên xuống bậc thứ chín của cầu thang tính từ dưới. Lần ngã này hắn không lăn mòng mòng mà ngã thốc một lèo, trượt từ trên xuống. Lúc hắn húc vào bức tường chắn ở đoạn gấp khúc cầu thang thì bất tỉnh. Sau đấy hắn còn lăn thêm vài bậc nữa rồi mới tiếp đất. Cái đầu hắn cũng đập xuống bậc cuối cùng. Cú ngã này làm cơ thể hắn trầy trụa, bầm tím như cạo gió độc. Người hắn bầm máu nhưng đầu không chảy máu. Thời điểm này, cơ thể hắn đã cứng cáp, sẵn sàng cho tuổi trưởng thành nên thần chết đã tay trắng trở về. Người nhà hắn quên hết bực bội, túc trực bên giường hắn. Sau lần ngã này hắn trầm tính đi. Hắn không chào hỏi ai, không nói chuyện với ai. Đi học về, hắn chui vào phòng. Hắn đọc sách. Cái tủ sách từ thời ông nội, hắn lấy làm của riêng. Trong nhà không ai nói gì, trái lại còn mừng vì món gia tài thừa thãi đã có người chịu khuân. Đọc hết sách của ông, hắn tìm đến thư viện. Mắt hắn bớt tinh tường và mãn kiếp núp sau hai mắt kính dày lên theo thời gian.
Hắn ở Bắc, tôi mạn Nam. Tôi kính vua Gia Long, hắn nể đế Quang Trung. Tôi và hắn thư từ qua lại suốt. Chỗ tôi mưa dai dẳng. Chốn hắn ở mưa nắng thất thường. Tôi bảo hắn Nguyễn Huệ không phải chân mệnh thiên tử, đấy là kẻ đồ long. Hắn gật nửa chừng. Trên đời ai cũng là chân mệnh thiên tử. Ai nhận ra mình là rồng thì sẽ đồ sát mọi con rồng. Lời hắn, tôi còn nhớ. Tôi viết thư đến hắn Tây Sơn là phường giặc cỏ. Hắn hồi đáp tôi. Thời chiến, phe ngược chiến tuyến thì là giặc. Xiêm La là giặc, Đại Thanh là giặc, Tây Sơn là giặc, nhà Nguyễn cũng là giặc. Giặc bên ngoài là đại thù, giặc bên trong là cựu địch. Chính quyền không giết chóc là chính quyền rơm. Một lần khác, hắn nói chiến thắng là thứ hào quang càng nhìn càng mù mắt. Một dân tộc chỉ biết ợ nhai lại thì mãi dưới đáy giếng.
Hắn trầm tư, đôi mắt gần đó thôi mà xa xăm đến vô hồn.
Từ bao giờ, cha mẹ hắn luôn khép nép khi thấy hắn. Dường như lúc hắn vắng nhà thì cả gia đình đều dễ thở. Sách vở khiến khuôn mặt hắn sáng láng nhưng cũng khó gần. Tôi còn nhớ lần gia đình hắn đang tiệc tùng, hắn chợt nói to Ai cũng cười thì ai khóc. Gia đình hắn nháo nhác chẳng hiểu. Hắn mở toang cửa, nói to Ai cũng cười thì tôi đi khóc. Tiệc gia đình kết thúc tại thời điểm hắn chạy ra cánh cửa mở toang hướng ra bên ngoài. Một đám cháy đang ngùn ngụt phía xa, dân cư xúm lại xôn xao như ngắm pháo hoa. Bên cứu hỏa không ai nhấc máy. Khắp các cột điện, bờ tường công cộng dán thông báo cảnh giác, lệnh truy nã hoặc tin tìm trẻ lạc. Những cảnh báo leo khắp phố phường, bám nhan nhản muôn nơi như tự nhân bản. Đám trẻ lạc nhà rồi cũng về lại với gia đình, chúng, khi đấy là những cái xác không hồn bị rút mất nội tạng.
Hắn Bắc, tôi Nam. Tôi thư từ qua lại với hắn vào mỗi lúc rảnh. Tôi luôn đói kí ức, còn hắn sẵn sàng hiến cho tôi dù một phần hay toàn bộ quá khứ. Tranh của hắn hoặc sẽ mốc meo trong phòng tối, hoặc sẽ bị quẳng đi nếu treo trong triển lãm. Các bức tranh sệt màu ảm đạm, trắng loãng như con ngươi chết, nhiều khi hắn vẽ một cánh đồng gồm các đốt xương nối lại với nhau, các bàn tay xương dưới đất với tiếng gọi phía trên, mẹ tìm con, con tìm mẹ, đi qua nhau mà không biết, chỉ ngửi thấy hương ruột thịt. Nhiều bức chỉ có thể giải mã bằng cách ném vào lửa. Oái ăm là, thứ tranh hiện hình trong lửa sẽ mất giá trị nếu thâu hình. Máy chỉ rọi ra cảnh giấy tranh cháy trong lửa. Một quang cảnh vô vị, tệ hại còn hơn ngắm bắp ngô chín dần dưới lửa than hồng. Hắn hay ra ngoài, chỉ một mình và trở về nhà, cũng một mình trong căn phòng trống. Quanh buồng hắn cơ man biết bao nhiêu sách. Ngoài việc vẽ, hắn viết bài kiếm tiền. Nhà hắn bao ăn ở, còn tiền nong hắn tự lo, những món tiền đem lại bất an và phiền phức vì mỗi tháng các cán bộ phường lại bấm chuông nhà hắn. Các cán bộ bảo hắn đừng u uất nữa, viết cho đẹp đời. Chừng nào xác người không ngã xuống nữa thì đời đẹp. Lời hắn. Người nhà hắn nói trăn trở tối ngày thì tương lai con ở đâu trong mớ ngổn ngang như bòng bong. Nhìn xem, tuổi trẻ mà thân xác đã hoang tàn như ông già, ăn cũng trầm tư mà ngủ cũng trằn trọc đến mức phải chong đèn đến sáng. Ai bắt tội con nào. Có đáng gì, khi tự hành xác mình vì những chuyện không đâu. Phí phạm cuộc đời thế này thì ai cứu được con. Sau đấy, lời của hắn như chẻ tôi tiếng ruột già Nhìn thấy đồng loại đau, mà không thấy nhói thì loài người tuyệt chủng. Đôi mắt mất tiếng khóc là đôi mắt mù. Con người vốn là lí tưởng của Chúa. Đừng nghĩ rằng Chúa đã đày đọa giống người vì một trái trí tuệ, đấy là thử thách của Chúa. Lí tưởng này sẽ cứu thế giới, đe dọa thế giới hay đồng lõa với thế lực ma để diệt chủng, đưa Văn Minh về Đồ Đá. Tội ác lớn nhất của thế gian là con người. Nếu không chuộc tội, sẽ quay quắt trong ngu muội để rồi chết phí phạm trong tiếng nấc của Chúa. Con cầm bút vì nỗi đau đã gọi con làm thế, nếu con không còn biết đau, nghĩa là con đã chết, khi ấy hãy cho con một dao. Hắn đã nhượng phần kí ức này cho tôi. Và tôi nhai, nuốt trong sự buốt rát cuống họng. Như miếng thủy tinh nhiều cạnh sắc, tôi đã bật máu miệng, rách họng và tan nát ngũ tạng. Chính trong cơn quặn đau vật chất này, tôi nhìn được hắn. Có lần, hắn lấy kéo cắt rách mười đầu ngón tay, và vẽ trong cái đau run rẩy, quyết không đánh rơi bút. Tôi hỏi hắn sao phải khổ thế. Hắn bảo tôi Có đau hơn Chúa Jesu đóng đinh trên thánh giá? Tôi bảo Đâu thể so mình với Chúa. Hắn hỏi Chúa Jesu cũng là người? Tôi gật. Hắn tiếp lời Chúa Jesu là người, tôi cũng là người. Tại sao Chúa có thể chịu đau, mà tôi thì không. Tôi bảo hắn không thể hóa Chúa. Tôi chịu đau để hiểu Chúa. Tôi không là Kitô hữu, tôi là Con Người Hắn nói.
Bức tranh vẽ từ mười ngón tay bật máu được bày triển lãm. Người xem tranh nhìn qua rồi đi hẳn. Hắn khiêng bức tranh ra đại sảnh và châm lửa. Mười con rồng vươn mình trong ngọn lửa như gào thét. Người ở sảnh đường cứng đơ nhìn tranh cháy, và cứng đơ suốt một ngày một đêm cho đến khi ai nấy ngã đo đất vì kiệt sức. Một xe cứu thương được điều đến. Lúc tỉnh lại, họ trốn khỏi bệnh viện, tri hô cứu cái đẹp. Tôi không biết họ còn sững sờ vì bức tranh bị cháy hay vì cách hắn đốt bức tranh.
Cha hắn bảo rằng thiên tài của gia đình là thiên tai của dòng họ.
Mẹ hắn bảo, không phải con mình. Nó là ai chứ không phải con mình. Con mình không thế. Con mình…Con mình…
Sau cú ngã, hắn lạ lẫm với mọi ai từng biết hắn. Tôi bảo rằng, còn muốn về lại không? Hắn bảo rằng đã quên đường hậu. Tôi quên khuấy, quá khứ của hắn đã sạch trắng trong ruột tôi. Hắn quên, còn tôi nhớ. Có lẽ, tôi đã là hắn một lúc nào đấy.
Hắn ngoài Bắc, tôi gần Nam. Chỗ tôi hay mưa, chỗ hắn đang mưa to. Hắn viết cho tôi Chúa đang xót xa cho cả hai miền. Tôi thấy hắn đi dưới trời mưa. Cơn mưa đủ lớn để tạo lụt và cuốn hắn đi. Không ai đánh hắn, hắn tự đánh mình và mượn sự xối xả của trận mưa như cái roi quất vào thân mình bầm dập.
Người ta bảo hắn là quái nhân. Người nhà bảo hắn là quái thai.
Hắn lên cầu thang tầng thượng.
Hắn không cho tôi phần kí ức nào nữa. Mọi lá thứ bay vào khoảng không, liền vô tăm tích. Tôi còm cõi, xác xơ, kiệt quệ như xác khô. Tôi không đói, tôi thiếu thốn và thấy trống rỗng bên trong.
Tôi hướng Bắc tìm hắn.
Nhà hắn đóng dấu niêm phong. Dân quanh đây bảo cả gia đình đã chuyển đi. Cuộc chuyển nhà nhanh chóng, khẩn trương như chạy giặc. Đất Bắc chỉ thế này. Tôi về lại cố đô. Trước lúc đi, tôi nghe thấy tiếng người sau cánh cổng niêm phong nhà hắn.
Tiếng leo cầu thang, vấp ngã. Ai đang sau cánh cổng

TRU SA

Bonjour L’Autumn

tranvanle

Em ạ, mùa Thu tới thật rồi.
Lá vàng đang rụng. Lá vàng rơi…
Vàng rơi hết lá…rồi năm hết
Anh nhớ thương em suốt một đời…

Anh nhớ thương em hồi rất trẻ
Dốc mòn đi mãi dốc càng cao
Rồi anh vào lính anh lên núi
Nhìn mãi…tìm em biết chỗ nào?

Mỗi lần Thu đến rừng xơ xác
Đêm đốt lửa nhìn mưa tỉ tê
Tưởng một đôi năm về trả súng
Ngàn năm không biết bữa nao về!

Bây giờ gặp lại, em xa ngái
Texas, Houston, Dallas ơi
Muốn đến Garland làm lãng tử
Plano nghe nói vắng hoe người…

Gặp lại em mà như cổ tích
Vì mùa Thu đến dịu dàng sao!
Nhớ sông Hương quá, con sông trắng
Trăng ngọt ngào em rất ngọt ngào!

Gặp lại em từ bì thư dán tem
Không mưa không gió…bì thư lem
Bao nhiêu năm nhỉ không xa lạ
Thư gửi từ người: một cái tên…

Thu đến chiều nay, Thu chất ngất
Tên em anh vẫn giấu trong lòng
Tên anh, mai mốt em phơi tuyết
Tình vẫn muôn đời Một Nhớ Nhung!

Em ạ, mùa Thu đến trước nhà
Tại sao em mãi mãi còn xa?
Em còn xa mãi cho anh nhớ
Mỗi bước người xưa một đóa hoa…

Trần Vấn Lệ

THÀNH-BẠI-XƯA-NAY-LUẬN ANH HÙNG

linhphuong

Trường An tăm tắp ngày bôn tẩu
Thất thủ kinh thành ta về đâu?
Biệt Ngu Cơ nước mắt tuôn trào
Uống chén rượu ngất trời khói lửa

Ô Giang – Ô Giang- mùa gió thổi
Mịt mịt sương giăng trắng bến đò
Ngó núi- ngó sông- ta càng tủi
Câu : ” Sanh vi tướng- tử vi thần ”

Thành-bại-xưa-nay-luận anh hùng
Ván cờ thiên cổ hận ngàn năm
Kiếm lệch-cung đè-đôi vai rộng
Ngựa buồn mỏi vó ngã liêu xiêu

” Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi “(*)
Gặp cố nhân lão trượng bật cười
Ngửa mặt đọc bài thơ bi tráng

Chính nghĩa luôn dành cho kẻ thắng
Thua cuộc mang danh lũ giặc chòm
Hạng Võ nhìn đoàn quân thất trận
Nghẹn lòng đau ứa máu rưng rưng

Ô Giang- Ô Giang- nước ngược dòng
Tiễn người hào kiệt lúc lâm chung
Thủ cấp cắt trao cho lão trượng
Hồn thiêng bay theo bóng lá cờ

Bể hóa nương dâu đời thay đổi
Thế sự thăng trầm thêm đảo điên
Kinh thi vạn cuốn ta tìm kiếm
Khắp thế gian hai chữ ” ngụy quyền”

LINH PHƯƠNG