Xuân Lối Cũ

trandzalu

Tôi trở lại kiếm người trên lối cũ
nghe mùa xuân chợt rũ xuống giận hờn
nơi thành cổ loài chim xưa thôi hót
tôi tìm đâu bóng nhớ thuở môi hồng?

Người đã xa như một vì sao nhỏ
cuối chân trời thương nhớ vẫn chưa nguôi
tôi đếm những mùa xuân qua hút bóng
nghe trong hồn hoa cỏ cũng tàn phai

Phố chợ đó cũng hoang đường cổ tích
dấu chân son người xoá bỏ tháng ngày
bây giờ đó đạn bom thay tình ái
ru tôi hoài trên những luống chiêm bao

Người đã xa người còn nghe tiếng nói
tôi phương này tuổi đá lạnh vàng không?
ơi lối cũ mùa xuân xưa chợt hiện
chuông tim tôi dây đứt lạnh vô cùng

Trần Dzạ Lữ
(trích “Hát Dạo Bên Trời”)

THẰNG CHẢ

 

nguyenleuyen
(A Madame Phuong Thao, avec la chanson Aimer à perdre la raison)

“Nè, tao hỏi thiệt. Mày chết dưới bàn tay lão ấy rồi hả…?”.
Chị Nhân kéo chữ “hả” dài thậm thượt, rất giống với âm thanh lưỡi sóng trườn vào mép cát đang đuối sức. Lại thêm cái mặt dài đuỗng, miệng há rộng, hai đồng tử mở hết cỡ; trông chị cứ như vừa thấy xác người lạ trên vệ đường, khiến nàng muốn cười thật to, dẫu cho giọng cười lúc đó có thể ướt nhẹp, khai khai mùi nước tiểu trẻ con đái dầm.
Tại sao người lớn, ý nàng muốn nói là người có vai vế, tuổi tác thường hay nhìn kẻ dưới với đôi mắt kẻ cả, bộ tịch bề trên.
Giọng điệu của chị Nhân nghe y chang giọng mẹ. Cũng xẳng lét. Chua lòm, cũng bới tận gốc ngọn, thiếu điều bứt trụi cả lá mà không cần động tới tay chân. Thiệt buồn cười. Người lớn bao giờ cũng cho rằng mình đúng. Người càng có nhiều quyền thì càng chứng tỏ mình là đấng toàn năng, luôn luôn chính xác hơn kẻ dưới từng ly mét, mặc dù những suy nghĩ và hành động thì sai ngoắt, trật lất.
Độc đoán, cố chấp, bảo thủ, nàng lẩm bẩm.
Mà mẹ mình nói gì nhỉ? Phải, nhớ rồi. Mày điên hay sao mà phải ra chỗ ấy, một khu mồ mả vừa san lấp. Oan hồn nằm dưới nền đất sẽ bóp họng tụi bay. Đâu có mẹ, nàng ôm hai vai xương xẩu bà cụ. Đâu có đụng chạm gì, bóp là bóp tụi móc ngoặc làm dự án, thẩm định rồi giao cho lũ đầu tư. Con chỉ mua thôi, đâu có phá phách, xua đuối người chết đi chỗ khác để giành đất, nàng dông dài. Mẹ nhướng cặp mắt hom hem nhìn nàng như kẻ lạ. Nhưng tại sao nhà cửa rộng thênh thang không ở, lại mò ra chỗ mồ mả ấy, hay có thằng nào rù quến? Mẹ day day dấu hỏi như thể bà cụ đang ngoáy trầu. Nàng chụp lấy tay mẹ. Ai rù được con, mẹ khéo lo. Chẳng ai có thể quến được con đâu. Mẹ giật tay lại. Ăn nói kiểu đó đó, con với cái. Tao nói để coi, một mẹ một con thể nào “đi đêm cũng có ngày gặp ma”, làm sao mà cái bọn đàn ông như lũ sói ấy, thấy đàn bà cô thân đơn độc lại không rắp tâm rình nhử này nọ. Cục mỡ tránh sao nổi miệng mèo, hả con?
Thêm một cú hạ giọng nữa của mẹ, lúc đó giống sao giống lạ giống lùng giọng anh kép tuồng đóng vai tướng xuống xề bi ai với người đẹp từ chối mối tình đầy nặng như trái núi của mình khiến nàng bật cười lớn. Mẹ nàng kêu: Con điên!

Lúc dọn đến nhà mới, việc đầu tiên là nàng đến chùa xin thầy trụ trì, trì chú cho tấm gương bát quái. Nàng không tin lắm, nhưng cả khu phố mới ai ai cũng “thỉnh” về, treo lủng lẳng trước hiên tấm kính bát quái trừ tà ma đuổi quỷ khiến nàng không thể dửng dưng.
Kệ. Treo lên chẳng chết ai, đôi khi buồn ngước dòm hẳn cũng sẽ thấy vui mắt. Mà cũng rất có thể, nếu có ma quỉ thật, chúng sẽ phải lộn vòng vòng trong lưỡng cực không thể chạy ra phá phách? Ủa, mà sao lưỡng cực lại có hai cái hột nhỏ xíu y như tinh trùng và trứng tưng tửng nhìn nhau, chực chập lại? Ý nghĩ này bất ngờ nhảy xộc vô đầu khi nàng thấy thầy, cũng trạc tuổi nàng, vừa gõ mõ, điểm chuông, đọc trì chú vừa liếc nhìn vào chỗ hõm trên cổ áo khoét rộng. Nàng kéo cổ áo lên, giữ chỗ ngực bằng hai tay chắp lại, mà nghe như mùi nhang khói dậy lên từ nịt áo muốn bứt tung ra.
Khi cầm tấm kính “chiếu yêu” bước lui khỏi chánh điện, thầy dặn với:
-Con cần gì cứ tới thầy giúp.
-Mô phật, con cảm ơn thầy – Nàng đáp. Thầy ngó xoắn chỗ vết cong trên ngực. Hai con mắt cha này dâm vô độ. Không rõ kinh kệ có làm xẹp xuống phần nào chăng, nàng tự hỏi khi bước gần tới cổng tam quan.
Có xẹp xuống hay phồng lên là việc của thầy. Nàng không phải quan tâm, bởi từ bữa hôm đó, nàng không quay lại cổng chùa lần nữa, mặc dù tấm kính bát quái chỉ bốn tháng sau, bị gió bão đập cho rơi xuống nền gạch hoa, răn nứt nhiều mảnh.
Phải công nhận, những đêm đầu tiên ngủ trong căn nhà mới, thiệt sợ. Hai mẹ con nàng ôm cứng lấy nhau khi nghe tiếng rú rít trong hàng dương phía bên kia đường. Tiếng rít nghe như tiếng mài gươm trên tảng đá, như âm thanh luyện đao của Bát Lê (*) sau vườn chuối dinh quan Tổng Đốc. Lạnh cả gáy.
Kinh khủng hơn, khi quán mở, độ hai tuần sau, đêm, hai mẹ con nàng lại phải ôm nhau, kéo mền trùm kín, vì lũ chuột xộc vào nhà chí chóe suốt đêm. Ban đầu là những cảm giác sợ đến són đái. Hết sợ chuyển sang bực bội rồi quen dần thời gian không lâu sau đó, nhưng chẳng dễ chịu chút nào. Đôi lúc nàng nghĩ vẩn vơ, hay ta kiếm quách một tay vệ sĩ. Chí ít nó cũng linh nghiệm hơn tấm kính bát quái răn nứt kia?

Chị Nhân tới thăm, lại ồ ồ lớn giọng: “Tao thấy nhiều thằng xứng đáng hơn, mắc chứng ôn dịch gì lại nhào vô thằng chả”?
Nàng xâu chuỗi lại cấp thứ của nhân vật có gai nhọn hoắc này. Lúc đầu là “lão”, nay chuyển sang “thằng chả”, có nghĩa rằng trong mắt chị Nhân, nhân vật làm cho nàng “chết” và “nhào” đang nhích gần hơn, thu hẹp dần khoảng cách tuổi tác. Mà có khi nào chị hạ thấp hơn nữa không nhỉ, như “nó” hay “anh ta” chẳng hạn? Vì ít ra, theo suy nghĩ của nàng, chị không còn coi trọng chuyện cách biệt tuổi tác quá lớn đến độ dị hợm; nhưng đằng nào, lớn nhỏ gì cũng vẫn là nguyên nhân gây ra sự không hài lòng đối với những người lớn, trải đời như chị; lại nữa có rất nhiều nguy cơ làm cho em gái chị phải biến thành “cục mỡ” như mẹ đã cảnh báo.
Nhiều khi đứng trước gương soi, nàng xoay qua bên này, ẹo chút bên kia, đưa tay véo vào hông, nắn ngực, xoa xoa lên mặt, nắn chóp mũi… Đẹp. Nàng cười rung rinh và thừa nhận mình đẹp từ đầu đến chân ngay tại thời điểm “gái một con” (nàng thầm cảm ơn tạo hóa đã tặng cho nàng chút nhan sắc, và rồi tự hỏi tại sao Tùng lại bỏ mẹ con nàng để chạy theo cô nàng ca sĩ cà tong cà teo gần giống que nhang?). Tự nhiên cái xộc xệch, vớ vẩn lại chun vô đầu. Gái một con. Ờ thì một. Hơi đúng đúng, dù rằng trước đó nàng không mấy tin tưởng nhan sắc tùy thuộc vào vấn đề sinh học cùng dắt tay đi theo chiều dọc thời gian, tồn tại ở thời điểm “một con”. Hai, ba… hay một bầy lúc nhúc của mẹ Âu Cơ thì sao nào? Mấy ngàn năm rồi, mẹ vẫn đẹp trong mắt dân Việt kia mà?
Hay mẹ hoặc chị Nhân thử đứng ra giả bộ tổ chức kén chồng lần nữa cho nàng, dám chắc rằng không chỉ có hai anh Sơn Tinh và Thủy Tinh, mà sẽ có nhiều chàng sắp hàng từ đại lộ vua Hùng chạy vào đích là cái quán này. Kẻ chiến thắng sẽ bế xốc nàng lên giống như mấy tay coureur về đích ôm bó hoa tươi trước bục. Rồi sau đó… Hoang tưởng. Bậy bạ.
Ý tưởng về chuyện đua xe đạp, đua marathon dậy lên trong đầu như khói chiều vương vất trên đọt cau. Nàng nghĩ vụ này sẽ hấp dẫn như một tuồng cải lương mùi và liền sắp xếp mọi diễn biến của từng nhân vật, theo thứ tự thời gian các anh chàng tới quán cà phê buổi sáng và bia bọt buổi chiều.

Đầu tiên là anh chàng sĩ quan mang quân hàm cấp tá, đang còn tại vị, vợ chết ba năm, có đứa con gái duy nhất lên bốn, tính theo tuổi bà mụ. Anh chàng đến quán uống cà phê tám lần. Lần thứ chín, quán vắng, chàng nhìn nàng đắm đuối, mở lời. Chàng khai vắn tắt lí lịch rồi nói tôi yêu em. Nếu em đồng ý, tôi sẽ cưới em và chỉ cần sinh cho tôi đứa con trai. Lương hiện tại của tôi mười mấy triệu. Nhà cửa vật chất đầy đủ. Chỉ cần em sinh cho tôi đứa con trai, em sẽ không thiếu thứ gì trên đời này. Giọng chàng diễn tả thiếu chút gia vị mùi mẫn, nhưng mang nhiều cân đong đo đếm như đang đối mặt với đối phương ngoài chiến trường. Dòm bộ dạng, chàng có vẻ là một kịch sĩ hơn là một chiến binh, bởi chàng đang tập diễn hài kịch trên sân khấu nhỏ!
Nàng áp tay mình lên mu bàn tay chàng, như thầy lang vườn mới học nghề, bắt mạch cho bệnh nhân. Nàng nhỏ nhẹ: Em cảm ơn anh. Nhưng em sợ cái “không thiếu thứ gì trên đời này”. Bộ anh tính thụt két hay ăn chặn của lính sao? Không. Em sợ cảnh tù tội. Thứ đến vụ “sinh cho tôi đứa con trai”. Lại tra ổ khóa, điều khiển tôi như cái máy đẻ sao? Cảm ơn anh. Tôi không thể đẻ được. Chắc chắn tôi không đẻ được nữa đâu.
Chàng chết lặng. Sau đó biến mất. Không bao giờ thấy tới quán nữa. Ồ, giặc đến chàng đánh đấm ra sao nhỉ? Nàng mất đi một khách hàng nhưng bù lại, những lúc buồn buồn, nhớ chuyện cũ, nàng bật cười đến nước mắt chảy ràn rụa.
Chàng thứ hai là một giảng viên khoa tiểu học. Chàng tầm thước. Bụng to hơn ngực, thuộc loại “mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao”. Giọng nói thì luôn dính cục như những viên kẹo ướt phơi ngoài nắng, có biệt tài nói bất cứ đề tài gì, từ thượng vàng đến hạ cám theo kiểu suy diễn của “giai cấp bần cố nông” làm nên lịch sử, đang ở tầm cao thời đại. Chàng khai trước “tòa” rằng vợ sắp hưu, bị bệnh gì đó bằng tiếng tây, nàng không nhớ, không còn chức năng đàn bà. Chàng nói tôi thương em. Chúng ta hãy đến với nhau. Nhà ai nấy ở. Anh sẽ lo chu đáo cho mẹ con em.
Lần này nàng không xem mạch vì tay đang bận ghi hóa đơn tính tiền cho khách nhậu. Đến khi chàng hỏi lại: Em đồng ý chứ? Nàng giật mình, hỏi cái gì đồng ý. Chàng nhắc lại đúng lúc ông khách bước tới xìa hóa đơn kêu ghi nợ. Tâm trạng nàng đang như vừa bị con kiến cắn, tiếp liền sau đó là con ong đốt, đau ngứa rát tạt, khiến nàng xẵng giọng: Bộ anh tưởng tôi là gái gọi sao? Ông khách cầm hóa đơn khất nợ la lên: Thì ghi nợ một lần, cuối tháng lãnh lương trả. Làm gì ầm ĩ gái gọi ở trỏng. Này, cầm cái này vậy. Vừa nói khách vừa tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út đặt xuống bàn, hầm hầm quay ra. Tai họa. Mồ hôi nhiểu lộp độp và hơi thở hắt lên đè cứng ngực bay vọt ra cả miệng cả mũi, thiếu điều nhấc bổng mấy cái ly trên bàn lên không trung. Nàng vội vã cùng với mồ hôi, hơi thở gắt, nhổm dậy cầm chiếc nhẫn lao ra cửa đuổi theo ông khách…
Chàng thứ ba là anh nhà báo tỉnh, có mái tóc nghệ sĩ, kính mát luôn gắn lên mắt dù đang ngồi trong nhà. Vợ chàng là đốc tờ tại chức, trưởng khoa sinh đẻ bệnh viện địa phương. Chị bác sĩ bốn bảy này chưa một lần sinh nở, không biết lỗi do ai bởi cả hai đều khăng khăng đối phương mới là thủ phạm chính. Chén đũa rổn rảng, lọc cọc suốt. Chàng buồn tình chè chén và quán nàng là địa điểm lý tưởng để trút bầu tâm sự. Nàng chia sẻ nỗi đau và cảm thông hoàn cảnh. Bà bác sĩ được điệp báo cung cấp thông tin, bỏ sở, phóng xe máy tới xách tai chồng như xách con thú cưng và buông tuồng những ngôn ngữ chưa hề ghi trong từ điển, dẫu là từ điển.bách khoa toàn thư do các viện sĩ, giáo sư tiến sĩ lỗi lạc ở nước ta biên soạn!
Nàng thở dốc. Đếm ra chắc còn dài ngoằng. Tựu trung là chàng nào cũng có cặp mắt và ý nghĩ và một vài hành vi rất kém vệ sinh.
Nàng gạt tất qua một bên.
Và như vậy, nàng chưa là cục mỡ, chưa kẻ nào rù quến được nàng như mẹ nghĩ.

Vậy mà mấy tháng sau, sau những “cuộc tấn công thần tốc” lớn nhỏ, thân cây chỉ một người ôm lỏng là nàng đang bắt đầu có dấu hiệu rung rinh run rẩy; không vì bão tố, không vì sấm sét mưa giông, mà chỉ là những cơn gió thoảng, hiu hiu nhẹ.
Nàng cố xua đuổi hình ảnh “những ngọn gió” bằng nhiều cách khác nhau trong mọi sinh hoạt hàng ngày: Băm dao xuống thớt mạnh hơn. Những con mực ống bị nhồi thịt băm quá mức, đến nỗi con mực phình chướng như thằng chết trôi, rồi tưởng tượng thằng đó đã chết thật, chí ít đang sặc nước, đang ngáp ngáp gần chết. Nàng lại hả hê khi miết đầu bút vào các chữ số tờ hóa đơn, xé cái roẹt, dứt khoát như thể đang xé nát thằng chả ra làm nhiều mảnh. Lại hả hê. Nàng bắt đầu cự nự, đốp chát tay đôi với khách, trái với bản tính dịu dàng, đôi khi phải đóng kịch trước mặt các thượng đế. Thói xấu này rõ ràng có duyên cớ, duyên cớ tù mù rối như nùi rơm quấn quanh nọc!
Cả hai tháng nay thằng chả lặn đâu mất tăm, trong khi nàng vẫn tiếp tục miết mạnh đầu bút bi vào các chữ số; tiếp tục xé roẹt những tờ hóa đơn mỗi lúc nghe chừng to hơn, nhưng không biết để làm gì.
Ủa, liên quan gì vậy cà?
Mắc mớ chi vậy cà? Thật thảm hại!

Nàng không nhớ thằng chả đến quán vào lúc nào, nhưng thường có nhiều người, ít nhất bốn người cùng đến quán. Hai người là công chức địa phương. Người thứ ba là thầu khoán. Người cuối nghề tự do, hình như có trang trại cà phê đâu đó trên Lâm Đồng. Không biết thằng chả nghề ngỗng gì. Mù tịt. Nhưng xem ra, trong lúc chuyện trò, cả bốn người đều tỏ ra kính trọng rất mực. Trong quán ồn ào, những người bạn ồn ào thì thằng chả ngồi im, góp chuyện bằng những nụ cười, hiếm khi nghe tiếng tranh biện. Thằng chả chỉ có cười, nụ cười như đứa con nít còn ẵm ngửa. Đẹp lạ.
Nàng ra tay khai thác bạn đi cùng thằng chả: Ổng sống độc thân một mình trong ngôi nhà cổ cách phố chừng mười phút chạy xe máy. Đó là lời anh công chức. Anh thầu khoán thì thêm: Suốt ngày giam mình trong nhà, vẽ và chép tranh thuê cho người khác. Mấy cha đầu nậu lợi dụng chả mang tranh qua bên kia kiếm bộn xu.
Té ra thằng chả là thợ vẽ, họa sĩ vườn. Nàng khoái trá khi tưởng tượng thằng chả là tay thợ vẽ đang trong trạng thái đứt dây, bị chạm, tàng tàng các thứ…
Mà thằng chả đứt dây thiệt. Thử tưởng tượng, trong tiết trời tháng Chạp. Lạnh cắt da. Gió bấc từ biển thổi ào ạt, lạnh đến ngứa rần rần mang tai, ngón tay… thì thằng chả bất ngờ đề nghị với đám bạn bốn tên: Mang tất ra bãi ngồi nghe biển và hàng dương hát. Cả bọn hào hứng lên đồng với chả, bước ra khỏi quán với vẻ mặt lũ trẻ con chính hiệu. Tất nhiên nàng phải tò mò, bám theo như công an theo dõi bọn tội phạm hoặc chuẩn bị thành tội phạm.
Thùng bia lật úp làm bàn. Món nhậu trong túi nylon. Bia trên tay mỗi người. Cả bọn cười nói gì đó vang động một góc bãi vắng. Mây vần vũ tối xầm trên đầu. Biển đập ầm ầm, bọt sóng tung tóe lên gần sát chỗ thùng bia lật úp. Những đọt dương như muốn ngã chúi vào đường lớn. Gió quật nghiêng ngã. Nàng tựa người khuất vào gốc dương lẩm bẩm: Đấy mà gọi là biển hát, dương hát. Đồ khùng! Nàng muốn chạy lại và gào lớn lên. Nhưng nàng không chạy, bước chậm về phía chiếc thùng giấy lật ngược, vây quanh bởi năm con người như cây cau cảnh che chắn chiếc thùng không để gió đuổi bay đi. Cát ướt miết trong lòng bàn chân. Gió thổi dạt mái tóc nàng ra sau, tốc vạt áo choàng đen, muốn bứt tung hàng cúc cài kín. Mọi người cùng ồ lên: Em ra chi đây, gió lạnh lắm. Riêng chả không hề mở miệng, cho đến khi nàng đứng tựa vào thân cây dương trụi lá, chả mới ngước lên, nói với gió gào: Nhin cô chủ nhỏ như đang bay. Mái tóc ngược gió và hát kìa. Tuyệt vời…

Thằng chả lại mất tăm đến bốn tháng trước và sau tết. Một bữa chả đột ngột xuất hiện, tóc tai rối nùi, áo quần xộc xệch. Chả chào nàng bằng nụ cười nửa miệng, từ tốn kéo ghế ngồi xuống, từ tốn rút máy gọi bạn. Không đủ, nhưng cũng có anh công chức trốn sở và anh chủ trang trại cùng mấy người khác nàng chưa gặp bao giờ.
Thằng chả nói: Bữa nay tôi đãi mấy chú, nhưng không phải ngồi đây. Mang tất lên tôi, mừng bức tranh vừa xong? Hai người kia kêu ô kê. Khi mọi thứ đã đặt vào túi nylon, vào thùng. Thằng chả ngước cặp mắt như thỏi nam châm quay về phía nàng: Mời cô. Cô sẽ ngạc nhiên vì nó đó. Nàng tỉnh queo: Cảm ơn, tôi bận khách. Thằng chả cười cười: Cô sẽ hối tiếc giây phút đấy đấy. Giây phút nào, hối tiếc cái gì? Nàng bĩu môi thầm trong đầu. Nhưng sau đó, khi mọi người chuẩn bị ra xe, nàng đổi ý. Có lẽ thằng chả nói không quá. Có điều gì đó mà linh cảm đàn bà trong nàng chỗi dậy gây chút bứt rứt, chút háo hức, tò mò… không thể hiểu, không thể giải thích.

Căn nhà cổ kính nằm sâu trong khu vườn cây um tùm. Mái ngói âm dương rêu mốc. Hàng hiên rộng, kê chiếc bàn nước và nhiều ghế đẩu kiểu cổ. Gian thờ chính giữa với câu đối, hoành phi, tủ cẩn xà cừ, bộ trường kỷ. Bên phải là phòng ngủ, bên trái la liệt vải toan, ống màu, giá vẽ. Tranh dựng vào tường, treo trên vách, lộn xộn như gánh hàng xén ở chợ quê…
Nàng tò mò bước vào, xán lại gần những bức tranh đầy sắc màu mà không mấy hiểu. Một bức khác nằm trên giá, phủ tấm voan màu xanh nhạt. Trong khi mấy người bạn bày biện lên bàn, chả xộc vô miệng nói mời cô, tay đưa ra phía hàng hiên. Chà, có đâu kiểu mời mọc trịch thượng, kém lịch sự như vậy? Tự ái lăn tăn trong đầu, phập phều trong bụng. Nàng chưa chịu nhúc nhích. Còn thằng chả thì đưa đôi cánh tay rắn chắc bê nguyên giá vẽ phủ tấm voan xanh…bước đi với điệu bộ của một kẻ hãnh tiến, phách lối, chẳng coi ai ra gì!
Nàng còn lớ ngớ ngó cái hóc xó lộn xộn thì bên ngoài, mọi người cùng ồ lên một lượt. Nghe động, nàng quay ra cũng một cách bước tới như hồi ở dưới bãi bước nhẹ về phía chiếc thùng giấy lật ngược.
Bức tranh hiện ra trước mắt. Thiếu nữ bước trên cồn cát. Gió thổi lật mái tóc ra sau chẻ thành trăm, ngàn sợi bay rối cọ vào nhau và phát ra âm thanh. Chiếc khăn choàng và vạt áo cũng bay ngược. Cả khối hình chính trên khung vải như đang bay lên không trung, bên dưới là bãi cát mịn, là gốc dương trụi lá, sóng biển vồng cuộn xa xa. Nàng há hốc mồm nhìn chăm chăm. Người thiếu nữ trong tranh là nàng, cả mái tóc, khăn choàng kẽ ô vuông đen trắng và tấm áo màu xanh lá cây. Tất cả như đang cùng với sóng cuộn, với hàng dương ngân lên những khúc nhạc bất tận của đại dương…
Thằng chả cầm lon bia trong tay trái, nói tôi vẽ bức này để tặng cô chủ nhỏ hôm ra bãi với chúng ta.
Cái đẹp chỉ xuất hiện bất thần trong tích tắc, chả thêm.
Cảm ơn cô. Bức tranh tên Giấc Mơ Bay.
Nàng đứng chết trân. Tâm thần bấn loạn.

NGUYỄN LỆ UYÊN

(*) Bát Lê: nhân vật trong truyện Chém Treo Ngành (Vang Bóng Một Thời – Nguyễn Tuân)

ĐIỆU TANGO CHIẾN TRANH

linhphuong

Lấm lem mối tình chân mây ngàn dặm
Qua rồi cơn mê sảng tìm lại bóng hình em
Người đàn bà hóa đá những chiều hoàng hôn tim tím
Lặng lẽ yêu-lặng lẽ ghen hờn-lặng lẽ cầu nguyện cho người đàn ông của mình

Nơi cỏ xanh em mơn mởn màu xanh
Bàn tay vuốt ve anh ủ hương em nồng hương đàn bà thơm phức
Mặt trời cháy đỏ đốt khô giọt nước mắt
Ngày hành quân xuôi ngược cánh đồng em run rẩy bật tiếng : -“ Anh ơi ! “

Người đàn bà lặng lẽ đợi chờ
Đêm không sao ngủ được
Đêm không sao không khóc
Khi nghe giọng anh qua phone xa lắm…xa biền biệt ngút ngàn

Lạc vào thơ-vào thế giới người đàn ông
Hiến dâng bao tháng năm trong veo hạnh phúc
Bao tháng năm trong veo khao khát
Được nằm bên anh-được yêu anh-được anh hôn lên chiếc ngực trần trụi -hôn những đường cong cho em chết lâm sàng

Vời vợi sầu tiếp sầu rớt xuống môi người đàn bà-rớt xuống ngọn đồi Charlie gợi cảm
Điệu Tango chiến tranh nhún nhẩy giọt mưa chảy lăn tăn kết thúc cuộc giao tranh
Sáng mai vầng trăng quên báo thức-bất động em-bất động anh – ngâu vàng lóng lánh
Nhà ai thức dậy mở đĩa cải lương “…Lan đã cắt đứt dây chuông. Điệp ơi ! Sao vẫn nghe lòng mình run rẩy theo từng thanh âm “

Chưa nghe hết xề-người đàn bà nghẹn cổ họng
Nhớ người đàn ông cuộc đời trôi theo cơm áo buồn tênh
Ngàn cơn bão đi qua cột chiếc thòng lọng định mệnh
Siết chặt cổ anh mùa binh lửa ám ảnh không rời

Nắm tay nhau đi nửa câu thơ
Buông vội người đàn ông ở đâu đó với nỗi đau dịu dàng chưa chịu vỡ
Điệu Tango chiến tranh hững hờ bay theo gió
Chui vào trái tim anh mang vết chém định hình…

LINH PHƯƠNG

đoản khúc

npphan

lụa

buổi sáng nào đi qua
vẫn mang hoài bóng dáng
buổi sáng nào tình cờ
ta nghe lòng nằng nặng

mùa xuân

em, áo lụa qua đồi
của một thời hoa bướm
mùa xuân vàng thắm đượm
đâm lộc biếc, hồn tôi

ánh mắt

tia nhìn nào rất vội
ánh mắt nào phôi pha
mùa xanh
trời đổi nắng
em có về, mưa xa…

giọt mưa phai

mưa trên tay mòn mỏi
mưa không kịp bên trời
mưa, em về ướt áo
hồn sáng mùa xuân tươi
hồn rạng trời mưa phai

lá non, màu nắng cũ

nắng, một mùa rạng rỡ
gió đã về, non xa
rực áo mùa nhung nhớ
ta, hồn cũng nhạt nhòa
thương hoài màu nắng cũ

lối

ánh sáng nào bao dung
trên bàn tay ngọc bạch
trên mộng ước không cùng
trên lối mùa xanh thơ

NP phan

TỪNG NGÀY. CỦA CHÚNG TA

chuthuynguyen

tôi đón
tháng mười lẻn vào nhà
như đứa trẻ làm điều xấu hổ sợ bị bắt gặp
mảng tối duy nhất nơi góc nhà
còn vướng lại sợi tóc mai
và chuyện kể của những người lớn
về cánh đồng những cánh tay thiếu phụ
về những bước chân thấp
chân cao
những bước thiếu phụ đầu bù tóc rối
mắt đã thất thần
chạy theo đoàn xe nối đuôi nhau về phía rừng già

tôi đón
cơn mơ lẻn vào giấc ngủ
những bước chân sưng phù
lở loét
bên các song sắt vô hồn
cầm tù những trái tim khô dần
bởi luôn vắt kiệt đến từng mạch thở tuyệt vọng
tôi chán ghét tiếng chim “ bắt cô trói cột “
tôi mơ tự do cho từng búp nơ xanh
tôi chán ghét sợi xích thừng choàng qua cổ họng mình

tôi đón
em lẻn vào dưới mái hiên
nhưng buổi trưa giờ nầy đã thưa thớt mùi cám mới
bữa mai ?
và từng giọt mồ hôi chợt lạnh
khuôn mặt trẻ luốc lem thất học
bàn tay đen nhẻm gầy đét cố nắm thật chặt vốc cơm khô
bụng đã lép kẹp trơ xương nhưng bé vẫn chưa ăn vội
chốc chốc lại nhìn nắm cơm như thứ của để hiếm hoi
bé so vai lạnh
nhìn những tán lá ngoài kia từng giọt sương rơi
như nước mắt ai ngậm ngùi …

Chu Thụy Nguyên

BÀI CÁO HẬU BÌNH NGÔ ( BÙI CHÍ VINH)

buichivinh

“Như nước Việt ta từ trước
Vốn xưng văn hiến đã lâu
Sơn hà cương vực đã chia
Phong tục Bắc Nam cũng khác”

Lần thứ hai, đất nước
Khoác ba lô theo Nguyễn Trãi lên rừng
Bài tuyên ngôn chuẩn bị trước mười năm
Chân trái đạp đầu quân Minh, chân phải bước vào Văn Miếu
Có phải lần trước bên này sông
Lý Thường Kiệt ung dung phát biểu :
”Nam quốc sơn hà Nam Đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư…”

Bài tuyên ngôn đầu tiên khi chưa xác định màu cờ
Dung tích máu không có ngân hàng nào chứa nổi
Ông cha ta đánh giặc, ông cha ta làm thơ
Ngọn giáo chẳng suy tư dù dạ dày có đói
Lương thảo ở Lam Sơn được đo lường bằng xác con ngựa già chia những phần ăn cuối
Thực đơn của nghĩa sĩ Tây Sơn trên võng cáng băng rừng là cơm nắm, rau măng
Những cuộc hành quân không nhờ cậy thánh thần
Được ra đời giống như truyền thuyết
Mà truyền thuyết cũng vô cùng đặc biệt
Những cuộc hành quân nhà chép sử phải đau đầu
Mười vạn chiến sĩ nông dân vượt sông Mã ra sao
Để kịp ăn Tết Thăng Long với anh hùng Nguyễn Huệ ?
Hàng trăm thớt voi vượt sông Cả thế nào
Để hoa đào Nhật Tân không nở trể ?
Cái giá của tuyên ngôn lạ lùng như thế
Quá khứ có thịt xương nên hiện tại có luân hồi
Tương lai không dành cho bọn sâu bọ làm người
Không thuộc độc quyền lũ rước voi giày mã tổ
Không nằm trong tay đám cõng rắn cắn gà nhà láu cá
Tương lai là của những kẻ đứng mũi chịu sào dám đem hạt gạo xẻ làm đôi
Những kẻ dám mở cuộc hành trình chống suy dinh dưỡng
Từ nạn đói năm 45 đi tới tiếng cười
Chúng ta yêu nhau đúng quy luật con người
Em yêu anh và anh yêu em đấy
Đừng quay đầu và đừng khép đôi môi
Khi tim cùng đập ở lồng ngực trái
Có Hội Thề Lũng Nhai mới có quân sư Nguyễn Trãi
Có bô lão mài gươm mới có Hội Nghị Diên Hồng
Hạt thóc thành cơm nhờ cấy ở trên đồng
Không có hạt thóc nào tái sinh nếu gieo trên sàn lót nệm
Chúng ta yêu nhau chẳng cần ai bảo hiểm
Những đứa con như những chứng từ
Đất nước mình phải cấp chứng minh thư
Cho bất cứ ai làm ra sản phẩm
Nếu chiến tranh sinh ra những bài tuyên ngôn chiến thắng
Thì hòa bình còn lâu mới là bức bình phong mang khẩu hiệu giả hình
Đừng bắt Phật bị cầm tù, đừng bắt Chúa bị đóng đinh
Con mắt láo liên làm sao mà nhìn thẳng
Mười ngón chân ta không mọc đằng sau nên không hối hận
Lúc bước đi gặp dấu của ông bà
Lúc đọc bài thơ gặp bát ngát trường ca
Làm sao nói hết về tình yêu tổ quốc
Cái lai lịch trong một chương, cái cội nguồn trong một mục
Cuộc sắp xếp văn minh trong trật tự mỗi điều
Cũng như làm sao minh họa hết tình yêu
Sự rung động của các tế bào gây cảm xúc
Ta yêu tổ quốc bằng bài thơ giữ nước
Đại Cáo Bình Ngô một thuở lên đường
Ta yêu tổ quốc bằng bài thơ dựng nên cột mốc
Biết giữ gìn từng tấc đất biên cương
Uy lực của một nước có chủ quyền từ hàng loạt tuyên ngôn
Cuộc chiến đấu ngàn năm bằng chữ
Luật Hồng Đức, luật Quang Trung
Hiến pháp của Rồng Tiên đó chứ !
Ta bỗng thơ ấu như bắt đầu tham dự
Chuyện kể ngày xưa về cô chú ông bà
Ta bỗng nồng nàn hiểu máu và hoa
Thấm thía trong từng chương vệ quốc
Ta bỗng bàng hoàng thấy đường trên mặt đất
Có triệu bàn chân Nam tiến phá rừng
Ta bỗng hiên ngang tuyên bố rõ ràng
Bờ biển Việt Nam hình cong như chữ S
Đất nước Việt Nam bắt đầu từ ải Nam Quan bất diệt
Đất nước Việt Nam kết thúc bằng mũi Cà Mau lẫm liệt
Không có lý do gì giặc ngoài thù trong móc ngoặc cách chia
Máu chảy 4000 năm cho cuống rún chưa lìa
Khi trước trận thắng giặc Mãn Thanh, vua Quang Trung hiệu triệu
Khi nghĩa sĩ Tây Sơn cùng đồng thanh phát biểu :
”Đánh cho để dài tóc
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”

Ta bất chợt nhìn ra mình thật sự
Máu cha ông đổ ra thì ruột con cháu bắt buộc mềm
Ta hạnh phúc nhập hồn vào kinh sử
Nỗi nhục bị đô hộ 1000 năm không được phép lãng quên !

Bùi Chí Vinh

Điệu Buồn Tráng Sĩ

lephuhai

Nhã nhạc ngân lên từ mắt lệ
Thôi rồi cánh phượng đã về xa
Hiu hắt lòng ai chiều bóng xế
Lạc loài câu hát giọng ngân nga

Cúi xuống nghe rên từng uẩn khúc
Thương hồn tráng sĩ điệu buồn vương
Gió thổi bên kia bờ nhẫn nhục
Mất rồi một chính sử bi thương

Trời đất mênh mang mà vẫn hẹp
Hết lời tử tế gởi cho nhau
Tay vỗ trán vuông lòng khép nép
Mai ngồi ngó lại mấy niềm đau

“Thế sự thăng trầm quân mạc vấn”*
“Thị phi thành bại chuyển đầu không”*
Đành đi cho hết đời lận đận
Trót làm con đỏ chẳng hoài mong

Mây bay đầu núi, mây đầu núi
Biển còn sôi sục những cuồng phong
Người xa xa lắc người lầm lủi
Kiếm gãy lâu rồi ai nhớ không

Lê Phú Hải

NHỮNG CON CHUỘT GIÀ CHƯA CHỊU CHẾT!

khuatdau

Không mùi nào thối cho bằng cái mùi chuột chết. Nó khai khai, khăm khẳm, vừa có mùi nồng nồng của thịt động vật đang mục rữa vừa có mùi tanh tanh của cá ươn; nó thối dai thối dẳng, ngồi đâu đứng đâu cũng nghe thấy, ngay cả khi ngủ nó cũng làm ta ngộp thở như bị mộc đè. Nhưng thà bịt mũi chịu thối ít lâu còn hơn trông thấy chúng vẫn cứ sống nhăn hai cái răng cửa mà nghênh ngang nghểnh ngảng cả bầy.
Những con chuột gọi là đại lão suốt một đời ăn phá đó vẫn còn ngự đằng sau cái cung đình cũng thối hoắc của nhà chuột. Nào là nguyên lão tờ bờ tờ, nguyên lão tướng to, nguyên lão tướng nhỏ…Chúng không lở lói, lông rụng từng mảng nham nhở như chúng ta thường thấy trên các bãi rác hay hố xí công cộng mà vẫn láng lẩy sởn sơ béo tốt. Hang ổ của chúng đều cực kỳ sang trọng, cực kỳ lộng lẫy với ngai chạm đầu rồng, tượng này tượng nọ bằng vàng ròng y như đang thiết triều tại gia. Và tuy không còn làm vua, làm tướng gì nữa nhưng tiền và quyền thì chúng vẫn còn, nếu không muốn nói là còn nhiều hơn lúc tại vị. Vì rằng, đây là lúc chúng được cống nộp nhiều nhất, chỉ một cái gật đầu cho một tước vị nào đó là y như rằng một trận mưa tài lộc chảy vào kho như thác lũ.
Như bốn cái chức gọi là vua trong đại hội đoảng sắp tới đây. Trước hết là soi mói xem có tì vết gì không, chẳng hạn khi ở tù có vì bị đánh đau mà khai báo đồng bọn, có đói quá mà làm ăng ten chỉ điểm không. Nếu qua được thì hẵn xem nó đứng về phe nào. Đứng về phe mèo Mao thì chính danh bà lang trọc cái maoit, tức là kiên trì bảo vệ tới cùng cái XHCN, còn đoảng còn mình. Đứng về phe mèo Tom thì có thể ngồi trên đống đô la cao ngất ngưởng nhưng coi chừng mất mẹ cái tính đoảng.
Thế nên cái khéo hay cái ranh ma của những con chuột chạy chức chạy quyền là làm thế nào để vừa được lòng anh Hai, anh Ba, và cả anh Tư, anh Năm…anh nào cũng muốn có tiền và quyền, cũng được đảm bảo yên thân phì gia.
Mới đây, trong cuộc viếng thăm mèo Tom, vua mèo sô cô la đã khẳng định rằng chẳng những cái đoảng không mất mà cái vị thế của nhà chuột XHCN hãy cứ còn mãi nếu chịu bám đuôi ta. Trong khi mèo Mao, ngoài miệng thì thơn thớt bốn tốt và mười sáu chữ vàng, mà trong bụng thì hắc ám nam mô một bồ dao găm.
Xem ra các cụ trong phe mèo Mao cũng đã muốn trở cờ, nhưng mà hãy cứ ỡm ờ, đợi xem mèo Mao sắp giở trò gì, hứa hẹn dỗ dành hay ra oai thịnh nộ, rồi hãy quyết. Vậy nên, trong báo cáo bế mạc tiền đại hội, vua chuột chù chỉ hé ra đôi chút, rằng thì là có thể châm chước cho cái tuổi đời của một vài anh đã quá tuổi vẫn còn muốn tái cử. Còn ai ngồi vào chỗ nào thì hãy còn trong vòng bí mật, nghĩa là hãy cứ chạy vòng ngoài, cứ cắn xé nhau cho tới phút chót nhưng hãy nhớ đừng quên phong bì. Cái phút ấy, là lúc vua mèo Tom sô cô la ghé qua không chút tình cờ, thì cái chức vua nọ mới tuyệt nhiên định phận tại đô la. Chừng đó không cần cháy nhà cũng lòi ra mặt chuột.
Một lẽ nữa khiến các bô lão chưa muốn làm chuột chết vì rằng còn phải cơ cấu cho đám con cháu và bọn đàn em yên vị rồi mới chịu vểnh râu nhắm mắt. Mâm cổ ê hề cứ 5 năm một lần đang bày ra đó, chiếu trên chiếu dưới đã giải ra rồi, chỗ nào ngon ăn đã có giá và có chủ, nếu không của anh Hai anh Ba thì cũng anh Tư anh Năm.
Cái nhà nước chuột này không chỉ có một triều đình cấp nhà nước, mà còn triều đình cấp tỉnh, cấp huyện và ngay cả cấp xã, thôn cũng có tiểu triều đình. Cấp nào cũng có những con chuột già chưa chịu chết rúc rích đằng sau hậu trường, sắp đặt mọi sự sau khi đã cân đo đong đếm vừa cả tiền và quyền, chia chác nhau một cách êm thắm dù trước đó chửi nhau, ngầm phá nhau (nhưng không đến nỗi đánh giết nhau rùng rợn) rồi mới đưa ra cái gọi là bầu cử để mà khoe mẽ dân chủ.
Mà cái giống chuột thì sinh sôi nẩy nở mau và nhiều khủng khiếp. Nên cái khổ của những ai đang sống trên mảnh đất hình chữ S này xem ra hãy còn khổ dài dài, khổ vì cứ phải sống chung với chuột!

(Mèo chuột ký sự)
Khuất Đẩu

ĐẤT KHÁCH

tranvannghia

B’Lao ơi! Ơi B’Lao xưa!
Lao xao thèm nhớ những cơn mưa
Lang thang đêm phố buồn xa xứ
Nghe gió về ngang lạnh mặt hồ

B’Lao ơi! Ơi B’Lao xanh!
Búp chè nõn mượt lá mỏng manh
Tay ai quấn quýt đồi sương trắng
Đưa đẩy hương về một phía anh

B’Lao ơi! Ơi B’Lao em!
Góc chợ quê mùa quán cóc quen
Cổng trường áo tím, đường hoa tím
Lối dốc nhà ai buốt ánh đèn

B’Lao ơi! Ơi B’Lao xa!
Tháng năm lãng mạn khói mây và…
Những bài thơ viết thời mới lớn
Đánh rớt chân cầu mưa ngả ba

B’Lao đất khách làm lữ khách
Vắt vai nỗi nhớ lúc qua đèo
Theo gió giang hồ xa biền biệt
Chỉ nhớ mây trời xanh ngóng theo

TRẦN VĂN NGHĨA

MÙA THU

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

mùa thu
lá vàng rơi
có cả tình ta rụng
( ta nói em đừng cười
như lần đầu ấp úng )

mùa thu

mùa thu
buồn bay còn gì nữa
ờ mắt còn long lanh
thì bịnh ta sao chữa

có chăng là thuốc tiên
tìm ra trong gió núi
mà ta đâu là chim
chỉ biết đi lủi thủi

( hy vọng em tội nghiệp )
những lúc ta khua đêm
thưa em cùng nỗi nhớ
càng múa càng nhớ thêm

con trăng trên đầu mọc
lu lú những nhành gai
tay sờ / tay nhuốm máu
gọi thu suốt đường dài

mùa thu
thu
ơi thu
hoàng hạc bay ngang phố
lúc em thức chong đèn
có nghe mầu mưa đổ

Ngô Yên Thái