HOÀNG THI THƠ, CÒN YÊU YÊU MÃI ĐẾN BAO GIỜ?

huyenchieu

Tôi chưa bao giờ đến Quảng Trị nhưng hình ảnh của làng Bích Khê nơi huyện Triệu Phong qua các nhạc phẩm của Hoàng Thi Thơ luôn làm tôi xao xuyến.
Một làng quê có “bóng tre che thôn nghèo”, có “em tôi áo nâu in đường trăng”, có mẹ già “run run đi tìm con” (1) người dân miền Trung ai mà quên được.
Thuở ấy người dân quê nước mình nghèo nhưng cái nghèo sao quá dễ thương, có lẽ vì mảnh ruộng bé nhỏ vẫn là của mình và chưa có hợp tác xã:
Ai nhớ chăng ai
Ai nhớ chăng những ngày
Những ngày rau cháo với dưa cà
Quê nghèo vui sống trong mặn mà
Đời vang lên ngàn câu ca
Mà tình thấy càng bao la
Ngàn lòng như chan hòa”
.

Đó là thuở chưa có đấu tranh giai cấp, dù cuộc sống đạm bạc, trái tim yêu vẫn vô cùng giàu có:
“Ai nhớ chăng ai
Ai nhớ chăng những chiều
Những chiều gặp gỡ nhau trên cầu
Nước trời xanh ngắt in một màu
Lặng nhìn nhau hồi lâu lâu
Rồi tình ta càng ăn sâu sâu
Mối duyên ban đầu”
(2)

Nền tân nhạc Việt Nam thật may mắn khi lịch sử đưa đẩy thế nào để Hoàng Thi Thơ không tập kết ra Bắc mà lại vào Nam để chúng ta có được hơn 500 ca khúc thật chất lượng .
Vậy mà cái tên Hoàng Thi Thơ cùng với Phạm Duy đã bị chôn sống sau 1975 đến mấy mươi năm . Một thế hệ người trẻ ở VN không có may mắn được tưới mát tâm hồn bằng những khúc nhạc nồng nàn của hai vị nhạc sĩ lỗi lạc.
Rồi thời thế lại thay đổi. Ca khúc của hai ông lại đội mồ sống dậy.
Sáng nay, trời đã vào thu, trong cái se lạnh của tuổi già, ngồi nghe lại một ca khúc của Hoàng Thi Thơ bổng mỉm cười nghiệm ra nhiều điều thú vị.
Tôi muốn nhắc đến bản “Một Lần Cuối”.
Người đàn ông Hoàng Thi Thơ khi rời khỏi ngôi làng có “khói chiều vương vấn mái tranh nghèo” (2) xuất hiện sáng chói nơi ánh đèn đô thị, ông đã trở thành một Don Juan thứ thiệt.
Ca khúc “Một lần Cuối” của ông theo ý riêng của tôi sướt mướt bằng mười bài Không Tên của Vũ Thành An gộp lại.

Hãy nghe Hoàng Thi Thơ kể lể:
“Anh vuốt tóc em
Anh vuốt tóc em
Một lần cuối cùng rồi thôi”

Không tưởng tượng được lời văn hoa mỹ của ông:
“anh hốt trăng thanh
Trên áo em xanh
Một lần cuối
Như những lần đó xa xôi”

Rồi ông tiến thêm một bước:
“Anh nắm tay em
Anh nắm tay em
Để thấy đời êm lần cuối
Một lần cuối cùng thôi em ơi”

Bước thứ ba là tận dụng sở trường:
“Anh hát cho em nghe
Anh hát cho em nghe
Một lần cuối cùng rồi thôi”

Bước thứ tư là hăm dọa:
“Anh chết trong mắt em
Anh chết trong mắt em
Một lần cuối như những lần đó xa xôi”

Cuối cùng nếu nàng vẫn chưa ngã gục ông dùng tuyệt chiêu ít ai nghĩ ra:
“anh khóc trên vai em
Anh khóc trên vai em
Một lần cuối cùng rồi thôi”

Tôi tin rằng khó có người con gái nào mà không xiêu lòng trước người đàn ông quá nhiều kinh nghiệm tình trường này.
Tôi đã nghe Quang Dũng, Quang Lê hát bài này nhưng đến khi nghe bản thu Chế Linh hát “Một Lần Cuối” trước 1975 thì mới thấy Quang Dũng và Quang Lê chỉ là những anh con trai mới lớn chẳng biết gì về đàn bà.
Ai cũng biết câu “Đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai”.
Dễ hiểu tại sao các nhà văn, các nhà thơ, các họa sĩ khó chinh phục được trái tim của các giai nhân.
Các giai nhân thường thích đi shopping chứ ít chịu khó ngồi đọc sách, ngâm thơ hay đi xem tranh ở các gallery.
Lợi thế thuộc về những lời nỉ non lọt vào tai nàng của các chàng nhạc sĩ, ca sĩ.
Ngày xưa nàng Mỵ Nương ở chốn lầu cao. Dinh thự của cha nàng năm tầng bảy lớp tường rào nhưng không ngăn nổi tiếng sáo của chàng Trương Chi nương theo không khí chạm vào trái tim nức nở của nàng.
Nghe Chế Linh hát “Một Lần Cuối” của Hoàng Thi Thơ, tôi nghĩ hai ông đã làm tan nát trái tim không phải chỉ một nàng Mỵ Nương.
Việt Nam Cọng Hòa tồn tại chỉ 20 năm nhưng đã đủ dưỡng khí để cho hàng ngàn bài hát ra đời trong tự do, không bị định hướng. Những ca khúc thuở ấy có hay, có dở, có cao sang, có bình dân, có nghiêm chỉnh đằm thắm , có lẳng lơ tình tứ, có nói thật , có nói láo, nhưng sống động, đầy màu sắc như chính cuộc đời.


Huyền Chiêu

tháng 9- 2016

(1)Đường Xưa Lối Cũ -HTT
(2) Ai Nhớ Chăng Ai – HTT

THẤP THOÁNG MẸ. CHẠNH LÒNG CON

chuthuynguyen

đôi cánh mỏng. của ánh chớp. và vệ đường
mẹ xếp. năm tháng thứ lớp nhau. sợ lạc
vừa băng qua vài cánh đồng. con chệnh choạng
bóng mẹ gầy đi. xiêu vẹo cả đôi vai

kẻ được tuyển. đi tìm bóng mây khổ hạnh
cung đường cong. đèo dốc cứ lom khom
mưa thiếu nữ. và buổi chiều mê mệt
nghe rừng dương lìa tiếng. rớt rơi khô

kẻ trú xứ. mặt nạ dày bịt kín
gieo đồng tiền. vào miệng lỗ phù hư
và chế giễu. mặt trời tên lang bạt
kẻ di-gan đồng bóng. phỉnh lời nguyền

đừng đi tìm tôi. trong bó chùm lưu lạc
một thằng tôi trên dốc. chốn mê điên
quên thời khắc. và đánh lừa ảo giác
hạ đẳng vong thân. mù điếc. miệng như câm

vẫn chẳng thoát. những bức tường gian thế
những kim cô vây chặt. nỗi tù lưu
tôi vẫn vậy. đôi cánh bay rất mỏng
mẹ xếp rồi. ước nguyện chớ lìa xa…

Chu Thụy Nguyên

KINH KHA

linhphuong

Em ở bên kia trời Mỹ quốc
Nhìn mây bay ngàn dặm quê nhà
Quê nhà mất biệt ngày thua cuộc
Sông Dịch ngậm ngùi nhớ Kinh Kha

Kinh Kha đã chết từ lâu lắm
Trong trại giam tù bảy mươi lăm
Mai mốt em về ngang cố quận
Xin đốt dùm ta nén hương lòng

Xin đốt dùm ta câu thề cũ
Lần ra mặt trận lỡ hẹn hò
Lấy chồng rồi sao em vẫn giữ
Tờ thư ta và những bài thơ?

Kinh Kha đã chết từ lâu lắm
Nhẫn tâm em cắt sợi tơ hồng
Đừng khóc đời ta nhiều lận đận
Có gì đâu chuyện mấy chục năm

Có gì đâu một thời bom đạn
Lụy tình ta sương gió phong trần
Lụy tình ta cái thằng ngạo mạn
Đứt ruột em trèo lên xe bông

Đứt ruột he he ta cười ngất
Hôm qua sông mây khói mịt mù
« Thái tử Đan chặt tay người ngọc
Uống rượu tặng ta áo hồ cừu «

Hồ cừu hề đi không trở lại
Hành thích Tần vương cũng chẳng xong
Kinh Kha đã chết từ lâu lắm
Trả nợ người- trả nợ núi sông

Em ở bên kia trời Mỹ quốc
Ta ở bên này nước Việt Nam
Xa nhau hơn nửa vòng trái đất
Oán hận chi ta kẻ phụ tình?

LINH PHƯƠNG

HAI CHIẾC LỒNG ĐÈN

lehaoanhxuan

Hai đứa trẻ dắt tay nhau đi ra con hẻm ngoằn ngoèo, hun hút. Chúng băng qua đại lộ, hớn hở tung tăng trên vỉa hè lát gạch
Tiếng trống tùng tùng quyến rũ, thúc dục hai đứa trẻ bước nhanh
Thằng em nói :
– Đầu lân đẹp quá chị
-Ừ, em nhìn ông địa leo cột tài chưa
..
-Mẹ hứa mua lồng đèn cho em mà mẹ không về
Con chị an ủi :
-Mẹ còn làm việc, khuya về có cho em mà
Chúng nó chui dưới chân người lớn, luồn lách giữa đám đông
Thằng em không còn nhớ lời hứa của mẹ. Con chị nắm chặt tay em cho khỏi lạc, đẩy em ra trước mặt nó, gần sát đội lân đang múa. Hai khuôn mặt sáng ngời khi con lân nhảy múa trên giàn sắt.
Hồi trống kết thúc, con chị lại nắm tay em lôi đi, lang thang trên nhiều con đường. Chưa bao giờ chúng đi xa đến vậy.
Khi ngang qua cửa hàng bán lồng đèn, thằng em chùng chình rồi dừng lại. Nó chăm chăm nhìn vào những màu sắc lung linh treo lơ lửng
Con chị cũng như thằng em, say sưa, thèm thuồng. Nó kéo tay em, lại băng qua cửa hàng bánh trung thu. Thằng em không dừng lại nhưng cặp mắt vẫn hướng về những cái bánh màu vàng nâu hấp dẫn, mùi bơ sữa ngọt ngào khiến đôi chân nó tê dai. Con chị nuốt nươc bọt nhưng cương quyết không nhìn vào đó lần nữa, kéo tay em đi thật nhanh
-Thôi về em ! Có khi mẹ mua lồng đèn rồi đó, mình chơi múa lân nghe em
Thằng em mặt bí xị :
-Có lân mô chơi ?
..
Câu nói của đứa em cứa vào trái tim con bé. Khi ba nó còn sống, thường đến trung thu hay tự làm đầu lân bắng những hộp carton nhặt được. Ba nó múa lân còn nó làm ông địa.
Một năm rồi, mãi mãi Ba nó không về nữa. Chiếc tàu cá chìm đáy biển sau cơn bão năm ngoái
Trong con hẽm nhếch nhác vài chục ngôi nhà lụp xụp của người lao động nghèo. Bọn trẻ con đang tụ tập rồng rắn rước đèn trung thu, những lồng đèn bằng tre và giấy báo, những ngọn đèn cầy lắc lư. Bọn trẻ hát hò nhảy múa. Thỉnh thoảng có đốm lửa bùng cháy, tiếng khóc, tiếng la mắng bắt đền
Cô bé không thể tự làm cho em chiếc lồng đèn như bọn trẻ nên không được tham gia trò chơi. Hai chị em lủi thủi về nhà.
Trăng lên khá cao, cậu bé ngồi ở thềm nhà chờ cô chị mang cơm ra ăn, đợi mẹ mang lồng đèn về

Người phu quét đường đi thụt lùi, tiếng chổi tre xoèn xoẹt từ trái qua phải. Đoạn đường phải dọn dẹp còn gần cây số nữa. Chị tranh thủ quét hơn nửa đoạn đường rồi sẽ thấy đì mua cho hai con lồng đèn trung thu. Tối nay người ta ra phố nhiều, người ta lại vứt rác xuống đoạn đường chị đã dọn sạch
Mười giờ đêm, chị thấy đói. Cà mèn cơm lúc chiều đem theo vẫn còn treo bên hông chiếc xe đẩy. Chị ngồi xuống bên trụ điện vừa ăn, vừa nghĩ đến hai đứa con chờ đem lồng đèn về mà thương. Gần nửa đêm, có lẽ bọn chúng đã lên giường ngủ rồi. Tội nghiệp, mồ côi cha, nhà nghèo nên trung thu chẳng có gì
Chiếc xe du lịch bóng loáng dừng lại bên chiếc xe rác. Người phụ nữ trong xe hạ cửa kính, vứt vật gì đó. Mắt người phu quét đường sáng lên. Hình như đó là một chiếc lồng đèn, chị nghĩ vậy. Bên trong xe có tiếng la hét của mấy đứa trẻ. À, chắc chúng được mẹ chở đi dự lễ trung thu ở đâu đó trở về. Chị đứng dậy, bước đến nhìn vào chiếc xe đẩy. Không phải một mà đến hai cái. Chị nhặt lên, lồng đèn hình con đom đóm màu xanh, còn mới nhưng rách một vài chổ. Không sao, chị sẽ lấy giấy báo dán lại
3 /
Con đom đóm lập loè lượn trên ngọn cây trứng cá rồi sà xuống gần sát đất. Nó bay trong sân, lúc thấp, lúc cao, lúc lướt trên đầu, lúc chập chờn trước mặt hai đứa trẻ. Đom đóm bay ra hàng rào, đậu trên cây dâm bụt hồi lâu
Đom đóm lại bay vào, lướt lần nữa trên đầu hai đứa trẻ rồi vút lên cao, mất hút dưới ánh trăng. Con bé nhìn theo thảng thốt :
-Ba ! Ba ! Ba ơi !
Nước mắt nó ràn rụa trên đầu cậu bé
-Ba về hả chị ?
-Ừ, Ba đem lồng đèn về thắp sáng cho mình
Hai chị em ôm nhau ngồi khóc
Thằng em ngủ gật trên cánh tay chị. Cô bé đưa bàn tay nhỏ nhắn đuổi muỗi cho em, chờ hai con đóm đóm quay lại
Chờ mãi cho đến khi trăng lên đỉnh đầu mà mẹ vẫn chưa về, nó nằm xuống bên cạnh em, thiếp vào những cơn mơ
Nó mơ ba đưa nó đến trường, mơ những đêm trung thu ba cõng trên vai đi dạo phố, mơ ba ngồi dán chiếc lồng đèn bánh ú. Nó hỏi sao không làm lồng đèn ông sao, ba nó xoa đầu mĩm cười “ Ba không biết làm ngôi sao “
Nó mơ đứng đằng sau xe đạp, trên chiếc yên bằng săt, ôm chặt cổ ba, miệng liếng thoắng, ríu rít như chim
Nó mơ lững thững sau ba mẹ bước vào cửa hàng bánh trung thu. Em thích cái hình vuông còn nó chọn cái tròn tròn bên trong chiếc hộp có nắp bằng nhựa trong suốt
Nó mơ hai con đom đóm bay về cõng chị em nó đi. Một con là mẹ, một con là ba. Mẹ cõng em còn ba thì cõng nó bay trên những ngọn cây, những toà nhà cao ngất, lượn lờ quanh những chiếc ghe trên sông rồi vút lên cao, cao mãi. Gió mát lướt qua mắt. Nó cảm thấy lành lạnh. Hình như trời đang mưa. Những hạt mưa cao hơn nó đang rơi xuống. Bàn tay ba vuốt ve trên má nó âm ấm. Nó nghe tiếng thỗn thức từ đâu đó xa lắm. Những hạt mưa cứ rơi
Nó mĩm cười trong mơ hạnh phúc. Nó mơ, mơ mãi, chìm sâu giấc ngủ bên cạnh đứa em trai, dưới mái hiên đầy ánh trăng và những hạt sương khuya

Người phụ nữ trở về nhà đã hơn một giờ sáng. Chị nhẹ nhàng mở cánh cổng, dắt xe đạp vào bên trong. Dưới ánh trăng mờ mờ, chị nhận ra hai hình hài nhỏ bé thân yêu đang ôm chặt lấy nhau ngủ ngon lành dưới mái hiên. Người phụ nữ đặt hai chiếc lồng đèn đom đóm bên cạnh rồi ngồi xuống ôm cả hai con vào lòng. Chị bật khóc không thành tiếng. Tiếng nấc nuốt vào trong nhưng những giọt nước mắt thì không dấu được. Từng giọt nhỏ xuống trên khuôn mặt hai đứa bé
Chị ẳm từng đứa đặt vào giường rồi ngồi dán lại hai lồng đèn đom đóm. Xong chị cẩn thận treo bên cạnh hai con mới đi tắm rửa
Trước khi đi nằm, chị đến bên bàn thờ thắp cho chồng nén nhang. Ba ngày trước giáp năm chồng, hoa trên bàn thờ vẫn còn tươi. chị nhủ lòng, sáng mai sẽ đưa hai con ra bờ biển thắp nhang trên mộ gió của chồng
Chị thiếp đi bên cạnh con với những giấc mơ hạnh phúc của mình.
Trong mơ, chị dẫn hai con đi vào cửa hàng bán lồng đèn
Chị thích lồng đèn con cá màu đỏ nhưng chúng nó chọn màu xanh, hình con đom đóm
Trong mơ, chị mỉm cười

Lê Hà Oanh Xuân

ĐÊM GIAO MÙA

nguyenminhphucblao

Cơn mưa cuối chiều mùa hạ
Đổ dài qua sáng mùa thu
Cỏ cây đêm này cũng thức
Cùng mưa chén tạc chén thù

Chén tạc tiễn đưa mùa hạ
Chén thù cụng đón mùa thu
Bên này sông mưa giăng lối
Bên kia sông cũng mịt mù

Với tay dùng dằng mùa hạ
Nhưng mùa vừa kịp đi qua
Như em ngày xưa cũng vậy
Làm sao kéo được chia xa !

Rồi đêm giao mùa cũng cạn
Chỉ còn man mác lời mưa
Cơn mưa đổ về đâu đó
Không chừng đổ xuống ngày xưa …

Nguyễn Minh Phúc (Blao)

Gửi người con gái Bắc

nguyenminhphuc


Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền…

(Nguyễn Tất Nhiên)

Mai anh rời xa Hà Nội
Có gì gửi lại em đâu
Vàng ươm hàng cây cơm nguội
Gió thơm hoa sữa ngang đầu

Phố liêu xiêu bàng lá đỏ
Che em ngày nắng tan trường
Chim sâm cầm bay cánh vỗ
Thơm làn tóc rộn mùi hương

Nhớ nụ cười em gái nhỏ
Rót thênh thang ngập phố phường
Thương em chiều ngồi níu gió
Thả tình cho khói mây vương

Nhớ miệng em đùa ngoa ngoắt
Tiếng yêu ngọt lịm môi cười
Làm anh tưởng lầm gái Bắc
Dại khờ ôm mộng tương tư

…Thì anh yêu ai cũng vội
Tháng năm đời cũng qua vèo
Mai anh rời xa Hà Nội
Nụ cười em ước mang theo…

Nguyễn Minh Phúc

Hàn Quốc: sau lưng của mỗi công dân luôn là Tổ Quốc.

phanvanphuoc

Vào những năm 1965-1968, tôi phụ trách lớp dạy Việt ngữ cho sinh viên Hankuk University of Foreign Studies và CIA Đại Hàn. Tôi dùng cuốn Speak Vietnamese của giáo sư Nguyễn Đình Hòa, và Ban Giám Đốc Trường Đại Học Hankuk mượn cuốn sách này, tháo tung và in ra nhiều copies phát cho hơn sáu mươi sinh viên và nhóm CIA Đại Hàn theo học Ban Việt Ngữ này.

Ngoài ra, các sách giáo khoa hay các loại sách và đĩa hát của các quốc gia khác đều được Đại Hàn in ra rất nhiều, mà không cần tôn trọng tác quyền. Các phái đoàn VNCH khi đến ĐH đều tìm mua sách và đĩa hát in lậu này đem về VN.

Vào thập niên 60, Hàn Quốc là một trong những nước nghèo đói nhất châu Á.

Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về, dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó, cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện vì, để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng.

Để rút ngắn thời gian, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, để còn lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo… Bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong hai mươi năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào.

Trên tivi chỉ có hai chương trình là “dạy làm người” và “dạy làm ăn”, từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy.

Từ một dân tộc “xin việc”, tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi “cho việc”, tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng hai bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người.

Nhưng thách thức mới lại xuất hiện vì, bây giờ, không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Kông và Singapore, hai cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. Phim Hồng Kông tràn ngập thị trường và không có đối thủ.

Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ …Bốn năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như ”Cảm úc, mối tình đầu, hoa cúc..với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á.

Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng bắt đầu xâm nhập vào các thị trường.

Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Công bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

Năm 1988, ngoài hai ngàn người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được cử đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm.

Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu.

Muốn bán cho Tây thì bao bì, nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu” tròn tròn xinh xinh” của dân châu Á, dân Tây không thích nên không bán được.

Có những năm, các mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú.

Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn ở Mỹ, với tham vọng Seoul thành một London, New York.

Các quỹ đầu tư ra đời, tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng.

Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu.

Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi.

Ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ.

Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ.

Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy cho mình mua giùm.

Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay, lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc.

Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng.

Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là cô gái bán hàng bình thường, mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao?

Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại, vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.

Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ Quốc Gia ở sau lưng.

Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân, luôn là Tổ Quốc.

PHAN VĂN PHƯỚC

Một ngày tháng chín

tranhoaithu

Thôi cũng tạ từ nhau tháng chín
Tạ từ. Người có nhớ gì không?
Một lần sum họp rồi hai ngả
Hai nhánh sông xa đến não nùng

Tháng chín. Trời ơi là tháng chín
Để đồi vàng lá ở bên sông
Để sông hun hút bờ vô tận
Để nhớ nhung nhung nhớ chập chùng

Mênh mông. Còn lại đây lòng lạnh
Dường như có những dấu chân êm
Dường như có cả mồ phong diệp
Trên bãi lòng ta đang ngủ yên

Tháng chín. Ừ. tháng này tháng chín
Ngày này như ngày khác. Thời gian !
Sao ta thì khác, ta thì khác
Mùa thu về ai tặng vết thương !

Tặng ta ánh nắng hoàng hôn lụa
Bờ vai gầy, đôi mắt nọ, bờ môi…
Tặng ta cái bóng thời si dại
Tràn ngập lòng xe ấm chỗ ngồi

Giờ đây, tháng chín vàng bên ấy
Bên này, có kẻ lại bậng khuâng
Cầu xưa mấy nhịp dài sông nước
Có nối dùm ta nỗi nhớ mong…

Trần Hoài Thư

Đông Phương

dotrungquan

Áo vàng Đông phương
Giao thừa qua ngõ
Tóc dài Đông phương
Tết hồng môi đỏ

Dây hoa bé xíu
Buông trước sân nhà
Đầu năm tôi quét
Chổi vương đầy hoa

Đông phương mắt đen
Đông phương guốc nhỏ
Đông phương ngón tay
Chưa từng sơn đỏ

Và ai lấp ló
Sau cội hoàng mai
Tóc ai vương gió
Xanh cọng cỏ dài

Áo vàng Đông phương
Hồn tôi sêu tết
Lá me cốm xanh
Mùa xuân chưa hết

Mùa xuân chưa hết
Nên tôi ngồi chờ
Đông phương dáng ngọc
Suốt mùa ngây thơ .

Đỗ Trung Quân