DẠO KHÚC 4

nguyenquangtan

 

Ngọn gió trùng khơi
Theo chân thủy thủ
Ngập tràn quán rượu đông người
Thuyền về đỗ bến
Rượu trăm bình ướt vạn đôi môi…

Bàn chân kẻ nào huyên náo đời tôi
Đẹp biết bao giai điệu cuộc đời
Hồn tôi hoang vắng
Sao như là quán đông người…

Ngày mai thủy thủ đi rồi
Chân ai chìm trong gió bụi
Linh hồn lữ quán
Đêm về ngập gió trùng khơi…

NGUYỄN QUANG TẤN

Đoạn Trường Thất Thanh

BÀI GIẢNG CUỐI CÙNG

16650183_1239531019435602_1098938020_n

Tôi có nhiều kỉ niệm ở miền Tây, những năm vừa mới định cư. Xứ sở của các bộ lạc da đỏ và những người chăn bò đội mũ rộng vành, đồng cỏ xanh tận chân trời điểm cúc vàng, cẩm chướng đỏ mùa hè, mênh mang tuyết trắng mùa đông, xứ sở của những con chó sói, chồn hoang chạy lạc vào thành phố, bị xe cán nửa đêm trên đường. Như những người mới đến khác, sau bốn tuần nhận tiền trợ cấp của chính phủ, tôi lang thang kiếm việc làm, lê đôi ủng nặng năm ký lô do bộ di trú Canada tặng ở phi trường, khi ngoài trời nhiệt độ xuống âm 20 độ, nặng đến nỗi nhấc chân ra khỏi tuyết là một sự cố gắng. Sau vài năm vừa học vừa làm, tôi kết thúc chương trình đại học, chuẩn bị ghi danh học chuyên ngành. Trong một giảng đường mênh mông xây theo kiểu nhà hát, với các ghế từ thấp đến cao, từ trước ra sau, sinh viên đến nghe giảng cứ như những khán giả trả tiền mua vé vào cửa, không khí lạnh lùng nghiêm khắc, ít ai biết ai; chỉ trừ trong các giờ làm thí nghiệm của những nhóm nhỏ, với các giảng viên trẻ tuổi, chúng tôi mới có dịp trò chuyện cùng nhau. Tôi nhớ bà giáo sư tiến sĩ có khuôn mặt khắc khổ giảng bài đều đều như một cái máy, đôi khi nói nhanh như chớp, chưa bước lên bục giảng đã bắt đầu nói, kết thúc bài là vừa lúc bước ra cửa. Thời đó các trường đại học thi bằng cách chọn các câu hỏi có nhiều chọn lựa (multiple choice questions). Tôi vẫn nhớ một lần được nhìn tận mặt giáo sư James Watson, từ Mỹ đi tạt qua, ghé nói chuyện với sinh viên. Ông là cha đẻ của chuỗi xoắn kép double helix DNA nổi tiếng.
Một người quét nhà, làm vệ sinh, mặc đồng phục xanh dương, khuôn mặt rám nắng của một người da đen Phi châu, tóc bạc điểm sương, râu cũng trắng, thường đến vào cuối giờ học, rất đúng giờ, đi lau dọn phòng ốc, nhặt nhạnh các vỏ chai nước ngọt và rác để lại, lau phấn trắng trên bảng đen và lau mực đen trên bảng trắng. Phòng học có hai bảng để dùng cho hai mục đích khác nhau, một thứ vẫn dùng phấn trắng như ngày xưa, và một thứ dùng mực đen sau này phổ thông hơn. Bà giáo sư thường dùng mực đen viết bài giảng và dùng phấn trắng ghi những câu hỏi. Người làm công quét dọn làm việc lặng lẽ, với một cái chổi và giẻ lau, di chuyển như một cái bóng giữa các hàng ghế chật người ngồi. Không hiểu sao tôi tin đó là một người câm. Một người gầy, cao, khuôn mặt bình thản, phía túi quần sau bao giờ cũng nhét đầy các dụng cụ của người sửa chữa lặt vặt như sổ tay, bút chì, kìm và kéo. Ông ta có một cái xe đẩy nhỏ, trên ấy có giá để dụng cụ, nhưng có lẽ do thói quen thường nhét đồ vào túi.
Không ai chú ý đến ông ta, trừ một người, là tôi. Có lẽ vì quá tự tin, thuộc bài, hay có lẽ vì chẳng hiểu gì cả, tôi có thói quen ngồi trong lớp mà không mấy chú ý nghe bài giảng, một nửa thời gian lơ đễnh nhìn trời nhìn đất. Vì vậy tôi nhận ra rằng bà giáo sư lúc nào cũng đi một đôi giày cũ, xấu, mặc dù áo quần thường thay đổi. Tôi thích đàn bà đi giày đẹp.
Ngoài môn học chính, chúng tôi cũng còn nhiều môn phụ khác. Sau này nhớ lại, tôi ngạc nhiên thấy mình hình như không học được bao nhiêu trong mùa hè đó, trừ một lần. Lần đó vị giáo sư vật lý chuẩn bị kết thúc nửa năm học, dành nhiều thời gian hơn để kiểm tra bài và rà lại các chương đã học trong năm. Tôi mất ngủ nhiều đêm vì lúc nào cũng hồi hộp và hào hứng bám chặt màn vô tuyến truyền hình. Tình hình Ba Lan và các nước Đông Âu thay đổi từng ngày. Giờ học đã qua lâu mà bài giảng vẫn còn, cả cô giáo và sinh viên không ai chú ý. Một chuyện bất ngờ xảy ra.
Người quét dọn vệ sinh đến đúng giờ như thường lệ, thản nhiên lặng lẽ làm hết những công việc của mình trong giảng đường và tiến đến phía bục giảng, đi qua trước mặt giáo sư rồi đi vòng lại phía sau bà. Giáo sư đang giảng bài, trả lời các câu hỏi, dừng lại một giây ngắn, liếc nhìn ông ta rồi quay lại với chúng tôi ngay. Trên bảng lúc đó có một bài giảng và những câu hỏi với nhiều chọn lựa.
A. Câu thứ nhất đúng
B. Câu thứ hai đúng
C. Câu thứ ba đúng
D. Tất cả đều đúng
E. Tất cả đều sai
Ông già từ từ tiến lại gần bảng đen, dùng tấm vải lau đi lau lại các hàng chữ một, từ góc thấp nhất đến chỗ cao nhất, chậm đến nỗi thấy được từng chữ lần lượt biến mất dần. Lúc ấy mọi người mới bắt đầu nhìn ông ngạc nhiên. Đó là một bài giảng quan trọng gợi ý rất nhiều cho kì thi sắp tới.
Tôi nhìn đồng hồ và biết là lớp học đã chấm dứt mười phút trước đó. Không ai nói gì, kể cả vị giáo sư. Mọi người đều yên lặng như tờ. Ông già lau tất cả bảng đen, lau sạch, chỉ chừa một câu, câu D. Mới đầu tôi tưởng ông không để ý, nhưng một lát sau khi ông bỏ đi rồi, câu ấy vẫn còn nguyên vẹn trên bảng.
Mùa hè ấy tôi còn học ở đại học thêm một vài tuần nữa trước khi dời đến một thành phố khác. Lao vào học hành thi cử, tôi không để ý đến người quét dọn cho đến khi tan trường. Sau này nhiều năm, có việc trở lại thành phố cũ, vào đại học để rút học bạ, tôi có để ý xem người dọn vệ sinh có còn ở đó không, nhưng tuyệt nhiên không gặp ông ấy nữa.
Mỗi lần nghĩ đến bài giảng, những khúc quanh, các phán đoán vội vàng quyết định nhầm lẫn, mỗi năm đến mùa tựu trường, tôi đều nhớ chuyện cũ và tự hỏi câu nào là đúng, câu nào là sai, hay tất cả đều đúng, hay tất cả đều sai, tôi thật không biết chính xác. Có thể có một người biết hơn tôi về một chuyện, về nhiều chuyện. Một người bí ẩn.

Nguyễn Đức Tùng

 

nắm lấy tay mình

tranthienthi

tôi ngồi gặm nhấm lấy tôi
nhìn vai tìm dấu tay người đã vin

tôi ngồi lục lọi tìm em
ngày thì mỏng mảnh
và đêm thì dày
quay về phía núi nhìn cây
bao nhiêu nắng
để lá bày biện xanh

tôi ngồi nắm lấy tay mình
nghe chừng máu chảy đã thành cuồng lưu
ngày vui cắn lấy vai người
như giông đánh dấu xuống đồi cỏ khô

bây giờ
nhìn lại bây giờ
mông  lung một vết ghi hờ chân mây
thì thôi nắng đã nhiều ngày
và mưa cũng đã dắt dây triều cường

hôn vào tay áo mà thương
một người xa
một con đường rất xa
buổi chiều còn lại tôi và
hồn nhiên cây cỏ nở hoa ven đường

Trần Thiên Thị

NHẶT LÁ HOA MAI

nguyenthaibinh

Tôi ngồi nhặt lá vàng mai
Nhặt đau đớn để hình hài nụ bung
Nhặt ngày tìm kiếm tận cùng
Nhặt đêm để để được tương phùng với tôi

 

Tôi ngồi nhặt lại chỗ ngồi
Nơi dòng sông chảy xuống đồi reo vui
Một hôm bỗng thấy bùi ngùi
Vỗ tay tôi đón tuổi tôi tràn về

Tôi ngồi nhặt lá u mê
Níu cây chẳng chịu bay về đất sâu
Nghe như có tiếng nguyện cầu
Ở trong đất đá nhiệm mầu nở hoa

NGUYỄN THÁI BÌNH

 

 

 

 

 

 

Thần Đèn Hột Vịt

luuthy

 

Một lão ông tướng tá tiên phong đạo cốt, râu dài chấm đất, mặt mũi cô hồn, tay phải cầm đả cẩu bổng tay trái nắm cái đèn hột vịt mạ vàng bóng loáng bước vào quán nhậu.
Cả quán nhậu đang xí xô xí xào dô dô dô, thấy ông lão dị kỳ bước vào quán, cùng ngưng nhậu 5 phút, trố mắt nhìn ông già vừa kinh ngạc vừa khâm phục. Ông chủ quán bước ngay tới đón khách mời khách ngồi, xong chỉ cái đèn hột vịt tò mò hỏi:
– Ông cầm cái gì trên tay vậy?
Ông lão để cây đèn hột vịt lên bàn không thèm nhìn ông chủ quán trả lời:
– Ta đây xưa giờ chưa bao giờ làm cái gì nói cái chi trả lời việc gì mà không được trả công!
Ông chủ quán nghe xong mới đề nghị:
– Một chai bia với dĩa đồ nhắm? OK?
Ông lão gật đầu. Chủ quán cho gọi ngay người phục vụ đem tới dĩa đồ nhắm với chai bia tới trước bàn ông lão.
– Đây là cây đèn thần.
Nói xong ông lão cầm chai bia nốc ba hơi, xong thanh toán qua dĩa đồ nhắm.
– Xạo quá ông già ơi, thần cái gì mà thần đèn. Thần cái ông cố nội tui!
Ông lão trả lời:
– Không tin hả? Lão mà làm ông tin, ông có chịu mang thêm lên hai chai bia khác với hai dĩa mồi không đây?
Ông chủ quán mới đầu hơi ngập ngừng rồi gật đầu. Ông lão cầm cây đèn hột vịt vừa xoa xoa vừa lẩm nhẩm khấn. Đùng một cái 100 cái tô lớn nhỏ xuất hiện trên mặt bàn trước mặt ông chủ quán và mọi người.
Ông chủ quán cầm tô gõ gõ kiểm soát thực hư xong mới chịu phục ngoắt tay kêu phục vụ đem thêm lên 2 chai bia và 2 dĩa đồ nhắm theo yêu cầu của ông lão.
Ông chủ quán bắt ghế ngồi bên cạnh ông lão ngắm ngắm cái đèn thần hột vịt mạ vàng một lúc xong năn nĩ:
– Ông cho tui mượn xài một lúc được không dị?
Ông lão ra điều kiện:
– Chỉ một lần thôi nghen. Thêm 10 chai bia với 5 dĩa đồ nhắm!
Ông chủ tiệm ra dấu cho phục vụ đem bia với đồ ăn tới, xong cầm đèn hỏi:
– Sử dụng làm sao đây?
Ông lão giải thích:
– Hai tay vừa xoa xoa cái chân đèn còn miệng thì thầm ước cái mình muốn.
Ông chủ quán làm theo lời ông lão, hai tay xoa chân đèn miệng lẩm nhẩm khấn vái.
Ông vừa bỏ tay ra thì trên màn ảnh tivi trong tiệm tự nhiên chuyển qua đài CNN, chiếu trực tiếp hình ảnh dân Mỹ xuống đường biểu tình đòi truất phế ông Trump.
Ông chủ tiệm coi xong khiếu nại với ông lão:
– Tui đâu có ước cái này ở Mỹ. Tui ước ở Việt Nam mà?
Ông lão đưa cái chân đèn dí sát vào mắt ông chủ tiệm coi rồi nói:
– Cái này “Made in China”! Nếu ước gì được nấy thì lão đâu có cần tới đây kiếm bia với đồ nhắm. Lão ước bia nó không chịu ra bia, vừa rồi lão biểu diễn ước tờ 100 đô nó ra 100 cái tô. Lão ước có bia lão phải ra cái quán nhậu của ông lão diễn trò, còn mấy ông mấy ông ước có tự do dân chủ, mấy ông ước cho Formosa nó đóng cửa, mấy ông ước cho mấy thằng mấy con ăn trên ngồi trước nó bỏ ghế nó xuống nó về hưu, thì mấy ông bỏ quán nhậu kéo ra đường mà đòi hỏi, ngồi đó mà xoa xoa chai bia với con chuột, thì thầm nhỏ to với gõ bàn phím cốc cốc, thì làm sao mà có được.

LƯU THY NGUYỄN

CHÚNG TA LÀ NGƯỜI MỸ

 

16995944_1224430264338784_1932479297128704054_n

 

(Tôi hy vọng rằng sau khi đọc xong những gì tôi trình bày, ai có quốc tịch Mỹ sẽ hãnh diện mình là người Mỹ. Nếu không, chắc chắn người đó sẽ nổi giận với tôi. (HQB)) I

Chúng ta là người Mỹ thì không thể làm hại nước Mỹ. Chúng ta có quyền tự do bày tỏ lời nói, hay hành động cho những gì chúng ta thích, mà những điều đó đã được Hiến Pháp Mỹ quy định và luật pháp bảo vệ chúng ta. Chúng ta cũng có thể biểu tình chống chính phủ hay Tổng Thống, nhưng phải làm điều đó trên vị trí của người Mỹ để bảo vệ giá trị căn bản của nước Mỹ, và quyền lợi chính đáng của nước Mỹ… Chứ không thể giống hành động của kẻ thù nước Mỹ đang tìm cách phá hoại nước Mỹ.

Nước Mỹ là một quốc gia tự do dân chủ, người dân có quyền tự do ngôn luận, tự do tôn giáo và tự do bày tỏ quan điểm chính trị… Cho nên, chúng ta phải mạnh dạn đứng lên bày tỏ nguyện vọng của mình, hay nói thay cho những người không có tiếng nói. (1) Chúng ta cần lên tiếng ôn hòa hay gay gắt, tùy thích, để phê bình những sai trật hay khuyết điểm của chính phủ, nhằm mục đích giúp cho nước Mỹ thăng tiến, nhưng dứt khoát không thể áp dụng thái độ bạo động. Khi chúng ta bạo động, chúng ta đã làm tổn thương quyền lợi của những người dân giống như chúng ta.

Một điều hết sức đặc biệt là tại Hoa Kỳ, phụ nữ và trẻ con rất được tôn trọng. Trong danh sách những quốc gia mà người ta cho là tôn trọng phụ nữ nhất, thì có Hoa Kỳ. Các nước kia tôi chưa từng ở qua nên xin không ý kiến, nhưng tôi thấy Hoa Kỳ rất tôn trọng phụ nữ. Ở Hoa Kỳ này người phụ nữ luôn được luật pháp bênh vực và bảo vệ. Khi người ta mở lời chào thì người phụ nữ cũng được chào trước, “Ladies and Gentlemen”. Bên Trung Đông tình trạng phụ nữ bị xẻo mũi, hoặc đánh đập và ném đá đến chết thì cả thế giới điều biết.

Tôi nghĩ, những phụ nữ đang sống tại Hoa Kỳ nên hãnh diện mình là phụ nữ Mỹ được tôn trọng, và cũng nên lên tiếng tranh đấu cho những nạn nhân bị các nước đó đã và đang xem họ như thể là con vật hay nô lệ.

Hoa Kỳ thật có phước vì có hơn một đảng chính trị, người dân có quyền ủng hộ đảng nào họ thích. Trên đất nước Việt Nam, nơi mà tôi từng bỏ chạy tìm tự do sau ngày 30-4-75. Ở đó chỉ có duy nhất một đảng cộng sản Việt Nam (VC). Đảng VC không cho một đảng nào khác hoạt động. Người dân không được tự do bỏ phiếu tín nhiệm những ứng cử viên mình thích, mà phải bỏ phiếu cho ứng cử viên do đảng VC chọn trước. Người dân không được nói ngược chế độ VC, ai nói ngược sẽ bị bỏ tù hay bị giết lén lút.
Tại Hoa Kỳ tất cả những luật lệ được những nhà làm luật viết ra và họ đã được đại đa số công dân Mỹ bầu cho họ vào vị trí đó. Cho nên, nếu chúng ta muốn họ nghe nguyện vọng chính đáng của mình thì phải qua các lá phiếu và tiếng nói, chứ không thể là những hành động đập phá xe cộ trên đường phố, hay phá hoại tài sản của những người dân giống như chúng ta. Nói một cách khác, đường lối chính sách của nước Mỹ luôn được thực hiện tại Tòa Bạch Ốc chứ không phải trên các vỉa hè.
Chúng ta là người Mỹ thì tại sao lại đốt cờ Mỹ chỉ vì tức giận chính quyền hay vị Tổng Thống? Tôi nghĩ chúng ta không nên đốt cờ Mỹ, cho dù điều đó không phạm pháp. Cờ của một quốc gia là “linh hồn” của nước đó, là biểu tượng của nước đó, là niềm hãnh diện của nước đó. Hoa Kỳ cũng vậy, là công dân của một nước văn minh, mà người dân lại đốt cờ của quốc gia mình là sao? Nếu kẻ thù của nước Mỹ họ muốn xúc phạm biểu tượng của Hoa Kỳ khi họ đốt cờ Mỹ thì đó là sự chọn lựa của họ, còn chúng ta thì không nên làm điều đó. Hành động mang cờ quốc gia mình ra đốt hay làm quần lót để mặc là yêu nước hay sao?

Chúng ta là người Mỹ, là con dân của một nước văn minh, trình độ dân trí cao thì nên sử dụng phương tiện truyền thông để học hỏi, nhận thức những điều hay lẽ phải chứ không nên để cho mấy cái tin tức sai lạc do kẻ xấu nhét vào đầu chúng ta, để đến nỗi chúng ta không còn biết điều nào cần ủng hộ và điều nào nên tẩy chay. Chúng ta cần phải có nhận xét độc lập. Đừng để người khác nhận xét giùm mình. Đừng để người khác kích động chúng ta làm những điều sai trật, phạm pháp.
Người nào có niềm tin vào Thiên Chúa thì lại càng phải cẩn thận hơn. Thánh Kinh chép nhiều điều dạy dỗ từ Đức Chúa Trời nhưng không phải là quyển sách liệt kê hết những gì cần phải làm hay không nên làm. Tuy nhiên, Kinh Thánh có khuyến cáo con dân Chúa là hễ thấy những gì “tựa như điều ác” thì phải tránh. (2)
Ai đang nằm trong các cơ cấu chính quyền tại địa phương hay Trung Ương, do dân bầu hay được chỉ định, và ngay cả Tổng Thống, dù là đảng nào, Dân Chủ hay Cộng Hòa… Mà lại có những chủ trương, hoặc ủng hộ công khai, hay ngầm hỗ trợ những hành động phạm pháp, nhất là làm ngơ trước những cuộc bạo động, phá hoại nước Mỹ, thì thái độ này giống như người lính tự cầm súng bắn vào chân mình. Bởi vì họ là những người hiểu luật hơn người dân, khi nhậm chức, họ đã tuyên thệ là phải trung thành với nước Mỹ và bảo vệ quyền lợi của nước Mỹ.
Kết luận: Tôi yêu nước nước Mỹ giống như quê hương VN của tôi. Vợ chồng tôi dạy con phải yêu nước Mỹ, vun bồi cho nước Mỹ và bảo vệ nước Mỹ nhưng không quên nước VN đang bị VC cai trị. Chúng tôi giải thích cho con cái rằng, nước Mỹ không phải là Thiên Đàng, nước Mỹ cũng có những điều tiêu cực cần phải cải sửa; nhưng nước Mỹ đã cho gia đình mình có sự tự do. Chúng ta đừng vô cớ tạo gánh nặng cho chính phủ Mỹ, đừng vô cớ nói xấu nước Mỹ, xuyên tạc nước Mỹ, làm hại nước Mỹ. Đừng bao giờ nhân danh đạo đức, thiêng liêng mà chỉ mong được tồn tại bằng máu xương của người khác. Khi làm điều đó thì hãy coi chừng, nước Thiên Đàng không chứa chấp những kẻ dối trá và hèn nhát. (Khải Huyền 21:8)
Chúng tôi cũng nhắc con cái rằng, nếu kẻ thù của nước Mỹ chiếm được nước Mỹ, người Mỹ không còn chỗ chạy. Ai không thích nước Mỹ thì có quyền tự do bỏ đi nước khác. Ai là người đến đây từ các quốc gia khác, thí dụ như VN, không ai cấm người đó rời Hoa Kỳ mà trở về chốn cũ để sống với bọn VC gian ác.
Thưa những ai nhận mình là người có quốc tịch Hoa Kỳ. Khi lên tiếng bênh vực cho lẽ phải, người ta có thể mất quyền lợi, kể cả mất mạng, nhưng đừng để mất nhân cách. Con người sống mà không còn nhân cách thì kể như “chết”. Còn gì bất hạnh hơn? Tôi tin như thế.

Huỳnh Quốc Bình

Ghi chú:
1. Kinh Thánh Cựu Ước chép: “Hãy mở miệng con để nói thay cho những người thấp cổ, bé miệng; hãy bênh vực duyên cớ của những người bất hạnh đau thương. (Châm-ngôn 31:8)- “Speak up for those who cannot speak for themselves, for the rights of all who are destitute. Speak up and judge fairly; defend the rights of the poor and needy. (Proverbs 31:8-9)
2. Kinh Thánh chép: “Bất cứ việc gì tựa như điều ác, thì phải tránh đi.” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5)- “Reject every kind of evil.” (1 Thessalonians 5:22)

Ngày Biển Thiêu Tàn Vó Ngựa

 

chuthuynguyen
Biển đã cháy đêm ngủ vùi mộng mị
Nợ trầm luân quảy nặng bụi mờ câm
Làm hạt bụi ta lăn vào đời nhỏ
Khúc du ca sót lại vết lăn trầm

Ta ngựa chứng sải đường xa đã mỏi
Muốn hí vang động cả giấc thiền sư
Tra khớp bạc hay vàng ta chẳng thiết
Lục lạc đồng hay gỗ cũng phù hư

Ở lâu rừng lắm khi mơ đồng nội
Chùng dây cương nước kiệu sướng phiêu du
Ngoạm cỏ xước như một thời huấn nhục
Ngủ hai chân nhắc nhớ kiếp ngục tù

Khe đá hẹp có khi chổng bốn vó
Nhếch mép cười đen bạc dạ lòng ngay
Dưới cọc nhọn đâm dầm đau xé thịt
Chổng mông gào nỗi nhục vẫn chưa khuây

Đầm đìa núi cậy trông ngàn bóng hạc
Tuấn mã bọc thây tráng sĩ có khi
Hay yên vắng ngựa về, người thiên cổ
Biển hồng hoang cháy rụi vó vô nghì…

CHU THỤY NGUYÊN

SINH NHẬT , ANH VẪN DẶN LÒNG…

trandzalu

 

Cũng có lúc em nghĩ anh thằng  dại dột
Chọn yêu rồi cứ  ghim mãi vào tim
Một bóng hình, không thế ai thay thế
Không ai  tri âm, tri kỷ bằng em …

Không nói  TIẾC  dù có lúc em điên
Gọi điện hoài,  tay chẳng cần bắt máy
Những lúc ấy, biết đời đang xô đẩy
Một linh hồn vào ngõ cụt  đa đoan !

Sinh nhật  xanh, anh vẫn tự  dặn lòng
Thà anh đau , không muốn  nhìn em khổ…
Cũng có lúc  thấy tình ơ hờ đến lạ
Mỉm miệng cười , anh đi lấy thơ đong…

Đấy là cách mình làm dịu tâm hồn
Khi giông bão  trần gian  xoay xoáy tới
Anh thừa sức đỡ đòn , không hối lỗi
Nhưng đàn bà,  chạy không khỏi  buồn thương !

Có thể  hôm nay uống đắng vô thường
Bạn bè bỏ anh  , người dưng  trôi nổi…
Vẫn rót rượu mừng mình  vừa thêm tuổi
Em chưa về , thế giới cũng đi hoang…

 Trần Dzạ Lữ

Điên Như Kiệt Tấn 1: Em vịt vàng nhỏ của tôi ơi!

khuatdau

 

Thuở còn bé, St Exupéry vẽ một con trăn nuốt con voi mà bao nhiêu người lớn nọ cứ tưởng là vẽ một cái mũ. Cái hồn mộng mị mà người lớn không sao hiểu được ấy, mãi sau này, giữa sa mạc mông mênh, giữa chết và sống, chú mới tìm được người đồng cảm. Đó là một cậu bé mong manh như ánh trăng từ một tinh cầu bé xíu đi lạc xuống trần gian, nhờ vẽ cho một cái rọ bịt mõm. Phải mất một lúc lâu, từ người lớn trở lại làm đứa bé, anh mới vẽ được một cái thùng hình hộp đủ cho trí tưởng tượng của chú bé tin là mình đang nhốt một con cừu.

Hoàng tử bé của tôi ơi! Biết bao người ở khắp nơi trên thế giới đã từng kêu lên như thế. Nhờ cậu mà tâm hồn khô cằn của họ bỗng dưng xanh mướt như cỏ tháng giêng, để cho đứa bé của năm xưa bước đi núng nính. Nhưng họ là những cư dân của phố thị giàu có rộn ràng. Họ reo vui khi tìm lại được thiên đường tuổi nhỏ nhưng với một anh nông dân cho dù là ở xứ Bạc Liêu giàu có nếu một hôm bất ngờ gặp hoàng tử bé thì cũng chỉ biết giương mắt ếch mà nhìn. Vì sao? Vì chú mong manh quá, cao sang quá, con của vua mà lại!

Cho dù Kiệt Tấn đã có bằng đại học ở Canada và đang sống ba mươi năm hơn ở Pháp, tôi vẫn tin ông là một nông dân. Mà lại là nông dân thứ thiệt, chẳng tin, thử đọc Em vịt vàng nhỏ của tôi ơi thì hết cãi. Kiệt Tấn không kêu Hoàng tử bé của tôi ơi mà lại kêu em vịt vàng nhỏ của tôi ơi!, kêu lên giữa Paris hoa lệ, giữa xứ sở của St Exupéry, kêu lên giữa lúc khôn nguôi nhớ về cái tuổi nhỏ quê mùa ở tận Hậu Giang, chỉ mong đến Tết để được ăn thèo lèo cứt chuột!

Mà lại kêu bằng em mới dễ thương và dễ ghét làm sao! Dễ thương vì một cậu bé sáu tuổi tưng tiu con vịt bé xíu như em út của mình là thương đứt đuôi con nòng nọc rồi, không trật một ly ông cụ nào. Còn dễ ghét là vì anh dám gọi con vịt bằng em trong khi tôi là vợ anh cho dù đã già nhưng rất hiền lại cứ bị gọi mụ nọ mụ kia!  Hay là tại ông điên như Bùi trung niên thi sĩ đã từng kêu các nàng dê bằng em! Kêu sướng miệng quá, ước gì tôi cũng điên được như ông.

Nói vậy mà chơi chứ ông không điên đâu, ông khôn bỏ mẹ. Ông mượn cái chết của con vịt vàng để chửi Pháp, chửi chiến tranh, chửi thằng con bà chủ, chửi luôn cả bà, lại nói kháy cả ông cụ sinh ra mình. (Cái chi tiết bà chủ đi ra bờ ao xả nước thải bị con vịt xiêm cồ cuồng dâm rỉa cái bàn tọa la choi chói đã lạ rồi mà ông bố bảo gặp tao, tao cũng rỉa huống hồ là con vịt, quả thật là có một không hai trong văn chương Việt).

Xin được trở lại với em vịt vàng. Câu chuyện bắt đầu bằng một cái trứng vịt ( trứng sinh ra vịt đấy nhé, đừng có cãi cù nhầy nữa). Cậu bé Kiệt sáu tuổi một hôm nhặt được một cái trứng giữa đám ruộng trước nhà. Cậu lấy mực đánh dấu rồi nhờ con vịt xiêm mẫu hậu ấp nở giùm. Con vịt xiêm là mẹ nuôi còn cậu tự xưng là anh ruột. Nhưng vịt vàng xinh xinh lại tưởng mẫu hậu là mẹ ruột nên suốt ngày cứ lẻo đẻo chạy theo. Và rồi một hôm trước tết, bị một đoàn xe nhà binh và xe thiết giáp của Pháp cán chết. Chỉ có vậy thôi, nhưng tôi nghĩ Trường hận ca của Bạch Cư Dị khóc Dương Quý Phi, hay Tự Đức khóc Trịnh Bằng Phi cũng không lâm ly não nuột bằng chú bé Kiệt Tấn khóc em vịt vàng của mình. Không bằng, bỡi vì cái chết của con vịt vàng tội nghiệp quá. Mười mấy chiếc xe mười bánh và xe tăng xích sắt kêu loảng xoảng cán qua thì còn gì là xương thịt. Không bằng, cũng bỡi ông quan tư mã áo xanh và ông vua ốm yếu mặc hoàng bào ấy dẫu sao cũng đã là người lớn. Mà người lớn thì đã chắc gì khóc thiệt nhất là khóc bằng cách “đập cổ kính ra tìm lấy bóng/ xếp tàn y lại để dành hơi”

Có một thời tôi cũng đã khóc con chó mực của mình, nhưng khi cột ba đồng tiền vào cổ liệng xuống sông là hết khóc ngay. Có đâu như Kiệt Tấn, qua Canada rồi qua Paris mà vẫn còn khóc đến tận bây giờ. Xem cái đoạn cậu bé sáu tuổi phải mất một buổi ngồi nhặt từng sợi lông, cạy từng chút đất sỏi dính máu dính thịt bỏ vào tờ báo gói đem đi chôn, tôi không khỏi liên tưởng đến người mẹ Gio Linh nghẹn ngào không nói một câu mang khăn gói đi lấy đầu. Có biết bao người mẹ đi nhặt xác con, người chị đi nhặt xác em, người vợ đi nhặt xác chồng trong cuộc chiến dài lê thê vừa qua! Bây giờ ông hãy còn khóc là khóc cho bọn họ, những nạn nhân không tên không tuổi ở quê hương mình.

Cái tuổi thơ của những người Việt nay sáu bảy chục tuổi là vậy. Mất mát nhiều quá. Chỉ một con vịt vàng bé xíu kêu lép kép đã đau như thế huống hồ mất mẹ, mất cha, mất cả quê hương.

Em vịt vàng nhỏ của tôi ơi! Từ ngày em bị chiếc xe nhà binh mười bánh và chiếc xe tăng nghiến nát, cuộc chiến tranh không ngừng tiếp diễn khốc liệt ở quê hương hai anh em mình Tôi tô đậm sáu chữ này để khắc sâu một lần nữa cái quê hương đằng đẵng ba mươi năm chiến tranh khiến một người giàu xúc cảm như ông xót xa khi nhớ tới. Con vịt vàng bé xíu bị hàng chục chiếc xe mười bánh và những chiếc xe tăng nghiền nát sao giống với thân phận của nước Việt mình quá.

Năm nay đào lại nở, năm nào đào chẳng nở, nhưng ông chẳng nhớ tới ông đồ già, cũng chẳng nhớ tới một nhân diện đào hoa tương ánh hồng nào, lại càng không nhớ tới một tà áo tiểu thư hay tóc vàng sợi nhỏ mà nhớ tới em vịt vàng nhỏ của mình. Nhớ tiếng kêu lép kép, nhớ màu lông vàng tức là nhớ tới cái xóm Mới tuy nghèo vẫn rộn ràng đón xuân. Nhớ tài kho thịt của cha, quần áo mới do má xỏ kim may có hai túi thẳng hai bên coi cũng le lói lắm. Trên tầng thứ mười lăm của một cao ốc lạnh lẽo ở ngoại ô Paris, ông nhớ thương quê cha đất tổ còn hơn bà huyện Thanh Quan nhớ nước đau lòng con quốc quốc / thương nhà mỏi miệng cái gia gia khi đi qua đèo Ngang.

Ông Kiệt( không có chữ Trụ) ơi, bắt chước một câu thơ nổi tiếng, tôi cũng kêu lên rằng, ông ơi, ông ở rất xa/ mà sao tôi thấy rất là Việt Nam. Ông đã là dân Paris rồi nhưng không mất gốc, những người đã gần bảy chục tuổi đầu mà còn biết nhớ tới con vịt vàng bé xíu là không bao giờ mất gốc. Nỗi nhớ như rễ đước cắm sâu ở rừng Cà Mâu thì sóng gió nào nhổ bật lên được.

Cũng đừng bảo rằng chuyện một con vịt be bé bị xe cán có chi đâu mà phải ầm ĩ. Hãy nhớ rằng đối với một đứa bé sáu tuổi, con vịt xấu xí đó đã được cậu yêu thương hơn cả cha, yêu như yêu mẹ đó, thì trên đời này không có gì to tát bằng. Yêu nước, yêu dân, cậu không biết yêu ra làm sao, nhưng bảo yêu con vịt từ lúc xí được cái trứng cho đến khi biết kêu lép kép là cậu hiểu được và yêu được. Yêu mãi cho đến già, đến chết.

Trở lại câu chuyện Hoảng tử bé. Tác giả bảo cảnh đẹp nhất là cảnh vẽ một ngôi sao cô độc trên nền trời sa mạc. Còn đây là cảnh đẹp và buồn nhất mà ông Kiệt vẽ ra cho tôi, một người đồng niên ở tận quê nhà: trên cụm mây xa thiệt xa, tôi hình dung một đứa nhỏ sún răng đang ôm con vịt vàng nhỏ của mình trong lòng và hai anh em đang bồi hồi ngó xuống trần gian ngắm thiên hạ nở pháo rộn ràng đón Xuân…

Cảm ơn ông đã cho tôi sống lại thuở lên năm lên sáu bằng một truyện nhỏ đầy chất dân dã mộc mạc như những câu hát buồn muốn chết mà thương cũng muốn chết trên Cửu Long giang.

KHUẤT ĐẨU