TÔI

Bây giờ tôi lại lấy tôi
Từ trong cũ kỷ ra ngồi hiên sau
Trời giăng mây cuộn sẫm màu
Gió đưa một trận mưa ào ào mưa

Tiếng gà gáy gở ban trưa
Chùa bên chuông mõ cũng vừa đứt canh
Câu kinh tiếng kệ lòng lành
Mưa trôi sót chút đành hanh vẫn còn

Bây giờ tôi lấy phấn son
Đắp tô ngày cũ hao mòn cho em
Trên cành cây đậu con chim
Rẫy lông rớt những ưu phiền vào tôi

Bây giờ mấy bận mây trôi
Chim bay khuất nẻo tôi ngồi còn đây
Bây giờ tôi ngửa bàn tay
Hứng tia nắng sót trong ngày cho tôi.

Nguyễn Thái Bình

NHẬU VỚI BẠN

 

Ngày hôm qua bạn gọi
Lâu rồi không gặp nhau
Ừ! cũng đà mấy tháng
Chưa tụ tập lần nào

Chưa gặp lâu nên nhớ
Lại đang cơn thèm say
Và cũng thèm được nói
Tịnh khẩu đã lâu ngày

Gặp nhau mày cứ uống
Xá gì rượu đắng nồng
Rượu mà uống với bạn
Ngọt tựa uống nước sông

Gặp nhau mày cứ nói
Chuyện dưới bể trên ngàn
Chuyện thật cũng như bịa
Cho rượu tràn miên man

Gặp nhau mày cứ hát
Khúc trẻ trâu năm nào
Giờ trên đầu mây trắng
Biết mai còn gặp nhau?

Cứ uống, nói và hát
Hãy say như chưa từng
Hãy quên chuyện sướng khổ
Có gì mà bâng khuâng

NHẬU Ở SÀI GÒN

Ta hận nhà ngươi toàn lỗi hẹn
Ly rượu bầm môi uống mãi còn
Sài gòn mấy giờ đường vắng hoắc
Cứ như trêu ghẹo ánh chờ mòn.

Sài gòn đã thích là bất chấp
Nhưng lại cũng thích búng dây thung
Alo! tao lưng chừng Gò Vấp
Đưa lên để xuống hết nửa thùng

Sài gòn vừa nhậu vừa ngồi khóc
Bọt bia buồn bọt biển quê hương
Tướng ngậu xị và hồn dễ vỡ
Như rượu cay, đắng bỗng vô thường

Sài gòn xa lâu thì rất nhớ
Nhưng ở dăm ngay đã muốn đi
Bụi khói phù hoa làm ngộp thở
Say rồi mai tỉnh mộng nhà quê.

Nguyễn Thái Bình

ROBOT


Tôi có hai con mắt mà không biết khóc
Tôi có hai bàn tay nhưng không biết cầm
Tôi có hai cái chân nhưng không biết đứng
Tôi có cái đầu không có óc-Rỗng

Tôi là người máy từ thế kỷ hai mươi
Tôi nghe được sự cọt kẹt cơ khí trong người
Tôi không thể bắt đầu vì phần mềm chưa được cài đặt
Ốc vít tự thân nó không thể làm tươi.

Tôi được truyền bit thông tin đầu tiên bằng ký tự E
Là bụi tre, tò he, chiếc xe hay con ve
Tiếng gọi đầu tiên của tôi không phải là mẹ
Mà là một con đường chỉ dành riêng cho một chuyến xe.

Từ đó tôi luôn tin rằng mình là có thật
Một con người chuyên sống bằng nghề hành khất
Ăn mày dĩ vãng của chính mình
Tôi luôn chạy tôi bằng hệ điều hành phiên bản thứ nhất

Cho tới khi hệ điều hành tự động cập nhật
Nhờ vào cuộc cách mạng công nghệ thông tin
Dẫu khó khăn vì phần cứng không dễ dàng tương thích
Tôi đã dần nhận ra chính mình

Tôi có hai con mắt biết nhìn
Tôi có hai bàn tay biết vuốt ve
Tôi có đôi chân biết đứng lên ngồi xuống
Tôi có bộ óc biết tôi là ai.

Nguyễn Thái Bình

GỞI NGƯỜI PHỤ NỮ BẺ HOA ĐÀO

nguyenthaibinh

Nếu bạn thích nổi tiếng
Hãy bẻ một cành đào
Mạng xã hội ném đá
Bạn biết hoa cũng đau.

Tôi biết bạn thạc sĩ
Là quan phó đầu ngành
Bạn còn là đại biểu
Của hội đồng nhân dân

Nên bạn hãy thành thật
Nhận, xin lỗi lỡ lầm
Chẳng ai nỡ từ chối
Lời xin lỗi từ tâm

Hơn nữa lỗi cũng nhỏ
Chỉ là bẻ nhành hoa
Tuy có hơi phản cảm
Nhưng không phải chuyện to

Phụ nữ ai chẳng thích
Cầm một cành hoa tươi
Phụ nữ càng thêm đẹp
Thành thật với mọi người

Làm quan càng nên thế
Chịu trách nhiệm chính mình
Đừng quanh co chối tội
Người dân sẽ coi khinh

Tháng ba có ngày tám
Phụ nữ được tôn vinh
Tôi thành tâm chúc bạn
Hạnh phúc trọn chân tình.

Nguyễn Thái Bình

NHẶT LÁ HOA MAI

nguyenthaibinh

Tôi ngồi nhặt lá vàng mai
Nhặt đau đớn để hình hài nụ bung
Nhặt ngày tìm kiếm tận cùng
Nhặt đêm để để được tương phùng với tôi

 

Tôi ngồi nhặt lại chỗ ngồi
Nơi dòng sông chảy xuống đồi reo vui
Một hôm bỗng thấy bùi ngùi
Vỗ tay tôi đón tuổi tôi tràn về

Tôi ngồi nhặt lá u mê
Níu cây chẳng chịu bay về đất sâu
Nghe như có tiếng nguyện cầu
Ở trong đất đá nhiệm mầu nở hoa

NGUYỄN THÁI BÌNH

 

 

 

 

 

 

LỤC BÁT RƠI

nguyenthaibinh

1.
Nếu!
Đời là những cơn mưa
Anh làm sấm sét
Để hù em chơi
Để em e lệ
Mở lời
Mưa đi
Mưa nữa
Đừng rời..nha anh!
2.
Nhớ nhau
Là độ sau này
Chứ còn trước đó
Ngày ngày bên em
Tự nhiên
Thấy ghét chân thềm
Bởi ngồi xuống đó
Chợt thèm
Nhớ nhau.

3.
Nếu!
Anh là ngọn gió tây
Anh thề
Sẽ thổi
Suốt ngày quanh em
Thổi cho cuối ngõ
Mây mềm
Thổi cho
Tóc rối cuộc tình
Với nhau.

4.
Sáng nay
Ngó thấy em cười
Muôn tia nắng ấm
Chen người với hoa
Cười xong
Em lại thật thà
Cười thêm lần nữa
Với nhà kế bên.

5.
Một hôm
Anh ở trên này
Bỏ em dưới đó với ngày
Hôm sau
Một ngày nữa
Một lao đao
Tình nào?
Tình chẳng lao xao
Nhớ nhiều.

NGUYỄN THÁI BÌNH

NHA TRANG.

nguyenthaibinh

Đi hoài! Đời rất mệt
Thôi cứ nằm xuống đây
Thôi! Hãy bò với lết
Biển rất gần đâu đây

Biển kề bên đây này
Bọt sóng hay sợi tóc
Trắng hay vàng lánh nắng
Nha Trang! Này Nha Trang

Có một phần tuổi nhỏ
Ta bỏ quên nơi này
Giờ ta tìm trong mây
Giờ ta tìm trong cát
Sẽ thấy con dã tràng
Se từng hạt tuổi nhỏ
Của buổi chiều mắt đỏ
Của đêm về tóc xanh
Tiếng vĩ cầm cuối ngõ
Nha Trang! Này Nha Trang

Những hàng cây trứng cá
Giờ ta tìm ở đâu?
Phương Sài hay Phước Tiến
Xi nê về mưa đêm

Núp nhau trong vạt áo
Thế nào lạc mất nhau?
Ba mươi năm hoài niệm
Ta lần tìm trong cát
Ta lần tìm trong mây
Tìm nhau trong nắng gắt
Tay lại tìm thấy tay
Nha Trang! Này Nha Trang.

Nguyễn Thái Bình

ĐÁNH ĐỔI

nguyenthaibinh

Bạn trầm ngâm nói: “ Nếu chọn nơi hẻo lánh, tốn khoản một trăm năm mươi ngàn. Tao tính rồi, với ba đứa nhóc, tiền trợ cấp của chính phủ đủ để cả nhà chi phí, kể cả tiền thuê nhà. Đợi hết hạn cư trú bắt buột hai năm sẽ tính tiếp”.
Từng là chuyên gia hàng đầu về công nghệ thông tin, đối tượng bị săn đầu người. Tài sản của bạn nếu nhìn thấy được cũng không phải là ít, trị giá triệu đô. Hiện đang làm nông nghiệp tri thức, khá thành công, thu nhập hàng tháng cỡ trăm triệu.
Hai vợ chồng người thân trong gia đình, năm ngàn trụ thanh long, xe hơi, nhà cửa rải rác năm bảy cái, thợ thầy trong nhà cả chục người, con cái học hành tốt, cuộc sống tạm gọi là sung túc.
Chị thản nhiên: “ Qua đó, tao học và đi làm nail , ổng đi làm hãng, nghe nói cũng nhàn chứ không có vấn đề gì”.
Danh sách những người quen biết có ý định hoặc đang tìm cách rời đi ngày càng nhiều,tăng dần theo thời gian. Toàn là những người có chút thành đạt trong cuộc sống, tạm gọi là thuộc tầng lớp trung lưu của xã hội hiện tại.
Điều gì khiến họ đánh đổi cuộc sống nhàn hạ và đẳng cấp xã hội hiện tại để chọn những khó khăn thấy được trước mắt nếu không là vì con cái.
Họ không muốn nhìn thấy con cái mình nhiễm độc vật chất qua đường ăn uống, hít thở , vui chơi, nhúng mình trong cái bầu không khí đặt quánh chất độc hại và sự vô cảm này.
Họ không muốn con cái mình nhiễm độc trí não bởi những bài học nhãn tiền, khi tiếp xúc với cái xã hội xô bồ ngoài kia . Họ muốn con cái mình cách ly với cái định dạng giáo dục vong bản , te tua , sửa hoài không hết lỗi mà họ đã, đang hay từng là nạn nhân.
Có gì buồn hơn khi biết trước mình sẽ từ ông chủ sẽ trở thành culi, hay từ người trí thức trở thành anh rửa chén.
Có gì đau đớn hơn phải ly hương, rời xa quê cha đất tổ, ngơ ngác và làm lại từ đầu nơi đất khách quê người.
Có người nói họ dại. Có thể đúng nhưng cũng có thể sai, tùy. Nhưng chắc chắn họ là những người tử tế và đáng khâm phục ở sự hy sinh.
Họ đã dám vì những giấc mơ đẹp trong tương lai của con cái mà đánh đổi, nhận về mình những cơn ác mộng có thể có và được báo trước trong hiện tại.
***
Mấy hôm nay, vụ cá biển chết ở miền trung chấn động dư luận Việt. Dân tình hoang mang và phẫn nộ cực điểm.
Nhưng cũng có một số ý kiến cho rằng, muốn phát triển kinh tế thì phải có sự đánh đổi về sự tàn phá môi trường, miễn sao giảm thiểu ở mức độ thấp nhất. Họ dẫn chứng rằng các nền kinh tế lớn trên thế giới như Mỹ , Nhật, Trung Quốc và các nước Châu Âu đều trãi qua tình trạng như thế.
Ô hay! Làm gì có sự chấp nhận đánh đổi quái dị và tàn độc như thế nhỉ?
Giã sử như có một người nói sẽ cho bạn 1 tỷ đồng, đổi lại bạn phải cho con cái mình ăn cái bánh, mà trong cái bánh ấy có chứa đựng nguy cơ 1% là con bạn sẽ bị bệnh. Là bậc làm cha mẹ, bạn sẽ xử trí thế nào với lời đề nghị trên? Nên nhớ là con cái bạn ăn chứ không phải bạn nhé!
Cái gì cũng có cái giá của nó. Cái giá của nước Việt sau nhưng năm tháng dài triền miên chiến tranh, nồi da xáo thịt là sự tụt hậu về kinh tế so với các nước khác không có chiến tranh.
Các nước phát triển trước thì lại trả giá bằng những sai lầm làm tác hại đến môi trường sống, thậm chí cái giá phải trả là sinh mạng của con người.
Việt Nam là nước đi sau, chúng ta có đầy đủ cơ sở thực tiễn , thông qua rút kinh nghiệm từ các nước khác bằng những quy chuẩn giấy trắng mực đen để không mắc phải sai lầm, làm tổn hại đến môi trường, qua đó tác động đến sức khỏe, sinh mạng của chính chúng ta và con em chúng ta.
Mọi sự tác động xấu đến môi trường lúc này, nếu xảy ra chỉ có thể là sự thậm thụt của những bàn tay bẩn, của sự tham lam đến tận cùng độc ác, của sự tha hóa quyền lực chứ hoàn toàn không phải là sự đánh đổi.
Không một con người có lương tri nào lại có thể đem đánh đổi sưc khỏe, sinh mạng của con em mình để lấy bất cứ thứ gì khác. Chứ đừng nói đến đánh đổi để lấy một sự phát triển đầy viễn vông và không tử tế.
Nói một cách khiêm tốn nhất, tôi chọn gia đình mình và sẽ không dùng họ để đánh đổi bất cứ một thứ gì khác.
Tôi chọn Tôm Cá, nếu bắt buộc tôi phải chọn nó với ô nhiễm môi trường ở bất cứ cấp độ nào.

4/5/2016
NGUYỄN THÁI BÌNH