Đời như kho báu
Ta phung phí đời đã được bao lâu
Đêm nay gác đời trăng chiếu
Gió mở trang đời
Trang cuối là đâu…
Nguyễn Quang Tấn
Tôi mắc nợ vầng trăng quê câu hát
buổi tròn trăng ngày ấy rất xa
sớm tinh khôi trong nắng nhạt nhòa
nhớ bữa ra đi hẹn ngày trở lại
hai mươi năm sau và nhiều năm sau nữa|
ngày trở về dấu chấm mờ khơi
đất quê người ru khúc chơi vơi
chiếc bóng lẻ chênh vênh cùng nỗi nhớ
tôi mắc nợ lũy tre làng buổi ấy
ngày sang sông mưa nắng bất thường
lòng cố dặn đừng quên chiều nắng nhạt
con đò xưa khuất bóng người xưa
mắc nợ rồi –đành vậy cơn mưa
bong nóng bập bềnh nổi trôi vô định
giọt nước mắt từng đêm thinh lặng
chảy về đâu mà mải miết tuôn trào?
cũng đành thôi mắc nợ chiêm bao
tiếng chim hót vật vờ kí ức
kia ong bướm nhởn nhơ hư thực
thêm một xuân không ghé lại nữa rồi
suốt cuộc đời tôi mắc nợ tôi
cứ vay mãi chưa lần trả được
và như thế từng đêm thao thức
nợ canh tàn đâu thấu được tàn canh.
Mai Thanh Vinh
Không biết chạy về đâu với những kỉ niệm buồn
Nơi những phố hàng rong ngổn ngang quang gánh
Nơi những giọt mồ hôi chưa kip rơi khỏi đôi môi đắng
Nước mắt đã khô chưa kịp ứa cuối chân mày
Những con đường mù mịt – những khói bay
Em chạy mãi – trên những tháng ngày . . . vô vọng
Không một ai và không một . . . ai mơ mộng
Những con đường vô vọng . . . những hàng cây
Nơi người ta khát khao đi lại – bóng râm đầy
Nơi chú cuội có thể nằm yên và . . . đánh giấc
Nơi những giòng sông – có trời mây lồng lộng
Những con thuyền đang ngủ giữa . . . hừng đông
Chỉ là giấc mơ thôi – chỉ là giấc mơ . . . buồn
Những con rắn trườn mình – lướt êm – trong đêm tối
Những con chó – rình mò – nhe nanh – trên góc phố
Tiếng tu huýt – ré lên – trên những phận người
Và cả đêm đen – trên những con đường vô vọng
Vẫn là bóng dáng của em – đứng ngóng – lập loè
Cả một thế giới – buồn phiền . . . chín đầy đôi môi đỏ
Anh có thể mua vui – bằng chính nỗi . . . muộn phiền
Em có thể tin vào một thế giới của . . . người hiền
Không có chó nhe nanh – và không có người lừa lọc
Em có thể bán tất cả – trừ nỗi buồn . . . vô vọng
Nơi trái tim của em – vẫn còn có anh . . . úp mặt
Chỉ một lần thôi – hi vọng những . . . con đường.
Nguyễn Tấn Cứ
Tôi tìm tôi giữa mênh mông
Gặp nhau mới biết mình không tìm gì
Dọc ngang chân vạch đường đi
Đất hiền hậu trổ lối về cô đơn
Môi người khép một nụ hôn
Tim tôi là những nhịp buồn lẻ loi
Nhạt nhòa chữ nghĩa bốc hơi
Đại dương nước mắt chơi vơi sóng gào
Thân hèn đã lắm hư hao
Biết đem ánh sáng cất vào nơi đâu
Sâu đà hun hút ngàn sau
Chân mây thăm thẳm lên màu tiêu sơ
Đưa tay không cánh cửa chờ
Vẳng nghe tiếng gõ trong mờ mịt xa
Trời hành cho trận phong ba
Nâng ly cụng bóng phù hoa bên đường
Đất cằn nhạt sắc phai hương
Ẩn trong giọt nước mà thương biển trào
Buông mình xuống chỗ lao xao
Cái đêm đen thẳm cái sầu bạc phơ!
Lưu Xông Pha
nầy còn một chút mong manh
khuya nay đốt hết một lần cho xong
phố xưa mắt ấy cháy lòng
nhìn sao cho nỗi ăn năn kịp về
mà người đụng đậy cơn mê
thức ta hé những đêm khuya rã rời
mà người thơn thớt môi cười
cho chiêm bao nỗi mồ côi lạ kỳ
phù du đập cánh hoài nghi
xui ta cháy nốt xuân thì khuya nay
Âu thị Phục An
Tôi đang viết giấc mơ
Trên tiếng gió giữa hàng cây ngoài phố
Những cơn gió quái Santa Ana nắng mưa tráo trở
Trên dự báo những ngày đen tối
Trên tiếng gấp gáp bay đi của đàn chim én
Trên vội vã những bước chân
Trên lãng quên nhịp sống
Trên u buồn những chia ly,
Trên vô vọng những mắt đá
Tôi muốn lời vẽ nên một giấc mơ
Tôi đang viết giấc mơ
Trên giấc ngủ nỗi sợ
Trên khốn cùng nước mắt
Trên lạnh tanh thi thể
Trên hẩm hiu dòng máu
Trên bất lực dấu hỏi
Tôi muốn lời tôi vẽ nên một giấc mơ
Tôi đang viết giấc mơ
Bằng những lời tôi khát
Bằng hết sức có thể, một gạch nối ấm áp.
Tôi đang viết giấc mơ
Che chở tôi
Nơi tôi có thể sống với những phút giây chưa từng tới
Nơi tôi có quyền mơ mộng
Nơi tôi có quyền được quên
Nơi cảm xúc tôi được chọn lựa một bình yên.
Tôi đang viết giấc mơ. Người ơi
Trong phút giây tin cậy của một lời cầu nguyện.
Nguyễn thị Khánh Minh
Cả tuần nay, khoảng chừng năm giờ chiều khi tôi sửa soạn đóng cửa văn phòng đi về thì một phụ nữ trẻ, người Mỹ, dẫn hai đứa bé, một gái, một trai, cả hai đều giống con lai đi ngang qua văn phòng tôi. Tôi chào hỏi qua loa, nháy mắt mỉm cười với hai đứa bé rồi ra về. Văn phòng của tôi nằm gần thang máy trên lầu thứ năm của bệnh viện nên người qua kẻ lại thăm viếng thân nhân là chuyện thường.
Một bữa tôi đi họp về sớm, khi trở lại văn phòng thì thấy người đàn bà đã đứng đó với hai đứa bé, trên tay bà ta cầm một cái khay nhựa lớn bọc giấy bạc bên ngoài. Dường như bà ta có ý chờ đợi tôi nên khi tôi đến mở cửa văn phòng thì bà ta cười tươi tiến tới và nói:
– Tôi làm chả giò biếu nhân viên của cô vì họ tận tụy săn sóc cho Mimi.
Nói xong bà ta mở tấm giấy bạc, trong khay đó sắp thứ tự những cuốn chả giò vàng rực, thơm ngát và bà ta mời tôi nếm thử. Tôi lịch sự từ chối nhưng lại khen:
– Bà học ở đâu mà làm chả giò khéo qúa vậy?
Bà ta nhoẻn miệng cười:
– Tôi lấy chồng Việt Nam nên món gì cũng làm được hết
Bây giờ tôi mới hiểu sao hai đứa bé kia có làn da mịn màng màu hơi ngăm ngăm ửng hồng, đôi mắt tròn xoe đen lánh, và mái tóc mày hung hung nâu. Hai đứa bé chừng bốn năm tuổi và có những nét xinh đẹp giống nhau. Nhìn hai đứa bé dễ thương tôi buột miệng:
– Hai cháu xinh xắn qúa
Người đàn bà trả lời rất tự nhiên:
– Ba của chúng nó rất đẹp trai cô ạ
Đúng là người Mỹ, họ ăn nói rất thật tình. Tôi nhìn kỹ người đàn bà trước mặt, bà ta có lẽ chừng ngoài ba mươi, vóc dáng mảnh mai với mái tóc vàng óng ả buông ngang vai, khuôn mặt đẹp như Delena, cô ca sĩ có một dạo hay hát trên Thuy Nga Paris. Tôi lại khen:
– Gia đình bà như vậy qúa hoàn toàn.
Tôi bất chợt bắt gặp một nỗi muộn phiền trong đôi mắt xanh biếc khi bà ta thở dài:
– Nếu Mimi được khỏe thì chúng tôi thật là hạnh phúc.
Tôi đoán Mimi là một trong những bệnh nhân đang nằm trên lầu của tôi làm, mới chợt nhớ ra nãy giờ mình chưa hỏi thăm gì về người nhà của bà ta hết. Tôi lật đật hỏi tới:
– Xin lỗi bà, cô Mimi đang nằm ở phòng nào?
Bà ta xua tay:
– Xin cô cứ gọi tôi là Melissa. Mimi nằm phòng 554, Thôi xin phép cô tôi đưa hai cháu vào thăm vì mấy ngày nay Mimi nằm trong phòng nóng (hot room) nên chúng tôi chỉ đứng ngoài không vào thăm được. Hôm nay thì điều trị xong rồi nên hai đứa bé chắc rất mừng khi được ôm Mimi.
À thì ra thế, thân nhân của Melissa nằm trong cái “phòng nóng” đó. Thường thì tôi hay đi thăm viếng và theo dõi những bệnh nhân hằng ngày, nhưng lại hay tránh những “phòng nóng” vì sự giới hạn tiếp xúc trong khi bệnh nhân đang chữa trị. Tôi cám ơn Melissa đã nhớ tới nhân viên của tôi và làm cho họ món ăn đặc biệt này. Tôi cũng đưa cho Melissa tấm business card và dặn là nếu cần gì cứ cho tôi biết, và cũng hứa là hôm sau sẽ trở lại thăm Mimi.
Tôi cầm khay chả giò đi vào phòng giải lao của nhân viên và không cần giải thích, tất cả những y tá đang làm việc đều biết món ăn ngon này là do Melissa làm vì có lẽ đây không phải là lần đầu tiên cô ta đem chả giò cho họ. Tôi nói với cô y tá Lisa là Melissa đang đưa hai đứa bé vào thăm Mimi. Lisa hoảng hốt la lên:
– Không được đâu, Mimi đang ói mửa tùm lum vì vừa uống xong thuốc xổ.
Nói xong cô ta lật đật chạy ra hành lang đi theo Melissa. Chỉ vài phút sau cô ta hai tay dắt hai đứa bé trở về phòng giải lao. Lisa nói với tôi là mấy cô y tá ở đây thường trông chừng hai đứa bé giùm cho Melissa trong lúc cô ta thăm viếng Mimi vì có lúc Mimi bệnh nặng và rất đau đớn nên Melissa không muốn cho chúng nó vào chứng kiến cảnh đó. Hai đứa bé ngoan ngoãn ngồi trên ghế xem phim hoạt hoạ. Đứa bé gái buồn buồn nói với em nó:
– Không được thăm Mommy Mimi rồi
Tôi nghe con bé nói như thế thì lại nghĩ, hoá ra hai đứa bé này là con của Mimi. Tôi xoa đầu con bé và trở về văn phòng xem hồ sơ của Mimi. Thời buổi điện tử tối tân, tất cả những tài liệu về bệnh nhân đều nằm trong máy vi tính, chỉ cần đánh tên vào là tôi đã có thể đọc được về bệnh tình cũng như tiểu sử của bệnh nhân. Dĩ nhiên, không phải ai cũng có thể làm như thế được, chỉ có nhân viên như chúng tôi mới có quyền xem hồ sơ của bệnh nhân thôi.
Mimi Phạm năm nay 35 tuổi, cô ta mắc bệnh ung thư cổ vòng tử cung (cervical cancer), cô ta đã từng chửa trị bằng chemotherapy hai lần rồi và lần này thì phải trị bằng Cesium Seeds. Thông thường khi chữa trị thì bệnh nhân phải vào phòng giải phẩu để cấy tạm (temporary implant) những ống nhỏ (rods) ở tử cung, sau đó bệnh nhân trở về phòng và những hạt Cesium sẽ được đặt (load) vào những ống nhỏ đó, Cesium là một nguyên tố, hình thức phóng xạ của chất này có hữu ích để chửa trị ung thư.
Bệnh nhân khi điều trị bằng phương thức này thì phải nằm yên lặng, bằng phẳng trên giường, hoặc chỉ có thể ngẩn đầu lên chừng 30 độ (30 degrees) thôi. Trong thời gian 48 tiếng đồng hồ, họ chỉ được ăn những thức ăn lỏng (clear liquids), và sẽ bị uống thuốc chống đi tiêu chảy (anti- diarrhea). Họ còn phải đặt thêm một ống vào đường tiểu (Foley catheter) để nước tiểu tự động chảy ra ngoài mà họ không cần phải di chuyển. Để tránh sự đau đớn và trấn an tinh thần, họ được chuyền thuốc đau liên tục bằng máy qua một đường gân (PCA pump).
Sở dĩ những người bệnh nhân này cần phải hết sức cẩn thận trong vấn đề di chuyển vì nguyên tố Cesium có thể rớt ra ngoài (perforate). Vì sự phóng xạ của nguyên tố (Cesium) cho nên bệnh nhân phải nằm riêng biệt trong một phòng riêng và hai phòng nằm phía hai bên cũng phải để trống (blocked). Những người săn sóc cho những bệnh nhân này đều phải đeo một miếng bảng rất nhỏ (radiation badge). Mỗi khi tiếp xúc với bệnh nhân, cái miếng bảng nhỏ đó là cách để đo lường số lượng tích tụ từ những tia quang tuyến (ionizing radiation) trong khi săn sóc cho bệnh nhân. Vì những tia quang tuyến mãnh liệt đó nên phòng này được coi như là phòng nóng (hot room). Sau hai ngày thì những nguyên tố được giải tỏa (unload) và bệnh nhân bắt đầu đi đứng lại và phải uống thuốc xổ để tránh chứng táo bón. Có những người không quen với thuốc xổ nên họ lại ói mửa như tình trạng của Mimi hiện giờ.
Theo như sự liệt kê về lý lịch của Mimi thì nàng ta độc thân và thân nhân khi cần phải liên lạc lúc khẩn cấp liệt kê là cô Melissa Phạm. Tôi đọc xong hồ sơ của Mimi thì cũng hơi thắc mắc về tình trạng của cô vì cô ta không có bảo hiểm (unfunded patient), và mấy cô làm về xã hội trong nhà thương đang xin giấy tờ cho Mimi được hưởng quyền lợi chính phủ dành cho những người nghèo hoặc vì sức khỏe yếu kém không thể đi làm (Medicare/ Medicaid/SSI). Mimi mới có 35 tuổi còn rất trẻ, có nghĩa là sự tiên đoán về dư hậu bệnh (prognosis) rất là mỏng manh. Tôi nói thầm trong lòng là sớm mai vào làm chuyện đầu tiên là phải đến thăm Mimi trước.
Sáng hôm sau khi vừa vào tới thì Melissa một lần nữa đứng một mình chờ tôi ở cửa văn phòng với nét mặt đăm chiêu. Tôi hỏi thăm về hai đứa bé thì Melissa cho biết là hai đứa đang ở nhà của ba chúng nó. Tôi mời Melissa vào văn phòng, vừa ngồi xuống ghế thì cô ta bỗng khóc oà lên. Tôi hốt hoảng nghĩ là đã có chuyện gì xảy ra cho Mini. Nhìn nét mặt của tôi, Melissa lau nước mắt và nói:
– Tôi khổ tâm lắm cô ơi! Chồng tôi đang muốn bắt hai đứa con.
Nghe Melissa nói tôi lại thắc mắc:
– Melissa muốn nói là hai đứa bé tôi gặp hôm qua phải không? Tôi tưởng chúng nó là con của Mimi vì nghe chúng nó gọi Mommy Mimi.
Melissa giải thích:
– Mimi là cô của hai đứa bé. Cô có rảnh làm ơn vào giải thích cho Mimi biết về sự ăn uống dinh dưỡng như thế nào khi về nhà vì Mimi không hiểu tiếng Anh nhiều. Tôi cũng nhờ cô khuyên giùm chồng tôi…
Melissa nói nửa chừng thì bỏ lửng, tôi không hiểu ý cô ta muốn nói gì và đang muốn tôi giúp đỡ chuyện gì. Dường như đoán được ý nghĩ của tôi, Melissa nghẹn ngào :
– Thú thật với cô chuyện gia đình chúng tôi rất dài dòng, phức tạp…
Melissa bắt đầu kể, cô ta và chồng là Hải lấy nhau được bảy năm. Hai người sống rất hạnh phúc mặc dầu Hải lớn hơn Melissa cả chục tuổi. Hải là người có học thức, chàng làm kỹ sư ở một cơ sở khá lớn trong tỉnh. Cách đây năm năm Hải bảo trợ cô em gái là Mimi qua Mỹ. Trong khi đó thì Melissa đang mang bầu đứa con đầu lòng bé Tina.
Sự có mặt của Mimi trong đời sống của hai người là một may mắn cho cả hai bên vì Mimi rất đảm đang. Suốt ngày Mimi ở nhà săn sóc cho Tina trong khi cả Hải và Melissa đi làm. Tối về thì Melissa chở Mimi tới trường học thêm Anh ngữ. Khi thằng bé Tino ra đời thì hai đứa con của Hải và Melissa cũng là con của Mimi vì hai đứa quấn quít với Mommy Mimi cả ngày. Một năm trước đây Mimi mắc phải chứng ung thư, vì Mimi yếu sức nên Melissa phải ở nhà lo cho hai đứa bé và lo cho Mimi…
Melissa ngừng kể, lau nước mắt và năn nỉ:
– Tôi nhờ cô nói chuyện với Hải giùm tôi, anh ấy đang đau khổ và đang tức giận kinh khủng lắm…
Melissa ngưng lời và khóc nức nở. Tôi lúng túng nắm lấy tay cô và không biết phải an ủi như thế nào vì tôi càng nghe Melissa nói, càng lẫn lộn vì không hiểu cô ta muốn nói gì. Melissa nhìn tôi e dè và chùng giọng tiếp tục câu chuyện:
– Tôi ở nhà lo cho Mimi trong khi Hải tiếp tục đi làm, anh ấy cũng rất ưu tư về bệnh tình của cô em gái. Nhà anh ấy chỉ có hai anh em, cha mẹ thì đã già nên họ chọn ở lại Việt Nam. Một bữa Mimi lên cơn sốt, mê sảng và la khóc um xùm, tôi sợ qúa ôm chầm Mimi lại, cho uống thuốc và không dưng hôn Mimi rồi hai đứa tôi ôm nhau nằm ngủ. Từ đó, chúng tôi biết tình cảm của chúng tôi có với nhau là tình cảm của một đôi tình nhân.
Phải nói là tôi rất bàng hoàng sau khi nghe Melissa kể, nhưngcố làm mặt tỉnh và càng nắm chặt bàn hai tay của Melissa như một sự trấn an. Chuyện của Melissa khiến tôi nhớ đến câu chuyện của Rosie ODonnell, người điều chương trình “talk show” nổi tiếng. Gần đây Rosie và người yêu là Michelle Rounds vừa mới bí mật làm đám cưới trước khi Michelle lên bàn giải phẫu vì chứng ung thư. Khi đọc tin tức này tôi đã nghĩ đó chính là tình yêu chân thật giữa hai nhân chứng với nhau, tình yêu này có khác gì tình yêu giữa đôi trai gái. Tôi làm trong nghề khá lâu và đã từng chứng kiến tình yêu nồng nàn của những cặp tình nhân phái nam cũng như phái nữ với nhau. Nếu có ai nhìn thấy được sự săn sóc thương yêu và sự hy sinh, lo lắng cho nhau khi một trong hai người họ bệnh hoạn thì mới hiểu được họ đã biểu hiệu tình nghĩa vợ chồng rất mặn mà với nhau. Những cơ hội tiếp xúc với những người không ngại ngần bộc lộ tình cảm của họ như thế này đã tạo cho tôi được một cái tính là không phán đoán một ai mà trái lại chấp nhận họ như những cá nhân khác thôi.
Melissa xiết chặt tay tôi và năn nỉ:
– Tôi biết cô là người có ảnh hưởng của cả hai nền văn hoá Đông Tây và là người có kiến thức nên tôi mới mạo muội tỏ bày tình cảnh của tôi với một van xin là cô hãy giúp nói chuyện giùm với Hải, anh ấy muốn từ Mimi, đòi ly dị với tôi và muốn bắt hai đứa bé. Tôi sẵn sàng chấp nhận sự ly dị, nhưng hai đứa bé là nguồn hạnh phúc của Mimi vì không biết Mimi còn sống đưọc bao lâu.
Chuyện Melissa nhờ làm tôi rất khó nghĩ vì tôi luôn chủ trương là không bao giờ dính dáng gì tới những chuyện riêng tư của bệnh nhân. Melissa yêu cầu tôi làm một điều ngoài khuôn khổ, phạm vi làm việc của tôi nhưng trong thâm tâm tôi thì rất áy náy, không đành nghoảnh mặt. Melissa cho tôi số điện thọai của Hải và rối rít cám ơn.
Tôi đến phòng thăm Mimi, nhìn thân hình nhỏ nhoi, ốm yếu của Mimi dưới lớp mền dày tôi cảm thấy tội nghiệp và bứt rứt. Mimi đang bị sốt nên nằm mê man, khuôn mặt dễ thương của Mimi tái xanh và hơi thở thoi thóp dưới ống oxygen. Melissa đã về nhà, trong căn phòng trống trải đó tôi cảm thấy sự lạc lõng, chơi vơi của Mimi. Tôi nghĩ đến sự trôi nổi của một kiếp người và những mâu thuẩn trong đời sống với những đưa đẩy không lựa chọn.
Tôi lưỡng lự, đắn đo về những lời năn nỉ của Melissa và sau cùng tôi gọi cho Hải. Tôi nói với Hải là tôi cần gặp anh để nói rõ về tình trạng của Mimi. Hải có vẻ ngập ngừng, nhưng cuốì cùng bằng lòng gặp tôi ở một quán café gần bệnh viện.
Khi tôi đến nơi thì người đàn ông chừng ngoài bốn mươi và qủa thật rất đẹp trai như lời Melissa tả đứng dậy ở một góc bàn trong quán café vắng chào tôi.
Hải ăn nói rất từ tốn, lịch sự và chàng đã không do dự đi thẳng vào vấn đề:
– Có lẽ chị đã hiểu rõ hoàn cảnh trái ngang của gia đình tôi. Tôi thật là rối trí.
Hải nhìn tôi rồi tiếp tục:
– Chị có xem phim “Brokeback Mountain ” chưa, hoàn cảnh của tôi gần giống như trong phim, chuyện chỉ khác người nạn nhân là vai nữ. Khi nữ tài tử Michelle Williams đóng vai người vợ chứng kiến cảnh chồng mình hôn người bạn trai cũ thì chị cứ tưởng tượng nỗi giận dữ và cay đắng của tôi khi bắt gặp sự âu yếm giữa Melissa và Mimi…
Hải nói với tôi là anh không còn giận Mimi và Melissa nhưng chỉ trách mình là tại sao không cảm thấy được tình cảm của Melissa trong những năm chung sống với nhau. Còn Mimi thì anh cũng không ngờ vì từ thuở nhỏ Mimi rất xinh đẹp và chưa bao giờ có những thái độ “thất thường” trong vấn đề tình cảm.Chuyện Mimi không có bạn trai và sống với cha mẹ cho tới lúc 30 tuổi thì cũng dễ hiểu vì cả nhà hy vọng là Mimi sẽ được bảo trợ đi Mỹ cho nên nàng không muốn vướng bận gia đình vì đó là một trở ngại cho việc xuất cảnh.
Hải qủa là người hiểu biết và có kiến thức, anh nói với tôi quan niệm về sự đồng tính luyến ái, chúng tôi đồng ý đây là tính bẩm sinh nhưng vì xã hội qúa khắt khe nên phải đến một thời gian thật lâu, và gần đây khi những khuôn mặt nổi tiếng của Hollywood mạnh bạo tiên phong phô trương sự lựa chọn “lệch lạc” về tình dục của họ thì xã hội mới dần dà chấp nhận. Hải mỉm cười :
– Chị coi đó, ngay đến con gái ông phó tổng thống Dick Cheney mà còn có “vấn đề”, gia đình ông cũng phải chấp nhận thôi. Mới đây cái tin sốt dẻo nhất là Anderson Cooper, người anchor của đài CNN cũng vừa ra khỏi bóng tối tỏ bày cuộc sống tình dục trung thực của mình. Khi nghe tin tức này tôi không ngạc nhiên và không có ý nghĩ xấu gì về họ…
Hải nhìn qua song cửa sổ, một cái nhìn xa vắng. Tôi nghĩ Hải đang trấn an chính anh và đang tự đi tìm một tha thứ trong lòng nên tôi kiên nhẫn lắng nghe. Bỗng nhiên Hải bật cười:
– Chuyện người ta thì mình sáng suốt lắm chị à, nhưng chuyện của tôi thì tôi tối mò. Tôi đã từng đi qua những giai đoạn hỷ, nộ, ái, ố, rốt cuộc thì rất hoang mang. Tôi đã đi bác sĩ tâm lý, khi không giải thoát được thì tôi đi thăm vườn Lộc Uyển của thiền sư Thích Nhất Hạnh để tìm cho tôi một tịnh tâm. Giờ đây tôi ngồi đây với tâm trí ngổn ngang, rối beng như mạng nhện.
Tôi hỏi Hải là mối quan tâm nhất của anh hiện tại là gì thì anh lại hỏi tôi:
– Xin chị cho tôi biết rõ về tình trạng của Mimi.
Trước khi đi gặp Hải tôi đã nói chuyện sơ với người bác sĩ của Mimi và ông cho biết là tình trạng của Mimi không được khả quan, có thể phải tiếp tục trị với những thuốc chống ung thư mạnh hơn, nhưng còn tùy thuộc vào sự chịu đựng và phản ứng của cơ thể Mimi nữa. Dĩ nhiên tôi không thể khẳng định được định mệnh của Mimi với Hải cho nên tôi chỉ biết khuyên:
– Mimi rất yếu từ thể xác đến tinh thần, chỉ có tình thương yêu của những người thân mới có thể giúp cô ta chống chỏi được những thử thách trước mặt của cơn bệnh trầm trọng.
Dường như có giọt nước mắt đang làm ướt khóe mắt của Hải, anh cám ơn tôi và xin điạ chỉ email của tôi để tiện việc liên lạc. Tôi trở lại làm việc với một ưu tư nặng trĩu trong lòng.
Hai ngày sau đó tôi nhận được email của Hải, anh gửi cho tôi vỏn vẹn mấy câu thơ:
Như các đám mây trôi lang thang trên bầu trời
Không gốc rễ, không nơi trú ngụ, không phân biệt
Các ý tưởng nổi trôi trong tâm ta cũng thế
Khi con nhìn thấy được Tự Tánh
Thì mọi sự phân biệt đều chấm dứt
(Kinh DIỆU PHÁP ĐẠI KHÔNG THỦ ẤN, được truyền bởi vị Thánh Tăng Tây Tạng Tilopa (988-1069)
Tôi tiếp tục đến thăm Mimi mỗi ngày, chỉ dẫn cho Mimi cách thức ăn uống bổ dưỡng và dặn dò phải tránh tiếp xúc nơi công cộng để tránh nhiễm trùng trong khi đang thời kỳ chữa trị với chemotherapy. Một tuần sau thì Mimi đã khỏe hơn, ngày Mimi xuất viện tôi đã bật khóc khi thấy Hải đẩy chiếc xe lăn cho cô em gái, bé Tino ngồi trên lòng của Mimi, Hải đi ngang qua văn phòng tôi chào từ giã, Melissa và con bé Tina hớn hở đi phía sau.
Khi nhìn hình ảnh của cả năm người khuất lần trong thang máy, tôi ngậm ngùi nghĩ đến sự chịu đựng của Hải và tự hỏi không biết sự hy sinh vô biên của anh có giữ được chút hạnh phúc nhỏ nhoi cho gia đình, nhất là cho cuộc đời còn lại rất ngắn ngủi của cô em gái.
Nguyễn Thị Huế Xưa
tháng Ba nằm ngửa đất
ngó trời cao bao dung
hồn hoa bàn tay khép
nở thơm đoá dị kỳ
chân đau đi một dặm
đã thấy đời chênh vênh
ghé chân ngồi quán gió
chung quanh dấu bụi hồng
ơi bàn tay con gái
ngón nho nhỏ thanh tân
hôm thẹn thùng hò hẹn
ngờ đâu là một lần
ngày có đi chớ vội
chân có đi bão bùng
trong trái tim hồ vắng
mấy sơn khê chập chùng
đôi khi ngày im tiếng
giọt nắng giữa chừng tan
khoảng không loang sắc trắng
trắng áo xưa mơ ngồi
sáng nay ra ngoài phố
cuộc đời dòng sông quanh
nước trôi trôi mấy dặm
bỏ quên những quên rồi
bài thơ tình viết vôi
mấy dòng vội vội ghi
chuông nhà thờ hạt nhỏ
chuông nhà thờ hạt to
xin hạt nào vừa đủ
vòng tràng hạt Mân Côi
cầm trên tay trang điểm
lá me mưa tơi bời
ngang qua nhà giáo xứ
ngang qua ngõ nhà em
đâu khác gì hoa cỏ
mà buồn ơi lại buồn
tháng Ba lời kinh tịnh
ghi xuống bài Phúc Âm
giữa tâm đời hư ảo
vương mãi hạt bụi nào
Phạm Quang Trung
Vì đâu cơn gió nghịch mùa
Đẩy đưa nhánh trúc quên lùa nhành mai
Tháng quên năm, bóng đổ dài
Lăn triền dốc nhớ trong thoai thoải chiều…
Bóng quên hình, nhóm quạnh hiu
Bập bùng khơi lạnh, trăng tiều tụy xanh
Tại phận mỏng?
Tại em? Anh?
Mà sinh hun hút trong ngăn lỡ làng…
Trầm tư đến quá vội vàng
Xa nhau đong nhớ đổ quàng lãng quên
Môi người tăm cá bóng chim
Hẹn hò quán gió treo miền sơn khê
Đêm ơi, đom đóm lập lòe
Làm sao thắp sáng cơn mê đầu đời?
Tôi ngồi cắn nhớ làm vui
Vờ vĩnh quên, gieo bùi ngùi riêng tư
Kiếp này đã gặt tạ từ
Mùa vui cũ…
Hờn duyên ư?
Cũng đành!!!
Tương Giang
Tặng thương xá Tax, và tặng H, như mọi khi
Vừa lái xe ra khỏi siêu thị đông đúc chiều cuối tuần, hai ngày trước lễ Giáng sinh, đang lúng túng, tôi giật mình nghe tiếng kêu của một gã lái xe chạy vụt qua. Không hiểu hắn ta nói gì, đoán là tiếng chửi thề của bọn thanh niên nóng tính. Trời cuối năm lạnh căm căm, mọi vật sáng lên một lúc trước khi bắt đầu đổ tuyết, sáu tháng sau khi tôi lấy bằng lái xe, một năm sau ngày đến Canada. Chạy thêm một quãng, lần này một chiếc xe khác ghé sát vào, chậm lại, cô gái ngồi ghế trước bên phải quay hẳn kính xuống, la: Cái hộp! Cái hộp của mày trên trần! Tóc cô quấn cao, môi son đỏ mọng.
Tôi giật mình tạt xe vào lề. Quả nhiên một cái hộp giấy vẫn còn nằm yên trên trần xe.
Đó là cái hộp không.
Hồi ấy bà con thường dùng những hộp giấy cứng để đóng thùng gửi quà về Việt Nam. Những người muốn giúp đỡ gia đình hay gặp rắc rối trong việc gửi tiền mặt, phần vì hệ thống chuyển tiền chưa thuận tiện như bây giờ, phần vì sự phản đối trong dư luận. Cách tốt nhất là gởi thuốc Tây, lý do nhân đạo, vẫn dễ hơn. Ngày nghỉ cuối tuần, thay vì đi câu cá hay đi nhảy đầm với bạn bè, đi uống bia coi hockey trong các pub house, tôi cặm cụi vào hiệu thuốc tìm mua đủ loại, nhét đầy hộp. Đối với kháng sinh và thuốc đặc biệt, tôi phải đến bác sĩ để xin toa vì không thể mua ngoài thị trường. Những thứ khác, như thuốc bôi ngoài da, thuốc gội đầu, nhất là dầu khuynh diệp xanh lá cây hiệu con Ó, thơm nồng, cay mắt, tôi mua tự do. Tôi mua sẵn để dành, gởi lần hồi, vì chúng được bán hạ giá vào dịp lễ, trong các siêu thị hay department stores, hồi trước gọi là thương xá.
Trước khi ra đi, tôi từng dẫn Hoàng tới thương xá Tax, ở góc đường Nguyễn Huệ và Lê Lợi, có lần tìm mua vải may áo dài, vì vải và nhiều hàng ở đó thật đẹp. Cũng có lần để mua một bánh xà phòng thơm. Thật ra ít người có tiền dùng xà phòng ngoại, chẳng qua cần mua làm quà đám cưới cho một người bạn, thời ấy là quà quý. Thương xá sang trọng lạnh mát lúc nào cũng bận rộn, hai chúng tôi đi dọc những quầy hàng xinh xắn, ngắm những cô bán hàng lịch thiệp, kiểu miền Nam trước đây còn giữ được, mua bánh xà phòng Camay thơm ngát. Ra về, ngồi sau yên xe Honda 67 của tôi, trong nắng sắp tắt chiều cuối năm, Hoàng bất ngờ hỏi nhỏ: có bao giờ chúng mình trở lại nơi này nữa không anh? Tôi nhớ câu thơ của Tô Thùy Yên:
Giờ này thương xá sắp đóng cửa
Người lao công quét dọn hành lang
Của thời chiến tranh loạn lạc. Tôi vội trả lời: có chứ.
Thế mà không.
Nhưng người nhà tôi bị bệnh gì mà phải dùng đến dầu khuynh diệp, dầu cạo gió con- khỉ- trắng- ôm- trái- đào, thuốc kháng sinh, thuốc hồi dương, steroids, thuốc nấm móng tay, thuốc trị lao phổi, chống ung thư nhiều thế?
Họ chẳng có bệnh gì cả. Mà nếu bệnh, họ cũng chỉ có thể uống thuốc rễ cây, uống nước rau má, xông hơi lá chanh lá sả ngoài hè, chứ chẳng hề dám nghĩ tới thuốc Tây sang trọng. Đến tay người nhận, chỉ vài ngày sau thùng thuốc đã nằm ngoài chợ trời. Ôi chợ trời. Tôi đã đi qua Hàm Nghi, dọc đường Nguyễn Huệ, Lê Thánh Tôn, Gia Long, chợ Cồn Đà Nẵng, chợ Hố Nai, chợ Tây Lộc Huế, Đông Hà. Ở đâu chợ Trời cũng nhộn nhạo, vui vẻ, nhớp nháp, vừa héo vừa tươi. Ngươi đã nuôi sống bao nhiêu người khốn khó, cưu mang nhiều kiếp lạc loài. Bao người lương thiện nhờ ngươi mà sống sót, bao kẻ lưu manh nhờ ngươi mà thành quý tộc.
Xếp hàng bưu điện cuối năm đông người, vật lộn với những thùng giấy, những dây bện, những cuộn băng keo đến toát mồ hôi, luống cuống cân đo, bị cô nhân viên mặt đầy mụn trứng cá khó đăm đăm trả đi trả lại vì ghi sai địa chỉ, trả tiền lệ phí, ra khỏi bưu điện trong siêu thị, tôi thở phào mừng quýnh. Nghĩ đến những người thân bên kia biển Thái Bình sắp nhận thùng quà của mình, tôi vui quá nên quên trước quên sau. Nghĩ đến quang cảnh tòa nhà Bưu điện Sài gòn sơn xanh cũ kỹ nhưng uy nghi, duyên dáng, với đàn chim bồ cây trắng bay lượn trước nhà thờ Đức Bà, mỗi chiều khi mưa vừa tạnh. Mặt bàn cà phê nhỏ xinh có mùi hành tỏi, mùi tương ớt của tô bún ốc ai vừa bưng đi. Nhớ người thiếu nữ sinh viên sư phạm mái tóc đen tuyền thả ngang vai, nhà ở gần góc đường Bình Thới, Lê Đại Hành, chiều chiều đạp xe dưới hàng cây sầu đông qua trường đua Phú Thọ, về quận mười một, sắp nhận được cục xà phòng Camay thơm thơm, gói thật kỹ, nhét trong hộp thuốc tây, tôi sướng rơn người, tay run lên.
Tôi vói lấy cái hộp giấy trên trần xuống, ném vào băng ghế sau rồi tàn tàn lái đi tiếp. Đang mở cassete trên xe nghe tiếng hát Hương Lan, sau một khúc quanh, lại nghe tiếng một người lái xe hét lớn: Cuộn băng! Cuộn băng keo của mày! Tôi hấp tấp dừng xe lần nữa, bước xuống coi đi coi lại, thì ra sau khi lấy cái hộp trên trần tôi vẫn còn sơ ý để quên cuộn băng keo lớn, khá nặng, ở trên mui xe phía sau. Cuộn băng keo màu xám, trong vắt, nằm ở đó lửng lơ nhưng không rớt dù xe đã chạy cả giờ đồng hồ, như một người hành khách lên trễ xe đò sợ bị đuổi xuống liền cố sức bám chặt vào mặt thép trơn.
Thỉnh thoảng trên đường ta nghe một người lái xe hét lớn: Nắp xăng! Nắp xăng bật ra! Dành cho một người lái xe có chuyện vội vàng quên đóng nắp xăng, mùi xăng bốc ra nửa thơm nửa gắt ngạt mũi. Và khi chiều về, mặt trời tắt sau núi, bỗng nghe một người lái xe khác chạy vút qua vui vẻ kêu lên: Ly cà phê! Ly cà phê trên trần! Có thể đoán kẻ lái xe là một người đãng trí, bị bệnh mất ngủ, thường uống cà phê, vì cái ly còn nóng. Hoặc lúc ấy hắn ta đang thất tình? Hay đang bâng khuâng nhớ nhà, nhớ nước, nước nhà đã tan, sá gì thương với xá, lãng mạn với lẩm cẩm? hay hắn đang tưởng tượng đạp xe qua thong thả dưới hàng cây sầu đông hoa nhỏ tím một người muôn năm cũ, mái tóc ngang vai thơm mùi xà phòng Camay, hay cánh tay để trần mùi dầu khuynh diệp?
Nguyễn Đức Tùng