TA GỌI EM LÀ O HUẾ

hochibuu

Ta nợ em bài thơ về xứ Huế
Bài thơ buồn của những kẻ tha hương
Ta đến Huế- chưa biết nhiều về Huế
Đã yêu ngay hàng phượng vĩ bên đường

Chiều hối hả- mưa luồn về An Cựu
Một chút gì ướt đẫm cả hồn ta
Không phải đâu- sá gì dăm chén rượu
Huế đón ta – Ừ, những gã xa nhà

Em và Huế- trong ta là bí ẩn
Huế thâm nghiêm mà em lại dịu dàng
Em với Huế – trong ta là ngộ nhận
Nên yêu hoài những bước nhỏ lang thang

Ta nợ em bài thơ về xứ Huế
Nợ sông Hương – nợ cả chuyến đò ngang
Bởi núi Ngự không cây chim ngủ đất
Nên chuông chùa Thiên Mụ mãi ngân vang..

Ta vẫn thích gọi em là O huế
Có cái gì gần gũi lẫn âu lo
Ta yêu Huế chưa viết gì về Huế
Nợ lần nầy- mai mốt trả cho O…

HỒ CHÍ BỬU

NGÀY SẼ QUA THÔI

tonnuthudung

Như tất cả những di dân hợp pháp , cân cù và lương thiện khác , tôi chầm chậm đi từ A đến A Phẩy ( A’ ) không hề mang chút tham vọng nào đi từ A đến Z như nhiều người khác… Cho đến khi có một số bằng cấp kha khá , tôi lò dò đi xin việc…
Chỗ làm đầu tiên ( vô cùng sang trọng ) : Thư viện
Công việc đầu tiên ( vô cùng ấn tượng ) : Quét bụi cho sách
Không phải đơn giản để có thể kiếm được một việc nhàn hạ, nhẹ nhàng như vậy và cách nhà chỉ 10’ tà tà đi bộ…Hay không bằng hên ( Ai là người đã nói câu này với tôi nhỉ ?)
Cũng nộp đơn , cũng hồi hộp đợi chờ ngày phỏng vấn như cả chục người khác… Một ngày kia tôi được gọi …cả nhà xúm lại …trang trí tôi thành một bức tranh sang trọng và lịch lãm ( chứ để tôi tự thân vận động thì chỉ là một áo chemise trắng , một quần jean đen là cảm thấy đủ tự tin để lên đường rồi … nhưng tôi cũng hơi thấy thích khi mình hóa thân thành một lady rực rỡ ) Không ai biết rằng trong máu tôi luôn có thêm cái màu thuyết khách …tôi len lén mang theo trong hành trang là mấy quyển Tương Tri và Tuyển tập Thơ và Truyện chúng tôi vừa xuất bản .
Người phỏng vấn tôi chính là Quản thủ thư viện này … Tôi trả lời những câu hỏi của Sir với một vẻ rất khiêm nhường lễ độ cộng với một niềm tự tin hiếm thấy…Những ngày còn học ở Mt. SAC College, cứ mỗi tuần tôi đều có mặt ở đây để đọc những cuốn sách cần thiết mà không muốn tốn tiền để mua… Có thể coi tôi hầu như là khách hàng quen thuộc của thư viện này rồi còn gì ! Tôi còn biết rõ một điều bí mật là trước đây thư viện có một tủ sách Việt Nam nhưng sau không có ai đọc nên đã trả lại cho Center ( vì thành phố này cư dân Việt Nam chỉ đếm được trên những đầu ngón tay … nay thì đếm thêm trên các đầu ngón chân và các đốt xương sống !!!)
Sau những câu hỏi dò xét , tìm hiểu , quan tâm lẫn tò mò ,Sir trông có vẻ khá hài lòng, Sir hạ con chốt thí :
– Any questions , Lady ?
Lady đang ấm ức nhiều questions nhưng chưa tiện hỏi nên chỉ mỉm cười rất hiền lành và chơi đòn quyết định :
– No questions , Sir , but I have the small gift to your library .
Tôi mở Sac , lấy ra trước quyển Thơ và Truyện , chỉ cho Sir thấy tên tác giả và lật trang 79 , chỉ cái tựa SAN DIMAS MÙA THU. Sau đó đặt tất cả những Small Gifts đó trước mặt Sir… Sir ngạc nhiên khó tả nỗi , đôi mắt vốn đã xanh lè như mắt con mèo hoang trong đêm lại càng xanh hơn nữa :
– What ‘s this ?
– This‘s a story about our city : Autumn at San Dimas
Tôi trả lời với một nỗi hân hoan cũng khó lòng tả nỗi . Sir nhìn cái tên tôi , miệng không ngớt Oh My God , Oh My God đầy thán phục . Tôi biết cá đã cắn câu và mình chắn chắn sẽ thắng cuộc một cách vẻ vang dù cái bằng cấp của mình bèo nhèo vô kể so với mớ bằng cấp nặng ký của 11 ứng viên kia… Nhưng thiết nghĩ bạn đã từng học và từng đọc THIÊN KINH VẠN QUYỂN nhưng nếu bạn KHÔNG THỂ VIẾT một cái gì đó cho ai đọc ( không kể thư tình ) thì sao bạn có thể được nhận vào thư viện tầm cỡ này với chức danh QUÉT BỤI ? Và cũng rất có thể bạn sẽ được nhận vào những chỗ khác với chức vụ cao hơn như giám đốc , giám sát , quản lý , bảo vệ v.v… chẳng hạn. Đó là những ý kiến mà Sir đã chia sẻ cùng tôi ( với một nụ cười hóm hỉnh ) sau nhiều tháng cộng sự vô cùng tâm đắc . Sir hài lòng vô cùng khi có dưới tay một nhân viên- không cần biết đã học và đọc được bao nhiêu- nhưng đã từng viết được THẤT KINH TỨ QUYỂN như tôi ( đúng là thất kinh hồn vía luôn !)
Nhưng cuộc đời đâu dễ êm trôi…nhất là khi tử vi của tôi đã định vị THÂN CƯ THIÊN DI ! Một tai nạn bất ngờ đã làm tôi phải nghỉ việc 3 tháng. Nghĩ coi , 3 tháng không ai quét bụi thì thư viện sẽ ra sao ? Tôi mất việc , dù Sir cứ luôn miệng phàn nàn : OMG , OMG…
Tôi trấn an mình : Whatever will be …will be… Mất việc thì đã sao chứ ? Mất mạng thì mới thật là đáng sợ ( mà đã mất mạng thì còn quái gì để sợ nữa chứ ???) Nói tóm lại , cứ yên tâm đi , Thượng đế sẽ sắp xếp mọi chuyện cho mình đâu vào đó , ai biểu ổng đã tạo ra mình ???
Một trường mẫu giáo gần nhà hân hoan nhận tôi làm TA vì tôi đã có một thời gian làm Volunteer ở đó một năm từ hồi chưa có cái bằng cấp nào lận lưng làm vốn ! Bọn con nít rất khoái tôi, chúng cho rằng tôi nice hơn teacher của chúng. Teacher của chúng còn nhỏ xíu , khi vui cười như nắc nẻ , khi buồn giận ở đâu đâu thì tới lớp với một vẻ mặt vô cùng phù thủy làm bọn nhóc khiếp hồn … Tôi kể cho bọn nhóc nghe những chuyện cổ tích tôi say mê đắm đuối ngày còn nhỏ… Bọn nhóc kể cho tôi nghe những chuyện cổ tích bọn chúng say mê đắm đuối bây giờ … ( nói chung những câu chuyện cũng tương tự nhau thôi… khi tôi kể nửa câu , bọn chúng giành nhau giơ tay xin kể tiếp … làm đôi lúc tôi cảm thấy hơi mất mặt bầu cua !!!). Tôi dạy chúng hát Let’s it go . Chúng dạy tôi chơi game Angry Bird … Ôi những ngày hạnh phúc ngắn ngủi hiếm hoi…Một ngày nọ trường hết kinh phí , phải sát nhập mấy trường lại với nhau .Lớp mẫu giáo của tôi được dời đến một địa điểm gần đó , nhưng chỉ dời học trò mà không dời cô giáo . Cô ở nhà tạm thời lãnh tiền thất nghiệp . Còn bé Teacher kia xin được một chỗ bán hàng trong Kohl’s !
Ông xã tôi châm chọc : “Đã nói từ lâu rồi mà . Bạn hiền đi đến đâu , nơi ấy sẽ closed door !”
Tôi đâu thèm chấp nhất và sẵn lòng tha thứ cho cái người đã từng chịu đựng nỗi khổ mang tên TÔI suốt mấy chục năm… cái người cũng suốt mấy chục năm đi đâu về chưa tới cửa đã réo Na ơi , Na à nghe sốt ruột !
Đôi khi làm việc quá mệt mỏi tôi lại có một ao ước cháy bỏng là được ở nhà chơi có ai nuôi … Nhưng ở nhà chơi có ai nuôi một thời gian tôi trở nên khó thương vô kể… Tôi cảm thấy mình thật bất tài vô dụng .Tôi hằn học , bực bội với mọi người , nhất là với cái người đang nuôi tôi đến độ không ai chịu nỗi !!! Bạn tôi nghe cả nhà than thở , động lòng trắc ẩn , tìm tôi , khích tướng :
-Có một việc này , nếu bạn chịu làm , bạn sẽ có rất nhiều tiền .
– Chuyển tiền lậu ? Buôn vũ khí ? Bán cocaine ? Trồng thuốc phiện ?
Bạn cười :
– Trời ơi , Bạn đâu đủ bản lĩnh làm mấy việc đó !!! Nghe tui nói nè , Bạn phải kiên nhẫn chút , Bạn đi học nail đi , Bạn là người rất khéo tay và luôn có tinh thần cầu tiến mà !
( Tôi cười thầm : Chơi với tôi riết Bạn cũng nhiễm tính thuyết khách trong máu mất rồi !!!)
– Học nail ? Ờ hay đó . Hồi mới qua Mỹ , tui chuyên môn được thuê làm người mẩu cho thiên hạ thi nail , nhiều khi bị họ cắt đứt tay chảy máu mà hỗng dám nhúc nhích , sợ giám khảo đánh rớt họ tội nghiệp …Nhưng tui sợ máu lắm , chắc hỗng làm được đâu !
Bạn cười , la :
-Gì mà máu với me ??? Lâu lâu mới bị tai nạn nghề nhiệp chút xíu vậy mà … Nhưng lỡ bị thì xịt chút thuốc cầm máu là OK …mà bây giờ thi cũng dễ hơn nhiều , trên mấy bàn tay giả…Ai thi cũng đậu… Xui thiệt xui mới rớt ( cũng may bạn là người uốn lưỡi bảy lần mới giữ lại được câu : Ngu thiệt ngu mới rớt !!! chứ không thì tình bạn trước sau cũng tan tành theo mây khói !!!)
Chờ tôi thấm những lời đường mật vào đầu xong , bạn dụ dỗ tiếp :
-Tui nghĩ thông minh đỉnh ngộ như bạn thì đậu là cái chắc ,bạn lấy bằng xong về làm tiệm tui không ai dám ăn hiếp hết …tiệm tui thợ dễ thương , lịch sự , khách mỹ trắng sạch sẽ , típ nhiều tiền…
Nghe bạn xúi và vẻ ra một tương lai sáng lạn có nhiều tiền , tôi hoan hỉ gật đầu và ghi tên đi học. Mà kể cũng kỳ lạ thật , số tôi sao lận đận và khác người … Cái gì mọi người cho là khá khó tôi thấy dễ ợt . Cái gì mọi người cho là dễ ợt tôi lại nuốt hoài không trôi …
Ngày tôi đi thi nail là một ngày đất trời phẫn nộ điều gì không biết mà mưa như trút nước…sấm chớp rầm rầm …khói sương mờ mịt…gió cuồng loạn đuổi nhau để các thứ xe trên freeway nhích từng bước một … tôi đi lạc 3 lần mới tìm đúng chỗ thi… Cũng may nhiều người cùng cảnh ngộ nên giờ thi được du di cho từng người !!!
Bạn trấn an :
– Không sao , ra khỏi nhà mà mưa to là điềm đại cát !
Đại cát đâu chưa thấy , tôi đã bị sổ mũi và ho khúc khắc như con gà nuốt nhằm sợi dây thun rồi !
Dĩ nhiên tôi rớt , tôi biết trước điều đó vào lúc 1 giờ trưa trước khi kết quả được thông báo vào lúc 4 giờ chiều …
Tôi nghĩ :” Mình muôn đời không có duyên với những nghề nghiệp RẤT NHIỀU TIỀN như bạn . “
Bạn hỏi , hơi tức giận :
-Lý thuyết rớt tui còn chấp nhận được vì cái bản dịch của bài thi trắc nghiệm rất điên khùng mà những người trí thức cỡ như bạn ( tôi liếc chừng coi thử bạn có mỉa mai xách mé gì tôi không , nhưng bạn rất thản nhiên bình phẩm tiếp với một niềm thất vọng khôn nguôi ) càng suy nghĩ , càng hỏi tại sao tại sao thì lại càng không hiểu nó muốn cái gì … Nhưng còn thực hành thì quá là đơn giản , một con người tài hoa như bạn ( tôi lại lén nhìn coi thử bạn có ý gì dè bỉu hay chê bai gì không , nhưng bạn vẫn buông giọng đều đều với nhiều buồn thương tội nghiệp làm tôi muốn khóc .) tui đã nghĩ rằng bạn qua truông dễ ợt thôi mà … Sao kỳ lạ vậy chứ ???
Tôi không dám kể cho bạn ( và mọi người ) là : Tôi cho một cô bé Colorado mượn HẦU NHƯ gần hết đồ nghề khi cô bé khóc hu hu vì đã để quên một mớ trên taxis mà lúc vào phòng thi mới nhớ vì tìm không thấy !!!Chữ Colorado làm tôi nhớ anh Đoàn Dũng , anh đã dẫn tôi đi vượt biển nhiều lần mà không lọt , anh cũng là người giúp tôi vươt qua những khó khăn của tuổi ấu thời …Bởi vậy tôi động lòng trắc ẩn…thấy con bé sao giống mình quá , cũng hời hợt , cũng vô tâm , cũng lơ đãng quên trước quên sau… Tôi và nó cùng hồi hộp chờ kết quả , nó đậu , tôi rớt ( mà tôi còn mừng hơn tôi đậu , nói không ai tin , nhưng sự thật là như vậy .) Đâu có sao , tôi là dân CALI , tôi có thể đi thi 2,3 lần mà chẳng hề hấn gì , còn nó phải đi từ xa xôi muôn dặm tới đây…
Nhưng dù sao tôi cũng cũng canh cánh bên lòng một mặc cảm tội lỗi và cũng hơi quê khi có ai quan tâm hỏi kết quả thi cử ra sao ! ( may thay , ai cũng sợ tôi buồn nên nháy nhó dặn nhau đừng hỏi !!!)
Rồi việc gì đến sẽ đến …Tôi cũng kiếm được cái bằng nail sau vài lần ứng thí. Bạn là người vui nhất , rốt cuộc bạn cũng nói sự thật của lòng mình : “ A ha , kể từ hôm nay . bạn chính thức làm manager cho tui, tui có quyền tự do bay nhảy… hai chục năm nay tui chưa hề biết thế nào là chiều thứ bảy !”. Tôi cũng là một người biết điều hiếm có ,tôi giúp bạn hết lòng , hết sức… chỉ có điều tôi không rành rẽ gì để nói chuyện với khách về những kiến thức chuyên môn mà một manager cần phải biết… Lại học , học tiếp …tiếng Anh , tiếng Pháp , tiếng Mễ , tiếng Nhật… mỗi ngôn ngữ độ 10 câu làm vốn…Ai nói câu : Học , Học nữa , Học mãi…đúng là người ấy đã từng ở trong hoàn cảnh bi đát như tôi…
Bạn nói , làm cho bạn không ai dám ăn hiếp , nhất là khi bạn đã giao cho tôi chức vụ quan trọng thứ nhì chỉ sau bạn mà thôi … nhưng thật ra đâu phải vậy …Mấy nhóc thợ ăn hiếp tôi kinh khủng …Khách đông , bọn nó làm xong quăng qua bắt tôi sơn và vẽ… Chúa ơi , bọn nó lẫn khách hàng nghe bạn tôi ca tôi là một ĐẠI –(HỌA) – SĨ nên hoàn toàn tin tưởng ở tài nghệ còn tiềm ẩn của tôi !
Có khách khó tính , thắc mắc :
– What’s this ?
Tôi giải thích càng bí ẩn , càng khó hiểu chừng nào , khách hàng càng khoái chí . ( Cũng có khi tổ trác , tôi phải chùi đi để vẽ lại những bông ,những hoa ,những da báo, chấm bi tùy theo yêu cầu quê mùa lúa lác của khách !!! những lúc vậy , bọn nhóc thợ phá lên cười …)
Tôi nghĩ : “Số phận đã an bài để mình tuy không có nhiều tiền lắm như lời bạn nói nhưng an phận , và vui… “
Cho tới một ngày , khi vừa đứng dậy mở tủ mỹ phẩm để tư vấn và dụ dỗ một ông khách sộp đến mua một gift card tặng vợ thì tôi thấy choáng váng và ngã chúi vào tay ông ta … Bọn nhóc thợ sau đó cứ chọc :” Cô khéo lựa chỗ êm ái để xỉu !” Không , tôi đâu có lựa chọn gì , tôi ngã xuống , và ông khách đứng trước mặt lật đật đỡ lấy tôi thôi ! Chỉ có điều ổng độ 300 pounds nên bọn nhóc thấy êm chớ tôi thì lúc đó chẳng biết gì nữa … Xe 911 hú còi ầm ỉ còn hơn hộ tống các VIP trực chỉ LAC –USC
Vậy là một quá trình xét nghiệm máu dài dài không dứt , bạn sốt ruột khi thấy chẳng ai nói tôi bị cái quái gì mà cứ nằm dài hết thử máu lại chuyền máu . Ban đầu bạn còn đùa :” chừa lại để tui còn làm được vài dĩa tiết canh” … sau rò rỉ thông tin, bạn khóc : “Tui hại bạn rồi . bịnh của bạn tránh tiếp xúc các hóa chất mà tui lại xúi bạn theo ngành nail .”
Tôi bị một dạng ung thư vì tiểu cầu quá nhiều trong máu . Bác sĩ nghiêm trọng phán : “ H. 562 . Trên 500 đã là rất nguy hiểm rồi “… Đáng lẽ phải đi đếm tiểu cầu sớm , nhưng xét nghiệm này rất đắt , một thường dân như tôi không bảo hiểm nào chịu chi … ( nhưng từ khi vào Kaiser Center thì tôi chẳng quan tâm ai phải trả tiền nữa .)
Các cô thợ tới thăm, khóc : “Bọn con nhớ cô , nhất là những khi lấy đất trong khóe của khách , không dám bỏ lên chân của họ nữa , cô la !”
Ban đầu tôi shock dữ lắm , nhưng dần dà bình tâm. Tử vi nói tôi sống tới 70 tuổi lận mà. Sống chi dai dữ vậy trời ??? Tôi đâu muốn già , tóc bạc , da nhăn nheo , xấu ình xấu ỉnh… Tôi đã chẳng muốn chết cách đây mấy chục năm rồi đó sao ??? Sinh , lão , bệnh tử ai chẳng phải trải qua việc gì đâu phải sợ ???
Ông xã tôi , trước là Kỹ Sư , nay là Cư Sĩ , rất thiền : “ Đúng là mẹ con Tu Hú . Có số hưởng… không cần làm gì cũng có người nuôi !” Tội , ổng lại nai lưng ra nuôi tôi mà không hề hé môi nói một lời than vãn !
Đoạn trường ai có qua cầu mới hay ! Tôi không thể chôn chân trong 4 bức tường dù nhà mình hay bệnh viện . Tôi không cam tâm bỏ hết những công lao dùi mài đèn sách vào xó bếp . Bịnh của tôi chỉ tránh tiếp xúc với hóa chất chứ đâu cấm tránh tiếp xúc với con người . ( mặc dù những lúc vào bệnh viện , tôi phải ở một nơi đặc biệt vô trùng qua 2 lần kính .)
Tôi – đôi khi – thật là dễ vỡ .
Tôi nói với bác sĩ : “ I want to work continue.”
Bác sĩ cười :” Of course… without over work !”
Việc , có sẵn , chẳng ai muốn làm…TA cho nhóm trẻ khuyết tật của bệnh viện… Bạn nhăn nhó : “ có gì để nhập viện cho nhanh …đỡ kêu xe cấp cứu “ và những người thân thì ngao ngán : “Ma đưa lối , quỷ dẫn đường / chỉ tìm những chốn đoạn trường mà đi …”
Không ai thấy gì trong các đôi mắt vô hồn mà đầy buồn thương vô hạn ấy sao ?
Không ai thấy gì trong các nụ cười lệch lạc mà ấm áp vô cùng ấy sao ?
Không ai thấy gì trong các tâm hồn sâu thẳm mà cô đơn cùng tận ấy sao ?
Hay có thấy , chỉ để buông một tiếng thở dài : Tội . Rồi quên ?
Tôi xoa lên những vết cắn trên tay , trên vai mình , những vết cắn vì yêu thương nhưng đôi khi đau điếng cần phải đi chích thuốc. Tôi luôn mặc áo dài tay để che dấu những vết tích ấy để những người thân không nhìn thấy
Đêm đêm , tôi đi qua những giường ngủ của các bé con… Senata ôm chặt vào lòng gấu Misa xám nhạt , Sophia co người như con tôm hai tay ôm lấy chân mình , May nằm sấp úp mặt vào chiếc gối , May là con bé hay cắn tôi nhiều nhất , bé thường choàng tay qua lưng tôi, dụi mặt vào vai tôi và nhay nhay như chú chó con ngứa răng… Nếu tôi hất ra , dõng dạc : “ Don’t touch me “ , bé sẽ giật mình hốt hoảng , đưa ngón tay vào miệng , tự gặm nhấm ngón tay mình và chìm vào cơn trầm cảm đến mấy ngày … vì thế tôi để cho bé cắn …
Và Lou , cô bé da đen có đôi mắt buồn …buồn thê thiết như …như gì nhỉ ???Tôi không so sánh nỗi …có lẽ buồn như đêm ngoài kia chỉ có tiếng nức nở của những vì sao !
Còn bạn , rất uyên thâm kiến thức , hoài nghi lễ độ nhìn tôi , phán :
– Quá bịnh !
Tôi cười ( đôi khi tôi khá hiền lành ):
-Bịnh gì vậy bạn ?
-Sadique , tìm hạnh phúc trong đau đớn !
Thôi mà bạn , tôi đã nếm dư thừa những trần gian lộn xộn rồi, đừng có ném thêm những hiện sinh , hiện đại, phân tâm học vân vân các thứ vào cuộc đời tôi nữa .
Đơn giản một chút đi , nếu bạn trông thấy một bé thơ đang buồn đau tuyệt vọng , lẽ nào bạn không xót xa ôm bé vào lòng để dỗ dành , an ủi ?

TÔN NỮ THU DUNG

PHỐ NÚI HOÀI MÂY BAY

truongdinhtuan

Em nào biết giẫm lên ngày bữa nọ
Là trăm năm vách đá cũng mòn đau
Anh chạy mỏi chưa qua sầu bóng núi
Dứt hồi chuông nghe thân cỏ nát nhàu

Cứ rực rỡ mà lên ngôi thánh nữ
Đọc kinh tình thuở trời đất ban sơ
Cứ niệm chú đánh rơi anh kiêu hãnh
Xuống tay người nghe chim chóc giảng thơ

Em nào biết em như sương vây phủ
Lũng thung xanh nằm cuồng nhớ nắng hồng
Khi xuống phố nhớ tô thêm chút phấn
Cho đời thôi lạnh nhạt suốt mùa đông

Cứ ngạo mạn cong cánh môi yêu nữ
Cho cá bỏ đường bơi khúc sông dài
Cho chim bỏ đường bay khúc bể rộng
Để phố núi anh hoài màu mây bay

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

CHỢT KHI NGOẢNH LẠI

nguyendangtrinh

như suối mới xa nguồn
vội cho mình là biển
như thuyền vừa tách bến
ngỡ suốt dòng êm trôi

ta hăm hở cuộc chơi
tưởng sân đời phẳng lặng
ngửa hai bàn tay trắng
mất tích bọt hư danh

thốt ngoảnh lại tìm mình
chẳng thấy đâu bờ bến
đời tòn teng lưới nhện
càng quẫy càng rối thêm

thèm quá vạt cỏ êm
đỡ lưng ta lỡ vận
thèm quá vòng tay mềm
sưởi đời ta lận đận…

nguyễn đăng trình

Ngưỡng mộ đã lâu, xin cho biết quý danh!

phamhoainhan

Trong truyện kiếm hiệp, các tay hảo hán giang hồ khi gặp nhau lần đầu thường khách sáo nói: Ngưỡng mộ đã lâu, hân hạnh được diện kiến.
Còn khi gặp nhau mà chưa biết tên, họ sẽ lịch sự hỏi: Xin các hạ cho biết quý danh!
Đúng bài vở là vậy, có những trang tuấn kiệt mới hành hiệp chốn giang hồ, thuộc bài như cháo, cho nên gặp người lạ là mở miệng nói trơn tru ngay: Ngưỡng mộ đã lâu, xin cho biết quý danh!
Câu này mới nghe qua cũng êm tai ra phết, nhưng nghĩ kỹ lại thì hơi bị… ngu, nếu không ngu thì hơi bị… đểu! Bởi vì tên còn chưa biết, lấy cái quái gì mà ngưỡng mộ!

Ở Facebook, chuyện tương tự như trên xảy ra như cơm bữa.
Chúng ta hãy đến với một gã có tên là Mộ Dung Phục để minh họa chuyện này nhé.
Mộ Dung Phục có một tài khoản trên Facebook. Hắn nghe mọi người nói rằng muốn thể hiện đẳng cấp cao thì phải có nhiều bạn, càng nhiều càng tốt. Cho nên Mộ Dung Phục quyết có thật nhiều bạn. Như chúng ta biết, muốn có thêm một người bạn trên Facebook phải qua 2 bước:
1.Ta mời người (hoặc người mời ta)
2.Người được mời chấp nhận lời mời của ta (hoặc ta chấp nhận lời mời của người).
Chờ người ta mời mình thì lâu lắm, nên Mộ Dung Phục chủ động mời (invite) bạn bè. Nhờ Facebook có cơ chế giới thiệu người để mời kết bạn, nên Mộ Dung Phục cứ bấm để mời lung tung, mỗi lần hàng trăm người. Hắn chả kịp xem mỗi người được mời ấy là ai, tại sao hắn phải mời kết bạn, miễn có thêm bạn là được!

Giờ chúng ta chuyển sang một nhân vật khác, cũng có tài khoản trên Facebook, đó là Kiều Phong. Kiều Phong đang nhởn nhơ lướt qua các thông tin trên Facebook thì thấy báo tin có một thằng mời mình kết bạn, tên nó là Mộ Dung Phục. Thiệt tình mà nói, Kiều Phong chả biết Mộ Dung Phục là thằng nào, mặt mũi tròn méo ra sao. Vô trang của Mộ Dung Phục để đọc thì có thể biết được đôi điều (nhưng biết nó nói thật hay nói dóc?), Kiều Phong chả mất thời giờ cho một tên vô danh tiểu tốt như vậy.
Thế nhưng click chấp nhận kết bạn thì có mất mát gì đâu? Lại tăng được số bạn bè thêm một người. Còn không chấp nhận, có khi nó lại nói mình chảnh. Thế là Kiều Phong click chấp nhận kết bạn với Mộ Dung Phục.
Vậy là chúng ta có 2 người kết bạn với nhau là Mộ Dung Phục và Kiều Phong. Dù là bạn nhưng chẳng ai biết ai thế nào cả.
Với những tình huống tương tự như vậy, ta có vô số Mộ Dung Phục và Kiều Phong tiếng là bạn bè của nhau nhưng quanh năm suốt tháng chẳng hề nói với nhau nửa lời. Chúng ta cũng có những người có danh sách bạn bè to như trái núi nhưng thực chất họ chẳng quen với bao nhiêu người trong số đó cả (thành thật mà nói, tui cũng vậy đó!).
Đến một lúc nào đó Mộ Dung Phục nói chuyện với Kiều Phong, thì câu đầu tiên sẽ là:
Kết bạn đã lâu, nhưng xin hỏi, mày là thằng nào vậy?
Thì có gì khác câu Ngưỡng mộ đã lâu, xin cho biết quý danh đâu!

À, sẵn đây xin nói thêm một chuyện: Khi bạn nói chuyện với Kiều Phong trên Facebook thì chưa chắc đó là Kiều Phong đâu nha! Ở Facebook tha hồ chọn nick, ai muốn lấy tên Kiều Phong chả được!

PHẠM HOÀI NHÂN

__________

QUI NHƠN…

vudinhhuy

Thành phố của anh
Con đường nào cũng đi về biển
Chẵng còn lối nào trốn được em
Con sóng cợt đùa xô rồi lại dạt
Đôi chân trần em thả bước Lọ Lem

Biển và em tham lam sông suối
Bao thác ghềnh lòng có an nhiên
Em ngọt mật,điêu ngoa anh biết
Sóng lại ùa lên ve vuốt muộn phiền

Đứng trước biển anh thấy mình thơ dại
Ngoái về em sương khói xa xôi
Ừ thì anh một đời nông nổi
Lỗi tại em và biển đấy thôi

Chiều phương Nam Lục bình ngan ngát tím
Anh lại cầm nhầm nỗi nhớ mầu xanh
Nụ cười thiên thần con sóng bủa quanh
Cánh tay nào lại choàng qua anh
là em…hay biển.

NGHỀ ĐI TU

dinhlamthanh

Văn hóa truyền thống dạy cho người Việt chúng ta kính trọng các bậc tu hành, vì những vị tu hành là những người đã dứt khoát trần tục, từ bỏ giàu sang danh vọng phú quý để tìm con đường tu thân, và từ đó, dẫn dắt người đời đến một cuộc sống thánh thiện, chân thiện mỹ…Sở dĩ chúng ta trọng những người tu hành vì những vị nầy đã trở thành những kẻ hơn người. Họ đã từ bỏ được ba cái tầm thường ‘Tham Sân Si’ của giới phàm tục. Như vậy, những ai một khi quyết định xa gia đình, dứt bỏ phú quý danh vọng để tự nguyện trở thành kẻ phục vụ chúng sinh, lấy đức bác ái, tinh thần từ bi hỷ xả làm lý tưởng để lo cho đời sống tâm linh con người, đồng thời chấp nhận làm kẻ thấp hèn trong xã hội cũng như quên mình để hiến dâng cho lý tưởng, thì đều được xã hội quý trọng. Người Việt chúng ta rất sùng đạo, đó là vấn đề rất tốt phía tôn giáo. Nhưng hành động trọng cha, kính thầy một cách quá đáng, có thể nói rằng đi đến lố bịch của một số con chiên, Phật tử đã làm hư các thầy các cha, đồng thời biến các vị tu hành trở thành Phật, thành Chúa, là thần thánh oai nghiêm và quyền uy vô lượng chứ không còn là những kẻ tu hành hèn mọn mà những vị nầy đã tâm nguyện dâng hiến để trọn đời phục vụ Phật tử, tín đồ cũng như con chiên!

Những hình ảnh chấp tay cúi đầu ‘con lạy thầy, con lạy cha’ làm cho các nhà tu hành quên hẳn vai trò một người tu hành để rồi những vị nầy tự ban cho mình cái quyền linh thiêng, đại diện cỏi trên ban phát ân huệ cho chúng sanh và bắt người phàm tục phục dịch cho mình. Hình ảnh và thái độ của thầy cha ngày nay thường bị hư hỏng và đôi lúc trịch trượng bởi hai lý do. Trước hết là số người người sùng đạo có thái độ tôn trọng cha thầy một cách quá đáng: việc gì của thầy của cha làm đều tốt đều đẹp, lời thầy lời cha nói gì nghe cũng hay cũng phải. Thứ đến là một số tín đồ, giáo hữu cò mồi dựa vào tôn giáo để làm chính trị cũng như kinh doanh, họ bám vào thầy cha, nhà chùa, nhà thờ, theo sát thầy cha đánh trống thổi kèn, chấp tay lạy sống và khúm núm trình thưa như đang đứng trước mặt quan quyền vua chúa ngày xưa. Hành động nầy chẳng những đưa ‘cái tôi’ của thầy cha lên tận mây xanh, do đó, những cái tầm thường xấu xa trong lòng các vị tu hành đã không diệt được mà còn được thường xuyên bơm lên thì Tham Sân Si trong lòng các vị tu hành càng ngày càng lớn hơn những người phàm tục nữa! Như vậy tu hành đã không đạt được kết quả… mà một khi cái Tham Sân Si trong các vị tu hành thường xuyên bị dồn nén thì sẽ bộc phát dữ dội. Nên nhớ rằng, các nhà tu hành một khi đã đi lạc đường, thì cái Tham Sân Si sẽ quậy tới bến còn hơn những người phàm tục!!!

Cá nhân tôi là người trong cuộc và đã chứng kiến tận mắt hai trường hợp, từ đó lòng tôi mất đi rất nhiều kính trọng đối với một số vị tu hành:

1. Trong một cuộc biểu tình, tôi được giới thiệu với một vị linh mục còn trẻ hơn tôi. Sau câu chào hỏi thân mật xong thì vị linh mục quay mặt đi nơi khác, hình như có thái độ không muốn nói chuyện với tôi nữa vì tôi đã thẳng thắng kêu bằng cha và xưng tôi. Có lẽ chữ tôi trong cách xưng hô không thích hợp giữa một giáo dân với một vị linh mục nơi đông người đã làm giảm giá trị một vị tu hành nên vị nầy đã quay mặt đi giã vờ nói chuyện với những người chung quanh. Nếu tôi trịnh trọng gọi bằng cha thì phải xưng con như những người khác thì câu chuyện sẽ được tiếp tục trong tình thân mật! Tôi có thể gọi cha và xưng con trong nhà thờ, lúc xem lễ hay vào tòa xưng tội theo con người Kytô hữu của tôi. Nhưng ngoài đời, trong một buổi biểu tình chính trị, thì giữa hai người tu hành và giáo dân cũng đều là những người dân tỵ nạn Việt Nam. Tôi nghĩ rằng một người già trên 70 xưng con với một vị linh mục còn trẻ giữa nơi công cộng thì cũng khó nghe! Như vậy trong bộ áo màu đen quý trọng đang mặc trên linh mục nầy, cái sân si vẫn còn quá nặng mùi trần tục trong một vị tu hành.

2. Dịp cúng thất cho một người trong gia đình, nhằm buổi cơm chay, tôi có dịp phải đi ngang qua phòng ăn – nối liền từ chân cầu thang đến chánh điện – trong lúc các vị sư đang dùng bữa. Chuyện đập vào mắt tôi, vị trụ trì ngồi đầu bàn, sau khi ăn hết chén cơm vị nầy ngồi yên, không quay lại, đưa cái chén ra phía sau… thì một Phật tử chấp tay vái lạy ba cái, cúi mình xuống và đưa hai tay lên khỏi đầu đở lấy cái chén, lấy cơm xong lại cung kính dâng lên vị trụ trì như lúc đầu… trong lúc tô cơm đang nằm ngay trước mặt và trong tầm tay của vị trụ trì! Phía bên kia, một Phật tử cầm quạt đang phe phẩy để cho thầy dùng cơm mặc dù Paris lúc đó đang mát trời! Tôi thấy vị trụ trì nầy đã quên hẳn mình là kẻ tu hành mà có thái độ trịch trượng như một vị vua chúa ngày trước.

Trở về với đề tài, nhiều người hỏi tôi thời đại nầy làm nghề gì sướng nhất, tôi có thể trả lời tức khắc không cần đắn đo suy nghĩ rằng: ‘Nghề Đi Tu’! Một nghề không đòi hỏi vốn kiến thức, không cần đầu tư tài chánh mà chỉ cần thuộc vài ba kinh – như loại tu hành quốc doanh – là có thể hành nghề một cách dễ dàng. Khi hành đạo, không cần làm việc, nhưng tài sản đất đai, nhà cửa, xe cộ, tiền bạc do con chiên thiện nam tín nữ cung hiến cũng quá dư thừa cho phép những vị nầy ăn uống no say, vợ con đầy đủ và nếu muốn thì tình nhân cũng sẵn sàng có ngay! Nhà cửa được giảm hoặc miễn thuế, ăn khỏi tốn tiền, có người hầu hạ, có kẻ làm bếp dâng lên tận miệng. Có vị còn biến từ nhà ở cho đến nơi thờ phương thành cơ sở kinh doanh với giá bán cắt cổ từ cuốn sách cho đến gói thực phẩm. Tất cả hoạt động kinh tế đều theo hình thức chui và chỉ thu tiền mặt. Các lễ lộc phục vụ tôn giáo không có tình trạng miễn phí hoặc giảm giá cho nhà nghèo mà phải tuân theo theo từng bậc giá cả khác nhau. Cước phí xin lễ, cầu nguyện đối với các vị tu hành người nước ngoài hoàn toàn do tín hữu tự nguyện không bắt buộc theo một hình thức khuôn mẫu nào. Tôi chứng kiến một cha người Pháp từ đã chối số tiền lớn do một tín hữu người Việt Nam đến nhà thờ Tây xin lễ bình an cho gia đình. Chẳng những thế, nhà thờ còn làm hóa đơn chính thức để ghi vào sổ của nhà thờ. Nhưng trái lại, trong một dịp gặp một cha người Việt Nam để xin lễ, vị linh mục nầy cho giá đàng hoàng và tỏ vẻ không hài lòng khi tôi đề cập đến giá cả của nhà thờ !

Từ chỗ nầy người ta xem các vị tu hành từ trong nước ra đến hải ngoại hành nghề tôn giáo với giá cả cắt cổ tín hữu và Phật tử một cách vô tội vạ. Riêng việc việc tang chế, giá cả được ấn định bao nhiêu tiền cho cha thầy đến tư gia, đến nhà xác để tụng niệm. Bao nhiêu tiền để tổ chức theo hình thức lớn, trung bình, nhỏ đối với một lễ tiễn đưa người quá cố, bao nhiêu tiền để mang cốt tro về chùa, nhà thờ… và bao nhiêu tiền theo đẳng cấp giàu sang hay bình dân để thuê một cái hộc để đựng hủ cốt người chết! Tiền nhiều thì nhà chùa nhà thờ tổ chức lớn, với nhiều cha nhiều thầy làm lễ. Nhiều tiền thì tổ chức lễ riêng rẽ một cách trang trọng vào cuối tuần. Ít tiền thì tổ chức cầu siêu tập thể và vào những ngày giờ làm việc. Chính các thầy các cha đòi hỏi giá cả để tổ chức những buổi lễ đình đám cho hôn nhân, cầu siêu, án táng, đưa hài cốt về chùa, về nhà thờ. Những tiền lệ nầy đã tập cho tín đố Phật tử những tính xấu, xem thường việc linh thiêng tôn giáo đồng thời tạo cho những gia đình nghèo, thiếu phương tiện bị mặc cảm và đau lòng mỗi khi có người thân vừa nằm xuống.

Chắc tất cả mọi người đều công nhận rằng nghề đi tu chẳng những là một nghề ấm thân cho kẻ tu hành mà còn giúp họ trở thành triệu phú một sớm một chiều. Chẳng mất một giọt mồ hôi, suốt đời không đóng thuế, nhà cửa được giảm tiền điện nước lại còn hưởng trợ cấp đặc biệt của xã hội. Cuộc đời tu hành thật đáng giá ngàn vàng, chỉ một sáng một chiều trở thành triệu phú, trở nên kẻ ăn trên ngồi trước và được trọng vọng nhất trong thiên hạ: Nhà cao cửa rộng, đi Mercedec, BMW… có tài xế, ngày ăn no, đêm ngủ với vợ, ngày thì đệ tử tự nguyện (!), thời gian rổi rảnh thì đếm bạc giấy rồi đem cất vào tủ sắt… Như vậy nghề tu hành thời nay của người Việt quả thật là tuyệt hảo và độc nhất vô nhị của thế giới tính từ thập niên cuối cùng của thế kỷ 20 đến nay. Nhà thờ nhà chùa đã biến thành cái chợ và hơn nữa các nơi nầy còn cạnh tranh tổ chức văn nghệ mừng Xuân, ca hát ăn uống… thì chắc Chúa và Phật cũng phải quay mặt trước tình trạng tu hành thời nay. Bây giờ giới trẻ ai cũng muốn đi tu, một nghề ngồi mát ăn bát vàng mà được thiên hạ đội lên đầu, chắp tay vái lạy thì còn gì quý hơn khi phải phí cuộc đời gần hai chục năm trong các nhà trường để rồi vác bằng chạy đôn chạy đáo kiếm việc làm sau khi tốt nghiệp.

Cái thiên đường ‘đỉnh cao trí tuệ’ và ‘cái nôi nhân loại’ của chế độ cộng sản đã đẻ ra nhiều nghề quái gở: Từ nghề ăn xin, mai mối, bịp bợm, nô lệ… đã nổi tiếng trên thế giới và bây giờ còn thêm nghề đi tu thật độc đáo vô cùng ‘hoành tráng’ không có một quốc gia nào bắt kịp… Chính cộng sản đã dàn dựng lên hình thức tu hành trưởng giả nầy từ ngay từ trong nước để chứng tỏ với thế giới rằng Việt Nam hòan toàn có tự do tôn giáo. Thật vậy, cần phải ghi nhận, trong nước đi đến đâu cũng gặp đầy dẫy nhà thờ, nhà chùa… là những khu vực nguy nga to lớn bên cạnh những ngôi nhà của con chiên, Phật tử vẫn còn nghèo nàn đói rách. Các thầy các cha thì đua nhau xin tiền để sửa sang cơ sở tôn giáo của mình càng lớn càng đẹp để tranh với chùa, nhà thờ bên cạnh!!! Đi đâu các vị tu hành cũng hân hạnh khoe rằng, ông nầy bà nọ là Phật tử hoặc con chiên nằm trong khuôn hội hay họ đạo dưới quyền! Các vị tu hành đâu có hay rằng dưới mắt Chúa và Phật những ông bà nầy là những tay ăn hối lộ, cướp của, giật vợ cướp chồng người ta, buôn bán cần sa, rửa tiền dơ mà các vị tu hành cứ đội lên đầu những người núp bóng tôn giáo cho mưu đồ chính trị, xem họ như một vinh hạnh của nhà chùa, nhà thờ. Các vị tu hành cứ giành nhau ôm chân các ông bà nầy và ca tụng hết mình… thì thật tội nghiệp cho Chúa và Phật quá! Việc tu hành không màng nghĩ đến, kinh kệ hằng ngày không quan tâm mà thầy cha chỉ chú trọng đến các hình thức phô trương bên ngoài. Đó là cái nghiệp tham sân si đang lấn át các đức tính bình dị, liêm khiết, vị tha, bác ái trong con người các vị tu hành hiện nay. Tình trạng thầy cha mượn Phật-Chúa để phục vụ cho cái tham sân si vô đáy cá nhân đang thịnh hành đầy dẫy từ trong nước ra đến hải ngoại!

Cộng sản đố kỵ tôn giáo nhưng chúng lại xây dựng một số giáo hội gọi là quốc doanh nhằm thu nạp những vị tu hành mà tâm vẫn còn nặng nợ trần gian đồng thời cộng sản còn ‘sản xuất’ ra một số sư đỏ, cha đỏ để phân hóa các giáo hội chính thống, đồng thời chia đôi khối giáo dân cũng như Phật tử làm nhiều phe phái nhằm phá hoại tôn giáo. Âm mưu của cộng sản là chúng tạo ra một lớp tu hành gồm thầy cha quốc doanh với tất cả những cái xấu xa hơn những người trần tục, không ngoài mục đích để cho giáo dân, Phật tử nhìn thấy tư cách các vị lãnh đạo tinh thần để rồi từ đó họ sẽ xa dần Chúa và Phật…

Trong nước chính cộng sản bỏ tiền xây dựng chùa, nhà thờ để đưa vào đó những cha thầy quốc doanh với hai mục đích. Một là chứng minh với thế giới rằng Việt Nam là nơi mà các tôn giáo đều được phát triển tối đa; và hai là, chùa nhà thờ là những cái ổ trú ẩn của những tên cộng sản đội lốt tôn giáo. Tình hình ở hải ngoai cũng vậy, chùa và nhà thờ mọc lên như nấm, nguy nga đồ sộ, nhưng thử tìm hiểu tiền ở đâu để các thầy cha vừa mua đất vừa xây những cơ sở tôn giáo vượt quá khả năng? Đồng ý rằng tiền của do tín đồ Phật tử đóng góp, nhưng đó chỉ là số nhỏ nhằm che đậy bên ngoài, phần tài chính quan trọng là do cộng sản cung cấp để thành lập những động ổ an toàn cho bọn cộng sản mặc áo nâu, áo đen từ trong nước ra trú ẩn.

Trong nước thì giáo gian Huỳnh công Minh, tổng thư ký tòa Tổng Giám Mục Sàigòn và cũng là ‘tổng tư lệnh’ giáo hội công giáo quốc doanh. Giáo gian nầy đang tận tình ‘điều khiển’ ngài Hồng Y Tổng Giám Mục ‘dính chàm’ Phạm Minh Mẫn. Do đó tín đồ không lạ gì khi ngài Hồng Y thi hành lệnh một cách tích cực, từ vụ Cờ Vàng cho đến ‘tống khứ’ Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đi Vatican chữa bệnh theo yêu cầu của cộng sản Hà Nội. Ngoài ra, linh mục nào muốn ăn ngon mặc đẹp, tiền bạc đầy túi, muốn được lấy vợ đẻ con chính thức công khai, muốn có nhà thờ to lớn và đông giáo dân (như Phan Khắc Từ) thì đến cúi mình trước mặt giáo gian Huỳnh Công Minh, ký giấy tờ cam kết rồi lãnh vài ba trăm triệu để xây nhà thờ và xây tổ ấm!

Trước năm 1957 tôi thường đến thăm và dùng cơm chay với nhiều vị Thượng Tọa trụ trì tại các chùa nhỏ (chùa nghèo) trong vùng Gia Định cũng như với những vị linh mục dòng Phanxicô hoặc dòng Vinh Sơn. Các vị nầy sống bình dị, mặc thô sơ, ăn uống thanh đạm. Khi tiếp xúc với những vị nầy tôi cảm nhận được Phật tính cũng như tinh thần Kytô thoát ra từ lời nói, cách cư xử đến cử chỉ và ánh mắt bao dung… Thâm tâm tôi lúc nào cũng quý trọng những vị chân tu nầy… Nhưng ngày nay, với chủ trương diệt tôn giáo, cộng sản đã sản xuất ra một số quốc doanh để mưu đồ phá hoại các tôn giáo chân chính và thành phần nầy hiện đang đầy dẫy từ trong nước ra đến hải ngoại. Các chất bổ béo trong cơ thể các vị tu hành ngày nay quá dư thừa, thân hình các vị tu hành phì nộn và đa số mang bệnh nhà giàu (tiểu đường, cao huyết áp…) vì các cha cai quản họ đạo được con chiên mời dùng bữa luân phiên từ nhà nầy qua nhà khác. Các thầy thì được Phật tử làm các món chay dưới dạng tôm rim, cá chiên, cua lột, thịt kho tàu… giúp cho các thầy tự đánh lừa cả thị, xúc, vị giác của mình để được ngon miệng. Như vậy cái si vẫn còn quá lớn, làm sao cho trọn kiếp tu!!!

Xin kết thúc bài viết: Chống cộng sản thì phải chú tâm đến vấn đề tôn giáo vận. Địch đã gài sẵn cha thầy quốc doanh vào nhà thờ, vào chùa… nếu chúng ta vô tình hay thiển cận, vẫn tôn vinh, nuôi dưỡng và đùm bọc thành phần nầy thì Phật tử con chiên đã tự chính mình ra tay diệt tôn giáo của mình.

ĐINH LÂM THANH

BẮT ĐỀN BIỂN

trandzalu

Bắt đền biển đó biết không
Khi không lại giấu em trong đáy chiều?
Sóng cuồn cuộn hết niềm yêu
Để tôi ngơ ngác, cát liêu xiêu bờ…

Bắt đền biển, bắt đền thơ
Ngày phai,tháng lụn tôi chờ mối ai ?
Ngọc-Trai-Em mất dấu hoài
Để tôi lặn lội giữa mài miệt đau…

Bắt đền biển mặn chiêm bao
Gừng-Cay-Tôi thả mộng sầu… chơ vơ
Nụ cười em biết bao giờ
Cho tôi vớt trọn hương xưa ..ngọt đầm ?

Bắt đền biển quá mông lung
Tìm em.. tôi , sợi dây thừng sao đo?
Tàn đêm nhớ vật, thương vờ
Mưa hun sóng lượn , gió ngờ vực qua…

Biển ơi ! Trả lại người ta
Để tôi còn cõng em qua cuộc tình
Một mai hồng thủy rập rình
Cũng cam tâm chịu có mình, có ta…

TRẦN DZẠ LỮ

Biền biệt

nguyendinhbon

Ngồi đây nhớ một mùa xanh đã cũ
Một dòng kinh một bờ bãi mơ màng
Những vườn trái đêm dậy thì thơm mọng
Và tóc dài tóc ngắn gió thênh thang…

Em thuở đó hình như mười bảy tuổi
Có ngày thay ba bốn bận áo màu
Hò hẹn cứ nước ròng nước lớn
Để một lần run rẩy nắm tay nhau…

Thời đất nước chìm trong u uất
Rồi em đi như biến mất giữa đời
Sáng hôm đó căn nhà em đóng cửa
Không bao giờ còn gặp lại tình ơi!

Đã mấy chục năm dài qua vội
Một chiều mưa ngồi nhớ chuyện ban đầu
Miền châu thổ vẫn là miền yêu dấu
Chỉ có người biền biệt biển xanh dâu!

NGUYỄN ĐÌNH BỔN