TAM QUỐC CHÍ NGOẠI TRUYỆN

Du Ngã
_____________

tamquocchiimages

Ngày xưa, ba anh em Lưu, Quan, Trương kết nghĩa với nhau.

Lưu nghèo làm nghề đan chiếu bện giày, Quan bán đậu hũ, Trương bán rượu. Lâu lâu, ba anh em rủ nhau thù tạc, có gì nhậu nấy, thường là nhậu đậu hũ chiên với rượu. Thi thoảng, Trương cũng mang đến miếng thịt, bữa đó tiệc xôm tụ hơn, rất là hỉ hả. Lưu nghèo, ít góp gì, nhưng vai đại ca, nghiễm nhiên là chủ xị.

Nhậu hoài, riết chặp cũng sinh chuyện. Bắt đầu từ Trương, em út, tính tình nóng nảy, bộp chộp, thấy bữa nhậu nào mình cũng hao rượu quá, bịnh kẹt xỉ cũng nổi lên âm âm trong lòng. Thời đó, uống rượu bằng bát, rượu đựng trong vò đất, mà chàng nào cũng hay rượu, hay quá cho nên hơi bị hao, có bữa lổm ngổm quanh bàn nhậu hơn cả chục vò.

Trương bàn với Quan: Lâu nay đại ca ỷ lớn, bữa nhậu nào cũng xách cái mình không đến uống, chẳng đóng góp gì, hai anh em mình bị thế hơi hẹp! Quan vốn khẳng khái, nạt tràn: Chú cứ tào lao, có đại ca thì bữa nhậu thêm vui, tiếc gì chút mồi chút rượu!

Trương cứ nhằn nhì mãi, Quan cũng xiêu lòng: Ý chú thế nào Tiếp tục đọc

O HUẾ

Sen hồ Tịnh
tương tư hoài
Yếm đào O mặc
thuở dài tay ngoan
Anh về
thương Huế trăm năm
Khuya Thành Nội
khuyết vầng trăng cung đình
O ơi !
Đừng để phai tình
Có đi đừng để
Ngự Bình tiễn đưa
Đau lòng hai tiếng
dạ thưa
Dốc Nam Giao
tím chiều mưa buổi nào
Sông Hương
Kiều thả mấy câu
Bùa yêu ai đốt
bỏ vào tim ni
Mê người
mê đến cuồng si
Nửa đời phiêu bạt
chia ly nửa đời
Yếm đào
O cởi khi mô ?
Nụ hôn trên ngực
chưa mờ dấu răng
Bầu cau non mới
nhú mầm
Ngẩn ngơ hồn phách
đêm nằm tỉnh – mơ
Anh về
thương Huế nên thơ
Tràng Tiền gẫy nhịp
nên O lấy chồng
Hồn nhiên khoe
chiếc lưng trần
Yếm đào xưa mặc
trắng ngần thịt da
Ngày O
đẹp tuổi mười ba

Linh Phương
Huế ,11/03/2009

Ở LẠI BÊN ĐỜI

Em đi để nhớ tìm ở lại
Trong nắng buồn đưa chút gió chiều
Sầu đem chia nửa ai có nhận
Đường về đỡ lạnh biết bao nhiêu

Em đi để mắt cay sè… khóc
Tay ai nõn mượt ngó sen hồng
Thèm nắm được nhau thêm chút nữa
Để còn giữ lại nét mi cong

Em đi để lại con đường cũ
Hằn dấu xe tình xưa chở nhau
Vai ôm, ngực sát và hơi ấm
Quấn cả đời tôi ngọn tóc nào

Em đi để lại sương về phố
Dập duềnh nỗi nhớ ngõ nhà xưa
Muối mặn gừng cay, tôi vẫn biết…
Nhưng đâu ngăn được gió giang hồ

Em đi để lại đời tịch lặng
Dở mưa, dở nắng, lại dở người
Lằng nhằng lưới nhện đang giăng mắc
Tơ tình chỉ buộc được mình tôi

Trần Văn Nghĩa
Phan Rang 03/01/2013

TÂM SỰ MỘT CÔ GÁI BẤT HẠNH

Đinh Tấn Khương
______________

i-miss-you-tong-hop-06-kenh14-ca2d9

Lúc còn bé, nếu có ai hỏi tôi sợ gì nhất thì chắc chắn câu trả lời sẽ là: “ông y tá già ở cuối làng là người mà tôi sợ nhất”.

Tôi còn nhớ những tháng ngày ấy, tôi hay phát bệnh mỗi lúc trở trời. Mẹ tôi thường rước ông y tá già về nhà trị bệnh. Tôi không hiểu tại làm sao mà bệnh gì thì ông cũng chích.

Quả thật tôi không sợ ông, mà tôi lại sợ cái ống chích ở đầu có gắn một cây kim thật nhọn. Ông thường cầm đưa cao ngang tầm mắt rồi dùng ngón tay trỏ búng búng mấy cái trước khi chích, như thể hăm dọa tôi.

Lần nào cũng vậy, thấy ông đến là tôi vừa khóc vừa chạy trốn. Nhưng mẹ tôi đã nhanh tay kéo giữ tôi lại với ông. Tiếng nói của ông rất ấm và với những cử chỉ thật dịu dàng, nhưng mấy điều ấy không đủ sức thuyết phục những đứa trẻ như tôi. Vì tôi biết, trong cái xách tay mà ông mang theo chắc chắn sẽ có cái ống chích bằng thủy tinh và mấy cây kim được đựng trong cái hộp bằng thiết có nắp đậy.

Mẹ tôi cũng như những người sống trong cái làng quê đó, thường ca tụng ông là một người rất tốt. Nghe kể, có những người trở  bệnh đột ngột hay mắc phải những chứng bệnh kinh niên mà không chạy kịp tiền, ông đều cho họ nợ Tiếp tục đọc

BƯỚC XUÂN

Không gian xanh đến vô cùng
Xanh và trong tưởng như không có gì
Nhưng tôi vẫn lắng tai nghe
Và hình dung có ai về rất xa

Đong đưa tay hái cành hoa
Hoa thời gian tặng tôi và mùa xuân
Mùa xuân của những dòng sông
Mà tôi là ngọn sóng bồng bềnh trôi

NGUYỄN NHƯ MÂY
Phan thiết

CƠN BÃO ĐÊM

Cơn bão đi qua thành phố

Vọng âm gió

Lạnh và buồn

Chiếc lá chao đảo trong đêm

Thì thầm lời hấp hối

Cơn bão đi qua căn phòng

Trống trãi

Tan hoang

Tiếng chân ai xuống thềm

Một tối

Bàn ghế lặng im

Chiếc đèn ngủ lặng im

Chồng sách cũ lặng im

Đôi mắt mèo tròn xoe

Bối rối

Chỉ tiếc

Anh không là dáng núi

Che chắn từng cơn bão điên

Chỉ tiếc

Anh không là bóng tối

Ru em từng đêm… từng đêm…

Tôn Nữ Thu Dung

Chị Yến

Trần Thị Nguyệt Mai

________________

ch-nny-tht-dc

Từ trái: Cúc Hoa, Nguyễn Ngọc Yến, Trần Hoài Thư, Đinh Cường (Nguồn: Blog Pham Cao Hoàng)

Trong tháng 12 tôi thật bận rộn sau một chuyến đi xa trở về. Anh Trần Hoài Thư cho biết Thư Quán Bản Thảo 55 có chủ đề “Nhà văn Dương Nghiễm Mậu” sẽ phát hành tháng 1-2013 với phụ bản “Địa ngục có thật”, một bút ký của ông viết về Tết Mậu Thân, mà anh đã cùng với chị Yến đi lên Đại học Yale sưu tập (vì gần nhà anh chị hơn Đại học Cornell). Anh chị đi lần thứ nhất, phải đóng $35 làm thẻ thư viện chỉ có giá trị trong một tuần lễ (chuyện tiền nong này, đại học Cornell không bao giờ đòi hỏi). Tuy nhiên, dù anh đã đứng trước kệ sách tìm hoài tìm mãi nhưng vẫn không thấy. Hỏi thì được biết cuốn sách đã có người mượn và chưa hoàn trả. Anh buồn bã ra về. Anh đã nản chí, đã nghĩ là sẽ ra báo nhưng không làm phụ bản nữa. Nhưng hai ngày sau khi nhận được email của Yale cho hay sách đã về tới thư viện và yêu cầu anh tới nhận sách trong vòng 10 ngày, thì chính chị Yến là người đã động viên, đã khuyến khích anh thực hiện ý định của mình. Để anh chị lại lên đường thêm một lần nữa. Nói như vậy, để bạn thấy rằng, đằng sau anh Trần Hoài Thư luôn luôn có người vợ, người cộng sự đã đồng hành với anh trên mỗi bước đường, mỗi dự án. Sẽ không bao giờ có cả ngàn, cả chục ngàn trang sách sưu tầm văn thơ miền Nam thời chiến nếu không có chị Yến tiếp tay ủng hộ với anh Trần Hoài Thư để thực hiện những dự án đồ sộ ấy. Như anh Phạm Cao Hoàng đã ghi lại trên trang blog của anh Tiếp tục đọc

NĂM RẮN

Mười hai con giáp lại trườn ra
Bò sát vào hang lúc đến nhà
Rắn lục chờ đêm khều nguyệt khuyết
Hổ mang theo suối đuổi thiên nga
Phóng mình hút gió giơ nanh cọp
Thè lưỡi ra oai uốn cựa gà
Chớ vẽ thêm chân trên vảy đỏ
Để năm Quý Tỵ được tăng gia.

Bạch Ngọc Phước

NHỚ PHỐ HOA VÀNG

Góc phố hoa vàng
Cất giùm ta nhé
Dấu ngày lang thang
Tiếng cười nức nẻ
Những khuya muộn màng

Góc phố hoa vàng
Mấy độ thu sang
Chân sáo rộn ràng
Đưa người đến lớp

Góc phố hoa vàng
Rơi đầy lá đỏ
Nhặt chiếc lá bàng
Ép vào trang vở…

Góc phố hoa vàng
Lạnh tràn ngõ nhỏ
Từng nắm bắp rang
Trong tay ấp ủ…

Góc phố hoa vàng
Thơ ngây khép cửa
Khoác áo xuân hồng
Hương mai nở rộ

Góc phố hoa vàng
Mười năm trở lại
Có kẻ qui hàng
Nghêu ngao ca hát:
Ta về góc phố hoa vàng
Chúc hoa rực rỡ xênh xang nói cười
Phố ai kẻ đón người mời
Ngõ ta hoang vắng ta mời bóng ta

VÕ DUY CHUNG
PHAN RANG 2006

CHUYỆN TÌNH MIỀN CAO NGUYÊN

Phan Chuẩn
_______________

Di Linh, photo Tam Dao

Di Linh, photo Tam Dao

Mệt nhoài với cây củi cồng kềnh vác trên vai, Phát cố gượng sức mình bước lên những bậc cấp cuối đoạn dốc cao, trở về nhà sau một ngày làm rẫy mệt nhọc ở thung lũng rừng già, vùng cao nguyên tỉnh Lâm Đồng. Tuy phải đi qua những quãng đường dày đặc cây cối và cỏ dại phủ kín hơn 7 cây số, bụng cồn cào đói lã, nhưng trong lòng vẫn dâng lên một niềm vui rộn ràng khó tả, bồn chồn mong đợi. Một chút nữa đây, Phát sẽ nhìn gặp được Phương, người con gái đầu đời đang đem lại cho Phát niềm hạnh phúc vô biên, khỏa lấp những tháng ngày lầm than cơ cực nối tiếp tương lai mịt mù tăm tối.

Mỗi buổi chiều khi ánh hoàng hôn sắp tắt, Phát lại rảo bước qua mảnh vườn của nhà Phương, con tim bỗng đập mạnh, nôn nao ngóng đợi người con gái mình thầm yêu . Bên hàng rào cây dâm bụt, Phương vóc dáng thon gọn mảnh mai trong chiếc áo vải đơn sơ vùng nông thôn, nước da trắng nỏn nà xứ lạnh mù sương cao nguyên, khuôn mặt dịu dàng khả ái, mắt bồ câu trong sáng dịu dàng, đứng quay nước bên thành giếng nhỏ, nở nụ cười tươi thắm đón chào Phát.

“Anh Phát, sao anh về tối vậy, hở anh?” Phương cất tiếng hỏi Tiếp tục đọc