HUẾ NGÀY MỚI LỚN

Tôn Nữ Thu Dung

_____________

Hue Imperial City, Nicole Young

Hue Imperial City, Nicole Young

Huế của tôi buồn lắm, một thành phố buồn nhất hành tinh, những ngày mưa bão kéo dài cả tháng úng trời úng đất không nói làm gì sao vẫn buồn cả những ngày nắng hạ chói chang và phượng đỏ rực rỡ như màu môi thiếu phụ. Thành phố lúc nào như cũng đắm chìm trong hồi ức vàng son  và trong quá khứ nhạt nhòa rêu phủ.

…Nhưng bây giờ là mùa xuân, những hoa cúc Đại Đóa nở vàng rực trong vườn ông ngoại, Vân Anh nói:

– Vân Anh thích màu vàng dễ sợ.

Tôi cười:

– Đó là màu bội bạc.

Vân Anh mím môi để lộ hai hạt gạo lún sâu hai bên khóe miệng:

– Ai nói? Màu vàng thật sự là màu cô độc kiêu sa nên dễ bị hiểu lầm là bội bạc.

Bao giờ tôi cũng chịu thua Vân Anh để được nhìn nụ cười cô rạng rỡ Tiếp tục đọc

VỀ VỚI MÙA HOA ĐỢI

Khi tôi về nhìn lại nẻo đường xưa
Chợt thấy màu hoa tình cờ trong mắt
Chiều,những hoa móng tay vừa đỏ nụ
Tháng giêng vàng lên mướt những đọt măng

Ngày trở về cùng với chuyến xe qua
Tôi thấy mùa xuân trên từng cánh áo
Góc phố quen ấm lên lòng xa xứ
Bước chân nào để lại dấu mai sau

Mùi hương bưởi nao nao chiều giáp năm
Từ mái tóc em ngày xuân vừa gội
Tôi chợt có lòng thơm nơi vệt nắng
Mà bao năm xa vắng chỗ tôi ngồi

Em vẫn rẽ tóc xuống mùa xuân đợi
Để gió tháng giêng xanh mát trong đời
Xin em giữ cho tôi ngày tháng ấy
Vì cuộc đời ít có những niềm vui

Những nụ hoa rồi cũng vừa nở hết
Vườn ngoài kia đang qua bóng giao thừa
Trên hai tay tôi chút mùa chợt lạnh
Thổi qua lòng ngọn gió bấc ngày xưa

MAI VIỆT
Phan thiết

SƯƠNG KHÓI ĐA MI

Bỏ biển lên non dăm bạn hữu
Rung đùi tán dóc chuyện nhân sinh
Mắt bạn đượm nồng như chất rượu
Ngây ngất trong ta một chữ tình

Dăm đứa tuổi cùng tri thiên mệnh
Đa Mi sương khói mộng vờn quanh
Chợt dấy nỗi sầu như biển lớn
Tóc chớm sang thu mới hiểu mình

Đa Mi sương khói giăng mờ tỏ
Gái núi thong dong bước nõn nà
Có gã chồn chân bên đường nhỏ
Muốn làm ngọn cỏ đẫm sương sa

Làm trăng lạnh đầu non hiu quạnh
Ngọn gió rong chơi đỉnh mây ngàn
Quên chuyện áo cơm,tình ấm lạnh
Chống gậy tìm mai, thơ ngâm tràn

Đa Mi!Đa Mi! Chào Đa Mi!
Núi chập chùng mây ,mây đè núi
Bàng bạc sương giăng lưng chừng cây
Nỗi sầu ngun ngút như là khói

Đa Mi !Đa Mi! Em gái núi
Mắt buồn chất ngất bóng người đi
Rượu chưa say trăng chìm lưng cốc
Tình chưa chuếnh choáng đã biệt ly

HỒ VIỆT KHUÊ
Phan thiết 2012

Lu Xì

Lưu Thy

______

Luxi

Đưa con nhỏ lên máy bay xong, hai vợ chồng tôi mới lái xe về nhà. Từ phi trường về nhà không gần, đi đường vòng đai số 8 trả tiền có chạy lẹ hơn một chút mà cũng phải mất hơn cả tiếng đồng hồ. Hai vợ chồng ngồi im lặng như tờ không ai nói với ai câu nào.

Mười sáu năm nay hay đã hơn 5800 ngày qua, không ngày nào mà hai chúng tôi không thấy mặt con nhỏ, không nghe tiếng nó. Trong nhà chỉ có 3 người nhưng lúc nào cũng chỉ có tiếng của hai mẹ con. Từ khi có nó, tôi bị rơi xuống hàng thứ yếu, hết còn được mẹ nó cưng chiều, cái gì cũng ưu tiên cho con nhỏ trước. Mở miệng la nó là bả nhào vô bênh, tôi trở thành thiểu số. Đôi lúc có hơi hơi nói không được nhè nhẹ với bà vợ yêu quí là con nhỏ chen vô giúp mẹ, giảng giải khuyên nhủ ông cha “Cô giáo nói thế này cô giáo nói thế nọ,” thiểu số cũng là tôi. Chỉ họa hoằn lắm mới được làm trọng tài phân xử cho hai mẹ con. Cái chức trọng tài chẳng có ngon lành tí nào! Lại không được về phe nào hết, phán xử phải công bằng, trung dung, ba phải. Rốt cuộc tôi cũng cô đơn một mình, thiểu số lại hoàn về thiểu số!

Đường về nhà thì xa, mà hai người lại không nói với nhau câu nào. Bà vợ bên cạnh không thèm hó hé với tôi một tiếng. Bả ngày thường ngồi bên lúc nào cũng chằm bằm coi chừng cái xe đằng trước cái xe đằng sau, lâu lâu nhắc nhở tôi coi chừng cái này coi chừng cái nọ, ba hồi lại đạp đạp thắng gió. Tôi có bằng lái đã hơn 30 năm, kinh nghiệm đầy mình đầy mẩy, méo mó trầy trụa bao nhiêu chiếc xe, lái bên phải lái bên trái một cây xanh dờn, lên đèo xuống dốc, cua cùi chỏ cua rang muối gì gì cũng coi như pha, mà cứ lúc nào có bả ngồi bên cạnh là phải lái y như là cậu học trò đang thi bằng lái có giám khảo ngồi bên. Giờ này bả ngồi im bên cạnh mà không thèm coi trước coi sau, không thèm đạp thắng gió, cứ để mặc tôi muốn lái thế nào thì lái. Bả đang nhớ tới con nhỏ đây rồi. Phải nói một câu gì đây mới được, chứ đường về nhà thì xa xôi vời vợi, mà cứ cái điệu này thì buồn ngủ chết đi. Tôi mới mở miệng nói trước:

– Mới đó mà đã 16 năm rồi. Bà còn nhớ cái hồi nó mới sinh ra không Tiếp tục đọc

SÂU THẲM

Đêm nhân từ với từng ngón tay em
Dẫn tôi qua miền quên nhớ

Đêm thơm trong từng chân tóc em
Mùi trầm từ vạn thuở

Đêm mềm như nhung xuôi làn mi em
Chết khi tim ngừng nhịp đổ

Ai hát về đêm. Ai đắm chìm đêm.
Tan trong đại dương nghìn cơn sóng vỗ

Dắt dìu nhau về
Trong cõi ấu thơ

Du Ngã

TỰ KIỂM TOÀN TẬP

Những lúc rảnh không có chuyện chi làm, ngồi nghĩ nhảm, lại tự hỏi hạnh phúc trên đời này là cái giống gì, và mình có hạnh phúc hay không?

Những lúc đọc mấy cuốn thánh hiền, kinh sách cao siêu, ngồi nghĩ bớt nhảm một chút, lại tự hỏi ý nghĩa cuộc đời là cái giống gì, và đời mình có ý nghĩa hay không?

Những lúc lu bu, công việc túi bụi, phải giải quyết sự cố trên trời rơi xuống, tìm cách cho ai nợ mình trả tiền lẹ lẹ, rồi khất lần khất hồi mấy cha chủ nợ mình, lại không nghĩ tới hạnh phúc hay ý nghĩa cuộc đời gì ráo trọi! Mưu đâu thắng đó là sướng rên mé đìu hiu, mưu gì bại đó là mất ăn mất ngủ!

Ngẫm các vị thánh hiền đạo cao đức rộng, những mong chỉ lối cho thế gian tìm hạnh phúc, nhưng muốn thì nhiều mà được chẳng bao nhiêu, lại đa phần làm cho chúng sinh rối rắm đầu óc, suốt ngày theo những ý tưởng siêu hình, rốt lại cũng lạc giữa mê cung.

Tôi không biết giữa người thổ dân hoang dã nơi cùng cốc thâm sơn, sống đời man rợ giữa thiên nhiên với một quý ông tỷ phú hiện đại sống giữa đô thị siêu văn minh, vây quanh mình là các tiện nghi siêu tối tân, ai hạnh phúc hơn ai và đời ai có ý nghĩa hơn ai?

Vậy đó! Chỉ vì tôi nghĩ nhảm như rứa, nên thường bị mấy ông bạn nhậu phê bình: “Thằng này nghe nói cái gì cũng biết, mà sao cái đầu nó toàn suy nghĩ cạn cợt, hổng có gì sâu sắc hết!”

Người ta nói, đầu zậy còn tệ hơn “đầu bã đậu”, đó là đầu bã mía! Bò ăn còn chê!

DU NGÃ

BÀI CA ĐÊM

Đêm là khi những ngôi sao xa xôi
Laị gửi đến nhau những tín hiệu
chứa đầy thương nhớ

Một phần ba thế kỷ
Nào chỉ đâu một buổi sáng vắng mặt
một buổi chiều đi tìm
Thuở ghe thuyền tứ tán lênh đênh
Ngày chim động rừng vỡ tổ
Đâu kịp để câu chào
Lời giã từ nào cũng vội vàng trao cho gió

Lâu lắm lắm rồi
Chẳng dấu tích đôi mươi nào còn ở lại
Tóc điểm dần sương muối
Sao giòng lệ xót nhau
Hơi ấm một vòng tay an ủi
Vẫn còn nguyên trong trí
để làm gì – sao không chịu nguôi phai?

Đôi khi trong giấc mơ cuả mây
Là những giọt mưa rơi
Cho cát ẩm lại trở mình thao thức

với bài ca đêm – nức nở điệu côn trùng

TRÂN SA

HOA LÁ MÙA XUÂN

Người có biết lòng em mềm như cỏ
Thuở yêu người hoa lá cũng reo vui
Sắc mùa Xuân rạng rỡ mỉm môi cười
Đêm Xuân mộng ai về nồng chăn gối

Rung trên cành ngàn cánh mai nở vội
Gió đa tình lướt nhè nhẹ môi hôn
Em ngất ngây trong mật ngọt yêu đương
Người có biết lòng em mềm như suối

Cất nỗi buồn khoác vào lòng áo mới
Đếm thời gian từng Xuân Hạ Thu Đông
Ngày tháng trôi em thôi hết lạnh lùng
Cảm ơn người mang về hương sắc lạ

Một nụ cười cũng mềm lòng sỏi đá
Một vòng tay cũng thức dậy mùa Xuân
Tựa lòng người hạnh phúc lại rưng rưng
Người có biết lòng em bừng hoa lá ?

Xuân Quí Tỵ 2013
Âu Thị Phục An

Xin cám ơn em ”Hậu Sanh Khả Úy!”

Phan Văn Phước

_____________

vocamphy

Cô Giáo Việt Văn của em Phan Hoàng Yến, lớp 9A2 Trường Chu Văn An, Hà Nội, ra đề bài như sau: ”Trình bày suy nghĩ của em về một sự việc hoặc hiện tượng ở địa phương hoặc trường, lớp. (Đặt nhan đề cho bài viết.)

Văn phong và tư duy trong bài viết của em Phan Hoàng Yến được Cô Giáo cho 9,5 điểm (trên 10) với lời khen: “Em có những phát hiện và suy nghĩ sâu sắc về hiện tượng đáng buồn này. Một người có trái tim nhân hậu, đa cảm và tư duy sắc sảo như em thật đáng quý.”

Đọc bài của em Phan Hoàng Yến, tôi cũng xúc động vì những lý do sau đây:

1- Em đưa tôi về thời hoa niên từng được Cha-Mẹ giáo dục như Đấng Sinh Thành của em. 

Dù tế nhị, không đề cao Cha Mẹ của mình, em cũng gián tiếp cho tôi và độc giả khác biết rằng em là đứa con ngoan của Gia Đình có lễ giáo, dạt dào tình thương. Em viết: ”Những người vô cảm là những người bị thiếu hụt tình yêu thương.” Đúng vậy, Gia Đình là ”Trường Học đầu tiên” dạy cho em tình cảm yêu thương!!! ”Cây xanh thì lá cũng xanh – Cha mẹ hiền lành để đức cho con!”, phải thế không, em Hoàng Yến?

2- Em làm tôi càng nhớ đến tuổi thư sinh đến Trường ”thụ nhân”

Tức là được quý Thầy-Cô đào tạo mình thành người tốt cho Gia Đình, xã hội, Tổ Quốc và đồng loại, đúng với Việt Đạo. ”Không Thầy, đố mầy làm nên!”, phải không, em Hoàng Yến? Xin mời em, kính mời Bửu Quyến của em và quý Vị vui lòng ”nghe” lời cám ơn của tôi đối với Ân Nhân là quý Thầy-Cô, Kỹ Sư Tâm Hồn, qua bài thơ Tiếp tục đọc

LÀM THINH

Người dựng
ta
cõi lên đồng
Đèn nhang thắp sáng
rắn rồng
lượn chơi.

Gom mây tím
tiễn
tay người
Dung nhan trở lạnh
mặt cười
mưa sa.

Giương chi ngón
mộng
thiên hà ?
Giữa tâm bão
tịnh
thiệt thà vô phương.

Thả trôi
bát nhã vô thường
Vơ vùa trăng
gió
thiên lương
râu mày

Khướt say
đêm
cạn chỗ này
Mai giông bão
lại sắp bày
cuộc chơi.

Khóc cười
như
hạt mùa rơi
Múa may đon đả
hợm
lời hồn cô

Bóng cậu
xiêm áo
ngó rồ
Khóc nhau tom chát
một bồ
dại điên

Thôi thì thinh lặng huyên thuyên …

Chu Thụy Nguyên

ĐẦU NĂM NÓI CHUYỆN VỚI VỢ

Bốn mươi năm cứ bịn rịn bên người
Ôi Bồ Tát của lòng anh lúc đến
Bốn mươi năm có lúc tình nín nhịn
Khi lìa đời, đâu biết trước ai đây?

Bốn mươi năm, hạnh phúc mình không hay
Nhưng vẫn cứ đeo nhau như đĩa đói
Chuyện chúng mình, thật tình rất đáng nói
Hôn phối này là giọt sương mai…

Nhiều khi anh bay theo núi thẳm sông dài
Em ở lại, vẫn đợi chờ chung thủy
Ôi Bồ Tát của lòng anh đó hỉ?
Thêm xuân này đã rụng bớt tóc mai!

Có bão giông mới biết đêm dài
Mưa lâu ngày mới dần dà thấm đất
Sống với một người có trái tim chân thật
Hóa ra mình lỡ vận, vẫn còn may…

Hóa ra em vẫn có những ngày
Khi nằm bệnh, anh âm thầm giặt áo
Có gì đâu – mà trách con Tạo?
Hãy vuông tròn cùng cuối giữa trần ai!

Đã từ lâu anh cơm áo miệt mài
Sáng tinh mơ, chiều đỏ-đèn-đen-đất
Em cắc củm từng đồng bạc cắc
Lo toan cùng, chờ hé lộ ngày mai…

Đã từ lâu, mình mới có một ngày
Rất thanh thản – anh chồng, em vợ
Bồ Tát ơi! Xin em hãy nhớ
Bài thơ này, anh viết tặng cưng đây!

Trần Dzạ Lữ
(SàiGòn tháng giêng năm 2012)