VUA VÀ EM

Xưa Hoàng Đế để ria con kiến
Rất thời trang và rất phong trần
Nên chi con gái Thăng Long ấy
Cứ phập phồng ngực Công Chúa Ngọc Hân

Ta và em lần đầu gặp mặt
Mặt như không mà lòng sóng dậy nhiều
Em đanh đá, em dịu dàng, giọng Bắc
Khiến vua, dân đều chết mệt vì yêu

Ta-trai-Bình-Định hơi khô cứng
Rất thật tình riêng phong cách miền Trung
Ô hay! Sông núi sinh người vậy
Mà lúc nào cũng độ lượng bao dung

Và có lẽ, mai chia tay buồn lắm
Em ốm o mình hạc Thăng Long
Thương áo trắng đi giữa trời sương khói
Ta đã yêu, thôi em cứ an lòng

Trần Viết Dũng

CÔ GÁI LÀNG BÊN

Hai làng chẳng có sân banh
Gặt xong, ủi đất, làm thành chỗ chơi
Đá hăng, mệt lử, rã rời…
Tôi lê từng bước đến nơi nhà nàng
Xoe tròn đôi mắt ngỡ ngàng
Nàng như muốn hỏi: ”Anh chàng nào đây?
Đi đâu tư cách thế này:
Mai-ô, quần cụt, mặt mày tái xanh…?”
Tôi bèn giải thích đành rành:
”Trai làng trên-dưới đá banh ngoài đồng
Xin cô một gáo nước sông…”
Nàng cười…như hỏi: ”Sao không uống trà?”
Vào phòng lấy dĩa, tách ra
Nàng mời tôi uống trà-pha-nhạt-màu*
Đôi bên còn lạ, nhìn nhau…
Rồi nàng e thẹn…, ra sau vườn cà
Tôi theo hỏi chuyện lân la
Nhưng nàng dè dặt, nết na, hiền lành…
….. Ngoài đồng lúa lại lên xanh
Không còn nơi để đá banh buổi chiều
Lòng buồn, cảnh cũng cô liêu
Đêm nằm lại nhớ người…”yêu” khác làng
Ngày nàng… đã bước-sang-ngang
Tre xanh, bờ ruộng, xóm làng đìu hiu!
Tôi nhìn kỷ vật, buồn thiu…!
Trái banh còn đó, nằm xìu dưới chân!

Phan văn Phước

Đức Quốc, 2005
____________

(*) Cô ta nói: ”Đá banh mệt, uống đậm ‘dễ say’; uống loãng để ‘nhớ’ trà không xanh.”
Chuyện hồi còn sinh viên, năm học 1969-70.

ÔNG KHÓ TÍNH

Nguyễn Bá Trạc

old asian man sketch

Bạn tôi, ông Khó Tính. Lúc còn ở Sài Gòn vốn làm nghề mô phạm. Kể cả trường công lẫn trường tư, sĩ tử theo học kinh nghĩa có đến mấy nghìn. Gặp lúc can qua, học trò thì đông mà chả mấy ai hiển đạt: cứ học nửa chừng lại bị gọi đi lính, ba phần chết tiệt mất hai. Số còn lại trở về chống gậy, đi xe lăn. Thầy trò nhìn nhau nghẹn ngào, chửi thề những câu tục tỉu.

Chửi đủ thứ chuyện. Chửi trời bất nhân, chửi người bất nghĩa, chửi cộng sản bạo tàn, chửi bọn tự xưng Quốc gia là đám việt gian dốt nát. Thiên hạ sau lưng xì xào nói này nói nọ. Nghe đến tai, ông chỉ cười khẩy.

Thân hình mập mạp, mặt khó đăm đăm, nhưng tâm địa dễ thương cảm. Nhìn xác trẻ chết banh vì bom đạn, ông thường chảy nước mắt mà khóc.

Tính tình cổ quái, hay thích kết giao với những tay giang hồ dị khách, đêm đêm nắm tay nhau lên tận nhà thờ Ba Chuông ăn thịt chó. Rượu say ngất ngưỡng, gối đầu vào chai lăn kềnh ra mà ngủ Tiếp tục đọc

O TÔN NỮ NGÀY XƯA

Rằng thưa Huế của năm nào
Khuyết vầng trăng cũ còn đau tới giờ
Sông Hương ai thả câu hò
Để o tôn nữ ngậm ngùi không quên
Nắng Thành Nội- mưa Ngự Bình
Đi mô cũng nhớ Thần Kinh quê nhà
Đêm nằm thương hạt mưa sa
Buồn trôi giạt giữa phong ba chợ đời

Rằng thưa Huế của một thời
Tay ngoan vịn nón nghiêng trời sương che
Ngọt ngào mô rứa răng tê
Để anh từ đó lòng mê mệt người
Tương tư con mắt có đuôi
Ngực mềm có ngải- đôi môi có bùa
Nụ hôn nửa thiếu- nửa thừa
Lúc rực lửa-lúc gọi mời-khát khao

Rằng thưa Huế của năm nào
Giữa cơn biến động tìm nhau thất thần
Hồi chuông Thiên Mụ lặng câm
Dốc Nam Giao – tiếng bước chân rã rời
Tràng Tiền gãy nhịp cầu thơ
Huế ơi ! Rướm máu mấy mùa đao binh ?
Trái tim anh gửi chút tình
Cho o tôn nữ cung đình ngày xưa

Linh Phương

BÀI TẶNG MỘT NGƯỜI

Người em yêu là ai?
Một hồn hoa bát ngát
Một trầm luân thao thức
Một khuya dài âm u.

Người em yêu là ai?
Một sương ngàn tinh túy
Một hư vô tục lụy
Một đời còn mãi xa.

Người em yêu là ai?
Là Tôi…vâng, có thể
Thiên đàng trong vắt lệ
Địa ngục mù xa xôi
Người em yêu là Tôi?
Vâng, tình buồn đến thế !!!

Tôn Nữ Thu Dung

Xuân trong tôi với ly cà phê Valentine

Phạm Lê Huy

securedownload-1

Thật khó cho tôi khi muốn viết về Mùa Xuân sao cho hết lời tận ý vì gần hai mươi năm lăn lóc ở xứ người, tôi nào thấy Mùa Xuân thật sự đến với mình; cũng như tôi chưa khi nào được hưởng một Mùa Xuân thật trọn vẹn, thật đầy đủ ý nghiã.

Hồi mới sang Mỹ năm 1994, vài tháng sau là Tết đến, vợ chồng tôi cũng hăm hở đón Tết trong hoàn cảnh hoàn toàn mới mẻ và bối cảnh “hạn chế” của mình. Tôi đã kể về chuyện gia đình tôi vui Xuân đón Tết ra sao trong bài Lần Đầu Đón Tết Nơi Xứ Người.

Tết năm đó, gia đình tôi đi xem Hội Chợ Tết trong khuôn viên trường Golden West College ở thành phố Westminster.

Ngày hôm đó, tôi “thắng” bộ đồ vía veston-cravat-giày tây trông thật bảnh toỏn, bà xã tôi thì “diện” chiếc áo dài raglan màu sắc xuân tươi với hai tà áo cũn cỡn luôn “xí xọn” lượn lờ phất phơ trong nắng trong gió. Tôi thấy nàng vui lắm, có lẽ nàng đang sống lại cái tuổi học trò Nữ Trung Học Qui Nhơn của mình. Hai nhóc con tôi thì luôn hăm hở chạy nhảy phía trước; sợ lạc, vợ chồng tôi phải cầm tay tụi nó lại.

Trên đường vô cổng Hội Chợ, tôi thấy rất đông người đồng hương mình ngược xuôi trong những áo những quần mà khi nhìn lại mình, mới biết là gia đình mình… chẳng giống ai. Họ ăn mặc thật bình thường (casual clothing) nhưng vui mắt, đúng nghiã đi chơi xuân, chớ đâu có “lên khuôn trịnh trọng” như mình. Thành ra khi thấy mình “lên khuôn” như thế thì họ biết ngay mình là  “Mít Mới”; và hình như ít có ai vồn vã chào hỏi những “Mít Mới” như mình. Tôi cũng rán tìm xem trong đám “ngựa xe như nước, áo quần như nêm” ấy có người nào quen không, nhưng vẫn chưa thấy. Tình cờ có một cô thật đẹp, mặc áo dài màu hoa anh đào nhìn chúng tôi mỉm cười và lên tiếng: “Chào anh chị!”. Tôi sực nhớ, thì ra đó là Thanh Thảo, Hoa Hậu Áo Dài năm trước và cũng là xướng ngôn viên Đài Truyền Hình Little Saigon từ năm 1994 đến nay. Tôi chào đáp lễ, cám ơn và chúc mừng năm mới người đẹp Thanh Thảo. Tôi nghĩ vui vui, vậy là mình vừa “trúng lô an ủi” trong ngày đầu năm này. Gặp hên rồi! Đi thêm một quãng nữa, chúng tôi gặp gia đình người bạn trẻ cùng qua Mỹ một chuyến bay với tôi. Trông họ thật xinh xắn và “update” lắm, chớ đâu… “Hai Lúa” như mình Tiếp tục đọc

LÃO GIÀ & MƯA XUÂN

Hôm ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng rơi đầy

                       Nguyễn Bính

Xuân mưa cây cỏ tốt
Mù sương giăng kín trời
Xuân mưa cho mát đất
Thiên hạ bớt đi chơi
Lão già nơi xó núi
Nhìn trời mưa tơi bời
Lão thèm ly rượu nóng
Bạn nhậu và món cay
Nâng chén rồi để xuống
Không uống lấy gì say
Cầm cái chai xuống núi
Quán đóng lão đi về
Ngồi co ro xó núi
Ngóng tin bạn chân mây
Gió như ông trời hát
Lão ướt áo chửi đời …

Xuân Phong

TÌNH NHƯ CANH BẠC

Đi xa núi anh gầm gừ nhớ Núi
Đến thăm sông anh trầm mộng thương sông
Về với Biển anh âm thầm yêu biển
Trở về thành anh nhớ phố loanh quanh

Anh mệt mỏi những chân đời phiêu dạt
Có ruổi rong rồi cũng phải qui hàng
Anh lên xuống dọc ngang rồi im lặng
… Khi ngồi yên anh mới hiểu thương hồ

Anh buôn bán nỗi buồn anh rẻ mạt
Vài chai bia cùng với những bạn bè
Khi thất chí cũng như khi nản chí
Cụng li rồi mới hiểu cuộc chia ly

Anh mất em vì những cuộc nhu mì
Đang thất bát bởi những hàng tôm cá
Anh thân thiết bởi vì anh xa lạ
Khi kẻ thù là những cơn cuộc cô đơn

Em trả giá cuộc tình ta đắt quá
Đi rất xa em mới biết anh gần
Anh là vậy giữa bạc đời sát phạt
Vẫn yêu em cho dù chợ đã tàn.

NGUYỄN TẤN CỨ

Hành trình của “Cõi Đá Vàng”*

Trần thị Nguyệt Mai

coi-da-vang

Bây giờ, nghĩ lại, tất cả đều bắt nguồn từ một chữ “duyên”…

Cái duyên để một hôm nào nhà văn Trần Hoài Thư đã chọn tùy bút “Phiên khúc ngày mưa” của Cam Li NTMT, “sư tỉ” của tôi, đăng trong bộ Văn Miền Nam – tập 4. Chị Cam Li đã kể cho tôi nghe về việc anh và các bạn đã thành lập Thư Ấn Quán với chủ trương sưu tầm và khôi phục lại nền văn chương miền Nam đã bị hủy diệt, thất tán sau ngày 30-4-1975. Vô cùng cảm phục và ngưỡng mộ tấm lòng của anh đối với văn chương miền Nam, tôi đã làm quen và được anh giao cho nhiệm vụ “thầy cò” của tạp chí Thư Quán Bản Thảo từ số 46. Gần đây, khi sửa lỗi chính tả cho TQBT số 50 – chủ đề “Giới thiệu nhà thơ Nguyễn Đức Sơn”, được biết họa sĩ Đinh Cường là bạn thân của thi sĩ và có những tài liệu văn bản gốc, tôi đã nhờ anh giúp rất nhiều trong việc sửa lại những sai sót mà khi các tác giả đánh máy lại hoặc lấy trên mạng đã bị “tam sao thất bổn”. Anh đã nhiệt thành giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ. Tuy không nói ra, nhưng chúng tôi đều mong muốn đây sẽ là một món quà tết đầy ý nghĩa để tặng thi sĩ Sơn Núi đang bị bệnh tại quê nhà, cũng như TQBT 50 sẽ là một tập tài liệu rất tốt, đáng tin cậy cho những ai muốn tìm hiểu về nhà thơ Nguyễn Đức Sơn Tiếp tục đọc

NHÀ CÓ HOA TIỂU MUỘI

Căn nhà khi không còn ai mở cửa
Vệt trăng khuya cứ lạnh xuống chân thềm
Đâu đó bóng một người trong trí nhớ
Lẫn bên màu hoa tỉ muội đêm đêm

Còn lại tôi trên căn gác mùa đông
Đã qua rồi bao mùa hoa tiếc nuối
Trăng viễn phố quê người đâu soi bóng
Mái nhà rêu gạch ngói cũ ngậm ngùi

Như tiếng chim đêm lưng trời mộng mị
Cứ cất hoài tưởng tiếc dấu thu qua
Người mờ mịt xa xăm nghìn hải lý
Chợt quay về lắng lại ở riêng ta

Đi dưới quê nhà cầu ao bóng nước
Sao tôi như một kẻ lạ bên đường
Nhánh sông đơn vẫn chảy hoài phía trước
Bỏ sau mình từng gợn sóng yêu thương

Lâu rồi ,nhà vẫn còn hoa tiểu muội
Dù tháng năm không ở lại bên người
Ngang qua đó nhìn đâu tôi cũng thấy
Sợi tóc chiều em đẫm với hương xưa

Những ngày tết mai đào và cúc bạch
Nghe mùa xuân sóng sánh dưới tay mình
Lòng thơm với nắng vàng lên nguyên đán
Giữa phố cười…sao vẫn thấy lặng thinh

MAI VIỆT

Nhà thơ Mai Việt  sinh năm 1948, quê quán Phan Thiết , Bình Thuận. Hội viên hội Văn Học Nghệ Thuật tỉnh Bình Thuận. Trước 1975 anh có thơ đăng trên các báo ở Sài Gòn; Cộng tác với nhóm thơ Nguyễn Bắc Sơn , Lê văn Chánh, Đông Thùy…trên đặc san QUÊ HƯƠNG tại Phan Thiết từ 1970.Hiện là giáo viên về hưu, sống và rong chơi tại Phan Thiết.