DẶN BÀN TAY

Hãy viết như là âu yếm chữ
Như đang tình tự với trần gian
Hãy chép mối tình người với đất
Là duyên kỳ ngộ suốt trăm năm

Hãy là tình nhân cuả ngôn ngữ
Đêm nay hãy hẹn với trăng rằm
Xin sẽ âm thầm trao tặng cả
… Đời ta hãy nhận – hỡi hư không

Hãy sống như thời gian bất tận
Hãy yêu bằng tim óc thuỷ chung
Hãy là ân nhé, không là hận
Tạ với thiên thu một tấm lòng

Hãy làm những ngón tay gieo hạt
Hãy mơ sa mạc nở đầy bông
Ai cấm môi cười trong giấc mộng
Ai giận thông buồn trong gió đông?

Hãy viết như là âu yếm chữ
Hãy thương từng nét, quí từng câu
Ước mơ, hạnh phúc, và oan khổ
Hãy viết như tình nhân gửi nhau.

Trân Sa

ANH BÂY GIỜ

Tặng em…

Bởi một viên đạn tình
Xé nát trái tim anh
Chưa hoàn hồn, thì đã
Nhận thêm một mũi tên…
Có phải đó là em
Bất ngờ tia chớp lạ?
Nghiêng ngả một trời anh
Ngẩn ngơ mà hóa đá!
Chừ không làm chi cả
Đau đáu mộng về em
Nửa con mắt sao đêm
Cũng đủ yêu đến ..lạ!
Anh đã liều lĩnh hóa
Để uống nụ cười em
Uống vội vàng,chưa đã
Nuốt vào lòng tuổi tên…
Anh bây giờ dôi điên
Cộng số dư lãng mạn
Dưới gươm tình loang loáng
Chết vì em… cũng đành!

Trần Dzạ Lữ
( SàiGòn 9.11.2012)

NGẪM NGHĨ SỰ ĐỜI

Đinh Tấn Khương

images

Đương quyền Thủ Tướng xứ Miệt Dưới hiện nay là bà Julia Gillard, vị “nữ Thủ Tướng” đầu tiên của Úc Đại Lợi, bà được một phát thanh viên của một đài phát thanh phong cho cái tên là Ju-liar Gillard và cái tên nầy được loan truyền rộng rãi trên các phương tiện truyền thông suốt trong những năm cầm quyền của bà.

Sở dĩ bà Gillard được phong danh như vậy là vì bà có biệt tài nói láo.

Cách nay 5 năm, dưới sự lãnh đạo của ông Kevin Rudd, đảng Lao Động đã dành được chiến thắng vẻ vang đưa ông lên ngôi vị Thủ Tướng, lúc đó bà Gillard chưa được nhiều người ta biết đến, nhưng ông Rudd đã cất nhắc trở thành phó Thủ Tướng và cho đảm nhận nhiều trọng trách mà ông đã tin tưởng ủy thác.

Sau một thời gian gần 2 năm cầm quyền, vì chính sách của đảng Lao Động gây mất lòng dân, nhiều cuộc thăm dò đã cho thấy chính phủ Liên Bang do đảng Lao Động lãnh đạo chắc chắn sẽ bị người dân bất tín nhiệm. Chính vì thế mà nội bộ đảng Lao Động quyết định thay ngựa giữa dòng, bàn tính lật đổ Thủ Tướng Kevin Rudd và đưa bà Gillard lên thay thế Tiếp tục đọc

Bán cái hư không

Tôi ngồi mót những hư không
Đem ra chợ bán một đồng xu ten
Trở về nhớ nhớ quên quên
Vụng tay rớt mất ngay trên đường về
Tôi ngồi rao bán lời thề
Từ trong thiên cổ dầm dề mưa sa.

Lê Sa

Có thể gọi anh là nhà văn , nhà thơ hay nhà nông cũng được … Anh sinh năm 1950 tại Ma Lâm, Từ Tâm , Ninh Thuận…Hiện (theo lời anh nói ): Ba mươi năm cuốc đất quê nhà ! May mà còn đất để cuốc …

LÀM SAO QUÊN ĐƯỢC !

Làm sao có thể quên em được ?
Khi chút tình xưa thấp thoáng về
Trên lối đêm buồn ai khẽ bước
Chập chờn sợ vỡ bóng trăng khuya

Làm sao có thể quên em được?
Khi nắng ngày xưa nắng rất vàng
Trong khu vườn cũ em ngồi hát
Rung động lòng theo cánh dạ lan

Làm sao có thể quên em được?
Khi gió mang hương đến phố đời
Xao xuyến trong anh còn giữ lại
Bùi ngùi nhớ quá tuổi đôi mươi

Làm sao có thể quên em được?
Khi mây chở mộng ghé thăm nhà
Áo xưa phơ phất chiều qua ngõ
Thẹn thùng mơ đắm gió thu xa

Làm sao có thể quên em được?
Khi vẫn là mưa đến dịu dàng
Hiên đợi anh chìm trong dĩ vãng
Thấy đời êm gối cánh tay ngoan

Làm sao có thể quên em được?
Khi anh còn đó kí ức buồn
Chợt bóng sương tình xưa lấp loáng
Để lại hồng trần dan díu hương

TRẦN VĂN NGHĨA
10/01/2013

Người bạn da đen

Trần Trung Đạo

BIS-BLM013565 - © - Hill Street Studios/E

Hồ nước sau nhà anh chị Đoàn Đông – Lộc Tưởng ở Weymouth có một bầy vịt. Chúng không phải do anh chị mua về nuôi từ tấm bé mà chỉ vì anh chị săn sóc nên chúng ở lại. Mỗi lần qua thăm tôi thường ngồi trên chiếc ghế bên hồ và ngắm cảnh đàn vịt quấn quít bên nhau. Khung cảnh hòa bình, đầy thi vị và thiền vị ở đây dường như ảnh hưởng đến cung cách của bầy vịt. Khi anh Đông mang thức ăn ra rải bầy vịt từ tốn bơi đến ăn, nhường nhịn nhau, không giành giật tung nước vào người du khách như đám vịt ở Boston Common.

Trong bầy vịt đông đúc lại có một chú ngỗng trắng đến định cư. Không phân biệt chủng loại và màu lông, chúng quanh quần bên nhau trong một góc hồ. Chị Lộc Tưởng rất thương chúng. Chị bảo nhà hàng xóm có một đàn ngỗng gồm một ngỗng mẹ và bốn ngỗng con. Mẹ và chị cả chết trong mùa đông năm ngoái. Ba anh chị em ngỗng sang tá túc nơi bờ hồ nhà chị và làm bạn với đàn vịt ở đây. Hôm trước, hai trong số ba con ngỗng tập bay và một buổi sáng chúng bay đi mất, để lại chú ngỗng út lẻ loi. Mỗi lần cho vịt và ngỗng ăn, anh chị lại nghĩ đến hai chú ngỗng đã bay đi xa. Mùa đông New England khắc nghiệt. Theo dự báo thời tiết, năm nay trời sẽ lạnh hơn năm ngoái nhiều, biết chúng có sống sót được hay lại chết như mẹ và chị của chúng. Chị cầu dù ở nơi nào mong cho chúng được bình an sau trận bão Sandy vừa rồi và những cơn bão tuyết sắp sửa qua đây.

Nhìn bầy vịt và ngỗng từ bốn phương trời mây nước gặp nhau, tôi chợt nghĩ đến tình bạn, thật thiêng liêng và cần thiết về cả vật chất lẫn tinh thần. Nếu chẳng may một con bơi lạc sang một góc nào đó trong hồ nước rộng này, con đó sẽ chết vì cô đơn và đói khát Tiếp tục đọc

VÀI NHÚM SÁU TÁM NHEN TRẦM

1. SAY

Chân
khập khiễng
bước
khập khàng
Rượu bay
mặc rượu
mặc đàng
ta đi

Trộm nghe
lũ rắn
cười khì
Trong hang hốc
ngó
khinh khi
mặt này

Chân đang đông
đá sang tây
Ẩn à
ẩn ức
trèo mây
sướng đời

Bảo ta say ?
Thật
dở hơi …

2. ĐỢI

Hạt rụng
mùa chiêm đợi lâu
Quán thư trăng gió
cô đầu ngân nga

Lòng hằng hà
sao hằng hà
Trái mơ tím rụng
ta bà
sân sau.

Sao chưa mở cổng
mời vào ?…

3. RỤI

Dây thiền chạm nọc luân xa
Điện xẹt
tẩu hỏa
khoanh ra
kiết già

Tẩy trần
u cộm
sát na
Bồ đề
mở cõi hằng sa
tội tình

Cốc keng
hụp lặn
u minh …

Chu Thụy Nguyên

GHEN HÔN THƠM YÊU

GHEN

Xắn quần bước xuống ao bèo
Chân em trắng muốt cá theo vây đầy
Em về em đâu có hay
Anh ngồi câu cá suốt ngày hôm qua.

HÔN

Anh chưa hề biết hôn môi
Tặng anh em nhé lỡ rồi mai xa
Nụ hôn đầu điếng lòng ta
Giúp người lưu lạc nhớ ra cội nguồn.

THƠM

Em thơm hương trái chín cây
Vườn xưa trưa hạ loay hoay anh tìm
Trăm ngàn mắt lá lim dim
Vờ như không thấy môi tìm mùi hương.

YÊU

Đầu sông em tắm khỏa thân
Cuối sông con nước tần ngần chẻ hai
Anh qua bao suối sông dài
Dong thuyền tìm vớt hương ngoài đại dương.

Hồ Việt Khuê

CẢM NHẬN THƠ AN.

TẠ CHÍ THÂN

nthrxtnatpa

.
Vừa nhận được hai tập thơ nhỏ bé xinh xắn dễ thương: RỤNG XUỐNG TRĂM NĂM và NGUYỆT THỰC của ÂU THỊ PHỤC AN. Tôi  vô cùng xúc động: Vì Phục An… một người tôi chưa hề gặp mặt… Vì hai tập thơ đã đến với tôi từ bên kia bờ đại dương … Đã đi qua hơn nửa vòng trái đất… Vì tất cả… Xin được trân quí tình bạn giữa TCT và ATPA từ đây, Phục An nhé!

Nhìn hình chân dung tác giả trên trang bìa sau tập thơ, tôi thấy Phục An với một khuôn mặt hiền hòa quá đỗi… nhưng sao trong thơ lại chất chứa lửa tình, lửa đời… phừng phực như sẵn sàng bốc cháy ?

Đã đọc nhiều lần, tôi muốn viết về thơ của ATPA qua nhiều khía cạnh, sợ e chữ nghĩa không đủ để diễn tả hết nỗi niềm, xin chỉ viết về một chút “TRĂNG TRONG THƠ PHỤC AN” thôi… để các bạn còn CẢM NHẬN THƠ AN cùng tôi.

… Nếu thơ là tiếng nói nội tại.

thì tiếng nói nội tại trong thơ Phục An là tiếng đập cánh của con bướm đêm .

Con bướm đêm sinh ra từ trăng rằm nửa đêm dưới ánh trăng rằm thụ thai.

Khóc dưới trăng một mình dưới trăng ngồi khóc một mình…

Và bóng đêm không đơn giản là bóng đêm thơ mộng của nghìn thu trăng sầu mà chỉ một trăng huyền mơ tối trời tối đất.

Tôi yêu những hình ảnh âm u trong thơ Phục An :trăng vàng úa buồn rơi vùng cỏ lạ /trăng miên man tìm lối cũ người qua

của ngàn thu thương nhớ…

Tại sao vẫn chỉ là những đêm trăng lạnh bóng nguyệt mong manh từ vô tận đến bàng bạc màu trăng ngàn bia mộ

để cuối cùng cũng trả người cho dứt cuộc tình suông với một vầng trăng run lạnh ?

…Tiếng nói nội tại của Phục An còn là tiếng nói tâm linh  động vọng của một đời khắc khoải: Chúa bảo yêu thương / Phật kêu giải thoát / Em lỡ yêu anh / Đường nào cũng chết…

Sao tình yêu lại buồn đến vậy ? Buồn đến nỗi những đóa hoa đêm nay rùng mình vì nỗi nhớ…hộp email trống rỗng những dòng ảo ảnh của ngày qua…

…Đôi khi tôi đọc thơ Phục An trong những đêm mất ngủ…Thấy như bên kia đại dương bạn tôi đang thao thức trăn trở với từng con chữ của riêng mình…Thấy như bạn tôi đang ôm ấp những khổ nạn trong hồn…Hãy giải thoát khỏi chúng, Phục An. Tận đáy lòng , tôi mong bạn bình an và hạnh phúc. Mong bạn mãi viết tiếp để được thanh thản cõi lòng… và sẽ có tôi, là một trong những độc giả trung thành của thi sĩ ÂU THỊ PHỤC AN.

DSC08092  CẢM NHẬN THƠ AN.

TẠ CHÍ THÂN