TẠ CHÍ THÂN

.
Vừa nhận được hai tập thơ nhỏ bé xinh xắn dễ thương: RỤNG XUỐNG TRĂM NĂM và NGUYỆT THỰC của ÂU THỊ PHỤC AN. Tôi vô cùng xúc động: Vì Phục An… một người tôi chưa hề gặp mặt… Vì hai tập thơ đã đến với tôi từ bên kia bờ đại dương … Đã đi qua hơn nửa vòng trái đất… Vì tất cả… Xin được trân quí tình bạn giữa TCT và ATPA từ đây, Phục An nhé!
Nhìn hình chân dung tác giả trên trang bìa sau tập thơ, tôi thấy Phục An với một khuôn mặt hiền hòa quá đỗi… nhưng sao trong thơ lại chất chứa lửa tình, lửa đời… phừng phực như sẵn sàng bốc cháy ?
Đã đọc nhiều lần, tôi muốn viết về thơ của ATPA qua nhiều khía cạnh, sợ e chữ nghĩa không đủ để diễn tả hết nỗi niềm, xin chỉ viết về một chút “TRĂNG TRONG THƠ PHỤC AN” thôi… để các bạn còn CẢM NHẬN THƠ AN cùng tôi.
… Nếu thơ là tiếng nói nội tại.
thì tiếng nói nội tại trong thơ Phục An là tiếng đập cánh của con bướm đêm .
Con bướm đêm sinh ra từ trăng rằm nửa đêm dưới ánh trăng rằm thụ thai.
Khóc dưới trăng một mình dưới trăng ngồi khóc một mình…
Và bóng đêm không đơn giản là bóng đêm thơ mộng của nghìn thu trăng sầu mà chỉ một trăng huyền mơ tối trời tối đất.
Tôi yêu những hình ảnh âm u trong thơ Phục An :trăng vàng úa buồn rơi vùng cỏ lạ /trăng miên man tìm lối cũ người qua
của ngàn thu thương nhớ…
Tại sao vẫn chỉ là những đêm trăng lạnh bóng nguyệt mong manh từ vô tận đến bàng bạc màu trăng ngàn bia mộ
để cuối cùng cũng trả người cho dứt cuộc tình suông với một vầng trăng run lạnh ?
…Tiếng nói nội tại của Phục An còn là tiếng nói tâm linh động vọng của một đời khắc khoải: Chúa bảo yêu thương / Phật kêu giải thoát / Em lỡ yêu anh / Đường nào cũng chết…
Sao tình yêu lại buồn đến vậy ? Buồn đến nỗi những đóa hoa đêm nay rùng mình vì nỗi nhớ…hộp email trống rỗng những dòng ảo ảnh của ngày qua…
…Đôi khi tôi đọc thơ Phục An trong những đêm mất ngủ…Thấy như bên kia đại dương bạn tôi đang thao thức trăn trở với từng con chữ của riêng mình…Thấy như bạn tôi đang ôm ấp những khổ nạn trong hồn…Hãy giải thoát khỏi chúng, Phục An. Tận đáy lòng , tôi mong bạn bình an và hạnh phúc. Mong bạn mãi viết tiếp để được thanh thản cõi lòng… và sẽ có tôi, là một trong những độc giả trung thành của thi sĩ ÂU THỊ PHỤC AN.

TẠ CHÍ THÂN