PHAN THIẾT, VÂN VÀ KÍ ỨC

Viên đá nhỏ dưới chân em ngày đó
Chiều hôm qua ai ném xuống mặt hồ
Những dợn sóng từ lâu giờ đã lặng
Sao vẫn còn đọng lại phía bờ xưa

Và nơi ấy vườn thơm hoa vẫn nở
Khung cửa hờ chiều ngủ ở bên trong
Em vẫn tóc thả xanh bờ thiếu phụ
Cho mưa về thưa nhặt chút hư không

Tôi và em có một lần xa lắm
Cầm tay nhau mà mắt ngó lưng trời
Lòng sao dối để nhiều đêm ứa lệ
Đến bây giờ còn mặn ở đầu môi

Tôi đi rồi, nơi này thành quá khứ
Có một dòng sông chảy suốt trăm năm
Khi về lại hồn nhiên xưa lạc mất
Chợt thấy mình lạnh màu nước căm căm

Đời đeo ta ,mỏi từng con dốc lớn
Ngày qua ngày đâu nhớ hết buồn vui
Nên đôi lúc dưới bóng hoàng hôn ,chợt
Thấy cùng em chia hai nửa cuộc đời

Tôi ngồi lại chỗ em ngồi thuở trước
Gió ngàn năm vẫn thổi xuống đương thì
Tự nhiên sợ tình xưa về dậy sóng
Gặp nhau rồi lòng lại muốn quên đi…

Mai Việt

TÔI KHÔNG ĐỨNG MỘT MÌNH

Hô khẩu hiệu thì có gì đâu khó
Độc lập. Tự do . Dân chủ… vô hình
Trên bục cao tôi không đứng một mình
Tôi đại diện cho quê hương sắp mất
Tôi vội vã vì trong từng tấc đất
Đã thắm hồng xương máu của tiền nhân
Thế hệ tôi chưa đền đáp một phần
Sao xứng đáng là tương lai đất nước?
Tôi đã viết bằng máu và nước mắt
Bọn giặc tàu phải cút khỏi Việt Nam
Tổ quốc thiêng liêng không thể ngụy hàng
Nếu phải đổi tự do bằng tù ngục
Tôi vẫn tự hào là người hạnh phúc
Vì trái tim  không cô độc bao giờ !

Tạ Chí Thân

CON RUỒI

HẢI NGỮ

vitelline

Vitelline

phóng tác theo bài giảng của một Linh Mục

Toại uể oải trở mình cho đỡ mỏi. Đã mấy ngày qua, cơn sốt hâm hấp hành hạ chàng nằm bải hoải trên giường. Vợ chàng nói đang có cơn dịch cúm nên anh cố tịnh dưỡng vài ngày rồi tự nhiên sẽ khỏi. Gân cốt trong người Toại mỏi nhừ cứ như lần chàng bị bọn Việt cọng hành hạ trong tù. Người chàng rũ ra như tàu lá chuối sau cơn bão. Vi trùng cúm len lỏi vào đến tận cùng từng tế bào trong thân thể chàng, gặm nát từng thớ thịt, xoi mòn từng mạch máu, cắn đứt mọi sợi thần kinh dẫn mệnh lệnh từ não bộ đến tứ chi. Vì thế chàng gần như tê liệt chả muốn làm gì cả. Nguyện, vợ chàng, vẫn đi làm mãi đến bốn giờ chiều mới về. Nhà ở gần trường nên hai đứa con, một gái một trai, đi bộ về nhà mà chẳng cần ai đưa đón. Về đến nhà, chúng tạt vào hỏi thăm chàng:

– Bố đỡ chưa bố?

– Bố cần gì không bố?

Chàng uể oải:

– Cám ơn con! Bố chưa cần gì cả. Các con ra chơi đi, để bố nghỉ.

Có mệt nhọc đến đâu cứ nhìn hai đứa con lớn khôn là chàng cảm thấy khỏe khoắn ngay. Chúng mới 14 và 12 tuổi. Cái tuổi chỉ biết ăn và học. Ăn chưa no, lo chưa tới. Vợ chồng Toại làm quần quật suốt ngày cũng chỉ vì tương lai của con Bắc thằng Nam. Nhiều khi Toại nghĩ nếu chúng không hiện diện trên cõi đời này thì mọi nỗ lực của vợ chồng chàng chẳng mang một ý nghĩa gì cả. Nguyện hoàn toàn đồng ý với chồng. Nàng thở dài:

– Mình lo cho nó thế, chả biết lớn lên nó có biết ơn mình không Tiếp tục đọc

NẰM NGỦ TRÊN HOA QUỲNH

Tặng những ai tên Quỳnh

Không phải hoa của Tết
Nở suốt những đêm khuya
Đâu phải ai cũng biết
Cánh quỳnh hương cuối mùa

Chỉ mình anh thiếp ngủ
Trên cánh quỳnh mỏng manh
Tỏa mùi thơm vừa đủ
Làm phai một cuộc tình

Con ngõ khuya bỗng nhớ
Bước chân nào nhẹ qua
Khoảng hành lang rụng vỡ
Một ánh trăng nhạt nhòa

Năm hết, nhà thêm vắng
Thềm cửa đọng màu rêu
Nửa khuya trong thinh lặng
Bất ngờ tiếng chim kêu

Người ngủ trên hoa dậy
Tóc trắng mấy sợi buồn
Ngơ ngác tìm đâu thấy
Khuất rồi bờ vai thơm

Thương cánh quỳnh tàn úa
Chưa kịp thấy ngày qua
Mùa xuân còn trong lá
Tiễn vội một người xa…

Từ Kế Tường

NIỆM

Nếu có thể tôi sẽ ngồi lại cùng với gió
Để hoang vu thương sợi tóc của mình
Tôi sẽ ngồi lại và nhớ người thủa trước
Thản nhiên đi trên chiếc bóng muộn phiền

Tôi sẽ nhớ lại và thương mình dữ dội
Như con đường kia xao xác dưới phận người
Như kí ức mệt nhòa trong vòng quay ngã nghiệt
Sẽ không bao giờ chuyên chở hết thương đau

Tôi ngồi lại và nguyện cầu cho chiếc bóng
Đã xô đời tôi ngã đổ xuống đường chiều
Tôi kính cẩn chiêu niệm mình trong quán trống
Trời không mưa sao mây xám ở trong lòng

Tôi không bóng một mình tôi không bóng
Bước hư vô chập choạng hợp âm buồn
Nhớ tóc tơ xưa xanh mùa xanh thơ dại
Chắp hai tay tôi tạp niệm với vô cùng

NGUYỄN TẤN CỨ.

ÔN TÍCH CŨ BIẾT CHUYỆN NAY

 đinh tấn khương

tumblr_m9tzh2zRst1qzattso1_1280

Moment of Mercy, Sculptor Terry Jones, Photography by Guillermo Esteves

Ngày xưa, cụ Nguyễn Trãi đã dạy con cháu rằng:

“Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy chí nhân mà thay cường bạo”

Vua Lê Thái Tổ cũng có tấm lòng nhân ái như cụ Nguyễn Trãi vậy.

Khi quân ta nổi lên đánh đuổi giặc Minh, nhờ lòng dân, với khí thế như vũ bão, quân ta đánh đâu thắng đó. Tướng nhà Minh là Vương Thông và quân sĩ của ông ta xin đầu hàng. Quân ta muốn giết chúng hết, để trả thù tội ác mà chúng đã làm trong suốt thời gian dài đô hộ đất nước ta.

Nhưng vua Lê đã không cho giết mà còn tha tội, ra lệnh cấp đầy đủ phương tiện cho bọn hàng binh Tàu về nước. Vua Lê đã nói với binh sĩ:

– “Bản tâm của người nhân đức là không giết người. Ta không nên vì muốn trả thù mà mang tiếng xấu muôn đời là giết kẻ đã đầu hàng”

Mấy lúc gần đây, nghe & đọc tin thì biết được ngư dân Quảng Ngãi ra khơi kiếm sống lại bị bọn cháu chắc nhiều đời của nhà Minh ngày xưa ăn hiếp, tịch thu hết hải sản đã đánh bắt, đánh đập ngư dân, tịch thu tài sản và đòi thêm tiền chuộc Tiếp tục đọc

Mười Một Mười Ba Lục Bát Phù Du

11.

ta mơ vào đậu mắt nàng
con đường tuổi dại cỏ tràn lan thơm
ta mơ cổ tích hoang đường
ngón tay phù thuỷ mịt mùng điểm hoa
ta mơ vá lại sơn hà
mặt thư sinh, khối tình già, khói mây
ta mơ tháng rụng ngày say
con tim cuồng nộ đà quay chập chùng.

12.

đêm xanh trong mắt phiêu bồng
ai cùng ai chết, ai cùng ai sanh?
ngày xanh trong mắt tan tành
tôi đành thoát mộng, tôi đành rũ mơ
em xanh trong nỗi hững hờ
cơn mưa chưa trọn cho mùa đã qua
người xanh trong ý tưởng già
một lần chết mộng là xa nghìn tầm.

13.

tôi về rũ rượi lời câm
ba mươi năm chút tình không gọi là.

Phù Du

MẸ VÀ CON

Kính tặng Mẹ,
Thương về các con

1.

Chưa bao giờ
Tôi nhẹ như lúc tôi nghe tiếng khóc
Của đứa con tôi vừa sinh ra
Chưa bao giờ
Tôi mạnh khi nghĩ mình đang là mẹ
Mỗi khi nặng chĩu
Những điều trên làm tôi thấy nhẹ

2.

Con là tiếng gọi không ngơi nghỉ
Giữa đời chập chùng mộng mị
Con trong veo lòng suối
Bao lời đá cuội bình yên
Con trẻ thơ bền bỉ
Cho kiên trì nơi mẹ nở hoa
Con hải đăng sáng gọi
Tay thuyền mẹ vững trong đêm
Nụ cười con reo tiếng biển
Sóng mẹ về êm đềm nương tựa
Con hương nồng bếp lửa
Mùa đông mẹ ấm đêm thâu
Con nung nấu đợi chờ
Cho mẹ biết đâu là bến bờ phải đến
Trong muôn vàn lỗi hẹn của nhân sinh

3.

Tận cùng nụ cười mẹ
Là tiếng khóc con chào đời
Tận cùng hạt lệ mẹ
Là nước mắt con rơi
Tận cùng con đường mẹ
Là mỗi bước con đi tới
Và con ơi
Có thể tận cùng hư vô mẹ
Sẽ vẫn một ánh nhìn
Theo con trở lại

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

GHEN

Hoàng Ngọc-Tuấn

50f7acbfd1d07_283205n

Jealousy, night and day you torture me
I sometimes wonder if this spell that I’m under
Can only be a melody…

Jalousie tu me torture jour et nuit
Je me demandais si ton charme magique
Peut être qu’une mélodie…

“Jealousy / Jalousie”
(Nhạc: Jacob Gade / Lời Anh: Vera Bloom / Lời Pháp: Emelia Renaud)


 
Nàng yêu chàng, và chàng yêu nàng, và họ đã trải qua những ngày tháng đầy hạnh phúc. Thậm chí có những lúc họ nghĩ chẳng có mấy ai may mắn như họ. Thế nhưng, bầu không khí ngọt ngào của họ bắt đầu nhuốm vị chua chát, kể từ một hôm…

Một hôm nàng đi ngang một quán café trên phố, vô tình nhìn vào và bắt gặp chàng đang ngồi cùng bàn với một cô gái trẻ. Tất nhiên nàng có thể bước vào quán, đến bàn ấy, hôn chàng, vui vẻ chào cô gái, và tự giới thiệu mình. Thế nhưng, nàng vốn tin vào linh cảm. Ngay trong cái giây đồng hồ nàng bắt gặp chàng và cô gái trong quán café, linh cảm của nàng báo cho nàng biết rằng có một điều gì đáng ngờ…

Đáng ngờ, vâng. Nàng không hiểu từ đâu, chỉ trong một chớp mắt, sự đáng ngờ ấy nhảy ra và làm lồng ngực nàng nhói lên. Do đó, thay vì bước vào quán, đến bàn ấy, hôn chàng, vui vẻ chào cô gái, và tự giới thiệu mình, nàng vội vã xoay người lại, bước thẳng vào tiệm uốn tóc đối diện với quán café. Trong dãy ghế dành cho khách ngồi đợi, nàng chọn một chiếc ghế có vị trí thuận lợi nhất để nàng có thể nhìn sang quán café, và theo dõi cử chỉ của chàng và cô gái ấy…

Cô gái ấy trẻ hơn nàng, tất nhiên, và chính cái vẻ nhí nhảnh, đỏng đảnh của ả khiến cái linh cảm mơ hồ của nàng về sự đáng ngờ nhanh chóng biến thành một cảm giác khó chịu. Và cái vẻ thân mật của chàng nữa! Nàng không đoán được họ đang nói điều gì với nhau, nhưng nàng thấy chàng luôn luôn mỉm cười, và thậm chí đôi khi chàng ngửa người ra sau như đang cười lớn, vô cùng khoái trá với những điều ả nói…

Những điều ả nói là những điều gì mà chàng khoái trá đến thế? Nàng thầm ôn lại những ngày tháng mà chàng và nàng đã trải qua. Những ngày tháng ấy rất êm đềm, hạnh phúc, nhưng nàng tự hỏi liệu chàng đã biểu lộ sự khoái trá như thế khi trò chuyện với nàng được mấy lần. Nàng không nhớ rõ, nhưng có lẽ cũng chẳng được mấy lần, và những lần ấy chàng đã cười khoái trá có lẽ chỉ vì hai người ôn lại những đoạn phim khôi hài hay kể cho nhau nghe những trò đùa tinh nghịch hồi còn bé. Nhưng chàng và cô gái ấy thân mật đến thế rồi sao? Chẳng lẽ họ đã cùng đi xem phim khôi hài và bây giờ họ đang cùng ôn lại những giây phút…

Ôn lại những giây phút êm đềm đã qua, nàng thấy lồng ngực đau buốt và một nỗi nghẹn ngào dâng lên khiến nàng gần như nghẹt thở. Nàng nhìn họ đăm đăm và nhớ lại lần đầu tiên chàng và nàng uống café nơi quán ấy: chàng đã ngồi tại chiếc ghế ấy, và nàng đã ngồi tại chiếc ghế mà cô gái trẻ giờ đây đang ngồi. Nàng nhớ lúc ấy chàng cũng luôn luôn mỉm cười và thỉnh thoảng ngửa cổ cười khoái trá vì hai người cùng ôn lại những cảnh khôi hài trong cuốn phim lần đầu tiên chàng mời nàng cùng đi xem và, đúng rồi, chính là lần ấy, khi xem phim xong, chàng đã đưa nàng đến quán café.. Tiếp tục đọc

TRƯA BÊN ĐƯỜNG

 

Ngựa buồn đứng hí giữa trưa
xe đau,gọng gãy ngồi chờ thời gian
bạn, ta ngồi dưới nắng vàng
nghe cây lá thở bên tàng phượng khô
bên kia. Phố chợ bụi mờ
mây nghiêng cánh. Gió giang hồ vấn vương
ước gì. Có ngụm rượu suông
buồn vui sẻ ngọt. Mộng vờn nhân gian
người đi. Trưa lụn, bóng tàn
trong mơ. Lẩn chút đời thường áo cơm

TRẦN HUYỀN THOẠI