Tình cha mẹ

Trần Thị Nguyệt Mai

miro_joan-peinture_femme_se_poudrant

Joan Miró, femme se poudrant

Đề tài “Tình cha mẹ” là một đề tài rất xưa cũ và cũng là rất mới.

Bởi vì đã có rất nhiều thi văn nhạc sĩ đã viết về nó. Chúng ta đã nghe, đã đọc và cũng đã nhiều lần rơi lệ khi nghe những bài hát, cũng như khi đọc những áng văn thơ viết về đề tài này.

Từ những ngày càng nhỏ, chúng ta đã từng nghe bà, nghe mẹ hát ru:

Ầu ơ…

Công cha như núi Thái Sơn,

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con…

Những lời ru đó ngỡ sẽ như là những hạt bong bóng nước trôi đi nhanh chóng vào những ngày trời mưa. Nhưng không, nó đã ở lại trong tim của một cô bé Việt Nam sinh ra và lớn lên tại hải ngoại. Bất ngờ như một mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ một khu vườn cổ tích… Cô đã làm cho Mẹ cô cảm động đến không ngờ vì chị chưa bao giờ có dịp giải thích với con về đạo hiếu, mà cháu đã hiểu được như vậy. Và cũng đã làm cho tôi chảy nước mắt khi đọc những lời tình nghĩa dễ thương và quý giá đó. Nhất là của một người con sinh ra và lớn lên ở một phương trời cách biệt quê hương nửa vòng trái đất!

Trong một bài tập làm thơ ở lớp, cô bé đã nhớ lời mẹ ru ngày xưa và ghi lại:

Sonnet 1

So tall, so strong, so right, and terribly old
With eyes that shine as wise as Athena’s bird
I came to you when times were dark and cold
Your warmth erased the hurt I had endured
You’ve raised me since I was a little girl
I will forever think of all you’ve taught
You give up so much to give to me the world
And for me you’d kill without a second thought
I’m older now and understand: In truth
You’re not that strong and only four feet ten
It’s now my turn to sacrifice for you
To fulfill the words our ancestors once penned

The famous final lines found in the song
Đó là: Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con

Vân Nguyễn Quỳnh-Hương

*The final line of the poem comes from the final line of a famous Vietnamese ca dao. There is no equivalent English term for the word ca dao; it is similar to a proverb structured as a short poem. The final line when translated in English is:

To complete the circle is to be a true son or daughter

The ca dao reminds us of our duty to care for our parents when they become too old to take care of themselves in return for all the care we received from them when we were too young to take care of ourselves. In essence, the ca dao tells us to complete the circle of filial piety.

Bài Thơ 14 Câu Cho Mẹ

Như chim Athena cao lớn và mạnh mẽ, (*)
Có đôi mắt sáng rực và khôn ngoan, là mẹ!
Khi con đến bên mẹ trong đêm tối và giá lạnh
Hơi ấm mẹ xóa tan nỗi đau con khóc chào đời
Mẹ đã nuôi con khi con còn là cô bé nhỏ
Con sẽ mãi khắc ghi trong lòng lời mẹ dạy
Tình mẹ hy sinh cho con cả thế giới này
Vì con, mẹ đã chôn kín những ước mơ xanh
Nay con đã lớn khôn và hiểu ra sự thật
Mẹ không mạnh mẽ và chẳng cao lớn hơn con!
Giờ sẽ đến phiên con đền đáp tình mẹ
Thực hiện những tôn chỉ của tổ tiên mình
Câu hát cho mẹ con tìm thấy trong lời mẹ ru
Ầu ơ … “Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”!

Nguyễn Diệu Tâm phỏng dịch.

*Chim Athena: Theo thần thoại hy Lạp, Athena là nữ thần của trí tuệ, khôn ngoan, can đảm, cảm hứng, công lý, sức mạnh, chiến lược, nghệ thuật, tay nghề thủ công, kỹ năng v.v…

Trong sử thi Homere – khoảng thế kỷ 8-9 BC trở đi, Athena được mô tả dưới tên gọi Glaukopis, nữ thần có đôi mắt sáng và lấp lánh, kết hợp giữa từ Glaukos và Ops – Glaux cùng gốc từ với “Owl” (con cú), có lẽ vì đôi mắt đặc biệt của loài chim này. Thời cổ đại, hình ảnh nữ thần Athena thường được mô tả có con chim cú đậu trên tay tên là Glaucus (hoặc “con cú của Athena” và sau đó dưới thời Đế chế La Mã, được gọi là “con cú của Minerva”, nữ thần thi ca, nghệ thuật, khôn ngoan …). Cặp đôi nữ thần và chim cú này được lưu truyền và phát triển đến ngày nay. Loài chim cú được tôn trọng như một biểu tượng của sự thông minh và uyên bác.” [1]

Tôi cũng đã khóc khi đọc bài của anh Đoàn Xuân Thu viết về việc Cha anh đã chọn thêm nghề đánh máy mướn sau những giờ làm trong công sở. “Hôm nào được lãnh lương hoặc đánh máy có tiền nhiều, Ba vẫn thường ghé qua xe bán bánh mì Tám Cẩu ở ngã tư Cao Thắng và Phan Thanh Giản, gần rạp hát Đại Đồng, mua vài ổ bánh mì về cho con.

Về nhà Ba vô giường, bế từng đứa dậy, đặt ngồi ngoài bàn, rồi bảo: “Ăn đi con!” Ăn thì khoái thiệt nhưng ‘bù ngủ’ híp con mắt luôn! Em gái tôi cắn miếng bán mì nhai, chưa kịp nuốt thì gục xuống bàn… ngủ tiếp. Ba lại bế từng đứa, cho vào giường ngủ.” [2]

Tôi hình dung ra hình ảnh người cha sau 16 giờ làm việc trong ngày. Ngoài trời đã khuya. Người đã quá mệt mỏi. Vậy mà, ông còn ghé ngang qua xe bán bánh mì thịt mua cho các con. Khi về đến nhà lại bế từng đứa con ra khỏi giường kêu chúng ngồi dậy ăn, trong khi ông còn chưa ăn bữa cơm chiều!

Tôi đã không cầm được nước mắt. Và chắc bạn cũng không cầm được nước mắt khi nhớ về người cha của mình năm xưa… Những người Cha đã tận tụy hy sinh tất cả, chỉ mong cho con mình có một ngày mai tươi sáng.

Con như trăng mãi vun đầy

Bên cha lại khuyết – hao gầy tháng năm

Một thời gian khổ, khó khăn

Cha luôn đứng mũi lo chăm cả nhà…

(Bài thơ về cha – Trần Nguyễn Dạ Lan)

Như vậy thật không ngoa khi có ai đó nói rằng mỗi ngày đều là ngày của Cha và của Mẹ. Và:

Nước biển mênh mông không đong đầy Tình Mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ kín Công Cha.

Chỉ ước mong sao những người con biết thương yêu và săn sóc cha mẹ mình ở lúc tuổi già, đừng bỏ rơi hai đấng sinh thành. Như trường hợp của một ông cụ, đã bán hết cơ ngơi sự nghiệp của mình để đi theo người con đến một nơi xa lạ đúng với ý thích của con. Tiền tài hao cạn, sự nghiệp không còn khi cậu con đã học xong ra trường và may mắn có việc làm tốt. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, cậu đi theo tiếng gọi của con tim, bỏ lại người cha hy sinh suốt đời cho mình. Cụ đau buốt tâm can, nhất là khi tin tức của đứa con dần dần biệt tăm. Quá đau khổ, cụ đã té ngã và bị liệt, phải sống cô đơn suốt đời trong một nhà dưỡng lão. [3]

Trần thị Nguyệt Mai

9-6-2013

[1] Bài Thơ 14 Câu Cho Mẹ – Nguyễn Kim Tiến (TQBT số 56 tháng 6 năm 2013)

[2] Ba Tôi! Người Đánh Máy Mướn! – Đoàn Xuân Thu (TQBT số 56 tháng 6 năm 2013)

[3] Ngày Từ phụ – Nghĩ về những người cha cô đơn – Chu Tất Tiến

NỬA BÀI THƠ TÌNH ĐàRÊU

CHU THUỴ NGUYÊN

Vệt lá tội hoang dâm
Chưa đùm đậu nổi giấc mỏi muộn
Ở phía cánh rừng thiếu phụ
Thật ra đâu chỉ có khói hoang vu
Người đàn bà mọc đôi cánh mây
Hình như vừa bay theo vệt sao băng
Tôi từng chờ em quay về
Như gã si tình ngây ngô quen gặp trên góc phố
Nửa bài thơ tình ai vừa để lại
Nở những nụ hoa dại bên gốc sồi già
Ngay lúc nghe tiếng đàn ai réo rắt buồn
Hay mình lại tơ tưởng vu vơ ?
Lúc chiều xuống thật nhanh phía chân đồi
Chợt nghe khúc biến tấu
Tím lịm mùi những chùm nho bất tử
Bỗng thấy hồn mình nhẹ bay lên
Hay ngay ngày hôm sau lúc mình hối hả quay lại
Những đóa uất kim hương đã tàn úa trong tinh sương
Và. Xác một con vạc vừa trúng tên. Đã khô máu
Nửa bài thơ tình vừa kịp xanh rêu …

Phượng nở, nhớ Huế

Từ Đà Lạt mát mẻ,
Về Phan Rang nắng nôi,
Phượng vẫn sống xanh tươi
Dù chẳng cần chăm bón.

Hơn mười năm đằng đẵng,
Cho đến sáng mai nay,
Trong nắng vàng, gió nhẹ,
Phượng nở tím ngọn cây.

Nhìn chùm hoa tím biếc,
Lòng thấy nhớ Huế nhiều.
Nhớ thứ Hai đầu tuần,
Huế ngập tràn sắc tím.

Tím sân trường Đồng Khánh,
Tím cả cầu Trường Tiền,
Tím suốt đường Lê Lợi,
Ấy. Nét riêng Huế mình!

Màu phượng và màu áo
Chẳng hẹn mà hệt nhau.
Nhìn phượng, bỗng nhớ Huế
Thì có gì lạ đâu ?!

Phan Rang, 02-6-2013
PHAN THÀNH KHƯƠNG

NHỮNG ĐÊM TRẮNG

Khuất Đẩu

nguyenthaihoccogiang

Đêm ở đền Thượng

Đó là một đêm đầu xuân, ánh trăng mỏng quá không soi rõ được mặt người. Những bậc tam cấp cứ nối nhau lên cao, lên cao mãi như vút tận trời. Một đàn chim Lạc từ đâu bỗng bay qua, tiếng đập cánh làm đong đưa những chòm sao xanh biếc.
Đêm thánh vô cùng!

Họ đi lễ đền Thượng.
Lễ vật không có bánh chưng bánh dầy. Chỉ có trầu, cau và hai trái tim thắm đỏ.
Chàng nói, “hôm nay, anh cưới em”!
Nàng nói, “em cũng cưới anh, hôm nay”!
Họ cùng nói, “thưa quốc Tổ, chúng con xin cưới nhau”!
Nghe như có tiếng cười từ ái reo vui của các vua Hùng.
Chàng nói, “anh nghèo lắm, chỉ có món quà nhỏ này làm sính lễ. Nó sẽ thay anh bảo vệ em”!
Chàng nâng khẩu súng lục lên trước mặt. Nàng xòe tay ra như hoa quỳnh đón lấy, rồi áp cái kỷ vật lạnh ngắt vào giữa ngực mình.
“Em cũng nghèo lắm, chỉ có cái chết để đền ơn anh”.
Lập tức, chàng khóa miệng nàng bằng đôi môi dày, nóng rực, để cái tiếng “chết” kia không bao giờ thoát ra được nữa.

Nhưng cưới nhau vậy thôi, chứ họ là hai kẻ không nhà.
Họ đành ngồi bên nhau suốt đêm, chờ sáng.
Cũng ấm ức lắm, cũng thèm thuồng lắm.
Cũng muốn lấy cổng tam quan làm nhà, lấy nền gạch làm giường, lấy bóng đêm làm chăn màn để thực sự là của nhau.
Cũng muốn đã yêu là yêu cho tới bến, đã cho là cho đến tận cùng.
Nhưng đêm yên lành và thiêng liêng quá. Họ chỉ có thể cởi bỏ mọi buộc ràng, mọi lo toan, để hai tâm hồn bận rộn được ngơi nghỉ đôi chút bên nhau mà thôi.

Khi ánh ngày lên, nàng thấy chàng là ông cụ áo the thâm đeo mục kính, chàng thấy nàng là một chị nhà quê váy đụp, chít khăn mỏ quạ. Cả hai nhìn nhau, kín đáo nở một nụ cười thầm.
Rồi như hai kẻ xa lạ chưa hề gặp nhau bao giờ, nàng xuống Đông, chàng ngược lên Đoài Tiếp tục đọc

LỜI TỪ BIỆT QUÊ NHÀ

PHẠM KHÁNH VŨ

Khi từ biệt ta chỉ còn một nửa
Thôi em về- mưa lại trở về sông
Ngày hội ngộ tình đã già như cỏ
Biết nỗi buồn của biển có nguôi không

Ta có được một ngày nằm với cát
Có một ngày sau đó ngủ quên ăn
Sóng đang vỗ hay lòng ta đang khóc
Chưa nghìn trùng mà mắt đã xa xăm

Ta trở lại nơi này ngồi đợi tối
Thắp nến hồng những giờ khắc hẹn hò
Đêm thì thầm một lời kinh sám hối
Rũ rượi buồn em thổi tắt trăng xưa

Nếu tháng tám em có về lại biển
Hát giùm ta bài hát của mười năm
Uống giùm ta ly café quán cóc
Nhớ nghìn trùng con mắt vẫn đăm đăm

Khi từ biệt hồn ta như giấy rách
Bàn tay thô không ráp nổi tình hờ
Như một chuyến tàu đi trong quá khứ
Tiếng thở dài nghiến đứt cả hư vô

Khi từ biệt ta còn mong chi nữa
Đoá hoa này em giữ tới ngàn sau
Ta khắc khoải như một đời mắc nợ
Mộng trùng lai còn biết đến khi nào

ĐÊM Ở BIỂN VỚI NGƯỜI

Ơi em, trời trở lạnh rồi
Đem mơ mộng đến đây ngồi gần anh
Ơi em, đêm sẽ qua nhanh
Hương môi thơm cứ để dành làm chi
Ơi em, biển tối thầm thì
Xô trăm tay sóng ôm ghì bờ thân
Ơi em, hạt cát dưới chân
Sẽ làm bằng chứng những lần rong chơi
Ơi em, sương mỏng từ trời
Cũng về đây để gọi mời lá ngoan

Lỡ mai chim có xa ngàn
Cây thương nhớ đứng xếp hàng mà mong
Lỡ mai biển có xa sông
Bao con suối cạn giữa dòng tương tư
Lỡ mai người có xa người
Buồn vui ở giữa khóc cười- lẻ loi .

Trần Viết Dũng

Anh Chi Yêu Dấu (1)

Đinh Tiến Luyện

girl-with-long-hair-blowing-heart-shaped-bubbles-pink-red-feminine-woman-fine-art-oil-painting-beautiful

một

CHI ĐỨNG Ở CUỐI SÂN KIA, ĐƯA TAY VẪY TÔI rối rít. Anh Huy, anh Huy. Tôi cười với em. Đáng lẽ tôi đã ném tất cả mấy cuốn sách và chiếc túi xách trên tay để chạy bay đến chỗ Chi đứng rồi nắm chặt lấy tay cô bé nhưng tôi lại đứng yên. Và Chi cũng đứng yên, mỗi đứa ở mỗi đầu sân cùng ngó nhau. Chi cười, mái tóc dài nghiêng vừa xõa xuống vai. Chúng tôi đứng trong mắt nhau một lúc lâu như thế.

Nhưng Chi không có thật ở trước mắt tôi, cuối sân kia. Tiếng cười nhắc nhở hành khách từ trong phòng đợi của phi trường vang ra. Yêu cầu hành khách lên xe ca để về thành phố. Tôi dụi mắt mà tưởng mắt mình đang cay xè. Chỉ còn một mình đứng ngẩn ngơ giữa sân bay, tôi vội vàng bước tới, dù không có Chi đang đứng đợi.

Tôi là người bước lên xe ca sau cùng. Trên băng trước chỗ tôi ngồi có tiếng con gái khúc khích cười. Tiếng động cơ chuyển bánh át đi cùng với gió lùa vào khiến tôi ôm ngực ho. Sức khỏe tôi không khá lên một chút nào sau khi rời bệnh viện. Người đàn bà ngồi bên cạnh bảo tôi kéo chiếc cửa lùa xuống, tôi cám ơn nhưng không làm theo ý bà. Bà bắt chuyện hỏi tôi, mấy giờ rồi cậu. Năm giờ thưa bà. Năm giờ mà đã thấy tối. Tôi khoanh tay trước ngực nhìn lên cây cối, đồi núi chập chùng ở phía ngoài. Ngay cạnh đường đi, sương mù nằm dưới thung lũng như một hồ nước bạc. Xe đổ xuống con dốc một cảm giác để tôi liên tưởng cái cảm giác khi còn ở trên máy bay. Tôi lại cúi gập người xuống để ho lúc xe quanh ở một chân đồi. Người đàn bà bên cạnh nhìn lên cái then cửa kéo trên đầu tôi thay một lời nhắc lại.

Hai người con gái phía trước quay xuống ngó tôi thôi cười. Có lẽ tất cả họ đều là người ở đây và đang lo ngại cho một người khách vừa tới miền đất lạnh này Tiếp tục đọc

VIẾT CHO CON

Gửi hai con Chương Chương và con gái Mỹ Hạnh vừa làm mẹ

Và sinh ra, con của mẹ
Mùa tình yêu
Buổi sáng Sài Gòn no nắng. Phố mở thơm cánh thiếp
Buổi chiều Sài Gòn hoàng hôn óng ả. Phố lên đèn như hội
Nửa khuya Sài Gòn. Phố khai tiệc Đêm Hoa
Lòng mẹ no hạnh phúc
Vòng ôm chúng ta tròn cong một vòng trái đất
Trần gian diệu mật

Cám ơn con
Trong những điều mung lung
Mẹ đã viết được một giấc mơ rực rỡ, có thật
Thời gian đã dừng lại cho mẹ
Nơi phút giây ban sơ nhất của tiếng khóc
Mẹ vừa sinh ra một con người
Mẹ lung linh Tạo hóa

Cảm ơn con
Tiếng nhạc oa oa
Chồi non chớp mắt
Sợi thời gian mẹ con đang nắm bằng bàn tay hồng
Dịu dàng
Rộn ràng
Sợi tơ bung
Mỗi nhịp mở là mỗi ngày gom mật…

Con ơi,
Mẹ đã biết được điều huyền diệu nhất
Giản dị nhất trên đời
Cho mẹ biết rõ hơn thế nào là tội ác
Mẹ biết mẹ đứng ở đâu
Trong muôn phía biên giới nghiệt ngã của con người,
-Trái Tim Người Mẹ-
Một châu báu mẹ vừa được con ban tặng

Con của mẹ,
Tấm khiên che chắn mẹ trong những lằn đạn mũi tên
Là tiếng khóc, tiếng cười con no đủ
Mẹ biết những bước mẹ đang đi
Là dấu bước chân con lẫm chẫm
Là dấu bước chân con mạnh mẽ,
đến ngày mai.

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

THÌ THÔI…

tonnuthudung

Chút nắng nhạt trên cây
Bâng khuâng chiều ngái ngủ
Bầy sóc lang thang về tìm chỗ trú
Hốc phượng tím chiêm bao hoang đường…

Thành phố mờ trong sương
Sương bay mù như bụi
Bàn tay đêm dịu dàng vuốt ve những sợi buồn tóc rối
Mùa thu về rồi sao …

Chiếc lá vừa rơi… nghiêng… chao
Tôi cũng muốn cho phép mình nghiêng… chao… như thế
Nhưng cuộc sống đã trót mang hình giọt lệ
Thì thôi…

Tôn Nữ Thu Dung

SẾN

Bùi Diệp

the-old-guitarist

Pablo Picasso, The Old Guitarist

Cuối tuần, café sáng với nhóm anh em làm văn nghệ tỉnh lẻ. Vẫn những thông tin chẳng mới và những câu chào hỏi sáo và cũ mèm. Còn chuyện gì đâu để nói. Từ chuyện thời tiết ngày càng đỏng đảnh và khắc nghiệt. Mới tuần trước cơn mưa to chưa đầy tiếng đồng hồ mà nước đã ngập cổng bệnh viện đa khoa tỉnh, lênh láng khu cung thiếu nhi, rồi lềnh bềnh chợ đầu mối. Ấy vậy, chỉ nắng mới mấy hôm mà phố nhà như một cái chảo rang nếp. Có cảm giác đang giữa trưa mà ai đó chạm mạnh chắc người mình nổ toét loét, trắng xóa như cốm nếp mùa tết.

Vài câu dự báo thời tiết. Hết chuyện. Lơ mơ nhìn trời nhìn mây. À, sáng nay phát hiện ra trái gió đậu sáng rực vòm cành. Cảnh đẹp và đầy hoài niệm. Nỗi nhớ bỗng lôi tuột mình về một miền nào xa lắc. Tuổi đôi mươi. Những vòng xe đạp quay. Những con đường học trò. Sài Gòn. Giảng đường 10 – 12 Đinh Tiên Hoàng đã hai mươi lăm năm. Và loài trái ấy, vẫn còn chưa biết đích danh, chỉ gọi hoài: trái gió. Thứ cảm xúc bâng khuâng và một chút nuối tiếc ấy xin giữ riêng mình…

…Phố sớm lại rộn ràng. Ngày mới nhưng vẫn lại cảnh cũ. Những câu chuyện cũ. Có cảm giác như ai cũng cố làm mới mình, cố thoát ra khỏi nhịp sống bằng bằng nhàn nhạt nơi phố thị tỉnh lẻ. Bằng một vài thông tin trên báo đài. Sụp hầm lò ở Trung Quốc. Tình trạng bi đát của những thuyền nhân lục địa đen vượt biển tới những vùng đất hứa. Rồi Triều Tiên lại bắn thử tên lửa. Rồi thế giới vừa vĩnh biệt huyền thoại Michael Jackson. Có khi những thông tin, những câu chyện không đủ sức hấp dẫn người xung quanh, người ta lại chọn cách im lặng giữa đám đông(như im lặng giữa bầy cừu?). Rồi alô liên tục. Rồi trịnh trọng đi về công sở. Dáng vẻ của những người quan trọng Tiếp tục đọc