Tan rồi giấc mơ khi rời xa Tuy Hoà
Thời gian không đủ kịp để nói lên lời thương nhớ
Dãi nắng nhạt dòng sông Ba phơi cát
Vàng lên chiều núi Nhạn trong mơ
Và gặp em cũng tình cờ như chuyến đi
Tôi như quán ven đường chẳng còn ai là người mong đợi
Em bước ra quanh chỗ ngồi yên lặng
Góc quán buồn chợt nhớ một miền quê
Em bỏ lại sông đầy những đêm phù sa ngầu nước
Và tôi chưa kịp về nghe lại gió đồi dương
Quê cũ cứ chập chờn giấc mơ tĩnh thức
Vọng về tiếng chim đồng quặn xót những yêu thương
Đêm thao thức nhìn giọt mưa qua tay đủ lạnh
Trời sắp đông chợt rét ở xứ người
Đụn rơm khô nơi quê nhà rượi mốc
Ủ lòng tôi cháy khát một nẻo về
Tình như nước chảy qua bờ bến khác
Sao lòng ta cứ chật chội nỗi buồn
Ngày tháng mới xoá dần mùa thu trước
Ngỡ như mình vừa đánh mất bến đò xưa
Gượm lòng mãi để gượng cười nơi đôi mắt
Phút giây này dễ khóc lắm phải không em
Bắt chước người xưa để lòng mình tan vào tiếng sóng
Chia tay rồi còn giữ chút thân quen
Tan rồi giấc mơ khi rời xa Tuy Hoà
Mà giấc mơ biết chừng nào trở lại
Có nói cũng thừa khi em còn đứng đó
Nhủ với lòng xin vẫy một bàn tay
Mai Việt


