HOA DẠI


Nụ tình bao năm ấp ủ
Tinh sương nở một hoa này
Bởi chốn trần gian vướng nợ
Quẩn quanh hoài chút hương bay

Ở giữa trăm ngàn hạt bụi
Hồn em mới mẻ y nguyên
Nghe bài tụng ca mê muội
Đời em đã lỡ câu nguyền

Em buồn chàng đâu biết được
Giấc mơ cỏ cú xa vời
Bước chân chàng về sân trước
Vườn sau em khóc cút côi

Chàng đi êm như gió thoảng
Chiếc lá xanh non cựa mình
Tơ lòng em nghe đứt đoạn
Tình ơi sao quá u minh

Chàng đi về nơi xa ngái
Đâu rồi bàn tay đỡ nâng
Ừ nhỉ, em là hoa dại
Mắc mớ chi mà nợ nần

Ừ nhỉ, em là con gái
Sao gai góc một chỗ nằm…
Sông chưa một lần quá bước
Sương mù trăng rụng âm âm…

VĂN CÔNG MỸ

THỰC, ẢO VÀ EM

Đứng giữa đôi bờ thực ảo
Ngân Hà hiện hữu trời đêm
Dấu lặng trần gian rướm máu
Trăng sao mờ tỏ tình em

Ta đã quên khi đã nhớ
Chiều xiên hoa cỏ đâm chồi
Trĩu đời gánh không như có
Chạm phải xuân cành lá tươi

Lá rụng . Thu rơi , lá rụng
Phiêu bồng . Cánh xoải , phiêu bồng
Nhẹ hẫng càn khôn lúng túng
Vô thường vũ trụ như không

Chẳng có chi là vĩnh cửu
Đường trần dài ngắn do ta
Thử làm một tên du tử
Nhân thế chưa đầy sát – na !

Bướm lạc vào mơ mộng thắm
Bóng in vách núi trăng xa
Tự tình yêu là sâu thẩm
Một tiếng em đã đến nhà !

TRẦN BẢO ĐỊNH

Saigon , 22.9.2013

Trái tim bên phải

Nguyễn Mộng Giác
prgress_on_heart_painting_for_cypress_basin_charit_abstract_art__abstract__ab37bba349b9d6d1bc412d8819b66ff2

Ðến trại tị nạn Galang “chàng” mới bị một vết thương đầu tiên! Xin nói rõ ngay cho bạn đọc đỡ sốt ruột, đây là vết thương lòng. Của riêng “chàng”! Vì nàng kiều nữ tác giả của vết thương tội nghiệp ấy, cho đến bây giờ, vẫn vô tình chưa biết mình đã lơ đãng làm người gieo gió.

Phải thông cảm cho người đẹp. Họ quá đẹp cho nên do lòng bác ái, họ cũng muốn những người tình trong mộng, những “hoàng tử của lòng em” cũng phải đẹp như họ. Người thích phủi bụi trên những pho cổ văn thì lấy mẫu Kim Trọng:

Trông chừng thấy một văn nhân
Lỏng buông tay khấu bước lần dặm băng
Ðề huề lưng túi gió trăng
Sau lưng theo một vài thằng con con
Tuyết in sắc ngựa câu dòn
Cỏ pha mầu áo nhuộm non da trời.

Mặc áo xanh cỏ non, cưỡi con ngựa trắng, lưng đeo túi thơ, chao ơi, “chàng” tình biết mấy!

Người khoái phim quyền cước đấm đá tơi bời thì thích cái mẫu đại khái như TỪ Hải:

Râu hùm hàm én mài ngài
Vai năm tấc rộng thân mười thước cao Tiếp tục đọc

TƯƠNG TRI 8

Screen Shot 2013-10-04 at 3.48.02 PM

.

TƯƠNG TRI SỐ 8 THÁNG 9-2013

KHỔ 5.5 x 8.5

180 TRANG

◎ÂU THỊ PHỤC AN◎BÙI DIỆP◎BÙI THANH XUÂN◎CHU THUỴ NGUYÊN◎DU NGÃ◎ĐẶNG HIỀN◎ĐINH TẤN KHƯƠNG◎ĐINH THỊ NHƯ THUÝ◎ĐỖ THỊ HỒNG LIÊN◎HẠC THÀNH HOA◎HUỲNH HỮU VÕ◎LÊ SA◎LINH PHƯƠNG◎LILLIAN◎LƯU THY◎MAI VIỆT◎MINH VY◎MƯỜNG MÁN◎NGỌC YẾN◎NGUYÊN VI◎NGUYỄN BÁ TRẠC◎NGUYỄN BẮC SƠN◎NGUYỄN HẢI THẢO◎NGUYỄN HOÀNG QUÝ◎NGUYỄN MỘNG GIÁC◎NGUYỄN NGỌC NGHĨA◎NGUYỄN NGỌC THƠ◎NGUYỄN NHƯ MÂY◎NGUYỄN TẤN ON◎NGUYỄN TẤN CỨ◎NGUYỄN TẤN SĨ◎NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH◎NGUYỄN THỊ NGỌC LAN◎NGUYỄN THỊ THANH DUYÊN◎NGUYỄN TRÍ◎PHẠM KHÁNH VŨ◎PHẠM NGA◎PHAN VĂN PHƯỚC◎PHÙ DU◎SAO◎SƯƠNG NGUYỄN◎TẠ CHÍ THÂN◎THANH BÌNH NGUYÊN◎TÔN NỮ THU DUNG◎TRẦN ANH◎TRẦN BẢO ĐỊNH◎TRẦN DZẠ LỮ◎TRẦN HOÀI THƯ◎TRẦN HUY MINH PHƯƠNG◎TRẦN HUYỀN THOẠI◎TRẦN HỮU DŨNG◎TRẦN NGỌC HƯỞNG◎TRẦN THỊ TRÚC HẠ◎TRẦN THOẠI NGUYÊN◎TRẦN VĂN NGHĨA◎TRẦN VIẾT DŨNG◎TRƯƠNG QUANG KHÁNH◎UYÊN NGUYÊN◎VĂN CÔNG MỸ◎VĨNH HIỀN◎VŨ HỮU ĐỊNH◎

AMAZON

SỢI TÓC TÌNH NHÂN

Ngày mộng mị tuổi yêu vừa đến
Em tặng anh sợi tóc tình nhân
Tái sinh anh linh hồn gỗ mục
Trăng là em ong bướm lượn quanh

Ngày theo anh em còn kẹp tóc
Lụa mượt mà thơm trắng hương cau
Đã có lúc anh nhìn em khóc
Sợi tóc xưa cứa ngọt tim đau

Dây tơ hồng em đan bằng tóc
Ngàn sợi mây em tặng đời nhau
Cùng em đi trên muôn vạt sóng
Chập chùng đời, nghiêng ngã chia đau

Dịu hiền em trăng đêm vằng vặc
Thao thức em, anh giấc ngủ êm
Là lúc em dại khờ bật khóc
Tay níu tay, níu chặt mắt mềm

Những khi nắng nhạt vàng trên lá
Em luồn kim sợi tóc chẻ đôi
Vá hồn anh nửa đời nghiêng ngã
Dáng gầy run anh thoáng bồi hồi

Có đôi lúc tóc dài vướng mắt
Em đối diện em lặng lẽ đêm
Anh trở về bàn tay lạnh ngắt
Lệ trong trăng nhạt vỡ bồng bềnh

Có đôi lúc giả vờ ngơ ngác
Dìm hồn anh lặn ngụp ca dao
Và em sương muối chiều đã bạc
Chở che anh vũ điệu ngọt ngào

Như là em trong câu chuyện cổ
Lầy lội anh trong mắt xôn xao
Ngày hội mở em thơ mắt biếc
Suốt đời em, anh kẻ tội đồ

Nắng vắt đồi bên em than thở
Tuổi thơ em, anh cướp bất ngờ
Cắt nửa tim em bằng nỗi nhớ
Nhã nhạc em ai gọi giấc mơ

Ngày Thu tận anh phơi sợi tóc
Được thấy em rạng rỡ nụ tươi
Anh và tóc một đời góp nhặt
Vẽ trong trăng nụ nguyệt em cười

Tay gọt tóc sao nhầm mắt ướt
Khắc khoải đêm trăng chấm lửng rơi
Vạt áo tím ngọt ngào mơ mượt
Lững lơ người lơ lững sao trôi

Gỡ sợi tóc phơi chiều nắng nhạt
Đọc kinh cầu chuộc tội tình nhân
Nguyệt tơ xưa tàn phai nhan sắc
Anh gối quỳ vẽ lại vạt trăng

Em tặng anh một sợi tóc rối
Ngày tình nhân thuở ấy xa rồi
Và em nói tuổi thơ từ giã
Để yêu anh em cắn bật môi

Anh phơi sợi tóc vào trong mắt
Em chao nghiêng cười chẻ nụ duyên
Anh và tóc đâu tình góp nhặt
Là trăng vàng trên mái tóc tiên

Em là trăng vai gầy cánh vạc
Anh là Sao lục lạc tình tang
Nợ chi anh trăng khuya ngờ ngạc
Anh nợ em sợi tóc tình nhân

Nửa đời em vẫn đầy hay mất
Sợi tóc xưa còn có mãn viên
Nếu mai này anh về với đất
Nhớ gởi theo anh sợi tóc tiên

Đừng bao giờ em tôi bật khóc
Anh nợ em sợi tóc tình nhân

BÙI THANH XUÂN , tháng tám mười ba.

QUY NHƠN

Chẳng có đêm nào không Quy Nhơn
Hai con mắt ấy cứ xoe tròn
Nhiều đêm mất ngủ vì em đó
Cái miệng hoa cười rất muốn…hôn !

Chẳng có đêm nào không Quy Nhơn
Bàn tay năm ngón níu Thiên Đường
Em ra…biển nhớ, người ghen tị
Anh đợi,nghe lòng hon héo hon….

Chẳng có đêm nào không Quy Nhơn
Tình anh dậy sóng mãi điên cuồng…
Trái tim chỉ đợi em…làm phép
Là thánh thất đầy nắng mật ong !

Chẳng có đêm nào không Quy Nhơn
” Gọi em thao thiết biết bao lần”
Trên bao thuốc lá anh ghi dấu
Một dãy thơ buồn, em biết không ?

Chẳng có đêm nào không Quy Nhơn
Dẫu anh đang ở đậu Sàigòn
Nhớ em răng khểnh, hồn thơ dại
Cái miệng hoa cười, anh chết…luôn

Trần Dzạ Lữ

Nắng ấm, Thiên Di sẽ bay về!

Trần Thị Trúc Hạ

images-4

Bây giờ em đã đi xa,  nơi em đến là một đất nước văn minh hiện đại với một ngôi trường được trang bị  đầy đủ về cơ sở vật chất  sẽ  là môi trường tốt để em học tập. Chân trời phía trước đã rộng mở đối với em nhưng sao cô vẫn thấy vui buồn lẫn lộn khi tiễn em  đi. Cậu học trò nhỏ đầy nghị lực của cô!

Cô còn nhớ mãi bài  tập làm văn khi viết  đề tài “ Cảm xúc về người thân”. Nước mắt cô đã rơi xuống trang văn của em: “ … Cứ mỗi lần tiếng trống bãi trường vang lên là em  vội vàng chạy ra gốc phượng ở cuối sân trường, dù biết rằng bố sẽ không còn đón em ở đó nữa, nhưng sao em vẫn hy vọng … Bởi vì trong giấc mơ em vẫn thường thấy bố đợi em ở đấy. Giấc mơ chỉ là giấc mơ, giấc mơ của em làm sao có thế trở thành hiện thực?! … ”.

Cô phải làm gì để bù đắp cho đứa học trò nhỏ những mất mát quá lớn? Đó là điều mà cô vẫn thường trăn trở  mỗi khi nhìn ánh mắt bơ vơ của em trong những giờ tan trường.

Cô nhớ về  cuộc cắm trại ngày đó, các bạn trong lớp lúc nào cũng vô tư vui đùa, còn em cứ lặng lẽ đi xách nước về cho các bạn dùng hoặc đi nhặt rác quanh đất trại. Đến giờ ăn cơm, cô lo phân phát thức ăn cho học trò, đứa nào cũng  nhận thức ăn từ cô rồi ăn ngấu nghiến vì chạy nhảy nhiều nên đói, chỉ có một mình em đến bên cô nói nhỏ Tiếp tục đọc

BẬU DÌA NHÀ KHÁC

 
 
 
– Linh Phương –
 
Mặc áo bà ba quỳ trước bàn thờ
Bậu lạy tổ tiên-ông bà- tía má
Đứng ngoài sân trái tim qua hóa đá
Buồn hắt hiu như gốc rạ trơ xương
 
Xa lắm rồi câu vọng cổ còn thương
Thời con gái trên cánh đồng bậu hát
Nhà qua nghèo nên bậu dìa nhà khác
Phía bên kia phà bến bắc Cần Thơ
 
Con cúm núm chiều gọi bạn tình ơi !
Nghe da diết khi hoàng hôn nắng tắt
Sông Hậu qua chờ-sông Tiền bậu khóc
Nước mắt hai dòng : trong- đục- phân ly
 
Bậu lấy chồng qua bỏ xứ ra đi
Đời trôi giạt theo khắp cùng năm tháng
Vẫn chưa quên góc trời quê lận đận
Qua nhớ bậu hoài nhớ mãi khôn nguôi
 
Con bươm bướm vàng đậu ngọn mù u
Đã mất biệt giữa trăm cay ngàn đắng
Chiếc khăn tay thêu đôi chim bậu tặng
Qua cất làm kỷ niệm lúc chia tay
 
Tết quê người nhìn khói đốt đồng bay
Từng sợi khói vướng mắt qua nhoi nhói
Rượu uống quắc cần câu lòng cứ hỏi
Miệt ấy giờ bậu hạnh phúc hay không ?
 
                 LINH PHƯƠNG
 

GIỮA HÔN MÊ ĐỜI

 
 
Chiều thắp nắng trên vai người sáng phúc
Có ta về lở dở cuộc chơi rong
Em hồn hậu đôi bàn tay thỏ bạch
Gõ lên sầu ta hạnh phúc bao dung
 
Ngày chờ đợi đã vàng chân cỏ muộn
Nửa đời ta thân lang bạt kỳ hồ
Sao em đến cột chân ta cuồng vọng
Gặp em rồi trời đất cũng ngẩn ngơ
 
Thượng đế cũng mềm lòng thôi, nhỏ ạ!
Dẫu chi ta khinh bạc mấy cho cam
Bởi vẫn thế, quen một đời lêu lổng
Nên trời xui ta sập bẫy em giăng
 
Chiều thắp nắng trên vai người sáng phúc
Có ta về… lở  dở cuộc chơi rong……..
 
           NGUYỄN NGỌC NGHĨA (1972)
 

Lỗi của Hoa hồng

Dương Hằng 

MotherAndSonAbstracted

Mẹ đẹp. Mái tóc dài buông xõa qua vai, ôm lấy gương mặt trái xoan đầy đặn. Mẹ ngồi trong căn buồng chật và tối, ánh sáng nhờ nhờ của chiếc bóng đèn đã gần cạn sức soi, cộng thêm chút nắng nhẹ hắt vào qua khung cửa sổ. Tiếng máy may xình xịch vang lên theo nhịp mẹ giẫm vào bàn đạp phía dưới. Khuyên mẹ mấy lần thay bóng đèn khác cho sáng, mẹ bảo “Mẹ quen với từng đường kim mũi chỉ rồi, nên đạp máy, căng sợi, cũng làm bằng cảm nhận. Có những nghề gắn với mình, tới một lúc nào đó ta sẽ  không cần làm bằng mắt nữa, con gái ạ”.

Mẹ đẹp. Ở cái xóm nghèo bần, đàn bà quanh năm chỉ cằm cũi lưng trần với mẫu ruộng, chân tay vàng khè máu bùn máu rạ thì mẹ tôi đẹp nhất nhì cũng là lẽ tự nhiên. Mẹ sống bên Pháp sáu năm ròng, ngày ngày hít hà mùi hương của hoa hồng, mẹ cũng quyến rũ tựa loài hoa ấy. Tôi thích ngắm mẹ qua khung cửa sổ, từ góc bếp, nhìn xuyên qua là thấy mẹ đang cần mẫn với mảnh vải mịn trên tay. Mẹ trong thứ ánh sáng tờ mờ , thi thoảng nhìn ra ô cửa bé tẹo, nở nụ cười thật tươi với tôi, ngỡ đâu mẹ là nàng tiên.

Bà nội ngồi ở cuối góc sân gạch cũ màu rêu, thảng hoặc móc trong túi áo lá trầu, miếng cau, rồi gọi tôi mang lọ vôi làm từ chiếc vỏ hộp sữa ông thọ đã khoét miệng. Cả ngày, hiếm khi bà rời khỏi góc sân nhà mình. Phía trước nhà tôi là vườn hoa hồng, nội bảo ngày xưa nó là thửa ruộng, từ khi mẹ về, sức bà cũng yếu, mẹ san bằng nó bằng hai xe đất, thành khu vườn rộng như bây giờ, mà chỉ trồng duy nhất hoa hồng, cũng có lý do riêng của nó. Ba mẹ tôi cưới, rồi dìu dắt nhau qua Pháp theo một người họ hàng xa làm ăn. Ba thuê một cửa hàng nhỏ, tìm mối mua hoa hồng về cho mẹ bán. Sinh ra tôi được một năm, bà ngoại mất, mẹ đưa tôi về mai táng ngoại, ba vẫn bám trụ lại với miền xa xứ… Nội ngồi đó, để trông coi vườn hoa hồng khỏi những con mèo đòi tán tỉnh yêu hoa. Tiếng ho khụ khụ của nội cũng đủ ngăn hai chú gà làm tình vụng trộm giữa mùa hoa đang thì con gái, nhưng đã chớm bung nở làn hương. Nội mắc bệnh hen suyễn, chạy chữa thuốc men bao nhiêu cũng không khỏi. Gần một năm nay, nội không chịu đi khám nữa, mặc cho tôi và mẹ thúc giục, rồi van vỉ. Nội bảo: “Chị mà chữa khỏi cho tôi, tôi không ho nữa. Rồi ai chăm vườn hoa?”. Mẹ nhìn ra những thảm hoa hồng vàng, xanh, đỏ… đôi mắt buồn hoang hoải mông lung Tiếp tục đọc