DƯỜNG NHƯ KHÔNG PHẢI LÀ TÌNH YÊU!?

Đinh Tấn Khương

mua2.gif

Chi được sinh ra trong một gia đình khá giả và có vị trí cao trong xã hội vào những năm trước 1975. Ba Chi là một công chức chính phủ có nhiều quyền lực, mẹ thì điều hành một  thương vụ cỡ lớn, người anh trai của cô thì được học bổng du học ở nước ngoài.

Có lẽ nhờ vào gia thế, cũng như nhiều lần được người bố dẫn theo trong các dịp lễ lạc hoăc những lần hôi họp của các tổ chức.. đã giúp Chi tự tin và mạnh dạn trước công chúng.

Chi không đẹp đài các kiêu sa nhưng nét mảnh mai và ăn nói khá hoạt bát khiến cho Chi luôn nổi bật ở bất cứ nơi nào mà Chi đến. Chi là một học sinh khá, giỏi nhất là môn ngoại ngữ cùng với tài hùng biện củng như khiếu tổ chức.

Một hôm, cũng như thường khi, Chi được bố mẹ dẫn theo tham dự buổi họp mặt gia đình người bạn thân của bố, buổi họp mặt được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng để đón tiếp người con trai duy nhất, du học từ nước ngoài trở về, nhân kỳ nghỉ cuối năm Tiếp tục đọc

ĐỂ MƯA GIĂNG CHIỀU NAY

 

không phù hoa cũng không hư vô
tình thắp nến hồng đêm ân ái
lòng đã trải ngọn nguồn hôm ấy
bàn tay buồn nắm chặt tay ai
mưa không đủ làm em ướt tóc
gió thu hanh hao thổi lạnh lòng
không dám nhìn vào đôi mắt đắm
dìm em vào một thoáng mênh mông
tim đã vướng vào tơ ai giăng
chiều mưa cũ bập bềnh trí nhớ
anh ở đâu gối chăn có ấm
em nơi nầy chăn gối lạnh căm
không xa xôi mà rất xa xôi
vòng trái đất khép tròn nỗi nhớ
để mưa giăng chiều nay trên phố
 nụ hôn tình đọng mãi trên môi…
 
âu thị phục an

HỒI SINH

(Tặng Nguyễn Phước Tiểu Di của thời thơ ấu)

YÊN HỒNG

Tôi nghe giọng em cười
Trong veo như tiếng suối
Dù tai tôi biếng lười
Vì đường dài mông muội !

Tôi thấy em mắt sáng
Như vầng trăng đêm thanh
Dù lâu rồi tôi đã
Không còn nhìn chung quanh !

Những vì sao long lanh
Trong tim tôi rạng rỡ
Niềm vui em ấm lành
Bên tôi từng hơi thở !

CƠN MÊ

Chu Trầm Nguyên Minh

Golden Sunrise by Steve Fraijo

tặng Lữ Kiều

1.

Con thuyền bắt đầu dời xa bãi, sóng cũng bắt đầu vỗ bọt trắng xóa, vừng đông hực hỡ như vết thương tràn đầy máu đỏ. Hắn thức dậy và bắt đầu trèo lên ngọn núi cao sừng sững, gió lộng và biển xanh một màu, hắn đứng từ một chiều cao, rất cao, nhìn ra cõi mênh mông xa tắp. Một cánh chim trời ? Không, một trực thăng bay, trong sương sớm. Hắn hút thuốc và nghĩ về những viễn tượng của đời sống, những dự tưởng đã đỗ vỡ, những bâng khuâng vô ích và sự bất lực của tuổi trẻ. Hắn mỉm cười và vung cánh tay ném viên sỏi nhọn ra khỏi trí óc. Phải vui cho thật đầy. Phải sống cho tròn, ngày đến rồi đi, đời có rồi tan. Khi cánh buồm ra xa, chiếc thuyền rất cao và hết sức hùng hồn.

2.

Hắn về phòng trọ cùng với mặt trời trên đỉnh đầu, lửa đã bén vào ý thức và đốt cháy bản ngã. Hắn mở to đôi mắt, những gân máu ở đó nổi lên gồ ghề như những sợi chỉ đỏ. Rất có thể buồn bã cho một ngày bắt đầu ngã bóng, và khó có thể tưởng tượng được về tương lai đang chờ đợi ở cuối đường. Hắn nắm chặt bàn tay, nghiến cứng hàm răng, ở cái thế đấu tranh tuyệt vọng, trông hắn y như con chó điên bị xiềng xích trong sở thú y . Vâng, tuổi trẻ, tuổi trẻ bây giờ đều như vậy, cô đơn và bất lực, phản kháng và tuyệt vọng, có ai trong chúng ta thấy hắn ói từng vũng máu để đổi từng phút tự do hay không? Hãy thương sót hắn vì tuổi trẻ đều đáng thương sót như vậy Tiếp tục đọc

TÔI YÊU, VÀ…

1  Tôi yêu những cánh buồm mắc cạn trên sông
Và yêu những dòng sông làm đắm những cánh buồm.

2. Tôi yêu những con đường chưa có người đi
Và yêu những người đi lầm lũi trên đường.

3. Tôi yêu ngọn quốc kỳ chưa có quốc gia
Và yêu những quốc gia chưa có bóng quốc kỳ.

4. Tôi không yêu những chính quyền không có nhân dân
Và không yêu đám nhân dân lừa phỉnh chính quyền.

5. Tôi yêu những cuộc tình chưa có nụ hôn
Và yêu những nụ hôn có chút tình vờ.

6. Tôi yêu những tín đồ chưa xác tín niềm tin
Và yêu niềm tin không có các giáo điều.

7. Tôi yêu bầu trời không có những áng mây
Và yêu những áng mây lãng đãng cuối chân trời.

8. Tôi yêu…

Trần Anh

SINH NHẬT MÙA THU

THỤY ĐỖ

Ngày chim tuổi mới vừa đầy
Bé về qua những hàng cây mịt mù
Thắp hàng nến gọi mùa thu
Gót chân dẫm hạt sương rầu rầu tan
Ngày không lên – gọi nắng vàng
Mây bay sợi nhỏ giăng ngang trước đời
Bé về đứng giữa mùa vui
Rưng rưng giọt nến  thắp đời bao dung…

Những Giọt Mưa

Sương Nguyễn

flickr-163256129-original

Ở đời như giấc chiêm bao
Làm chi mà phải lao đao nhọc mình ?

Lý Bạch

Viết tặng T. Tân , Ái N & Đ .H. Tâm những người bạn đang cùng đi chung với tôi một con đường

-Trời kêu ai nấy dạ . Biết làm sao bây giờ ? không biết đến khi nào thì tới phiên mình ?

Bích trầm ngâm cúi mặt xuống, dấu vội giọt nước mắt vừa ứa ra làm nhập nhoè đôi mắt , tay xoay tròn chiếc muổng trong ly nước chanh .

– Đã đành là Thành , Trụ , Hoại , Diệt , ai cũng phải qua cầu nhưng tao không cam tâm khi nhìn thấy Thoa như vậy . Một người suốt một đời làm việc và hoạt động xã hội không ngừng nghỉ mà bây giờ phải ngồi một chỗ , héo hon gầy còm và bị cơn bệnh hành hạ mỗi ngày . Trang một thời là hoa khôi của Trường Sư Phạm , giờ phải ngồi xe lăn , muốn nói chuyện với bọn mình mà nói cũng không được.

-Trang dầu sao cũng đỡ hơn Thoa , có chồng lo lắng săn sóc chu đáo , còn Thoa bị gia đình ruồng bỏ , phải chạy bán sống bán chết và sống vất va vất vưởng ở ngoài đường Tiếp tục đọc

ĐẶT LẠI TÊN.

gọi cơn mưa cũ tên gì?
mai sau một chút yêu vì sẽ xa
gọi mùa trăng cũ tên là
mùa ân điển em,
và sầu tôi

còn nguyên tóc
một đường ngôi…
đặt tên cho ngón tay rời lược gương
đặt tên cho góc con đường
phía chân người trải dặm trường tìm nhau

gọi hờ về phía mai sau
truông dài ngựa nhớ vó câu mà về
đặt tên cho một cơn mê
nghe chừng hơi ấm bộn bề vây quanh

sáng nay gọi lại tên mình
lơ mơ mới biết là hình như quen

chiều về đặt lại tên em.

TRẦN THIÊN THỊ

ĐÔI CÁNH THIÊN NGA

Cuối cùng rồi nàng cũng ra đi trên một sợi tơ
Giăng qua hai bờ vực thẳm
Bên kia xa lạ bến bờ
Không kịp quay về phía sau
Nhìn lại lần cuối cùng mảnh trời xanh ngày cũ.
Đêm cuối cùng đời con gái
Nước mắt như thác đổ tự lưng đèo
Và đau thương tràn về như cơn lũ
Nàng phải cắt đứt mọi sợ dây cột vào quá khứ
Như cắt từng khoanh ruột  của mình
Còn đôi cánh thiên nga
Cuối  cùng cũng không giữ được
Đôi cánh thiên nga quạt gió vào giấc mơ nồng
Phải bỏ hết bỏ hết bỏ hết
Cho đến khi chỉ còn lại trái tim bị sát thương
Nàng lặng lẽ trôi vào đêm tối
Rồi tung đôi cánh trắng lên bầu trời sâu thẳm
Khi đó trăng sắp tàn trên  mái tóc rối bời
Và sương giăng ngập lối
Nàng vẫn trôi đi trôi đi như kẻ mộng du
Giữa biển sương mù
Không ai hiểu được nàng
Ngoài bóng tối .
Cuối cùng rồi nàng cũng phải ra đi
trên một sợi tơ
Giăng qua hai bờ vực thẳm
Những buổi chiều
Nhìn nắng rụng theo từng chiếc lá
Và trăng như vệt khói mờ
Trong khung trời xanh ngày cũ
Nàng lặng im như tượng
Đợi chờ.

Hạc Thành Hoa

BỂ KHỔ

NGUYỄN TRÍ

images-5

Đời là bể khổ. Đúng quá, khỏi phải bàn. Con người ta buồn nhiều hơn vui. Bi kịch trong nhà bê tông có khi nhiều hơn trong nhà tranh vách lá.

Nhà của Hai Nhiều là nhà rường kiểu cổ, cột chạm trổ hoa văn cầu kì. Đời trước thuộc dạng giầu có, sau chiến tranh thì lụi tàn. Mái ngói đồng tiền có đâu từ thế kỉ trước, mục nát, mỗi mùa mưa là huy động nồi niêu soong chảo hứng nước. Và đêm đêm vợ chồng Hai Nhiều nằm trong cái mùng vá víu mà thở than. Hết khổ con rồi khổ cháu – ừ – già rồi – chồng sáu tư, vợ sáu ba… Thôi than tở mà chi, Đời là bể khổ mà.

Bốn đứa con, hai trai hai gái dựng vợ gã chồng xong là cho đất cất nhà ra riêng. Nghèo, nên cháu nội, cả cháu ngoại vợ chồng Hai Nhiều lảnh :

– Giữ để tụi nó đi làm

– Nói vậy chớ bả giữ, chớ ông Hai mà giữ cái gì.

Khách  ở quán bánh canh cá lóc nói vậy vào mỗi buổi sáng. Cái quán nhỏ xíu, nơi hội tụ của nông dân, công nhân, gìa có, trẻ có… Đó là nơi bàn chuyện thời sự thế giới. Từ chuyện Mỹ đánh Irak, đến chuyện Hai Nhiều bán nhà rường Tiếp tục đọc