ÁO NGƯỜI NĂM ẤY

Chiều Thu nhạt nắng ta về lại
Đường phố thênh thang vắng bóng người
Lá khô đùa nghịch tung tăng nhảy
Gió hát miên man khúc nhạc vui

Xa xa cuối phố vàng rực rở
Áo trắng dài ai đùa với mây
Phất phơ trong gió ta cứ ngỡ
Một thuở Thu nào áo em bay

Áo em thu ấy vàng nắng nhạt
Nghịch nắng đùa mây ngược chiều bay
Ta bên kia phố vàng đôi mắt
Áo vướng hồn ta một chiều say

Gió cuốn đi áo người năm ấy
Ta về nhìn lại lá khô bay
Áo trắng ngày xưa đùa lá nhảy
Ngơ ngẫn chiều vạt áo đùa mây
BÙI THANH XUÂN

AI BIẾT LŨ CHIM VỀ ĐÂU?

Nguyễn Bá Trạc

seagull-flying-over-hd-seagull-flying-over

Mấy năm nay rời Cali sang sống ở Bắc Âu, tôi thường làm video clip thay vì viết. Nói cho cùng, video clip cũng là những bài thơ bằng hình và nhạc. Tuy những bản nhạc là vần điệu của các nghệ sĩ khác, nhưng đúng giây phút thích hợp, vẫn thường gây nhiều rung động trong tôi.

Bây giờ giữa tháng Mười.

Mùa thu ở đây ướt, lạnh, im lìm.

Đêm, ngồi trước laptop, nhìn hình ảnh bạn hữu ở xa, nghe những vần điệu nẩy trong tâm trí. Mà bài thơ vẫn là trang giấy trắng.

Bèn ném lên màn hình một số hình ảnh cũ mới, phần lớn là ảnh những người bạn văn nghệ quen biết, gần gũi. Mà bài thơ phải có nhan đề. Bèn tạm gọi là “Ngồi Buồn Xem Ảnh Linh Tinh”. Không thứ tự. Không sắp xếp theo một cốt chuyện nào Tiếp tục đọc

ĐÊM TRĂNG NGỦ TRÊN ĐỒI CÙ ĐÀ LẠT

Nằm ngủ ôm vầng trăng
Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng
Đà Lạt chảy trong thân
Tôi như rừng thông im bóng.
Em như sương trăng áo mộng
Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi
Mùa thu lãng du mây trời
Mùa thu gục chết bên đồi
Tôi không còn em Đà Lạt buồn rừng cây chịu tang đứng ngóng.
Vàng đêm tôi hắt hiu như tượng gà trống
Cô đơn nóc giáo đường
Trên đỉnh thiên thu gió lộng
Giữa bồng bềnh biển sương..

Nghe vỡ trái thông khô
Hồn bay theo trăng sáng
Em sầu mộng đáy hồ
Tôi sầu phơi cỏ rạng.
Mỗi người nuôi một giấc mơ
Tình trăm năm nguyệt táng
Lá rụng vàng tàn thu
Lá vàng trăng thiền quán.
Nỗi nhớ như ngựa hoang hung hãn
Như thác gầm những đêm mơ
Như suối hồ thu tương tư
Và hồn cỏ hoa phiêu lãng…

Nằm ngủ ôm vầng trăng
Đồi cỏ hoa nến thắp
Tôi như chiếc sao băng
Rơi ngoài hiên vạn pháp
Nghìn thu không nói năng
Mình tôi hơi thở gấp
Run lẩy bẩy tơ trăng
Đà Lạt trăng…trăng…trăng…

Ồ. Trăng chết lạnh cành hoang
Gương mặt Em sáng vĩnh hằng.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

CHUYỆN NHỎ VỚI NƯỚC MẮT

Tôi khóc cho tôi dĩ nhiên
Tôi cũng đã từng khóc cho người
Lắm lúc vô duyên bởi chuyện không đâu
Đôi khi còn nhỏ hơn con thỏ.

Không xấu hổ chẳng tự hào
Như thể trời bắt tôi phải vậy
Vẫn biết tỏng chỉ tổ hao nước mắt
Khổ nỗi khóc còn hơn không.

Sẽ đau đớn đến khủng khiếp
Lúc nào đó nước mắt tràn cổ họng
Chặn đầu ra của một thông điệp
Mà nước mắt là đường truyền duy nhất.

Hãy khóc hãy khóc đi tôi
Nếu nước mắt có thể rửa trôi điều phiền não
Nếu quả thật nước mắt rửa trôi được điều phiền não
Thì đây hãy khóc đi người.

NGUYÊN VI

Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!

Trần Văn Giang

Screen Shot 2013-10-18 at 8.20.17 PM

Lời mở đầu:

Đây là ý kiến cá nhân của người viết mà thôi. Đúng hay sai còn tùy từng hòan cảnh và sự thẩm định của mỗi độc gỉa.
TVG.

“Biết rồi, khổ lắm, nói mãi !!!”

Nhà cháu không biết các cụ “độc thân vui tính” có can đảm, uống thuốc liều nói với người yêu thơ mộng “lời yêu” này hay không ? Riêng với các cụ khác đã lập gia đình rồi thì có lẽ cụ đã phải nói với bà xã câu này không biết là lần thứ mấy (ngàn) rồi ?

“Thương em thì thương rất nhiều mà duyên kiếp lỡ làng dzồi…”

Nếu cụ ngồi “nhìn ra,” cụ tự cảm thấy tội nghiệp cho thận phận làm “chủ gia đình” của cụ. Cụ nhớ lại, sau câu hỏi ngắn ngủi của Linh mục chủ hôn:

“Giu-Se Nguyễn Văn Ngố, anh có nhận Maria Trần Thị Mẹt làm vợ và hứa sẽ chung thủy thương yêu Maria Trần Thị Mẹt lúc thịnh vượng cũng như lúc gian nan; lúc bệnh họan cũng như lúc khỏe mạnh; và sẽ tôn trọng Maria suốt cuộc đời anh hay không?”

Chính bản thân cụ đã “hồ hởi” mau mắn đồng ý với câu hỏi “rất phức tạp khó hiểu” này của Linh mục chủ hôn [Rõ ràng là cụ tự nguyện mà ! Có ai đe dọa, bắt buộc hay ép hôn cụ đâu?] với một câu trả lời chắc nịch như đinh đóng cột vỏn vẹn chỉ có hai chữ: “Dạ có! (I do!)” Sau khi phát ngôn hai chữ ngắn ngủi này, cũng lại chính cụ cũng đã phấn khởi “bút sa gà chết” ký vào tờ giấy “hôn(g) thú (No-Fun License / Certificate)” liền mờ lị ! Tờ giấy “hông thú” này đã tức thời biến thành một bản án (chung thân) dài suốt cuộc đời của cụ. Cụ có lẽ cũng nhận ra là “ngày hợp hôn” là cái mà bà xã cụ đồng ý với cụ lần cuối cùng Tiếp tục đọc

TÌM LẠI

Tìm về phố nhỏ chớm thu
Mong manh với chút sương mù ghé theo
Mơ xưa lặng lẽ qua chiều
Để nhung nhớ đến buồn thiu thắt lòng

Thấy đời lạnh gió long đong
Thổi ngang con dốc lá chòng chành bay
Đưa buồn về dưới hàng cây
Đêm nao nhớ nắm bàn tay một người

Tìm về phố nhỏ lẻ loi
Con trăng thời cũ bỗng lơi liếc nhìn
Cơn đau chấp chới riêng mình
Bóng hồng nhan cứ tang tình nhớ quên

Tìm về phố nhỏ vắng em
Mưa và mưa mãi rơi nghiêng bên này

TRẦN VĂN NGHĨA

NGÀY HÔM QUA

Bùi Diệp

images-1

Trong một khoảnh khắc có cảm giác như vừa đánh mất, vừa để tuột tay một cái gì đó, thôi thúc mình nghoảnh lại. Bằng thiên cảm đó, thời gian của miền quá khứ được hiện hữu như là một kỷ niệm đẹp và buồn, có thể lắm chứ, hay như một nỗi đau, một sự nuối tiếc, một lỗi lầm mà ta không thể nào bù đắp.

Một anh bạn gần ba mươi năm lận đận mưu sinh, hết nghề này đến việc khác nhưng vẫn không nuôi nổi vợ con chu đáo giờ nhìn lại ngày hôm qua của mình cứ nuối tiếc, giá mà ngày đó mình không bốc đồng bỏ ngang xương chương trình đại học để về cầm cuốc làm vườn. Đành rằng với nhiều người nghề nông không phải là nguyên nhân của mọi nghèo khó nhưng với anh nó là sở đoản Tiếp tục đọc

Đêm của núi

Mây bay
ừ để mây bay
nỗi buồn đeo nặng bàn tay vẫn còn
giấu vào núi nỗi nhớ non
những đêm lửa cháy truông mòn bụi tro

người già ủ bếp nằm co
nóc đêm ủ những cơn ho nối dài
giọt tà-vạt lửa môi ai
giọt đêm để dấu chân phai con đường
nóc dài chăn chiếu hơi sương
tiếng con chi giữa đêm trường gọi nhau

ché nghiêng nằm với thẳm sâu
cơn mơ lửa dấu chân trâu xéo giày
đêm Giằng ai tỉnh và say
sương và trăng biết đâu ngày và đêm

Nguyễn Tấn Sĩ

MƯA BUỔI ẤY

Mưa buổi ấy

Mưa buổi ấy ngang đầu chẳng ướt

Tóc em xanh gói một đường mây

Tình mới đến biết sau hay trước

Cõi trăm năm đếm được mấy ngày?

Thả lá

Xuôi tay thả lá đầu sông

Thương em như nước xanh dòng còn trôi

Một mai mưa gió ngang trời

Cũng xin sợi tóc tơi bời nhớ nhau

Vẫy tay

Một mai tôi chẳng thể nào

Đuổi theo em được thôi chào vẫy tay

Cũng đành nghiêng phía trời mây

Cho mưa bão tới những ngày vắng không

TỪ KẾ TƯỜNG

PHƯƠNG ĐỐNG TU TIÊN

TẠ CHÍ THÂN

pdttcnag241662

Phương Đống ở đất Trường An, con thứ bảy của gia đình thế tộc. Từ nhỏ vốn thích chuyện yêu ma nên bùa phép cứ hoài đa mang trong tâm tưởng!

Ngày nọ ngồi không, chợt thấy tóc bạc lòa xòa trước trán mới giật mình mà nghĩ đến thân:

“Ta đường đường là dòng danh giá mà đến nước này vẫn chưa theo kịp Bùi Diệp, Nguyễn Trí, Nguyên Vi, Du Ngã… huống gì mà đòi sánh vai với Linh Phương, Hoàng Quý, Văn Nghĩa, Dzạ Lữ… đừng nói chi đến thầy thuốc Châu, Khương…”

Bèn lấy gân cổ gọi vợ là Hàn Thị đến gần mà phán rằng Tiếp tục đọc