MỘT NỬA HỒN HOANG VU

Bên ngoài cội đá hình nhện
Tôi bỗng chẳng còn là tôi
Chiếc nôi giấc ngủ biến hình
Cọ cựa đôi cánh oan khiên cực mỏng.

Những chiếc cánh cố che rợp bóng bầy đàn
Khi bên dưới thướt tha mưa
Những cặp kê nam nữ
Mới thật hồn nhiên làm sao

Hồn phách ai như vệt khói màu
Bay lên
Chẳng phải là tôi
Cũng chẳng phải chiếc nôi giấc ngủ biến hình

Những chiếc váy xòe đủ màu
Và em bất giác xòe rộng bàn tay
Cũng đâu thể níu trọn cơn mộng yêu đương
Như đóm sáng lân tinh vụt bay về vô cực.

Thế mới biết khoảng vô biên thực mộng
Thì thôi. Thôi em đừng buồn
Tôi thấy chính mình vội ghi lên bờ tường mây trắng
Một nửa hồn đã hóa hoang vu …

Chu Thụy Nguyên

TÔI SẼ LÀ TÔI

PHẠM KHÁNH VŨ

Tôi sẽ là tôi không
Suy tưởng mù mịt khói
Những rời rạc bàn chân
Những bàn tay khép lại

Tôi sẽ là tôi chứ
Chiếc bóng đổ bên đường
Đôi mắt buồn tuyệt vọng
Cơn mưa chiều tử thương

Tôi sẽ là tôi đây
Như vòng tròn trên cát
Như mặt trời sớm mai
Ngủ lịm vào kí ức

Tôi sẽ là tôi nữa
Em bóp nát muà thu
Đêm quá dài trong cửa
Tiếng thở dài bay đi

Tôi sẽ là gì nhỉ
Em tắm mình trong trăng
Những bờ môi gai nhọn
Cắn nát tình trong răng…

HÃY NÓI VỀ CUỘC ĐỜI

THỤ DUY TRẦN.

Screen Shot 2013-10-15 at 10.41.20 AM

Có thể nàng yêu tôi vì tôi trót mang tên một bài hát mà nàng vô cùng yêu thích : KHÚC THỤY DU.

Cái tâm cảm buồn mênh mang đó trôi dài suốt thời gian yêu nhau

Nàng đã là một bé con xinh xắn , một yểu điệu thục nữ, một mẹ hiền vợ ngoan đúng nghĩa…

Nói về một điều gì đã mất đi lúc nào cũng đầy bâng khuâng tiếc nuối và long lanh hoài niệm… luôn luôn là vậy .

Tôi phải bắt đầu từ đâu trong quãng đời dài nhưng quá mơ hồ như thế ???

Nàng đang ràn rụa nước mắt vẫn có thể bật cười giòn tan khi có ai trêu chọc , mẹ tôi nhiều lần nhìn thấy cảnh đó , không bằng lòng ra mặt : “ Giòn cười tươi khóc, con người cạn cợt vô tâm vô tánh “. Mẹ tôi không thích nàng ngay từ đầu nhưng tôi thì yêu nàng đến chết được. Nàng không quan tâm ai nghĩ gì về mình, chỉ rộng lượng giành cho mọi người chung quanh những tình cảm chân thực nhất , không màu mè giả dối…Lâu dần , mẹ tôi thương nàng còn hơn thương tôi và các cô con gái ruột… “ Con bé thật giỏi , thật ngoan “. Từ đó , trong mắt mẹ tôi nàng lúc nào cũng là con bé thật giỏi , thật ngoan Tiếp tục đọc

SINH NHẬT ĐEN

Tháng 10…
anh vụng về hốt những cơn mưa
nhốt vào trái tim khô hạn
như đêm nào lặng im
nghe mưa rũ trong hồn

Tháng 10
anh đón những cơn giông tình yêu
bằng đôi cánh tay giữa đời mục rã
em có mơ hóa thành chiếc lá
rụng vào tim anh?

Tháng 10
sinh nhật đen
không có em
không có bánh và nến
một mình anh
cùng bóng tối lặng thầm

Tháng 10
anh rơi xuống vực sâu
không trọng lực
chơi vơi -giật mình -hốt hoảng
bàng hoàng chưa nhận ra
nỗi -đau -của -chính -mình!

NGUYỄN HẢI THẢO

TIẾNG LÒNG

Đã biết ,ta về.Người chẳng đến
Chỉ lời tạm biệt . Gửi đầu dây
Hồn ta thiếu.Một bàn tay vẫy
Và,gió mưa đưa .Nắng bụi đầy !
Đã biết.Ta,lòng nghiêng viễn khách
Quê người . Lạc bước giữa hoàng hôn
Vịn câu thơ .Níu lời ru nhỏ
Trăng muộn .Trời khuya .Thị trấn buồn
Đêm trắng .Ta một mình với bóng
Nắng chiều .Chưa đủ ấm hồn thơ
Người đi .Bóng đọng trong màu mắt
Nhạc đượm hương tình .Thơm lá- tơ
Phố núi .Ta ngồi cùng bằng hữu
Ngắm ánh bình minh ửng sắc hồng
Rời xa phố núi . Ta về biển
Chỉ tiếng xe ru .Vỗ tiếng lòng

TRẦN HUYỀN THOẠI

TIẾNG TỲ BÀ TRONG KHÚC HÁT LƯƠNG CHÂU

Trường Nghị

tibaUnknown

Buu Chau mến,
Đất nước mình đã từng trải qua những tháng năm ngập ngụa mùi súng đạn. Lứa tuổi của chúng mình ngày ấy từng chứng kiến cảnh người chung quanh sống nay mà không biết ngày mai có còn hiện diện ở trên đời. Đêm không chỉ xa nghe tiếng súng vọng về mà còn nghe chính tiếng gầm của đại bác ngay giữa lòng phố thị. Từng ấy năm kề cận với lằn ranh giữa sống và chết, hầu hết ai cũng thấy và thông cảm hình ảnh “say nằm” của người chiến binh trong Khúc Hát Lương Châu của Vương Hàn hơn ngàn năm trước :

LƯƠNG CHÂU TỪ
Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi

Bản chép mà Buu Chau gởi cho mình, ghi lại khúc ngâm của người bạn, có lẽ đó là bản dịch của cụ Trần Trọng San Tiếp tục đọc

GÓC TRỜI

Gió gọi thu về nắng phất phơ
Nhìn qua cửa sổ phía xa mờ
Làn mây tím thẫm buông mềm mại
Sợi khói lam chiều thả lửng lơ
Mấy giọt sương rơi lòng quạnh quẽ
Từng mùa cỏ úa nỗi bơ vơ
Hong vàng chiếc lá trên cành cũ
Gió gọi thu về nắng phất phơ.

Bạch Ngọc Phước
Sandefjord, Norway 07.10.2013

Chiều Hoang

Lá còn nhộn nhịp tiếng chim
Nắng chiều đã bắt đầu lim dim rồi
Một ngày yên tĩnh trên đồi
Đang theo nước suối thả trôi qua rừng
Tôi nghe suốt mấy từng không
Gió lang thang thổi bập bùng trong mây
Tự nhiên , thèm vút cánh bay
Qua bên kia núi tìm ngày chiêm bao
Nơi hoa lá chẳng phai màu
Cánh chim cứ rẽ sóng vào thời gian…

Nguyễn Như Mây

Paramecvari 1

Lưu Thy

thallasa-by-christos-magganas1

NHÂN VẬT:

Nhà Thơ: U50, dong dỏng cao, gầy và đeo kính trắng. Nhà Thơ phải cao, ốm, tóc tai bồng bềnh và đeo cặp kính cận, mắt mơ mơ màng màng, ít nhất cũng phải như nhà thơ Dulehue. Đã lỡ ái mộ nhà thơ, mong kiếm gặp cho bằng được, thấy nhà thơ bên ngoài béo tốt, bụng phệ, ở trần trùng trục là thần tượng sụp đổ. Thơ thì không cần phải kén phải chọn, thơ có to béo ốm gầy khô khan ướt át gì gì cũng được, nhưng nhà thơ bắt buộc phải ốm o gầy mòn và mắt phải hơi hơi mơ mơ huyền mờ, chỉ mờ mà không tối, tối quá thì thấy đường đâu mà mần thơ. Tuyệt đối không được cho Nhà Thơ mang cái mắt kính đen. Nhà thơ chứ có phải nhà tướng số đâu mà bắt phải mang vào cặp mắt kính đen tay nách cái mu rùa.

Cô Hàng Cà Phê: U20, trẻ người mà không non dạ, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, gương mặt sắc sảo dễ nhìn, da ngăm ngăm đen, khoảng chừng chỉ 18, 19 tuổi mà đẹp não nùng như gái một con trông mòn hai con mắt. Đã gọi là cô thì đương nhiên không phải là bà già và hễ cứ nhìn là muốn thương muốn cảm muốn mê ngay tức khắc, thì không phải là loại người khó ưa, hay ghét lúc nào cũng cau có nhăn nhăn .

Cây Si: Tuổi = U50 – U20 = U30, chuyên ăn bận hàng hiệu chính tông sur ton, bận cái áo da Made in Italy, đeo kính đen Ray-Ban Made in USA, tay mang đồng hồ Rolex 12 hột xoàn Made in Switzerland, thòng cái quần jean Tommy Hilfiger lủng lỗ te tua, lưng quần xệ dưới rún cố tình để lòi cái quần lót có cái nhãn hiệu Calvin Klein Tiếp tục đọc

Cô Đơn

Cô đơn là thứ rất cần
Ở trong đông đảo vẫn trần trụi tôi

Cô đơn là một chỗ ngồi
Là ai đang khép đôi môi rực buồn

Cô đơn là một vỡ tuồng
Ở trên sân khấu tôi buôn chính mình

Cô đơn là bóng với hình…
Nhiều khi đứng ngắm một mình thất kinh

Cô đơn là một mối tình
Hoang vu đau đớn vô minh cõi người

Cô đơn là một nụ cười
Khóc là hạnh phúc gấp mười lệ xanh…

Nguyễn Tấn Cứ