TRỞ LẠI DỐC TÌNH

(Gửi một người đã xa Đà Lạt)

Lỗi hẹn với em không kịp về Đà Lạt
Một tháng mười hai và lỗi tới bây giờ
Con dốc tình xưa những mùa sương giăng nước mắt
Dã quỳ vàng trong nắng đứng bơ vơ…

Trời lạnh tê môi, gió tràn qua cổ áo măng – tô
Những mùa trước tôi đón em chiều tan học
Trường Bùi Thị Xuân con gái áo dài xanh, vai thả tóc
Chỉ một người trong số ấy tôi thương

Em là mây nên đôi mắt rất buồn
Cứ như khói cuốn hồn tôi theo năm tháng
Đà Lạt có một thời những con đường đi qua lãng mạn
Mỗi đồi thông, nhà mở cửa đón hoa vàng

Tôi và em xuôi con dốc lang thang
Đi hết phố, dọc hồ Xuân Hương và đi mãi…
Cứ nắm tay nhau như vào cửa thiên đường
Dù vẫn nhớ để quay về ngôi nhà dưới gốc thông Võ Tánh

Đã tưởng chẳng xa nhau mặc bàn tay ấm lạnh
Tôi quay về để lỗi hẹn tháng mười hai
Những năm đó áo cơm chất nặng vai người lận đận
Vẫn nhớ thương em đầy trong tiếng thở dài

Mười năm sau tôi theo tháng mười hai trở về Đà Lạt
Đến ngôi nhà màu trắng để tìm em
Màu nước hồ Xuân Hương trong buổi chiều giống như nước mắt
Tôi như người tự bóp nát trái tim

Em là mây nên đã bay về phương trời vô định
Chẳng còn ai trong Đà Lạt u buồn
Chẳng một người trong thế giới mù sương
Tôi trở lại con dốc tình để nhớ

Cuối tháng mười hai dã quỳ rưng rưng nở
Tôi nghiêng lòng trong gió rét và mưa
Thả hết dốc tình tôi đi về cuối phố
Ngàn hạt sương bay về một phía không mùa.

TỪ KẾ TƯỜNG

XUÂN XA

Xuân này em có về không?
Vườn xưa mai nở vàng bông rụng đầy
Xa em mẹ ngóng từng ngày
Gió đông se lạnh nắng gầy lối đi

 Mùa Xuân xứ lạ Ca-Li
Tuyết rơi em có bồi hồi nhớ quê?
Bên thềm thông đứng tỉ tê
Chợt nghe tiếng pháo não nề xuân xa…

 Gởi em một chút tình nhà
Bánh chưng mẹ gói xanh tà áo bay
Anh ngồi đếm bước xuân đi
Dòng sông ký ức… phẳng lì trong mơ!

NGUYỄN NGỌC THƠ

KHÚC RU THÁNG GIÊNG

Tháng giêng gió thẩn thơ tìm
Qua sân nhà cũ vắng im tiếng cười
Xót xa thương chỗ em ngồi
Có bao nỗi nhớ làm rơi trong vườn

Tháng giêng xuống phố chợ buồn
Nắng tương tư mỗi con đường em qua
Đăm chiêu dưới gốc mai già
Chút hương thời trước theo hoa rụng vàng

Tháng giêng chờ chuyến đò ngang
Dỗ tôi đem mộng quá giang trở về

TRẦN VĂN NGHĨA

TẾT NI CON CÓ VỀ KHÔNG?

Đoàn Thị Lệ Thanh

tet_que

Hương Bình bấm chuông, một hồi lâu không thấy mạ ra mở cửa, cô ghé mặt sát vô song sắt réo :
– Mạ ơi, mở cửa cho con.
Một lúc sau mới thấy mạ vội vã đi ra:
-Tìm cái chìa khóa chừ mới thấy, để một chỗ mà tìm một chỗ. Răng con không bấm chuông?
– Rồi, chuông lại hư nữa rồi, để con gọi điện nói anh Tường con đi làm về ghé ngang sửa cho mạ, không thôi có ai tới, kêu rát cổ mạ cũng không nghe được đâu.
Bình đẩy xe lên khoảng sân nhỏ , khóa cửa, khóa xe cẩn thận trước khi vô nhà. Cô bước theo sau mạ hỏi
“ Mạ đang làm chi đó?” , mạ không trả lời nhưng Bình cũng đoán ra vì mùi gừng nồng ấm đang tỏa thơm cả căn nhà. Trời lành lạnh, mứt gừng lại thơm, cũng giống như nhiều năm qua, hương vị Tết lại theo tay mạ về nhà.
– Mạ làm mứt gừng nữa à, tuần trước mạ đã làm mấy kí rồi mà Tiếp tục đọc

THÁNG GIÊNG VÀ EM

Chim biết đùa với lá
Nắng biết giỡn tóc thề
Ngày có em bỗng lạ
Tháng Giêng đầy đam mê

Tháng Giêng thơ tươi rói
Em mới đến huy hoàng
Áo xiêm như nguồn cội
Khoác vào đời hân hoan

Bỏ sau lưng già cỗi
Vườn yêu lại nảy chồi
Trái tim anh biết đói
Uống ái tình trên môi

Tháng Giêng em lạ lắm
Bão giông đã qua rồi
Trời nắng ơi là nắng
Thơ bắt đầu lên ngôi

Em đúng là thiên cổ
Vừa gần vừa xa xôi…

VĂN CÔNG MỸ

BÊN EM CHIỀU CUỐI NĂM

Đi bên em chiều cuối của năm
Đã nghe Mồng Một ở trong lòng
Tình như dọn sẳn bao nhiêu mộng
Ta ghé sang mùa hoa nhớ thương…

Đi bên em chiều cuối của năm
Ngoài phố mơ mơ hồn níu hồn
Ta lạc trong nhau mùi trầm quế
Bên trời biêng biếc áo khuê văn…

Đi bên em chiều cuối của năm
Ngó đâu cũng rộng nỗi ân cần
Đã Tết trong anh rồi đó nhỏ
Tháng giêng ngon như một miếng đàn…

Đi bên em chiều cuối của năm
Là đã thiên thu một cuộc tình
Đã Tết trong nhau rồi đó nhỏ
Em là nhan sắc của mùa xuân!

TRẦN DZẠ LỮ

KHÔNG ĐỀ.

Nguyễn ơi sao lại thế này
Bao nhiêu kiếp nữa mới thay phận người
Hay em nhặt mảnh gương rơi
Kiều soi đánh vỡ
trận cười nghiêng đêm
Hay ta tự cõi nhân duyên …
Chống gươm ngửa mặt
trận tiền khói bay
Hay mưa đùa cợt cơn say
Trôi em vào mộng ta vay mượn hồn
Ngẩng đầu mờ mịt càn khôn
Còn bao kiếp nạn hãy dồn cho ta…
Trách chi
nhân thế mù lòa
Thôi em đừng khóc
còn ta
giữa đời…
VŨ ĐÌNH HUY

NGÀY TRONG THIÊN ĐƯỜNG

Huyền Chiêu

small_1200962564.nv_

Hỏi rằng: đất trích chiêm bao.
Sá gì ngẫu nhỉ mà chào đón nhau
Thưa rằng ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu
nguyên xuân

Bùi Giáng

Đó là ngày không bao giờ có mưa to, bão lớn, thường chỉ có dịu êm phơn phớt mưa phùn. Nắng cũng không bao giờ chói chang đổ lửa. Nắng chỉ vừa sưởi ấm hồn người và gợi niềm nhung nhớ, chờ mong.

Đó là ngày mà người vợ thức dậy đã thấy nước đầy trong tất cả các lu, vò, nhà cửa không cần quét, quần áo không phải giặt. Nàng chỉ còn một việc phải làm là chải cho thật đẹp mái tóc thơm mùi bồ kết và tô một làn son mỏng lên đôi môi đã có sẵn một nụ cười. Ai đó đã đặt một bình hoa rực rỡ lên trên chiếc khăn bàn mới tinh. Nàng sẽ mặc vào chiếc áo đẹp nhất và đôi má sẽ ửng đỏ trong tia nhìn ngạc nhiên của chồng. Chắc chắn hôm nay trong nhà sẽ không có tiếng cải cọ. Cả hai đều dành phần thua và lặng lẽ biết rằng mình thật ra là người chiến thắng.

Đó là ngày đứa trẻ ngạc nhiên, sung sướng thấy chung quanh mình cái gì cũng mới. Căn nhà đã được quét vôi mới, tường nhà đã được treo tấm lịch mới và mọi người đều được mặc áo mới. Trong ngày tuyệt diệu này đứa bé thấy mình được yêu thương chìu chuộng hơn bao giờ. Bé sẽ được ăn những món ngon nhất và sẽ không bị đánh mắng dù pham lỗi nặng. Bé sẽ bất ngờ trở nên giàu có, túi đầy ắp tiền lì xì. Điều quan trọng nhất là bé sẽ được tự do dùng những đồng tiền ấy cho những sở thích riêng tư mà suốt cả năm trời bé ao ước. Bé sẽ đi xi nê, bé sẽ chúi đầu vào đám bầu cua, bé sẽ leo lên xe đò làm một chuyến viễn du nào đó. Một việc duy nhất bé bị bắt buộc phải làm là vòng tay nói với mọi người những lời chúc phúc nhân ngày đầu năm.

Bên song cửa có cô gái mười sáu tuổi đang soi gương. Cô hạnh phúc vì biết mình xinh đẹp và rất được mọi người yêu thương. Sáng nay mẹ cô dặn “sáng mùng một phải kiêng cử con ạ. Con không được đi đến nhà ai”. Sợ cô buồn, mẹ cô an ủi “Nhờ phong tục này mà gia đình nào cũng có một ngày sum họp bên nhau…”. Thật ra cô không buồn vì trái tim cô vẫn đang đang cất cánh hát lời yêu đương.

Trong căn nhà mái ngói âm dương cũ kỹ có ông lão đang hạnh phúc. Đứa con trai đã trở về để cùng ông thắp lên bàn thờ tổ tiên những nén hương chào đón phút giao thừa. Ngày hôm nay trong không khí thiêng liêng đượm ngát hương trầm hai cha con ông sẽ đón tiếp vong hồn của những người quá cố trở về thăm cõi dương gian. Người sống và người chết đang đoàn tụ. Ông rơi nước mắt khi biết chắc rằng bà vợ quá cố cùng cô con gái yểu mệnh đang quanh quẩn trong nhà .

Thiên đường là cõi mơ, không bao giờ có thật. Thương cho người dân quê tôi, họ sống, làm lụng vất vả cả năm, dành dụm cả năm chỉ để cùng nhau hướng về một mộng ước. Đó là được sống, dù chỉ một ngày thôi, thực sự hạnh phúc giống như đang ở trong thiên đường .

Huyền Chiêu

TƯƠNG TRI TRỞ VỀ…

Trần Thị Trúc Hạ

923052_468728419898471_830557789_n[1]

Trời Đà Nẵng lạnh. Cái lạnh tê tái khiến mọi người co ro trong nhà, đường phố vắng hiu dù hôm nay là ngày 22 tháng chạp âm lịch.
Chúng tôi bốn người: Trần Thiên Thị, Dao Lam, Thanh Xuân và Trúc Hạ cùng ngồi trong quán cà phê Memory nhìn xuyên qua khung kính, nước sóng sánh vây quanh tạo cảm giác như đang đưa chúng tôi  bồng bềnh trong chiếc thuyền  trôi trên dòng sông Hàn lung linh sắc màu  với tâm trạng nôn nao chờ đợi… Tương Tri và người mang Tương Tri về, anh Tạ Chí Thân.

Rồi anh cũng đến! Không chỉ riêng anh mà còn có cả phu nhân.
Anh giống như trí tưởng tượng của tôi, mái tóc bạc trắng màu sương khói nhưng nụ cười thì lại tươi trẻ và dí dỏm như những trang viết của anh…Chị cũng thật hồn hậu, thân thiện nhưng có lẽ chuyến đi làm chị mệt…Điều đáng quý là chị đã cố cưỡng lại sự mệt mõi để cùng anh ngồi lại với anh em Tương Tri Đà Nẵng. Chúng tôi muốn nói với anh thật nhiều điều nhưng sao có  gì đó như nghẹn lại và bỏ lửng… Hình như anh buồn!  Anh tâm sự, có những người bạn cũ không dám bắt tay anh…Tôi có cảm giác như anh đang hụt hẩng, thất vọng trong chuyến trở về…nó không như anh mong đợi… Quê hương trong nỗi nhớ là sự khát khao hoài vọng phải không anh?!…Bỗng dưng tôi thấy anh như Lỗ Tấn trong ” Cố Hương”…Quê hương trong kí ức anh không giống như quê hương anh đang trở về …” Không ai tắm hai lần trong một dòng sông”…Con sông vẫn còn đó nhưng dòng nước anh tắm thời thơ ấu đã trôi về biển…Chuyến đi của anh còn dài, không biết rồi những nơi anh chị đi qua sẽ đọng lại trong  anh chị những ấn tượng gì về quê hương…tôi mong anh chị sẽ tìm thấy ít nhiều niềm vui và hưng phấn để không phí hoài một chuyến đi mệt nhoài… Nhưng đối  với anh em chúng tôi sự trở về của Tương Tri và anh là cả một sự mong đợi trong náo nức…Đó là hạnh phúc, là niềm tin…Dù buổi tối chúng ta ngồi bên nhau với không khí thật lắng đọng…nhưng chúng ta đã nói với nhau thật nhiều trong tâm tưởng…Tương tri ơi!

Sáu anh em chúng tôi chụp những tấm ảnh lưu niệm. Chúng tôi muốn lưu giữ những khoảnh khắc này mãi mãi nên cứ cứ chụp đi chụp lại thật nhiều hình, nhưng than ơi, khi trở về tôi mở iPad ra thì hình mờ quá chỉ thấy sáu cái bóng tối đen…Chắc tại đèn nhà hàng Memory mờ ảo, tại iPad  của tôi “dỏm”…hay tại ý trời ?!…

Nhưng niềm vui lớn nhất có lẽ là khi những người chúng tôi được nhìn tận mắt, được cầm trên tay cuốn đặc san Tương Tri  trong mơ ước. Mùi giấy mới khiến tôi ngạt thở hay sự hồi hộp khó diễn đạt lúc ấy, sung sướng hơn khi chúng tôi, những người viết văn, làm thơ Đà Nẵng được đặt bút ghi tên và ký vào cuốn Tương Tri của anh Tạ Chí Thân. Tên và những nét chữ của chúng tôi sẽ đi nửa vòng trái đất rồi hiện diện ở một nơi khác xa quê hương. Nơi có những người anh, người chị và bạn bè văn chương cùng cộng tác với Tương Tri đã từng chia sẻ với chúng tôi từng ngày từng giờ trên trang báo.

Anh chị khen thành phố chúng tôi xinh đẹp và muốn được đi thăm nhiều nơi, muốn được vào nhà hàng “ Không Gian Xưa ” nổi tiếng nhưng không thực hiện được, chúng tôi rất tiếc vì điều này.
Chuyến đi dài khiến chị mệt mõi nên chúng tôi đành chia tay. Thời gian ngồi bên nhau thật ngắn ngủi chưa đủ để nói hết những điều muốn nói …

Phút chia tay đầy luyến tiếc, mỗi người một niềm suy nghĩ riêng tư, nhưng sẽ có chung một cảm xúc…đó là nỗi buồn, nỗi đau của những phận người trót đa đoan với ngòi bút.

Đêm nay tiễn ông Táo về trời. Sẽ có một đêm khó ngủ với tôi sau cuộc hội ngộ này.

Cám ơn Tương Tri đã cho chúng tôi gần lại với nhau. Cám ơn vợ chồng anh Tạ Chí Thân  đã trở về với chúng tôi để có những phút giây thật tuyệt vời. Mong những dòng chữ chân tình này sẽ làm anh chị ấm lòng mà quên đi những nhọc nhằn, mệt mõi , ưu phiền trong cuộc hồi hương…
Trần Thị Trúc Hạ

1512367_468728573231789_1864796652_n[1]

MÙA XUÂN CHIM NÚI

1.
Tết, gần rồi đó nhỏ
Chim núi của lòng anh
Tội tình chi thế, nhỏ
Mắt, lệ còn long lanh?
Mắt, lệ dẫu thành sông
Vẫn là ta khốn khó
Vẫn là ta héo mòn
Chứ hay ho gì, nhỏ ?
2.
Hạnh phúc nào mong manh
Cũng cần gom góp hết
Bởi tụi mình chung thân
Bị trời hành trời phạt
Giấu giếm mãi mùa xuân
Ở một trần thế, khác!
Thôi nhé, kể như mình
Lúc đầu thai đã thích
Chọn kiếp đời lưu linh
(nhỏ nặng nề đau tim
Với từng cơn kích ngất
Anh ốm nhách ốm nhom
Kéo lê ngày lất phất!)
3.
Đà Lạt rét cao nguyên
Nhỏ làm chim nội trú
Biên Hòa sương đồng bằng
Anh làm xe đạp cũ
Cọc cạch từng mắt sên
Rán lăn vòng bánh, vẹo
Ba trăm cây số đường
Nhỏ chờ anh chứ, nhỏ ?
4.
Mùa xuân tâm hồn anh
Có con chim khổ sở
Bay lẩn quẩn loanh quanh
Trong rào sân trường đạo
Bây giờ, sân trường đạo
Dì phước đã … “nhân dân”
Bàn tay nào che chở
Chim én của đời anh?
Hồi chuông nào báo tử
Đôi mắt còn long lanh!
5.
Tết, gần rồi đó nhỏ
Chim núi của lòng anh
Nhớ, ra đồi thông xanh
Khuyên chúng đừng chết rũ
Nhớ, ra đồi thông xanh
Dịu dàng ru chúng ngủ
Bằng một bài thơ anh!
Bằng một bài thơ anh!
Nhỏ cũng luôn thể, ngủ!
Hạnh phúc nào trong mơ
Cũng ngàn lần hơn thật
Và, vì anh làm thơ
Nên, cuối cùng biến mất!

NGUYỄN TẤT NHIÊN