BÀI HOAN CA Ở A 38

CHU TRẦM NGUYÊN MINH

ghadajamal-02-big

Phần 5

Buổi sáng hôm sau, Hắn dậỵ sớm, nhìn một lượt anh em nằm lăn lóc ở hiên trại của K.10. Hắn đi tìm khối trưởng khối 10, Hắn hỏi và nắm cơ cấu tổ chức quản lý điều hành một khối.. Hắn lên Trung Đoàn, nơi ở của cán bộ quản lý trại, để nhận trại. Người cán bộ hôm qua đưa Hắn đến góc vòng rào, hai dãy nhà tôn, mỗi dãy dài chừng 100m, ngang 10m, nằm song song nhau và chìm trong đám cỏ tranh cao quá đầu người. Cán bộ nói:

-Mỗi dãy bọn chúng chia làm 10 phòng, anh sắp xếp cho 10 tổ mỗi tổ 1 phòng, số còn lại làm bếp, nhà kho, nhà ăn…

Bọn chúng là Sư 44 Ngụy –không rõ vì lý do gì đã bỏ doanh trại này từ hai năm trước.

Hắn và cán bộ đi vòng sát rào.

-Chúng tôi sẽ củng cố hàng rào, sẽ thêm 2 vòng concertina nữa.

68 nhắc lại điều mà đêm qua đã nói với Hắn:

-Anh nhớ, anh đang nắm 129 sĩ quan, đủ mọi binh chủng, đủ mọi thành phần, cảnh giác là việc không thừa..

Hắn trở về, anh khối phó đã cho anh em tập họp, ngồi chờ, Hắn nói Tiếp tục đọc

CHIỀU CUỐI NĂM

Chiều cuối năm ơi chiều cuối năm… Chiếc lá cuối cùng rớt xuống sân Tờ lịch cuối cùng chưa muốn gỡ . Ta muốn nắm hoài bàn-tay-thời-gian

Em cười ta đi ta mơ hồ. Ta làm cho em thơ hay mơ? Em mà tờ lịch, ta thương lắm Ta lay Trời lát nữa chớ mưa!

Ta biết em về mưa ướt mắt. Mưa trong lòng em trong tim ta. Ôi mưa lát nữa mưa trong gió. Mưa tóc thề em bay xót xa…

Ta nhớ hai cây đào Ba hay nhìn. Cuối năm Ba đợi một bình minh. Ba đâu để ý ai ngang cổng. Đi chậm giả vờ bước bước nhanh…

Đi chậm ta chờ em cuối năm. Em về cho có một ngày thăm. Thăm Ba thăm Mạ thăm anh chị. Con mắt liếc hờ ta cố nhân…

Họa Sĩ Đinh Cường mới gửi đây. Hai câu vừa đẹp lại vừa hay: Chiều cuối năm chút mặt trời lặn mất. Bước chân về nghe mấy nhịp tàn phai

Ta đợi em về đau đớn lắm .Một mình em bù lại vạn năm mong .Hồi mười bảy em đừng đi em nhỉ. Cuối năm nào má em cũng hồng!

Trần Vấn Lệ

Thơ Nhỏ Đầu Năm

Cảm ơn em đến Tây Sơn,
Cỏ hoa như thể xanh hơn vào hồn

Cảm ơn em đến sông Côn
Dòng xanh như thể thêm bồn chồn xanh

Cảm ơn em đến thăm anh
Trái tim bệnh tật bỗng lành vết thương

Cảm ơn em đứng trước gương
Khăn vàng áo trắng môi hường vân…vân

Cảm ơn em cảm ơn xuân
Anh như trẻ nhỏ trăm lần cảm ơn

TRẦN VIẾT DŨNG

CÕNG MẸ RA PHỐ NGÀY GIÁP TẾT

Bùi Thanh Xuân

me-1359450907_500x0

Bàn tay người đàn bà gần chín mươi run rẫy, mò mẫm tìm chiếc ghế.
Người đàn ông khoảng sáu mươi đang cầm cây lau nhà vội vàng chạy đến kéo chiếc ghế, dìu người đàn bà ngồi xuống.
-Họ nói rồi mà. Để họ lau xong cái nền nhà rồi dẫn Mẹ đi chơi.
Bà cụ nhỏen miệng, nở nụ cười trẻ con:
-Thấy mi làm Mẹ mệt thêm thì có. Cứ lau chùi, giặt giũ hoài. Pha cho Mẹ miếng nước nà.
Người đàn ông cầm ly nước đặt lên tay bà cụ. Bàn tay bà xoè ra, nũng nịu như tay em bé.
-Con chị mi hắn không cho Mẹ uống. Hắn nói uống nhiều, đi đổ nước đái mệt quá.
-Thì Mẹ cứ uống, cứ đái ra đó con về dọn. Đừng sai bà nớ làm chi. Nhăn nhó mệt thêm.
Người đàn ông chăm chỉ, cẩn thận lau sạch căn phòng. Bà cụ mù chớp chớp mắt im lặng nghe tiếng sột soạt phát ra từ cây lau nhà Tiếp tục đọc

NHƯ MỘT PHIÊU BỒNG

Thiên thu ngủ phía mặt trời
Anh về cô đọng mấy lời tà dương
Hỏi bàn chân mấy con đường?
Hỏi em mắt lệ thấm Tương giang sầu

Em về, anh biết về đâu?
Mùa xuân rục giữa sắc màu phù hoa
Cô đơn đội nắng giang hà
Em qua phố rộng dấu tà lụa bay

Thưa rằng đã mấy ngàn ngày
Từ em quay mặt đã đầy xác xơ
Phố buồn mắc kẹt câu thơ
Trái tim uỷ thác cho bờ vô thanh

Tóc nhàu mấy ngọn cỏ tranh
Lơ thơ thiên cổ hóa thành chiêm bao
Dòng sông trôi rất dạt dào
Nghe xa xôi ấy đã bào mòn tim

Cánh hoa rớt mộng im lìm
Hư vô rỏ xuống giọt mềm môi xưa
Tiếng chuông rụng mấy âm thừa
Nghe như thiêu đốt lá bùa yêu em

Anh về bỏ nhớ làm quên
Bỏ trăng làm mộng, bỏ đêm làm ngày
Bao giờ cho hết cuộc say
Bao giờ cho hết chuỗi ngày mất nhau?

Anh ra đứng tận giang đầu
Bông lau trắng muốt một màu hư không
Nỗi buồn biết hoá thành sông
Mất nhau như một phiêu bồng thiên thu.

Nguyễn Lãm Thắng

TẠ ƠN ĐỜI

Xin cho tôi giấc ngủ không mộng mị
Xin cho tôi quay bước, lạnh lùng đi
Về một nơi, xin đừng ai biết tới
Tôi là ai, tôi đến để làm gì?

Xin mỗi sáng bình yên con sông nhớ
Xin tâm tư thôi khát, nỗi mong chờ
Xin một lần được làm người mất trí
Một lần thôi, tôi ngoảnh mặt làm ngơ

Tạ ơn đời, đừng gieo thêm cay đắng
Ngang qua nhau, chừng ấy, đủ rồi chăng?
Xin quay về một chiều Thu tháng Tám
Tôi thì thầm, xin lần nữa yêu anh!

QUỲNH ĐỎ

Bâng khuâng chiều ba mươi

PHẠM HOÀI NHÂN

Đi qua  vùng cỏ non
Ngỡ mùa  xuân đang tới
Bâng  khuâng chiều ba mươi
Tóc em  xanh màu  trời

Đó là ca từ  trong bài Đi qua vùng cỏ non của nhạc sĩ Trần Long Ẩn.

ngỡ mùa xuân  đang tới nên ta hiểu  ngay chiều ba  mươi ở sau đó chính là ba mươi Tết.  Chiều cuối năm  dễ khiến người ta bâng khuâng nghĩ đến thời khắc giao thừa. Ý này càng rõ hơn  khi đoạn sau đó nói đến mùa thu:

Đi qua  vùng lá rơi
Ngỡ mùa  thu đang tới
Đường rộng  nào em đi
Đóa hồng  nào trên tay

Thế nhưng  những nhà quản lý văn hóa nhìn xa trông rộng của chúng ta ở thời điểm sau  1975 đã không chịu hiểu như vậy, mà tầm nhìn cao siêu của họ đã thấy rằng  ba mươi ở đây không phải ba mươi Tết mà là ba mươi tháng  Tư.  Thế là nhạc sĩ  Trần Long Ẩn bị quở: Ba mươi tháng Tư là ngày chiến thắng, ngày toàn dân hân  hoan reo mừng, tại sao chú mày lại bâng khuâng? Phản động!  Thế là bài hát  bị cấm. Cấm một thời gian dài.  Hồi đó, thời  bài hát chưa bị các nhà quản lý văn hóa thông thái phát hiện tư tưởng  phản động, mình rất thích nghe bài này qua giọng ca Thanh Lan. Giờ Thanh Lan đã đi mất  rồi. Mình thích lắm những câu:

Em phải đi đến  nơi
Dù muộn cũng phải nói với  nhau
Những dòng sông đã lâu
không ra được biển rộng
Là những dòng sông lạc  loài 
muộn phiền quanh vách  núi 
như gương không người  soi
và nhất là  đoạn này
Những giọt nước mắt  ai 
lăn qua môi ưa  cười
Và những được mất riêng của  mình
Đời người ai cũng  có 
Hãy cho nhau tình  yêu
Hãy thương nhau thật  nhiều!
May  là sau đó bài Đi qua vùng cỏ non được lưu hành trở lại. Quang Dũng, Hồng  Nhung… đã hát lại bài này thay cho Thanh Lan ngày xưa.
Bây  giờ đang là chiều Ba mươi, và mình đang bâng khuâng. Vì thế mình nghe lại Thanh  Lan hát Đi qua vùng cỏ non để… bâng khuâng chiều ba  mươi.
Và  tự nhiên mình nghĩ: Hay là Trần Long Ẩn bâng khuâng chiều ba mươi tháng Tư  thiệt ta? Và nếu vậy thì bài Đi qua vùng cỏ non bị cấm cũng là…  đáng đời! 🙂

HUYỀN NGÔN THƠ

Tặng BÙI GIÁNG

Đập đổ tan mọi thần tượng
Cho cây đời trổ hoa ngát hương.
Cho tôi sống hồn nhiên ngất ngưỡng
Ca hát Tự Do trên những con đường.

Tôi đi giữa lòng cuộc đời
Không hội đoàn băng nhóm.
Cánh cửa hồn thơ tôi
Mở ra những chân trời huyền diệu mộng!

Hạt cát vàng lấp lánh thế gian
Đóa hoa nghiêng chao trời đất mơ màng.
Vô biên xanh tay cầm khoảnh khắc
Chớp mắt sáng lừng vĩnh cửu mang mang!

Ồ gái đẹp thiên hương bất tuyệt!
Cõi tồn lưu gọi Mẹ của vĩnh hằng.
Tình yêu phụng hiến trăng là nguyệt
Khép mở nghìn trùng …cánh sao băng!

Tôi sáng tạo tôi là Thượng Đế!
Không thần thánh ai giữa lòng cuộc đời
Thơ tôi là bạn tri kỷ
Của Con Người  vạn thuở muôn nơi!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

CHUYỆN NĂM MỚI

Em ngắt nụ hoa vàng
chúm chím sương sớm
và gọi chào một năm mới
dù thời gian vẫn cũ.

Thời gian
vẫn đỏng đảnh trèo qua bờ tường từng tờ lịch
khiến những tờ lịch vẫn rơi
để ta gọi là ngày
để ta gọi là tháng
và vẫy chào biệt một năm đã cũ
Và nâng ly mừng một năm mới toanh.

Em khoác váy hoa mới thẹn thùng
Bé chúm chím cười đếm phong bao đỏ
Mai, đào, câu đối, bánh chưng xanh
Phong pháo nẩy tung ngoài ngõ.

Giữa tuyết giá bộn bề
anh giật mình khi thời gian thay áo mới
Dẫu cũ mèm thời gian vẫn đỏng đảnh
trèo qua tường những tờ lịch thả rơi
 Lời chúc xuân râm ran ngoài ngõ …

CHU THỤY NGUYÊN

NỤ CƯỜI CỦA MÙA XUÂN

Tôi lật trang đầu cuốn sách “ Như con mèo ngái ngủ trên tay anh” là quà tặng của một người con trai cho em gái tôi đã lâu lắm rồi. Bốn mươi năm hơn trôi qua nhưng bìa sách còn mới cứng, được bọc một lớp ni lông ngoài bìa, hàng chữ “ Thương tặng cho con mèo nhỏ của anh. Vĩnh Nguyên ” Nét chữ tròn, mềm mại như của con gái. Cuốn sách đã cũ được cô em gái gìn giữ cẩn thận đến ngạc nhiên.
Cuốn sách thứ hai có tựa đề “ Bác sỹ Zhivago “ còn thơm mùi mực in do nhà xuất bản Văn học Việt Nam phát hành.
Khi trao cho tôi mượn hai cuốn truyện này cô em dặn dò : “ ChỊ phải giữ cẩn thận cho em nhé!“. Tôi biết đây là những món quà kỉ niệm rất quý của cô em gái.
Về nhà tôi đem cuốn Bác sỹ Zhivago ra đọc trước. Thật bất ngờ khi xem dòng chữ đề tặng của Vĩnh Nguyên : “ Tặng em, con mèo đi lạc. Vĩnh Nguyên” Cũng con người đó nhưng gần bốn mươi năm sau nét chữ đã hoàn toàn thay đổi. Tôi lật cuốn truyện cũ ra để đối chiếu xem. Không thể nghĩ ra được những nét chữ trên hai cuốn sách là cùng của một người. Hàng chữ mới bây giờ không còn mềm mại như trước nữa. Cả chữ ký cũng khác hẳn. Nó như bay lượn, cuốn hút người nhìn vào đó.
Tôi qua nhà em gái và được cô kể cho nghe chuyện của mình.
“ Em quen anh ấy khi chị đã vào Sài gòn học. Chuyện của bọn em chỉ kéo dài một thời gian ngắn thôi nhưng đó là mối tình đầu của em.
Chị học năm thứ hai thì em cũng đã lên lớp mười một. Vĩnh Nguyên học hơn em một lớp bên trường dành cho con trai. Chúng em quen nhau trong buổi tiệc sinh nhật em gái anh ấy và rồi yêu nhau lúc nào cũng chẳng biết. Mẹ phản đối kịch liệt chuyện yêu đương của con gái út. Những lời nặng nhẹ và cả những trận đòn khiến em phải đánh mất mối tình đầu của mình. Vĩnh Nguyên bỏ đi lính, anh vào Thủ Đức khi em học mười hai nửa chừng.
Chiến tranh kết thúc. Chúng em lạc nhau mãi cho đến ba mươi bảy năm sau mới gặp lại. Như một tình cờ, bài thơ “ Em đã bắt đầu thương nhớ chưa “ngày ấy anh Nguyên tặng, em gìn giữ cho đến một lần lục lọi tủ sách. Em đã bần thần sống lại cái thuở chúng em yêu nhau rồi bỗng nhiên bật khóc. Em quyết định gởi đăng trên một trang web tuongtri.com và vẫn lấy tên tác giả Vĩnh Nguyên.
EM ĐÃ BẮT ĐẦU THƯƠNG NHỚ CHƯA
Aó em vẫn trắng như đời trắng
Nhưng đã bắt đầu thương nhớ chưa
Em đã bắt đầu thương nhớ chưa
Hỡi người con gái tóc mây đùa
Ru em từng thoáng cơn đời mộng
Mai buổi em về ai đón đưa
(Vĩnh Nguyên)
Bên kia đại dương anh Nguyên đã đọc được bài thơ của mình với vài dòng giới thiệu về bài thơ, tác giả và thời gian nhận bài thơ này, có cả tên em và đôi giòng về mối tình đầu. Không ngờ anh ấy đã đọc được. Vĩnh Nguyên trở về tìm lại quá khứ của mình. Đó là lý do tại sao em có cuốn truyện Bác sỹ Zhivago này.
Mọi thứ bây giờ chỉ còn là kỉ niệm. Em trân quý nó như báu vật là vậy.
Những quyển sách Nguyên tặng em đã lâu lắm rồi. Bao nhiêu lần mở sách ra , nhưng không phải để đọc lại nội dung của sách mà chỉ để nhìn nét chữ của anh. Chỉ vài từ thôi “Thương tặng cho con mèo nhỏ của anh.. “. Hay ở một quyển khác “Tặng , loài hoa Anh yêu”. Nhưng trong từng nét ẩn hiện một điều gì đó mà em cảm nhận được từ trái tim mình. Khó diễn đạt cho người khác cùng nhìn thấy, cùng cảm nhận. Em nghĩ vậy.
Cụ thể là điều gì nhỉ ? Anh, với một bề ngoài nhìn vào không thể gọi là “phong độ” vì anh không cao to, đẹp trai, chẳng có một dáng vẻ sang trọng, lịch lãm hay hào hoa phong nhã. Tất cả dường như ẩn nấp bên trong nụ cười của anh, con người luôn muốn mình là đứa trẻ.
Nơi anh chỉ có một vẻ giản dị đến tuềnh toàng. Một đôi mắt buồn, ánh nhìn có đôi chút hoài nghi cuộc đời. Và chỉ có một nét rõ rệt, nổi bật nhất trên khuôn mặt trầm tư của anh, đó là nụ cười mà em đã gọi là nụ cười bí ẩn, nụ cười hệt nàng Mona Lisa của danh họa Leonardo de Vinci.
Đó là anh. Nhưng em đang nói về chữ viết, mà cũng không phải là xem chữ đoán tính người . Em không có khả năng đó. Em nghĩ , sao lại có một nét chữ từ nơi bàn tay năm ngón rất bình thường mà lại khiến em như lạc vào nơi chốn mộng mị huyền ảo. Từng nét không phượng múa rồng bay nhưng nó lại uyển chuyển như vũ khúc nghê thường. Từng nét gẫy gọn, đanh thép mà mềm mại như những sợi tơ. Từ trước , em vẫn thích người viết chữ đẹp. Thời còn là cô nữ sinh áo trắng, cái thuở biết suy tư với những vần thơ, nhận được một lá thư hay một bài thơ tỏ tình , nếu nét chữ đẹp, dù không có chút cảm tình nào dành sẵn, em vẫn cố gắng đọc từ đầu đến cuối. Nhưng ,chỉ cần nhìn thấy chữ xấu, em gạt qua bên, không xem. Đó là cái thuở xa xưa khi học trò chúng mình không có khái niệm về điện thoại di động hay internet.
Với em nét chữ cũng biểu lộ, thể hiện vẻ đẹp của tâm hồn. Một tâm hồn nghệ sĩ với những cung bậc của cảm xúc. Nó ẩn chứa một sự thăng hoa mà nếu một ai đó cùng cảm nhận, đồng điệu thì sẽ nhận ra vẻ đẹp đó.
Nhìn mây bay trên bầu trời trong xanh. Những đám mây trắng xốp bồng bềnh như một đàn cừu non trên thảo nguyên. Mọi người đều nhìn thấy hình ảnh của đàn cừu nhưng có ai đó lại nhận ra ẩn hiện trong đó là một cô bé , đầu đội chiếc mũ rơm rộng vành che khuất một phần khuôn mặt thiên thần. Cô bé đi lẫn trong đàn cừu, đôi mắt to tròn như chứa cả bẩu trời và cái miệng xinh xắn đang cất cao giọng bài ca cô gái chăn cừu.
Một ngày em đã nhìn thấy cô bé ấy như thế, cảm nhận được cả vẻ đẹp ngây thơ , hồn nhiên giữa đất trời bao la như đóa hồng rực rỡ nhất trong vườn . Lòng em rung lên những cảm xúc, giọt nước mắt như muốn trào ra bởi giọng hát cao vút trong trẻo hồn nhiên .
Em đã thấy hình ảnh đó khi ngồi ngắm cảnh chiều buông với người bạn cũ chung lớp. Đưa tay chỉ vào đám mây và nhìn thấy cô bé chăn cừu nhoẻn miệng cười.Tóc cô vàng óng như dòng suối tơ trải trên trên cánh đồng cỏ ngút ngàn.
Nhưng cứ mãi nhìn mà người bạn không thấy hình ảnh tuyệt đẹp đó. Riêng với em, nó cứ ẩn hiện cho em đắm chìm và em nhận ra đó là cảm xúc của riêng mình, của riêng mỗi người như khi thưởng ngoạn một tác phẩm nghệ thuật . Đó là lần đầu tiên em nhận bức thư hẹn hò cùng Nguyên.

Gặp lại anh sau gần bốn mươi năm xa cách, giọng ngập ngừng có đôi chút nghịch ngợm. Em nhận ra anh ấy ngay và hình dung bên kia sóng từ điện thoại nụ cười nửa miệng của anh. Đó là ý nghĩ đầu tiên của em về Nguyên. Sau nụ cười là những giòng chữ tròn đều trong lá thư thuở nào anh ném qua khung cửa sổ. Nét chữ mềm mại ngày xưa không còn nữa khi anh ghi vào tập truyện do anh sáng tác, gởi tặng.
Lan man để bày tỏ cảm xúc về chữ viết của một người bình thường, không nổi tiếng, không vĩ đại. Điều đó mọi người có thể cho là tầm thường, chẳng có gì phải bàn luận vì nó chỉ là các mẫu tự được ghép lại thứ tự để thành vần, đủ nghĩa. Ai cũng có thể viết được chữ đẹp nếu chịu khó nắn nót ngay cả một đứa trẻ mới bắt đầu biết viết. Nhưng với Nguyên lại khác. Nét chữ tuôn ra dưới năm ngón tay cầm bút của anh một cách nhẹ nhàng. Không nắn nót. Có thể như ngọn lửa hồng hay những bông tuyết rơi cũng được. Nó lung linh, lất phất hút hồn người đọc .
Em chưa bao giờ kể cho ai nghe về nét chữ của một con người kỳ lạ như Nguyên. Cũng như mối tình đầu em chôn kín từ lâu rồi. Chị hoàn toàn không biết gì về chuyện này là đương nhiên thôi.
Hình ảnh chàng học trò vóc người nhỏ, ốm yếu với cử chỉ rụt rè khó có thể quyến rũ ai được. Nhìn chung, chẳng có gì nổi bật cho bọn con gái chúng em phải “để mắt” đến. Em vốn sinh ra đã trót mang một tâm hồn đa sầu, đa cảm nên chẳng tìm đâu ra cái chất lãng mạn nơi anh ấy để chắp cánh cho tâm hồn đi tìm vần thơ.
Vậy mà … Một lần đọc tờ giấy vở gấp tư ghi lời xin lỗi vì lỡ dại vuốt tóc em trong lần sinh nhật cô bạn, em gái của Nguyên. Không thể tin con người “ tầm thường “ lại có một nét chữ hút hồn như vậy. Nhận thư em không nở nụ cười. Nhưng mắt em đã chạm vào nét chữ và nụ cười của anh, đã choáng ngợp hồn em vào một chiều đầu xuân bốn mươi năm trước.
Vĩnh Nguyên viết văn và làm thơ tặng em. Thơ văn của anh cũng chẳng có gì bay bỗng nhưng em đọc lui, đọc tới không biết bao nhiêu lần trong một ngày. Em chiêm ngưỡng nét chữ và hình dung ẩn hiện nụ cười nửa miệng bí ẩn để rồi một ngày gật đầu đồng ý khi Nguyên nói : “ Em có đồng ý tôi thích em không? ”.
Trời đất ơi! Không hiểu lúc ấy em mê muội thế nào mà lại gật đầu trước giọng điệu tỏ tình ngạo mạn ấy. Vậy rồi yêu anh ấy và mất nhau mùa hè năm sau.

Mùa Xuân ba mươi bảy năm sau anh lù lù xuất hiện dưới cây hoa vàng trước cổng nhà . Không khó để nhận ra anh khi nụ cười nở trên môi. Vẫn vậy, có nhăn nheo hơn nhưng vẫn là nụ cười bí ẩn của Mona Lisa.
Sau nhiều năm, em nhận ra nắng Xuân tràn về trước ngõ nhỏ, trong sân nhà.
Nhưng nắng ấy bây giờ lại nhạt hơn xưa. Không còn là nắng mười sáu, mười bảy của ngày nào nữa.
Có một điều kỳ lạ. Cả em và anh ấy không ai chịu lập gia đình. Nguyên vẫn vậy và em cũng vậy.
Có phải là định mệnh không? Chị có thể nói với em điều gì không?
Tôi thật thà : “ Chị không biết phải khuyên em điều gì nếu câu chuyện em kể là định mệnh..”

NGUYỄN THỊ NGỌC LAN