TRẮNG TAY

nguyentri

Thanh cúi xuống , xốc con trai lên tay rồi đi thẳng vào phòng riêng. Cả nhà nhìn theo, mắt ai cũng lộ giận dữ. Hậm hực nhất là cô em chồng:
Đố mất dạy…
Quay qua anh trai cô nói tiếp:
Tưởng vợ ông làm sao, chứ thứ nầy ông bỏ đi là vừa.
Trong phòng bước ra. Thanh, tay nách con, tay kia một xách tay. Dũng gằn giọng:
Cô đi đâu thì đi nhưng không được ẳm con tôi theo.
Con anh à? – Thanh cũng gằn giọng – Có cái gì để chứng minh nó là con anh không? Không đăng ký kết hôn tôi không là vợ, không khai sanh nó là con anh sao?
Tao bạt tai vô mặt mày bây giờ. Đừng có bướng.
Dũng giật cu con ra khỏi tay mẹ, tất nhiên là nhóc ré lên. Thằng cu mới tám tháng tuổi với tay theo, ngằn ngặt khi mẹ cầm xách tay đi thẳng ra cửa. Cô em chồng vói theo:
Giỏi thì bà đừng có về cái nhà này nữa nghe.
Thanh quay lại quắc mắt:
Tao mà quay lại cho sét đánh tao đi.
Mẹ chồng thở dài
Và cha chồng lắc đầu.
Ở cổng, Thanh quay lại nhìn ngôi biệt thự. Cái xa hoa tráng lệ nầy chắc chắn không bao giờ là của cô như đã từng nghĩ và đã trăm kế để lọt vào. Thở dài, Thanh cúi bước dưới điện đường đến bến xe ôm. Xe dừng trước nhà và mẹ cô mở cửa.
Không trả lời một câu hỏi nào của mẹ. Cô nằm sấp, úp mặt trên gối. Lạ là nước mắt không rơi. Đôi khi uất lòng người cũng trơ như đá tảng.
Nhưng cô bật dậy vì mẹ gọi giật ngược ngoài phòng khách. Thanh nhếch mép khi thấy chồng và mẹ chồng. Nửa đêm mà họ đến là biết không vừa. Vừa sao được khi thằng cu con tám tháng tuổi khóc ngằn ngặt đòi mẹ. Nó bú mẹ, và từ thuở ra đời nó chả theo ai. Cô ẳm con, quay trở lại không nhìn bất kì ai.
Bướng bỉnh đến vậy là cùng. Có chuyện chi ta ngồi lại bàn tính, chuyện vợ chồng đâu phải trò chơi và còn có người lớn để phán xử, đúng không? Và giận hờn nhau để ảnh hưởng đến con trẻ là có tội. Thanh đâu có dốt mà không hiểu điều ấy, nhưng cô biết gia đình chồng và cả chồng không thể chăm được con cô. Càng thương cháu bấy nhiêu thì càng không chịu nỗi khi nó khóc. Họ đã phải lụy vì thằng nhóc là đích tôn. Mà có chi lớn đến nỗi phải đến bước đêm hôm về nhà vậy? Bộ gia đình chồng khắc nghiệt lắm à? Đã nói rồi, đừng có thấy giầu có mà ham, đừng có tưởng cứ đẹp là một bước nhập lên trời. Mẫu thời trang hay nghệ sĩ thời danh cũng phải lao động cật lực mới có để mà hưởng phú quý, chả có cái gì từ trên trời rơi cho cả.
Và muốn có hạnh phúc thì hôn nhân phải bắt đầu từ tình yêu. Có yêu thì khó nào ta cũng san mà bước tới. Nói vậy bộ Thanh không yêu Dũng chắc? Không yêu sao lớn bụng trước? Và đám cưới của họ cũng ngô khoai nếp tẻ đâu ra đó chứ không đùa. Gia đình chồng cô cưới vợ cho trưởng nam oách nhất thị xã. Dũng đã phải kì công mới được lòng người đẹp, phải vượt qua trên một chục nam nhân tài tuấn, Dũng mà không vận đến xế hộp của cha thì nàng đã lên tay ga của trai đẹp mà vù mất dạng.
Và như bao kẻ khác trên đời, ai chả bị cái vật chất và lời nịnh hót đánh cho sụm gối. Bọn trai lơ khi đã thích, chúng chiều chuộng đến đá còn chảy nước nói chi Thanh. Và Dũng, đã con nhà giàu lại còn trưởng nam, người mà, đẹp như và hơn Thanh cả chục nường muốn nâng khăn sửa túi. Một bước lên bà ai chả ham. May mà Dũng say Thanh, cô mà không nhanh, hoặc cao giá ra cái vẻ thì mất như chơi. Vậy nên cô bầu trước cho ăn chắc. Yêu hả? Thì khi gạo đã thành cơm ta có câu lia thia quen chậu, lúc đó yêu cũng không muộn.
Nhưng Thương, chị Thanh cảnh giác:
Mày thực dụng kiểu đó coi chừng chết. Vật chất không qua tình yêu đâu.
Khì khì khì… bà lo cho thân bà đi há.
Nhưng khi đã nên vợ chồng. Thật phủ phàng, sau ngày hồi dâu Thanh đã bị mẹ chồng lột sạch bách ba cái gọi là vàng từ kiềng cho đến lắc. Họ để lại cho cô chiếc nhẫn cưới bé tẹo và đôi hoa tai nhỏ xíu. Bà mẹ chồng bảo cất giúp bởi thằng con là đại phá gia. Thanh như một bước bị hụt chân té cái oạch. Và vỡ ra nhiều điều sau một tuần tại vị trong căn biệt thự nóc Thái nầy.
Dũng không hề là một cậu ấm đúng nghĩa. Cũng ấm, nhưng loại ấm đất, không sứ tráng men như Thanh lầm tưởng. Thoạt tiên anh cũng được gia đình cho như các thành viên khác. Đất đai bán xong, may mà từ khi khu công nghiệp vào hoạt động, cái vùng ven đang khỉ ho cò gáy bổng nhộn nhịp thị tứ. Cái gia đình chuyên bán mặt cho đất, bán lưng cho trời phủi một cái hóa danh gia ngay tức khắc. Dũng và em gái cùng hai em trai ai cũng tay ga đời mới vi vu. Ăn chơi kiểu cậu, may mà chưa bị tệ nạn giết chết nhưng Dũng cũng kịp từ tay ga xuống xe số, từ số xịn xuống số tàu… Nếu không mê đắm nhan sắc của Thanh dám cậu ấm đất xuống cái cấp đi chân không.
Đi cưa cẩm Thanh, Dũng mượn xe của em, nay E lắc, mai A ti là. Để cho bọn tay ga biết lễ độ Dũng na luôn xế hộp của cha đến nhà Thanh mời nường đi nhà hàng cấp thị xã ăn đặc sản biển. Thằng người khi mê đắm ai, chúng dụng mọi thủ đoạn để chinh phục cho bằng được. Vậy là Thanh gật đầu cái một và tốc hành làm đám cưới, ba cái đăng kí đăng kiết sau rồi tính.
Cái danh gia của gia đình Dũng chỉ là loại phèn dính kẻ chân, nhưng ra cái vẻ chảnh chẹ. Họ coi Thanh bèo bọt như lục bình trôi sông. Ra cái gì khi mà chửa trước? Họ không đủ mới để xem chuyện cơm trước kẻng là thường, không đủ cũ để rõ nét nho gia, nửa nạc nửa mở nên khó chịu lắm. Nhất là cô chiêu, loại chiêu lì, coi thường chị dâu ra mặt, chì chiết như là từng chửa đẻ rồi:
Có chửa thì phải hoạt động, nằm ườn ra đó rồi ba bữa chửi chồng.
Thanh bỉu môi, cũng chả nói với gã chồng vô tích sự. Mà Dũng đúng thật tệ. Còn quá trẻ để hiểu tâm tình vợ. Nếu chuyện giường chiếu Dũng tốt một tí thì còn có thể làm cho người đàn bà của mình, vì cái thú này mà quên đi xâu chuỗi cô mơ đã hóa ra bọt nước, đằng nầy chồng chỉ biết mình mà không biết chi đến vợ. Xong việc, hắn lăn ra ngáy pho pho. Không hay người đàn bà bên cạnh đang quạnh vắng. Đã vậy còn nghe em gái và mẹ mới chết cha:
Thì em chiều má một tí. Làm gì mà cứ để bả mè nheo anh hoài.
Thanh lạnh lẽo:
Tôi làm gì mà má và em anh đố kỵ?
Im đi, đừng có bướng.
Thanh quay mặt vô vách và xô tay chồng ra khỏi vai mình khi anh ta lại muốn cái vụ kia.
Cứ mỗi ngày một ít. Nó tích lại trong tâm Thanh và bật ra dữ dội:
Tôi chả có cái gì trong nhà nầy, một tí danh phận cũng không. Tôi bị anh lừa. Anh dẹp đi, muốn thì ra mấy quán ôm. Tôi chán anh rồi.
Thằng ruộng lên đời học hành không đầy cái lá mít, quen ngôn ngữ bụi liền văng và đòi bạt:
Vậy ra mày lấy tao chỉ vì tiền?
Cái nầy Dũng nói đúng. Thanh yên lặng hối tiếc. Biết bao trai đẹp bủa vây mà bây giờ cô nhục nhã như vầy? Đó là lí do vì sao cô không chịu đi đăng ký kết hôn để làm khai sanh cho con. Gia đình chồng cô cũng không thiết. Họ tin có cho vàng Thanh cũng không dám bỏ chồng. Khi giằng con lại Dũng không nghĩ Thanh bỏ về nhà mẹ. Bà má chồng không chịu được tiếng khóc của cháu nội đã phải đến tận nhà cho nó ôm mẹ. Bà cũng tin đứa con dâu mê trai ấy, chửa trước là mê quá chứ gì nữa? Bà tin con lâu nó mới bỏ chồng, và nếu có bỏ đi nữa thì cũng chả sao, cháu chít thì lá rụng đương nhiên về cội.
Nhưng bao giờ thì lá rụng khi phơi phới thế kia? Chỉ ba ngày Dũng đã phải xuống nhà thăm con. Nhưng bà má vợ nói Thanh ở nhà trọ, đơn giản là bà không chứa con gái cứ giận chồng là bỏ về nhà mẹ. Thanh không nhờ được mẹ và chị thì có phòng trọ, còn về lại với Dũng thì cô tuyệt không. Xưa nay chồng phải lụy vợ con âu cũng thường tình, còn vợ khi thấy chồng xuống nước lại làm giá thì cũng thường luôn. Và bọn trẻ luôn bị cái nóng nảy, ích kỉ, hẹp hòi làm chuyện nhỏ hóa to:
Tôi đủ sức nuôi con tôi, không cần anh. Còn nếu anh muốn bắt thì cứ tự nhiên.
Dũng phải hết lời ỉ ôi năn nỉ, nhưng Thanh cứng như thép, bao nhiêu uất ức nào mẹ Dũng chì chiết, em chồng không nể nang…Càng kể Thanh càng nóng tiết lên, và khi nóng nảy người ta lỡ đôi chục lời cũng chả sao, nhưng có câu nầy làm Dũng tự ái:
Anh lấy tôi chỉ để làm tình, thậm chí việc đó anh cũng không biết làm. Không đăng ký kết hôn, cứ xem như tôi chưa biết anh.
Máu côn đồ bộc phát, Dũng phủ liền hai bạt tai. Với Thanh chuyện nầy không lạ, nhưng má cô nóng phừng phừng. Bà đi theo anh con rể để tìm cơ hội hàn gắn. Đứng ngoài nghe con gái kể tội chồng bà hiểu ra con mình bị thiệt, tự ái nhất là chuyện lấy lại vàng đã cho con bà. Thấy con rể vũ phu, mẹ vợ liền xuất hiện:
Mày đụng tới nó một lần nữa là không yên với tao à.
Vậy rồi bà ẳm cháu ngoại, biểu con gái thu xếp về nhà. Giận dữ Thanh nói:
Mày và má mày nuôi được tao để cho nuôi.
Vậy là chén nước bể luôn nói chi cái vụ tràn.
***
Thằng chồng đến khổ vì cái việc đi thăm con. Bắt về thì không đặng vì chả ai rảnh mà chăm con mọn. Con mày thì mày nuôi, ông bà cô chú chỉ có bổn phận thương, nhưng với điều kiện là không khóc à. Muốn ỉ ôi để vợ về lại là không xong. Ở riêng ư? Điều nầy Dũng không nghĩ đến. Nhà đâu mà riêng với tư? Thanh lạnh như đá tảng, cô không ngó tới cái gã gọi là chồng. Nhờ mẹ chăm sóc hộ con trai, Thanh đi làm, nhà nghèo đâu nuôi kẻ báo cô.
Và Dũng thất vọng khi đầu ấp tay gối của mình đến công ty có kẻ đưa đón. Cũng phải thôi, gái một con, trẻ trung và đầy hấp lực ai chả thích? Một tối kia Dũng mục kích vợ vào nhà nghỉ với gã ấy. Cô cũng tỉnh bơ bơ khi bắt gặp Dũng ngoài cổng, tự nhiên ôm eo ếch gã trai cứ như vợ chồng. Vậy nên Dũng đến và đặt vấn đề về đứa con chung. Thanh nói:
Anh lấy quyền gì nói tôi nghe? Anh đâu có nuôi mà đòi giữ.
Nhưng cô có chồng thì nó phải thuộc về tôi.
Đợi đến lúc đó rồi tính đi há? Còn bây giờ thì không có chuyện đó đâu. Anh về đi.
Tình mới của Thanh là một loại đàn ông đúng nghĩa. Gã nói với cô:
Anh yêu em. Con em là con anh, chuyện đó là tất yếu. Tin anh đi.
Thanh tin lắm chứ. Không tin sao đi nhà nghĩ với anh? Thêm nữa, anh độc lập trên mọi phương diện. Tuy không bằng Dũng, như những cái anh có là chắc nụi. Mua được đất ở phố công nghiệp và đang cất nhà. Làm vợ anh đương nhiên Thanh là chủ. Trong công ty lại là Phó giám đốc, lương ngoài chục triệu. Anh cất nhắc Thanh một ghế ở phòng kinh doanh. Tiền hai người góp lại chừng một năm lên bốn bánh đời mới là chắc. Người vậy, tương lai vậy, ai từ chối kẻ ấy đại ngu. Thanh thì ngoại trừ đẹp còn thông minh. Cô biết mình phải làm gì, cô yêu con. Yêu lắm. Nó ở với cô, điều ấy không chối được khi tình mới sẵn sàng yêu nó như con:
Không được đâu – Bà má nói – Mày lấy chồng thì nó phải ở với cha ruột. Cũng không có chuyện tao nuôi con giùm mày. Hiểu không?
Thanh ngẫm ra cũng đúng. Đồng ý là anh yêu của Thanh sẵn sàng cho trách nhiệm làm cha, nhưng câu chuyên tiếu lâm có cái kết: “ anh ơi con em với con anh nó đánh con mình” ám ảnh cô. Nhờ mẹ là không được. Lấy nhau rồi không lí cu con ngủ chung với với vơ chồng cô? Giao cho chồng thì…? Ái chà, chuyện nầy phải nghĩ cho thật kĩ à. Nghĩ riết cô ngộ ra nếu dồn Dũng vô bước cùng, điên lên. Anh ta thuê xã hội đen xử tội là chết thiệt luôn. Nhưng mà… đợi cưới đã rồi hãy tính. Còn bây giờ. Được, anh muốn đưa về thăm bà nội thì tự nhiên.
Còn Thanh? Cô vi vu cùng tình mới. Anh đưa cô đi nhà nghỉ.
Nhà chưa xây xong biết làm sao?
***
Ở cái phố công nghiệp nhỏ xíu xìu xiu nầy được vài cái hotel cấp thấp. Chúng chỉ hơn nhà nghỉ bình dân tí đỉnh ở cái khâu máy lạnh. Đôi nhân tình trẻ vẫn thường đến những hotel loại nầy để tâm sự. Cũng chăn êm nệm ấm, cũng có truyền hình, đầu đĩa phục vụ cho quý thượng đế thân yêu. Có cả hương hoa hồng nhân tạo thơm nồng nàn. Không khí ấy, ôm nhau mà nói chuyện tương lai thì trên cả tuyệt vời:
Có lẽ em giao cu Tính lại cho bà nội nó. Được không anh?
Quyền của em thôi… nhưng mà em không tin anh sao?
Em tin anh… nhưng mà…
Thì em cứ làm theo ý mình. Anh sợ em trả con lại cho cha nó rồi nhớ mà khóc thì tội nghiệp anh lắm nghe.
Thanh cũng có nghĩ đến điều ấy chứ. Con cô hai tuổi rồi… Tách nó ra khỏi cô quả là một điều ngoài tưởng tượng. Nhưng làm sao? Và nếu cô cứ khư khư giữ khi đã có chồng liệu Dũng có để yên cho cô hạnh phúc? Thật là rắc rối… May quá, cái rối rắm ấy được tình lang cô phủ ngập và xua tan bằng thân thể cường tráng của hắn.
Thanh thật hạnh phúc khi được thần tình yêu đưa lên đỉnh vu sơn và trên đỉnh cao ấy, Thanh nắm được cái cầu vồng với đủ sắc mầu của nó. Không phải một mà những vài lần như vậy trong đêm yêu đương.
Cực kì thỏa mãn Thanh chìm vào giấc ngủ.
Và tỉnh dậy khi đụng vào một cái lạnh bất thường khi trở mình.
Cái lạnh ấy toát ra từ thân thể của tình nhân cô. Trong cái ảo mờ của ngọn đèn ngủ, cô cảm nhận được một khủng khiếp.
Gã trai của cô đã chết.
***
Một mình bên lạnh lẽo của chết chóc, trong mờ ảo và khuya vắng, Thanh suýt hét lên vì kinh sợ. Niềm kinh sợ đến khủng khiếp tràn ngập tâm hồn cô, nó rùng rùng, rùng rùng lan từ đỉnh đầu xuống tận gót chân, từ trong trái tim, cái lạnh, như những con sóng chạy ra toàn thân, Thanh nghe rõ cả người mình rờn rợn ốc. Cô chết sửng đi cả mươi phút rồi dần nhận ra tình thế bất lợi của mình. Cực kì bất lợi.
Thanh bật điện. Dưới ánh sáng huỳnh quang, cô nhận ra mình chỉ độc xì và coọc. Vội vã mặc áo quần cũng vội vã suy tính. Phải trốn gấp, vỡ lỡ ra cô chết tám kiếp cũng không hết niềm xấu hổ. Thiên hạ sẽ thêu dệt nghìn lẽ một điều không hay về cô chỉ để vỗ bụng cười. Cô nhìn lại cái xác lạnh giá rồi chợt nhận ra lòng lạnh tanh, rõ cô không yêu, nếu yêu cô đâu có hãi sợ, đâu vội vã trốn gấp. Đúng không?
Thanh mở cửa phòng, rất bình tĩnh đi hết hành lang, xuống tam cấp và đụng mặt gác dan:
Về sớm thế cưng? – Gã nói.
May quá, Thanh nghĩ thầm, hắn xem cô như trăm cô gái bán hoa khác vẫn mượn nhà nghĩ làm nơi hành sự. Thanh lẫn nhanh ra đường và honda ôm đưa cô về nhà. Bà má nói:
Liệu đó mà giữ nghe, đàn ông không tin nổi đâu, chán chê nó bỏ cho mày coi.
Thanh yên lặng. Cô nghe lòng rổng không, pha một ít chán chường và hãi sợ. Nhưng dù sao cũng qua rồi, cô tự trấn an mình, chuyện sẽ qua, chắc chắn thế.
Nhưng đến sáng thì mọi chuyện chuyển biến theo chiều hướng xấu. Lúc Dũng ẳm cu con về với mẹ và bà ngoại thì xe của công an đến. Họ vào nhà và cả nhà không hiểu việc gì xẩy ra với Thanh khi cô được mời lên Huyện để làm rõ một vài vụ việc. Mặt Thanh tái như chàm đổ. Cô ôm thằng cu con, hôn nó thắm thiết rồi đi ra xe.
Chắc là chả sao, chắc chắn vậy. Thanh đâu có giết người mà sợ. Đúng không? Còn vì sao gã trai chết, ai mà biết. Thì Thanh có đến nhà nghỉ với anh ta, có đủ thứ như vợ và chồng, nửa đêm anh ta chết. Thanh sợ quá nên bỏ về vậy thôi, còn vì sao thì bên điều tra sẽ biết. Mà chắc cũng chả lâu la chi. Bọn trai trẻ lúc nào cũng thể hiện ta là đàn ông đích thực, chúng yêu cho đến tận, đến cùng, có thằng còn xài cả viara để tình nương mê đắm. Chả phải đã hơn một lần báo chí đưa tin có kẻ chết vì lạm dụng đấy sao? Còn chuyện chết vì thượng mã, hay phạm phòng thì nhan nhãn hỡi người ơi.
Ở trong chiếc xe bít bùng Thanh đưa tay bưng lấy mặt.
Cô nhận rõ mình không còn gì.

NGUYỄN TRÍ

CHÚA, TA VÀ EM

vudinhhuy

Từ em
son phấn lên môi
Ta lê bước Chúa
quanh đồi
nhân gian

Ta về
bại tướng huênh hoang
Câu thơ tiếu ngạo
lan man phận người

Em là ai
nhan sắc ơi
Ta là ai
giữa cõi người
mù câm

Em gieo tình xuống
cõi trần
Ta say
cởi áo thánh thần
khoác lên

Chúa ơi
chuông,
tiếng
nửa đêm
Bàng hoàng Nhật Nguyệt
bên thềm
níu nhau

Mù giăng đến tận
ngàn sau .

VŨ ĐÌNH HUY

KHÔNG ĐỀ

nguyennhumay

Chính ta ,
kẻ đã điêu tàn
Uống xong chén rượu thu vàng
về đây
Ngồi chờ ngày tháng tàn phai
Trốn vào trong núi
đắng cay một mình

Chính ta,
kẻ đã lênh đênh
năm mươi năm mãi đi tìm chiêm bao
– có gì ngoài cõi trăng sao
Treo trên trái đất bạc màu thế gian…

Chính ta,
kẻ lại lang thang
Mặc cho em rót trăng vàng
đầy ly
Ngày mai ta sẽ ra đi
Với thu vàng
mới vừa về trên vai

Chính ta ,
kẻ chẳng còn ai
Để chia hớp rượu
rồi mai
qua đời…

NGUYỄN NHƯ MÂY

TRÊN CHUYẾN TÀU VỀ QUÊ ĂN TẾT

elenapucillo

Elena Pucillo Truong
(Nguyên tác: il mio ritorno in paese)

Bản dịch của Trương Văn Dân

Mệt mỏi! Chiếc xe lửa liên tục dằng xóc tạo nên những va đập trên lưng làm toàn thân tôi ê ẩm. Có lúc cơn mệt nhọc đã làm tôi thiếp đi trong một giấc ngủ ngắn, rồi giật mình thức giấc vì cái đầu lắc lư, đập lên thành toa, đau điếng.
Nhưng không phải cơn mệt mỏi hay sự thiếu tiện nghi đang làm tôi khó chịu mà chính là cảnh hành khách bị nhồi nhét trên toa. Nhiều người bị chèn ép, nửa nằm nửa ngồi giữa những hành lý ngổn ngang: vali, giỏ xách, thùng giấy được bó, cột sơ sài; Ngoài tiếng ồn còn có thêm tiếng khóc inh ỏi của các bé. Đó đây lốn nhốn những thân hình lèn sát vào nhau để chống lạnh hay để làm giảm sự cứng rắn của những thanh gỗ ghép làm lưng dựa và ghế ngồi.
Bao nhiêu nhọc nhằn mà hành khách phải trải để có được vài ngày vui Tết với những người thân! Nhiều người trong số họ đã phải làm việc tất bật suốt một năm dài, chắt chiu để có thể dành dụm được ít tiền trang trải cho chiếc vé về quê ăn Tết; Mà mua được một chiếc vé trong những ngày cuối năm là có thể tự xem mình may mắn, là đạt đến đích sau những vật vã, lăn lộn giữa muôn vàn khó khăn, chen lấn.
Niềm hạnh phúc ấy thật nhỏ nhoi, dù đổi lại là một chỗ ngồi chẳng mấy tiện nghi. Nhưng chắc chắn có người vẫn đang nghĩ là dù có phải bó gối ngồi nép mình trong suốt chuyến đi trên băng gỗ cũng vẫn hơn là phải ép xác trên những chuyến xe đò nguy hiểm, nhồi nhét người lẫn đồ vật, có khi có cả gà vịt, xe máy dưới ánh nắng gay gắt ban ngày và cái lạnh buốt giữa đêm khuya.
Và, trong những ngày này, dù chọn bất kỳ phương tiện nào, giá vé cũng có thể tăng gấp hai, gấp ba… những ngày thường! Thế nhưng các hành khách cũng đành phải chấp nhận vì trong những tình huống dù xấu đến đâu con người vẫn phải bám vào một lý do gì đó để tự cho là mình may mắn.
Đây là tất cả những ý nghĩ đã chồng chất lên nhau trong đầu tôi giữa những cơn ngủ gật. Tôi đã may mắn lắm mới có được một chỗ ngồi trên toa tàu này, ngay lúc cảm thấy mình tuyệt vọng và sắp sửa từ bỏ ý định về quê ăn Tết. Tôi không muốn nhớ đến những tằn tiện của mình để có thể góp nhặt được số tiền, bước đến quầy mua chiếc vé ước ao… rồi bẽn lẽn biết vẫn chưa đủ vì những ngày cận Tết giá vé đã tăng! Hoàn toàn tuyệt vọng! Phải làm gì bây giờ? Làm sao tôi có thể tìm được số tiền còn thiếu trong ngần ấy thời gian?
“Chiều tôi sẽ quay lại!”
Tôi nói thế nhưng không tin là mình có thể quay lại! Rồi, như một phép lạ, cuộc gặp tình cờ với một người bạn cũ… và đây là những tờ bạc còn thiếu để có thể mua được tấm vé tàu mơ ước.
Đã 3 năm rồi tôi không thể về quê và nhiều lúc tôi cảm thấy mình có tội vì không gặp mẹ trong suốt quãng thời gian ấy. Mỗi lần nói chuyện với bà qua điện thoại tôi thường cố kìm lòng không khóc để bà khỏi nhận ra là trong lòng tôi đang đau đớn xiết bao. Chẳng những không khóc tôi còn cố vui cười nhiều hơn bình thường, khen ngợi và chia sẻ về những gì bà kể, dù trong đầu tôi lúc nào cũng chất đầy lo lắng về một tương lai vô định. Qua đường dây điện thoại, nghe giọng nói của mẹ tôi thường hình dung đến đôi mắt trũng sâu của bà, người mẹ chất phát và đơn giản, nhớ đến đôi bàn tay xương xẩu và sần sùi, mỗi ngày mỗi khô khốc từ mưa nắng sau nhiều năm phơi người trên đồng ruộng.
Mẹ tôi thường lạnh lùng và nghiêm khắc nhưng đôi lúc mẹ cũng hết sức ngọt ngào. Cách đây vài tuần, trước khi tôi bước lên toa tàu này, mẹ có gửi cho tôi một bức thư, mà giờ tôi vẫn còn mang theo bên mình. Nó như một hòn than đỏ và nóng bỏng đang âm ỉ trong túi áo của tôi, những lời bà viết giờ tôi đã thuộc lòng, như thể đó là những dấu ấn bằng lửa in hằn lên tâm trí.
“ Con yêu thương! có bao điều mẹ muốn nói với con, vì mẹ hiểu là trong lòng con đang chất chứa rất nhiều nỗi đau… Điều làm mẹ đau lòng nhất là mẹ không thể làm gì được cho con, bởi mẹ ở quá xa và một bà già quê dốt nát như mẹ thì đâu biết có gì về những chuyện trong một thành phố lớn; Thế giới ấy quá xa lạ với trí óc của mẹ… Từ lúc sinh con ra mẹ chẳng cho con được gì… mẹ không biết là mình còn thời gian để có thể cùng đón một cái Tết nữa bên nhau… Nhưng dù sao mẹ cũng cảm ơn con đã hiện diện ở cuộc đời này”
Phải chi đó là một bức thư nguyền rủa và oán trách vì tôi không thường xuyên gọi về thăm mẹ… rồi ý tưởng là sẽ không còn thời gian để cùng mẹ đón ông bà trong những ngày đầu năm làm lòng tôi tơi bời và đau khổ. Bức thư ấy, đọc đi đọc lại nhiều lần rồi bỏ vào túi áo, thực tình là tôi không hề chờ đợi. Và chính vì bức thư đó mà lần này tôi đã cố gắng hết sức để có thể về thăm nhà.
Tôi nghĩ đến tất cả những điều này trong lúc chiếc xe lửa vẫn tiếp tục lao tới. Trong đêm những tiếng ồn trong toa như bị làm nhỏ lại, bị che lấp bởi tiếng bánh xe nghiến trên đường sắt. Tuy nhiên cuộc hành trình cũng có nhiều lần dừng lại, rất lâu, trong bóng tối, để xe lửa có thể tránh những chuyến tàu ưu tiên. Nơi chờ đợi là những bãi đậu có đường ray phụ, nằm giữa vùng quê hay núi rừng hoang vắng. Thỉnh thoảng tôi có nghe tiếng khóc của một vài em bé, tiếng hát ru con của các bà mẹ, vài tiếng nói thì thầm hay tiếng ngáy của vài người khách. Những khoảng không gian ban ngày bỏ trống như lối đi chính giữa, giờ đây đã được lấp đầy bởi những thân người nằm la liệt, họ xem nơi đây là một chỗ ngủ khá tiện lợi, chỉ cần trải lên sàn một vài tờ báo. Ở phía xa hơn tôi còn nhìn thấy mấy anh bộ đội, đang ngồi chơi bài với mấy chàng sinh viên, thỉnh thoảng cười lên vui vẻ. Các anh mặc áo thun ba lỗ màu xanh, chiếc áo đồng phục đã được cởi ra và gấp cẩn thận với chiếc mũ lưỡi trai, đặt trên giá hành lý để khỏi bị nhàu nhò trong cuộc hành trình.
Trước mặt tôi có một cô gái đang nghiêng mình, ngồi áp đầu vào ngực bạn trai bên cạnh. Cô ta đang ngủ, còn anh bạn thì đang ôm cô vào lòng dù thế ngồi không mấy thuận tiện cho lắm. Thỉnh thoảng anh cúi xuống nhìn cô gái hay kéo lọn tóc dài của cô đang rớt xuống phủ mặt. Cảnh âu yếm đó thật dễ thương, và lòng tôi bất chợt dấy lên một chút ganh tị. Trong một thoáng tôi ước muốn là mình cũng được yêu thương và che chở… muốn đổi cuộc đời tôi với cuộc đời cô ấy… nhưng giật mình vì ý nghĩ ích kỷ này thật bất công cho cô gái, có thể tôi sẽ có một cuộc đời tốt đẹp hơn… nhưng tội nghiệp, cô ta sẽ mang lấy tất cả những bất hạnh của đời tôi!
Tôi nhắm mắt cố ru mình vào giấc ngủ cùng với ước mơ là khi mở mắt sẽ bất ngờ nhìn thấy mình ở một nơi khác, trong một thế giới khác, xa thật xa với tất cả những điều đang làm tôi lo nghĩ và khổ đau.
Bao nhiêu lần rồi, mẹ ơi, con vẫn chưa dám kể cho mẹ biết! Con cũng chưa dám kể với mẹ là con đã làm như thế nào để có thể trở về nhà đón tết cùng mẹ. Bao nhiêu đêm rồi, con về nhà rất trễ sau khi làm hàng nghìn công việc, bao nhiêu cánh cửa đã dập trước mắt con, từ những người chỉ cần búng ngón tay là có thể giúp được con. Có một thời gian con tìm được một việc làm mà con tưởng là đã giải quyết được vấn đề của mình. Buổi sáng con có thể đến trường đại học còn buổi chiều và buổi tối phục vụ trong một nhà hàng. Tất cả trôi qua bình yên cho đến một hôm, một thực khách, sau một chầu say xỉn, đã giở trò bông lơn rồi sàm sỡ, sờ soạn lên người con.
Bằng tất cả sự bình tĩnh và dịu dàng con đã yêu cầu ông ta không nên làm thế nhưng chỉ làm ông ta giận dữ thêm lên. Con không biết điều gì đã đến trong đầu ông ta, mà, như trong một cơn điên, ông hất đổ nồi lẫu đang sôi vào người con. Cho đến lúc này con vẫn còn nghe tiếng thét của mình và tiếng còi hụ của chiếc xe mang con đi cấp cứu. Và sau đó, khi trở về nhà, con tháo gỡ tất cả các gương soi và phủ kín các cửa kính trong cái ổ chuột gọi là “nhà” của con. Con không có đủ can đảm để nhìn khuôn mặt mình bị biến dạng, cái đầu không tóc và một cánh tay bị bong da. Sau đó, chừng gần một năm dài tóc mới mọc lại và một chiếc thẹo xấu xí nằm trên khuôn mặt để nhắc con nhớ đến câu chuyện đau lòng đã xảy ra…
Về sau con đã tìm mọi cách để che dấu cái thẹo kinh khủng ấy với những lọn tóc uống quăn và phủ xuống mặt. Con thường chọn chỗ ngồi bên góc, cạnh cửa sổ để không ai nhìn thấy. Tuy vậy, thỉnh thoảng con vẫn nhìn thấy bóng mình hiện trên mặt kính rồi phải giật mình cố nghĩ là mình đang nhìn một ai khác. Một cái “tôi” của con thuộc về quá khứ mà con phải mang theo.
Có một quãng thời gian con gần như không đủ can đảm bước ra khỏi nhà. Nhưng dần dà tóc cũng mọc lại, và con đã có thể đi dạo mà không sợ bị người ta nhìn thấy. Rồi về sau con tìm được một việc làm khác vào buổi sáng sớm hay buổi chiều tàn, những công việc không cần ngoại hình xinh đẹp : quét dọn và lau chùi trong các văn phòng. Bằng cách ấy con đã có thể dành dụm tiền để trang trải cho chuyến về quê và đáp ứng lời kêu gọi của mẹ.
Một cú giật mạnh và chiếc xe lửa bắt đầu chạy lại sau nhiều lần ngừng tương tự. Tôi mở mắt và nhìn thấy ánh nhìn của một trong mấy chàng sinh viên lúc nãy chơi bài với các anh bộ đội. Trước đó tôi cũng đã nhận biết sự chú ý của anh ta, nhất là lúc tôi giả bộ ngủ. Thấy tôi đang ngủ nên có lẽ anh ta mạnh dạn hơn và tôi đã cảm nhận đôi mắt của anh ngừng lại khá lâu trên người … chỉ vài phút và khi tôi bất thần mở mắt làm anh giật mình quay nhìn về hướng khác.
Tôi có thể ngay lập tức tháo gỡ cho anh ta những ảo ảnh bằng cách chìa ra khuôn mặt có chiếc thẹo của mình. Chắc chắn đó sẽ là một cú schock cho anh!!
Nhưng có quan trọng gì đâu!…Tôi cứ để anh ta tự do nhìn ngắm và cũng không muốn phá huỷ cái cảm xúc về một câu chuyện đẹp đang hình thành trong trí tưởng của anh. Và làm thế khác nào tôi cũng từ bỏ cho mình một niềm hạnh phúc trong một cuộc đời khác.
Trời bắt đầu sáng, bình minh đang lên, và toa tàu cũng bắt đầu sinh động. Có tiếng điện thoại reo, tiếng nói chuyện thì thầm trộn lẫn với tiếng khóc của trẻ con… Một vài người khó nhoc, vừa vịn vừa đi, tránh các thân thể nằm trên lối đi để tìm đường ra toilet.
Có lẽ cũng là lúc tôi phải duỗi chân một chút và đi rửa mặt. Anh chàng sinh viên hay e thẹn lúc này đang còn ngủ và trời cũng chưa sáng lắm để anh ta có thể nhìn thấy vết sẹo trên mặt tôi.
Vượt qua bao chướng ngại, tôi đi cẩn thận và cố gắng tránh không dẫm phải ai trên đường đi.
Khi quay lại, tôi đi theo lối cũ nhưng lần này dễ hơn vì đã có vài người thức dậy, lên ngồi trên băng, đỡ em bé đang nằm trên ghế hay xích ra ngồi ở trong góc. Một vài người mở hành lý, tìm vật gì trong túi xách hay trong các thùng, gói đặt dưới ghế rồi lôi ra một chai nước hay vài thứ đồ ăn…
Có lẽ chì vài phút nữa sẽ có người đẩy xe đi bán cà phê và các thức điểm tâm. Ừ, một tách cà phê nóng lúc này có thể giúp tôi sưởi ấm bên ngoài lẫn bên trong. Bao nhiêu lâu rồi tôi không hề biết thế nào là tình yêu, niềm vui hay tình cảm… trong tất cả mọi thứ tôi làm không có tình yêu và trong cuộc đời tôi chưa bao giờ có niềm vui và cũng chẳng hy vọng là sẽ có trong tương lai.
Mà đủ rồi! Chỉ còn vài giờ nữa là tôi sẽ đến nơi. Hai bạn trẻ ngồi trước mặt tôi bây giờ cũng đã thức, cô gái đang soi guơng để chải lại mái tóc trong khi anh bạn đùa giỡn, lấy tay kéo những lọn tóc vừa được chải và bó vào một cái đuôi dài. Có lẽ họ chỉ trẻ hơn tôi chừng vài tuổi mà trông họ hồn nhiên như trẻ thơ trong khi tôi lụ khụ như một mụ già.
Anh chàng sinh viên lúc này cũng đã thức giấc. Anh mở mắt nhìn tôi giống như một em bé vừa thức dậy trong đêm Giáng Sinh và nhìn thấy những món quà của ông già Noel mang lại. Rất tiếc là tôi không thể nói với anh là mình rất muốn được là một món quà cho anh, lời hứa về một tương lai bình an và tươi sáng.
Thế nhưng tôi cũng dịu dàng nhìn lại anh và mỉm cười, như thể cám ơn anh về phút giây lãng mạn và đầy những ảo ảnh mơ mộng này.
Cuối cùng rồi chiếc xe bán cà phê cũng đến. Tôi gần như không nhận biết vì lúc đó cũng đang ngủ gà ngủ gật. Tôi lục túi xách chuẩn bị ít tiền để khỏi mất thời gian khi chiếc xe đẩy đến gần.
Cô gái bán hàng bước đến, nhưng tôi chưa kịp gọi thì cô ta đã mang đến cho tôi ly cà phê bốc khói và trong lúc tôi đưa tiền thì cô mỉm cười nhìn tôi rồi chỉ tay về phía chàng sinh viên:
Đã thanh toán rồi! Anh ta mời chị cà phê. Chúc chị vui vẻ!
Tôi gật đầu cảm ơn. Có lẽ anh ta không đến nỗi nhút nhát như tôi tưởng. Nhưng bây giờ chỉ còn ít phút nữa thôi và tôi cần phải chấm dứt cái trò chơi trốn tìm này trước khi nó trở thành khó xử. Và có lẽ anh chàng sinh viên kia cũng đã hiểu rằng tôi chưa “ngã” nên, hơi thất vọng, anh ta cũng bắt đầu thu xếp hành lý.
Mấy anh bộ đội lúc này cũng đã mặc đồng phục, họ đang vuốt tóc vừa thấm nước khi rửa mặt ngoài bồn và đang ngắm mình vào tấm kính trên thành xe lửa để sửa chiếc mũ. Tôi cũng nhìn ra ngoài, những cánh đồng thẳng tắp, xóm làng và những mái nhà tranh, cảnh thôn quê với những con đường nhỏ có đàn vịt đang lạch bạch ra ao. Lúc còn ở thành phố, tưởng nhớ về màu sắc ở thôn quê, đến những màu xanh lá mạ và màu vàng của mùa lúa chín thường làm lòng tôi dịu lại. Rồi tôi nghĩ đến màu nước lấp lánh trên những dòng sông, đến những đồng ruộng trâu cày trước mùa gieo mạ rồi nhớ đến những phụ nữ chân lấm tay bùn suốt ngày phơi mình trên đồng ruộng… rồi tôi còn nhớ đến những cánh cò trắng bay lượn trên bầu trời xanh lơ trước khi đáp xuống… hay những đám lúa bị gió làm cúi rạp mình trông như biển xanh đang gợn sóng… ôi, thân thiết biết bao bầu trời của tuổi thơ, nó hằn lên tâm trí tôi càng thêm sâu đậm từ ngày tôi phải rời xa để sống trong thành phố.
Và chính vì những hình ảnh thân thiết này mà tôi phải về quê, để tìm lại cảm xúc ngày nào, như có thể uống cạn nó để có thể tiếp tục đi tới.Tôi muốn tìm lại vài phút giây hạnh phúc, bình an và được ngã vào vòng tay của mẹ thêm một lần nữa. Tôi hình dung đến phút giây cảm động này trong khi chiếc xe lửa đang bắt đầu vào sân ga và chợt mỉm cười khi thấy chàng sinh viên đang tiến đến gần, lúc này dường như anh không còn vẻ nhút nhát mà có lẽ đang chuẩn bị tấn công.
– Tôi có thể mang giùm chiếc vali cho cô không? Anh hơi ngập ngừng nói với tôi.
Đột nhiên tôi cảm thấy mình thật lạ và dường như chiếc thẹo trên mặt tôi cũng vừa biến mất, có gì quan trọng đâu… nó chỉ hiện diện trong hồn tôi … nhưng trong thế giới này còn có nhiều chuyện trầm trọng hơn nhiều, còn tôi thì chỉ muốn có được một tẹo hạnh phúc. Tôi chuyển chiếc vali cho anh, hai bàn tay chúng tôi chỉ tình cờ chạm nhau mà tác dụng như một sự chạm điện. Tôi ngước mắt nhìn anh và thấy anh cũng đang nhìn lại tôi. Và dường như anh không có vẻ giật mình:
Đừng bận tâm! Với tôi, cô vẫn còn đẹp lắm!!!

Bản dịch TRƯƠNG VĂN DÂN

TƯƠNG TRI 14

Screen Shot 2014-04-07 at 10.15.55 PM

TƯƠNG TRI SỐ 14
THÁNG 3-2014
KHỔ 5.5 x 8.5
200 TRANG

◎ÂU THỊ PHỤC AN◎BÙI LÊ VI QUYÊN◎BÙI THANH XUÂN◎CHU THUỴ NGUYÊN◎DAO LAM◎ĐẶNG CHÂU LONG◎ĐẶNG TIẾN◎ ĐINH THẬP NHỊ◎HẠC THÀNH HOA◎HỒ VIỆT KHUÊ ◎HOÀNG KIM OANH◎HUỆ NGUYÊN◎HUỲNH VĂN THỐNG◎KHUẤT ĐẨU◎LÊ VĂN HIẾU◎LINH PHƯƠNG◎MAI THANH VINH◎NGÃ DU TỬ◎NGỌC BÚT◎NGUYÊN VI◎NGUYỄN ĐÌNH BỔN◎NGUYỄN HOÀNG QUÝ◎NGUYỄN LÃM THẮNG◎NGUYỄN NGỌC NGHĨA◎NGUYỄN NGỌC THƠ◎NGUYỄN SƯ GIAO◎NGUYỄN TẤN CỨ◎ NGUYỄN TẤN ON◎NGUYỄN TẤN SĨ◎NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH◎NGUYỄN THỊ NGỌC LAN◎NGUYỄN THỴ◎NGUYỄN TRÍ◎NGUYỄN VĂN LÂN◎PHẠM HOÀI NHÂN ◎ PHẠM KHÁNH VŨ◎PHẠM LÊ HUY◎PHẠM NGA◎PHAN ANH DŨNG◎PHÙ DU◎QUỲNH ĐỎ ◎SƯƠNG NGUYỄN◎TÂM NHIÊN◎ TÔN NỮ THU DUNG◎TÔN NỮ THU NGA◎TRẦN DZẠ LỮ◎TRẦN THỊ TRÚC HẠ◎TRẦN THIÊN THỊ ◎TRẦN THOẠI NGUYÊN ◎ TRẦN VĂN NGHĨA◎TRẦN VẤN LỆ◎TRƯƠNG QUANG KHÁNH◎TRƯƠNG VĂN DÂN◎TỪ KẾ TƯỜNG ◎VĨNH HIỀN◎VŨ ĐÌNH HUY◎VŨ NGỌC GIAO◎XUÂN PHONG◎

 

AMAZON.COM

THINH KHÔNG

nguyentancu

Người về như tiếng chuông
Gióng lên ngày trưa muộn
Gióng lên chiều ham muốn
Chuông rung tràn hư không

Người về bùng hoang mộng
Sương sương ngập nụ hồng
Hồ không không thường trú
Xanh xanh ngàn mây …xanh

Người về …quanh dốc quanh
Quanh kiếp người mây trắng
Quanh kiếp người mưa động
Đau thắt hồn …thinh không

Thinh không hề thinh không
Thông thống mộng đại ngàn
Trường giang hồ biếc ..nhạn
Bạch như lòng đang …Sông…

NGUYỄN TẤN CỨ

MƠ TÌM LẠI NƠI XA

tranvannghia

Ngôi biệt thự cuối dốc cầu giữa phố
Mỗi đêm về tôi thơ thẩn tìm qua
Giàn dạ lý rưng rưng mùi hương thở
Gửi tình đưa theo gió nép hiên nhà

Con sông chở bao điều tôi mong ước
Nếu chảy qua xin dừng lại một lần
Để em vớt những dòng thư thấm ướt
Gói bên lòng sưởi ấm chút tình câm

Dẫu có biết em chẳng hề nghĩ đến
Tháng ngày qua đâu đứng lại đợi chờ
Mưa với nắng cuốn trôi về phía biển
Gọi sang bờ thổn thức sóng lô nhô

Nơi xưa đó tôi giờ lênh đênh nhớ
Cả ngôi nhà , cổng , tường trắng và hoa
Bóng ai cứ nhập nhòa trên sông phố
Nước xuôi buồn xóa mất mảnh trởi xa

TRẦN VĂN NGHĨA

MỘT ĐOẠN CHO CÀ RỐT

tonnuthudung

Đuổi bắt trên đồi cao
Trời mưa dầm gió rét
Hai đứa níu kéo nhau
Té lăn cù tưởng chết…
(thơ Trần Dạ Từ)
.
– Cà Rốt với Tina, anh nói cho nghe nè, hai đứa phải cách xa nhau ra mới có bồ, có bịch chớ cứ dính nhau như sam vậy thì cả hai đứa cùng chết già!
Anh Đoàn Dũng nói, Cà Rốt cười khoe hai lúm đồng tiền sâu xoáy, còn Tina khinh khỉnh nhếch môi vừa dấu vừa khoe cái răng khôn nhọn hoắc:
– Anh cứ lo phần anh đi, ông già.
Khi đó Cà Rốt và Tina đều 16 tuổi và anh Đoàn Dũng thì bao nhiêu không biết nhưng với Tina thì anh đã là một ông già lúc nào cũng la rầy mắng mỏ Tina điều này điều nọ. Tina thì hư nhưng Cà Rốt thì dễ thương lắm, với ai Cà Rốt cũng đưa tay ra đón nhận còn Tina khép kín cái thế giới riêng tư cúa mình để rồi lúc nào cũng than van:
– Sao không ai thích Tina hết Cà Rốt ơi !
– Tina phải đưa tay ra người ta mới cầm được chớ. Cứ dấu hai tay vào túi áo ai dám kéo ra?
– Mà thôi, cũng khỏi cần đi, có Cà Rốt là đủ rồi.
Chỉ có mình anh Đoàn Dũng là dám chọc cho Tina tức giận
– Thử nghĩ coi, Cà Rốt cao to đẹp trai, con nhà giàu học giỏi… Chắc chắn nó sẽ quen với mấy cô hoa khôi, hoa hậu. Còn Tina hả? Soi gương đi, mặt mũi lúc nào cũng nghinh nghinh dễ ghét. Sáng sớm ai mà gặp Tina là xui cả ngày…
Tina khóc một trận đã đời còn hơn trời mưa tháng sáu mặc kệ anh Đoàn Dũng xin lỗi xin phải mấy ngày trời. Tina khóc không phải vì anh Đoàn Dũng chê mình xấu xí mà vì cứ nghĩ tới một ngày nào đó Cà Rốt bỏ Tina một mình để đi quen với mấy cô hoa khôi hoa hậu, tự nhiên thấy tủi thân lạ lùng và giận lây cả Cà Rốt.
– Anh Đoàn Dũng chọc thôi mà Tina ơi. Cà Rốt không bao giờ như vậy đâu!
– Thật không?
– Thật mà, Cà Rốt đâu thích hoa khôi, hoa hậu. Cà Rốt thề suốt đời chỉ chơi với Tina…
Nghĩ tội Cà Rốt vì mình mà không thích hoa khôi, hoa hậu. Tina nín khóc và cười với Cà Rốt thật tươi.
Hai đứa cứ theo nhau như hình với bóng, nhà ở đối diện nhau trong khu cư xá, hồi nhỏ tập đứng, tập đi, tập ăn, tập nói cùng nhau. Thường thì khi lớn lên chút xíu bị bạn bè trêu chọc những mối tình thơ đó tan vỡ rất mau, nhưng Cà Rốt và Tina thì khác, càng chọc ghẹo hai đứa càng thân nhau phát ghét… Cà Rốt có một đám bạn cùng trường cứ tưởng Tina là em Cà Rốt nên gọi Cà Rốt bằng anh ngọt xớt và Cà Rốt cứ an nhiên tọa hưởng lộc của đất trời.
Lên đại học, hai đứa học chung trên những ngọn đồi trước đây là căn cứ của Sư đoàn Bạch Mã Đại Hàn, ngọn đồi này có một ngôi chùa, một nhà thờ và một nhà vĩnh biệt để thiêu xác những người lính tử trận đưa về quê hương. Hai đứa học khác ban, khác lớp. Buổi trưa ở lại trường xuống câu lạc bộ ăn bánh mì và uống đá chanh xí muội rồi đi lang thang qua mấy ngọn đồi lên nhà Vĩnh Biệt hái trứng cá, tìm hoa Cườm Thảo, ngắt những lá cỏ Chong Chong thả theo gió bay xuống dọc sườn đồi. Một lần chạy theo lũ cỏ Chong Chong,Tina trượt chân té nhào xuống dốc, xây xát tay chân, mặt mày, đau lắm, mặc dầu muốn khóc to lên cho đỡ đau nhưng thấy Cà Rốt xót xa thương cảm Tina không khóc nữa. Cà Rốt vừa gỡ cỏ may trên người Tina vừa đọc:
Đuổi bắt trên đồi cao
Trời mưa dầm gió rét
Hai đứa níu kéo nhau
Té lăn cù tưởng chết…

(Trần Dạ Từ)
Tina hết đau ngay vì bài thơ hay quá. Cà Rốt đọc cả bài dài lắm nhưng Tina chỉ nhớ 4 câu đó, nhớ hoài hoài cho tới chết.
Tina chỉ muốn viết lại những kỷ niệm thân yêu với Cà Rốt khi mình còn thơ dại vì Tina không muốn mang nặng mãi trong lòng. Nhưng hôm qua anh Thanh từ Santa Ana gọi điện nói chuyện thật lâu… những ngày tháng tư này dù bất cứ ở đâu mọi người thân đều nhớ về Cà Rốt, chỉ có Cà Rốt là mãi mãi tuổi 18 nên Tina viết thêm đoạn này :

Tôi có cảm giác tàn cuộc chiến thành phố của tôi mới thật sự chiến tranh, mới thật sự mất mát, mới thật sự điêu tàn.
Buổi tối hôm đó, khi mọi người đã yên ổn trong căn hầm dã chiến là những bao cát chất đầy trên và chung quanh chiếc bàn ăn lớn như căn nhà chòi  mình thường chơi hồi nhỏ. Tổng thống Nguyễn văn Thiệu đang đọc lời từ chức trên radio thì Cà Rốt chui ra khỏi hầm, nói: “Quên, Cà Rốt về nhà lấy cái này.” Hàng ngàn lần Cà Rốt nói câu đó khi qua chơi bên nhà tôi. Khi thì lấy quyển sách đang đọc nửa chừng, khi thì lấy cây kèn Harmonica qua thổi, khi thì lấy một vài thứ gì đó ngon ngon trong tủ lạnh…Tôi cũng muốn chạy theo Cà Rốt nhưng bị ngồi trong góc không ra được. Cả chục đứa con nít mà tôi và Cà Rốt được giao nhiệm vụ trông coi và phải làm gương cho tụi nó… tôi giục:” Nhanh lên nghen Cà Rốt, một mình Tina không giữ nỗi tụi nó đâu.”
Hàng ngàn lần Cà Rốt nói câu đó, hàng ngàn lần… không bao giờ tôi nghĩ đó là lời nói cuối… Chỉ vài phút sau là khu cư xá bị ném bom dữ dội và Cà Rốt đã ra đi vĩnh viễn…Anh Đoàn Dũng che mắt tôi bằng đôi tay to lớn của anh không cho tôi nhìn vào khuôn mặt của Cà Rốt trong giây phút cuối cùng.
Tôi sẽ không nói đến cái chết của Cà Rốt vì nó vô nghĩa và chẳng nhân danh cho tuyên ngôn nào to tát. Một cái chết sau khi tàn cuộc chiến. Chỉ vì sự uất ức, phẫn nộ của ai đó có vũ khí trong tay muốn thể hiện một điều gì trong cơn tuyệt vọng…
Tôi sẽ không nói đến cái chết của Cà Rốt…
Tôi chỉ muốn biết Cà Rốt đã chạy về để lấy cái gì quan trọng đến nỗi phải đổi bằng mạng sống???

TÔN NỮ THU DUNG

KHU VƯỜN

nguyendangkhoa

Vườn lòng tôi vốn vắng lặng
Quanh năm chỉ mùa đông ngồi
Sớm nay, mùa xuân gõ cửa
Tôi mời ăn trái sầu tôi…

Quả Duyên trổ từ tiền kiếp
Chưa cắn vào đã đắng môi
Quả Địa Đàng đương căng mọng
Người hôm qua đến hái rồi

Sớm nay, mùa xuân gõ cửa
Vườn tôi mọc mặt trời khuya
Lạ lùng sao! Từng gốc rễ
Úa lên màu của tan lìa.

NGUYỄN ĐĂNG KHOA

KHÔNG ĐỀ

letrungtin

Tôi ngồi từ sớm tinh mơ
Đến khi đêm xuống mịt mờ từng không
Tôi ngồi trước khóm hoa hồng
Trước giàn hoa giấy trước bông mai vàng
Tôi ngồi trước mối tình tan
Trước lời ma mị, trước hàng lệ rơi
Tôi ngồi nghe rộ tiếng cười
Của loài ngạ quỷ mượn đời nhân gian
Tôi ngồi – và thấy ngổn ngang
Những hình những bóng loang loang máu đào…

Lê Trung Tín