RỒI SẼ CÓ NGÀY

 

Rồi sẽ một hôm ta trở lại
Tìm ta trong ký ức sa mù
Mưa nắng miền xưa em không thể
Đợi hoài thơm thảo khóm hương ngâu

Ta cũng tìm hoài sao biền biệt
Chiều lên như nhạc buổi không em
Câu thơ non choẹt chừng run rẩy
Trăng bên bờ phố hóa êm đềm

Đừng nhắc gì nhau ngày cát bụi
Mưa nguồn chớp bể chẳng vì đâu
Đã hóa hư không ngày mua chịu
Đóa hồng quán nhỏ nợ duyên đầu

Rồi sẽ có ngày ta nói dối
Rằng không bờ bến hẹn hò chi
Mấy lời giả bạn còn đâu đó
Nhu mì em sỏi đá xuân thì.

b ù i d i ệ p

Bà Triệu Ẩu

 

Bà Triệu Ẩu có nick name là Lady Trieu, tên thật là Triệu Thị Trinh, là một trong những người con gái hùng dũng lạ thường. Bà sinh năm 225 và mất năm 248, nếu như 200 năm trước bà sinh ra trong gia đình Bà Trưng thì lịch sử có thể sẽ được viết lại là Ba Bà Trưng thay vì Hai Bà Trưng như hiện giờ.
Thuở nhỏ Bà đã có tính ẩu, làm cái gì cũng ẩu, không những ẩu một lần mà còn ẩu đi ẩu lại ẩu cho tới lúc lớn cũng ẩu, nên bà con cô bác mới phong cho bà danh hiệu là Triệu Ẩu.
Cha mẹ mất bà vể ở với anh và chị dâu. Thấy chị dâu làm ẩu với anh, bà làm ẩu giết chị dâu, xong nhảy núi theo du kích phất cờ khởi nghĩa giải phóng bà con.
Từ chiến khu vùng Nưa và Yên Định, bà dẫn quân du kích chiếm quận lỵ Tư Phố xong thừa thắng tiến chiếm toàn vùng đồng bằng sông Cửu Long.
Được tin nhắn cuộc nổi dậy của bà lan nhanh, chủ tịch Tôn Quyền cử ngay Lục Dận mang hơn 8000 lính thuỷ đánh bộ kéo xuống đàn áp cuộc khởi nghĩa.
Vừa đến nơi Lục Dận liền dùng vàng và đô la hủ hoá cán bộ địa phương để thứ nhất làm suy yếu và thứ nhì chia rẽ lực lượng nghĩa quân.
Quân bà Triệu với quân Lục Dận đánh với nhau rất ác liệt tại căn cứ Bồ Điền. Song do lực lượng tuy không quá chênh lệch nhưng bị cán bộ hủ hoá, chỉ chịu ăn không chịu đánh, sau 2 tháng căn cứ Bồ Điền bị tràn ngập. Bà và một số nghĩa binh rút lui và chống đỡ với quân Tàu được hơn sáu tháng thì thua. Bà Triệu tuẫn tiết trên núi Tùng. Bà mất năm 23 tuổi.
Bà mất đi là nước Việt lại bị nước Tàu đô hộ cho đến năm 265.


Bài học của Bà Triệu cho tới giờ này là thế kỷ 21 mà nhiều người vẫn chưa thông. Bắc thuộc lần thứ 5 có nguy cơ xảy ra. Việt Nam nay tuy có Bà Tưng, Bà Ngọc Trinh, nhưng hai bà này chỉ lo show hàng với selfie. Có đâu như Bà Triệu Thị Trinh, năm 19 tuổi đã biết viết status như thế này:
“Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá trường kình ở biển Đông, lấy lại giang sơn, dựng nền độc lập, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người!”

LƯU THY NGUYỄN

Tại Sao Chống Trump Dữ Vậy?

 

 

TT Trump chắc chắn là tổng thống gây ra tranh cãi nhiều nhất trong lịch sử cận đại. Nhìn vào quá khứ, TT Nixon cũng đã từng là một người bị chống rất mạnh, và cả các TT Clinton, Bush và Obama cũng không khác lắm, nhưng không vị nào bị đánh hay được ủng hộ cuồng nhiệt như TT Trump. Chính trị Mỹ càng ngày càng phân hoá, đã vậy ông Trump cũng là người có cá tính không giống ai, chuyên chọc giận, kích thích thiên hạ. Nhưng lý do quan trọng hơn cả, là sự phát huy của truyền thông xã hội –social media-ngày nay.

Ta thử xem lại tình trạng chính trị Mỹ hiện nay.

Bình thường, một tổng thống mới đắc cử ít ra cũng được “hưởng tuần trăng mật” với phe đối lập và truyền thông một năm đầu, không ôm nhau thì cũng khều chân nhau nhè nhẹ thôi. Qua năm thứ nhì, bắt đầu tranh cử cho cuộc bầu giữa mùa thì mới bắt đầu to tiếng. Đó là đại cương chính trị nhập môn trong thể chế dân chủ ma-dzê in U-Ét-Ê.

Nhưng với TT Trump thì ngay buổi tối ông đắc cử, thiên hạ đã xuống đường biểu tình đốt phá ngay. Trong khi ông giơ tay tuyên thệ thì cả triệu người biểu tình chửi bới, “Not My President”. Thế thì bầu bán làm gì? Hai bên dàn quân đánh nhau, thắng làm tổng thống, thua đi bóc lịch cho rồi.

Truyền thông thì khỏi nói. Trên cột báo này, kẻ này đã đố quý độc giả nào có thể tìm được một bài bình luận có cảm tình với TT Trump trên CNN hay New York Times, trong cả năm qua. Truyền thông đã từ bỏ vai trò thông tin để khoác áo “bộ đội tiên phong” chống Trump. Nhưng rồi ông Trump không phải tay vừa. Ông cũng viết lại luôn trọn bộ cẩm nang “Làm sao đối phó với truyền thông”, trả đũa đầy đủ cả lãi lẫn vốn. Trong cuộc họp báo cuối tháng Hai, CNN, New York Times, và vài báo khác không được vào. TTDC la hoảng chính quyền bịt miệng, dấu tin. Thật ra, chẳng dấu tin gì được gì vì cả mấy chục nhà báo khác hiện diện, mà chỉ là cách chọc gai mấy từ báo không thân thiện lắm thôi. Gửi một thông điệp rõ ràng cho CNN, NYT,…: các anh chẳng là cái gì hết!

Như TT Bush con đã nói, đúng là truyền thông có vai trò quan trọng kềm hãm Hành Pháp và cả Lập Pháp luôn. Nhưng khi truyền thông trở thành “cảnh sát dã chiến” hay “công an xung phong” của một đảng để đánh đảng đối nghịch thì dường như đã đi quá xa, nhiều tiếng nói đã kêu gọi Truyền Thông DC nên trở về với trách nhiệm thông tin trung lập hơn, trong đó có nhà báo Bob Woodward, người đã khui ra vụ Watergate, đánh rớt TT Nixon năm xưa. Ngược lại, khi tổng thống tố cáo truyền thông là kẻ thù của dân thì cũng phần nào từ bỏ vai trò quốc trưởng.

Quốc hội cũng không khá hơn. Trì hoãn tối đa việc phê chuẩn nội các. Để rồi chỉ một tháng sau khi TT Trump tuyên thệ, bà lãnh tụ DC tại Hạ Viện, Nancy Pelosi, đã lên giọng “chẳng thấy tổng thống làm gì cả!”. Thưa bà, sao bà không hỏi các đồng chí của bà tại Thượng Viện sao cò cưa việc phê chuẩn lâu quá vậy? Báo Washington Post chê TT Trump chưa nhúc nhích gì trong các hứa hẹn thay đổi về giao thương quốc tế, mà không thấy cái miả mai lớn: gần một tuần sau lời chỉ trích của WaPo, bộ trưởng Thương Mại mới được Thượng Viện phê chuẩn, giờ này chắc còn đang lên Google tìm địa chỉ của Bộ Thương Mại!

TT Obama thì âm thầm lo cải tổ, biến tổ chức Organizing For Action –Tổ Chức Để Hành Động- từ tổ chức trước đây lo vận động tranh cử cho Obama thành một tổ chức với mục đích hạ bệ Trump, một thứ trung tâm phối hợp các hoạt động chống đối, biểu tình, đình công,… Trong lịch sử chính trị Mỹ, chưa có một tổng thống nào đứng ra lãnh đạo (dù từ phiá sau) phong trào chống người kế nhiệm hết.

Nhưng đánh ông thần Trump không phải dễ. Ông này, từ những ngày còn lận đận đi vận động tranh cử trong nội bộ CH, cho đến ngày đấu võ với bà Hillary, qua đến những ngày làm tổng thống, đã xé bỏ, vứt vào thùng rác tất cả cẩm nang chính trị Mỹ, nhất là cẩm nang vận động tranh cử, viết trọn bộ lại hết.

Cẩm nang mới của ông có thể tóm lại trong vài điểm như sau:

1. Nhắm cho đúng khối cử tri của mình, đừng mất thời giờ với mấy khối khác; càng vơ bó đũa lớn, càng dễ tuột mất hết.

2. Đáp ứng chính xác nhu cầu và đòi hỏi của họ; như đi Michigan, thủ đô của kỹ nghệ xe mà hô hào TPP thì đừng trách cử tri ngu không bỏ phiếu cho mình.

3. Bằng mọi cách, lôi khối cử tri của mình ra khỏi nhà đi bầu cho đông, nhớ là cần lôi đúng người đúng chỗ; như bỏ tiểu bang xôi đậu Michigan để đi vận động ở Cali vì thích được nhiều người hoan hô thì chỉ chứng tỏ chẳng hiểu gì về thể thức bầu cử, hay chẳng biết gì về thực trạng đất nước.

4. Có sao nói vậy, nếu có nói hớ, chửi lầm thì phóng lao theo lao luôn, khỏi xin lỗi xin phải làm gì, khi cử tri nào cũng biết chỉ là xin lỗi phiạ cho có. 100 lần chính khách xin lỗi là 99 lần không thật tâm. Nếu có làm phiền ai thì cứ giải thích là tôi ngay thẳng, nói thật mất lòng đành chịu thôi.

5. Quan trọng nhất, không ru ngủ cử tri bằng những lảm nhảm cũ rích, chán hơn cơm nếp nát, mà phải kích thích họ liên tục, khiến họ sẵn sàng nhẩy nhổm lên, ủng hộ càng tốt, chống đối cũng chẳng sợ.

Cách này hiển nhiên có hiệu quả cho ông Trump, bằng chứng là ông đang ngồi trong Nhà Trắng, nhưng bù lại, đã bị chống báng nhiều, vì phục vụ một khối cử tri nhất định mà lơ là đi rất nhiều người khác. Vì thông hiểu thủ tục bầu cử, ông Trump đã khai thác đúng cách và thắng cử, nhưng lại thắng với ít phiếu phổ thông hơn, tức là ông đã chiến thắng qua một thiểu số, cho nên bị khối đa số chống, hay ít ra cũng không tâm phục khẩu phục.

Cái lỗi ở đây chính là bà Hillary và khối DC đã không nắm vững luật chơi. Như chơi túc cầu, không lo sút vào gôn mà cứ lo biểu diển màn giao banh qua lại cho cụp lạc để được nghe khán giả vỗ tay, thua sao lại khóc? Mà bà Hillary này -xin lỗi phải nói thẳng- dở thật! Quá dở luôn! Kinh nghiệm ba lần tranh cử, hai lần cùng với ông chồng và một lần cho chính mình, mà vẫn không biết luật chơi, không biết đi kiếm phiếu ở đâu, hai lần bị hai tay mơ hạ sát ván. Nếu như bà thắng cử, thử tưởng tượng bà lên võ đài với các đại sư tổ ma đầu Putin, Tập, Ayatollah,… thì nước Mỹ đi về đâu?

Chuyện bầu cử, một bên thắng một bên thua là dĩ nhiên, không có cách nào khác. Thua phải chịu thôi. Thế sao năm nay, phe thua lại nghiến răng nghiến lợi chống phá dữ vậy?

Lý do đầu tiên là yếu tố bất ngờ. Cả thế giới nghĩ bà Hillary sẽ thắng. Đến ngay cả trong nội bộ đảng CH cũng đã có một số người quyết tâm chống ông Trump đến cùng thì làm sao hy vọng được phiếu của khối độc lập, nói chi đến phiếu của khối DC. Cả kẻ này cũng đã viết rõ ràng trên cột báo này là ông Trump không có cách gì thắng được. Càng bất ngờ, càng đau, càng chống mạnh.

Lý do thứ nhì là bà Hillary thua vì bị “phản bội”, vì giới lao động thợ thuyền đã bỏ đảng, nhẩy rào qua bên giặc, vì khối phụ nữ đã không ùn ùn chạy theo bà như bà nghĩ. Thật là quá vô lý, không thể tin được, không có gì hợp lý hợp tình nữa, phải tìm đủ cách giải thích. Và cách giải thích hay nhất là chửi đối thủ, chỉ trích, chê bai đủ chuyện, tìm đủ cách vạch mặt đối phương để chứng minh là cử tri đã sai lầm, chứ không phải là phe ta kể cả Truyền Thông DC đã sai lầm. Chửi chưa đủ, phải đổ thừa đủ chuyện, hết FBI đến Wikileaks, hết Putin đến tiểu bang gian lận phiếu. Các lý do thật sự như hệ thống email riêng, xì-căng-đan chồng chất, tham nhũng vét tiền tối đa bằng đủ cách,… thì lại không nhắc đến.

Lý do thứ ba là chính sách hù dọa của phe cấp tiến, khiến cho những khối dân thiểu số nhìn thấy ông Trump là xanh mặt, vì phần lớn khối dân thiểu số thuộc loại ít hiểu biết, dễ bị giao động nhất. Và họ càng sợ thì càng phản ứng mạnh.

Các bà nhìn thấy ông Trump là mặt mày tái nhợt nghĩ ngay đến chuyện ông này chộp bướm, cho dù trước đó nhún vai với tài… hút xì gà của ông Clinton. Người Việt ta nói thương thì củ ấu cũng tròn, ghét thì hòn bi cũng méo, quả chẳng sai chút nào.

Mấy cụ cao niên và dân nghèo thì hồi hộp không biết chừng nào mất trợ cấp, tiền già,… cho dù ông Trump chưa hề đả động gì đến những chuyện này.

Dân da đen la hoảng Trump kỳ thị da đen, cho dù trong suốt cuộc tranh cử, ông Trump sỉ vả dân gốc Mễ và dân Hồi giáo thật, nhưng chưa bao giờ nói gì về dân da đen. TT Trump có 3 bà làm việc thân cận với ông nhất, đó là bà con gái Ivanka, bà giám đốc tranh cử Kellyanne Conway, và bà phụ tá đặc biệt ít người biết Omarosa Manigault, giám đốc Thông Tin, Director of Communications. Bà Manigault là da đen, theo khuynh hướng cấp tiến, trước đây là phụ tá cho PTT Al Gore, bỏ phiếu cho Obama, ủng hộ bà Hillary, nhưng được ông Trump “chiêu hồi” và trọng dụng. Bao nhiêu báo loan tin về bà da đen này?

Obamacare cũng là một chuyện tiêu biểu cho chính sách hù dọa. Theo Truyền Thông DC thì TT Trump sẽ hủy bỏ Obamacare và 20 triệu người sẽ mất bảo hiểm y tế. Tin phiạ không hơn không kém.

TT Trump và khối CH cho rằng Obamacare là một đại họa, vì đưa đến kết quả là chi phí bảo hiểm, chi phí dịch vụ y tế tăng vọt cho tất cả mọi người trong khi giới hạn sự lựa chọn bác sĩ, nhà thương, cách chữa trị, rồi tăng gánh nặng Nhà Nước phải trợ cấp tiền bảo phí cho cả triệu người, mà kết quả thực tế là cả chục triệu người vẫn không có bảo hiểm, cả chục hãng bảo hiểm nhỏ sập tiệm đưa việc bảo hiểm y tế vào tay một số nhỏ đại công ty tha hồ xiết giá, bỏ Obamacare nơi nào bị lỗ, và cuối cùng là khuyến khích tiểu thương không thuê nhân viên quá mức bị bắt buộc phải có bảo hiểm. Trước đây, cả triệu người không có bảo hiểm vì hãng bảo hiểm không chịu bán. Bây giờ cả triệu người vẫn không có bảo hiểm vì đắt quá, không có tiền mua nếu không được trợ cấp.

Đây là một vấn đề cực kỳ khó khăn và Obamacare thất bại vì làm quá hấp tấp, lòi ra không biết bao nhiêu rắc rối. TT Trump và khối CH thấy cần phải sửa đổi, và cho đến nay, thực tế là họ vẫn chưa tìm ra giải pháp hoàn hảo, vẫn còn lúng túng chưa có sự đồng thuận về giải pháp. Chỉ có một điều chắc chắn duy nhất là không có chuyện 20 triệu người bị mất bảo hiểm. Không một chính khách nào ngu dại tự sát như vậy.

Đám dân đồng tính và chuyển giới cũng la hoảng đủ chuyện về ông Trump này, nhất là sau khi ông rút lại khuyến cáo của TT Obama về chuyện cầu tiêu. Phải nói cho rõ, trên nguyên tắc, đây là việc của tiểu bang, không phải thuộc phạm vi liên bang vì chính quyền liên bang chủ yếu là lo về những chuyện quốc phòng, ngoại giao, kinh tế vĩ mô, an sinh,… chứ tổng thống không rảnh nghiên cứu chuyện cầu tiêu. Bởi vậy TT Obama mới không ra luật được mà chỉ có thể phổ biến một loại hướng dẫn thôi, guidance, không có tính pháp chế, khuyến cáo các tiểu bang nên có giải pháp giúp đỡ dân chuyển giới. TT Trump rút lại sự hướng dẫn đó, để xác nhận quyền hạn của tiểu bang trong vấn đề này. Chỉ là vấn đề hành chánh, phân định quyền hạn giữa liên bang và tiểu bang, chẳng có gì chống báng giới đồng tính. Dù vậy, Truyền Thông DC khua chiêng trống hù dọa khiến khối dân đồng tính và chuyển giới run lẩy bẩy, không biết đi tiểu đi đại ở đâu bây giờ.

Chính sách hù dọa dân thiểu số cũng được vài ba anh chị tỵ nạn Việt thuộc phe ta lợi dụng khai thác theo. Hai cái pháp lệnh cấm cửa dân mấy xứ Trung Đông được diễn giải rộng rãi và mập mờ là sẽ đưa đến tình trạng cấm cửa dân Việt luôn, cho dù dân tỵ nạn Việt chẳng ai là khủng bố Hồi giáo hay di dân lậu, ngoại trừ con cháu vài quan chức CS ở lậu mà nếu TT Trump trục xuất thật thì bảo đảm ông sẽ có thêm vài ngàn phiếu của khu Bolsa năm 2020 ngay. Vài văn phòng luật sư mau mắn tự giới thiệu khả năng bảo vệ đồng hương ngay, dĩ nhiên là không miễn phí.

Rồi lại có cái tin TT Trump ký sắc lệnh cấm chuyển tiền về VN. Những người tung tin này khôn khéo núp dưới chiêu bài chống cộng, quảng cáo pháp lệnh này sẽ giết chết chế độ CSVN vì chặn đứng nguồn tiền nuôi chúng. Sự thật là chuyện tung tin này nằm trong kế hoạch hù dọa dân tỵ nạn khiến cả chục ngàn, cả trăm ngàn người đang gửi tiền về giúp gia đình hốt hoảng vì sợ không tiếp tục được nữa, quay qua chửi tên Trump kỳ thị bất nhân ngay, rồi cuống lên chạy đi gửi tiền, làm giàu ngay cho mấy tay chuyên gửi tiền, hợp pháp và không hợp pháp. Chưa gì đã thấy cả đám dân lợi dụng những chuyện hù dọa này để moi tiền dân tỵ nạn. Kẻ này xin xác nhận: cho đến khi những người tung tin này phổ biến được nguyên văn pháp lệnh này bằng Anh ngữ, có chữ ký của TT Trump, thì đây chỉ là loại tin hù dọa phiạ vô lương tâm của đám con buôn chính trị.

Điều đáng buồn là những vị có trách nhiệm lo cho dân tỵ nạn, dù là dân cử hay tổ chức thiện nguyện, đều im hơi lặng tiếng trước những trò hù dọa để kiếm tiền hay kiếm phiếu kiểu này.

Sự chống đối quy mô này lan ra quần chúng mau lẹ qua những phương tiện truyền thông xã hội mới. Khi nói về truyền thông thì cũng phải hiểu cái truyền thông của thời đại này rất đặc biệt, vì đã mang sắc thái truyền thông đại chúng theo đúng nghiã nhất. Email, Facebook, Facetime, Twitter,… đủ kiểu. Tất cả mọi người, đều là truyền thông hết ráo. Bất cứ ai cũng thành nhà báo loan tải tin tức được hết, và bất cứ ai cũng thành nhà bình luận tha hồ bình loạn. Thiên hạ rối mù trong rừng tin, tin thật tin phiạ lẫn lộn, mà tin phiạ chắc chiếm hết ba phần tư rồi. Không tin phiạ thì cũng là tin thật nhưng được phóng đại, bóp méo, diễn giải, đục đẽo theo ý người chuyển tin.

Sự thật tuyệt đối biến mất, chỉ còn sự thật tương đối, tức là sự thật hợp nhĩ hợp nhãn của người đọc; nghe mát tai thì là tin thật dù là tin phiạ, hay ngược lại, không hợp nhĩ thì là tin phiạ cho dù là tin thật.

Phe ta tìm ra đủ loại tin bất kể giả hay thật để đánh phá, bôi bác. Một vài thí dụ:

Ông Trump bị thưa ra tòa tới hơn 4.000 lần! Chẳng biết tin thật hay giả, chỉ thấy mấy anh tỵ nạn loan tin này đưa ra “bằng chứng cụ thể”, là một bài của một anh nhà báo Mỹ viết trên USA Today. Báo Mỹ đăng mà! Cứ như thể “một bài của nhà báo Mỹ” thì tất nhiên là Thánh Kinh, đúng sự thật tuyệt đối, chỉ có mấy anh báo Việt là bố láo.(Trong bài có nói rằng Trump bị kiện 4,000 lần. Thực tế, bản tin đó là “USA Today Analysis Finds 3,500 Legal Actions By And Against Trump” — nghĩa là, tính cả hồ sơ Trump kiện và bị kiện là 3,500 hồ sơ trong 3 thập niên [during the past three decades].. Cho tới.khi Trump được đề cử làm ứng viên Cộng Hòa, chỉ còn 50 đơn kiện chưa xong (at least 50 civil lawsuits remain open)
Trong bài cũng đối chiếu, trong thời gian là Đệ Nhất Phu Nhân, bà Hillary Clinton liên hệ 900 đơn kiện, phần lớn là bị kiện.)

Kể ra thì thái độ vọng ngoại này thật là lạ trong đám dân tỵ nạn Việt. Đúng ra, dân tỵ nạn ta phải hiểu rõ cái trò tuyên truyền phe phái láo khoét của TTDC hơn ai hết khi mà trong suốt cuộc chiến sinh tử của chúng ta, tụi nhà báo này chuyên đăng tin phiạ bôi bác Miền Nam ta, từ tướng tham nhũng đến lính hèn, cả nước chỉ toàn đĩ điếm, ăn mày,… trong khi ca tụng các “anh hùng dép râu”. Vậy mà bây giờ vẫn có người tung hô báo Mỹ “viết có trách nhiệm, có chứng cớ, có lập luận nghiêm chỉnh,…”. Nếu đó là sự thật thì chúng ta hiện nay đã không phải tỵ nạn tại Mỹ.

Nhiều tin vịt lớn vẫn thấy nhiều người lải nhải như pháp lệnh tạm cấm cửa di dân, hay xây tường biên giới Mễ, đã bàn quá nhiều, khỏi nói thêm.

Hết tố đích danh ông Trump thì nhẩy qua đánh những người chung quanh.

Chẳng hạn như quay qua đập ngoại trưởng Tillerson khi còn làm TGĐ Exxon đã ký thoả ước dầu hỏa gì đó với VC, tức là giúp cho VC vững mạnh, cho nên dân tỵ nạn chống cộng đương nhiên phải chống chính quyền Trump này đến cùng. Vấn đề là khi TT Carter nhìn nhận chế độ CSVN trong khi cả trăm ngàn quân cán chính VNCH còn bị tù rục xương, khi TT Clinton tháo bỏ cấm vận, thiết lập quan hệ ngoại giao rồi cho CSVN gia nhập các tổ chức quốc tế, khi TT Obama tháo bỏ cấm vận vũ khí mà chẳng ai biết VC sẽ mua súng đạn để đánh TC hay để đàn áp dân biểu tình, thì những chuyện đó có giúp chính quyền VC vững mạnh không? Vậy khi đó những người bây giờ chỉ trích ông Tillerson ở đâu và làm gì?

Những loại tin phiạ này, nhờ truyền thông xã hội đại chúng, được phân tán tứ tung, có người cố tình phổ biến dù biết là tin phiạ, cũng có người vô tình vì tưởng là tin thật. Chỉ đóng góp vào sự phân hoá, bất ổn trong cái xứ tự do vô kỷ luật này thôi.

Kẻ này chưa bao giờ “tôn thờ thần tượng Trump”, và bây giờ cũng chưa thấy gì để khen hay chê. Chỉ mong mọi người, chống cũng như ủng hộ, bình tĩnh lại, chờ xem TT Trump làm gì, cho ông ta một cơ hội đáp ứng niềm tin của hơn 60 triệu người đã bầu cho ông. Xấu hay tốt, mới có 1 tháng, còn ít ra 47 tháng nữa để luận công tội. (05-03-17)

Vũ Linh

ca thơ

 

 

thảng thốt anh làm thơ tán tỉnh
tán mây tán khói tán hoàng oanh
tán em thôi sẽ thề không táng
cái mảnh tim lầm xuống cát xanh

anh để ngo ngoe tình vẫn đập
biết đâu câu dẫn được yêu kiều
để nhớ để thương mình lập dập
rù rờ mà nhậm lẹ vì yêu

có lúc nhớ em tàu một mí
yêu tình ngôn ngữ của body
nhìn nhau không nói vô cùng sướng
chẳng phải suy tư cái cóc gì

bày đặt mấy nường hơi bị sĩ
bên nhau cứ nói chuyện trên trời
tuy nói khan thôi mà cũng thú
chỉ là thiêu thiếu chuyện trời ơi

rứa đó anh làm thơ tán gái
để quên giọt nước mắt rưng trào
các em yêu nhé xin đừng dại
phải lòng cái gã rớt cầu ao

nhưng mà giữ rịt lòng yêu lại
đắp chiếu đem theo cất chỗ nào !

nguyễn hàn chung

 

RỜN RỢN KHOÉ CƯỜI

ai thắp nến
nghìn xưa hiu hắt đỏ
dung nhan thơm
mùi kỷ niệm ố vàng
ta lên dốc
đưa tay cầm ngọn gió
nghe nỗi niềm
đăng đẵng úa thời gian

quay trở lại
chỗ ta ngồi bữa trước
hoa giăng hàng
tim tím buổi tàn đông
rồi đau đớn
nhận ra rằng đã mất
ai chia lòng…
sông rẽ nhánh biệt tăm

hồn ký ức
chảy tràn khuya mộng mị
dấu rêu phong
hằn kín thủa yêu người
rồi sẽ vắng
tiếng chim bên ô cửa
rồi mưa về…
rồi nắng đến…trêu ngươi!

nhớ chi nhau…
mà rờn rợn khóe cười!

DaoLam

Về miền Viễn Tây

 

Một buổi sáng ngày 24 tháng 1 năm 1848, người thợ mộc James Marshall đi dọc theo bờ Nam sông American, một con sông đổ xuôi từ rặng Sierra Nevada phía đông của California chảy ra vịnh San Francisco. Ông ta tình cờ tìm thấy lấp lánh dưới bờ sông cạn 2 cục kim loại quý giá, điều này làm thay đổi lịch sử tiểu bang California và cả nước Mỹ. Những cục vàng quý giá đầu tiên đó được tìm thấy trong khu xưởng cưa của John Sutter. Chủ nhân của trang trại này dù cố giấu kín, nhưng tiếng đồn vang xa, vang nhanh như gió theo những vó ngựa suốt dọc chiều ngang nước Mỹ, theo những bức điện tín lan xuống Mễ Tây Cơ, theo những cánh buồm hải hành đến tận Trung Hoa và cả đến Úc châu…

Trước tiên phải nói đến sự phát triển mở mang của nước Mỹ đã tăng đến 23% diện tích sau hiệp ước mua được Louisiana (Louisiana Purchase) từ Pháp năm 1803. Nước Mỹ đã mở rộng ra thêm về phía Tây kéo dài từ Louisiana đến tận Montana, Oregon về phía Bắc. Cuộc sát nhập Cộng Hòa Texas năm 1845. Tiếp đó cuộc chiến tranh với Cộng Hòa Mễ Tây Cơ kết thúc năm 1848 đã sát nhập phần đất phía Tây mênh mông còn lại (bao gồm California, Nevada, Utah, một phần New Mexico, Colorado.)

Ngư phủ người Hoa tại Monterey, California năm 1875 – NGUỒN EN.WIKIPEDIA.ORG

Trước đó miền viễn Tây là vùng đất xa lạ đầy bí hiểm và trắc trở. Vì thế rất ít người Mỹ từ phía đông của sông Mississippi đến lập cư. Những người cư dân ở chung quanh Vịnh San Francisco hầu hết nói tiếng Tây Ban Nha suốt 3/4 thế kỷ bỗng qua một đêm thấy mình bị vây quanh bởi bao nhiêu người xa lạ. Những người này đến từ các tiểu bang đầu tiên bên mạn đông sông Mississippi, họ là những anh thợ may sinh quán từ Đông Âu (như Levi Strauss, chủ nhân chiếc quần Jean xanh nổi tiếng cho đến bây giờ). Họ là những anh thư ký từ Luân Đôn, những quý tộc từ Nam Mỹ, những người thợ mỏ nghèo nàn ở Mễ Tây Cơ, những người Trung Hoa cơ cực đến từ lục địa và cả các tàu buôn chở đoàn tội phạm từ Úc Châu. Tất cả đến đây với một mục đích: đào vàng. Khoảng chừng hơn 300 ngàn người đến California trong một năm sau đó, 1849. Họ được biết với tên gọi “forty-niners” – những người bốn chín (đến California vào năm 1849). Họ đã làm thay đổi hoàn toàn bộ mặt California. Từ một thành phố vịnh ngái ngủ yên tĩnh, San Francisco năm 1848 chỉ có khoảng 1 ngàn ngôi nhà, một năm sau đã mọc thêm 35 ngàn. San Francisco đã hóa thân thành một thương cảng quốc tế nhộn nhịp tàu bè và khách.

Dọc theo con sông American quanh khu vực xưởng cưa của John Sutter và hầu như quanh bờ sông đó đâu đâu cũng có vàng, những người đến đầu tiên chỉ cần chiếc muỗng và con dao nhỏ có thể vớt vàng lên từ đáy lòng sông cạn. Những lá thư của Chun Ming, một người Hoa vượt qua biển Thái Bình về Hoa lục đã dấy lên cơn sóng đổ xô về châu Mỹ, năm 1852 đã có đến 25 ngàn người Trung Hoa đến California, có lúc cao điểm đến 2 ngàn người trong một ngày. Họ gọi San Francisco là Gold Mountain – Núi Vàng – Kim Sơn. Thư của người đi trước kể lại rằng vàng nhiều đến mức một người có thể đào vàng mà con lừa mang về không nổi. Những lá thư gởi về quê nhà của những người đào vàng cho biết trong một ngày họ có thể kiếm được số tiền hơn 1 năm trời ở quê. Một cha xứ đạo Mormon dự định đến đây truyền đạo, đã bỏ ý định và mở cửa hàng bán cuốc xẻng, dụng cụ đào vàng. Ông ta trở nên giàu có nhanh chóng. Những chiếc tàu buôn đã mang đến nhiều gỗ để xây dựng lán trại và nhà cửa, ngay cả mang đến hàng trăm con mèo, để bán cho những trang trại có nhiều chuột. Năm 1853 Levi Strauss cũng mang theo vải bố dày dự định bán cho người đào vàng làm lều và bọc mui xe ngựa, sau đó nhận thấy loại vải denim này phù hợp bền bỉ cho người thợ, ông ta may quần jean, cùng Jacob Davis sáng chế ra những nút đinh gắn vào túi quần 1871, những túi quần bền chắc để nhét các thỏi vàng vào… (chiếc quần jean ra đời từ ấy). Một người Hoa tên Wah Lee mở tiệm giặt ủi đầu tiên ở góc phố Washington và Grant. Ông trở thành nổi tiếng và dẫn đường cho các tiệm giặt ủi truyền thống của người Hoa sau này khắp nước Mỹ. Tất nhiên thành phố phát triển sầm uất nhanh chóng với đầy đủ các dịch vụ, ngân hàng, bưu điện, môi giới cầm đồ… Và các hệ lụy cũng kéo theo sau. Các sòng bài, nhà chứa, cướp bóc và tội phạm. Điều thương tâm nhất là số phận của những người cư dân địa phương trong đó bao gồm các bộ lạc thổ dân da đỏ, người Mễ Tây Cơ bản xứ và thiểu số người Trung Hoa.

Thoạt đầu khi những người da trắng băng qua lãnh thổ của họ để đến San Francisco, họ đã được lợi khi mua bán thực phẩm, nước uống và tính tiền với giá cao cũng như lộ phí băng qua lãnh địa. Sau đó bệnh dịch tả (mà người da trắng mang đến) và các vụ cướp ngựa, giành đất của người da trắng cũng như xung đột giữa các bộ lạc đã dẫn đến nhiều cuộc chết chóc đẫm máu. Chính quyền phải nhúng tay can thiệp mua chuộc các thổ dân để người da trắng tiếp tục cuộc chinh phục viễn tây. Với sức mạnh vũ khí những người di dân đã đàn áp thổ dân không nương tay. Người thổ dân mất dần lãnh thổ. Họ trở thành làm mướn cho những người đào vàng. Say sưa và nợ nần, đã đẩy một số trở thành nô lệ… Người thổ dân da đỏ gọi Kali là vàng, Fornia nghĩa là Wouldn’t you like some? California nghĩa là: bạn có muốn vàng không? Trước thời kỳ Gold Rush (đua nhau tìm vàng) có khoảng 300 ngàn thổ dân da đỏ. Trong vòng 20 năm sau chỉ còn lại 30 ngàn.

Không phải vận may và thành công đến với tất cả “những người bốn chín”. Nhiều người đã chết, đã thất bại và quay về cố hương hay cố thử thời vận ở rải rác các tiểu bang khác. Làn sóng chống đối người di dân lên cao. Chính phủ địa phương đã có biện pháp hà khắc về thuế để giảm thiểu cạnh tranh khốc liệt ấy. Những nhóm người sắc tộc thiểu số và không cùng ngôn ngữ phải nhận lấy hậu quả nặng nề. Đầu tiên là thuế năm 1850 đánh cao đến 20 đô la một tháng cho những người không mang quốc tịch Mỹ (Foreign Miners Tax) tương đương hơn 500 đô la hôm nay. Hàng ngàn người đã bỏ miền đất hứa hẹn này và trở về cố hương. Thế nhưng những người Hoa nhỏ bé và lam lũ này vẫn nhẫn nhục chịu đựng ở lại. Họ tiếp tục bám lấy mảnh đất này, dù khắc nghiệt nhưng cũng tốt hơn nơi quê chốn họ sinh ra ngàn lần. Họ vẫn chăm chỉ quây quần với nhau. Họ vẫn giữ tập quán xưa, không nhậu nhẹt bài bạc, ăn món ăn quen, dùng ngôn ngữ mẹ đẻ, đa phần ít học nên họ không học được Anh Ngữ. Họ làm việc suốt cả ngày Chủ Nhật. Điều này trở thành cái gai trong mắt người Mỹ. Và thế là một luật thuế lần thứ nhì ra đời, đánh thuế trực tiếp đến người Hoa. Một số người Hoa phải chuyển qua làm những dịch vụ khác như giặt ủi và xây dựng đường hỏa xa sau này.

Làm lụng cực khổ như vậy trong khi giá cả dịch vụ và thức ăn trở thành đắt đỏ đến mức không thể tưởng tượng được. Trong thời điểm cao trào năm 1849, một quả trứng giá đến 25 đô la theo thời giá hiện nay, nửa ký cà phê giá 100 đô và thay một đôi giày ủng để làm việc giá 2,500 đô! Nhiều thương gia và kỹ nghệ gia gián tiếp làm giàu lên nhanh chóng từ những người tìm vàng. Và họ đã bắt đầu sự nghiệp kinh doanh lẫy lừng từ nơi này. Philip Armour đã làm giàu bằng hệ thống dẫn nước trên máng để điều khiển dòng chảy các con sông dẫn nước vào chỗ đãi vàng. Nhiều năm sau ông đã làm chủ các xưởng đóng thịt hộp theo dây chuyền ở Chicago. Trước khi xây dựng thành công hãng xe điện Studebaker Corporation ở Indiana, John Studebaker đã chế ra chiếc xe cút-kít 1 bánh (wheelbarrow) cho những người tìm vàng. Hai thương gia ngân hàng Henry Wells và William Fargo đã mở văn phòng ở San Francisco và sớm trở thành một trong những nhà băng tiếng tăm Wells Fargo. Và tất nhiên có cả Levi Strauss như đã nói phía trên.

Cộng đồng người Việt Cali tưởng niệm trước Tượng Đài Thuyền Nhân VN trong nghĩa trang Westminster Memorial Park – NGUỒN VIETBAO.COM

Hàng ngàn người đã giàu có và thay đổi cuộc đời. Nhưng oái oăm thay chủ nhân của xưởng cưa John Sutter lại không có được may mắn. Khi người thợ mộc của ông tìm được cục vàng đầu tiên, ông đã cố giữ kín, nhưng 1 tháng sau những người làm công đã bỏ trang trại để đi đãi vàng. Hàng ngàn người mới đến đã xâm lấn và phá hủy trang trại cùng đất đai trong khu vực. Bị thúc ép vì nợ nần và nhà bị đốt cháy, ông dời đến Pennsylvania trong nỗ lực nhiều năm đòi chính phủ liên bang bồi thường tài sản. Ông thất bại và mất trong nghèo khó.

Những người tiên phong về miền viễn Tây hoang dã này cùng những thỏi vàng đầu tiên đã làm nên một tiểu bang California trẻ trung, năng động và giàu có. Năm 1850, chỉ sau 2 năm từ khi chính phủ mua lại vùng đất, California trở thành tiểu bang thứ 31 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Kể từ đó California được gọi là tiểu bang vàng, có nền kinh tế đứng thứ 5 toàn nước Mỹ. Hiện giờ dù tiểu bang đã không còn tìm thấy vàng nhưng khí hậu ấm áp bốn mùa, nắng ấm chan hòa từ biển Thái Bình Dương, soi bóng chiếc cầu lịch sử Golden Gate như chiếc cổng vàng luôn bao dung chào đón người di dân bốn phương, trong đó có gần 1 triệu rưỡi người Việt.

Khác “những người bốn chín” năm xưa, những người Việt đến định cư ở miền đất này để tìm một thứ khác quý giá hơn vàng. Đó là tự do.

SEAN BẢO

——————————————

rời rạc 7

phuonguy

nghỉ đêm ở đó
chốn không lời
nỗi buồn vừa hồi môn câu thinh lặng
sáng mát giọt sương rời
nghe vời trên mái nhà cũ
buồn vừa mọc mộng sinh sôi

những ngày mùa thu ngấp nghé trở về
suy dinh dưỡng sau trận biến chứng của lũ ve
sụt sùi áp thấp

nghỉ đêm ở đó
chốn không màu
cơn mưa không trôi mau
gọi gió về nhận mặt
âm âm khúc buồn bất tán
ly tan sợi khói họa hình
lũng đêm chờ réo bình minh

nghỉ đêm ở đó
chốn âm thầm
người không về
ai hát khúc trăm năm?
lạc sương khói mùa hoa cũ
nghe lạnh bờ môi câm.

PHƯƠNG UY

 

MẮC NỢ

 

Tôi mắc nợ vầng trăng quê câu hát
buổi tròn trăng ngày ấy rất xa
sớm  tinh khôi trong nắng nhạt nhòa
nhớ bữa ra đi hẹn ngày trở lại

hai mươi năm sau và nhiều năm sau nữa|
ngày trở về dấu chấm mờ khơi
đất quê người ru khúc chơi vơi
chiếc bóng lẻ chênh vênh cùng nỗi nhớ

tôi mắc nợ lũy tre làng buổi ấy
ngày sang sông mưa nắng bất thường
lòng cố dặn đừng quên chiều nắng nhạt
con đò xưa khuất bóng người xưa

mắc nợ rồi –đành vậy cơn mưa
bong nóng bập bềnh nổi trôi vô định
giọt nước mắt từng đêm thinh lặng
chảy về đâu mà mải miết tuôn trào?

cũng đành thôi mắc nợ chiêm bao
tiếng chim hót vật vờ kí ức
kia ong bướm nhởn nhơ hư thực
thêm một xuân không ghé lại nữa rồi

suốt cuộc đời tôi mắc nợ tôi
cứ vay mãi chưa lần trả được
và như thế từng đêm thao thức
nợ canh tàn đâu thấu được tàn canh.

Mai Thanh Vinh

CHỈ LÀ GIẤC MƠ BUỒN

 

Không  biết chạy về đâu  với  những kỉ niệm  buồn
Nơi  những  phố hàng  rong  ngổn ngang  quang gánh
Nơi những giọt mồ hôi  chưa kip rơi khỏi  đôi môi đắng
Nước mắt  đã khô chưa kịp ứa  cuối  chân  mày

Những con đường  mù mịt  – những  khói bay
Em chạy mãi – trên những tháng ngày . . . vô vọng
Không một ai  và không một  . . . ai  mơ mộng
Những con đường  vô  vọng . . . những  hàng  cây

Nơi  người ta khát khao  đi lại  – bóng râm đầy
Nơi chú cuội  có thể nằm yên  và . . . đánh  giấc
Nơi những giòng sông – có trời  mây lồng lộng
Những con thuyền đang  ngủ  giữa . . . hừng đông

Chỉ là  giấc mơ  thôi – chỉ là giấc mơ . . . buồn
Những con rắn trườn mình  – lướt êm – trong đêm tối
Những con chó –  rình  mò  –  nhe nanh – trên góc phố
Tiếng  tu huýt  – ré lên  – trên những phận người

Và cả đêm đen  – trên những con đường  vô vọng
Vẫn là bóng dáng của em – đứng ngóng – lập loè
Cả một thế giới  – buồn phiền . . . chín đầy đôi  môi đỏ
Anh có thể  mua  vui  – bằng chính  nỗi . . . muộn  phiền

Em  có thể tin vào một thế giới của . . . người hiền
Không có chó nhe nanh – và không có người  lừa lọc
Em có  thể bán tất cả  – trừ nỗi buồn . . . vô vọng
Nơi trái tim của em – vẫn còn có anh . . . úp mặt
Chỉ một lần thôi – hi vọng những . . . con đường.

Nguyễn Tấn Cứ