LỤC BÁT CHO CẶP CHÂN MÀY

truongdinhtuan

thôi em đừng có nhíu mày
mà nghe trĩu cả mây bay hoàng thành
trăm hoàng hôn vạn bình minh
cách nhau diễm lệ thiên tình bao nhiêu

hãy cong lên nhịp thiên kiều
đưa nhau qua khúc mưa chiều nắng mai
cho say khướt cuộc trần ai
đáy ly hồ hải bóng đài đền nghiêng

thôi đừng có nhíu ưu phiền
hãy cong xuống dựng một miền cỏ non
ta xây gác tía lầu son
mai mời em ngự chon von đỉnh trời

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

Bao Giờ Còn Mặt Trời

transa
***

Bao giờ còn mặt trời
Giọt nước còn bốc hơi

Bao giờ còn trái đất
Thì giọt mưa còn rơi

Con bướm mới lià đời
Con sâu vưà hoá bướm

Một chiếc lá vàng bay
Một mầm cây chợt mọc…

Lập đi và lập lại
Cho không đầy không vơi

Trái đất chung thuỷ mãi
Chung quanh một mặt trời

Trân Sa

NHẤT CHI MAI – CHẤT NGƯỜI MUÔN THUỞ

phantranghy

Người, cũng là muôn loài trong cái thế giới ta bà, vẫn mang tứ khổ của cuộc đời, vẫn phải chịu bao cảnh trầm luân, vẫn phải nỗ lực tu tập để thoát khỏi luân hồi. Tôi cũng thế. Có lúc tôi chịu đớn đau, chịu bao phiền não. Tôi nào thoát được chốn trần gian đầy khổ ải.

Đôi khi, vì cớ này cớ nọ, tôi tìm đọc những vần thơ Thiền. Và tôi bắt gặp bài kệ Cáo tật thị chúng (Có bệnh bảo mọi người) của Thiền Sư Mãn Giác (1052 – 1096):
Xuân khứ bách hoa lạc,
Xuân đáo bách hoa khai.
Sự trục nhãn tiền quá,
Lão tòng đầu thượng lai.
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Xuân ruỗi, trăm hoa rụng,
Xuân tới, trăm hoa cười.
Trước mắt, việc đi mãi,
Trên đầu, già đến rồi.
Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết,
Đêm qua, sân trước, một cành mai.
(Ngô Tất Tố dịch)
Thơ Văn Lý – Trần, tập 1, Nxb Khoa học Xã hội, Hà Nội – 1977

Thiền sư nhìn sự vật trôi, với tâm định, định đến vô cùng, hòa nhập với chân như, nên tâm Ông rung lên tiếng thơ lòng thiền. Trước tự nhiên, tâm tự nhiên theo. Ông an nhiên theo vòng sinh hóa vũ trụ:
Xuân khứ bách hoa lạc,
Xuân đáo bách hoa khai.

Tự nhiên là vậy. Xuân khứ rồi xuân đáo, hoa lạc rồi hoa khai. Có phải đó là quy luật sinh hóa? Có phải đó là quy luật thời gian?

Nói về mùa xuân là để nói đến tứ mùa. Thời gian cứ trôi, kiếp làm người cũng như muôn loài phải mang chuyện sinh tử, phải chứng kiến những sự đời trôi qua trước mắt: Sự trục nhãn tiền quá. Sự đời trôi theo thời gian, mà thời gian lại trôi theo tâm, bởi tâm là con mắt huệ – mắt thiền. Đời trôi mà tâm định là cớ làm sao?

Nhưng, làm người cũng có thể tâm định kia mà!

Tâm định, nhưng thời gian vẫn cứ trôi. Và thế là cái lão vẫn cứ đến với con người.

Đó là sự nghiệt ngã của tự nhiên dành cho con người. Cái già từ từ đến trên đầu: Lão tòng đầu thượng lai. Đọc câu thơ, tôi bỗng nhận ra một điều: trên đầu tôi tóc đã hóa trắng. Tôi đang đến già. Già vì biết, vì khổ não, phiền trược. Tôi già theo thời gian…

Thời gian của vũ trụ, của ánh sáng thì vô cùng. Thời gian của đời người thì có hạn. Tôi nghe có ai đó nói bên tai tôi là, chỉ có vượt cái có hạn đế đến cái vô cùng mới có thể vượt qua vòng luân hồi của tử sinh – sinh tử.

Và trong tôi như thấy giờ phút sắp viên tịch, chất thiền của Mãn Giác Thiền sư tỏa sáng bên các đệ tử:
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Dẫu hoa tàn khi xuân hết. Nhưng sức sống của thiên nhiên vẫn mãnh liệt. Trong cái tàn của hoa xuân lại ẩn hiện mầm sống của đất trời qua hình ảnh nhất chi mai. Thiền sư không nói hoa nở trước sân, nhưng tâm cảm một cành mai đang hấp thụ, chắt lọc tinh túy của đất trời để tồn tại trên cõi đời này. Cùng sự đồng cảm với Mãn Giác, Thiền sư Chân Không (1046 – 1100) nói về Diệu Đạo: Xuân lai xuân khứ nghi xuân tận. Hoa lạc hoa khai chỉ thị xuân (Tạm dịch: Xuân đến xuân đi tưởng xuân hết. Hoa tàn hoa nở vẫn hoàn xuân).

Tất cả cũng chỉ là sự sinh hóa của vũ trụ, sự tuần hoàn của Đại Ngã. Cảm nhận sự tuần hoàn ấy, hồn thơ của Mãn Giác đã định trước đổi thay, trước luân hồi của vạn vật. Không còn tứ khổ khi Nhà thơ Thiền mang bệnh lại nói nhất chi mai. Bởi vì Thiền sư đã an nhiên cái lẽ thường tình sinh tử: Sinh lão bệnh tử- Tự cổ thường nhiên (Diệu Nhân, 1041 – 1113).

Cả bài kệ đầy chất thơ, từng câu từ đầu đến cuối đều có ý niệm thời gian. Tác giả dùng thời gian như là qui luật mà con người phải nhận lấy để làm Người, để khẳng định sự tồn tại của chất Người – nhất chi mai. Quả thật, ở Thiền sư, thời gian tịnh đến độ như không có gì để nói, như bản ngã người hòa với Đại Ngã Tự nhiên, như chân như của người, của Phật.

Đọc Cáo tật thị chúng của Mãn Giác Thiền sư trong thời buổi này, tôi vẫn thấy nhất chi mai theo thời gian hấp thụ tinh khí thần của Nhật – Nguyệt – Tinh Đại Ngã để thành Người.

Phan Trang Hy

CÕI VĂN CHƯƠNG CỦA NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

nguyenthikhanhminh

Năm 12 tuổi, cô bé Nguyễn Thị Khánh Minh (NTKM) đã viết xuống 4 câu thơ hồn nhiên, trong veo, kỳ vĩ, lạ lùng:

“Chú chuồn kim nhỏ
Khâu vào trong gió
Một nghìn giấc mơ
Em về qua đó…”

Năm 14 tuổi, cũng giọng thơ hồn nhiên, trong veo, kỳ vĩ, lạ lùng ấy, có thêm một chút thảng thốt trong ánh mắt rất nhân hậu, cô bé NTKM viết tiếp:

Em giơ tay hứng giọt mưa mùa đông
Nhịp nước nào rơi trong tiếng lạnh lùng
Tay em bé nước tràn không đủ nắm
Nên buồn buồn nước vỡ bâng khuâng…”

Những câu thơ tinh khôi ấy đã bay đi cùng tháng năm, như vừa mới đây thôi! Ồ không! Chiếc bóng, giấc mơ của cô bé NTKM nửa thế kỷ trước, giờ đây vẫn lung linh, long lanh, tràn ngập cảm xúc:

Vườn đêm đầy quá, mộng
Ô chiêm bao được mùa
Đừng mong tôi về nữa

Ở lại cùng giấc ngủ
Sống thực một kiếp mơ
Nhớ chi đời huyễn ảo

Ảo thực hai mặt soi
Một phiến đời lá mỏng
Chông chênh mãi hẹn hò

Một giấc mơ. Tôi sống
Một giấc mơ ăn đời
Một giấc mơ ở kiếp

Đừng mong tôi về nữa
(Một Giấc Mơ – Trích trong tập thơ Ký Ức Của Bóng, NTKM, 2012.)

Cô bé NTKM năm xưa, giờ đây, nữ sỹ NTKM vẫn thế, vẫn “Một Giấc Mơ,” “Một giấc mơ. Tôi sống / Một giấc mơ ăn đời / Một giấc mơ ở kiếp… / Đừng mong tôi về nữa”

Vì sao tôi phải dài dòng khi vừa đọc xong, đọc một mạch suốt đêm, đọc chậm lại những trang văn, những con chữ như những đàn chim đang vỗ cánh chao nghiêng bay lên, khi ẩn khi hiện, khi tưng bừng líu lo giọng hót?

Những trang văn “Bóng Bay Gió Ơi!” của NTKM, đúng hơn, là những trang tản-văn-thi đẹp đến nao lòng! Đẹp vì hồn vía của Chữ, đẹp vì tấm lòng, ký ức, giấc mơ của tác giả gửi vào Chữ, trọn vẹn, tha thiết, thủy chung với mình, với người, với đời, với cõi văn chương tràn đầy niềm bi mẫn.

Cõi văn chương NTKM là Giấc Mơ (viết hoa!) Giấc Mơ rất thật và rất mộng. Giấc Mơ ấy, hình như trọn đời nữ sỹ đã xem đó là tâm huyết, tâm hồn của mình. Giấc Mơ chính là Ký Ức Của Bóng lung linh long lanh. Giấc Mơ chính là hiện thân của nữ sỹ, trong và ngoài, trước và sau, ẩn và hiện liên-tục-trong-từng-phút-giây: “… có ai đã cảm thấy đi bên cạnh những phút giây thường ngày là nhịp đập vời vợi của giấc mơ? giấc mơ ủ mùi hương của quá khứ lẫn ngày mai, giúp ta đi những bước nhẹ nhàng. Giấc mơ thời gian, bạn ơi…”(Theo Cảm Xúc Mà Đi.) Theo tôi, đó là cõi văn chương rất hiếm hoi trong thời đại nhiễu nhương và đầy tai ương bất hạnh nầy.

Cõi văn chương NTKM rất nhạy cảm trong từng tiếng rơi nghiêng của một chiếc lá, trong từng mùi hương của ngọn gió, sương cỏ quê nhà, trong từng hơi thở nhẹ đau đáu trầm luân của người cha rất mực dấu yêu, trong cái chết oan khuất bi tráng của một bậc nữ lưu vô song Nguyễn Thi Lộ, trong từng kỷ niệm rất mong manh, rất thơ mộng của từng người thân, bằng hữu…

Cõi văn chương NTKM rất nhẹ nhàng, sâu lắng những nỗi đau. Những nỗi đau rất diệu kỳ! Càng thấm vào, tâm hồn tôi càng xanh hơn, trong hơn, sáng hơn. Niềm đồng cảm, tương ứng chăng? Nhiên! Đúng vậy!!!

Và, Giấc Mơ (viết hoa)? Phải chăng, mỗi chúng ta đều đang sống trong Giấc Mơ của riêng mình? Giấc Mơ rất thực và rất mộng? Mỗi một sát na là rợp bóng Thiên Thu?

“Giấc mơ thời gian, bạn ơi…”

Giọng thầm thì, thủ thỉ của nữ sỹ vẫn còn vang bên tai tôi lúc trời vừa rạng sáng. Suốt đêm, tôi đã đi tìm, đã bơi, đã bay, đã nhập vào trong Giấc Mơ của bạn tôi.

“Giấc mơ thời gian, bạn ơi…”

Cảm tạ nữ sỹ! Tôi cũng vừa quay về với tôi. Nghe theo lời khuyên của nữ sỹ, tôi đã đi tìm, đã bơi, đã bay, đã nhập vào trong Giấc Mơ của tôi rồi!

Đẹp đến nao lòng! Bóng Bay Gió Ơi!

Nguyễn Lương Vỵ

DSC00319

Tương Tri trân trọng giới thiệu những tản văn lung linh màu sắc của một tác giả quen thuộc Nguyễn Thị Khánh Minh
Liên lạc mua sách qua email :
khanhnguyenm@yahoo.com

ANH KHÔNG PHẢI LÀ DON JUAN

trandzalu

Anh không phải là Don Juan
Để lọc lừa tình ái
Mà chỉ là kẻ lặng thầm tay nải
Hứng giọt tình rơi…

Nếu đúng là em rơi
Vào trái tim lãng mạn…
Nhưng kiếp người thì như nhà tu khổ hạnh
Anh xin tạ ơn đời!

Bởi sống có mấy lần vui
Khi nỗi buồn thì đăng đăng đê đê vô lượng ?
“Tôi TỒN TẠI “, nếu không được sống
Thì còn nghĩa lý gì nữa em ơi!

Chôn quá khứ, không màng ngày mai
Siết lấy tình em lẩy
Nghĩa là anh được thấy

Màu bình minh khi em hất nụ cười tình

TRẦN DZẠ LỮ

Ba năm tù, một hộp sữa

 

dokh

Cửa hàng nằm ở mặt lộ cái, lem nhem bày ở cửa kính ngoài vài ba áo quần phụ nữ trên những người mẫu nhựa không còn được mới. Gừng nói.

Thỉnh thoảng, tôi vào đây, mới tìm được hợp khổ người.

Vóc dáng người ở đây không mấy cao to và phụ nữ cũng tầm thước, Gừng cũng chẳng là bé nhỏ gì mấy.

Đây là cửa hàng Trung Quốc, có cỡ tôi mặc vừa. Đây lại rẻ.

Tôi nhìn mấy cái nịt vú, có lẽ Gừng muốn nói đến phụ tùng phụ nữ này, cỡ như nàng là khó kiếm ở đây. Cửa hàng Trung Quốc thì hiếm hoi nhưng có một thì chẳng mấy chốc mà sẽ có hàng trăm, món gì cũng 10 cordoba, tha hồ mà sắm rẻ. Gừng thuộc loại phụ nữ thiếu hiểu biết về tiêu dùng, hay là người Nicaragua thiếu kiến thức hơn là người Việt Nam. Chẳng hạn, khi nói đến túi đầm Louis Vuitton tôi tả mấy Gừng vẫn không biết, Louis Vuitton Trung quốc cũng chưa biết chứ nói gì đến Louis Vuitton Pháp, trong khi nhân vật nữ nào trong “Cánh đồng bất tận” của Nguyễn Ngọc Tư cũng đều nhận được “LV” dỏm hay là gin. Gừng bảo

Chẳng hiểu chủ người gì, nhưng Á đông. Rất là lạ, bà lại nhuộm tóc màu vàng!

Tôi nhìn trên bảng hiệu dòng chữ “Chuyên bán sỉ và lẻ” và xác nhận, vừa chuyên sỉ vừa chuyên lẻ thì chỉ có cửa hàng Trung Hoa (do một Marilyn Củng Lợi làm chủ). Ở đây, có lẽ là người Đài Loan hay Hương Cảng chứ không phải là Đại lục. Một chuyện vui, chắc là vì nghe lời các cố vấn Liên Xô xúi dục, nên trong thời gian nắm quyền, FSLN vẫn duy trì quan hệ ngoại giao với hòn đảo thay vì công nhận Trung Quốc! Đảng Cộng sản Mao (MAP-ML, hiện ở khoảng 1% cử tri) thì mồ côi, sau khi bỏ Bắc Kinh để ủng hộ Tirana, tội nghiệp thế, Bắc Kinh đã xét lại thì Tirana lại chẳng bao lâu mà lăn ra mà chết!

Đây, tôi phải mở dấu ngoặc dành riêng cho người đọc ở Việt Nam, khi thấy đảng Cộng sản ở Nicaragua ở đâu ra mà lắm thế. Đảng Cộng sản “chính thống” (PCN), chiều hướng Liên Xô phân ra thành đảng Xã hội Nicaragua (PSN) và đảng Cộng sản Nicaragua (PC de N). Nhìn danh xưng (nói chung ở trên thế giới, không riêng gì ở đây), nếu thấy có chữ Xã hội thì vừa có thể là khuynh hướng Xã hội (Đệ nhị), hay khuynh hướng Xã hội mềm èo uột (Đệ một rưỡi hay một hai phần ba), lại vừa có thể là Cộng Sản Đệ tam ẩn danh và cũng lại có thể là Trốt kít (Đệ tứ) trá hình xâm nhập nên từ “Socialista” này rất mông lung. Nếu sau từ Xã hội thêm vào chữ “Lao động” hay nhất là cụm từ “Người lao động” thì đích thực là Đệ tứ. Nếu lại có từ “Cách mạng” (thí dụ ở đây PRT, đảng Cách mạng Người lao động) thì không trật vào đâu (còn khuynh hướng Đệ tứ nào thì ở đây xin không bàn đến, rất nhiêu khê nhức đầu)! Nhưng nếu Xã hội hay Cộng sản mà “Mác-Lê” hay “Nhân dân” lại còn “Hành động” nữa thì hẳn là Mao-ít (ở đây là MAP-LM, Phong trào Hành động Nhân dân – Mác Lê Chủ nghĩa)! Dễ gây nhầm lẫn thì là từ “Cách mạng” này, vì cả Mao lẫn Trốt đều chuộng mặt hàng. Cũng dễ hiểu, đây là đồ nhặt lại, phế thải vứt ra vỉa hè của các đảng Cộng sàn chính thống không còn xài từ đã rất lâu nay, ai lại chẳng ham. Tôi đóng dấu ngoặc, ở ta chỉ có một đảng Cộng sản, tiện lợi và khỏi phải thắc mắc.

Gừng không tích cực lắm về mặt chính trị nhưng cô bỏ thì giờ ra hoạt động xã hội với “Phong trào Phụ nữ Tự lập”. Việc của Gừng là giúp đỡ các chị em buôn hương.

Gừng dạy họ đan chiếu?

Trước khi họ bán thân, họ đã biết đan chiếu rồi, Gừng nói, biết làm công nhân xưởng máy, biết bán hàng, phục vụ tiệm ăn, biết đánh máy mười ngón tay, có người như tôi tốt nghiệp đại học.

Vậy không phải là giúp họ có nghề để hoàn lương?

Ở đây, mọi người đều thấy làm đĩ là xấu! Gừng có vẻ bất bình. Hành nghề đĩ thì bị dư luận, gia đình, hàng xóm… dè bỉu và chính bản thân họ cũng không thấy… cũng không thấy… tự hào!

Tôi không có đánh giá họ về mặt đạo đức. Đó là một chọn lựa cá nhân, tôi tôn trọng lựa chọn này và giúp đỡ họ là về mặt… tinh thần.

Tôi tiu nghỉu, tí nữa thì tưởng Gừng giúp đỡ họ về mặt trau dồi vành ngoài vành trong. Giúp đỡ đây là làm thân với họ, chị em mình, để họ cảm thấy bớt xa cách và bớt bị cô lập. Về mặt tâm lý thôi, vì ở đây luật pháp không cấm đoán. Không cấm đoán thì đã là tốt rồi. Ít nhất là khỏi phải nộp tiền cho má mì với lại công an. Nơi nào luật pháp cấm đĩ, thì chỉ có nuôi ma-cô, dắt mối và cảnh sát công an.

Có khi ít bị bóc lột hơn là lao động trong các xưởng may, tôi đoán thế. Lại kiếm được nhiều tiền. Lại… vui hơn là… ngồi đạp máy cả ngày.

Không có vui đâu, Gừng trả lời tôi cái đầu lúc lắc, cũng nhọc… tâm lắm.

Và Gừng có vẻ cũng buồn theo. Tôi không dám hát cho Gừng nghe ca từ sửa đổi của “Ya Mustafa” những ngày tôi còn bé:

Chérie je t’aime, chérie je t’adore
Tìm em không thấy, thấy em ở trong Chuồng bò
Đi vô đi ra
Là mất năm trăm [26] !

Đĩ ở đây không nhiều, không có mát xa, bia ôm, karaoke lộ liễu, và Managua thì cũng chỉ có được hồ Managua thôi chứ làm sao mà có được… Hồ Tây. Vài hộp đêm dành cho doanh gia nước ngoài, mấy cái bóng đêm về mờ nhạt và bình dân gần xa cảng Tico. Tôi không quen Gừng là nhờ do các thân chủ được giúp đỡ về tâm lý của cô giới thiệu (nếu được thế thì đã quá hay). Một băng rôn đen tuyền kiểu màu phụ nữ Hồi Giáo, nhưng lại là của Phong trào Phụ nữ Tự lập, rao trên phố “Không đầu phiếu bọn Ortega, Arce, sát hại những phụ nữ” làm tôi đâm ra nghi vấn. Ông Ortega, theo tôi biết, thì chỉ có sát hại dân tộc thiểu số Miskito ở miền Đông chứ tôi chưa nghe đến sự cố nào là nổ súng vào đàn bà biểu tình như (chẳng hạn) ở Gaza, Palestine, thế nào là sát hại?

Trước đây, nếu người mẹ có vấn đề sức khỏe, về lý do y tế, thì vẫn được phá thai. Giờ thì Gừng nổi giận, long lanh đuôi mắt. Nhờ đến Ortega đấy, phe hữu mới thông qua được luật hoàn toàn cấm phá thai, cho dù giữ thai thì người mẹ có thể mất mạng vẫn cứ cấm như thường!

Ở Mỹ ông Bush chỉ đang mơ được có bấy nhiêu, tôi bảo. Vậy là Ortega đi trước cả Hoa Kỳ! Nhưng ở nước tôi, trong thập niên 80, đàn bà phá thai không những chẳng cấm, chẳng ngồi tù còn được bồi dưỡng một hộp sữa đặc Ông Thọ! Nhưng chẳng phải vậy mà có thể nói là phụ nữ khá hơn đây hay là bình quyền hơn gì đó…

Luật mới Nicaragua phạt tội phá thai này là từ một đến ba năm tù, phe hữu hung hãn còn đòi phạt đến 20 năm (!) nhưng cánh FSLN ở Quốc Hội vẫn còn chút thể diện mà lơ qua điều khoản này, ba năm là đủ rồi, vui lòng Giáo Hội. Nói cách khác, ở Nicaragua phá thai là tội ác nặng gần bằng ở Việt Nam dịch thuật tài liệu và đưa lên Mạng. Nhưng ở Nicaragua dịch thuật tài liệu và đưa lên Mạng thì nhà nước nào có thưởng một hộp sữa đặc El Senor Longividad, tóm lại theo tôi thì ở nước mình vẫn hơn.

Nicaragua là nước sùng Ki tô Công giáo, ảnh Đức Giáo Hoàng Juan Pablo II trong nhiều nhà hơn là ảnh Britney Spears mang bầu. Dĩ nhiên, đây không phải là tuyệt đối, vào thánh đường Managua tôi không thấy Gừng làm dấu thập hay là quỳ gối, vẩy nước thánh lên người. Nhưng Managua động đất, xây dựng lại, ngay cả dưới thời Tổng thống Ortega (84-90) thì xây dựng thánh đường trước tiên, và sau đó, ông Ortega đi rồi, thì mới xây dựng Intercontinental Đại khách sạn. Không hiểu có lẽ vì thời điểm, mà thánh đường mang một vẻ kiến trúc Stalin (kiểu Cung Văn Hoá các nước XHCN), phía sau mái lại dáng dấp đền Hồi Trung Á. Nhưng bên trong thì rõ rệt là một nhà thờ. Ở điện phụ, nến lấp lánh vây quanh, một Giê-su khổng lồ dang tay trong lồng kính (đây là lần đầu tôi thấy ông được lồng kính bảo vệ tuy thú thật, những giáo đường tôi ít khi vào bên trong). Dưới chân ông phủ phục tín đồ lâm râm cầu nguyện, ôm chặt những giải lụa màu tím lòng thòng cho đến tận sàn.

Họ đang cầu được phép lạ, Gừng nói với vẻ gì châm biếm.

Nhưng khi một người đứng trước buông dải lụa này ra, Gừng cũng nhún mình hai bước lực sĩ, không cầm lấy đưa lên môi mà dùng tay chạm rất nhanh vào. Tôi không hỏi là cô ước phép lạ gì, chỉ đoán chắc là phép lạ liên danh MRS kỳ này đắc cử và phụ nữ, kể cả phụ nữ buôn hương, được thêm một phần giải phóng và thoải mái về mặt tâm lý.

ĐỖ KH.

GỬI LẠI PHAN RÍ

maiviet


Tặng anh Huỳnh Hữu võ và các bạn

Nắng còn đó sao bóng chiều vội xuống
Xe chưa đi đã gió thổi ven đường
Trong mắt ta xem chừng như lạ lẫm
Phố thị vừa đọng lại chút mù sương

Bạn tiếp ta lòng đầy hương biển mặn
Tình tràn như giọt rượu rót tràn ly
Bao năm người chân mây ta cuối bể
Gặp lại rồi như chưa hề chia ly

Giữa trời rộng nghe đời gần gũi quá
Cầm tay nhau thấy hết bể dâu mòn
Thương tóc bạn bóng sương nhòa vai áo
Gót chân về phai dấu những đêm hoang

Chiều đã nhạt trên lưng đồi Xich Thố
Thơ còn bay theo mây gió đại ngàn
Xe qua rồi ta với người ngoái lại
Sau lưng mình vừa gợn thoáng buồn tan

MAI VIỆT

CHƯA TỪNG TUYỆT VỌNG

tonnuthudung

Ngôi biệt thự nằm đối diện với quán ăn của nhà Nghi , rủ một bóng râm im mát với giàn Hoàng Anh trước ngõ… Năm đó , Nghi mười sáu tuổi , đi học về vừa thay áo dài ra là phải chạy lên ngồi quầy tính tiền cho mẹ…Nghi đẹp mặn mà từ năm mười ba tuổi khi mới vừa trổ mã. Nghi chưa đến tuổi nghĩ rằng mình xinh đẹp, chỉ khi mẹ nói :
-Chị Ngân sắp lấy chồng rồi, bé Nghi thay chị ra ngồi quầy giúp mẹ.
Nghi vùng vằng không chịu , Nghi ghét ánh mắt bọn con trai nhìn mình trên đường, trong trường và ngoài quán. Mỗi lần gặp những ánh mắt bọn nó, Nghi nổi da gà, ôm chặt chiếc cặp vào ngực hoặc lấy tay che ngang cổ áo như một thói quen…Nhưng không thể nào nói lời từ chối khi mẹ bắt đầu ca bài ca con cá : Thời buổi khó khăn …
Mà thời buổi khó khăn thật , lương của ba không đủ để nuôi bầy con 8 đứa của 2 bà vợ. Mẹ phải gom góp vốn liếng để mở quán cơm này kiếm sống ( cũng dựa hơi ba là bót trưởng bót Bà Hòa Chợ Lớn để bọn giang hồ không bắt đóng tiền bảo kê hay quậy phá .)
Mẹ nấu ăn rất ngon, quán càng đông khách chừng nào Nghi càng học dốt chừng đó … Mẹ nói :
-Học giỏi cho mấy rồi cũng bị lấy chồng, như chị Ngân đó , chỉ có Tú Tài 1 mà cũng lấy được chồng Kỹ Sư. Còn bé Nghi đẹp như hoa hậu thế nào chẳng kiếm được một ông Bác Sĩ !!!
Vốn dốt sẵn , thêm tật làm biếng, nghe mẹ dụ dỗ , Nghi xiêu lòng muốn bỏ học để phụ mẹ làm ăn nuôi bầy em 6 đứa và bà vợ bé của ba.. Ban đầu nghe tin Nghi định nghỉ học khi mới lớp 10 , ba rất giận nhưng ông cũng nguôi ngoai khi nhớ lại rằng nếu không có quán ăn này thì lấy đâu cơm nước xe pháo học hành cho cả gần tiểu đội ông vô tình hay cố ý tạo ra ??? Lại nữa , ông được an ủi rằng một bầy con trai của ông đứa nào cũng thông minh đỉnh ngộ ( giống ông)…Còn bé Nghi thì tuy dốt nhưng đẹp quá chừng chừng ( như mẹ nó .)

Cho đến một ngày , một ngày không gió to bão nỗi , một ngày không trút mưa thịnh nộ . một ngày không nắng đốt cháy da , một ngày không mây xám âm u … Nghĩa là một ngày …chỉ hiu hiu gió cho vừa nhớ thương …thôi . Nghi choáng váng khi một anh chàng pilot với bộ đồ bay từ ngôi biệt thự bên kia đường, lững thững qua ngồi trước quầy , uống một ly chanh muối … Nghi nhắm mắt lại , rồi mở mắt ra…không tin đây là sự thật…Một chàng Alain Delon từ màn bạc , vén màn bước xuống đời Nghi… Nghi run như chiếc đuôi con thằn lằn bị đứt lúc bàn tay chàng khi trả tiền có thể vì vô ý chạm ( rất nhẹ) vào tay Nghi…Và Nghi luống cuống đến nỗi quên không thối lại tiền dư… Chàng cười…ra về , đưa tay chào Nghi như chào cấp trên vậy…Nhiều ngày Nghi không ngủ được, từ quầy , Nghi cứ nhìn đăm đắm qua sân biệt thự…chờ một bóng người đã chạm vào giấc mơ Nghi … Nghi lơ ngơ , lãng đãng , mẹ than phiền : Con sao vậy , như người mất hồn mất vía …Mẹ còn định dẫn Nghi đi lên đồng coi hồn ma bóng quế nào chọc ghẹo cô con gái cưng của bà !

Nghi không nhớ có phải chàng gọi chanh đường mà Nhi đưa nhầm chanh muối nên chàng giận và không thèm trở lại
Nghi sợ rằng vì mình luống cuống quên thối tiền nên chàng đã nghĩ Nghi là con bé tham lam
Nghi hình dung nụ cười của chàng và cử chỉ chào Nghi đầy trêu chọc…
Nghi tức tưởi khóc vì giận mình và luôn chép miệng như một bà già nuối tiếc thuở vàng son : Phải chi mình đừng vậy , đừng kia …
Ôi , Nghi đã yêu một người không hề biết Nghi là ai ! Tình yêu đơn phương của Nghi sao đong đầy đau khổ…Nhưng ông trời cũng không muốn hành hạ Nghi quá đáng … Ông chỉ thử thách Nghi đâu chừng một tháng… một tháng là ba mươi ngày dài bất tận, đêm nào cũng đẫm nước mắt tủi thân…
Bức thư tình đầu tiên chàng gởi tới cho Nghi toàn tiếng Anh , Nghi nhìn hoài không hiểu nỗi mà cũng chẳng dám hỏi ai ! Nhìn qua nhìn lại , nhìn tới nhìn lui , Nghi suýt hét lên mừng rỡ vì một câu , một câu then chốt Nghi hiểu được và Nghi chỉ cần hiểu nhiêu đó là đủ : I love you , Baby … Vang quanh Nghi là những tiếng nhạc của Thiên Thần , Nghi choáng váng như đất trời đảo lộn : I love You , Baby…I love You , Baby…
Nghi cất bức thư trong cặp khi đi học, kẹp bức thư trong sổ tính tiền khi ngồi quầy, ôm bức thư trên ngực khi đi ngủ… Khi nó gần như tơi tả thì mẹ bắt gặp , xé tan xé nát , giận giữ vô cùng “ Mẹ không muốn con quen với bọn lính tráng sống rày chết mai …” Nghi biết mẹ thương mình , luôn muốn mình kết tóc xe tơ cùng một ông Bác Sĩ nào đó ( trong giấc mộng hàng đêm của mẹ), nhưng câu nói của mẹ như một lưỡi dao đâm thốc trái tim bé nhỏ của Nghi… Khi chàng đến chơi , mẹ vô cùng lịch sự và lạnh nhạt đẩy đưa…mẹ xứng đáng là một nhà ngoại giao tài giỏi ( ngay cả bà vợ bé của ba cũng tâm phục khẩu phục không dám ghen ngược bao giờ …dù những khi bị mẹ xử oan xử ức chỉ biết khóc rấm ra rấm rứt mà không dám mét với ba). Mẹ đâu muốn đuổi xua chàng thẳng thừng ra mặt vì sợ mất đường nhờ vã ông bà dân biểu hét ra lửa là ba mẹ của chàng … chỉ có Nghi với trái tim tan nát !!!

Niềm vui của Nghi là những lá thư chàng gửi, Nghi ân hận vì mình đã khá ngu để không thể viết lại cho chàng những điều Nghi nghĩ…Chưa khi nào Nghi thấy học dốt là một tội lỗi lớn lao như bây giờ… Cô chạy bàn tên Thùy là một sinh viên trường Luật, rất giỏi, rất thông minh… Thấy Nghi âu sầu buồn bã , chị hỏi thăm và nghe Nghi nhỏ to tâm sự với ngập tràn nước mắt. Chị đã lau nước mắt cho Nghi , an ủi :
-Được rồi , để chị bày cho Nghi viết, nhưng phải rất bí mật , mẹ em mà biết sẽ thẳng tay đuổi chị.
Nghi mừng rỡ ôm hôn chị Thùy tới tấp , và chép lại những câu sau :
Anh Duy,
Hạnh phúc không có thực
Ở trong bàn tay em
Hạnh phúc như gió bấc
Đến một mùa…rồi quên…

Từ đó , chàng gọi Nghi là cô bé thi sĩ của anh. Tình yêu giấu giấu giếm giếm luôn vô cùng tuyệt vời, chỉ mình chị Thùy chứng kiến với nhiều nỗi xót thương…Đến một ngày khi không giữ nỗi điều bí ẩn luôn dày vò tâm trí , Nghi thú tội qua hai hàng nước mắt :
– Nghi không phải là cô bé thi sĩ của anh…Tất cả những thư , thơ v.v…là chị Thùy viết và Nghi chép lại … Nghi không biết cả viết thư thì sao mà làm thơ được …
Chàng hơi bất ngờ một thoáng rồi gõ gõ đầu Nghi :
– Có sao đâu bé con ,Anh cũng chép từ NHỮNG BỨC THƯ TÌNH HAY NHẤT THẾ GIỚI !!! Viết thư tình phải rất cần đến một kỹ năng siêu đẳng mới có thể làm đối tác động lòng trắc ẩn…
Nghi hơi xấu hổ vì không biết chàng đùa cho Nghi đỡ quê hay nói thật tình ( vì thực sự Nghi cũng chưa hề nghe ai nói hay đọc được tác phẩm NHỮNG BỨC THƯ TÌNH HAY NHẤT THẾ GIỚI bao giờ . Nghi đúng là một con nhóc ngố ơi là ngố !!!)
Chàng hứa như đinh đóng cột: Khi Nghi đúng 18 tuổi 1 ngày, chàng sẽ đưa ba mẹ sang hỏi cưới Nghi…Nghi hạnh phúc đợi chờ…

Nghi 18 tuổi , chàng biệt dạng…Tháng 4/75 đưa ba Nghi , ba chàng vào trại cải tạo không có ngày về. Quán nhà Nghi đóng cửa, những năm tháng ấy đâu ai còn tiền để ung dung vào quán … Ngôi biệt thự cũng đóng cửa im ỉm , giao cho một bà cô của chàng từ Bắc vào ở để mẹ chàng và các em đi kinh tế mới hầu giảm thiểu án cải tạo của ba chàng…
Cả nhà Nghi phiêu dạt về quê nội, trồng rau trồng sắn đắp đổi qua ngày để chờ đợi ba về…
Chị Ngân rủ Nghi đi buôn , chị Ngân vừa đẹp vừa giỏi , nuôi ông chồng thất nghiệp và chia sớt cho cả một đại gia đình chồng em út nheo nhóc (mà mới vài năm trước đây mẹ không ngừng hãnh diện khoe đã gả được chị Ngân vào nơi êm ấm danh giá , sang giàu bây giờ thì mẹ không ngớt ngao ngán thở dài khi thấy bên nhà chồng chị Ngân từ lớn tới nhỏ không ai biết cầm cái cuốc !!!)
Nghi lơ ngơ láo ngáo đi theo chị Ngân …xách giỏ , khi thì khô mực , khi thì bột ngọt , khi thì cà phê …cao cấp hơn có khi là một giỏ đầy thuốc tây ngụy trang bằng những đòn bánh chưng , bánh tét…
Những khi về Sài Gòn , trong lúc chờ bạn hàng thu xếp tiền bạc , hai chị em lại đón xe bus lang thang về chốn cũ, về nơi mà mẹ đã bỏ ra ba chục cây vàng để mở quán sinh nhai…Hai đứa cứ chép miệng phải chi …phải chi bây giờ mình có số vàng này…
Còn Nghi thì rơi nước mắt khi nhìn qua ngôi biệt thự kín cổng cao tường bên kia đường…nơi giàn hoa Hoàng Anh rực vàng rủ xuống…nơi mà khi môi chàng chỉ mới chạm nhẹ vào tóc Nghi mà Nghi đã có cảm giác phải chi mình được chết trong giây phút ấy… Một thiên đường vừa khép cửa…Chị Ngân lau nước mắt cho Nghi, dọa :
– Nếu Nghi cứ khóc khi về đây thì chị sẽ không bao giờ dẫn Nghi theo nữa…
Nhưng chị Ngân biết dù chỉ là một con bé ngu ngơ ngốc nghếch nhưng trái tim Nghi đã tan vỡ tự bao giờ , Nghi không nhìn một đứa con trai nào khác , Nghi chỉ lén lén thầm thì trò chuyện với những lá thư … Có một ngày , ăn mặc sang trọng như một mệnh phụ , chị Ngân đến bấm chuông ngôi biệt thự , dõng dạc hỏi :
-Tôi muốn tìm ông bà A.
Cái tướng đài các của chị Ngân đã làm người đàn bà ( cô của chàng) vanh vách kể : Ba chàng đã vượt biên sau khi mãn hạn cãi tạo .Chàng đã bảo lãnh cho mẹ và các em qua Mỹ năm ngoái…Nhưng khi chị Ngân hỏi địa chỉ chàng thì bà cô thủ thế , chối bai bãi là không hề biết … dù hàng xóm kể là chàng đã liên lạc nhiều lần để gởi tiền , gởi quà về cho mẹ và các em…
Chị Ngân giống mẹ , đầu óc thông minh nhạy bén và có tài ngoại giao thượng thặng… Chỉ với năm chục ngàn và một gói thuốc samit lẫn 3 ngày ngồi đồng trước cửa quán nhà ngày xưa… chị đã có trong tay địa chỉ chàng từ người phát thư…
Chị lập tức dẫn Nghi ra bưu điện , cho tiền Nghi gởi một bức thư hỏa tốc qua Cali. Lần này thì Nghi tự nghĩ ra để viết :
Anh Duy,
Nghi nhớ và thương anh vô cùng tận…

( và cũng là bé Nghi ngớ ngẩn dốt nát như ngày nào, Nghi viết thêm rất bình dân học vụ đúng kiểu Hạnh Nghi , không chút màu mè riêu cua gì cả …).
Nghi mong rằng anh chưa có người yêu , chưa có vợ và vẫn đợi chờ Nghi.
Chị Ngân đọc , cười , chép miệng:
– Chị cũng mong vậy , Mong rằng Duy còn nhớ chút hương đồng gió nội lúa lác của Hạnh Nghi …
Kệ , ai nói gì thì nói…Nghi đang sống trong mơ…giấc mơ đẹp còn hơn cổ tích…

Duy bay về lập tức (sau khi nhận được thư). Ôi chàng phi công hào hoa phong nhã của giấc mơ Nghi…Nghi kín đáo nhìn ngón tay đeo nhẫn của Duy trước khi ngã vào vòng tay êm ấm đó . Duy ngạc nhiên:
– Bé con , sao em cứ nhìn chằm chằm vào ngón tay anh ???
Rất ngây thơ , Nghi thỏ thẻ :
-Mẹ dặn , khi định quen với một người đàn ông nào, con hãy nhìn vào ngón tay đeo nhẫn, hãy để ý dù không thấy chiếc nhẫn nào nhưng nếu thấy một dấu trắng vòng quanh , con hãy quay mặt đi vì đó là một người đang có vợ hoặc đã từng có vợ !!!
Duy cười ngặt nghẽo :
– Bé con , anh đã tìm lại được cô nhóc ngu ngơ của mười năm về trước.

Sân phi trường Los Angeles lạnh buốt dù Nghi hai ba lần áo …Nước mắt rơi tràn trên mặt khi vòng ôm của Duy ấm áp chở che , từ nay , Duy là ba , là mẹ , là tất cả gia đình bè bạn…Nghi ngước lên nhìn Duy và câu đầu tiên Nghi thốt ra trên đất Mỹ :
-Cho Nghi đi học tiếp nha anh !
Duy hơi ngạc nhiên :
– Có chuyện gì vậy , bé con ?
Nghi phụng phịu , bặm môi :
-Ai nói gì Nghi cũng không hiểu được , Nghi lạnh mà không biết cách hỏi một cái mền …
Tưởng tượng Nghi bé nhỏ co ro vì lạnh , vì đói trên máy bay , Duy ân hận vô cùng vì đã không thu xếp về được để Nghi phải đi một mình suốt nửa vòng trái đất , hoang mang , sợ hãi…
– Nghi ngu ngốc quá phải không anh ?
Duy cười , ôm chặt lấy Nghi :
-Không đâu bé con , em rất tuyệt . Rồi em sẽ đi học cho đến khi nào …hết chữ thì thôi !

Tôi hay hẹn gặp Nghi trong công viên La Paloma Park , canh Nghi là chiếc xe lăn của Duy… Nghi nghiêng đầu nói gì đó với Duy và cô cười nắc nẻ … Duy không cười , không nói , khuôn mặt vô hồn của Duy như tạc bằng đá xanh lạnh lẽo…Nghi vẫn nói và cười và rơi nước mắt . Một tai nạn đã làm Duy bất động từ vài năm nay, nhưng Nghi không bao giờ thôi hy vọng … Định mệnh đã đưa Nghi tới cùng Duy nơi ngưỡng cửa thiên đàng lẽ nào khép lại … Nghi quay lại nhìn tôi , khuôn mặt xinh đẹp của cô dịu dàng như Đức Mẹ , cô nói :
-Chị Thùy ơi .
Hạnh phúc như gió bấc
Lạnh một thời …rồi thôi

đó chị .
Tôi mỉm cười với cô , Can đảm lên , cô nhóc , mọi người luôn ở bên cô .

Tôn Nữ Thu Dung.

CÂU HỎI CỦA MỴ CHÂU SAU KHI TRỌNG THỦY CHẾT

linhphuong

Trọng Thủy gánh non sông chạy về phía biển
Biển thét gào dậy sóng
Mịt mờ đường lông ngỗng
Đứng giữa hai đầu Tổ quốc
Hồn Mỵ Châu chắp tay hoa bật khóc
Đầu chít khăn tang

Ngó trời đất non sông
Nàng đớn đau bất lực
Máu hóa thành hạt ngọc
Chảy dài ra biển đông
Sóng vỗ bốn ngàn năm
Bóng ông cha chống gươm buồn vẫy gọi

Trường Sa lồng lộng gió
Hoàng Sa lồng lộng gió
Mỵ Châu đặt trong trái tim thương nhớ của mình vô vàn câu hỏi
Ai đánh cắp nỏ thần dâng cho giặc ?
Sao Thần Kim Quy nỡ đành nói sai sự thật
Để Mỵ Châu muôn đời mang tội với quê hương

Lịch sử có thể nào viết khác hơn
Giải oan cho người chết ?

Lịch sử có thể nào viết khác hơn
Tại sao nồi da xáo thịt ?

LINH PHƯƠNG

 

Tiếng Việt thời thượng

 

trinhthanhthuy

Nói đến tiếng Việt thời thượng, chúng ta có thể hình dung hay nhớ đến nhiều cụm từ lạ tai bao gồm cả những tiếng lóng hay ngôn ngữ mạng được ưa thích và sử dụng rộng rãi trong những tầng lớp xã hội khác nhau. Tỷ như khi vào ăn trong một quán mì gõ chúng ta nghe tiếng gọi:
– Cho 2 cái hầm, 2 bộ hài cốt nghen…
– Thêm “2 xị vô sinh” nữa…
– Chài, trời nóng mà mần vô sinh chi? cho 2 cái “bật nắp là thấy” đi…

Hoặc ngôn ngữ trên một lá thư của 2 học trò teen đang chuyền tay nhau trong giờ học.

“H. à, nhớ su súp ghia mà nghè mơi có ktra, hem đi đc, star life mình “khổ hơn cún” á. Ừ, bi h cóa ai bỉu mình not learn hén, chắc mình sướng die granma lun hén mày. Eh, hn mày nhận đc tn của B. k? Hwa nó vừa bị broke ktra đó. Thấy tía rồi, thôi stop 8, tao xách đik dzìa nhà học thoai, chớ hông là bài nì “dzục cho cún ăn” đóa, tao chưa có chữ nào trong não hết, b h cóa nhét iốt dzô não cũng cóc dzô”.

Nhắc đến những tiếng lóng lạ lùng như trên là nhắc đến một thế giới ngôn ngữ đầy bí ẩn cần phải có giải mã nên tôi định chỉ thu hẹp bài viết này trong phạm vi những tiếng Việt thời thượng có xuất xứ hay liên quan tới những ngôn ngữ khác như Pháp hay Anh chẳng hạn.

Như chúng ta đã thấy, Anh ngữ ngày nay được xem như một sinh ngữ quốc tế được nhiều người sử dụng và giảng dạy như một ngôn ngữ thứ hai trong nhiều quốc gia trên thế giới. Việc sử dụng Anh ngữ như một ngôn ngữ chung cho toàn cầu ngày càng tăng trưởng và đã trở thành một tiện ích. Nó mang lại sự cảm thông trong sinh hoạt toàn cầu không những trong các lãnh vực thông tin, truyền thông, liên mạng mà cả ở những lãnh vực giáo dục, kinh tế, thương mại, nghiên cứu, âm nhạc, du lịch, cũng như các hoạt động tôn giáo, chính trị hay văn hóa khác.

Trong nền kinh tế thị trường, Việt Nam là một nước mới phát triển. Các nước tiên tiến mang tài chánh và nhân lực vào Việt Nam để đầu tư nên nhu cầu học và hiểu tiếng Anh như một nhịp cầu thông cảm cần thiết hơn bao giờ. Thêm nữa, vì phải mở cửa ngành du lịch, Việt Nam cần phải nói và viết Anh Ngữ thông thạo, ngỏ hầu phục vụ tinh thần giao tiếp cho thật hữu hiệu. Để chạy cho kịp bánh xe tiến hoá toàn cầu, Việt Nam đã du nhập tiếng Anh vào nước như một nhu cầu thiết yếu. Sự ưa chuộng và sử dụng tiếng Anh cho nhuần nhuyễn của người Việt như một hấp lực mạnh mẽ đưa đến một việc lạm dụng không thể tránh. Hậu quả là nhiều thứ tiếng Anh-Việt thời thượng lai tạp ra đời.

Người Việt trong thói quen ứng xử rất thích dùng phương pháp tiện và lợi. Tiếng Việt là tiếng đơn âm tiết không như tiếng Anh là tiếng đa âm tiết nên muốn tạo từ mới phương pháp ghép chữ là một phương pháp khả thi. Do đó chúng ta hay ghép tắt các từ vào với nhau, như “điều nghiên” là từ ghép của “điều tra và nghiên cứu”. Để tân tiến hơn, tiếng Anh được mang vào ngôn ngữ hàng ngày và bỗng nhiên những từ lắp ghép Anh Việt trở thành thông dụng . Nhất là giới trẻ, việc học và dùng tiếng Anh đã biến thành phong trào. Khắp nước đi tới đâu ta cũng thấy thứ tiếng Việt pha tạp mà Việt kiều hay dùng, gọi là tiếng ba rọi. Trong công sở, ngoài xã hội, trên truyền hình, các trang mạng, face book hay blog, đâu đâu cũng có.

Những từ như: show hàng, áo chip hai màu xì-tin, quần xì cực cute, quần sock ngắn, chip ukie, điện thoại Bikini, hot teen múa cột, hot boy nói gì, tiệm bánh snack, slogan thể hiện, đang hot, top tuần..v..v.. đầy rẫy trên báo chí và các trang mạng.

Sự phát triển tiếng Anh quá nhanh mang đến việc nhiều người sử dụng ngoại ngữ một cách cẩu thả mà không nghiên cứu cũng như học hỏi đến nơi đến chốn. Nhưng thái độ dễ dãi và xuề xoà đi tới chấp nhận của người Việt trước những sai lầm đôi khi biến những thứ tiếng Việt thời thượng kỳ dị ấy dùng lâu thành tiếng Việt thực thụ.

Tỷ như chữ Mô-đen mà chúng ta dùng đã lâu nhưng dùng sai ngữ pháp nguyên thủy mà không biết.
Chữ Mô-đen nguyên thủy từ chữ Modèle phát âm trại đi theo tiếng Pháp là Mô-đen. Modèle có nghĩa là: mẫu mã, mẫu mực, gương mẫu hay mô hình, vật mẫu. Trong tiếng Anh, người ta dùng chữ Model cho nghĩa này. Nhưng khi nói tới nghĩa mới và thời trang thì người Pháp dùng chữ Mode, tiếng Anh là Fashion, trong khi tiếng Việt ta lại dùng chữ Mô-đen cho hai nghĩa này.
Những chữ Modèle, Moderne và chữ Mode có âm giọng giông giống nhau. Người Việt chúng ta chắc khó phân biệt, dùng lâu thành nếp nên phân biệt chi cho mệt, tiện thì dùng luôn, thế là mô-đen được sử dụng với nghĩa thời thượng hay hiện đại trong khi tiếng Pháp phải dùng chữ Moderne hay Modern trong tiếng Anh.
Rốt cuộc, Mô-đen bị Việt hoá với đủ các nghĩa như mẫu mã, mẫu mực, gương mẫu, mô hình, vật mẫu, mới, thời trang, thời thượng hay hiện đại. Ngạc nhiên hơn, một từ mới sau này phát sinh từ chữ Mô-đen và có một nghĩa khác biệt chẳng dính dấp gì tới cái nghĩa xưa cũ từ lúc nó sơ sinh là từ “Kết Mô-đen” lạ hoắc.
Đây là những ví dụ điển hình trong sự lạm dụng từ Mô-đen:

Nó có nghĩa rất mới, rất tân tiến, đúng thời trang, thời thượng như: “Cực kỳ mô-đen”. Hoặc ngược lại “Lạc quẻ với mô-đen bùng nhùng”. Từ này còn ám chỉ một mẫu hàng “Mô-đen 3100”. Nó còn là tiếng gọi một người mẫu, “Thin nít sờ Mô đen(teenist model)”. Hay là “mô đen sống mình ên”, không gì “vắt vai” đang là môđen của nhiều người trẻ thành đạt, Môđen bây giờ là đi “tàu nhanh”, mô đen Hàn Quốc, mô đen wằn wại. Ghế ngồi chờ xe buýt quá “mô-đen”, Các bạn ơi con gái thời nay mô đen lắm đó, thời trang ý ẹ: Mô-đen dây và rây, Tóc “mô đen” – Nhìn và thấy Mô đen bây giờ là tóc càng dựng càng đẹp.

Và nó còn được dùng cả trong lãnh vực tình cảm như “Tin tức, Trần Kiều Ân kết mô-đen Lam Chính Long”.

Người Việt đã tỏ ra ứng xử ngôn ngữ rất nhanh nhạy trước giai đoạn đổi mới khi đối đầu với lượng ngoại ngữ quá lớn từ bên ngoài ồ ạt đổ vào. Chưa bao giờ tiếng Việt phát triển cực độ như bây giờ. Kho tàng từ vựng của ngôn ngữ Việt Nam ngày một dồi dào thêm và du nhập về những “tiếng lạ” do nhu cầu giao tiếp cùng người ngoại quốc. Hàng ngày chúng ta thấy nhan nhản việc dịch sai, nói sai, dùng sai ngữ pháp khiến sự việc trở thành một trò cười được lưu hành khắp nơi trên mạng thông tin. Chính thói quen thích sử dụng tùy tiện, lại thích tỏ ra chúng ta có óc sáng tạo nên nhiều từ vựng được sinh ra nghe rất ngô nghê và không đúng ngữ pháp nguyên thủy của những từ được vay mượn.

Có lần tôi đọc được thực đơn những thức giải khát của một nhà hàng ở Hà Nội. Họ bán một thứ nước uống gọi là Milk Sex. Tôi ngạc nhiên, ngồi ngẫm nghĩ mãi mới đoán ra là có lẽ họ bán thứ nước uống giống sinh tố bên Mỹ gọi là Milk Shake làm bằng sữa. Vì khi người Mỹ phát âm Shake, họ nghe không rõ nên tưởng lầm là Sex, rồi tỏ ra sáng tạo hơn sao không gọi là Milk Sex. Thế là thứ nước uống rất Việt Nam gọi là Milk Sex ra đời!!!

Học tiếng nước người không những chúng ta học từ vựng, ngữ pháp, cách đặt câu, cách viết bài mà chúng ta còn học cả văn hoá của ngôn ngữ đó nữa.
Trong việc chuyển ngữ, dịch từ tiếng Anh sang tiếng Việt đã khó, dịch từ tiếng Việt sang Anh còn khó hơn. Nó đòi hỏi người thông dịch phải thật giỏi cả hai ngôn ngữ mà còn cần có kinh nghiệm sống dồi dào trên đất nước của hai ngôn ngữ được sử dụng để hiểu cách dùng cho nhuần nhuyễn.

Do đó vì kém ngoại ngữ mà trong một thực đơn của nhà hàng ở Vịnh Hạ Long món Mực nướng được dịch ra tiếng Anh là ink baked thay vì baked squid mới đúng. Tuy con squid có ink(mực) nhưng con squid(con mực) không được gọi là con ink. Và chữ động từ nướng bake phải có thêm ed để thay đổi thành tiếng tính từ và đứng trước danh từ squid để thành baked squid.

Một nơi khác không ngần ngại dịch phăng món Ốc thành Screw!!! tức là cái đinh ốc thay vì dùng chữ Snail. Và nước đá là Water stone, hi light viết thành Hair light, Fast food viết thành fat food hay fast foot, welcome viết thành wellcome, cua dịch sai thành crap thay vì crab. Sai một ly đi một dặm chữ crap trong tiếng lóng có nghĩa là “cứt”.

Việc dịch sai một vài thực đơn trong nhà hàng có thể đem lại vài trận cười tiếu lâm cho người đọc. Nhưng nó biến thành hỏng trầm trọng khi một nhóm chuyển ngữ gồm các bác sĩ, sinh viên, nghệ sĩ có tên là BSP Entertainment (TPHCM) tung ra một CD
gồm 10 bài hát với tên gọi “Tình ca 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội”. nhân đại lễ 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội. Tặng phẩm này dành cho chương trình “Những tấm lòng với Thăng Long – Hà Nội” là công trình dịch thuật những bài hát viết về Hà Nội nổi tiếng được dịch ra tiếng Anh.

Dịch ca từ không phải là việc dễ, dịch từ tiếng Việt sang Anh còn khó hơn. Nó đòi hỏi một kiến thức Việt và ngoại ngữ lưu loát mà còn phải biết rành âm nhạc cũng như am hiểu đặc tính thơ ca trong ca từ. Không biết vì kém tiếng Anh, thời gian thực hiện lại gấp gáp hay sao mà nhóm BSP đã tung ra một sản phẩm dịch thuật thiếu chuyên nghiệp, kém chất lượng, tồi tệ đến nỗi một bài viết trên báo Lao Động phải kêu lên “ca từ trong CD này đã bị chuyển ngữ một cách vô cùng cẩu thả, thô thiển”(xin xem các link về những bài báo này dưới mục Tài liệu tham khảo).

Bài báo còn dẫn ra những câu dịch sai:
“Hanoi’s this season… absent the rains. The first cold of winter make your towel’s gently in the wind. Flower stop falling, you inside me after class on Co Ngu street in our step slowly return…” – đây chính là phần chuyển ngữ của ca khúc “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” (Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa/ Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh/ Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp/ Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về).
Xin trích ý kiến của một số bạn đọc trên mạng sau khi đọc bài báo: Bạn đọc lang doan viết: “Sau khi đọc được lời dịch qua tiếng Anh (Mỹ), tôi phải bật cười vì cách dịch cứ như người mới học sinh ngữ được 2-3 lớp sơ đẳng, hoặc chưa hề tập viết văn chương bằng tiếng Anh. Từ cú pháp, ẩn dụ thật tối nghĩa cho tới văn phạm đều sai. Cho nên, nếu dịch cẩu thả là không thể chấp nhận, vì như vậy là coi thường thính giả trong và ngoài nước, đồng thời thiếu tôn trọng văn hoá Việt. Không những thế, người ta sẽ đánh giá trình độ văn hoá của cả nước khi những tác phẩm này được quảng bá đại diện cho văn hoá VN. Lấy thí dụ nhỏ, cái “khăn” để đội đầu hay cuốn quanh cổ mà dịch thành “Towel” (khăn tắm, khăn rửa mặt, khăn lau xe) thì hết ý kiến!”.
Trớ trêu hơn, bạn Nhựt Hồng phát hiện: “You inside me after class” theo nghĩa Mỹ có nghĩa là… “anh và em quan hệ tình dục sau lớp học” chứ chẳng phải “em bên tôi một chiều tan lớp”.
Không chỉ dừng ở việc “tàn sát” các ca từ trong ca khúc “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa”, kiểu dịch “từ đối từ” sai về cú pháp, ngữ pháp tiếp tục được lặp đi lặp lại trong các ca khúc nổi tiếng về Hà Nội khác như: “Có phải em mùa thu Hà Nội?” (Are you the autumn in Hanoi?): “August autumn, did leaf fall come yellow. Since you’ve been gone, I miss you silent” – (phải hiểu là: Tháng tám mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ. Từ độ người đi, thương nhớ âm thầm) hay “One day return, I visit sad Thanglong” (cần hiểu là: Một ngày về xuôi, chân ghé Thăng Long buồn). Còn trong bài “Hà Nội niềm tin và hy vọng” có đoạn “Đường lộng gió thênh thang năm cửa ô, nghe tiếng cười không quên niềm thương đau” được chuyển ngữ thành “The windy road immense the doorway, hear the laugh but don’t forget the pain”.

Bây giờ nếu đem phân tích những lỗi lầm dịch thuật đã phạm trong những ca khúc này, chúng ta cần phải học bao nhiêu bài học, viết bao nhiêu bài phân tích về Anh ngữ cho đủ. Nên tôi xin miễn bàn thêm. Chỉ có điều đáng tiếc và đáng buồn không phải ở chỗ khả năng người dịch kém, ca sĩ phát âm không đúng mà ở chỗ sản phẩm kém vẫn được quảng cáo và truyền thông đến người tiêu dùng. Bài quảng cáo “Chắp cánh cho ca khúc Việt bay xa” được đăng trên trang web chính thống của Bộ VHTTDL, trang web của Uỷ ban Người VN ở nước ngoài TPHCM, và những trang thông tin kết nối với bạn bè quốc tế, người Việt xa xứ. Điều này cho thấy cơ quan chức năng cũng tệ không thua gì sản phẩm!!!

Việc toàn cầu hoá ngôn ngữ trong việc dùng tiếng Anh đã mang lại nhiều tiện ích cho Việt Nam. Nó giải quyết được nhiều lúng túng trong việc thiếu từ vựng trong nhu cầu tạo từ mới trong các lãnh vực, kỹ thuật, tin học, kinh tế, y khoa, chính trị, khoa học cũng như văn hoá. Do đó sự ưa thích được gọi là sính dùng tiếng Anh đã lan nhanh như cơn sóng lớn có ảnh hưởng chiều ngang đến ngôn ngữ mẹ đẻ của người Việt và dần dà ăn sâu đến văn hoá theo chiều dọc của bản chất dân tộc Việt. Tuy nhiên cái gì cũng có hai mặt tích cực và tiêu cực. Việc sử dụng sai phạm, kém hiểu biết, thiếu chuyên nghiệp, cẩu thả sẽ biến thành trò cười cho người ngoài và những người thông hiểu tiếng Anh. Mà trên đà toàn cầu hoá, trên thế giới đã có khoảng trên dưới 500 triệu người đang sử dụng tiếng Anh như là một quốc ngữ, và khoảng phân nửa dân số thế giới dùng Anh ngữ như là một ngôn ngữ thứ hai.

Còn một nguy cơ nữa chúng ta cần lưu ý là đừng để mất bản sắc dân tộc khi đắm chìm trong việc chạy theo lực cuốn hút của tiếng Anh. Đã đến lúc chúng ta phải nhìn lại và dừng lại sự say mê lạm dụng tiếng Anh trong đời sống hàng ngày. Đừng để một ngày nào đó nhìn lại một trang viết hay trong một câu nói của một học sinh chỉ còn lõm bõm hai ba chữ quốc ngữ, phần còn lại chỉ toàn là tiếng Anh. Lúc đó chúng ta sẽ đánh mất luôn cái hồn nước cuối cùng của dân tộc.

Trịnh Thanh Thủy

Tài Liệu tham khảo

Thảm hoạ ca từ nhạc Việt
http://WWW.LAODONG.COM.VN/TIN-TUC/THAM-HOA-CA-TU-NHAC-VIET/15619

Chắp cánh cho ca khúc Việt bay xa
http://www.cinet.gov.vn/ArticleDetail.aspx?rnd=10&newsid=53050&rid=140&zoneid=73&page=7
Ha Noi’s this season absent the rain- video clip http://vqhn.wordpress.com/2010/10/02/ha-nois-this-season-absent-the-rain/
Đặc sản tiếng Việt
http://us.24h.com.vn/cuoi-24h/anh-vui-dac-san-tieng-viet-9-c70a272414.html