Nguyễn Thị Ngọc Lan

Gió lạnh cuối Đông bất ngờ tràn về trên dãy phố dài ngút mắt. Từng đoàn xe vút qua, thổi tung đám bụi mịt mờ trải dài suốt con đường. Đây đó từng đoàn người qua lại ở khu vực bến xe này tìm chuyến về quê. Họ khó nhọc, chen lấn nhau mong tìm chiếc vé để có một chỗ ngồi trên chuyến xe nào đó. Nhiều người nằm ngồi lăn lóc trên dãy hành lang hay ngoài những gốc cây .
Tôi cũng chen lấn trong đám người ấy, mong sao có chuyến xe chiều trở về trước vài ngày giáp Tết. Hai tiếng nữa mới có chuyến tiếp theo. Tôi kiếm được chiếc ghế ngay bên ngoài phòng vé. Nơi đây có thể nhìn bao quát cả khu vực bến xe rộng lớn này.
Tôi để ý đến môt cô bé ốm yếu, gầy nhom ngồi trên bệ xi măng bao quanh gốc cây xà cừ to lớn. Nét mặt con bé trông rất u buồn, hai tay giữ chặt cái giỏ xách đã rách bươm, lòi cả miếng vải giống như là chiếc áo hay quần của cô cô bé đựng bên trong. Con bé đâu khoảng mười hai, mười ba tuổi, dáng gầy , nước da đen nhẻm có lẽ do lăn lộn với mưa nắng trên cao nguyên này. Trên khuôn mặt con bé toát lên sự hoảng sợ. Tôi nhìn thấy nó dáo dác cặp mắt đảo khắp nơi, thỉnh thoảng quay mặt về phía phòng vé. Nó có vẻ rụt rè, lo sợ một điều gì đó Tiếp tục đọc →