Anh Chi Yêu Dấu (14)

Đinh Tiến Luyện

girl-with-long-hair-blowing-heart-shaped-bubbles-pink-red-feminine-woman-fine-art-oil-painting-beautiful

mười bốn

CON CHIM TRẮNG NHỎ BÉ CỦA TÔI ĐÃ BAY MẤT về trời, năm đó. Để lại cho tôi một lời hẹn không của những ngày chủ nhật bâng khuâng rơi mãi trong đời. Em là tiếng chuông mơ hồ rung lên trong quê hương trái tim tôi, ngân nga đã suốt bao năm rồi không mỏi. Vẫn là em ngoan ngoãn như ngày nào, với môi cười và mắt nhìn đằm đằm yêu thương. Em Chi nè anh. Rồi em ngồi xuống bên tôi, với những công việc bận rộn cũng có có, hoặc khi một mình tôi với những phiền toái, những nỗi buồn quanh quẩn đeo đuổi. Em ngả đầu ngủ ngoan như nai giữa những giấy tờ sách báo bừa bộn trên bàn tôi, chờ tôi làm xong công việc. Dậy thôi, đi và nói chuyện với anh, đi và hờn giận cho anh dỗ, đi và cười phụng phịu cái má đòi anh mi cả hai bên. Em Chi nè anh. Em đòi điếu thuốc trên tay tôi và ngồi xuống im lặng cho đến khi tôi bỏ được những buồn phiền nặng nề trong đầu, quay sang nói chuyện với em. Anh vẫn nhớ em đầy ắp biển cả, như bao giờ. Nhớ em như một thiên thần bản mệnh, phù hộ và an ủi trên mọi lối đi lối về của đời sống lạ lùng ấy. Đã tưởng tôi mất em, nhưng thực sự là mới bắt đầu có em, rạng rỡ hơn bao giờ Tiếp tục đọc

ĐÀ LẠT 2

Đà Lạt tôi ơi men rượu say chếnh choáng
Hoa dã quỳ vàng mùa thắp lửa tình yêu
Đồi cỏ xanh xanh mãi đến muôn chiều
Tôi chết đuối giữa hai bờ thực ảo!
Có đôi lần suốt tuần tôi không cơm cháo
Chiếc thân gầy lau sậy hồn trong veo
Chân run run từ đỉnh núi xuống lưng đèo
Uống sương gió trăng sao và mộng mị!
Đà Lạt tôi ơi! Chiếc gương thần huyền bí
Đôi tình nhân soi thấy tơ hồng điều
Rừng Ái Ân đêm phụng hiến Thung Lũng Tình Yêu
Đêm cắm trại trong mơ trăng xanh huyền thoại!
Hồn tôi tẩm bao mùa hương hoa cỏ dại
Trăng Đồi Cù bát ngát lụa vàng bay
Hồ Xuân Hương,Than Thở,Tuyền Lâm ơi!
Mây và nước cùng rừng thông xanh lồng bóng.
Thành phố ngủ trong khói sương như huyễn mộng
Như chiêm bao! Năm tháng cũ mơ màng
Cà phê Tùng khuya khoắt về lặng bước lang thang
Phiến trăng Em cầm đánh rơi vào hồn sỏi đá!

Trần Thoại Nguyên

NGÀY VẪY BIỆT RỪNG MƠ TUỔI NHỎ

Ngày vẫy biệt khu rừng mơ tuổi nhỏ,
Ta thật tình đau xót đến vô biên.
Nghĩ lần đi là nghìn trùng cách biệt,
Còn bao giờ trở lại nữa không em?.

Chính nơi đó mùa hè cao vời vợi,
Đã cho ta những kỷ niệm rất hồng.
Chính nơi đó , ta ôm hết trời trong,
Bằng đôi tay của thời gian mộng mị..
Chính nơi đó mùa thu vàng hoa cúc,
Ta đã vô tư đuổi bướm sân trường.
Ngày nhẹ-nhõm đùa vui không biết mệt.
Không sợ đời giành giật lấy hương thơm ..
Chính nơi đó, tóc em bay từng sợi,
Cho ta thầm yêu mây của trời cao.
Tình rất dại , nên tình không dám nói
Hồn tơ trời chưa buộc chỉ thương đau..
Chính nơi đó tưởng chừng ta vẫn nhớ ,
Nuôi đời mình không lớn mãi không thôi
Chợt hôm nay phải lìa nơi chốn đó
Ta thẩn thờ như một cánh bèo trôi …..

Ngày vẫy biệt khu rừng mơ tuổi nhỏ
Ta xuống đời biết chắc đã xa em ….
Ngày vẫy biệt khu rừng mơ tuổi nhỏ
Ta xuống đời biết chắc đã xa nhau …

Trần Dzạ Lữ

Những Tháng Năm Cuồng Nộ (6)

Khuất Đẩu

nhungthangnamcuongno

ntncn13

13.

Đâu phải chiến tranh chỉ đem đến đói nghèo chết chóc. Chiến tranh còn đem đến cơ hội làm giàu cho một số người. Cơ hội thì đầy ra đấy nhưng đã dễ mấy ai biết nắm lấy. Chỉ có một ít người mà ngay cả cha sinh mẹ đẻ cũng không ngờ. Thằng Hậu chó, đúng là một thằng giỏi nắm bắt thời cơ như thế.

Ngay từ lúc mà mọi người chỉ mong được ăn cơm trắng không độn, được mặc một cái áo không hở trước hở sau là đã thấy sướng lắm rồi, thì nó đã biết phải làm gì để được ăn ngon hơn, mặc đẹp hơn. Cái việc buôn chó của nó chắc gì những người học giỏi tài cao mà nằm nghĩ ra được. Chỉ cần thấy ông hương kiểm sẵn sàng bỏ ra 300 ký lúa và một cặp gà để đổi lấy hai con chó nhỏ là nó dã hiểu ra rằng, cái việc làm giàu đâu có khó. Ai cũng biết chỉ có đi buôn mới giàu nhưng buôn chó mà làm giàu thì chỉ có nó mới nghĩ ra. Rồi khi mọi người muốn phát điên lên vì phải kiếm cây rào ấp chiến lược, thì nó đã chẳng ngại gì mà không đi phá rừng để đem cây về bán. Cái vố đó nó thu vào bằng mấy đời ky cóp của nhà ông tổng Bá. Thay vì tậu ruộng, xây nhà, vênh vang lên mặt với người trong làng bằng cách vung tiền ra mua chức nọ chức kia, nó lại đem tiền mua một lúc mấy căn phố ở Quy Nhơn. Thế rồi, trong khi ông tổng Bá bị bắn, ông hương kiểm và nhiều người giàu có khác cơ nghiệp tan tành chỉ ngồi mà khóc than, thì nó sắm ô tô, học nói tiếng Anh bập bõm để đi thầu rác Mỹ. Gọi là rác nhưng trong đó bao nhiêu là cam táo, là sắt thép chì đồng. Khi Mỹ đổ bộ lên Quy Nhơn quá nhiều và mấy lần Việt cộng chặn xe bắt nộp tiền chuộc mạng thì nó đếch có dại gì chạy xe vào chỗ chết. Nó bắt nhân tình nhân ngãi với một con điếm già ở Sài Gòn đứng ra mở bar bán rượu cho lính Mỹ. Giờ nó chỉ có mỗi một việc là ngồi uống uýtki pha coca thu tiền Tiếp tục đọc

Rừng thiên nga

(1)
Em cúi xuống nhìn mặt hồ nước lạnh
Tóc em bay những sợi tơ chiều
Bao nhiêu nắng long lanh vai áo
Khi ra về còn nhớ bây nhiêu

Bên dòng suối ngừng chân đứng lại
Nghe trên rừng rộn rã chim kêu
Sau đỉnh núi, một mặt trời mới mọc
Trong thời gian lẫn lộn sáng, trưa, chiều

Anh ngồi nghỉ giữa hồn núi thẳm
Em gối đầu lên đá xanh rêu
Anh cười nói như mấy nghìn năm trước
Tiếng vui đùa, những tiếng thân yêu

Ðôi con mắt em ngời hạnh phúc
Còn thời gian tựa tiếng chim kêu
Anh chăm chú nhìn mặt trời mới mọc
Trong rừng cây, giữa một buổi chiều

(2)
Anh sẽ yêu, chưa bao giờ yêu vậy
Anh sẽ buồn thành lệ chảy mênh mông
Anh sẽ đứng giữa đất trời bát ngát
Gọi tên em cho đến vô cùng

Em sẽ thấy tự đời máu lệ
Những thiên thần gẫy cánh trên không
Em sẽ thấu cho những chàng xa lạ
Trên phố phường run rẩy mùa đông

Em sẽ hiểu tình yêu, cõi chết
Áng mây trời mầu sắc mông lung
Có khoảnh khắc trong bầu trời bất diệt
Anh đã yêu em, yêu đến vô cùng

Ta sẽ bỏ ta đi như ta đến
Ta sẽ về trên những nẻo hương thơm
Em, giấc ngủ có muôn vàn mật lệnh
Cõng em về qua đám khói sương

Rồi có những mùa đông lên tiếng
Và bầu trời cũng hát vẩn vơ
Em, nếu hiểu tự tận cùng sâu thẳm
Anh bây giờ vẫn đẹp tựa anh xưa.

Nguyễn Bá Trạc

XIN

Cho tôi xin giọt nắng
Vừa rơi xuống hồ sen
Cho tôi xin cánh chim
Trưa hè hay trốn nắng

Cho tôi xin nhịp võng
Mẹ à ơi ru hời
Cho tôi xin nụ cười
Trẻ thơ đùa trong lá

Cho tôi xin tất cả
Những êm dịu làng quê
Nhớ ruộng , mai tôi về
Cúi hôn từng nhánh lúa…

Nguyễn Như Mây

HOA SỨ ĐỎ

Bùi Thanh Xuân

seductive_by_bchilders84-d64f0af

1.

Trời sắp hết Đông nhưng cái lạnh vẫn còn bao trùm khắp nơi. Trời mù mịt mây. Còn gần nửa tháng là đến Tết. Ngoài đường rét lạnh căm nhưng hôm nay là chủ nhật nên đường phố vẫn đông đúc người qua lại.

Tôi rất ngại ra phố những lúc như thế này. Bọn trẻ bây giờ chạy xe trông khiếp quá. Sáu mươi tuổi rồi, không còn phải vất vả lo toan công việc nữa nên chỉ ở nhà chăm sóc vườn cây cảnh rồi đọc sách báo.

Chiều nay vợ tôi về nhà sớm hơn thường lệ. Bà cũng không còn vất vả ôm đồm như thuở còn trẻ trung nữa. Công ty kinh doanh hải sản đã giao lại cho vợ chồng con gái.Rãnh rỗi vợ tôi mới ghé ra giúp đỡ chúng nó vài việc rồi trở về lo cơm nước.

Tôi đang loay hoay cắt tỉa cây hoa sứ trước sân nhà, nghe tiếng vợ léo nhéo Tiếp tục đọc

MƯA PHAN RANG

Mưa về lạnh chỗ ngồi xưa
Đời chênh vênh bóng ai vừa ghé ngang
Góc đau mộng cũ lụi tàn
Vết thương tình cứ thở than dưới chiều

Mưa về lạnh phố hẩm hiu
Chân quanh bước trượt đường rêu sấm gào
Chòng chành lạc dốc chiêm bao
Ẩm ương tiếng gọi ngã vào ngõ đêm

Mưa về xiêu gió lạc em
Nhớ say ngất ngưỡng bên thềm u mê
Tôi xa còn có mơ về
Em xa đem cả hẹn thề đi đâu ?

TRẦN VĂN NGHĨA

NHƯ MỘT LẦN

Đêm qua anh mơ thấy một người
Mơ suốt đêm
Đến khi thức dậy vẫn còn nhớ

Người đó không phải em
Em yên tâm
Nghe như sao băng

Em có buồn không
Khi chàng Trương Chi gởi tiếng hát về nơi khác
Em cười như sóng đêm

Từ đó em không còn cần thiết
Tin hay không tin viết cho người này người nọ
Thơ là thơ, là chính nó, luôn đẹp rất đẹp

Như sáng tinh mơ
Em và người yêu em nằm nghe biển thở
Ngày bắt đầu bên chiều qua mau
Em hạnh phúc, thật mà…

Như một lần mình thấy nhau
Như một lần mình yêu nhau…

Đặng Hiền
(Aug – 2013)

Mùa Lệch

Lê Sa

the-rice-field-victoria-rhodehouse

Tôi về thăm anh giữa chiều tháng tư âm lịch.

Lâu rồi. Tôi có thói quen, chỉ biết dùng ngày tháng âm để sắp định, để dự toán cho một công việc nào đó. Thói quen chăng. Tại sao vậy nhỉ?!. Thực ra, tôi vẫn biết – Thói quen thường khi có lắm điều phiền lụy. Phiền lụy cho chính mình và cho cả người khác nữa như một đánh đố. Đôi lúc tôi lăm băm tự hỏi – Rằng… muốn sửa bỏ đi một thói quen, có khó lắm không. Ta có dám phủi đi một thói quen, một quá khứ một kỷ niệm. Dẫu quá khứ ấy, kỷ niệm ấy thuộc dạng lành tính hay ác tính, là những vụn vã được ghép lại trong cuộc đời hạn hẹp và mông muội của ta ơi!. Một quá khứ dày bụi nhện, dễ dẫn ta lạc vào hoang tưởng, đui mù quờ quạng, không thể định danh định hướng nổi cho một tương lai nào nhất định. Nhất là mặt đạo đức. Thói quen lập ngôn để xúi ta lạc lỏng bơ vơ – Không phân định được, đâu là bộ tộc người, đâu là bộ tộc của loài chồn loài cáo, của kên kên quà quạ Tiếp tục đọc