TRUNG THU XỨ NGƯỜI

Đêm nay, nhìn ánh trăng tròn,
ba kêu con lại để con cùng nhìn!
Con nghe, sao vẫn làm thinh
cho ba cảm thấy lòng mình xót xa?
Mẹ con chạy lại ôm ba,
cảm thông dưới ánh trăng ngà Trung Thu!
Bỗng nhiên, ba thấy trăng lu…
Con ơi, đâu phải mây mù che ngang!
Nhìn trăng, lệ chảy hai hàng…
Trung Thu làm nhớ xóm làng, Quê Hương…
Nhìn con, ba chạnh xót thương
vì con chưa thấy Quê Hương lần nào!
Con ba chưa hiểu ca dao,
chưa nghe ruộng lúa rì rào đêm trăng…
Con ba chưa biết Đền, Lăng,
Chùa Hương, Thiên Mụ, đồng bằng Cửu Long…
Đêm nay, ngồi ở bên song,
nhìn trăng đất khách, lại mong ngày về!
Thời gian đằng đẵng, lê thê…
Bao thu, mưa cũng dầm dề nơi đây!

Phan văn Phước
(Bài thơ làm khi các con chưa về thăm Quê Hương.)

lội nước đường xa

lội nước đường xa
(lụt ở Diên Khánh)

tôi đi lội nước đường xa
sau lưng trước mặt giang hà chảy xô
trời chen nước
đất chung bờ
sóng đùn gió tấp
mịt mờ non sông.

1980

phiêu trong chuồng cọp

nghe châu thân lịm rả rời
hào quang rực sáng lên trời lao đao
đất nồng đốt lửa chiêm bao
dài cơn mê tỉnh rối nhầu hư vô
nghe âm ba dậy mù mờ
nắng chưa tắt ngọn đã ngờ xanh khuya.

(phi trường Nha Trang, 8/ 1972)

nhớ nhà

nhớ giàn bông giấy ra hoa
nhớ sân gạch nhỏ đã già mấy xuân
chớm theo con mộng ngập ngừng
e rằng cửa ngõ quá chừng xa xăm.

(căn cứ An Sơn, 6/ 1973)

thí phát

hôm qua tóc xoã phong trần
tấm thân du mục quay mòng cuộc chơi
hôm nay trả tóc lại đời
đầu không với một nụ cười cũng không.

(cạo đầu lần đầu, 1981)

Phù Du

Mấy lời Tương Tri cùng Chị,

tuongtri1-970-460x250

UYÊN NGUYÊN

Mấy lời Tương Tri cùng Chị,

nhà văn Tôn Nữ Thu Dung

 

1.

Chị gởi cho bộ TƯƠNG TRI, số đầu tiên cho đến số mới nhất, mình mang về mà không đọc vội. Ở trong đó có rất nhiều điều cần phải đọc, mới và cũ, của nhiều tác giả tên quen hoặc chưa quen. Nhưng lúc nhận được quyển báo trên tay, mình đoan chắc một điều, TƯƠNG TRI là tâm huyết cả đời của Chị. Thấy Thương!

Vậy thì, đã Hiểu nhau chưa!?

2.

Nguyệt san vào đời trong tâm thể đó – TƯƠNG TRI – để những bạn văn, và những ai yêu, dù có ra đi hoặc ở lại, vẫn tìm thấy nhau trong nỗi điêu tàn của những thân phận đan, níu, không rời – Quê Hương, Con Người, Văn Vật – trải thêm một ngày, là một ngày trở thành di sản. Cái Di Sản Việt Nam sau mấy độ phong ba, nằm trong một Tiếng Nói. Bấy giờ dù được bày tỏ dưới hình thức nào – là tiếng khóc – như một lần nhà văn Viên Linh nói, vì tiên liệu có một cuộc trùng phùng mai sau:

Sanh ở đâu mà giạt bốn phương

trăm con cười nói tiếng trăm giòng

ngày mai nếu trở về quê cũ

hy vọng ta còn tiếng khóc chung.

– Viên Linh – Dư Tập, Thủy Mộ Quan

TƯƠNG TRI vào đời, trước hết, bằng tâm thể lắng nghe, và chỉ cần lắng nghe thôi, cũng đủ dâng niềm hạnh phúc cho người, và vơi đi những nỗi buồn cho người.

1. NGHE

Phong ba lắm nỗi điêu tàn

Xẻ đàn tan nghé bạt ngàn tồn vong

Bao năm vỡ tổ phiêu bồng

Tha phương lạc xứ kẻ còn người không

Nay nghe tương hợp ấm nồng …

2. ĐẬM

Pha chi nhân thế lắm màu ?

Ta còn nguyên đó cơ cầu tích xưa

Đuổi chi phù ảo cợt đùa ?

Đốt trầm hương cũ gom mùa hạt rơi

May ra còn chữ với đời …

3. MÙI

Hoa cau nở ngát vườn cau

Mộng em hàm tiếu thẹn chào trẩy xuân

Trời thật cao. Đất đủ gần

Đã nghe thơm ngát nụ tân nương rồi

Về đây góp hạt buồn vui.

4. TƯƠNG

Sáo rừng hót giọng xa khôn

Con quốc nhớ nước kêu non thiệt buồn

Người dưng khác họ ngàn phương

Tiếng lòng trăm mối nghe dường đậm sâu

Vườn đây, gieo hạt đủ màu…

5. TRI

Tương giang ai vĩ, ai đầu ?

Chỉ đôi câu chữ bỗng đâu hiểu người

Thì ra trong cuộc rong chơi

Đã từng tri ngộ lớp người, vai ta

Lớp, vai nào cũng rồi qua …

– Chu Thụy Nguyên, Dăm Nụ Lục Bát rêu,

thân tặng Quý Anh Chị Em đến cùng Tương Tri

Bài trang đầu tiên, số nguyệt san Tương Tri đầu tiên

3.

Nếu chuộng những điều gì mới, thì cái mới nào rồi cũng thành cũ. Nhưng cái cũ nào ở lại lâu với chúng ta, thì luôn mới, mình nghĩ vậy! Nên đến với nghệ thuật nói chung hay văn chương nói riêng, mình thích cái mới, nhưng đồng thời vẫn yêu những giá trị cũ. TƯƠNG TRI có cả hai điều đó, như lời nhà văn Phạm Quốc Bảo nhận xét.

Mấy lời tâm phúc ruột rà

tương tri dường ấy mới là tương tri

– Nguyễn Du

31 tháng 8, 2013

UYÊN NGUYÊN

 

Cơn Mưa Úa

Âm u là một buổi chiều
Xám xanh là một tình yêu đang màu
Anh cầm lên một nỗi đau
Ở trong quán nhậu anh cau có mình
Ở trong quán nhậu vô minh…
Nhiều khi anh thấy thất kinh cuộc đời
Ở trong quán nhậu rạng ngời
Những khuôn mặt mốc đang hời hợt vui
Những bia bọt rất bốc mùi
Cô đơn một đám đang nuôi mộng buồn
Hình như thế giới đang tuôn
Những cơn mưa úa trên nguồn chiều nay…

Nguyễn Tấn Cứ

THĂM TRĂNG HÀN MẶC TỬ

Nhân kỷ niệm 101 năm ngày sinh Hàn Mặc Tử !

(22/09/1912_22/09/2013)

Trăng vàng như ngọc sáng như tơ
Lạnh ngắt hồn mơ bóng nguyệt mờ
Dưới bến Quy Hòa mưa hư ảo
Đầy con thuyền trắng chở ngàn thơ …

Có kẻ chiều nay, nhặt ước mơ
Gom từng giọt lệ máu chưa khô
Gió hôn Ghềnh Ráng sao mà nhớ
Gom cả vầng trăng nhả cả tơ

Mấy hạt sương buồn … thương cúi mặt
Thầm thì mộ chí tự tình chi?
“Người thơ phong vận như thơ ấy”
Nửa gánh giang san gói biệt ly!

Theo gót tình si ta chết lặng
Dọc đường trăng rớt trắng xuân thì
Lả lướt triệu vì vuông lụa thắm
Nhập về bến mộng… uống trăng trôi!

Nguyễn Ngọc Thơ

Sinh nhật người dưng…

Thanh Bình Nguyên

16733533-md

Tôi gọi điện lên phòng Ký túc xá Kiến trúc, giọng nhỏ Vân Thanh ngập ngừng:
– Con Vy về quê rồi, anh chịu khó điện ra Quy Nhơn đi, nó đang chờ tin anh dữ lắm đó…
Đêm, đạp xe chầm chậm qua Hồ Con rùa, nơi tôi cùng em đã bao lần trèo lên đỉnh cao, ngồi ngắm Sài gòn và ăn những hạt bắp nướng mỡ hành thơm phưng phức.
Chủ nhật nào cũng vậy, sau khi Câu lạc bộ Văn học sinh hoạt trong Nhà Văn hóa Thanh Niên xong, là kéo nhau ra đó ngồi nói chuyện văn thơ, đến khi sương ướt tóc mới chịu chia tay, mà miệng vẫn í ới hẹn nhau tuần sau gặp lại.
Được ba tháng thì nhạt dần, CLB chỉ còn vài đứa. Em ra đi, còn tôi ở lại. Hai tháng không gặp, một hôm em đợi tôi, tay cầm tờ Áo Trắng có dấu kính biếu đỏ chói đem đến tặng. Sóng đôi vào quán kem cạnh hồ, đêm nay em chợt hồn nhiên lạ.
-Chà! Có bài được giới thiệu cây viết trẻ của Áo Trắng nữa đó, oách ghê ta. Nhuận bút được bao hiêu mà chỉ bao tui ăn kem vậy?
-Anh đọc truyện đó chưa?
Giọng em chùng xuống, mắt nhìn ra xa những vòi nước đang lung linh trong ánh đèn xanh thẳm.
-À! Anh đọc được mấy ngày rồi. Cả Câu lạc bộ rất ngạc nhiên vì phong cách thật khác lạ của em đó.
-Riêng anh thì sao?
-Anh hả. Nói về nội dung thì không có gì mới, còn lối hành văn và nghệ thuật thì công nhận em đã tạo một nét rất lạ cho cách dẫn dắt cốt chuyện.
-Chỉ có vậy thôi sao?
Em trầm ngâm.
-Anh không hiểu rõ ý em. Thực sự anh chưa đọc kỹ truyện ấy.
Tôi bắt đầu khó chịu.
-Anh học Ngữ văn Báo chí sao lại nhận xét một cách hờ hững như vậy. Em nhớ rằng anh đã từng là sinh viên Bách Khoa vốn dĩ thực tế lắm cơ mà.
Tôi chợt rùng mình, môt cảm giác lành lạnh tỏa khắp cơ thể. Chẳng hiểu vô tình
hay cố ý, Vy đã kéo tôi về quá khứ, một nỗi đau đã giấu kín mấy năm qua.
-Xin lỗi Vy, anh có việc phải về đây.
Cố lấy lại bình tĩnh, tôi đứng lên bước đến quầy tính tiền. Em bỏ ra cửa lấy xe rồi kéo ga chạy vụt đi. Chậm chạp vòng quanh Hồ Con rùa, lòng tôi trống trải lạ, đầu óc bồng bềnh, về đến nhà trọ lúc nào chẳng hay…
Mẹ điện lên báo là ba phải nằm viện. Tôi vội vàng về quê ngay đêm ấy, ngay cả chỗ dạy kèm còn vài ngày nữa lãnh lương cũng đành xin nghỉ Tiếp tục đọc

CHIỀU ẤY, HƯƠNG GIANG

Chiều Hương giang tiếng guốc khua rất khẽ
Xin được một lần mơ về phía em
Áo bay cùng tóc và mưa Huế
Nhẹ quá nên nào ta dám quên.
Chiều ấy Hương giang hàng hàng áo trắng
Cầu Phú Xuân chừng ngắn quá đi thôi
Tóc còn bay cớ gì mưa tạnh
Và em, cắc cớ miệng như cười.
Mưa lạ quá chừng trắng màu hoa sứ
Bám tóc người gởi nhớ đến khôn nguôi
Cố đô, đất níu chân lữ thứ
Và em, mắt níu mộng ta rồi.

NGUYÊN VI

TRÊN VÕNG ĐƯA TÌNH

Anh đưa võng cũng đưa tình
Đưa em lên thác xuống ghềnh có nhau
Ru em ru đủ ngàn câu
Trăm năm cau quến chặt trầu thắm duyên…

Ngỡ trôi trên sóng dập dềnh
Ngất ngây say giữa chông chênh nước trời
Đưa đi ngày cũ đầy vơi
Môi hoa mắt rượu thay lời…vô ngôn

Ngỡ đang mở khẽ cánh buồm
No con gió bọc dọc đường viễn khơi
Đưa về bao nỗi bồi hồi
Con đò chuếnh choáng ngàn lời hoan ca

Tình theo nhịp võng thăng hoa
Mượn dòng lục bát làm quà tặng nhau
Liêu xiêu trăng ngã trên đầu
Biển xanh chớp ánh buồm nâu, cánh buồm…

Đưa tình trên võng quê hương
Mênh mang điệu hát chập chờn lời ru
Khúc ầu ơ, giọng trầm phù
Hai ta ngây ngất miếng trầu tân hôn

Trần Ngọc Hưởng

CÂY SI

Đinh Tấn Khương

some_tree_painting_by_stingo128-d2z0ys1

Thường khi nói đến cây cỏ, người ta hay gán cho nó là loại trung tính, thế nhưng riêng cây si thì bao giờ cũng mang một giới tính rõ rệt, thường là ‘He’, đôi khi là’She’ nhưng rất hiếm.
Đây là loại cây mọc bốn mùa và không kỵ thổ nhưỡng. Nơi nào có hơi thở ấm áp của con người là nó có thể mọc một cách tự nhiên, thoải mái.

Lật tự điển tìm ở phần cây thì không thấy cây si. Lật qua phần si thì chỉ thấy si cuồng, si dại, si mê, si ngốc, si tình… phải chăng những cái si này gộp lại để thành cây si???.
Chắc là không rồi, vì cây si ngoài những đặc tính trên còn mang rất nhều ưu điểm khác. Đó là một trái tim nồng nàn đầy tình cảm, một sự can đảm vô biên và một sức chịu đựng dẻo dai, bền bĩ. Loại cây kỳ diệu này mới thấy mọc đó mà thoạt nhìn cứ tưởng như là đã 18-20 tuổi và nhiều khi còn già hơn nữa Tiếp tục đọc

LÚC BỊ BỎ RƠI

Cứ đứng yên đó
đừng khóc vội
Nhưng đừng chờ
cho dẫu một cái liếc mắt đưa tình
sót lại thật phi lý.

Bóng tối vẫn ở phía sau
Cứ đứng yên đó
đừng mong sự vô tình sẽ lên tiếng
để nhận chân ra một ai đó
mà chẳng phải là mình.

Trên nhánh cành vô ưu
mọi niệm ý đã buộc chặt
Những chùm xanh ngày càng nhuốm màu vô vọng
hãy dặn lòng mình luôn đứng yên đó
và giữ nguyên trạng nỗi đau tình phụ.

Hãy cứ đứng yên đó
cơn khát của bóng đợi
biết đâu là cú sẩy chết của con thú thật vô tình
Và…
Hãy khóc cho cạn khô nước mắt
Hiểu rồi thì dại gì mà cố chờ …

Chu Thụy Nguyên