TÔI ĐI DẠY BỔ TÚC

BÙI THANH XUÂN

hs lon tuoi

Tôi trở về sau hai năm ở nơi rừng sâu nước độc. Sau chiến tranh cuộc sống gia đình bị đảo lộn tất cả. Trở về nhà với đủ mọi thứ lo toan cho cuộc sống mới. Lo lắng làm cách nào kiếm được việc làm, có cái ăn sống qua ngày, chờ tìm một công việc thích hợp với mình. Gia đình tôi không có một lí lịch sạch sẽ đối với chế độ mới để có thể tìm một chổ đứng trong các công ty, xí nghiệp của Nhà nước. Vậy là chỉ còn cách ra lề đường kiếm một chổ ngồi vá xe đạp. Tôi chọn một góc đẹp ở ngã tư Quân Đoàn, treo tấm vải ni lông che nắng mưa. Thêm cái lốp xe rách tươm làm bảng hiệu.
Chỉ tội cho đôi chân hay đi nên một thời gian sau tôi bỏ nghề, chuyển qua đi thồ. Nghề này hợp với tôi hơn vì được đi đây, đi đó. Đôi khi may mắn có em gái nào ngồi phía sau mình cùng trò chuyện trên trời dưới đất cũng đem lại một hạnh phúc nhỏ trong ngày.

Phong trào xoá mù chữ rộn ràng khắp nước. Tôi được ông cán bộ khối phố gọi vào nhập nhóm dạy bổ túc văn hoá. Vậy là bỗng nhiên mình được làm ông thầy bất đắc dĩ. Ban ngày đi thồ, chạng vạng tối lại lên lớp dạy a bờ cờ cho những người mù chữ trong phường Tiếp tục đọc

SÔNG HOÀI

Ai chọn tên để gọi một giòng sông
Chảy qua hai bờ di sản
Con sông nhỏ cặm hồn tôi lại
Cùng lớp bụi vàng chìm lấp của Hội An

Ở đoạn đường chỉ nghe có tiếng chim
Nụ cười em đón lòng tôi bỡ ngỡ
Chiếc ô màu nghiêng hờ trên vạt tóc
Che một chút tình vừa thoáng sau mưa

Tôi hoá thân vào những đèn lồng đêm
Để thao thức nghìn năm cùng phố Hội
Trên vỉa hè khua về trăm năm cũ
Có bước chân người hò hẹn buổi xa xôi

Chừng như tôi vừa gặp lại giấc mơ xa
Nhiều mảng ghép thăng trầm dâu biển
Chiếc lồng rỗng ngày hoàng kim còn đó
Đêm chợt cất về tiêng hót chim khuyên

Ngọn gió chiều nay thổi vào cổ tích
Chiếc là rơi chạm mái Chùa Cầu
Tưởng mùa thu tôi cúi xuống nhặt
Thấy bóng đời soi màu ngói rêu nâu

Tiếng chuông gió bồi hồi trong tim
Lòng mới chớm sao người không nói !
Vừa quen đó đã xa rồi Cửa Đại
Hồn bâng khuâng chợt hoá sóng sông Hoài

MAI VIỆT

TRONG THỜI GIAN

Tặng Lê Trọng Nghĩa

Lắng nghe từng giọt thời gian
Thắm vào tôi lúc trăng đang sắp tàn
Trời khuya như lá chín vàng
Cho tôi thấy rõ không gian xa vời
Thấy ai rất giống như tôi
Ngồi yên lặng đón giọt thời gian đi
Quên mình vó ngựa khuya về
Thả rơi từng bước xuống khe trăng vàng
Lắng nghe không hết thời gian
Vừa trôi qua , đã phai tàn cõi tôi
Mới hôm qua đứng giữa đời
Đưa tay với cánh chim trời mênh mông
Bây giờ đã thấy vô danh
Như bao lá cỏ mọc quanh tháng ngày
Đó là tôi ! Kẻ thèm say
Giọt thời gian lắng chưa đầy trái tim
Em ơi ! Mai mốt bình minh
Bước thời gian sẽ đưa mình về đâu

Nguyễn Như Mây

Đá Xanh

Sương Nguyễn

daxanhnts

Nước chảy đá mòn, tôi là cục đá xanh nằm ở giữa giao lưu của hai nhánh sông Đồng Hưu và sông Cát đổ vào sông Phú Phong. Tôi đắm mình dưới một thác nước sâu, đổ vào một hầm đá rộng, phát ra tiếng kêu ầm ồ, cho nên người ta gọi chỗ tôi ở là Hầm Hô. Tôi sống giữa cảnh núi non hùng vĩ và tận hưởng những kỳ diệu, tuyệt tác của thiên nhiên ngay dưới lòng sông. Khi những tia nắng ban mai rọi xuống những trụ đá hoa cương thiên hình vạn trạng phản chiếu lên muôn màu lung linh, rực rỡ như muôn ngàn, muôn vạn kim cương lấp lánh dưới làn nước trong xanh.

Chung quanh tôi là những khối đá chập chùng, chỗ thì dựng đứng như bức trường thành, chỗ thì nhọn hoắt, lởm chởm như những thanh gươm, chỗ thì chồng chất lên nhau thành đống như hòn Chồng, hòn Trứng. Riêng tôi, không giống như những hòn đá khác, tôi là một khối vuông to tướng và bên cạnh tôi là hai tảng đá tròn, có hình dạng như hai cái ghế, lúc nào cũng theo sát tôi như hình với bóng. Bốn ngàn năm trôi qua, trải qua không biết bao nhiêu là thăng trầm, nước đã bào mòn tôi trơn tru, nhẵn nhụi như một bàn cờ với hai cái ghế đá bên cạnh. Nhờ có hình dạng này mà người ta gọi tôi là Bàn Cờ Tiên và cũng chính ở chỗ này tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh thương tâm, là vật chứng cho những âm mưu, những thay đổi của thời cuộc, những cuộc thanh trừng đẩm máu… Nếu có dịp tôi sẽ kể cho bạn nghe vì bởi mặc dù là đá xanh nhưng trong tôi có con tim và có trí tuệ của con người.

Một hôm có một toán hướng đạo sinh đến cắm trại chung quanh Bàn Cờ Tiên, các huynh trưởng dạy các em cách truyền tin bằng Morse, có thể dùng máy để đánh điện tín hoặc dùng ánh sáng hay hãm khói để truyền tin như người Da Đỏ. Suốt mấy ngày liền, Đá Xanh tôi đã học lóm và thuộc nằm lòng 26 chữ cái, mười số truyền tin bằng Morse và tự nhủ: Đã đến lúc tôi phải nói những gì tôi ấp ủ bấy lâu nay. Phải cho thế giới biết những gì đang xảy ra chung quanh tôi. Phải cho mọi người biết được mặt trái của con người Tiếp tục đọc

ĐIỆU HIP-HOP MỚI

Hãy nhảy hip-hop về phía biển, xin mời,
biển đang than van, thét gào đòi tình nhân.
Hãy nhảy hip-hop về phía núi, xin mời,
núi rền vang nỗi nhớ người yêu tích tụ mấy trăm năm.
Hãy nhảy hip-hop về phía đồng bằng, xin mời,
nước lũ giận dữ dâng tràn vì cô em gái đi lấy chồng xứ ngoại.
Hãy nhảy hip-hop về phía cao nguyên, xin mời,
bụi đỏ mù mù, nước mắt sương muối,
vì ai gây nên cớ sự lầm than.

Còn anh và em lẻ loi
Vì cứ nhìn nhau mặc niệm

Trần Hữu Dũng

LỤC BÁT

Ngày qua ngày vẫn qua ngày
Đêm chưa uống cạn đã đầy ly nghiêng

Có khi một chút muộn phiền
Thêm vào trong nỗi niềm riêng không lời

Có khi nào gặp lại người
Xếp chăn gối cũ trả đời cho nhau…

PHẠM KHÁNH VŨ

Chuyện ở một phòng Vật lý trị liệu.

Nguyễn Hoàng Quý

bv quatai

Lúc đầu chỉ là chở vợ đến điều trị cột sống, gửi xe xong, vợ vào trong, mình thì lấy Kindle ra ngồi đọc. Thời gian sau thì tay phải đau hơn trước,  phải qua BV An Sinh khám và tôi cũng thành bệnh nhân khoa Vật lý trị liệu tại phòng khám này, phòng khám đa khoa Hạnh Phúc, sau lưng BV Nhi 1, gần siêu thị Sài Gòn trên đường Ba tháng Hai.

Những lần chở vợ đến đây cũng thấy vui vui vì ngồi ngay trong phòng reception, máy lạnh, ồn ào chỉ có đâu đó ngòai đường, bá tánh rủ nhau vào khám, ít thấy khuôn mặt nào vui, nhất là những khuôn mặt đang chờ kết quả xét nghiệm, siêu âm, X quang . . . thỉnh thỏang lại được nghe ba, bốn “bà tám” ngồi buôn dưa lê, họ là cô reception, cô thâu ngân, chị bán thuốc tây dãy bên kia, chị lau phòng, thỉnh thỏang có vài bác sĩ rãnh vì không có bệnh nhân khám, nghe họ tán đủ chuyện trời ơi trên đời, từ chuyện vật giá đến hỏi ý kiến nhau chiều nay đi ăn cưới mặc gì nhưng nổi nhất trong các đề tài là vụ Dìn Ký, lý do là người thì đọc báo in, người báo mạng với rất nhiều trang khác nhau, người coi TV, người thì nghe lóm mà quan trọng là ai cũng chứng tỏ mình biết nhiều, vụ này lại có sức thu hút lớn đối với dư luận nữa nên âm thanh cứ lớn dần lên trong khi tôi thì lại cần tương đối yên lặng để đọc Tiếp tục đọc

HÀ NỘI ĐÊM

Thế rồi ngọn nến cháy
Thế rồi đôi môi run
Thế rồi ngón tay trên phím đàn lướt nhẹ
Những nốt nhạc bùa mê khe khẽ bay lên

Hà Nội đêm
Giai điệu bình yên dưới vòm cây sẫm tối
Lá sấu cong cánh diều xanh chấp chới
Buông mình vào xa thẳm mông mênh

Hà Nội đêm
Những ngón tay chông chênh
Phím đàn bỏng rát
Ngọn nến
Vắt kiệt mình cho tiếng hát
Thanh thản rơi

Đinh thị Như Thúy

THƠ GỞI NGƯỜI ĐỒNG HƯƠNG

O thông minh, đĩnh ngộ quá trời
Người như rứa làm răng tui dám chat?
O là vàng mà tui là đồng nát
Mình đồng hương mà khác khói O ơi!

Dẫu biết rằng hai kẻ cùng trôi
O trôi xuôi còn tui thì trôi ngược
Xa xứ lâu rồi mần răng nói được
Tội chưa tề ! Những đứa lìa quê…

Có đôi khi tui cũng thèm về
Để ngó chộ lại mùa trăng của Huế
Ở Bao Vinh O thả mái tóc thề
Tận Nam Phổ cũng nghe mùi hương ngai ngái.!

O giấu buồn thuở còn con gái
Cho đến chừ-đố ai biết ra răng?
Miệng O cười lúng liếng cả mùa xuân
Mắt O liếc đến ngả nghiêng phố núi…

Vì cớ chi tui đi lui đi tới
Để tìm O , O còn ở bên tê
Tình bên ni dù cách vạn sơn khê
Tui cũng gửi qua mail, qua chat…

O không chat, một mình tui cũng chat
Chat cho đời-bớt-khổ O ơi
Bao nhiêu năm HÁT DẠO BÊN TRỜI
Chừ hát nữa có răng mô O hí?

Trần Dzạ Lữ

bán dạo xưa

Du Ngã

2791773494_15dc7c1eb5_o

Ngày càng bớt tiếng rao bán dạo. Cuộc sống khá lên rồi chăng? Những đêm vắng yên, những trưa tịch lặng, lại mơ hồ nghe tiếng rao xưa.

Đà Nẵng, thị xã nhỏ bé ngày ấy, bán dạo nhiều thứ.

Cũng đúng thôi, ra khỏi lõm phố xá Chợ Mới, Chợ Cồn, bờ sông Bạch Đằng, là ngoại ô đầy trúc tre, lau lách, bàu nước sen súng bèo tây bèo tấm xanh ngút ngát. Mang danh phố thị nhưng có khác gì chốn nhà quê, mái lá mái tôn giữa những khu vườn rộng, rào dậu quấy quá liêu xiêu, ngõ cát bỏng chân mùa hè, lụt lội mùa đông, ra đến lộ gập ghềnh đá cuội, rợp bóng xà cừ phượng vĩ, thi thoảng một chiếc xe đò ngang qua, bụi mịt mù trong khói xăng thơm thơm… Những nhu cầu lặt vặt hàng ngày nhờ các hàng tạp hóa nhỏ trong xóm: kẹo ú gừng, bánh in cốm, ô mai cà na cho lũ trẻ con; nước mắm, dầu phụng, mắm cái mắm ruốc, tiêu hành ớt tỏi cho các bữa cơm; ít thuốc rê Cẩm Lệ xắt sợi, rượu đế cho người lớn… Xóm tôi có hai nhà bán như vậy: mợ Hảo, bà Đề Tiếp tục đọc