4 ĐOẢN KHÚC EM

 

 

đàn ông ai khóc bao giờ
có chăng là chỉ giả vờ vậy thôi
khi cuộc tình bỗng mồ côi
mới nghe nước mắt lụt đồi suối em

cao lương mỹ tửu ê hề
sơn hào hải vị phủ phê nhậu vùi
mỗi lần cơn xỉn tạm nguôi
là rưng rưng nhớ cái mùi rất em

buồn buồn tôi dắt tôi đi
thế gian nhỏ xíu đường chi chít đường
loanh quanh bốn hướng tám phương
bước hoài vẫn cứ nhè vườn nhà em

thơ tôi nhan sắc ba miền
hương năm châu lục và duyên bốn mùa
nhân chia suốt kiếp hơn thua
trăm năm trừ cộng chỉ vừa vặn em

nguyễn đăng trình

 

 

MƯA

 

Mưa rớt vô tình nơi tịch cốc
Tội cho tiểu muội khóc vô thường
Sao không theo gió đi tìm núi
Chua xót nhưng mà cũng dễ thương

Bão nổi tơi bời nên biển động
Thuyền trôi về bãi lạ tịch liêu
Về đâu thuyền nhỉ? Đời vô vọng..
Một cánh bườm thôi – cũng phải liều

Ta đứng bên trời nghe gió hú
Mưa còn nặng hạt giữa trùng khơi
Bỗng nhiên ta thấy thèm hơi rượu
Cạn một lần thôi – Chén rượu đời…

Hồ Chí Bửu

ôm đàn tới giữa đời

 

…một chàng phiêu lãng
ôm đàn tới giữa đời…(Phạm Duy Nhượng)

có hay không một nẻo về
khi hư vô đã cận kề đời nhau
có không mưa rớt nghìn sau
khi tình xưa đã nát nhàu môi hôn

còn đây lại những hoàng hôn
đinh đau chân ngựa vó bon chân người
còn đây lại những kiếp người
đêm khô nỗi nhớ chiều cười hư không

sông thì về với đời sông
suối trôi đời suối buồn chồng đời tôi
khi trăm năm đã xa rồi
mưa khuya rơi tạt chìm trôi phận người

có gì dưới đáy ly vơi
mà dâu bể đã rụng rơi não nề
ôm đàn tới giữa cơn mê
một chàng phiêu lãng tìm về chân mây…

nguyễn minh phúc
viết cho bùi diệp

Thư Bất Tận Ngôn

 

Tôi không thể nào nói dối lòng tôi:  Hôm nay, ngày 7 tháng 3 năm 2018, ngày ở Mỹ, là Ngày Hạnh Phúc của tôi!  Tôi vừa nhận được tập thơ Hư Ảo Tôi do nhà Tương Tri xuất bản.

Đây là một tập thơ, không phải tuyển tập, in hai trăm bài thơ của trên một trăm tác giả từng cộng tác với website tuongtri.com sáu năm qua…

Bài nào trong tập này cũng làm tôi xúc động một cách chân thành, kể cả hai bài của tôi.  Tôi hãnh diện vì tôi có góp mặt trong tập thơ chung gồm nhiều tác giả.  Tôi cũng hãnh diện, tức ngước mặt lên, tôi không muốn nước mắt tôi chảy xuống…sao bài thơ nào của ai cũng hay – Hay Thật Sự.  Người ta không nói tiếng người bằng Cái Miệng, mà người ta nói tiếng người bằng Tiếng Trái Tim của người ta, của người mình, đập.  Nghe nó thơ thơ thơ…giống như tiếng chuông Chùa, boong boong boong…

Tôi định viết một cái email gửi tới Tôn Nữ Thu Dung, bà chủ của website tuongtri.com nói lời Cảm Ơn Đã Nhận Được Sách, nhưng tôi thấy mình làm thế là mình”vô tư” quá.  Tương tri là người “thấu cảm” người, nói lời nào là móc “ruột gan” mình ra, là những lời “tâm phúc”; Tâm là lòng dạ, là trái tim, phúc là ruột rà, là cái bụng chứa thức ăn, nói chung;  là nơi cưu mang đứa con của người đàn bà, nói…cách riêng có-mắc-cỡ-ít-nhiều…Nói gì mà đừng vị nể, nói gì mà thật ngang bằng, thật dân chủ thì mới nên nói.  Nói như Trương Tử Kỳ nói với Thúc Bá Nha…rồi làm như Thúc Bá Nha đập vỡ cây đàn vì Trương Tử Kỳ chết.  Nói gì để ai cũng biết đó là Tri Âm, đó là Tri Kỷ…là Tương Tri!  Nói và Làm như tươngtri.com đã…nói thầm và làm công khai:  không quên ai đã cùng mình một lộ trình, tập họp tâm tư của từng “đồng chí” in thành một kỷ vật…không phải cái nạng gỗ, cái băng ca, cái trực thăng, cái xe hồng thập tự, cái võng hai người khiêng…mà là một cuốn sách đẹp!  Người đẹp, đẹp nhất là Hoa Hậu, sách đẹp, đẹp nhất…là cái gì đó Có Như Không, Không mà là Có, đó là Hư Ảo Tôi!  Trịnh Y Thư có một tác phẩm ngồ ngộ, Phế Tích Của Hư Ảo.  Thơ cũng là hư ảo…Những gì còn lại sau cuộc chiến Việt Nam…đều là phế tích…hư ảo là lòng ta tha thứ, trước hết cho ta…vì ta có một thời gian dài hư quá, làm cho nước mất, làm cho nhà tan, làm cho…bốn biển chật lại thành một cái…nhà mồ!  Ôi câu Tứ Hải Vi Gia sao mà ngào nghẹn…Bạn à, giúp tôi:  nâng mặt tôi lên, tôi muốn khóc vì trong tập Hư Ảo Tôi không chỉ một bài Hay, vài bài Hay mà gần như tất cả (hai bài nên loại trừ, chỉ hai bài đó thôi) của tôi.  Tôi không trơ trẽ tự khen.  Tôi biết buồn chớ, biết đau chớ…tôi rời xa Tổ Quốc chưa có bao lâu, nay mới 29 năm, mà Má tôi mất, em tôi mất, nhiều bà con cô bác tôi mất.  Tôi làm thơ chỉ cho tôi.  Đớn đau là vậy.

*

Tôi muốn viết một bức thư dài cho Tôn Nữ Thu Dung nói cái “cảm xúc”, cái cảm tưởng của “riêng” tôi khi nhận được món quà qua bưu điện chiều nay, ngày 7 tháng 3 năm hai ngàn mười tám.  Không ai nâng mặt tôi lên.  Sống âm thầm rồi mai mốt chết cũng âm thầm…

Thu Dung à, tôi xin lỗi Thu Dung tôi nói không hết lời, mà hết lời thì cũng chẳng hết gì! Xin coi đây là Thư-Bất-Tận-Ngôn…Tôi cúi xuống, tôi gục xuống…trên một bài thơ quá Hay:

nghe nhau về giữa yêu thương
với tà huy rụng bình thường hôm qua
hẹn từ nghìn ải truông xa
thềm đông phấn đượm trên tà áo đưa
tìm nhau về giữa ban trưa
khơi con nắng dậy cho vừa ái ân
gọi nhau trong mắt thánh thần
này em thơ dại tình ngần hương cau
gọi trời xanh gọi biển dâu
nguyện sao cho trọn một màu ban sơ
nằm ru từ thuở tình chờ
anh nằm im giữa dại khờ quặn đau
gọi ngàn xưa gọi ngàn sau
gọi em cổ lụy gọi sầu theo anh.

Cả bài thơ có mười bốn câu, thể lục bát, chỉ một dấu chấm, ở cuối dòng câu cuối cùng.  Tác giả bài thơ ấy, Nguyễn Đức Bạt Ngàn.  Với cái tên tác giả thôi mà tôi nhớ những năm tôi trên rừng sâu, trên núi thẳm…nhớ Đà Lạt nơi tôi có ba mươi mốt năm trưởng thành…nhớ những ngôi trường tôi tới lui chiều sớm…nhớ học trò…nhớ những cánh dơi chập chờn chập chờn…

Nhớ nhất:  Mình phải Cảm Ơn Tôn Nữ Thu Dung gửi cho một cái thư nặng nhất tôi lấy ra từ cái thùng thư đặt trước nhà tôi đang ở.  Cây đào của vườn tôi còn nhiều nụ hoa, tôi không hái nụ nào…vì người tôi mang ơn ở xa quá, xa hơn hồi người ấy ở San Dimas nhiều.  Thôi, con đường nào cũng là đường-thiên-lý!

Trần Vấn Lệ

ĐỜI GIÓ

để tiếc thương nhà thơ Bùi Diệp

1.
nắng
có còn chiếc lá
ở sâu trong nỗi nhớ
hằn in ngược bóng ?

2.
đợi
biết có còn nỗi buồn
lỗi hẹn
ở trong lời căn dặn lại
như giọng ai sau lủy tre làng ?

3.
nghĩ không ra
trước lúc đi biệt mù xa
vẫn còn cười
thật tươi
lại còn nhã nhặn mời đọc
ngày bạn sắp Về Ngang Quán Không

Chu Thụy Nguyên

 

BẠN ĐI TA NGHĨ LU BÙ

 

Mỏng manh còn hơn chiếc lá
Rụng rơi không biết khi nào
Lầm lụi tháng ngày quày quả
Nợ trần đáng sợ vậy sao.

Cuộc rong đã bao giờ trọn
Tỷ người gãy gánh nửa đường
Kiếp người thật sự bé mọn
Trần thân cạy cục thấy thương.

Hát ru trăm năm cho gọn
Thời gian bèo suối mây non
Hay đâu đời ngắn cũn cỡn
Hay đâu dài kiểu sống mòn.

Lòng vòng tử sinh sinh tử
Bạn đi ta nghĩ lu bù
Luẩn quẩn sự sinh sinh sự
Lẽ nào sướng quá hóa hư.

NGUYÊN VI

KHÚC CỎ RU MƯA

Quý mến về anh Lê Sa, thi sĩ chân đất

ngủ đi sông nhỏ ngủ đi
mưa mai đã tắt chờ chi nắng chiều
để quên ngày tháng tiêu điều
rằng trong thăm thẳm đã nhiều lặng câm

trầm luân duyên rớt chỗ nằm
bãi dài cát mỏi cỏ đằm đìa đau
ngủ thôi rồi sẽ ngàn lau
tóc mây trắng xóa một màu xót xa

ngủ thôi này khúc ông cha
lên rừng xuống biển quê nhà à ơi
rong rêu chết nửa miệng cười
còn mong hát giữa trăng đồi từ tâm

phù sinh ngang một cốc trầm
rượu không phù phiếm bằng dăm mụn sầu
ngủ đi tôi, ngủ thật sâu
rồi quỳ xuống cỏ tạ màu nguyên xanh

Bùi Diệp

VỀ NƠI QUÁN KHÔNG: BÙI DIỆP

Vĩnh biệt một nhà thơ tài hoa, một con người nhân hậu, một cây bút thân thiết và yêu quý của Tương Tri.
Vô cùng thương tiếc em và hẹn gặp nhau ở chốn an nhiên.

 

 

 

* Tưởng nhớ Bùi Diệp : người em thân quí, người bạn tri âm

1.
Quán không em đã trở về
Nhặt rơm rạ cũ tìm quê nhà mình
Xóm Cồn sông đứng lặng thinh
Nhớ ai chiều thả ân tình nơi đâu?

Đau lòng đau cả bể dâu
Đem buồn tôi gửi tan vào mây bay
Bàn tay nào thiếu bàn tay
Lệ hoen phố cũ vắng bầy chim qua

Góc sân vàng nở nụ hoa
Bóng ai nằm võng xuýt xoa nỗi niềm?

2.
Quán không vĩnh biệt bạn hiền
Đời mênh mông biết đâu tìm Em xưa!
Gió mưa là chuyện của mùa
Sầu tôi đầy chuyến xe đưa tiễn người

3.
Hôm nay đời vẫn ngược xuôi
Nhưng sao vắng bước chân người hôm qua!

TRẦN VĂN NGHĨA
Phan Rang, 07/3/2018

* NÉN TÂM HƯƠNG GỬI BÙI DIỆP
(tác giả tập văn Về Ngang Quán Không)

Theo sau bạn là vòng hoa lá biếc
Có sợi mây nào về ngang quán không
Có ngọn gió nào thổi màu ly biệt
Tiễn người đi ngàn dặm non bồng

Có thật vậy sao phút vô thường định mệnh
Con chim khách buồn hót tiếng bi thương
Ngày cúi xuống cửa bình minh khép lại
Đêm bây giờ đêm của khói trầm hương

Con sông quê soi hai bờ nhật nguyệt
Giờ đâu còn neo bến bãi buồn vui
Hạt bụi nhỏ vừa hóa thành con nước
Chảy về đâu trong biển rộng sóng vùi

Có lẽ nào người khởi hành sáng nay
Những vàng bạc rải theo đường tử mênh
Có cánh mai nào vừa rụng đêm hôm trước
Bỏ tháng giêng về một sớm buồn tênh

Vẫn biết trăm năm là ngôi nhà tạm
Mà sao chiều nay tôi nhói lòng
Nén tâm hương gửi bạn miền sương khói
Giọt lệ nào nhòa trang sách quán không…

Mai Việt
Phan Thiết 7/3/2018

Phù Dung Nhất Đóa

 

Em bụi trần ta cũng bụi trần
chúng mình tương ngộ cõi phù vân…
phù dung sớm tối là duyên kiếp
ta với em rồi ai cố nhân?

Ta với em đây biển với trời
trời gần mà biển lại xa xôi
nhìn lên chỉ thấy trời mây trắng
ngó biển, chừng nào biển mới vơi?

Sông cạn, núi mòn…xưa có lúc
đời nay…đợi mãi, thấy gì đâu?
em chim xanh thoát ra từ núi
ta bỗng tình cờ hóa hải âu!

Ta nhớ em đi rải phấn quỳ
vệ-đường-hoa nở bước em đi
một chiều chợt thấy trên rừng biếc
bụi phấn thông vàng lớp lớp bay…

Ta với em mờ con mắt nhau
ta nhìn em khóc và ta lau
ta lau em bụi trên trần thế
lau tóc em rồi cắn cũng đau!

Em hỡi Quê Hương là xóm nhỏ
hay là thành thị phố quanh co?
áo dài em dẫu là sương khói
ta trải lòng phơi một áng thơ…

Trần Vấn Lệ

chiếc bóng xuân thì

 

ngày rất lạ trượt qua từng ngọn gió
đêm long đong mộng mị sẽ về đâu
này sông suối, này chút hương hờ hững
khúc tiễn đưa, ai hát dưới chân cầu

đã nhạt nhoà một hoàng hôn lộng lẫy
chút nắng ngoài kia chưa nhập cuộc phai tàn
mùa rất vội mà bạt ngàn nông nổi
chút duyên tình cho khăn áo xênh xang

em hãy thắp lên những mùa mong đợi
ở phía chân trời, một bóng chim di

một chiếc lá xanh thầm thì mộng tưởng:
ai đón ai đưa chiếc bóng xuân thì

                                              NP phan