BỐN ĐOẢN KHÚC SÔNG

nguyendangtrinh

1.
dòng sông bén ngót nhát đao
rạch đôi mặt đất bờ nào không đau?
khi trong veo lúc đục ngầu
ít nhiều mặt nước cũng cau có buồn!…
2.
đôi bờ có mấy bến thương
là mấy bến nhớ bình thường xưa sau
bao nhiêu vui bấy nhiêu sầu
người hí hửng kẻ lòng nâu nẫu lòng!…
3.
đầu nguồn thẳng cuối nguồn cong
quanh năm mưa nắng cũng ròng rã… trôi
cái lần em lật lọng tôi
là ngày cả giấc mơ đời… sang trang!…
4.
tôi địa ngục em thiên đàng
cớ sao bên ấy nhóng sang bên này
lưng chừng giữa rủi và may
dòng sông kẹt cứng quẫy hoài chưa xong!…

Nguyễn Đăng Trình

VỀ NƠI ẤM ÁP

truongdinhphuong
Chiều.
Những chiếc lá vàng lặng lẽ chao xuống vệ đường nằm trơ tấm thân da bọc xương, những bàn chân ngang qua dẫm tan tành xác lá. Một con chó ghẻ lê la đi tìm miếng ăn. Đã ba hôm rồi nó không có cái gì vào bụng. Tai nó vểnh lên chừng như nghe ngóng, hai chiếc mũi hểnh lên hít hít.
Nó mon men vào quán phở. Buổi chiều khá thưa khách.Nó len dưới những gầm bàn mong tìm thấy chút thức ăn thừa. Một lão nhà giàu đang sì soạp húp nước lèo trông thấy con chó ghẻ lão vội ngừng ăn xì xằng:
– Chó ghẻ… kinh quá!
Mụ chủ quán béo phúng phính vội vã chạy tới xin lỗi rối rít và xách gậy xua đuổi con chó. Con chó ghẻ hốt hoảng cong chiếc đuôi nhớp nháp chạy chối chết…
Khi cảm thấy đã an toàn nó dừng lại thở dốc. Một đám trẻ con đi học về trông thấy con chó liền hùa nhau lấy đá ném. Chưa kịp thở xong con chó lại một phen chạy thục mạng.
Một thằng bé cười hềnh hệch nói:
– Nhà tớ chả bao giờ nuôi chó. Cái giống ấy bố mẹ tớ bảo là chúa bẩn thỉu.
Một thằng khác nói:
– Nhà tớ thì có nuôi nhưng chỉ nuôi chó Nhật thôi. Chứ chó nội thì không ,mà loại chó ghẻ lở thì cứ phải là “xử đẹp” bố tớ bảo thế…
Con chó cứ cắm đầu chạy cho tới khi lạc vào một con hẻm nhỏ. Trời càng lúc càng thấp xuống.Chiều mùa thu u uất như bãi đời hoang lạnh. Một lão ăn mày gầy guộc ngồi nép trong xó tường đang chuẩn bị ăn chiều. Bữa ăn của lão chỉ là bát cơm nguội xin được từ lúc trưa và hai con cá trích. Trông thấy con chó lão vội gọi “cúc cúc”, con chó ngước lên nhìn lão bằng ánh mắt dò xét.Không thấy có sự nguy hiểm nó chầm chậm tiến lại gần. Lão ăn mày xén nửa “khẩu phần” của mình cho con chó. Nó dúi mõm ăn không kịp nhai. Nhìn nó ăn lão lắc đầu ái ngại, hai hạt lệ ứa ra khóe mi lão. Trước đây khi còn ở đỡ ăn nhờ thằng con trai lão cũng đã từng trải qua những lần đói rệu rã nên lão hiểu cái khổ của sự đói khát mà con chó phải chịu đựng. Bây giờ đi ăn xin tuy không còn đến nỗi không có cái ăn nhưng nếu lão lại đèo bòng thêm con chó này nữa thì sao? Lão lắc đầu, khẽ thở dài. Con chó đã xơi sạch phần thức ăn. Lão dành luôn phần mình cho nó. Con chó không khách sáo ăn tuốt…
Đêm.
Thành phố ngập trong muôn ánh đèn và nhịp sống sầm uất. Con chó lần mò vào khu ổ chuột. Nó chỉ dám quẩn quanh ở khu này chứ chả dám léng phéng ra ngoài kia. Nó sợ những con người giàu có. Trước đây nó là con thú cưng của một vị đại gia nhưng từ khi nó bị ghẻ thì người ta đã đánh đập vứt bỏ nó.
Lúc chiều nó quấn quýt quanh lão ăn mày ý như xin ở lại nhưng lão đã đuổi nó đi.Tuy là chó nhưng chừng như nó hiểu”lão nghèo khổ “quá nuôi cái thân lão chưa đủ nói gì nuôi cả nó…
Trời bắt đầu gieo mưa.Thứ mưa nhè nhẹ nhưng buồn não nùng.
Có mấy gã thanh niên đi nhậu về. Đang phóng xe máy vù vù thoáng thấy con chó chúng liền phanh gấp. Một thằng nhìn lũ bạn cười toe toét:
– Sao tụi mày? Kiếm tiền mai nhậu chứ?
Một thằng khác lắc đầu:
– Chó ghẻ thế này ai thèm mua?
Thằng kia xì một tiếng:
– Ôí dào, bọn “khoái món MỘC TỒN ” chỉ biết cắm đầu ăn chứ làm quái gì biết chó ghẻ hay chó chết. Mâý tay nhà hàng cũng chỉ biết thu lợi chứ đâu thèm quan tâm tới an với chả toàn.
Bọn thanh niên vội vàng mở cốp xe lấy đồ hành nghề ra. Con chó bất ngờ bị thít thòng lỏng vào cổ, hoảng vía nó cố giằng co mong thoát ra nhưng vô ích. Càng giằng càng bị thắt chặt. Bọn thanh niên lên xe. Con chó ghẻ bị kéo lê đi. Tiếng rên uất nghẹn của nó bị chặn ngang nơi cổ. Mưa ào xuống như trút. Sấm chớp đình đoàng như muốn rạch nát màn trời… Tiếng rên thảm thiết của con chó và những tiếng cười man dại của bọn thanh niên nhỏ dần nhỏ dần rồi chìm hẳn vào vào màn mưa gió vô tình. Ngoài kia nhịp sống thành phố vẫn diễn ra như thường nhật chẳng ai hay biết phía sau “cuộc sống sa hoa sầm uất” có một “sinh linh vô tội” vừa bị chính con người cướp đi sự sống…
Đang thiu thiu ngủ trong tiếng mưa đêm ảo não lão ăn mày bất ngờ bị đánh thức bởi tiếng xe máy gầm rú .Lão ngồi hẳn dậy.Đập vào ánh mắt lờ mờ của lão là hình ảnh mấy tên thanh niên ngồi trên những chiếc xe “bụi” hả hê văng tục.
Con chó ghẻ nhìn thấy lão.Nó đưa ánh mắt thảm đạm hướng về phía lão,chừng như muốn gửi lời biết ơn về bữa cơm cuối cùng trong cuộc đời bé nhỏ của mình tới lão.Như một linh tính lão ăn mày cũng đã nhìn thấy nó.Con chó đáng thương như số phận của lão.Một sức mạnh tiềm tàng từ đâu trỗi dậy,lão tung chăn lao ra giữa đường chặn ngang bọn thanh niên.Một thằng hét toáng lên:
-Á .Lão già chết dẫm này,lão chán sống à.
Cả bọn dừng xe lại.Một thằng khác xấn tới nắm cổ áo lão :
_Này mắt mũi để đâu lão già.Chán đời cũng phải biết tìm nơi chốn nhé.
Lão ăn mày bình tĩnh nói:
_Các anh thả con chó đó ra.
Một tên thanh niên xì mũi:
_Tại sao chúng tôi phải thả nó ra?
_Vì đây là con chó của lão.Xin các anh đừng bắt nó.Bây giờ tôi chỉ có mình nó bầu bạn thôi.Lão hạ giọng.
Một gã khác chen vào:
_Kệ xác lão.Chó của lão cũng đâu liên quan gì tới bọn này.Bèo bọt cũng bán được ba bốn trăm ngàn thả nó ra mất mẹ bữa nhậu à.
Lúc này con chó đã hơi hoàn hồn.Nó ngước đôi mắt u buồn nhìn lão ăn mày miệng ư ử như muốn nói gì đó.Nếu biết tiếng người hẳn nó sẽ nói “Cảm tạ lòng tốt của ông.Nhưng cái phận tôi sống đã khốn nạn lắm rồi chết đi có khi lại là sự giải thoát.Xin ông đừng đôi co với bọn bất lương này nữa kẻo gánh vạ vào thân”
Lão ăn mày quay sang nhìn con chó,ánh mắt buồn rượi của nó rọi vào trái tim già nua của lão .Hai hạt lệ ứa qua khóe mi gầy.Trong phút chốc một quyết định lóe lên trong tâm trí ,lão lần lưng quần lấy ra một bọc nhỏ trao cho bọn thanh niên, nói:
_Đây là toàn bộ số tiền dành dụm của lão,xin các anh nhận lấy và tha cho con chó tội nghiệp của lão.
Một tên chừng như là thủ lãnh của cả bọn “chộp”lấy túi tiền cười hỉ hả:
__Xem như lão biết điều.Rồi quay qua tên cầm thòng lọng gã bảo :
“giải phóng cho nó mày”
Đám thanh niên rồ máy và phóng vào màn đêm tăm tối.Con chó thoát khỏi tay lũ tự thần gắng gượng vẫy chiếc đuôi cáu bẩn lê về phía lão ăn mày.Lão ôm nó vào lòng và òa khóc như một đứa trẻ.Trời đã dứt mưa,chỉ còn vài sợi gió buồn buồn bỡn cợt những tàng cây.Khu phố nghèo chìm trong giấc khuya bình thản.
Từ hôm đó con chó và lão ăn mày trở thành tri kỷ của nhau.Ngày nó cùng lão lê la qua khắp thành phố xin ăn.Đêm nó nằm cạnh canh giấc ngủ cho lão.Bất kể mưa nắng ,nóng lạnh,sáng tinh mơ người ta đã thấy một người một chó dìu dắt nhau đi,tối mịt người ta mới thấy họ trở về căn nhà bé nhỏ của mình “một góc tường lở loác “.Dẫu sống trong cảnh cơ hàn tăm tối ấy nhưng đêm nào người ta cũng nghe vẳng từ chốn “nghèo hèn ấy”tiếng hát của lão ăn mày và tiếng con chó ử ử phụ họa.Những bài hát của lão chẳng ra một hệ thống nào nhưng thảy đều chung một chủ đề đó là “sự tráo trở bạc đen của thói đời,sự ghẻ lạnh của tình người,sự bất hiếu vô ơn của con cháu đối với ông bà cha mẹ”.Chẳng biết con chó có hiểu gì không nhưng sau khi lão ngừng tiếng hát nó lại thoáng “thở dài “,rồi như muốn an ủi lão nó dụi dụi cái móm trụi lơ vì ghẻ lở của mình vào tay lão .Lão vuốt ve thân thể gầy rược của nó thầm thì :
_Kiếp động vật như mày lại có tình hơn kiếp người như chúng tao .
Lão khóc.Tiếng khóc nghẹn lại nơi cổ.Lão ngước nhìn bầu trời đêm.Những ánh sao nhấp nháy nhìn lại lão.Lão nhớ có lần hồi lão còn trẻ lão đọc được ở đâu đó đại thể :Một sinh linh trên thế gian này khi chết đi sẽ hóa thành một vì sao.Những kẻ ác thì thành những vì sao u ám và những ai có trái tim nhận ái sẽ thành những vì sao sáng chói trên bầu trời.Không biết sau này khi lão từ bỏ cõi trần bụi bặm này linh hồn lão có hóa thành những vì tinh tú xa xăm kia không?Và mày nữa,lão thầm nói với con chó,hi vọng mày cũng trở thành một vì sao sáng .”Lão cười.Lão thấy mình thật ngớ ngẩn.Thực tại kiếm miếng ăn còn chưa ra ngồi đó mà mơ tưởng chuyện “huyễn hoặc”.Lão nằm xuống ôm con chó vào lòng ,cả người và chó chầm chậm đi vào giấc ngủ.Lão mơ thấy mình và con chó bình yên rảo bước trong một vườn hoa rực rỡ ,trên đầu đội một chiếc vòng chói ngời những vì tinh tú…
Lão ốm.Toàn thân nóng hầm hập như vôi nung.Suốt ba hôm liền lão không gượng dậy nổi.Con chó lang thang vào phía trong khu phố sầm uất.Nó sục sạo từ sáng tới tối mới kiếm được chút thức ăn,khi thì mẩu bánh ,lúc cục xôi của những nhà giàu bỏ đi trong đám rác thải.Không ít lần nó bị người ta mang gậy đuổi chối chết vì cái tội lùng xục vây bẩn.Từ lâu giữa lão ăn mày và con chó ghẻ đã không còn sự phận biệt tầng lớp cấp cao hay hạ đẳng ,người và chó như hai kẻ đồng cam cộng khổ nên những gì nó đưa về lão đều sẵn sàng ăn.
Vì không biết nói như người nên không thể mở miệng xin sự bố thí của người đời và thức ăn thừa người ta quẳng đi cũng có giới hạn nên có hôm con chó chả kiếm được gì,những buổi như thế chó và người phải nhịn đói.Lão ăn mày ngày càng ốm nặng thêm.Mọi bận lão chỉ ốm vài ba hôm không hiểu sao lần này đã mười ngày trôi qua bênh của lão không hề có dấu hiệu khả quan.Số tiền dành dụm cả đời ăn xin của lão đã bỏ ra “chuộc mạng cho con chó”nếu không lão đã gắng đi tìm hiệu thuốc mua thuốc uống.
Đêm nay lão ăn mày đã chìm sâu vào giấc ngủ sau một cơn ho sặc sụa.Con chó ghẻ gối đầu lên chân nghếch mõm nhìn sao trời.Tiếng gió mùa thu luồn qua những mái nhà tồi tàn tạo ra những âm thanh rặc rượi buồn.Những chiếc lá vàng lìa cành buông xuống con ngõ dài hun hút không một ánh đèn,chốc chốc bị gió đùa bật ra những cung âm như tiếng thở dài những mảnh đời quèn.
_Chó !chó !!! Bắt lấy con chó.Cha mẹ nó đồ chó mất dạy.
Mụ bán thịt lợn be be kêu lên như rống.Mọi người vội vàng đổ dồn ánh mắt về phía mụ.Một con chó ghẻ miệng ngoạm miếng thịt đang luồn qua những chân bàn tìm đường tẩu thoát.Một mụ đàn bà ăn mặc ra dáng sang trọng chạy lại hỏi giọng quan tâm :
-Chuyện gì vậy chị ?
Mụ bán thịt nhấm nhặng :
_Tổ cha đứa nào nhà vô nhân thất đức bày dạy cho cả chó đi ăn cướp.Đó đó con chó ấy đó,nó vừa ngoạm mất gần kilogam thịt của tôi.
Mụ nhà giàu nhìn nhanh theo con chó :
_Aí dà thời này còn rảy nòi ra cái giống này nữa hả.
Dứt lời mụ ta đuổi theo cầm chiếc làn giáng luôn mấy phát vào đầu con chó miệng la bài hãi :”Bà con giúp tôi chặn lại giết quách con chó khốn nạn này cái”
Những người xung quanh thấy không phải chuyện của mình nên chả ai thèm chen vào.Mụ nhà giàu và con chó ghẻ vờn nhau một lát ,cuối cùng con chó cũng luồn ra khỏi những dãy chân bàn nhắm thẳng hướng cổng chợ chạy bán sống bán chết.Về tới “nhà”con chó buông miệng thịt xuống thở dốc.Hồn nhập lại xác nó tiến về phía lão ăn mày.Chừng như lão đang ngủ,Nó ghé mình nằm xuống cạnh lão.Lát lão dậy nó và lão sẽ “dùng bữa”.Lạnh lẽo.Nhịp thở của lão ăn mày hình như không còn nữa.Con chó vùng dậy.Nó ngoàm áo lão day day.Im lặng.Nó liếm mắt lão,miệng ưng ửng kêu .Im lặng…Tất thảy lúc này chỉ còn sự im lặng đáng sợ bao trùm …
Lão ăn mày đã chết .Lão chết vì viêm phổi cấp.Khi lão sống không ai thèm ngó ngàng tới lão nhưng khi lão chết “người ta không thể để xác lão nằm đó bốc mùi” khu phố nghèo hùn nhau tích góp mua cỗ áo quan và đưa lão đi chôn ngoài khu nghĩa trang dành cho tầng lớp bình dân.Không kèn không trống.Không lời phúng điếu,không một tiếng khóc gọi là sự sưởi ấm linh hồn kẻ xấu số.Người ta chôn lão như chôn một con chó con mèo ,chỉ sang trong hơn nhờ có cỗ quan tài rẻ tiền.
Ba ngày liền người ta thấy một con chó ghẻ nằm trước mộ lão ăn mày,cạnh nó là một miếng thịt đã bốc mùi hôi thối.Trước lúc lão ra đi về nơi cuối cùng của niềm đau nó và lão chưa kịp ăn với nhau bữa ăn cuối cùng.
Sang ngày thứ tư.Ngày thứ năm…Hơn mười ngày tiếp theo sau một đêm mưa gió tơi bời ,sáng sớm ra người ta nhìn thấy xác con chó nằm co quắp bên ngôi mộ.Nó đã chết vì mưa và giá lạnh .Cái giá lạnh u buồn cuối mùa thu.Nó từ giã sự băng giá của cõi người để tìm về sự ấm áp bên cạnh con người khốn khổ đã cưu mang và xem nó là bạn,đã đối xử với nó bằng tình yêu thương…
Ngày mai đã là mùa đông.Cả thành phố lại rợp màu sắc sặc sỡ của hàng trăm loại áo khoác người ta khoác lên người để chắn che cái khắc nghiệt của thời tiết.Nhưng phía sau những tấm áo lòe loẹt kia nơi sâu thẳm trái tim mỗi con người có thật sự ấm chăng?

Trương Đình Phượng

một ngày

npphan

chút lãng đãng xanh điên đảo hoàng hôn
góc trời thong dong bắc đẩu
tinh tú về thăm
ngày cổ mộ

có em về tỉnh thức
hiu hắt giọt sương mù lòa
một ngày nghiệm thu đêm
trăm năm đầu tư lộng lẫy
hóa xác phàm

nông nổi thơ
phiền lụy dòng sông hấp hối
ngả trên vai gầy
đỏng đảnh một bờ tinh mơ

NP phan

Đi học mùa Thu

tranvannghia

Trên những bước đến trường đầu năm học
Em có buồn trong sương sớm thu không?
Có choàng khăn ngang cổ mềm thiếu nữ
Có nhớ tôi, người buổi trước tang bồng

Trời sắp mưa trong mùa thu tháng chín
Đủ lạnh hồn, đủ ướt áo tiểu thư
Chân bước nhẹ một đời xanh ngõ cũ
Rót lòng này những sợi khói ưu tư

Em có tháng ngày bảng đen phấn trắng
Với đôi tay vấy mực tuổi học trò
Tôi có tháng ngày sầu lên dáng núi
Theo gió buồn chim dạt cánh bơ vơ

Em đi học mùa thu mùa khai giảng
Có nhớ tôi thuở trước quá si tình
Đứng hành lang nhìn mưa bay sợi nhỏ
Nghe rối lòng bao tâm sự lặng thinh

Em còn đó mùa thu vàng con gái
Soi gương hồng lược chải rất dễ thương
Kể từ khi tôi vào nơi quan tái
Mơ mắt em uống cạn mộng hồ trường

Tháng chín bụi mưa ướt đường đi học
Ướt tóc học trò, ướt áo nữ sinh
Thoáng bên lòng nghe bật lên tiếng khóc
Nhớ ngày xưa hoa bướm dệt thêu tình

Trên những bước đến trường đầu năm học
Làm se buồn tháng chín có mưa sương
Em có biết tấm lòng tôi đạm bạc
Nhưng đủ về sưởi ấm những nhớ thương

Trần Văn Nghĩa

Đà lạt, 1973

NƯỚC MẮT TRƯỚC CƠN MƯA, “Chúng không cục cựa nổi nên chúng không bắn chúng tôi được”

nuocmattruocconmua
larryengelmann
NƯỚC MẮT TRƯỚC CƠN MƯA, nguyên tác Anh Ngữ “Tears Before The Rain” là một tập sử liệu về sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam, do Larry Engelmann, Giáo Sư Đại Học San Jose State thực hiện bằng phương pháp phỏng vấn nhiều thành phần: người Mỹ, người Việt, kẻ thắng người bại …Những cuộc phỏng vấn này khởi sự từ 1985, sách xuất bản năm 1990. Bản dịch Việt Ngữ do nhà văn Nguyễn Bá Trạc thực hiện năm 1993, xuất bản năm 1995 tại California.

TRẦN MINH LỢI
(Luật sư)
“Chúng không cục cựa nổi nên chúng không bắn chúng tôi được”

Tháng Tư năm 1975, tôi đang hành nghề Luật sư ở Saigon. Bấy giờ tôi mới hai mươi lăm tuổi. Tôi nghĩ nếu Cộng sản chiếm được miền Nam thì tôi không thể nào sống dưới chế độ này nổi. Tôi không sợ bị Cộng sản giết nhưng tôi yêu tự do, tôi biết Cộng sản sẽ tước đoạt tự do của tất cả chúng tôi. Ngay khi Cộng sản mới chiếm được một vài phần đất, dân đã tháo chạy vì không thể sống với chúng. Dân Đà Nẵng, Nha Trang đều đã chạy vào Saigon tìm tự do. Bấy giờ có hàng ngàn người chạy về thành phố Saigon mỗi ngày.

Từ hai mươi tư cho đến hai mươi chín tháng Tư, tôi đã cố sức kiếm đường xuất ngoại, nhưng không xong. Phải có tiền mới đi nổi, mà tiền nong tôi lại chẳng có bao nhiêu. Ngày 30 tháng Tư, tôi với một người bạn xuống bờ sông Saigon. Chúng tôi nghe nói ở đấy có mấy chiếc tàu lớn sắp đi, hy vọng có thể kiếm được chỗ.

Lúc ấy một đám đông đang vây quanh Cảng. Có một tàu sắp nhổ neo. Chiếc tàu này trước bị hỏng máy. Nhưng đến 30 tháng Tư, họ sửa được một trong hai dàn máy. Thế là họ chất người lên tàu mà chạy.
Tàu chúng tôi đi rất chậm. Vì chỉ có một máy. Lúc ấy lại là lúc cần phải gấp rút, vì trước khi nhổ neo, chúng tôi nghe tin Tổng thống Minh đã đầu hàng Cộng sản.

Khi qua sông Saigon, cái đáng sợ nhất là hoả lực trên bờ sông. Tàu không treo cờ vì lẽ chúng tôi biết nguy hiểm, chúng tôi không sợ máy bay bằng sợ xe tăng trên bờ. Ngang khách sạn Majestic, chúng tôi thấy một chiếc xe tăng Nga T-54 được đưa đến, hướng mặt ra sông. Đám lính thiết giáp Cộng sản nhìn chúng tôi. Nhưng bấy giờ dân chúng đang bao quanh chiếc xe tăng để chào mừng, nhiều người trèo lên xe tăng đứng phất cờ. Chính vì dân chúng bao quanh, bọn thiết giáp Cộng sản không cục cựa nổi, chúng không bắn chúng tôi được. Chúng chỉ nhìn. Nếu chúng bắn thì chúng tôi bỏ mạng cả.

Khi chạy đến gần Vũng Tàu, phần lớn mọi người kéo nhau xuống núp dưới boong để con tàu đừng có vẻ khả nghi. Chúng tôi sợ nếu lính Cộng sản thấy tàu chất đầy người, chúng có thể bắn. Cho nên chỉ còn một ít người đứng lại trên boong, họ được nhìn thấy hình ảnh Việt Nam lần cuối. Hình ảnh bãi biển Vũng Tàu.
Sau chúng tôi, không còn một con tàu nào nữa. Tàu chúng tôi ra đi là chuyến cuối cùng.

Ra đến ngoài khơi Nam Hải, chúng tôi gặp một chiếc tàu Hải quân Hoa Kỳ. Chúng tôi đánh tín hiệu cấp cứu SOS, họ cập đến, cho người lên tàu chúng tôi. Họ cố sửa hộ dàn máy đã hỏng, nhưng không xong. Họ bảo tàu chúng tôi chỉ còn một máy, không thể nào đi xa. Vì vậy, họ cho chúng tôi lên chiếc tàu Hải Quân Hoa Kỳ.
Khi tất cả chúng tôi đã lên xong, chiếc tàu Hải quân Hoa Kỳ bắt đầu nổ đại bác bắn chiếc tàu chúng tôi. Họ bắn hụt vài lần. Cuối cùng, con tàu trúng đạn, bốc lửa. Hình ảnh sau chót chúng tôi nhìn thấy là con tàu bắt cháy, từ từ trôi dạt lại phiá Việt Nam.

Tất cả chúng tôi đều cảm thấy đau buồn vì chuyện mất nước. Chúng tôi cảm thấy chính người Mỹ đã để cho Cộng sản thắng. Tất cả những gì chúng tôi cần để tiếp tục cuộc chiến chỉ là viện trợ Mỹ. Chúng tôi đã cạn tiếp liệu. Chúng tôi không hiểu tại sao Hoa Kỳ bỏ rơi chúng tôi.

Nhiều người ở miền Nam Việt Nam trước kia không hiểu Cộng sản là gì. Nghe Cộng sản tuyên truyền, nhiều người đã cả tin vào chúng. Nhưng giờ đây Cộng sản chiếm được đất nước, người ta mới hiểu sự thật về Cộng sản. Họ sẽ chiến đấu chống Cộng Sản. Ngay đến bây giờ vẫn còn nhiều người ở Việt Nam chiến đấu chống Cộng.

ĐỂ DÀNH…

tranthienthi

hôm nay rượu đã hết rồi
tôi ngồi tôi rót lại tôi một lần
mùa chơi năm cũ gian nan
kiếp sau cũng muốn tìm sang gặp người
để dành em
để dành tôi
để dành nhau
một cuộc chơi mai này

trần thiên thị

MỖI KHI CHIỀU KÉO ÁNH SÁNG VÀO ĐÊM

levinhtai

Lâu lắm rồi điện thoại không reo
dìu dặt
anh ngồi nhìn những chiều kéo ánh sáng vào đêm
thành những vì sao
buồn lấp lánh

Này cô quạnh
nếu không phải tình yêu xin đêm đừng rơi xuống
bài ca
này xót xa
nếu không phải tình yêu xin đừng làm hy vọng
cứ để mình anh bơi với dòng sông
với lời thì thầm
quên mất

Chắc tình yêu có thật
đã hoá thành mưa trắng một buổi chiều
một quán lá bên đường ngực ướt
em mềm biết bao nhiêu

Lâu lắm rồi điện thoại không reo
và anh nhớ
những hồi chuông làm anh ngạt thở
mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm

Lê Vĩnh Tài

Rồi như đá ngây ngô

tuankhanh

Báo chí Việt Nam đang rộ lên chuyện một bộ phim truyền hình của Ấn Độ kéo dài đến gần 2000 tập. Các ý kiến được dẫn lời về bộ phim, cái thì khen tài làm phim dài hơi, cái thì chê bai mọi chuyện cứ kéo lê thê một cách không cần thiết và buồn chán.

Khán giả hôm nay thật khó mà chìu chuộng được. Báo chí cũng khó mà chìu lòng được. Thật khác với trước kia, khi truyền hình vẫn lê thê và chán chường với các buổi chiếu Đơn giản tôi là Maria, Người giàu cũng khóc… dù không thích nhưng nhiều gia đình vẫn tụ họp nhau trước màn ảnh để xem – như một trong những món giải trí quan trọng nhất trong ngày. Và những ngày ấy, dù phim nhạt hơn nước ốc, cũng có không ít những bài viết ca ngợi nền điện ảnh Mỹ Latin, ca ngợi những tập phim tố cáo chế độ tư bản ung nhọt và thối nát… Đời sống chợ đêm hay Khi người ta yêu cũng chỉ là các cuộc trò chuyện lãng đãng, rồi kéo dài như vô tận, cũng có thời từng được nhiều báo khen ngợi.

Một bộ phim nhiều tập, tự nó đâu có lỗi lầm gì, phải không?. Nhân loại đã chứng kiến không ít các bộ phim dài tập đến giật mình, diễn viên già nua theo năm tháng vẫn phải bám theo diễn xuất. Mô-típ kịch bản thế nào rồi cũng đoán được. Phim giải trí vẫn được làm thêm tập theo nguyên tắc “còn người xem còn chiếu”. The Friends với David Schwimmer, Jennifer Aniston… được kéo đến 10 năm, các diễn viên phải năn nỉ xin thôi vì không còn sức để diễn những vai độc thân hài hước và trẻ trung nữa. Vậy mà khi phim ngừng, không ít khán giả đã khóc than, tiếc nuối.

Có vài lý do suy đoán về chuyện báo chí đột ngột lên tiếng chê bai phim dài tập: gắng nói vì không còn gì để nói, hoặc vì khán giả ai nấy hôm nay không còn đủ kiên nhẫn như xưa nữa. Cuộc sống rầm rập những đổi thay bên ngoài bất tận như giá xăng, giá dầu, giá điện, giá thực phẩm… khiến người ta không còn an nhiên nữa để ngồi thưởng thức những câu chuyện dài không hồi kết.

Có lẽ mất kiên nhẫn trước cuộc sống đang sôi sùng sục, là một lý do quan trọng. Giới trẻ mất kiên nhẫn trước thể kỷ hiện đại, nên chọn cho mình một lối thưởng thức âm nhạc hiện đại dồn dập, thôi thúc. Các nhà điện ảnh cũng không còn kiên nhẫn trước các kịch bản dàn trãi, mà vào phim phải lập tức bắn, giết và nude. Các nhân vật nổi tiếng thì tranh nhau nói những điều rỗng tuếch và ngu ngốc để được báo chí đưa tin, chỉ vì sợ thua một bước chân của chúng bạn trên đường đua vô nghĩa.

Con người Việt Nam đang mất kiên nhẫn với điện ảnh, với thảm họa âm nhạc, với văn chương trộm cắp lẫn nhau… âu thì cũng là một niềm vui. Cũng đến lúc mà sự mất kiên nhẫn cho thấy mặt tích cực của nó: thôi thúc sự đổi thay và nhận diện đúng mọi thứ chung quanh mình. Con người không còn thụ động ngó nhìn và im lặng, như đá ngây ngô.

Nhưng mong rằng sự mất kiên nhẫn đó của người Việt sẽ lớn hơn, đi xa hơn trong một cuộc sống đang cần thật nhiều lửa trong trái tim mình, cần nhiều tiếng đập cửa để nghe tiếng vọng lại, để phá vỡ không gian phong bế vô hình, không chỉ là chuyện phim ảnh tầm ruồng.

Cũng đã đến lúc người Việt cần nhận ra rằng, chính cuộc sống thực tế hôm nay, không khác gì những cuốn phim dài tập không kết cục đến đáng giận. Người Việt cũng cần tắt bỏ những hình ảnh chớp lóa thôi miên trước mặt, dụi mắt và đòi chấm dứt trong một cái kết có hậu tức thì. Lúc này, người Việt rất cần mất kiên nhẫn để đứng dậy, rời khỏi gánh hát xã hội chính trị vô tận ngu xuẩn vẫn thấy.

Sự mất kiên nhẫn đó, đã được thể hiện bằng lời mỉa mai nhức nhối về chuyện xã hội Việt Nam có loại người như ông Nguyễn Xuân Hồng, Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật (Bộ NN&PTNT), luôn miệng cười tươi và kiên cường khuyên nhủ dân chúng ăn thực phẩm có chất độc nhập từ Trung Quốc. Sự mất kiên nhẫn đó là cách dân chúng liên tục chỉ ra nạn bạo hành, lạm dụng quyền lực và coi thường công dân trong giới cảnh sát giao thông, công an đang ngày càng dâng cao, thông qua các bài viết và video. Sự mất kiên nhẫn đó là câu hỏi được nhắc từng ngày về sự công chính cần thiết trong vụ án Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng… về những tượng đài vụn vỡ vì bị ăn bớt, về những đền đài, dinh thự xây âm thầm, về đại lộ, cầu cống ngàn tỉ sụp đổ vì nạn tham nhũng, do các quan chức coi thường nhân dân mình.

Đừng nói với tôi là bạn không thấy xã hội và thông tin ở Việt Nam đang ngày càng mất kiên nhẫn nhé?

Sự mất kiên nhẫn đó cũng đang được nhìn thấy ở vỉa hè, ở facebook, lan rộng ở các câu bình luận trong các trang báo điện tử… người ta đang nói với nhau về những bộ phim không có hồi kết, những bộ phim đời thật sự nhức nhối cần phải nói, hơn là những tập phim truyền hình duy giải trí.

Tôi vẫn nghĩ có thể vào lúc nào đó, xã hội Việt Nam sẽ còn mất kiên nhẫn hơn và quyết liệt hơn nữa khi đưa ra những câu hỏi, cần phải được trả lời cho chuyện tàu cá Trung Quốc ngày đêm liên tục đâm tàu Việt Nam – ngay trong biển Việt Nam, mà quốc hội thì ngủ gật, về sớm và lặng im. Cuốn phim kéo dài và vô lương về chuyện khai thác bauxite cho Trung Quốc càng làm càng lỗ, sau ba năm lỗ đến gần 38 triệu USD, vì sau cứ phải lầm lũi kéo dài? Ôi những cuốn phim đau thương đó trong đất nước này, đang chồng chất, đợi trình chiếu với kết cục đau thương.

Kiên nhẫn là điều cần thiết, nhưng luôn nằm trong vùng ước lệ, qua việc nhìn thấy thực tế hiển hiện. Mất kiên nhẫn là điều thường được coi là không tốt. Nhưng mất kiên nhẫn khi phải chứng kiến các bộ phim đời vô đạo và khó hiểu kéo dài lại là điều cần thiết.

Kiên nhẫn tột bật có thể là thánh nhân. Nhưng kiên nhẫn trước những điều ngụy lý bại thường quanh mình, có thể biến mình thành vô tri như đá cuội – biến mình thành như đá ngây ngô, phải không, người bạn đang đọc tôi?

Tuấn Khanh’s Blog

—————————————————————-

Mới Tháng Bảy Thôi Lá Chửa Vàng…

tranvanle

Hôm qua nóng từ năm giờ sáng,
mặt trời lên từ giờ đó, mùa Hè!
Hôm nay, thì, em ạ, lạ ghê:
tám giờ hơn mà mặt trời còn ngủ.
Lũ chim sẻ chưa thấy ra khỏi tổ
và lũ bồ câu không có tiếng gù gù…
Đó là sự “vô thường” hay là một cơn mơ?
Trời không có dấu hiệu một cơn mưa sắp tới,
vòi nước tự hành trong vườn hoa vẫn tưới.
Chiếc xe bus, ngoài đường, vừa mới chạy qua, ngang…

Mới tháng Bảy thôi em, lá chửa vàng.
Và mùa Thu sang, bây giờ, chẳng thể!
Em biết chớ, bây giờ ở Huế,
đang mùa Hè, phượng vĩ đơm bông,
trên sông Hương ai đó lấy chồng,
mười hai bến nước, bến nào trong, đục?
Em biết không, viết mấy dòng này mà nước mắt muốn ứa ra,
nhớ ngày em đi xa…
Buổi sáng đó, mặt trời dậy trễ,
em sắp sửa chào Mạ Ba, bỏ Huế,
áo hoàng hoa em mặc tựa như trăng…

Ai bảo em là giai nhân?
Câu thơ của Lưu Trọng Lư, em biết!
Và…có nhiều người đã chết
…chỉ vì một câu thơ!
Anh đang muốn vén mây, những đám mây mờ,
anh muốn tìm trăng để anh quỳ lậy, nói
với trăng: Trăng à, thức dậy!
Đã bình minh!
Anh muốn gửi cho em một tờ giấy màu xanh,
hai trang trống – bức thư tình không có chữ!
Anh nhớ em không còn lời nói nữa.
Tiếng chuông Chùa, đâu, đó, vọng, vang, vang…

Mới tháng Bảy thôi em, lá chửa vàng,
anh nhắc lại câu thơ hồi nãy…
để bài thơ này thành một dãi mù sương!
Anh gửi cho em một buổi sáng anh buồn,
anh gửi cho em trái tim anh trăng khuyết…
ai biểu trăng cứ ở biệt trong mây…
Chữ nghĩa của thơ thấp thoáng hao gầy,
tóc của em sao nhỉ có bay bay trong gió?
Anh nhớ em! Nhớ đôi môi màu đỏ…
Đỏ mắt mong chờ một kiếp lai sinh!

Trần Vấn Lệ

TRONG TIM. MỘT ĐÓA QUÊ XANH

chuthuynguyen

đâu là cửa. ở hai đầu mộng ảo ?
nhập cùng trăng. và khóc cũng cùng trăng
tay cố vói. ngộ ra bầy tiên nữ
lúc hiền thê. và lúc tận cung hằng

là sương khói. mẹ cha chung miệng thổi
sẽ về sương. về khói tận ngàn dâu
xanh ngắt lắm. bóng cội mờ tục lụy
nhặt hoa rơi. làm mộng chít quanh đầu

khe khẽ nhé. ta sẽ hôn lên tóc
nụ dậy thì. em đừng giấu xa xăm
đám mây biệt. bên dấu hài cô lý
khóc chiều về. sơ ngộ áo the thâm

bình minh lắm. sẽ giậu phên ngùi ngậm
tấc lòng son. cột chặt tận đêm rằm
đừng rao bán. trận vui người tri kỷ
hái nguồn cơn. chia chác quái trăm năm

đâu là cửa. giữa chợ người huyên náo ?
đất chênh vênh. trú quán tận nơi nao
người dẫu cứ bồng phiêu. còn non nước ?
ở tận xanh. ngồi khóc trận mưa rào …

Chu Thụy Nguyên