PHỐ TÔI

tranhoaithu

Cả hồn tôi xin được lót vỉa hè
Để bao bước giày dẫm hồn tôi với phố
Bởi phố đó, xa rồi, thì mới nhớ
Tôi nói thầm, xin từ biệt phố tôi.

Phố của tôi, có một khoảng trời xanh
Luồn giữa phố, gió từ sông lộng thổi
Khi người ta chỉ nhớ trái xoài trái ổi
Tôi nhớ môi nàng, thắm đỏ màu son.

Phố của tôi, buổi sáng nghe hồi chuông
Em gái ngoan hiền cúi đầu làm dấu
Tôi theo nắng trên áo dài như bướm
Về cửa giáo đường đứng gác ngoài hiên.

Phố của tôi, buổi chiều nghe hồi chuông
Tôi mãi mê tìm mái tình ẩn trú
Em thương tôi, thương một thằng lính thú
Nên cũng quên cúi đầu,
làm dấu Thánh
Amen…

Trần Hoài Thư

Khi ngồi một mình bên bãi biển…

tranthitrucha

Trời còn mờ mờ một màu lam đen, chàng đã đưa nàng đến biển, để nàng ngồi lại một mình với áo phao, kính bơi và mũ trùm tóc, rồi vội vã đi thật nhanh về hướng núi Sơn Trà. Nàng nhắm mắt lại và bắt đầu thiền… hít vào thật sâu và thở ra thật chậm, xua tan mọi tị hiềm oán trách… Vậy mà sao mắt nàng vẫn mở ra nhìn đăm đăm về phía chàng. Đôi chân dài miên man và bộ bikino màu đỏ thấp thoáng như trêu chọc nàng… Không thể nào thiền trong trạng thái hờn ghen, nàng nhảy ào xuống biển và bơi thật nhanh ra khơi.
– Á!… Đau quá!…
Nàng hét lên đau đớn, nước mắt ứa ra, nàng bị vọp bẻ, căn bệnh thường xuyên đến với nàng trong giấc ngủ giữa khuya. Những lúc đó chàng thường cầm bàn chân nàng xoa nhẹ và dỗ dành cho cơn đau tan đi và nàng trôi vào giấc ngủ trở lại. Còn bây giờ chàng đang đi về hướng núi. Có tiếng của người đàn ông bơi bên cạnh nàng :
Cô bình tỉnh thả nổi người, rồi đẩy thẳng hai chân mạnh ra, uốn mười ngón chân ngược lên phía mặt, đập mạnh hai gót xuống nước.
Bổng dưng nàng thấy yên lòng và làm theo cách chỉ dẫn, thật diệu kì, cơn đau tan nhanh trong làn nước mát. Nàng nổi bồng bềnh trên mặt nước và ngước mắt nhìn trời. Mây trắng vẫn còn gối đầu bên nhau ngủ im lìm, vầng trăng chỉ còn một nửa mong manh cô quạnh. Không biết chàng đã quay lại và đang bơi ở hướng nào, Chàng có biết là nàng vừa trải qua một cơn đau thật nguy hiểm trên biển. Nếu không có người đàn ông xa lạ này nàng sẽ ra sao ? Mà người đàn ông này cũng lạ, hình như ông ta lúc này loanh quanh bên nàng. Khi nàng ngồi trên biển một mình ông ngồi xa nàng một khoảng cách vừa phải im lặng nhìn nàng với đôi mắt thật lạ. Khi nàng một mình bơi ra khơi ông lặng lẽ bơi theo và vẫn giữ một khoảng cách. Nàng rất ngại, chàng rất nóng tính. Vậy mà bây giờ ông ta trở thành ân nhân của nàng. Ông ta cười thật hiền :
Bây giờ thì cô bơi vào bờ chầm chậm thôi, tôi sẽ bơi theo sau cô.

Biển sau cơn mưa đêm bổng nổi sóng dữ dội, chàng vẫn đi nhanh về hướng núi. Đôi chân chàng vẫn dẻo dai nhanh nhẹn, đôi chân nàng đã rệu rã, nàng không thể bước kịp theo chàng. Nàng đành phải ngồi lại và thiền… Hít vào thật sâu vị mặn của biển mà sao như vị mặn của nước mắt , thở ra những ưu phiền và tiếc nhớ về một vùng kí ức. Nàng đi bên chàng, bộ bikini màu vàng như nắng, chàng chẳng bao giờ rời xa nàng, bạn thân của chàng có lần đã bộc lộ sỗ sàng:
Tao muốn đuổi hết mọi người lên bờ, để dành riêng biển cho nàng .
Chàng giận bạn và tránh né bạn từ đó. Chàng không muốn nàng trò chuyện với bất kì người đàn ông nào trên biển.
Nhưng bây giờ chàng thích nhìn phụ nữ đẹp. Phụ nữ đẹp ai mà không thích nhìn?!…
Nàng đã qua thời xuân sắc, chàng không bỏ rơi nàng nhưng chàng thích đi theo và nhìn những người phụ nữ đẹp, chàng có lỗi gì đâu, Chiếc áo mặc lâu ngày cũng cũ kĩ lỗi thời mà .
Sao cô không bơi ?
Người đàn ông đã ngồi bên cạnh nàng từ lúc nào.
Sóng lớn quá!
Nếu vượt qua những đợt sóng ven bờ thì ngoài xa biển sẽ yên hơn.
Sao ông hiểu về biển rõ vậy?
Với tôi biển là nhà. Tôi là Thuỷ thủ tàu viễn dương từ năm hai mươi tuổi và lênh đênh trên đại dương hơn hai mươi năm .
Và bây giờ ngày nào ông cũng đến với biển cho đỡ nhớ?
Đúng rồi, một năm tôi đi biển 365 ngày trừ những ngày bão dông dữ dội.
Cô khởi động thật nóng người rồi hãy bơi, như thế cô sẽ không bị vọp bẻ. Cô thiền không đủ để nóng người đâu, mà cô thiền nhưng tâm cô bất an thì không hiệu quả.
Nàng đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên từ người đàn ông xa lạ này
Sao ông biết tâm tôi bất an?
Đôi mắt cô nói tất cả, cô có đôi mắt biết nói và nói rất thật thà.
Nàng lúng túng:
Thôi ông bơi đi, hôm nay tôi không bơi. Tôi sợ bơi ra sóng lớn không bơi vào nổi.
Cô bơi bên cạnh một Thuỷ thủ như tôi mà vẫn không yên lòng sao?
Khi gặp sóng lớn ông lo cho tính mạng ông trước chứ làm sao cứu tôi
Không sao đâu mà, cô không nhìn thấy ca nô cứu hộ sao, có gì tôi hét lên cho nhân viên cứu hộ vớt cô lên kéo vào bờ. Cũng phải tạo công ăn việc làm cho họ chứ.
Thôi được rồi, tôi sẽ bơi theo sau ông, sống chết do số trời định.
Giỏi! Hãy tin tôi!

Nàng lại ngồi trên bãi cát, vầng trăng mong manh như vành móng tay, chàng vẫn đi về phía núi. Bên cạnh nàng có đôi vợ chồng mặc áo cặp hạnh phúc, màu áo và hình vẽ trên áo giống nhau, mỗi ngày mỗi màu và luôn luôn là áo cặp, lúc nào họ cũng dính như sam, khi bơi dưới biển , khi ngồi trên bãi cát và cả khi tắm họ cũng dội nước ngọt cho nhau gội đầu… Chẳng biết họ có thật sự hạnh phúc hay không ? Cuộc sống thật khó tin những điều mình nhìn thấy và những sự thật bên trong. Người bạn gái thân nhất của nàng cũng vừa ly hôn, tình yêu của bạn đẹp, họ phải vượt qua những rào cản của gia đình thật khó khăn để đến với nhau. Bây giờ họ có tất cả con cái , nhà cửa, tiền tài… Vậy mà họ không thể cùng nhau đi cho hết đoạn cuối con đường. Cuộc sống trên đất liền cũng mênh mang và bí ẩn như đại dương, làm sao biết được dưới làn nước trong như ngọc bích kia ẩn chứa những điều gì ?!…
Cô lại bất an rồi phải không ?
Người đàn ông ngồi bên cạnh từ lúc nào nàng không hề hay biết.
Sao ông biết tôi đang bất an ?
Cô đang ngồi trên bãi cát nhưng lại nghĩ về đại dương.
Sao ông cứ như một nhà ngoại cảm vậy, thật đáng sợ!
Người đàn ông bật cười, tiếng cười vang vang như sóng.
Bởi vì cô biết không… Khi tôi lênh đênh trên đại dương lúc nào tôi cũng mơ về một bãi cát và bây giờ trở về ngồi trên bãi cát tôi lại nhớ đại dương. Cô đã nhìn ra khơi xa và ánh mắt cô như chới với…

Biển thật êm, vầng trăng mong manh đã tan chỉ còn những vì sao đổi ngôi nhấp nháy, ánh dương e ấp trong mây tỏa những ánh hồng dịu nhẹ. Chàng không đi về phía núi. Chàng trở về vị trí của chàng và nhăn nhó:
Thằng cha nào mà lúc nào cũng kè kè bên cạnh em vậy?
Một người bình thường như mọi người thấy em ngồi một minh thì đến nói chuyện thôi mà.
Chuyện gì mà nói, nhiều chuyện! Em đi đến đâu lộn xộn đến đó.
Trời đất!…
Từ bây giờ anh đi đâu phải đi theo anh, không ngồi một minh nữa.
Nhưng làm sao em đi theo kịp anh với đôi chân đau.
Thì anh không đi nữa, anh bơi cùng em.
Vậy thì được!
Nàng mỉm cười và nhìn thấy nụ cười của người đàn ông thấp thoáng xa xa…

Cô cười đẹp lắm. Từ bây giờ chàng sẽ không dám bỏ rơi cô ngồi một mình trên biển nữa đâu. Cô hãy nói lại với chàng: Bất cứ lúc nào tôi còn ngồi nhìn thấy cô ngồi khóc thì tôi sẽ ngồi xuống bên cạnh cô đó.
Nàng nhớ ngày xưa khi chấm tử vi cho nàng, mẹ nàng nói rằng số nàng có quí nhân phò trợ.
Phải chăng người đàn ông đó là quí nhân?!

Trần Thị Trúc Hạ

TẠ ƠN MỘT TÌNH YÊU

phamnguyen

Bao nhiêu năm rồi mới thấy lại tình yêu
Khi mái tóc không như ngày xưa ấy
Một khoảnh khắc đôi bàn tay chạm lại
Cũng đủ làm tro nguội cháy bùng lên

Em bên đường làm một tiếng mưa quen
Tạt anh ướt một góc đời mê muội
Con còng biển cứ mỗi ngày rượt đuổi
Một tiếng cười nghi hoặc phía sau lưng

Những con đường lãng mạn rất rưng rưng
Mặc năm tháng đi qua thời con gái
Cây bàng thả những trái bàng thơ dại
Chiều theo em chiều cũng tím không ngờ

Ở nơi nào em vẫn biển xanh xưa
Có nghe sóng vỗ hoài lên ký ức?
Một chút đêm đau một chút ngày hạnh phúc?
Một nơi nào em vẫn vậy, phòng không…?

Hãy ủ buồn cho chật một mênh mông
Cho sông chở phù sa làm mặn biển
Những cánh buồm ra đi không chịu về bến hẹn
Những lời chim rớt mãi một âm thừa

Vì cuộc đời không từng những cơn mưa
Không có cả những màu hoa đã nhạt
Nên gió mỏng đủ làm bay đi mất
Một lời yêu viết vội giữa trang đời

Đêm ngủ vùi nghe lạnh giọt mồ hôi
Trên khuôn ngực tái xanh ngày bão rớt
Gã đàn ông chưa trưởng thành bất chợt
Soi kính đời tìm sợi tóc… mười lăm!

Mùa thu này ghi xuống một xa xăm
Cái gì hôm qua mấy ai còn nhớ lại
Giữa những môi thơm là mắt thuyền ái ngại
Giữa ngây thơ là rỉ máu tim cười

Có những điều không thể nói bằng môi
Nên vô vọng một tình yêu trốn bắt
Một sáng mai nhìn lui một xế chiều ngây ngất
Mùa thu này tìm một lá xanh rơi…

Sân nhà ai cây sứ rụng hoa rồi
Ai ngóng đợi tiếng phone làm mất ngủ?
Sau niềm vui là nỗi buồn trú ngụ
Sau tiếng cười là tiếng khóc im im.

Tạ ơn đời và cũng tạ ơn em
Làm anh té trên những ngày cơm áo
Hạnh phúc mong manh giữa tháng ngày hư ảo
Còn hạnh phúc nào…
Đang chạm đến em không???

PHẠM NGŨ YÊN

Bây Giờ

nguyensa

Thế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt
Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư
Tay quờ quạng cầm tay vài tiếng hát
Lúc xòe ra chẳng có một âm thừa

Cửa địa ngục ở hai bên lồng ngực
Phải vác theo trăm tuổi đường dài
Nên có gửi cho ai vài giọng nói
Cũng nghe buồn da diết chạy trên môi

Hai mắt rỗng phải che bằng khói thuốc
Chúng tôi nằm run sợ cả chiêm bao
Mỗi buổi sáng mặt trời làm sấm sét
Nên nhìn đêm mở cửa chẳng đi vào

Năm ngón tay có bốn mùa trái đất
Chúng tôi cầm rơi mất một mùa xuân
Có cất tiếng đòi to. Tiếng đòi rơi rụng
Những âm thanh làm sẹo ở trong hồn

Chúng tôi trót ngẩng đầu nhìn trước mặt
Trán mênh mông va chạm cửa chân trời
Ngoảnh mặt lại đột nhiên thơ mầu nhiệm
Tiếng hát buồn đè xuống nặng đôi vai.

NGUYÊN SA

CƯỠI NGỌN SẤM 26

cuoingonsam
richardbotkin

Hoạt động với Tiểu đoàn Sói Biển

Trong lúc cuộc tổng công kích Mùa Hè Đỏ Lửa đang rộ lên thì Thiếu tá Bình, Đại úy Ripley và các binh sĩ của Tiểu đoàn 3 TQLC Việt Nam bị rơi vào tình huống bất thường là nằm ngoài vùng chiến đấu trực tiếp. Mới trở về lại vài ngày trước đó sau đợt dưỡng quân luân phiên thường lệ kéo dài ba tuần tại Thủ Đức gần Sài Gòn, bốn Đại đội của Tiểu đoàn Sói Biển hiện đang làm nhiệm vụ bảo vệ cho Lữ đoàn 258 TQLC đóng gần sông Mỹ Chánh đâu đó giữa căn cứ hỏa lực Barbara và Nancy. Họ đóng quân vài cây số ngoài tầm pháo binh của quân Bắc Việt đang dồn dập nã đạn lên toàn bộ khu phi quân sự và sườn cánh Tây của các lực lượng VNCH và TQLC. Điều này khiến họ có cái cảm giác lạ lẫm đã bị đứng xa ngoài lề trận đánh chính.

Khi Tiểu đoàn 3 được đưa trở lại Vùng 1 Chiến Thuật trước trận đánh Mùa Hè Đỏ Lửa, John Ripley nhận thấy một số điều lạ lùng. Tự dưng và không biết từ đâu tới, có một Thiết đoàn chiến xa VNCH được điều động lên phía Bắc. Chuyện này chưa bao giờ xảy ra, theo kinh nghiệm của cả Ripley và Bình, chưa hề có một lực lượng thiết giáp lớn như vậy hoạt động gần khu phi-quân-sự. Đồng thời đối với Ripley cũng là một điều bất thường khi Tiểu đoàn 3 TQLC lại hoạt động tuốt ở phía Nam. Từ khi Ripley và Bình làm việc chung với nhau đến nay thường thì phải tới gần sát bọn ác ôn mới có chuyện đấm đá. Trong lúc tình hình chiến sự gần Barbara và Nancy vẫn hằng ngày bị đạn súng cối pháo kích và đòi hỏi có các toán tuần tiễu cấp Trung đội và Đại đội thì hoạt động của quân Bắc Việt chưa mãnh liệt lắm, nhưng có vẻ báo hiệu một sự thay đổi lớn sắp sửa đến. Có người cho rằng cường độ hoạt động giảm sút của kẻ thù chứng tỏ tình hình đã khả quan hơn nhưng Bình và Ripley thì không bao giờ tin rằng sự yên ổn đã trở lại.

John Ripley chưa bao giờ dự bất kỳ khoá huấn luyện nào về ngôn ngữ trước khi nhận nhiệm vụ làm cố vấn. Do cần thiết, anh đã phải nhặt nhạnh một vài chữ tiếng Việt mà anh biết để hàng ngày bổ sung thêm vào các bài bản ngoại ngữ sẵn có của mình. Lúc này đã sắp mãn chu kỳ nhiệm vụ nên Ripley cũng đã có thể nói năng đôi chút bằng tiếng Việt được rồi. Đại úy Ripley được Bình, Nhã, tay truyền tin của Bình, và một số ít TQLC khác thuộc Tiểu đoàn 3 mà ông làm việc chung coi trọng cho nên họ hiểu được những gì Ripley cố gắng truyền đạt với thứ tiếng Việt pha giọng Virginia của ông. Dĩ nhiên tiếng Anh của Bình khá hơn tiếng Việt của Ripley. Giữa hai người đã có một sự cảm thông thừa sức để cho họ trở thành một mối đe dọa quan trọng đối với bọn Bắc Việt.

Làm công việc cố vấn có những niềm hạnh phúc mới nhưng cũng có các thử thách đặc biệt. Giống như những người khác đã từng được bổ nhiệm, John Ripley nhận ra các trách nhiệm độc nhất đặt trên vai những sĩ quan Hoa Kỳ có nhiệm vụ đi theo các đơn vị chiến đấu khác nhau của binh chủng TQLC Việt Nam. Không như hầu hết người Mỹ, kể cả những người đã đến chiến đấu và đổ máu trong cuộc chiến nhằm chận đứng sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản, các cố vấn thật sự là một nhóm người chọn lọc có cơ hội đứng bên phía ngoài dư luận Hoa Kỳ để quan sát trận chiến.

Với sự giảm thiểu các lực lượng tại Đông Nam Á, điều có vẻ như là sự triệt thoát một chiều của các lực lượng chiến đấu mà không tùy thuộc vào bất cứ một sự nhượng bộ nào về phía Cộng sản, bây giờ tất cả những gì mà phía Hoa Kỳ cho là quan trọng – dù thắng, bại hay huề – chỉ còn là cố thoát hoàn toàn ra khỏi tình trạng sa lầy mà cuộc chiến đang đưa đẩy đến.

Đại úy Ripley rất trân trọng cái ý nghĩa và tầm quan trọng của công việc ông đang làm là cố vấn cho một Tiểu đoàn mà đối với ông là một Tiểu đoàn ưu tú nhất của TQLC Việt Nam, nhưng ông vẫn nhớ thời gian ông chỉ huy các TQLC Hoa Kỳ. Mặc dù binh chủng TQLC Việt Nam cũng có những Chuck Goggins của họ và mọi chuyện trên căn bản cũng đều như nhau, nhưng cũng có cái gì đó không giống nhau nữa. Ngoại trừ Bình và Nhã, cơ hội để John thật sự gắn bó hàng ngày với các TQLC khác, Hoa Kỳ hay Việt Nam, không thể nào tương tự như thời kỳ ông làm “đích thân” của Đại đội Lima 6 thuộc Tiểu đoàn 3, Sư đoàn 3 TQLC Hoa Kỳ vào năm 1967 được.

Mỗi ngày mỗi hiểu rõ hơn nhãn quan của người Việt Nam và vị trí của họ trong cuộc chiến, ngay cả các cố vấn khi đến Việt Nam thi hành nhiệm vụ lần thứ hai đều bị thất thế trong cái gọi là sự “thiếu hụt về chính nghĩa.” Những người lính Mỹ trước đây, nhất là những người thi hành nhiệm vụ lần đầu tiên, đều được huấn luyện kỹ lưỡng và các huấn luyện viên đều hướng dẫn đầy đủ về các mục đích và lý tưởng mà họ có thể bị hy sinh. Đối với các cố vấn thì lý tưởng này vẫn còn mù mờ và không được xác định rõ rệt.

Mục đích của người Mỹ nói cho ngay là khác biệt với người Việt ở cả hai phía Bắc và Nam. Henry Kissinger, theo chỉ thị của Tổng thống Nixon đang cố gắng đặt quyền lợi chiến lược của Hoa Kỳ vượt ra khỏi phạm vi Việt Nam. Người Mỹ giờ đây có thể chiến đấu ở Đông Âu hay Bắc Á cũng vậy, hoặc bất kỳ nơi nào xảy ra hiện tượng “Thế cờ Đô-mi-nô” do tác động áp bức của Cộng sản.

Đối với các binh sĩ TQLC Việt Nam thì chẳng có đô-mi-nô gì cả để mà xem xét. Vào năm 1972 sự thất thủ Quảng Trị đối với người Mỹ chẳng có gì là quan trọng, cũng chẳng có nghĩa là quân thù sẽ sớm diễu hành tại phố Hollywood hay Đại lộ Pennsylvania. Nhưng đối với Bình, Lương, Nhã và những công dân yêu nước của VNCH thì những gì xảy ra tại Quảng Trị thật sự hết sức quan trọng. Đối với họ, thắng trận là sự lựa chọn duy nhất.

Thêm vào đó, tình nghĩa gần như là anh em đối với Bình, Ripley cũng dần dần gần gũi đặc biệt với Nhã, tay truyền tin trẻ tuổi. Cũng chẳng có gì khó hiểu, do điều kiện ngặt nghèo của chiến tranh mà tình bạn, dù khác nền văn hóa, vẫn có thể phát triển hết sức sâu đậm. Mặc dù có những rào cản lớn về ngôn ngữ, văn hóa và quân phong quân kỷ khác nhau nhưng Đại úy Ripley và tay truyền tin Nhã đáng tin cậy vẫn rất mực kính trọng và thương mến nhau. Sự ngưỡng mộ và say mê của Nhã đối với cái anh chàng sĩ quan Hoa Kỳ độc đáo và vui vẻ này mà lòng dũng cảm có vẻ ngang tầm với với vị Tiểu đoàn trưởng thân thương vẫn không hề suy giảm sau nhiều tháng trời bên nhau. Nhã cũng ngạc nhiên là phong cách của ngưòi Mỹ khác với người Việt Nam, nhất là thông lệ của TQLC Hoa Kỳ cho phép các sĩ quan và binh sĩ được thân với nhau, một điều không thể tưởng tượng nổi và không thích hợp đối với TQLC Việt Nam.

Nhã là một thanh niên khá đặc biệt. Bằng nhiều cách, Nhã đã làm người “anh cả” cố vấn Đại úy Ripley nhớ lại những tay TQLC trẻ và sừng sỏ mà ông đã có dịp chỉ huy trong binh đoàn TQLC Hoa Kỳ. (“Anh cả” là một danh xưng tỏ sự tôn trọng và kính mến thường thấy trong nền văn hóa Việt Nam vốn chịu ảnh hưởng nặng nề của tư tưởng Khổng giáo, là một cách gọi một người phải là thân thuộc trong gia đình nhưng được kính mến và xứng đáng được trọng vọng như người “anh cả” hay đúng hơn là “anh lớn”. Người chứng tỏ sự tôn trọng, nếu là nam phái thì luôn luôn được gọi là “chú nhỏ” hay đúng hơn là “chú em”.)
Được cất nhắc vào bộ phận tổng hành dinh của Tiểu đoàn có nghĩa là Nhã đã được công nhận là một tay TQLC có hạng, một phần tử ưu tú vượt trội lên trên. Và quả nhiên qua các công việc thường lệ hàng ngày, cho dù những việc tạp nhạp nhất, cũng nói lên sự tận tụy và chuyên nghiệp của Nhã.

Đại úy Ripley đúng là “ông anh lớn” đối với Nhã cũng như Nhã là “chú em út” đối với Ripley. Có nhiều yếu tố đã làm hai người thân với nhau. Ngay từ lúc ban đầu, trước cả khi Đại úy Ripley tạo được uy tín trong các Sói Biển TQLC như là một chiến binh xứng đáng được tôn kính và quý trọng, Nhã cũng đã chứng tỏ khả năng chuyên nghiệp và lòng trung thành với viên cố vấn mới.

Hiển nhiên Nhã rất thông minh, có đức tính là hết sức xông xáo cùng với một trực giác nhạy bén về chiến thuật. Anh có vẻ biết hết trong mọi tình huống là chuyện gì phải làm ngay, cả trước khi cần phải thực hiện điều đó. Mặc dù anh chỉ là nhân viên truyền tin duy nhất của Ripley, Nhã vẫn trông chừng viên cố vấn giống như anh chịu trách nhiệm trực tiếp về sự an nguy, sức khỏe và thể chất của ông ta vậy. Với tiếng Anh “bồi” của Nhã, tiếng Việt “ngọng” pha âm điệu Virginia của Ripley, cộng thêm tay chân khua lung tung và lòng cảm mến thật sự giữa hai người, cả hai chiến binh đã có thể hiểu nhau một cách tốt đẹp. Họ trở thành một cặp bài trùng khá dữ dằn.
Sinh hoạt thường ngày mà Tiểu đoàn 3 đã chịu đựng khi hành quân khắp Vùng 1 Chiến Thuật đã củng cố mối tương quan giữa hai người thêm phần sâu đậm. Trong khi uy tín của Ripley tăng nhanh đối với các Sói Biển thì Nhã, mặc dù đã có phần góp sức cho sự thành công của viên cố vấn bằng công việc của mình, vẫn hoàn toàn từ khước bất kỳ lời khen ngợi nào khi có ai nhắc đến tài năng và lòng dũng cảm của anh.

Điều đã làm Đại úy Ripley xúc động nhất là sự khiêm nhường chân thành mà Nhã đã bộc lộ ra. Đây không hề là một sự giả vờ, một sự nhún nhường giả tạo theo kiểu “đâu có gì đâu…” mà là một sự lánh xa tất cả các sự vinh danh cho những công việc giản dị nhất, bình thường hay bất bình thường mà người truyền tin trẻ đã thực hiện khi phục vụ cho Tiểu đoàn 3 và viên cố vấn đáng kính trọng. Trong bất cứ nền văn hóa nào, Nhã cũng là một thanh niên khác thường. Anh có vẻ như tìm được niềm vui lớn khi được phục vụ quên mình.

soibien

KHÔNG ĐỀ MỘT ĐOẠN.

dulehue

Trong bàn rượu
… nhiều đôi mắt cao thủ
Trong ly nâng
… đao kiếm đụng hơi men
Trong nụ cười
… đã ngấm nhiều thuốc độc
Trong tiếng đàn
… quyền cước loạn cung dây

Ta ngồi đó cô đơn từng huyệt đạo
Tóc bơ vơ từng sợi nhớ thương thầm…

dulehue

MẮC NỢ MỘT VÌ SAO.

tonnuthudung

Đêm thắp muộn một vì sao bé nhỏ
Chuông gió reo khắc khoải phía hiên người
Sương có lạnh hững hờ trên lối cỏ
Tiếng muôn trùng vang mãi ở tim tôi.

Lời tiễn biệt buốt nửa vầng trăng khuyết
Bước chân nào nhẹ quá, rất tinh khôi
Như sợi gió thoáng qua vườn rêu biếc
Còn dư âm rộn rã tiếng ai cười.

Tôi vẫn nhớ đêm cuối mùa điểm tuyết
Bàn tay ai vẫy gọi cuối con đường
Tiếng chuông gió rung hoài khung cửa khép
Và nụ cười, muôn thuở vẫn còn thương.

Tôi vẫn đợi một vì sao ngày cũ
Đến bên tôi như hoài niệm ngọt ngào
Đêm thao thức, đêm ngậm ngùi trăn trở
Em có về trong những giấc chiêm bao
Đêm xao xác, đêm nghìn trùng trăng vỡ
Tôi muôn đời mắc nợ một vì sao…

Tôn Nữ Thu Dung

đêm qua mơ như thế đấy

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

ta sẽ khóc một hôm nào biến mất
dường kiếp xưa lại y cứ hiện ra
tay bứt cỏ miệng thôi buồn niệm chú
hồn lên năm cứ như thế vỡ oà

chân sẽ duỗi lưng dựa vào mặt đất
đè lên hoa những bông nụ tặng người
thôi múa máy những ngày mưa ướt át
khoe làn da em nguyên thuỷ rất tươi

áo lụa để nắng đi mà chợt mát
đọc cho em những vớ vẩn Nguyên Sa
hôm không nắng lại lạc vào biểu ngữ
nghe Trần Dần ngồi đập trống nhớ nhà

ta sẽ khóc dù vui vì được thấy
chẳng bị nhìn em áo lụa rất tươi
lúc ngoảnh lại thấy em còn nheo mắt
em bước đi hay ta bỏ tiếng cười

những dấu hỏi như mặt trời xa núi
chìm theo trăng theo hơi suối mơ hồ
rừng sẽ thở hát bài ca kiếp trước
cát xa chân trên từng đợt sóng xô

ta sẽ khóc ô vui vì được khóc
dẫu dù gì tóc chút rối và hương
em bỏ lại đôi tay em nhè nhẹ
đè ngực ta một ấm áp vô thường

NGÔ YÊN THÁI

“Á đù” nghĩa là gì?

phamhoainhan

“Á đù” nghĩa là gì?
Chắc các bạn cũng như tui, đều cho rằng “Á đù” xuất phát từ một từ rất tục tĩu mà ra nên ngại sử dụng. Haizzaaa, nó tục tĩu lắm nên xin phép không nhắc xuất xứ ấy ở đây, chỉ biết rằng “Á đù” là một thán từ nhằm diễn tả trạng thái “thiệt là chịu hổng nổi!”, “tệ hại như vậy sao?”, “bậy bạ hết sức!”…

Mới đây, qua nghiên cứu, tui được biết rằng “á đù” không phải xuất phát từ cái chữ mà mọi người vẫn nghĩ. Vậy nó là gì?

Là vầy. Mọi người đều biết trong tiếng Anh chữ education nghĩa là giáo dục. Từ đó sinh ra chữ viết tắt edu để chỉ những gì liên quan đến giáo dục luôn. Thí dụ như: trong tên miền, những tên có phần đuôi là .edu là của tổ chức, đơn vị ngành giáo dục, EduGame là trò chơi có tính chất giáo dục, vv…

Ngành giáo dục Việt Nam luôn tạo ra những thành tích kỳ tài, từ cải cách giáo dục, tới vào trận đánh lớn xét tuyển đại học, tới biên soạn sách giáo khoa… Những thành tích ấy kinh hoàng tới mức người nghe, dù là người Việt hay nước ngoài nghe qua đều sửng sốt, không biết nói gì, không biết nhận xét ra sao, chỉ biết thảng thốt kêu lên: Edu?!

Tâm trạng của người thốt ra thán từ trên từ chỗ kinh hoàng sửng sốt rơi xuống nỗi thất vọng tột cùng, cho nên âm tiết đầu vút lên cao: É , còn âm tiết sau rơi xuống não nề: đù… Lâu ngày, âm tiết đầu biến thành Á vì nó thể hiện sự bàng hoàng nhiều hơn. Thế là ta có thán từ Á đù!

Vậy đó, á đù chẳng những không phải là một từ tục tĩu mà là một từ rất có giáo dục. Các bạn cứ dùng tự nhiên, đừng ngại nha!

Phạm Hoài Nhân

Chiều Cuối Năm

tranvanle

Bạn đến thăm chào buổi cuối năm,
hai bàn tay bắt nói như thầm:
“Sang năm vui nhé, hơn năm ngoái!”.
Hai đứa cười… hở mười cái răng!

Bạn đến thăm hỏi xin câu thơ,
thì câu thơ đó, khỏi mong chờ.
Mời vào, bia lấy ra khai hội,
bọt trắng như màu tóc bạc phơ!

Mới bốn mươi năm, bốn thập niên,
đường trần gian đẹp chắc nhờ duyên?
Duyên con gái tặng cho con gái,
duyên của lính tàn: nhớ chẳng quên!

Bia cứ uống đi, rồi uống nữa.
Cuối năm hiu hắt đám mây chiều.
Một bàn, hai đứa, mà vô tận
cái nỗi buồn…không lẽ bấy nhiêu?

Có cái gì không biên không cương
bỗng dưng lại hóa ra bình thường!
Tú Xương mạt rệp nhờ cơm vợ,
đêm ngủ “đù cha cái giát giường!”.

Ờ nhỉ, tụi mình sao sống sót?
Già rồi, còn sống để làm chi?
Bạn tôi nhếch miệng cười… vui vẻ:
“Để đến gặp mày uống hết bia!”.

Bia hết. Năm tàn. Năm cũng hết.
Mai, ngày năm mới, nói gì đây?
Nói với cành hoa hay bụi cỏ?
Với mình, thôi? Không nói với ai?

Bạn đến thăm mình… rồi bạn về.
Nhìn đường đi bạn, nhớ đường quê.
Chiều xanh rồi xám từng khung cửa,
từng mái nhà xanh dưới tán tre…

Ôi áo dài ai trên dốc phố?
Tôi nghe Đà Lạt gió mơ hồ.
Cây đào trước ngõ nhà em nở…
nên gió bay về như Tết xưa?

Trần Vấn Lệ