NHỮNG VÒNG TRÒN XIẾC (TT)

khuatdau

Một năm sau, giờ Đông Nhi đã là một đứa bé đánh giày. Nó cũng chỉ làm thuê cho một tiểu đại ca thôi. Không phải không sắm nổi đồ nghề, vì có nhiều nhõi gì đâu, chỉ vài cái bót, vài hộp xi thêm mấy miếng vải nhung là đủ, nhưng cái khó là không phải muốn ngồi đâu mà đánh cũng được. Công viên, vỉa hè và nhất là trước các nhà hàng khách sạn, ngó vậy mà đều có chủ cả. Không được phép đánh, mà xách thùng tới là bị đánh cho bầm mặt.
Sau những ngày lê la ở phố chợ gần như ăn xin, một gã thấy thương tình, dạy cho nó nghề, mua sắm xi bót, chỉ chỗ ngồi làm ăn chia, nó 7 gã 3. Thế cũng được, có đủ ngày hai bữa tối lại có chỗ ngủ, mà cái được nhất là tự do không bị ai sai bảo đánh mắng. Càng tự do thoải mái hơn khi không phải ăn chia nữa mà là nộp khoán. Kiếm đủ tiền nộp xong, muốn làm là làm, muốn chơi là chơi, muốn ngủ là cứ dảnh cẳng ra mà ngủ.
Như chiều hôm nay, kiếm được ít chục, nó xách thùng đồ nghề leo lên coi mô tô bay. Nó khoái cái trò này tợn. Cũng là ống mà là một cái ống khổng lồ, ghép lại bằng những thanh gỗ lớn, ngoài nịt đai sắt như tang trống. Đúng là một cái trống chưa bịt da, to như cái trống ngày xưa nó nghe kể, kêu to đến nỗi bên Tàu cũng nghe! Trong cái ống đó mà cưỡi mô tô bay lên là sướng mê tơi, có đâu như cái ống thiếc, đã mấy lần nó suýt chết vì bị kẹt .
Đây cũng là xiếc, nhưng tân kỳ hấp dẫn hơn những đoàn xiếc chó xiếc khỉ. Những người lái mô tô đẹp như tài tử xi nê ma. Trai áo giả da, quần đỏ nẹp vàng, giày cao tới gối. Nữ nếu không áo đỏ quần trắng thì váy hồng váy xanh bay phấp phới, cứ như tiên giáng trần. Lại thêm tiếng mô tô gầm gừ nghe mới giục giã làm sao. Chỉ có 5 đồng mà coi thật đã con mắt.
Khi nó mua được vé leo lên, xuất diễn đã bắt đầu. Hai đứa nhỏ như nó đạp xe chạy trong ống, trông từ trên xuống như hai con chuột nhắt. Rồi một cặp lớn hơn, dám thả hai tay ra mà đạp tỉnh bơ như đi dạo trên đường làng. Và rồi: rịn rịn! cái thùng to thế mà cũng rung lên. Một chiếc mô tô đen mạnh mẽ như con bò rừng lao ra, chạy một vòng trên sàn để lấy đà rồi xoay tít như chong chóng. Theo sau không chỉ một mà hai, cả ba lồng lộn gầm rú trong cái chuồng chật hẹp, muốn phá tung ra mà bay vút lên trời. Đoàn xe lên cao, bay vèo vèo ngang qua mặt khiến có lúc nó hoảng quá nhắm tít mắt lại. Khi mở mắt ra, đoàn xe đang đi xuống, nó thoáng thấy có ai đó ngồi trên xe trông như chị Mị Lan.
Chị Mị Lan ơi! Nó kêu to lên. Nhưng đứng trên này cao quá, dưới đó chẳng ai nghe được. Nó quyết định mua thêm vé để coi một xuất nữa.
Đúng là chị Mị Lan! Ôi chị đẹp làm sao! Cái dáng chị ngồi thật hiên ngang mạnh mẽ, chứ đâu có co ro tội nghiệp như khi bị nhốt trong cái bình. Chị không mặc áo, chỉ mặc xú chiêng có riềm vàng và quần đỏ nẹp trắng. Chị như con hươu sao chạy trên hoang mạc. Khi chị làm nữ Tarzan, trông cũng đẹp nhưng rừng rú thế nào ấy. Giờ chẳng những chị đẹp mà còn oai như một nữ hiệp sĩ. Khi nhận ra cậu em, mắt chị cười như thắp lửa.
Sau xuất diễn, chính Mị Lan đã chạy đi tìm Đông Nhi. Hai chị em ôm nhau khóc nức nở. Một lúc cô buông ra, ngó cậu em từ đầu đến chân, như vẫn chưa tin là thật.
Cô nói:
– “em đấy à? mới một năm mà lớn quá chị không nhận ra!”
– “Còn em,” cậu nói, “em nhận ra chị ngay từ đầu, có biết vì sao không?”.
– “Sao?”.
– “Vì chị đẹp quá!”
– “Xạo hoài!”
– “Thiệt mà!”
– “Em giỏi đấy, mới đó mà đã học được cái tài nịnh!”.
Cả hai cùng cười. Cô rủ cậu đi ăn mừng. Lần đầu tiên cậu được cô đãi bia. Cụng ly chứ không dám cạn, cậu nói:
– “Đến giờ em vẫn còn sợ. Nhiều đêm em khóc đấy, em tưởng ông ta giết chị rồi ném xuống sông!”
– “Chị thì có thể,” cô cười, “nhưng giết làm gì con người ấy, chỉ để lại thẹo chơi thôi”.
Cô nâng ly bia lên định uống cạn, nhưng mắc cười quá, phải đặt ly xuống bàn. Rồi chị cười đến đỏ cả mặt.
– “Sao chị cười nhiều vậy?”
– “Lớn lên rồi em sẽ biết, ông ấy chắc hận chị lắm, thà chết sướng hơn!”
Từ bữa ấy, chiều nào Đông Nhi cũng đi coi mô tô bay để được nhìn chị Mị Lan. Cô cũng thích được gặp cậu nhưng chủ không muốn cô ra ngoài nhiều.
Rồi cũng đến lúc khách thưa dần, đoàn sắp phải chuyển tới một thành phố khác. Thấy cậu buồn, cô an ủi: – “Chị sẽ về lại mà! Xiếc ở đâu bằng xiếc tại Sài Gòn”
– “Ước gì em lái được mô tô như chị”
– “Rồi chị sẽ xin cho em vào học nghề, trước mắt là tập đi xe đạp”.
– “Đạp trên cái thùng dựng đứng ấy chắc khó lắm!”
– “Đâu khó bằng em chui qua cái thùng thiếc!”
– “Ờ, nhớ lại em vẫn còn sợ!”
– “Ông chủ này rất tốt, đúng là ổng coi chị như con”
– “Ổng sẽ cho em ở chung với chị chứ?”
– “Ừ, trong một đoàn mà. Chiều nay, diễn xong chị đưa em đi xi nê, đi không?”
– “Dạ, đi chứ!”
Cậu vui lắm, liền đi mua một cái áo mới, vì không thể ăn mặc xập xụi mà ngồi bên cạnh một người xinh đẹp như chị, nhất là được ngồi trong rạp hát.
Xuất diễn cuối cùng, dù là vét, vẫn rất đông khách. Để tạm biệt, đoàn xiếc sẽ mang hoa lên để tặng khách vì trước đó nhiều khách hào phóng đem tiền ra treo thưởng. Những tờ bạc là cách thử tài các hiệp sĩ mô tô vì chỉ có những người rất giỏi và gan dạ mới dám lên cao. Mị Lan là người được thưởng nhiều nhất. Vì vậy, hôm nay chính cô mang hoa lên tặng.
Cô vẫn xinh đẹp như mọi ngày nếu không muốn nói đẹp hơn. Cô không đội mũ mà để đầu trần, khiến tóc cô bay bay càng đẹp. Tiếng mô tô gầm rú vẫn không át được tiếng reo hò của những người ái mộ. Cô từ từ lên cao, lượn một vòng, rồi hai vòng, chẳng những để chào tạm biệt mà còn có vẻ như muốn chọn người để tặng. Và đúng như vậy, cô cười rất tươi khi lượn qua một chàng sĩ quan mới tốt nghiệp. Chàng chưa ra trận, mũ áo hãy con thẳng nếp tinh tươm như lúc còn đang ở trong quân trường. Mọi chuyện sẽ đẹp biết bao nếu chàng nhận được hoa, biết đâu sẽ có một chuyện tình.
Nhưng khi cánh hoa chưa đến tay chàng thì một người đàn ông đeo kính đen đã vươn cánh tay dài ngoằng ra, không phải để nhận hoa mà để chộp lấy tay cô, cho dù chỉ nửa giây, nhưng cũng đủ làm cho chiếc xe rơi xuống.
Cô cũng rơi xuống theo khi ông ta buông tay.(còn tiếp)

KHUẤT ĐẨU

Chiêm bao

tranngochuong

Mịt mờ núi biếc mưa xuân,
Mơ màng đá dựng động thần thăng hoa
Tóc râu Từ Thức nhạt nhòa,
Trán nhăn đá gợn phong ba kiếp người

Giáng Hương vút cánh cuối trời,
Đá dằn xiêm áo ủ hơi men nồng.
Cho nhau còn một chút lòng,
Hoa tiên đọng mãi mấy dòng thơ say.

Buồn buồn lời nói chia tay,
Giật mình đêm lại nhớ ngày tiễn nhau
Em đi trời đất say nhầu,
Anh về day trở gối đầu chiêm bao.

Gió heo may thổi hanh hao,
Trở trăn tình đã phút nào trọn ngôi.
Đổ hồi tu hú gọi đôi,
Sườn non tượng đá trông vời về đâu?

Gà quê gáy giục đêm sâu,
Thềm xưa gió lộng mái đầu sương sa.
Thôi anh trở lại quê nhà,
Chiêm bao rồi cũng chỉ là chiêm bao

Trần Ngọc Hưởng

PHỐ, CỦA NGÀY HÔM QUA

nguyenlienchau

Ngồi giữa phố nao lòng… nhớ phố
Ký ức rêu xanh ẩm mốc chiều
Con ngựa già đau tình thổ mộ
Gõ mê lầm nhàm nhịp vẹo xiêu.

Ngã tư xưa bây giờ lắm bụi
Cây ngọc lan quán cũ đực bông
Tình đã bạc hương đâu mà bói
Phô chênh vênh thở nhịp lạc lòng.

Con ngựa già hát tình ca phố
Lúng búng hơi lóc cóc nhịp tàn
Xà ich đã chết trong quá vãng
Thảo nguyên xanh thành giấc mơ hoang.

Phố vẫn đông nhưng là phố tịch
Khi cốt hồn phiêu dạt trời xa
Phố vẫn động nhưng là phô bịnh
Khi em là em của hôm qua.

Ngồi giữa phố đem lòng… nhớ phố
Phố mưa đêm giục tiếc nắng chiều
Đèn xanh đỏ chớp lòe tắt mở
Con ngựa già loạn sắc thơ yêu.

NGUYỄN LIÊN CHÂU

ĐI VÀ VỀ

tachithan

Tôi nói: Tháng sau tôi đi Việt Nam.
Nó ngạc nhiên: Ô vui quá, bạn về Việt Nam sao?
Việt Nam, một địa danh? Một cố xứ? Một quê hương?… Tất cả.
Sao tôi nói là ĐI mà nó lại nghĩ là VỀ?

Tôi nói: 3 ngày nữa là tôi về Việt Nam rồi!
Nó cười: Biết mà, bạn sẽ đi Việt Nam trong 3 ngày nữa, nhớ bảo trọng.
Lạ, sao lần này tôi nói là VỀ mà nó lại bảo là ĐI?
Phải chăng là TÙY tâm thế để CẢM và THỐT lên những tiếng nằm đâu đó sâu trong tiềm thức???

TẠ CHÍ THÂN

biển, nghe không

nguyenxuanhoang

Đừng nói gì với mặt trời
nghe không?
mặt trời nóng mặt trời không cần biết đâu.

Đừng nói gì với núi cao
nghe không?
núi cao xa vời núi cao không trông thấy đâu.

Đừng nói gì với mây gió
nghe không?
mây gió cứ bay hoài bay hoài mây gió không buồn nghe đâu.

Đừng nói gì với súng đạn
nghe không?
súng đạn vô tình súng đạn không hiểu gì đâu.

Đừng nói gì với cỏ cây
nghe không?
cỏ cây cũng sống rồi lớn rồi chết, cỏ cây không trả lời đâu.

Đừng nói gì với ai hết
nghe không?
cũng đừng thèm nói gì với chính mình nữa.

nghe không? nghe không?
Hãy im lặng như biển.
biển, nghe không?

biển có nói gì đâu
nhưng biển thấy hết, nghe hết, hiểu hết, biết hết…
nghe không?

Biển, nghe không?

NGUYỄN-XUÂN HOÀNG

MẶC KHẢI THỜI GIAN

mocmienthao

Đêm đông lạnh rơi nghiêng miền cô tịch
Trăng nghiêng vào đêm dò dẫm vết tích mùa
Năm lại đến?
Sẽ trôi qua
lặng lẽ
Phúc âm buồn trên sợi nhớ già nua

Ta chậm bước ngang cánh cung kỷ niệm
Chuông thời gian rơi lạc phía ngày tàn
Nhặt dấu tích màu xanh rêu ký ức
Hoang hoải cung buồn khi thổn thức băng ngang

Ngày vội vã khép vào đêm vội vã
Thanh âm đời mặc khải những buồn vui
Tờ lịch cũ
vẫy
xuân về vội vã
Nghe trong những ngày tàn ước vọng hóa mù khơi…

Người ngồi đó
hỏi lòng mình
phiến đá
Tiếng thời gian ai vốc thả lưng trời?
Cười với bóng in hằn trên vách đá
Con dế buồn
ru khúc hát…
à ơi…!

Mộc Miên Thảo

Toàn dân yêu thơ, sơn hà nguy biến!

nguyendinhbon

Câu chuyện chị Vương Thị Ngọc Thu (ngụ ở thôn Thái Thịnh Văn, thị trấn Vân Canh, huyện Vân Canh, Bình Định) khiếu nại lên Ban giám hiệu Trường mẫu giáo thị trấn Vân Canh, tỉnh Bình Định vì con mình là cháu Phan Vương Ngọc T. (4 tuổi, đang học lớp mầm tại trường trên) đã bị cô giáo nhốt vào nhà vệ sinh cùng với hai cháu bé khác, chỉ vì các cháu không… thuộc thơ đã làm nhiều người Việt, một dân tộc mà “ra ngõ gặp nhà thơ” dấy lên nhiều suy nghĩ.

Hành động phi giáo dục của cô giáo thật đáng trách, nhưng vì sao cô lại bắt những cháu bé 4 tuổi phải đọc thơ?

Ở đây liệu có hay không tâm lý thơ được xem như những bài học, dễ nhớ, dễ thuộc và cần thiết cho chương trình giáo dục tiếp theo bởi trong các chương trình học của học sinh bậc tiểu học và trung học, khối lượng thơ trong những bài học “Tiếng Việt” và “Ngữ Văn” là khá lớn?

Ngoài ra chúng ta còn nhìn nhận một điều, dù nhân loại đã bước sang kỷ nguyên của khoa học kỹ thuật từ lâu, đến kỷ nguyên của máy tính thông minh nhưng rất nhiều người Việt vẫn cứ mơ màng với thơ và ao ước trở thành nhà thơ.

Chuyện một quan chức cỡ bự khoe mình làm “thơ thần” từng bị dư luận cười cợt một thời, hay một “đại gia” siêu giàu tại Bình Dương, lập hẳn một khu du lịch lớn, trong đó đi đến bất kỳ đâu người ta cũng nhìn thấy thơ (mà toàn những câu thơ trời ơi đất hỡi) là một câu hỏi khó giải đáp vì sao người ta lại “yêu thơ” đến vậy.

Hay là chuyện một tay láu cá, tổ chức hẳn một Câu lạc bộ Sáng tác Văn học nghệ thuật Việt Nam (?), chuyên đi lừa tiền các cụ già hưu trí để dụ họ in thơ và “kết nạp hội viên” cho họ.

Thực ra các loại câu lạc bộ này hằng hằng lớp lớp tại nước ta, từ phường xã đến quận huyện tỉnh thành, nhà văn hóa… đều có.

Và hằng năm, có lẽ thơ là một trong những danh mục sách được in khá nhiều tại các nhà xuất bản, tất nhiên người ta in bằng tiền túi, rồi đem tặng nhau, “tự sướng” với nhau, cũng không nguy hại gì cho ai, âu cũng là một thú chơi… tao nhã!

Ngay cả Hội nhà văn Việt Nam, mỗi năm đến rằm tháng giêng đều tổ chức Lễ Hội Thơ hoành tráng khắp cả nước, trong đó có đủ tiết mục ngâm, biểu diễn hình thể, hát thơ, thả thơ lên… thượng giới, v.v…

Cho nên thật chẳng ngạc nhiên khi một ông nhà thơ nổi tiếng từng hùng hồn phát biểu “Nước ta là một cường quốc thơ” còn công dân mạng lại tự trào “Toàn dân yêu thơ, sơn hà nguy biến”.

Ngẫm lại những phát biểu trên đều có lý. Cường quốc thơ thì hẳn rồi vì nếu tính số lượng câu lạc bộ thơ, nhà thơ, tập thơ, bài thơ… thì chắc khó quốc gia nào địch nổi Việt Nam ta.

Còn trong thời buổi các quốc gia trên thế giới đang cạnh tranh nhau trở thành những cường quốc hùng hậu về khoa học kỹ thuật, nếu chỉ giành “chất xám” cho thơ, e là sơn hà nguy biến thật!

Nguyễn Đình Bổn

TẢN MẠN CHIỀU CUỐI NĂM

tranvannghia

Gõ ly mà hát khúc tình
Rượu chưa cạn biết rằng mình chưa say
Chiều nay chiều nay chiều nay
Bỗng dưng chạnh nhớ màu mây quê nhà

Nhớ gần rồi lại nhớ xa
Nhớ bên kia chở mưa qua bên này
Nhớ con đường với hàng cây
Có thời mười tám run tay tỏ tình

Liêu xiêu bóng lênh đênh hình
Tóc đời bạc thếch phù vinh xứ người
Gỡ tờ lịch cuối năm rơi
Ngẩn ngơ thêm tuổi à ơi tuổi già

Hoàng hôn ngồi lại cùng ta
Chia nhau chút nắng la cà góc sân…

TRẦN VĂN NGHĨA

Giọng buồn của tượng

tanhoaidavu

Đã trả em đôi bàn tay của gió
Dăm phiến trời trong tình sử ngày xưa
Công viên buồn, tượng hồn tôi dựng đó
Khi vàng bay lá nhớ chớm sang mùa

Mai đời qua xin cúi đầu đứng lại
Dưới chân tôi hãy đặt nụ hôn mềm
Lời thương tiếc cho một thời vụng dại
Để bây giờ chín đỏ những oan khiên

Tôi sẽ khóc bằng trái tim của đá
Ru êm đềm theo những bước đêm trôi
Mà giọt lệ chút ơn đời đã rã
Rơi xót xa trên bãi cỏ thiếu thời

Lời cảm tạ đó mong người vui cất giữ
Là tượng buồn tôi còn có gì hơn
Trên bệ cao trọn kiếp này đứng rũ
Từng đêm nghe gió lạnh thổi trong hồn.

Tần Hoài Dạ Vũ

TRUYỆN RẤT NGẮN: THIÊN THẦN

tonnuthudung

…Năm 1984, có con bé mới sinh trong trạm xá chưa có tên.
Chú y tá hỏi: “Cô định đặt bé tên gì?”
Cô trả lời trong nước mắt: “Trần Thị Tạm Giam.”
Chú y tá cũng chảy nước mắt: “Đừng ác như vậy, cháu.”
Cô sinh bé trong trại tạm giam của Tuy Hoà, bé mất, họ thả cô về ngay sau đó với một trái tim tan nát.
Bé nằm trong vườn một ngôi nhà nguyện… Tiếng chuông sáng chiều ru bé thiên thu.

Tôn Nữ Thu Dung