Càng hiểu không ra lúc cuối đời
Chẳng sao khi đã nằm trong đất
Đọc ở sao trời sẽ hiểu thôi
Hai người phi công cùng lái chiếc máy bay
Gặp tai nạn bung dù ra tẩu thoát
Không kịp tháo đai dù một người chết ngộp
Rõ ràng cái chết vì thiếu trình độ chuyên môn
Không hiểu sao lại được phong tặng anh hùng
Đảng bắt toàn dân phải khóc
Ôi nước mắt sao mà rẻ mạt
Ai không biết rơi thành phản động như không
Cũng trên mặt biển này triệu con cá chết oan
Cá cũng như người không hiểu sao phải chết
Một cái chết vô duyên trở thành lẫm liệt
Còn những con cá chết oan là chết ngậm bồ hòn
Con cá ngậm bồ hòn tức tưởi cùng triệu dân
Những triệu người dân cấm không được khóc
Giọt nước mắt của lần này quá đắt
Ai dám để rơi thành phản động gông cùm
Hai chữ phản động này như lưỡi không xương
Đảng mặc sức tha hồ lắt léo
Tội nghiệp dân tôi Đảng bắt ăn viên kẹo
Không lột giấy ra vẫn phải ngọt như thường
Quan Dương
Năm cũ lạnh lùng giã biệt. Hàng cây khóc lóc dưới mưa, thả xuống đường vài chiếc lá, Vàng khô, héo rũ cuối mùa. Năm cũ dịu dàng tay ôm, Tình nhân dìu trong luân vũ Quyến luyến trao nụ hôn buồn, Tiếng nhạc bồi hồi nức nở. Tan tác từng hạt pha lê Lăn dần vào chuỗi quá khứ Ngày mưa tháng chạp lê thê Nhìn mưa nhớ về quê cũ. Năm mới có mảnh nắng yếu Ngại ngùng giữa những khe mây. Nhạt phai áo vàng năm cũ, Mơ em một cuộc tình dài. Năm mới môi mềm như lụa, Em về giữa cõi chiêm bao, cầm tay tôi đi trong mộng, Hương trầm nhẹ bước tiêu dao. Tôn Nữ Thu Nga. ( Cali ngày mưa cuối năm)
Quán nửa khuya vắng vẻ, chỉ có hai người khách. Lão già ngồi ở chân bậc cấp phía đông của quán, đàng trước là biển cả bao la rì rào tiếng sóng. Chàng nghệ sĩ ngồi bên trong quán, ở một cái bàn kê gần hàng hiên, ngay trước ghềnh đá cao có một cây cổ thụ nghiêng mái bù xù che phủ mái ngói, gần như kín cả mé tây này. Nửa đêm trừ tịch, quán không còn đón khách vãng lai. Ông chủ quán đang ngủ trên ghế bố kê ngay giữa phòng, gần hòn non bộ có ba tảng đá châu đầu lại thành cái thế thiên địa nhân, ôm lấy ông Phật Di Lặc đang ngoác miệng cười vô tư. Mọi vật yên tĩnh, chìm sâu vào không gian mờ tối, hư ảo của đêm giao thừa vắng lặng. Chàng nghệ sĩ nâng ly rượu Martel lên, nhìn nghiêng, thấy đã gần cạn. Chai rượu còn hơn hai phần ba, để cạnh gói Lucky, ly nước đá và đĩa hạnh nhân đã vơi quá nửa. Chàng rót thêm rượu vào ly, đứng dậy, đi quanh quán tìm xô đá ban nảy ông chủ đã tới lấy đi. Xô đá nằm ngoài bậc cửa phía đông, chỗ lão già đang ngồi bất động. “Xin lỗi,” chàng nói khẽ, “tôi lấy chút đá.” “Ừ…đá…đá một đời rong rêu. Lăn hoài mà vẫn còn nhiều tồn sinh.” Lão già lầm bầm, bỗng cười khúc khích khi quay đầu lại nhìn chằm chằm vào chàng nghệ sĩ đang ngồi xổm lấy đá bỏ vào ly soda. “Ông còn rượu không?” lão già hỏi. Chàng nghệ sĩ nhìn vào ly đá không đặt kề ly rượu đã cạn của lão già. “Ừ, còn. Trong kia,” chàng nói và đứng dậy, tay cầm theo xô đá. Chàng liếc nhìn lão già đoạn nói, “Trời đang trở lạnh đấy. Hay ông vào trong kia ngồi uống với tôi. Rượu Remy Martel còn hơn nửa chai. Uống một mình cũng phí.” Lão già lồm cồm đứng ngay dậy, hai tay cầm hai ly không đung đưa trước mặt. “Tửu mà không phùng tri kỷ được hả? Remy Martel. Cao cấp. Tôi đang uống rượu ngọc dương đặc sản của quán. Lạt phèo như nước ốc. Bỏn xẻn một đời lão chủ.” Hai người đi vào quán, ngồi xuống cái bàn của chàng nghệ sĩ. Rượu được rót ra ly. Nâng cốc chạm nhau. “Sắp qua năm mới. Chúc ông,” chàng nghệ sĩ nói và uống một hơi. “Chúc nhau một chén vô thường. Thường đâu thì cũng con đường long rong,” lão già nói chậm chạp, cố nốc hết ly rượu. Giữa quán ông chủ bỗng thức giấc, lục đục một đỗi rồi nói vọng lên, “Sắp giao thừa rồi. Chúc mừng năm mới hai vị.” Phía xa xa bên trên thành phố pháo hoa bỗng nổ lụp bụp, bắn những chùm ánh sáng màu đỏ đẹp mắt lên bầu trời đêm tối thẩm. “Chúc mừng năm mới, ông chủ Lưu,” chàng nghệ sĩ nói và lại rót rượu vào hai ly. Im lặng. Pháo hoa càng lúc càng thi nhau bắn vọt lên trời từ đủ hướng. Không khí se lạnh xung quanh. Mái đầu cổ thụ rì rào cùng sóng biển bên dưới, xa ngoài kia. “Ông đang nghĩ gì vậy?” lão già chợt hỏi. “Tôi?” chàng nghệ sĩ nhìn lão già một đỗi rồi nói, “Không nghĩ gì cả.” “Ha!” lão già chồm người tới trước, nhón lấy một hạt hạnh nhân bỏ vào miệng, vừa nhai rào rạo vừa nói, “Sao ông biết ông không nghĩ gì? Con người ta sinh ra có một khối óc màu xám xù xì và một quả tim màu nâu đỏ cũng xù xì. Óc và tim không cho phép con người ta không được suy nghĩ gì. Khi ông nói ông không suy nghĩ gì là ông đang nghĩ về chuyện ông không suy nghĩ gì, phải vậy không? Óc và tim đâu có bao giờ cho phép con người không suy nghĩ gì dù chỉ trong một sát na. Ha! Vậy ông làm nghề gì?” lão già lỏ mắt ngó chàng nghệ sĩ chăm bẳm, “ Làm nghề gì để có tiền uống Remy Martel?” Chàng nghệ sĩ xoay xoay ly rượu trong tay rồi nói, “Làm người.” Lão già bật cười, “Ha! Làm người…tôi đi chân rụng hai hàng. Kịch đời múa máy chưa tàn canh thâu.” Ông chủ Lưu bỗng đi ra đứng gần mái hiên, nói trổng, “Pháo hoa đẹp nhỉ!” Lão già ngước mắt lên nhìn bầu trời đêm đang lung linh những chùm pháo hoa đủ màu sắc. “Pháo hoa mà đẹp cái gì?” lão nói, “Chẳng qua chỉ đủ lì xì đầu năm.” “Tôi làm nghệ sĩ hát rong,” chàng nghệ sĩ bỗng nói, “Và tôi kiếm ra tiền nhờ làm nghệ sĩ hát rong.” Chàng ngửa người ra sau lưng ghế. “Ha!” lão già nói, “Trót làm nghệ sĩ hát rong. Cho nên ông cứ thong dong có tiền!” Ông chủ Lưu xịch đến bên bàn của họ, “Hai vị có dùng chút bánh chưng dưa món không?” “Món nào cứ hãy chưng ra. Bằng không trong bụng xót xa cũng phiền,” lão già nói và đứng dậy. “Ngồi với nghệ sĩ chán phèo. Chẳng thà ta cút một lèo cho xong.” Chàng nghệ sĩ vươn tay ra nắm lấy tay lão già, “ Ông là người ưa đi náo hoạt cuộc đời đó hả?” “Gì?” lão già ngó xuống, hấp háy đôi mắt tinh anh sau cặp kính cạn dày mo. “Ông muốn làm thơ không?” lão hỏi giọng nhừa nhựa , “Muốn thì làm với tôi.” “Không, tôi chưa muốn làm thơ,” chàng nghệ sĩ nói,”Ít ra là lúc này…làm với ông.” “Rất hay!” lão già lại ngồi xuống ghế, nhìn chăm bẳm vào chai rượu Remy Martel, “Rất hay giữa lúc giao thừa. Bỗng dưng lại muốn làm thơ chúc đời. Chúc ông một tuổi nên người. Chúc tôi một tuổi lại mười người nên. Chúc anh chúc chị tân niên. Chúc bà con cô bác tiền đầy rương. Chúc tôi một cõi vô thường. Lúc về lại nhớ con đường mình đi.” Lão tự rót rượu cho mình và chàng nghệ sĩ. Lão nâng ly lên nói, “Ông may mắn có tôi trong đêm giao thừa này. Cũng như tôi may mắn có ông trong đêm giao thừa này. Ha! Ta về mộng mị ban sơ. Ra đi như thể chưa bao giờ ở đây.” Lão cụng ly vào ly chàng nghệ sĩ đánh cạch một cái, đưa ly lên miệng uống cạn rồi đứng dậy, hơi loạng choạng, đi thẳng đến giữa quán, gần cái ghế bố ông chủ Lưu đang ngồi. “Chào bạn già cả già nua,” lão nói lớn hết cỡ, “Chúc bạn năm mới te tua cái lòng. Còn tôi thì cứ long rong. Đến khi nào hết lòng thòng te tua.” Lão già đi xuống các bậc cấp, ra giữa sân, nhảy cẩng lên, hai tay vung quanh mình. “Chúc mừng hội tụ đất trời. Chúc mừng ta lại gặp người đãi ta. Đãi ta một cõi ta bà. Để rồi năm tháng còn là gì đâu/’
Lão đi thẳng xuống con đường độc đạo dẫn lên quán rượu trên đỉnh đồi. Từ xa còn nghe giọng lão loáng thoáng vọng lại:”Còn là gì đâu mà cầu? Có chăng là chút rượu bầu túi thơ…”
Chàng nghệ sĩ bỗng nói với ông chủ Lưu, “Tôi bỗng có một ý lạ để làm ra một cái gì đó mới mẻ hơn, ông chủ Lưu à.” “Ờ,” ông chủ Lưu nói và tự rót cho mình một ly rượu whisky pha soda.
VĨNH HIỀN
Khi chủ nhân gọi cái vạt đất nằm chênh vênh giữa lưng chừng đồi sau dinh hoàng đế Bảo Đại là điền trang chắc đã từng có lúc anh nghĩ đến vàng son một thưở. Nghĩ đến với một chút ngậm ngùi. Cái điền trang ấy nó bé nhỏ và khiêm nhường đến nỗi chỉ có non trăm gốc cà phê và chừng mươi cây hồng trụi lá. Tuy vậy, khi cà phê nở hoa bạn có thể nghe được mùi thơm rất mực quý phái lan tỏa trong làn sương lạnh và trong nắng thu vàng bạn sẽ ngất ngây với những cành hồng trĩu quả mọng đỏ.
Nhưng nếu chỉ có thế, tôi chẳng việc gì phải đánh thức những con chữ đang ngủ yên cùng với tuổi già mỏi mệt.
Thương ai về ngõ tối đêm nay thiếu ánh trăng. (TCS)
Cái ngõ tối trong cả ngàn ngõ tối ấy ở Sài Gòn trở nên đẹp xót xa trong lòng chàng trai mười bảy tuổi chỉ bởi vì có một Thanh Thúy với đôi vai gầy guộc nhỏ sớm tối đi về.
Cũng gần như thế, cái tiểu diền trang quạnh hiu ấy đáng nhớ và đáng nói vì ở đó có một căn nhà gỗ là nơi chốn đi về cho nhiều bằng hữu. Một Trịnh Công Sơn, một Đinh Cường, một Lưu Công Nhân, một Dương Nghiễm Mậu…giờ đã đi vào sương khói của hư vô. Và còn đó, những chàng niên thiếu thưở cắp sách đã vì mê say văn chương mà làm nên Gió Mai, rồi Ý Thức…những Nguyên Minh, Lữ Quỳnh, Lữ Kiều, Lê Ký Thương…giờ chân đã chồn gối đã mỏi vẫn vì bạn mà đi xuống đi lên cái con dốc sâu thẳm ấy. Chính nơi đây trong căn nhà gỗ với những ô cửa không chấn song, họa sĩ Thân Trọng Minh đã vẽ những cá, những mặt người với những nét vẽ như những người Tây nguyên ngồi đẽo tượng nhà mồ. Và Nguyên Minh, sau gần 30 năm không cầm bút ngồi nhìn bạn vẽ, bỗng dưng tìm lại được nguồn cảm hứng để viết nên tác phẩm Tưởng Chừng Đã Quên, rất Nguyên Minh và rất đáng yêu.
Một nơi chốn như thế, bảo rằng quên, làm sao mà quên cho được. Một nơi tưởng chừng hãy còn hơi hướng của những người mà lòng mình yêu dấu, hãy còn như vang vọng đâu đây tiếng đàn câu hát.
Quên sao được ngọn lửa được đốt bên hiên nhà với những người ngồi co ro, một tay cầm ly rượu một tay cầm củ khoai lùi.
Quên sao được bóng trăng thượng huyền sau mái nhà như một nét môi cười và sao hôm đẹp như hạt lệ của những người khóc lẻ loi một mình (TTT)
Quả là rất khó quên. Nên chi, khi nghe chủ nhân điền trang sẽ thay ngôi nhà này bằng một ngôi nhà mới, tôi đã rất bàng hoàng! Ngôi nhà đã hơn hai mươi năm, nắng mưa và mối mọt khiến nó già đi trước tuổi. Xây lại, cũng phải thôi.
Nhưng một ngôi nhà mới, tuy vẫn nằm nhỏ nhoi khiêm tốn bên đồi, liệu những người bạn cũ, hồn mộng lang thang đâu đó có còn nhận biết mà theo gió đi về. Và chính chủ nhân, liệu anh có còn tìm được mùi sơn dầu mà anh pha trộn hãy còn vương vất trong từng nếp gỗ?!
Lên chơi đúng vào ngày đầu năm, được ăn một cái tết Tây rất tây, được uống rượu Chivas, được nghe piano ở La Palace… mà sao tôi vẫn cứ thấy ngậm ngùi.
Khuất Đẩu
4/1/2017
công nương đòi lên đồi
này đây lưng ta cõng
đồi gió mây xanh lơ
cỏ xanh như giấc mộng
công nương đòi bỏ dép
ta dấu sau thân cây
rồi gió bay xiêm áo
nắng trong mắt thật đầy
bờ chân dù nhớ suối
cỏ mát vẫn ngẩn ngơ
trong tiếng cười khúc khích
nghe như ngày còn thơ
ta hái lá cây rừng
quì bên tay hầu quạt
tay mở hàng kinh thư
bay ra mầu bát ngát
buổi trưa he hé ngủ
ta nghe sóng qua tim
giật mình tay sờ ngực
thấy mình mất đức tin
công nương đòi – ta dạ
đôi chân vẫn xin thưa
lưng cõng nguòi qua suối
đi nốt chuyện kiếp xưa
NGÔ YÊN THÁI
Mắt hãy tròn. Em. Mắt bồ câu
Xiêu lòng tôi lúc gió qua cầu
Để mai xuống phố vui như tết
Tình trẻ con trắng trời hoa ngâu.
Xin em cười. Đỏ. Chút môi son
Thơ ngây thêm một chút dỗi hờn
Để mai xuống phố bay như bướm.
Hoa đào rơi quấn quít mùi hương.
Bàn tay người. Ấm. Nụ tầm xuân
Căng tràn nhựa sống ngực thanh tân
Để mai xuống phố chờ tôi nhé
Giữa chợ đời mênh mang- mênh mang.
Má có hồng. Xin. Một chiếc hôn
Sang năm đã đến tuổi trăng tròn
Để mai xuống phố đừng e ấp
Tôi bên người- đời sẽ vui hơn.
Tóc óng mềm. Tôi. Gã khờ câm
Tơ vàng chưa biết chữ trăm năm
Để mai xuống phố người đâu mất
Đường dọc ngang- ngang dọc mù tăm.
NGUYỄN AN BÌNH
Anh nhớ đến buổi sáng xám xanh trên cao của bầu trời Los Angeles
Anh nhớ đến nỗi buồn khi em lặng lẽ chuồi ra khỏi miền chăn gối
Anh nhớ đến sự lặng im không một chút muộn phiền khi em ra đi
Anh nhớ đến sự trống rỗng đã được dự báo từ trước khi em đến
Anh nhớ đến tiếng chuông reo từ bên kia của ngôi nhà quá khứ
Có tiếng khua chén bát tiếng bếp lò bật lên có mùi thơm của trứng
Có hương nồng của một ngày dài anh mang theo ngập tràn phố xá
Có chiếc bóng anh mang theo trên vai khi bóng chiều đổ ập xuống
Có đôi mắt của em đêm đêm trong cơn mưa dài lo âu thương xót
Cái thế giới hoang vu của anh đang đi thương xót một đợi anh về
Cái thế giới anh đang đến đây và em thân yêu cũng không gì lạ
Chúng ta chỉ là những bóng ma của một thước phim viễn mộng
Chúng ta đang trở về với thì tương lai trong một ngày buồn u ám
Chúng ta yêu nhau trong một không gian một bầu trời lạnh ngắt
Chúng ta chia tay nhau như cánh cửa của đời nhau đang khép lại
Chúng ta nhẹ nhàng như một giấc mơ đang thoát khỏi chính mình
Chúng ta một cái bánh buồn hiu một cái hộp đang trên đường giao nhận
Chúng ta là khách của nhau được đóng thùng dấu kỉ trong những Container thời đại
Là hành lí gởi đi trước cho một chuyến tàu chuyến bay dài xuyên qua lục địa
Chúng ta là những chổ ngồi mờ nhạt chết khô trên không phận bầu trời hay trong những chuyến xe miên man miệt mài mệt nhoài trên những tuyến đường High Way Cao tốc
Chúng ta là những căn nhà những cái tủ lạnh những Mobile Phone đàng ngày đêm nhấp nháy
Chúng ta là những con Robot của thời gian được vít chặt vào trong những trái tim Inox không bao giờ hoen rỉ
Chúng ta là nỗi buồn ướp lạnh trong những khoang hàng chứa đầy hành trang kí gởi
Chúng ta là một thứ Hamburger thức ăn nhanh cùng với một ly CoCacola đầy nhục cảm
Chúng ta làm tình với nỗi cô đơn của chúng ta bằng những năm dài lãng quên xa cách
Chúng ta sủi bọt đời nhau tan loãng vào nhau như thức ăn nước ngọt có gaz Marathoon tăng lực
Chúng ta tiêu hóa đời nhau bằng những rất nhiều thực phẩm thời trang và tốc độ
Chúng ta trơ khấc chiêm ngưởng body nhau trong cái nhìn trần trụi
Chúng ta đĩ thỏa đời nhau thực dụng đời nhau bằng những cú thả bom vào đời nhau bằng rất nhiều dục vọng
Ở trong cái thành phố nầy chúng ta là những con ma sắp trở thành ác quỉ
Ở cái Thành phố nầy Thiên thần ở trên cao Còn chúng ta trụi trần khỏa thân trong địa ngục
Chúng ta chỉ là nỗi buồn của một cuốn phim của một thế kỉ đã qua đi
Chúng ta chỉ là một thứ đi tới tương lai không còn đường quay về quá khứ
Em vẫn phải thức dậy nhẹ nhàng bốc lên và bay cùng những tháng ngày sắp tới
Anh phải ở lại thôi không thể chờ đến ngày mai em lại sẽ thành qúa khứ
Anh cũng bốc lên nhưng sẽ phải bay về thôi cùng nơi chốn cũ
Nơi có bóng tối nỗi đau trong một thế giới không có em nhưng ngập tràn kỉ niệm
Anh sẽ nghe buổi sáng ngân lên những tiếng khua của nghìn tiếng lạ
Anh sẽ nằm thật lâu để nhớ em đang vỗ cánh bay mệt mỏi
Chỉ một đường bay thôi không bao giờ có thời gian nhìn lại
Để thấy bóng anh rơi trong thành phố của Thiên thần …
NGUYỄN TẤN CỨ
1.
Người ta xua đuổi tôi ở khắp nơi
Khi mưa đêm trút hờn căm xuống mặt phố dài
Ai đến bên tôi mắt như lửa ấm
Theo em về bên ấy đi thôi…
2.
Chỉ còn lũ tù nhân và tên chúa ngục
Sau bức tường còn đôi mắt quầng đen
Dưới mưa tầm tã
Chỉ còn anh sao chẳng còn em…
3.
Tôi cháy lên ngọn lửa dị thường
Ánh sáng bảy màu che khuất vết thương…
4.
Trong lớp học trần gian chúng ta biết tất cả mọi điều
Nhưng vị thầy cao cả nhất
Đã cho ta biết mặt tình yêu.
nguyễn quang tấn