CHUYỆN THẬT VỀ MỘT NGƯỜI BẠN

chuthuynguyen

479734_112590325614261_1104882_n

Trước tiên xin thưa, đây không phải là một truyện ngắn hư cấu, cũng không phải truyện được viết với sự cần thiết trau chuốt từ ngữ, văn phong. Đây chỉ là những đoạn ngắn chuyện đời thật ghép lại theo thời gian, có kèm các minh chứng về một người bạn. Trong câu chuyện nầy có thể có một đôi lúc dẫn chứng bằng một số sáng tác đã qua của tôi, hoàn toàn không nhằm mục đích khoe khoang mà đúng hơn chỉ để minh chứng cho các diễn biến trong câu chuyện. Và cũng mong sự lượng thứ của độc giả dành cho tôi, một phần do sự xúc động mà bài viết sẽ không được mạch lạc như mong đợi.

Tôi viết văn và làm thơ trong nước từ hồi còn là học sinh Trung Học Đệ Nhất Cấp qua nhiều bút hiệu khác nhau, nhưng nhiều nhất là Vĩnh Thanh Vân. Bút hiệu nầy do ông Kiên Giang Hà Huy Hà đặt cho tôi vì tôi cùng quê Rạch Giá với ông và ông Sơn Nam. Bút hiệu của Kiên Giang chính là tên của tỉnh Rạch Giá, ông đề nghị tôi lấy Vĩnh Thanh Vân là tên của xã châu thành Rạch Giá. Từ thời còn đi học đến năm 1975 các sáng tác của tôi đăng rải rác trên các nhật báo ở Sài Gòn thời bấy giờ. Lúc ông Duyên Anh phụ trách trang thiếu nhi trên tờ báo Sống, các cây bút thiếu nhi cộng tác đều mang hai chữ BB trước bút hiệu, BB có nghĩa là Búp Bê. Thời đó các Búp Bê có lần được mời đến báo Sống vui trung thu, mục đích để họp mặt, quen biết nhau. Khi ấy, giữa lúc tôi đang loay hoay không biết nên chọn cho mình tên gì thì ông Duyên Anh tặng cho tôi cái tên: Búp Bê Dế Mèn bởi ông thích tác phẩm Dế Mèn Phiêu Lưu Ký của nhà văn Tô Hoài. Từ đó trên báo Sống tôi có truyện ngắn và thơ con nít ký tên : Búp Bê Dế Mèn. Thật ra gọi là búp bê cho vui chứ lúc đó đa số người viết là những học sinh trung học như chúng tôi, chẳng phải búp bê ở lứa tuổi tiểu học đâu. Nhờ các sinh hoạt văn thơ từ thời con nít mà mối giao lưu bè bạn ở Sài Gòn khá rộng rãi. Năm 2004 tôi mới sang Mỹ định cư và đến năm 2006 tôi mới có dịp tiếp tục sinh hoạt lại về văn thơ, nhưng lần nầy ngoài một số báo giấy tiếng Việt in và phát không ở các chợ, đa phần văn thơ bắt đầu đăng trên các trang web. Thời đó hình như bên Việt Nam có chương trình nhắn tin qua lại qua chương trình: yahoo 360 ( bấy giờ chưa có Facebook và Twitter ). Bạn bè tôi trên yahoo đa phần là các bạn học cũ, các bạn cùng quen qua sinh hoạt thơ văn trước đó, và một số học trò cũ của tôi . Một số lượng hơn 200 bài thơ tôi sáng tác sau 1975 trong nước , chủ yếu viết chỉ để mình đọc. Sau khi đến Mỹ tôi mới bắt đầu sửa lại và gửi đăng tại Mỹ. Cũng trong năm 2006 đó, một trong số các bạn quen qua văn thơ trước kia có một cô gái trẻ cũng đang tập tểnh làm thơ, cô cũng hay nhắn tin thăm hỏi tôi trên yahoo. Đến trước 30 tháng tư năm 75 tôi vẫn còn ký Vĩnh Thanh Vân, đặt chân lên đất Mỹ tôi mới bắt đầu dùng bút hiệu Chu Thụy Nguyên , bởi vậy mà trong buổi ra mắt thơ của một người bạn ở Mỹ, một nhà thơ trẻ đã đến bắt tay thăm hỏi tôi, sau đó anh không ngần ngại gọi tôi là người có tuổi mà không có tên. Trở lại chuyện cô gái trẻ nói trên, cô lấy bút danh là Giọt Sương Tím. Qua yahoo 360 cô ấy thường hỏi han tôi về văn thơ và rồi hết chuyện thì lan man sang chuyện đời. Các nhắn tin lúc bấy giờ toàn qua chữ nghĩa, không ai thấy mặt ai. Nhắn tin một thời gian qua lại, năm đó là 2006 mới được biết cô đang làm việc cho một văn phòng đại diện của Đức tại Sài gòn, văn phòng nầy chuyên nhập cảng thuốc tây vào bán khắp Việt Nam. Câu chuyện lúc bấy giờ lan man về các trang thơ, cô ấy cũng bắt đầu khoe một số sáng tác của cô được đăng trên một vài trang web ở hải ngoại. Đang nhắn qua nhắn lại ngon trớn, chẳng hiểu sao, đùng một cái chương trình yahoo 360 dẹp tiệm ở Việt Nam. Mọi liên lạc giữa tôi và Giọt Sương Tím chấm dứt vì tôi với cô ấy chưa bao giờ liên lạc nhau qua e-mail.

Một thời gian sau đó ai cũng xôn xao vì sự ra đời của Facebook. Như các bạn, tôi cũng lập ngay cho mình trang Facebook mang tên Chu Thụy Nguyên để dễ kết bạn có cùng khuynh hướng mình thích, và để dễ trao đổi, học hỏi thêm về văn học và các lĩnh vực nghệ thuật khác. Đến một hôm, bất ngờ một cô gái trẻ có trang facebook ký tên : hoa trang ( mélancolique ) vào xin kết bạn. Cũng là lạ, chà ! tiếng tây tiếng u nữa nhe, nhưng cứ để coi sao đã ! Lò dò thử vào nhà cô ấy thì thấy toàn thơ, nhạc, những món mình thích đây, vậy là chấp nhận kết bạn. Vừa kết bạn được 2 ngày, cô ta nhảy vào nhắn tin. Đó là ngày 20-04-2012 hiện nay còn lưu trong tin nhắn. Câu đầu tiên cô hỏi : – Xin lỗi, anh Chu Thụy Nguyên có nhận ra em không ? Tôi xin lỗi vì hoàn toàn không quen ai tên Hoa Trang cả. Lúc ấy cô mới nói Hoa Trang chính là Giọt Sương Tím của 6 năm về trước. Bè bạn gặp lại nhau nhờ trang Facebook cũng thật bất ngờ và quá vui. Rồi cô bắt đầu kể chuyện cho biết cô đã không còn ở Sài Gòn nữa, và cũng đã xin về nghỉ, không còn làm việc nữa. Lúc đó tuy có nhiều cơ hội nói chuyện, tìm hiểu hơn qua Facebook ( hay hơn trang Yahoo 360 ) nhưng vẫn chưa ai thấy hình ảnh ai , ( bản thân hình avatar của tôi cũng chỉ là những nét vẽ nguệch ngoạc mặt của một ông già thật xấu xí, râu ria ).Còn trang Facebook của cô ấy hình avatar là chữ NTrang viết theo kiểu thư pháp. Hỏi tên , cô ấy chỉ ghi : Ntrang Vt nhưng không cho biết tên thật làm tôi cứ tha hồ đoán, nào là : Vũ Thị Nha Trang, Vũ Thị Ngọc Trang…cô ấy chỉ cười. Thật ra nghĩ lại cũng rất công bằng vì tôi có cho ai tên thật của tôi bao giờ. Cô sinh ngày 22 tháng 10 năm 1962. Nhiều lần trao đổi qua lại tôi thường nhắc : – Nè, cô nhỏ hơn tôi những 15 tuổi đó nhe, liệu mà xưng hô cho phải đạo. Cô cười hihi rồi viết : – tình văn nghệ là bất luận tuổi tác. Cô vẫn tiếp tục gọi tôi là anh và xưng bằng em. Buồn vui gì cũng cứ độ 2 ngày là cô lại nhắn tin cho tôi. Biết giờ tôi bận làm việc cô né, không nhắn, chờ tối cơm nước xong là cô nhắn. Cô nói tôi là người dễ nói chuyện, dễ hỏi han, tâm sự, dễ nhờ góp ý vì tôi chịu lắng nghe và giúp cô sáng ý những khi cô gần như tuyệt vọng. Sống bên Mỹ quen rồi nên tôi rất ngại hỏi han, đi sâu vào đời tư người khác. Vì vậy tôi cũng chưa định hỏi, vì sao cô bỏ Sài Gòn ? Vì sao cô không làm việc nữa, dù chỉ cần có một công việc cho vui, khỏi nhàm chán ? Hoặc vì sao dạo gần đây cô thường hay tuyệt vọng. Sau khi có Facebook, tôi còn thỉnh thoảng liên lạc với cô qua e-mail vì mỗi khi làm xong một clip nhạc cho một bài thơ của tôi cô thường gửi qua e-mail cho tôi xem trước. Trên e-mail thấy cô dùng tên Nhi Trang, như vậy có thể tên cô là : Vũ Thị Nhi Trang . Tôi là người có gia đình, nhưng bà xã tôi lại luôn ủng hộ con đường tôi đang đi một cách tuyệt đối. Bà vẫn hay nói với bạn bè của bà rằng thơ văn và bè bạn là một phần sự sống quan trọng của tôi. Tôi cũng may mắn có được bằng hữu văn nghệ, trong số đó nhiều bạn là quý bà, quý cô. Có khi tôi nhận phone, hoặc chat với quý bạn nhiều khi hằng giờ nhưng bà xã tôi luôn thông cảm và tôn trọng . Tôi thường về Việt Nam một mình và tha hồ đi uống cà phê hay gặp gỡ các bạn văn nghệ, không bao giờ bà xã tôi đi theo hay kiểm soát ghen tuông gì cả. Tuy nhiên đối với tôi, tình cảnh nầy thật ra là khó chứ không phải dễ, và bà vợ như vậy là gắt chứ đừng tưởng bở.

Vài tháng sau đó tôi quyết định phải hỏi thật về cuộc sống của cô ấy vì linh cảm thấy tinh thần cô ngày càng sa sút. Từ đó tôi được biết, Hoa Trang có cha là một sĩ quan QLVNCH tốt nghiệp trường Bộ Binh Thủ Đức, lúc tôi nói chuyện với cô ông đã trên 75 tuổi. Sau 30 tháng tư năm 1975, như bao vị sĩ quan còn kẹt lại Việt Nam, ông bị đi tù. Sau khi thả về, gia đình đi Mỹ theo diện H.O, cô và anh chị cô ở lại Việt Nam. Song thân cô sau đó định cư ở Houston, Texas đến nay và cha cô nhất định không về lại Việt Nam. Nguyên nhân khiến cô nghỉ việc, rời bỏ Sài Gòn về cất ngôi nhà nhỏ gần bên anh và chị ở Phan Thiết là vì cô mang trong người nhiều trọng bệnh. Chứng bệnh thứ nhất khá trầm trọng khiến cô quyết định phải nghỉ ngơi là chứng bệnh tim khá nặng. Kế tiếp là chứng gai cột sống và thoái hóa cột sống bệnh tình như vậy khiến nhiều ngày cô chỉ nằm trên võng mà không làm gì được. Chính vì các căn bệnh hành hạ ngày càng nặng, cô biết mình không còn đủ sức làm việc nữa nên buộc phải chấm dứt. Lúc ở Sài Gòn, cô cho biết, nhiều lần không thở nổi, ngất đi, phải đi cấp cứu và đôi lần tưởng đã vĩnh viễn ra đi.Cô khoe với tôi về căn nhà nhỏ thật gọn, xinh nơi cô sống cùng một con chó trắng nhỏ thật dễ thương làm bạn . Cô là người Công Giáo, tên Thánh là Anne. Ban đầu về Phan Thiết cô cho biết vẫn đi lễ nhà thờ mỗi Chủ Nhật hằng tuần, nhưng càng về sau cô càng không đủ sức để bước đến nhà thờ nên cô quyết định cầu Chúa ngay tại nhà. Cô nói, cô bắt đầu bắt chước Thánh Thérèse De Jesus vì cô tin rằng Chúa ở khắp mọi nơi. Cô khoe cô treo một cái võng dưới mái hiên trước nhà, mỗi khi lên cơn tim hay buốt đau cột sống cô đều vội uống thuốc và cố bước ra võng nằm chịu trận cho cơn đau hành hạ. Cô vẫn hay than vản là rất thương cho trái tim mong manh và tội nghiệp của cô. Giai đoạn đó, theo nhận xét của tôi, cô rất khá hay nói đúng hơn là cô có một số tài vặt về kỹ thuật computer căn bản. Cô tự trang trí ảnh cho từng bài thơ. Một số bài thơ của tôi sau khi được nhạc sĩ phổ nhạc và post lên facebook, cô âm thầm thực hiện thành video clip cho tôi bằng cách chọn hình ảnh ghép vào và sắp xếp lời hát ( tức là các câu thơ ) hiện lên liên tục theo tiếng hát ca sĩ như hình thức karaoke, xong cô ấy gửi lại tặng tôi. Nhiều bài, nhưng chỉ xin nêu lên đây một clip trên you tube qua bài thơ : Đà Lạt Sao Anh Không Muốn Nhớ của tôi đã được phổ nhạc và hát qua link : https://www.youtube.com/watch?v=voi4JTZ-slY. Ký tên do Ntrang Vt thực hiện video.
Tôi rất vui khi xem các clips mà cô đã bỏ công sức mình vào đó, nhưng tôi cũng rất áy náy và lo nghĩ vì cô đang có dấu hiệu yếu dần. Tôi không muốn cô bỏ sức thêm nữa, tôi luôn khuyên cô nghỉ ngơi, nhưng mỗi lần như vậy cô luôn nói nằm võng hoài, buồn chán quá, thực hiện một video clip chính là cách để cô giải trí. Lâu lâu không thấy tôi gửi bài nào cô lại thúc giục tôi, về sau tôi phải giả bộ nói không còn bài nào nữa. Lắm lúc cô tỏ ra giận tôi, cô viết : khi nào khỏe làm được thì làm, để đến lúc buông tay rồi hối hận đã không giúp tôi như ý. Nhiều lúc tôi khéo léo ngỏ ý xin cô viết cho cái hiệu thuốc tim và thuốc chữa thoái hóa cột sống cô đang dùng , mục đích để tôi tìm mua bên Mỹ gửi về, nhưng hình như cô đoán được ý nghĩ đó của tôi nên cô luôn từ chối. Một lần khác tôi định gạt cô, nói rằng tôi sắp về Việt Nam và sẽ ra Phan Thiết thăm, tôi xin cô viết rõ cho tôi họ tên thật và địa chỉ ( mục đích tôi muốn giúp cô một ít tiền để mua thuốc ), nhưng cô vẫn một mực từ chối. Cô bảo tôi cứ về tới Việt Nam đi rồi nhắn trong facebook cô sẽ cho các thông tin và mời ra Phan Thiết ăn cơm đạm bạc xịt nước mắm nhĩ. Cô luôn sống đạm bạc, đơn giản. Cô nói cô có tiền, có lần tôi tò mò chắc song thân cô đã giúp cô, nhưng cô nói mình lớn rồi nên không bao giờ làm phiền đến cha mẹ đã lớn tuổi.

Ngoài một số trang đăng thơ của cô, Hoa Trang đã tạo riêng cho cô 3 trang thơ trên trang web văn học nghệ thuật có tên : etetet.net ở hải ngoại. Bất cứ bạn nào làm thơ và yêu thơ, bạn có thể vào trang etetet.net tạo riêng cho mình một trang thơ và đặt tên chủ đề cho trang thơ đó. Bạn có thể trang trí hình bìa cho trang thơ của bạn, hoặc có thể nhờ ban biên tập trang trí giúp. Khi bạn post một bài thơ vào trang thơ đó, bạn có thể tự chọn tranh trang trí cho bài thơ của mình, hoặc nhờ ban chủ biên sẽ chọn tranh và trang trí cho bạn.

1. Trang thơ thứ nhất cô lấy tên là : hoa trang và những bài thơ trong đó mang chủ đề chung là : Góc Lặng. Bài thơ đầu tiên của cô ấy trong trang nầy là bài : Không Thể !…post ngày 15 Feb 2010. Và trang thơ nầy im tiếng với bài thơ cuối cùng mang tựa đề là Cạn được post ngày 02 Jul 2013, trang cuối là trang 17. Ở đầu trang 17 nầy hiện nay chúng ta còn thấy những dòng thơ xúc cảm của Hoa Trang nhân tin cháu Phương Uyên vì chống Tàu khựa mà bị ở tù, Hoa Trang có in hình Phương Uyên ở bài thơ đó.

2. Trang thơ thứ hai của cô lấy tên tác giả là : Giọt Sương Tím, các trang thơ trong đó đều mang chung chủ đề là : Tâm Tư Khúc, dù mỗi bài thơ đều có tựa riêng. Bài Tâm Tư Khúc được post đầu tiên cho trang nầy thấy đề ngày : 13 – 04 – 2010. Và bài thơ kết thúc là bài có tựa : note Thơ Cuối ( tự cô ấy trang trí bài nầy trên nền đen và chữ tím lợt nhìn rất buồn ) post ngày 21 Feb. 2012 ở cuối trang số 8, cũng là trang cuối cùng tính đến nay.

3. Trang thơ thứ ba của cô trên web etetet.net mang tên tác giả là : Mélancolique. ( tiếng Pháp là Sầu Muộn, Ưu Sầu ). Gồm các trang thơ mang chung chủ đề là : Ru Hồn Khúc. Bài đầu có tên là : Ru Hồn 1 được post ngày : 23 May 2010, và bài kết thúc là : Ru Hồn 35 được post ngày : 28 May 2012 ở trang cuối là trang 4. Bìa của trang nầy cô Trang ghi hai câu thơ lục bát như sau :

Trăm ru hồn khúc miên man
Sầu riêng dị hóa vần tràn đêm sương.

* Cách Vào Trang etetet đọc thơ :

– Đánh dòng chữ : etetet.net
– trang etetet sẽ hiện ra với một hoặc 2 bài thơ bên trái, và bên phải là một bức tranh hay ảnh chụp.
– Nhìn lên trên, click vào chữ “ Đối Thoại” . Một trang gồm đủ các thể loại sinh hoạt sẽ hiện ra. Dùng chuột kéo hết bên dưới lên sẽ thấy bên dưới là một bảng tên các tác giả. Từ dòng trên cùng tên tác giả đếm xuống đến dòng thứ 8 ở giữa sẽ thấy tên : hoa trang ( click vô sẽ mở ra trang thơ của cô Trang ). Nếu tiếp tục đếm xuống dòng thứ 10 sẽ thấy trang thơ mang tên Giọt Sương Tím, bên phải Giọt Sương Tím là trang thơ của Mélancolique.
Đối với tôi, thơ của cô ấy càng về sau lời lẽ càng như điềm gở. Và nếu để ý, chúng ta sẽ thấy một trong ba trang thơ nầy kết thúc trễ nhất là vào ngày : 02 Jul 2013 trên trang của Hoa Trang cùng với các Góc Lặng.

Còn về facebook thì sao ? Cô ấy đã lập cho mình 2 trang facebook :

1. Trang FB mang tên Giọt Sương Tím ( hoa trang ) : Hình avatar là hình thư pháp chữ NTrang.ngoài ngày tháng năm sinh là : October, 22, 1962, ở mục Detail of Giot Suong Tim có các chi tiết sau :
– About Giọt : cô ghi : …tôi không tin tôi hiện hữu đằng sau chính tôi ( Fernando Pessoa ).
– Other names : hoatrang
– Favorite Quotes : [ sinhrađểchết ]

Trong trang FB nầy, cô có post bài cuối cùng cho bạn bè đọc là bài : “ Snowden đã đồng ý kết hôn với nữ điệp viên tình báo Nga Anna Chapman “ bài nầy cô post ngày : Jul 6, 2013 sau đó im bặt. Đến ngày 22/10/2013 , tức hơn 3 tháng sau , khi bạn bè vào chúc mừng sinh nhật cho cô thì cô đã hoàn toàn im lặng. Đơn cử là lời của cô Từ Nguyễn ghi như sau : “ Chúc Mừng Sinh Nhật bạn ! Hình như bạn đã không còn vào FB nữa ? “ . Sau đó mọi sự vẫn im lặng đến nay.

2. Trang facebook thứ hai mang tên : Hoa Trang ( mélancolique ), hình avatar là khuôn mặt mờ mờ của Trang nằm úp bên cạnh những giọt sương như những giọt nước mắt. Ngoài ngày tháng năm sinh ghi : October 22, trong mục Detail About Hoa Trang vỏn vẹn các dòng sau :
– About Hoa : chỉ là sương mong manh.
– Other names : mélancolique.
Bài cuối cùng trên trang FB nầy là bức ảnh của Trang với mái tóc hơi rối , trên đầu có sợi dây kẻm gai giăng ngang, có chiếc lá vàng và trong ảnh có lồng bài thơ tựa là : Nhận Phận Khúc 5. Post ngày : May 24, 2013 sau đó im bặt. Tóm lại, qua 2 trang facebook nầy, ngày kết thúc cuối cùng là sau ngày : 6 tháng 7, 2013.
Như vậy trên các trang thơ và trên facebook tất cả đều ngưng sau ngày 6 tháng 7 năm 2013. Riêng e-mail cuối cùng Nhi Trang gửi cho tôi đề ngày : 20 tháng 05 năm 2013.

Chính cô Trang là người đã khuyến khích tôi tạo trang thơ trên etetet.net, thấy tôi lừng chừng, Trang hối thúc và giúp tôi tạo trang thơ Vén Nắng Chân Mây – thơ tình Chu Thụy Nguyên đầu tiên ngày 27 tháng 9 năm 2012, và chính Trang cũng trang trí hình bìa trang thơ nầy cho tôi. sau đó Trang giúp tôi tạo tiếp một trang truyện rất ngắn mang tên : Góp Nhặt Những Phận rêu và Trang cũng trang trí hình bìa trang nầy cho tôi. Cuối cùng cô tạo và trang trí giúp tôi thêm trang Thơ Lục Bát Chu Thụy Nguyên. Trang luôn nói cô rất thích đọc thơ và văn của tôi, nhất là những bài sau nầy trên trang Da Màu và Tiền Vệ. Tôi luôn nói với cô bài tôi không hay, tôi vẫn vừa viết vừa học, nhiều người viết hay hơn tôi nhiều. Những ngày đầu năm 2013, tôi có giới thiệu Hoa Trang đọc thơ của Nguyễn Man Nhiên, Lê Vĩnh Tài, Lưu Diệu Vân, Chim Hải, Chiêu Anh Nguyễn, Lê Thị Thấm Vân, Phan Quỳnh Trâm, và mới chỉ chừng đó thôi. Tôi cũng đang định giới thiệu thêm cho cô về trang Tương Tri thì tháng 6 và tháng 7 của năm 2013 đến dần, lúc đó những lần lên cơn mệt của Trang nhiều hơn.
Bình thường Trang luôn chăm sóc rất kỹ trang thơ etetet.net và các trang FB của cô. Có một dạo trang etetet tạm ngưng, Trang cứ lo sốt vó, ngày nào cũng nhắn tin hỏi tôi về số phận trang etetet.net. Bước qua cuối năm 2012 và đầu năm 2013 Trang luôn hối thúc tôi chuyển gấp cho cô ấy những bài thơ của tôi đã được phổ nhạc để cô làm clip, cô có vẻ rất vội. Sau nầy có lúc ngồi suy nghĩ lại tôi mới nhận ra có lẽ lúc đó Trang bệnh nặng lắm, mệt thường xuyên, những khoảng thời gian hoàn toàn khỏe rất hiếm hoi, cô chắc đã linh cảm điều gì đó. Sau tháng 7 năm 2013, bạn bè trên facebook đều thấy vắng bặt tin tức của Trang, ai cũng hỏi tôi, nhưng tôi không thể nào có câu trả lời . Bản thân tôi nhắn tin cho Trang nhiều lần và chẳng bao giờ được hồi âm. Sự im lặng vẫn tiếp tục trôi hết năm 2013. Đến tận ngày 22 tháng 10 năm 2014 bạn bè vẫn vào FB của Trang gửi lời chúc mừng sinh nhật cho cô, tất cả vẫn im bặt. Từ lâu mỗi lần đi lễ ở nhà thờ tôi đều nguyện xin Chúa ban ơn bình an cho cô. Trong lòng tôi phân vân lắm, tôi luôn xua đuổi mọi ý nghĩ xấu đến với cô trong đầu tôi. Tôi luôn cho rằng Trang vẫn đang sống đâu đó, chẳng qua tim và các đốt sống hành hạ quá cô không đủ sức vào internet nữa nên cô tạm buông bỏ tất cả để nghỉ ngơi, tính tình Trang lại rất độc lập, không muốn phiền lụy đến ai nên cô quyết định thà im lặng với tất cả. Nghĩ như vậy tôi an lòng và bao năm nay tôi vẫn liên tục cầu nguyện cho cô ở nhà thờ mỗi cuối tuần. Cũng có lúc ý tưởng phản biện trong tôi bỗng chổi dậy : – Đồng ý là cô thường xuyên yếu và mệt, nhưng cô cũng có thể nhờ người thân mở giùm trang FB và trả lời chung các bạn quan tâm thăm hỏi bằng một câu ngắn. Tôi hoàn toàn không tin Trang vô tình như vậy. Sau đó mỗi lần thất vọng, tôi lại tràn trề hy vọng, Trang vẫn sống nhưng quá yếu. Trên trang FB nầy lâu lâu tôi vẫn thấy có những bạn tuyên bố từ giã không vào Facebook nữa, nhưng chỉ sau một thời gian, người ta lại nhớ bạn, nhớ các góc hình ảnh thân thương, động lòng với những lời thăm hỏi quan tâm, các bạn đó lại quay lại. Rồi tháng ngày cứ âm thầm trôi đi, tôi bỗng hoang mang, lo sợ, tôi bối rối khi không biết mình phải xữ sự ra sau cho đúng. Tôi tiếp tục trông cậy vào Chúa vì chỉ có Ngài mới thông suốt mọi sự. Năm 2014 và rồi bây giờ, hơn nửa năm 2015 đang trôi qua trước sự bất lực đến tội nghiệp của tôi. Tôi nói bất lực bởi vì như tất cả quý bạn, dù với một người lối xóm không thân thiện mấy, nhưng một khi người ấy có mệnh hệ gì chúng ta vẫn thấy mình có trách nhiệm bước đến nhà hỏi han, chia sẻ, hoặc cầu nguyện cho linh hồn người ấy bất luận tôn giáo nào. Đàng nầy là một người bạn có chung nhiều bè bạn, tôi thấy ngoài việc mình cầu nguyện ra, tôi còn có bổn phận mời gọi bằng hữu cùng góp lên lời cầu nguyện cho bạn ấy mới phải. Trong khi lâu nay tôi cứ mãi lúng túng và bất lực.

Thưa quý bạn. Sở dĩ hôm nay có bài viết nầy bởi sau một thời gian dài nặng nề trôi qua trong thầm lặng, cách đây đúng 2 tuần trước, những ngày đầu tháng 8 nầy , tôi đã có hai giấc chiêm bao liên tiếp trong hai đêm. Đối với tôi xưa nay, những chuyện tôi thấy trong chiêm bao chỉ là chất liệu giúp tôi làm thơ, không hơn không kém. Tôi chưa bao giờ đặt niềm tin vào chiêm bao. Đêm chiêm bao đầu tiên, tôi thấy mình đang ở Việt Nam, trước mặt tôi là một đám đông nhốn nháo. Tôi không thấy Trang ( dù sau nầy qua các trang FB và trang thơ, Trang luôn post hình của cô lên, đa số rất mờ, nhìn rất buồn, rất đau đớn ). Trong đám đông ấy tôi nghe giọng người con gái nói : – Anh không hay gì sao ? Giọt Sương Tím bệnh nặng lắm rồi !. Chỉ ngắn gọn vậy thôi và rồi tôi vẫn ngủ say nên dĩ nhiên sáng dậy tôi quên sạch. May nhờ đêm kế tiếp, cũng gần sáng, giấc mơ trong khung cảnh khác, tôi ở Mỹ, tôi vừa đi làm về tới trước cửa nhà, chẳng thấy ai cả nhưng nghe giọng con gái nói như sau : – Giọt Sương Tím chắc không qua khỏi rồi anh!.. Nghe đến đó tôi bật choàng tỉnh và nhớ rõ mồn một, tôi nằm lại, nhưng không tài nào ngủ lại được, tôi quơ giấy viết trên đầu giường ghi lại sợ đến sáng sẽ quên . ( Trên đầu giường tôi nhiều nhất là giấy A 4 và nhiều viết cùng một cây đèn pin ). Nhưng rồi hôm đó tôi trằn trọc thức tới sáng và không hiểu lý do gì trong khoảng không yên tịch đó tôi lại nhớ đến giấc mơ ngày hôm trước. Tôi vốn là lính trận mạc, xưa giờ ngoài tin Chúa ra tôi chẳng tin ma quỷ hay thần linh gi cả, dù trong đời từng có một lần té nhào xuống vũng nước mưa, bất tỉnh vì bị ma nhát bên Thanh Đa, lần đó làm cha mẹ tôi phải sắm lễ vật nhang đèn đến cúng ở mép nước bên kia chân cầu Kinh. Hai giấc mơ liên tiếp vừa qua buộc tôi suy nghĩ nặng đầu cả mấy ngày liên tiếp sau đó, tôi chẳng làm được gì cả. Một đêm, tôi quyết định lên FB viết tin nhắn nhờ các bạn giúp trả lời giùm tôi xem có ai còn liên lạc được với cô Giọt Sương Tím không. Rất cám ơn các bạn đã sốt sắng trả lời tôi sớm nhất, và tất cả câu trả lời đều giống nhau là không một ai biết tin tức gì về bạn ấy. Trên trang FB của tôi còn có bạn Phương Thu Nguyễn là một cô giáo hiện nay đang dạy tiếng Anh ở Sài Gòn, bạn sốt sắng hứa sẽ giúp tôi hỏi các cô bạn của Giọt Sương Tím. Ba ngày sau, bạn Phương Thu Nguyễn nhắn trả lời tôi rằng mọi bạn bè đều không có tin tức gì của Trang. Trong đó có một cô bạn thân có số phone của Trang, cô ấy đã gọi số đó nhưng chẳng ai trả lời. Phương Thu Nguyễn còn cho biết hiện còn chờ một cô bạn khác, cô nầy đang đi du lịch ở ngoại quốc chưa về. Đến đây tôi đã cám ơn Phương Thu Nguyễn, tôi không còn kiên nhẫn chờ nữa, tôi quyết định viết bài nầy như một lực nào đó trong tôi đang thôi thúc tôi lên tiếng. Thưa quý bạn, thời gian qua tôi luôn cẩn thận chờ, và chờ chỉ vì một nguyên do duy nhất đó là, nếu đến giờ nầy, nhờ ơn Chúa, Trang vẫn đang sống đâu đó trên thế gian trần tục nhọc nhằn nầy , tự dưng tôi lại đi viết điều bất hạnh cho cô thì quả là không nên, và tôi mới thật đáng trách.

Và dưới đây là những trích đoạn những lời nhắn tin mà Hoa Trang đã từng nhắn cho tôi hiện vẫn còn lưu trong FB của tôi :

“chào anh, đã rất lâu…rất lâu…Anh vẫn vui khỏe chứ ạ?:) “

“anh à!
mí bữa rày cái tim nó hành mệtttt nên ít dạo net,nên chưa la cà để thấy msg này đặng reply cho anh.Sorry! Trong vòng ôm của nàng Sandy mấy ngày wa vẫn bình an anh há?Vậy là tốt rồi!Thấy anh còn lăn lóc thơ thẩn đây đó là…an tâm .Được mà,bữa nào em lục lọi lại đã nghen .Mà anh nè, anh send thơ nhạc của anh rùi em mần tẹng anh cái video clip nhen! [ Sức khỏe em lóng rày không ok mấy,có 1 bữa đêm bị ngộp,ngất 1 mình trong nhà tưởng đã “thôi rồi Trang ơi!…” hic hic hic…nghĩ thấy cái mạng em cũng dai nhách ghê!!! ]nên rất muốn có 1 chút kỉ niệm ảo cho người thơ trước khi “đầy tớ đến trình diện Chúa,người con đi về nhà Cha”.
An lành trong tay Chúa nhé, anh ctn.
em.
hoatrang. “

“Cám ơn anh hỏi thăm. Em bịnh thì cũng rề rề mấy năm nay òi, tim mà anh,lúc khỏe lúc mệt…do mấy bữa rày trời Phanthiet nắng nóng dị thường nên nó hành hạ vật vã em thôi,bữa nay mát trời có gió nên ok rồi. Em làm video tặng bạn bè đó đây cho đời vui coi như là 1 cách để giải trí vậy thôi anh à, anh thấy thích và vui là ok rồi…Em thì em mê mấy cái trò lơ thơ lẩn thẩn vô tội vạ vầy lắm…Nhờ có nó mà cuộc sống đỡ…chán ngán đó anh . Anh hông mần được thì em sẽ mần dzùm cho anh mà…Bữa nào em mần lại cái ” Dalat! sao anh không muốn nhớ “cho anh hén!
an lành trong Chúa anh nha,
hoatrang “

“anh ơi, lần này bị cũng hơi nặng…chắc thêm tuổi nên nó càng tăng bệnh…Cảm ơn anh luôn nhớ cầu nguyện cho em… an lành luôn trong Chúa anh nha, hoatrang. “

* “Anh cứ send thơ nhạc qua cho em,sẽ từ từ làm clip cho anh- đây cũng là niềm vui nho nhỏ vì được mang đến niềm vui thích cho người khác mà anh!Hiện em cũng đang tìm hình ảnh design cho clip thơ nhạc của chị An Âu mà chưa xong…
Anh biết hông,em có thêm niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống hiện tại là:mỗi sáng café một mình vừa nhâm nhi vừa xem các video clip để thấy đời cũng còn có những thi vị đơn sơ nhỏ bé…Như vậy thì cũng rất nên cảm ơn thơ và nhạc của các tác giả đã công phu sáng tác cho mình có dịp được thưởng thức chứ, anh há!!!
an lành trong Chúa Hài Đồng mùa Giáng Sinh nha anh,
hoatrang. “

anh, etetet.net mới vừa…hồi sinh bữa qua .Một chỗ tĩnh lặng mà ấm áp em rất thích.Thấy vui lại chút chút rồi…Anh post thơ-văn cho em đọc…ké với nha!
anh an vui nghen.
hoatrang “

“anh à,
em đi chữa bệnh ở bịnh viện mới về lại nhà…sức khỏe hông good mấy anh ạ! hic hic hic…cầu xin cho em sớm…yên nghỉ nơi chín suối đi nghen anh! sống thấy khó khăn trầy trật với cái sức khỏe bèo nhèo wa’ anh à… “

Và cuối cùng, xin phép post lên đây một  bài thơ trong trang etetet của Hoa Trang :

N g ắ n .
………….[ 10 ]

Nàng ngồi với đêm trăng mỏng mảnh lạnh toát, với những nấc nghẹn vô âm trắng toát. Và hai bàn tay nhỏ buốt áp vào phía ngực trái, nơi con tim khẽ những nhịp đập mong manh sương khói…Để tưởng chừng, từ ngọn gió đêm nhẹ hôn vô vàn bóng lá gây nên chút tiếng động rất nhẹ thì tất cả đều vỡ tan, biến mất…[kể cả nhịp đập mong manh như sương khói của con tim nàng]

Dường như…, sau buổi ngày nắng hôn phối tưng bừng môi cười không tuổi- thì đêm luôn có những khoảng khắc câm lặng tái giá cùng cô đơn.

Nàng hồ như thu lu nương ẩn vào nỗi buồn nát, nhàu không tên… Hình ảnh duy nhất lúc đó là một hình hài người không rõ nét nhũn nhược, mệt lả mọc rễ trong đêm.

Cuối cùng…, bao ý nghĩ lạnh lẽo và trắng toát thu lu sau vầng trán thu lu trong cái đầu thu lu- cũng kiệt quệ cạn kiệt…(12 Jan 2013)

CHU THỤY NGUYÊN

THỦY TINH TAN VỠ (tt)

tonnuthudung

CHƯƠNG 7:

– Đừng sợ nghe Diệp. Coi như một cuộc picnic vậy thôi .
Tôi thu người trong một góc tối nhất của hốc đá , tôi đang rất sợ hãi cái bóng tối hun hút âm u này , Lưu đang tựa người vào chiếc ba lô , không biết nó thức hay ngủ vì tiếng thở của nó rất rõ bên cạnh tôi… Nhiều người lạ cũng đang âm thầm chờ đợi . Cao nói nhỏ :
-Phi chuẩn bị theo sát anh , từng người một thôi nhé.
Tôi cột lại đôi bata , níu tay Cao đứng lên :
– Còn Duy đâu rối anh ???
-Ở ngoài đảo . Diệp gọi Lưu dậy đi.
Tôi lay vai Lưu, tiếng sóng vỗ đều êm ả dưới kia. Từ hốc đá này , cát làm một vệt bóng nhờ nhờ trắng. Tôi thầm thì :
-Gần đến giờ chưa anh ?
Cao đưa chiếc đồng hồ lên , kim dạ quang lấp lánh:
-Độ 15 phút nữa.
Từ buổi chiều di chuyển người ra đây chờ đêm tới. Tôi chẳng nói với Lưu về chuyện nhà dù lòng tôi vẫn nhắc nhở không nguôi … Mẹ , Tùng , Ngô. Ngôi nhà xinh xắn nằm giữa vườn cây xanh có nhiều cửa sổ với những tấm rideaux màu tím nhạt…Có sân thượng buổi tối ngồi đếm sao chờ trăng mọc bên kia cư xá…căn phòng nhỏ quen thuộc với những chiếc đàn tranh , guitar ,piano với những tiếng rung trong đêm khuya làm run rẩy trái tim… Còn nữa…”đêm nguyệt vỡ “ rạng ngời trên tường trắng , bóng sáng chập chờn trong đôi mắt mẹ tôi, tiếng hát Tùng ấm nồng từng đêm trong tiếng guitar gỗ bập bùng của từng giấc mơ tôi êm ả …Tôi muốn hỏi Lưu có nhớ điều gì khi đành đoạn chia lìa…nhưng tôi không thể nào nói lên thành lời, tôi chớp mắt khi nó chào mẹ với nụ cười vô cùng con nít , không gợn một chút buồn đau…Một điều gì đó đang dâng lên , uất ức nghẹn ngào …Giờ này , tôi đang học bài và nghe nhạc chứ , giờ này ba đang đọc báo hay nghe tin tức trên radio , giờ này mẹ vừa đan laine vừa coi vô tuyến truyền hình trong phòng khách với bọn nhỏ…
Rồi tôi quay lưng, tất cả bỏ lại phía sau…hạnh phúc trôi qua như một chớp mắt…thôi ,hãy bắt chước thiền sư Soyen Saku : hãy giữ vững thái độ không sợ hãi của một anh hùng và trái tim yêu của trẻ thơ… Đừng nuối tiếc quá khứ , hãy nhìn vào tương lai.
-Chúng ta đi thôi.
Dấu hiệu từ ghe nhỏ đã đáp , tôi nắm tay Lưu, váng vất, bàng hoàng như trong cơn mơ….thái độ không sợ hãi của một anh hùng … một anh hùng… câu ấy cứ lập đi lập lại từ vô thức. Nước lạnh buốt dưới chân tôi, tự nhiên có một nỗi sợ hãi nào đó dậy lên kinh khiếp, tôi thấy run rẩy khắp người …tôi bước nhanh , níu tay Cao , hốt hoảng:
-Anh Cao , tự nhiên Diệp sợ quá.
Cao dừng lại , trong bóng đêm tôi không nhìn thấy đôi mắt Cao xót xa ái ngại thế nào …Bây giờ nói câu gì cũng là thừa thãi…Cao kéo tôi bước đi trong làn nước lạnh . tôi muốn tháo đôi bata ra cầm tay mà cũng không cúi xuống nỗi.Tiếng máy ghe nổ nghe rất xa vời , tôi không nghĩ tới quá khứ , tôi cũng chẳng tha thiết gì tới tương lai nữa…trước mắt tôi là bóng tối của không gian vô tận, bóng tối với nỗi sợ hãi khủng khiếp bao trùm , đe dọa, ánh chớp của chiếc đèn pin của Cao với ghe nhỏ đột ngột tắt ngấm …như có ai rút hết máu trong người tôi khi tiếng súng nổ quá gần trên bãi …Cao chợt tỉnh dùng đèn pin ra hiệu cho ghe lớn thoát đi bằng mọi cách . Tên phản bội nào đó lợi dụng bóng đêm đã lên ghe nhỏ , giăng ra một chiếc bẫy người . Lưu vừa ném chiếc ba lô vừa hét :
-đồ phản bội , khốn nạn , đồ phản bội .
Cao vừa nhào tới che cho Lưu thoát khỏi cái báng súng của một tên du kích . Anh ngã xuống , hai ba tên khác nhào lên người anh…Chúng đâu biết anh là võ sư của một võ đường nổi tiếng …chỉ bằng đòn chân…Từng tên một văng xuống nước … Chiếc F5 chòng chành không người điều khiển,tiếng súng bắn gần như giữa trái tim tôi, giọng ai đó thất thanh :
-Đừng chống cự , Cao , đừng chống cự.
Cao nhoài người đứng dậy nhưng không được , anh bị thương đâu đó. Ai đó dìu anh đứng lên. Anh quay tìm tôi, thì thầm :
– Ném cây đi Diệp , ném hết đi , đừng giữ gì trong người …
Tôi níu tay anh , máu ướt nhớt đầy tay tôi , mùi máu mặn như nước biển…Phi đỡ anh lên bờ. Điều an ủi duy nhất là anh đã cố gắng ra tín hiệu cho ghe lớn nhổ neo trốn đi… Phi cột chiếc khăn choàng cổ lên tay anh cầm máu vết thương. Chiếc ba lô Lưu mang trĩu xuống nặng nề…Chúng tôi đi ngược lên con đường đã xuống , cát nặng nề vướng víu bước chân …đêm không trăng mà muôn ngàn vì sao sáng quá… những vì sao nhìn xuống trần gian chớp mắt tội tình…
Lên gần quốc lộ, ba Phi ngừng lại điều đình, không hiểu ông đã nói những gì mà tên du kích cộc cằn ra lệnh:
-Bây giờ mấy người bỏ hết cây ra đây đi rồi giải tán tự do.
Thêm mấy tên du kích nữa xuất hiện bao quanh . Ba Phi năn nỉ :
-Chúng tôi chung hết cho ghe lớn rồi , chỉ có mang theo 15 cây , anh em thông cảm cho lại 1/3 để về làm ăn .
Một tên cười khẩy :
-để ông nội còn vốn vượt biên nữa hả ? thôi dẹp đi .
Một tên khác hỏi :
-Mấy người cùng chung một gia đình sao ?
-Dạ , gia đình tôi và mấy đứa cháu .
Chiếc đèn pin soi qua mặt chúng tôi một lượt , tiếng ai hỏi , thất thanh :
-Chị Diệp , phải chị Diệp không ?
Tôi ngước lên , nheo mắt vì chói , Lưu thầm thì :
-Thằng Minh hồi sửa xe đạp trước nhà mình đó .
Tôi nhớ rồi , thằng bé mặt mũi thật dễ thương nhưng lấm lem dầu mở ngồi vá xe với ba nó dưới gốc phượng nhà tôi …lúc ấy nó độ 11, 12 tuổi …Chính nó dạy tôi vá xe , sơn xe và đổi lại tôi đã cho nó những quyển truyện tranh tôi không thích đọc nữa … Sau 1972 nó về quê ở Ninh Hòa … Có tin đồn ba nó nằm vùng , giả dạng sửa xe để theo dõi ba tôi.
-chị Diệp đi với ai đó ?
Tôi trả lời khó khăn, không biết còn cuộc gặp gỡ nào giữa cố nhân oái oăm như thế này chăng :
-Gia đình bác chị , nhà anh Cao đó.
Minh quá biết Cao , nó vẫn thèm thuồng nhìn Duy,Lưu,Tùng ,Ngô mặc võ phục đi học…Nó trầm ngâm :
-Em không muốn làm khó gia đình chị , nhưng mọi sự đã đến nước này rồi thì rất kẹt . Thôi em lấy 10 cây .
Không ai nói thêm lời nào cả, ba Phi đưa vàng cho nó , nó cũng chẳng thèm đếm lại hay quan tâm vàng thật giả …Nó cho bọn kia giải tán rồi đích thân đưa chúng tôi lên quốc lộ đón xe về.

CHƯƠNG 8:

Số vàng của chúng tôi không bị mất mác , nhưng sau đó mẹ Cao nhắn mỗi người phải trả lại ba Phi 1 cây… Cao bị khủng hoảng nặng nề … suốt ngày nằm dài trong phòng không muốn trò chuyện với ai… Chúng tôi trở về 12 người nhưng 40 người đã thoát…trong đó có Duy… mấy tuần sau Minh ghé nhà cho biết : chủ ghe nhỏ đã nhiều lần tổ chức nên bị theo dõi rát đành “bán “ chúng tôi để lấy lại niềm tin…Cao kiệt quệ hẵn đi sau bao ngày hao tâm tổn trí mà kết quả là một con số không to tướng. Vết thương ở vai Cao đã lành sau 3 tuần lễ và thời gian đó đủ để Duy đánh bức điện tín về từ Palawan: Duy thi đậu.
Cái dấu hiệu “ thoát đi bằng mọi cách “ được gửi đi đêm nào từ chiếc đèn pin trên tay Cao đã dẫn đến kết cuộc ấy. Nhận được tin Duy , tôi vội đạp xe cầm điện tín đến nhà Cao. Cao đang ráp thử chiếc máy tín hiệu truyền tin cũ
-điện tín của Duy đây anh.
Cao đọc , nheo mắt nhìn tôi :
– Tiếc không Diệp ?
– Không có thì giờ để tiếc. Mẹ Diệp nói chiều anh tới nhà ăn cơm
– chi vậy ?
– Mẹ Diệp mừng , cúng đất đai thần phật gì đó.
Cao cười, sau cơn bệnh , anh có vẻ khác lạ sao đó tôi không hiểu được. Anh kéo ghế cho tôi ngồi bên cạnh ‘ xưởng cơ khí “ của anh…Chiếc radio chạy bằng máy biến thế , chiếc quạt máy chạy bằng pin…vô số những máy móc ngộ nghĩnh… Ngày xưa , khi anh học lớp 7 và tôi mới chập chững vào lớp 1, anh đã cho tôi một chiếc quạt máy chạy bằng moteur sơn màu xanh két, mỗi khi khởi động máy chạy rầm rầm nghe điếc cả tai nhưng tôi rất thích . Một hôm đang chạy ngon lành bỗng rã rời bay tan hoang mỗi nơi một mảnh…
– Nghĩ gì vậy cô ?
-Diệp nhớ tới cái quạt máy anh cho Diệp ngày xưa . Mười mấy năm rồi mà Diệp cũng nhớ cái hình ảnh nó tả tơi từng mảnh , Diệp vừa lượm vừa khóc khi thấy món quà tan nát …Sau đó anh hứa anh sẽ làm cái khác , nhưng rồi cả anh lẫn Diệp đều quên bẵng đi .
Cao bật cười :
-Hồi nhỏ anh ngớ ngẩn tệ
-Bây giờ anh còn ngớ ngẩn hơn
Cao ngạc nhiên :
-Sao thế cô ?
Cao nói giọng Bắc thật dễ thương bởi mẹ anh người Bắc nhưng ít khi nào anh nói giọng Bắc …Anh luôn nói tiếng Huế với tôi vì ba anh người Huế.
-Anh không thấy sao , đáng lẽ chỗ của Duy là của anh.
– Nói gì lạ vậy nhỏ ?
-Chứ gì nữa , hôm nọ ba Hoàng nói anh sẽ cùng ông lo chuyện ghe lớn chứ anh đâu có bổn phận hướng dẫn người từ ghe nhỏ.
Cao nhìn tôi :
– Diệp này , Duy đi được em không mừng hơn anh đi được sao ?
Tôi nhìn thẳng vào mắt Cao , tôi không muốn nói dối và không thể nói dối :
– Nói cho đúng thì Diệp mừng như nhau nhưng đó là một sự bất công … Duy chẳng bỏ ra tí công sức nào trong khi anh đã đầu tư bao nhiêu tim , óc …không kể tiền bạc nữa…
Cao nói nhỏ :
-Có một lần Diệp nói Diệp bực mình khi thấy gia đình mình quá đạo đức , quá trong sáng để luôn bị thiệt thòi , nhưng ở Diệp , đức tính đó cũng bị nhiễm nặng ghê đấy chứ .
-Đừng nói lăng nhăng nữa đi , chắc mẹ anh cũng tố khổ anh nhiều rồi…ai cũng biết anh nhường chỗ cho Duy .
– Thì có sao ! Mạng anh sao thiên di chưa chiếu tới . Mỗi người một số chứ em .
– Thôi bây giờ Diệp về , chiều nhớ tới !
Tôi đạp xe về, tôi đã vừa nói cho Cao nghe một trong những xôn xao dư luận . Cao đổi chỗ cho Duy vì biết tôi là một con nhóc chết nhát sẽ không dám đi đâu nếu không có người thân bên cạnh , hơn nữa , sẽ không ai dám hoạch họe khi Lưu đi không vé …tôi đã quen ra đường phải níu tay một người nào đó mà tôi tin tưởng nếu không tôi sẽ chẳng muốn ra đường.
Tôi đi theo Cao như đi theo định mệnh của mình, chưa bao giờ Cao làm mất niềm tin của tôi… Với Cao , tôi như một đứa bé yếu đuối cần được chở che , bảo bọc …tôi quen được đối xử kiểu ấy từ Cao , nhưng cũng cách đối xử ấy ở người lạ , tôi coi như một xúc phạm nặng nề … Ngoài cái nhạy cảm vốn có trong bản ngã , tôi còn được bao phủ bởi cái cao ngạo cần thiết như con nhím vậy để đối phó với cuộc đời.

CHƯƠNG 9 :

Trong một lần dọn dẹp xưởng vẽ của Duy, tôi tìm thấy một bức tranh đang vẽ dở dang… bức tranh làm tôi xúc động đến run rẩy trái tim… Hình ảnh cô gái rất cô đơn từ đồi cát cao nhìn xuống, tay ôm một con hải âu bị thương, máu tràn đôi cánh trắng… Ôi, những giấc mơ ám ảnh buồn đau, tối tăm và tuyệt vọng…

CHƯƠNG 10:

Giữa những công việc bận rộn của Cao, anh thường tìm đến tôi như một chốn nghỉ ngơi êm ả nhất… những buổi tối ngồi trên xích đu dưới giàn Huỳnh Anh chờ trăng lên bên kia cư xá nghe thoảng hương Dạ Lý từ khu vườn bên cạnh… Đêm thơm như một giòng sữa… đêm yên tĩnh lạ lùng như những đêm xưa… Không có một biến động chính trị 30/4 nào cả… không có những tuổi trẻ lao đầu vào các trò chơi sinh tử… không có lưu vong… không có đào tẩu… không có vượt thoát… đêm yên tĩnh lạ lùng như những đêm xưa…
-Trăng đẹp quá.
-Không đâu , trăng chỉ đẹp vào những đêm không trăng.
-Còn biển?
-Biển chỉ đẹp vào những ngày không mưa gió.
Cao trả lời thật bình thản. Đúng vậy, đã từ bao lâu rồi chúng tôi chẳng hề nghĩ đến chất thơ của cuộc đời nữa… , những đêm không trăng âm u, những ngày biển êm sóng gió là những đồng lõa trung thành nhất của các mưu toan vượt biển… Dù thành công hay thất bại, chúng tôi đang lao vào với tất cả niềm tin rằng mình sẽ thoát… Chúng tôi biết rằng dù cuộc tổ chức có quy mô, chu đáo đến thế nào đi nữa cũng vẫn có những sơ suất mà định mệnh cay nghiệt sẽ ra tay đúng lúc.
Tôi không nghĩ rằng mình đang tham gia vào các công việc nguy hiểm và gây nhiều ngộ nhận từ mọi phía… tôi nghĩ mình sẽ tự tìm cho mình và các em một dịp thoát thân… Vậy thôi . Tôi đâu ngại ngần gì khi tìm xuống Chụt, xuống Cầu Đá, ra Ninh Hòa, hoặc Cam Ranh… những nơi có một số người quen biết có ghe, có bãi… Họ nói : cô kiếm 12 người, tôi để cô 2 chỗ… Đại khái vậy… Việc này cần sử dụng tối đa uy tín của mình đối với cả hai bên chủ và khách… Tới giờ phút này tôi vẫn tự hào tôi chưa hề vấp một sai lầm nào trầm trọng… Nhưng sự thành công chỉ đến có một lần và cũng mang đến điều tai tiếng… Một lần Khánh là bạn Duy đi vượt biển bị bắt nhốt ở Đồng Găng 8 tháng vì chẳng phải chủ mưu hay chủ ghe, chủ bãi, nó khai đi tắm biển đêm gặp ghe vượt biên lùa đi(vì nó không mang theo tư trang vàng bạc gì cả nên được thả sớm)… Nó tìm tôi năn nỉ :
-Tụi nó nói hỏi chị, chị có những tuy dô rẻ mà an toàn .
– Không đâu em, chị sợ có gì em bị bắt thì chị lại ân hận .
-Không sao mà, chị cứ giới thiệu rồi tự em tìm hiểu lấy .
Tôi ngần ngại… trước đây tôi có đưa cho một chủ ghe 3000 đồng(tương đương 1 lượng vàng)để làm dầu bên hòn Nội, chờ đợi hoài vẫn chưa động tĩnh nên coi như bỏ… Chỗ rất thân tình nên nửa muốn để dành, nửa muốn nhường cho Khánh vì nó khẩn khoản quá.
– Được rồi, như thế này. Chị đã bỏ tiền làm dầu rồi nhưng họ bắt qua đó nằm chờ… Lưu chờ 10 ngày sốt ruột bỏ về đi học lại, em không bận gì thì để chị liên lạc lại hỏi thời gian, ở bên đó họ bảo đảm an ninh những ngày em nằm chờ .
– Chị làm dầu hết bao nhiêu
– Cỡ 3000 đồng, nhưng chị không lấy tiền bây giờ, khi nào em thoát chị sẽ đến nhà lấy 2 cây. Còn nếu có chuyện gì xảy ra em không mất tiền và cũng đừng trách chị .
Chỉ có vậy thôi, nhưng nếu tin ở định mệnh thì mỗi người một số… Khánh ra Hòn Một chỉ 4 ngày là đi thoát, nó đánh điện về từ cùng một địa chỉ với Duy… Mẹ Khánh mừng rỡ lắm, hoan hỉ xuống giao tiền và còn quà cáp hậu hĩ… Nhưng một thời gian ngắn sau, có luật Cấm Vận của Hoa Kỳ với Việt Nam thì không còn ai có thể thư từ trực tiếp nữa mà phải qua một nước thứ ba… thời gian 4,5 tháng thư mới tới là chuyện thường, nếu không thất lạc. Mà tụi nhóc vượt biển như Khánh, như Duy khi đi mỗi đứa không hề có một ly vàng nào nên cũng rất khó khăn khi gởi thư… Nên có tin đồn bức điện tín Khánh đánh về Việt Nam là giả … Biết chắc chắn đó là những lời gièm pha đầy ác ý nhưng tôi cũng vô cùng uất ức… Gia đình Khánh rất trí thức, biết điều, ông bà vẫn an ủi tôi khi gặp:”Kệ miệng thế con ơi . Hai bác biết ơn con là đủ rồi.”

CHƯƠNG 11:

Giữa những công việc bề bộn của tôi, rất nhiều lần tôi nhớ đến Cao khi gặp những điều khó khăn không như ý muốn… nhưng sao tôi không thể tìm ở Cao một chốn dung thân êm ả nữa… Từ khi tôi tất bật lao đầu vào công việc này, Cao có vẻ xa lạ với tôi… hay tại Cao đã nghe những lời gièm pha đầy ác ý, hay tại Cao thấy tôi ngang cơ với Cao trong mọi việc… tôi không còn là con bé nhút nhát run sợ để trong lúc hiểm nguy nhất Cao vẫn còn khuyên nhủ: ném cây đi Diệp , ném hết đi , đừng giữ gì trong người …(nhưng tôi đã không ném , tôi vẫn giữ khư khư số cây ít ỏi còn lại của cả gia đình…) Hay tại Cao quá mệt nhoài với những công việc của anh để không còn một chỗ nhỏ nhoi nào giành cho tôi nữa??? Tôi không biết, nhưng cái vẻ lạnh nhạt của anh tách rời tôi hẵn, tôi không thể quỵ lụy, không thể phục tùng, không thể đến bên anh hồn nhiên như ngày cũ…
Tôi vẫn tự nhủ tôi không hề yêu Cao, nhưng tự thâm tâm, có một điều gì khác hơn tình yêu và quan trọng hơn tình yêu nữa… Những ràng buột sống chết của chúng tôi còn mãnh liệt hơn tình yêu, sự hy sinh của Cao để Duy đến một bến bờ bình an làm tôi có ý nghĩ tôi sẽ trả lại cho Cao bằng mọi cách cái hàm ân này. Tôi có thể ở lại, chịu đựng những đọa đày nếu có ai đó bảo đảm để Cao đi thật an toàn… Tôi sợ nhìn vào đôi mắt Cao chán chường tuyệt vọng… Tôi sợ những lúc nhìn Cao nằm dài ngày này qua ngày khác trong phòng yếu đuối, bệnh hoạn và cô đơn hết sức.
Nhiều lúc gặp khó khăn, tôi lại muốn vất bỏ hết, tìm đến Cao như một nơi nương tựa, nhưng đôi mắt Cao như lạnh lùng ngăn cản, tôi không đủ can đảm để hỏi Cao về những thắc mắc của mình cũng như không đủ bình tĩnh để giải bày những gièm pha đến từ mọi phía(Lời mẹ Cao : con bé ấy bây giờ nó lanh còn hơn sóc!). Cao phải hiểu tất cả chứ, trừ khi anh cố tình không hiểu. Cao phải biết rõ những ý nghĩ, hành động và mục đích của tôi như tôi đã hiểu anh.Tôi có thể chết đi chứ không bao giờ làm việc gì có hại đến danh dự bản thân và gia đình. Cao hiểu tất cả nhưng đã đến lúc anh không còn muốn hiểu thì tôi cũng chẳng việc gì phải nhọc lòng phân bua!!! Khi chúng ta không cùng một ý nghĩ thì mỗi người phải tự liệu lấy phần mình .
Sau những lời nói của mẹ Cao, tôi càng tự lập vững vàng hơn nữa… tôi không muốn bà hiểu lầm mặc dù gặp tôi bà vẫn rất tử tế dễ thương… tôi không muốn nói rằng tôi đang mang nặng nề mặc cảm sa cơ thất thế nhưng rõ ràng là như vậy. Ba tôi sẽ không ngờ đâu, con bé giòn cười tươi khóc của ông ngày nào bây giờ lại muốn dùng đôi tay yếu đuối của mình chuyển xoay định mệnh… tôi đau đớn khi thấy tuổi trẻ của mình qua đi vô ích, học hành dang dở… (lại nhớ ngày nào khi trả lời phỏng vấn cho một tờ báo dành cho tuổi học trò: Em muốn làm tùy viên báo chí của tổng thống… Ai đã gieo vào đầu tôi cái mơ ước ngông cuồng dễ thương thế nhỉ?)… gia đình túng thiếu… tôi không giúp ích gì được cho mẹ tôi, ngay cả nỗi buồn của bà tôi cũng không thể sớt chia…
Nhiều khi căng thẳng quá, vài viên thuốc an thần đưa tôi vào giấc ngủ nặng nề mệt nhọc với những cơn ác mộng kinh hoàng… cuối giấc ngủ tôi vẫn cảm thấy bàn tay mát dịu của mẹ tôi xoa trên trán… tôi vẫn muốn úp mặt vào người mẹ tôi khóc òa như những ngày thơ dại nhưng không được nữa… tôi vẫn muốn cười hồn nhiên với những niềm vui bé nhỏ… tôi vẫn muốn ôm trong tay một bó hồng mà không nghĩ gì đến những chiếc gai sắc nhọn… tôi vẫn muốn trở lại với một dạ vũ xưa với chiếc soiré vàng rực hướng dương và Cao nheo mắt chọc :
-Diệp rực rỡ như một mặt trời, nhìn Diệp phải nheo mắt lại cho khỏi chói.
Tôi vẫn muốn ôm trong tay một con chim biển lớn, thong thả từ ghềnh cao đi xuống, áo và tóc bay tung…tôi vẫn muốn ngồi cạnh bàn làm việc của Cao, lục soạn những thư từ sách vở …
Nhưng tất cả đã qua đi không bao giờ trở lại, không phải do tôi vụng về đánh mất mà chính đời sống tàn nhẫn đã cướp đoạt của tôi.
Có nhiều người vì căm thù cuộc sống họ đã đi tìm cái chết, nhưng muốn căm thù cuộc sống trước hết phải yêu nó đến tận cùng… Nhưng tôi thì khác . Tôi đã từng yêu nó đến tận cùng… tôi cũng từng căm thù nó . Và, tôi phải tìm mọi cách để lấy lại những gì nó cướp đi của tôi…

Tôn Nữ Thu Dung

BAO GIỜ EM SẼ VỀ THĂM LẠI…

hochibuu

Sương gió–muôn đời sương khói bay
Chiều thu còn đọng lại chút nầy
Em xa vạn dậm- đừng mong đợi
Ta vốn quen rồi–tình trắng tay

Có phải ta là tên lãng du
Tìm quên trong những khói sương mù
Tìm mình trong đáy ly rượu cặn
Hồn rớt trên vành mây viễn du

Em đã xa rồi-quên cố hương
Mùa thu hoa dại nỡ bên đường
Bên kia–hoa tuyết rơi đầy lối
Có lẽ em từng thương nhớ thương?

Ta gã giang hồ-yêu gió trăng
Xác ở trần gian-hồn cung hằng
Lững lơ theo cánh hoa màu tím
Vỡ mộng bên đời-mây xám giăng…

Sắp hết mùa thu phải không em?
Mình ta bên phố nhỏ không đèn
Mình ta đếm gót bằng cô độc
Bất chợt nghe mình thương nhớ em…

Đêm đã khuya rồi-ta nhớ thêm
Choàng vai–sương lạnh–tóc em mềm
Ngày xưa–thoáng đã mười năm chẵn
Xa lắc-chỉ còn ta với đêm.

Mắt ướt–bây giờ ta với ta
Xa rồi hương vị của ngày qua
Bao giờ em sẽ về thăm lại
Một gã giang hồ-Hay chính ta ?

hồ chí bửu

sàigòn

nguyenducbatngan

giữa hào lũy còn chờ nhau mấy bận
nghe hoài nghi lên tiếng gọi thưa
khi đứng dậy cũng chừng như thế tận
hồn ta đau em đã hay chưa

nguyền trở lại, dù tình em trống vọng
cùng chiêng khua nô nức hội người
ta lảo đảo giữa tiếng mình lạc giọng
trọn cùng em đầy buổi hội vui

còn trong anh bao mặt trời oan nghiệt
hồn em trong còn chút trăng soi
đất vẫn ấm không biết gì chia biệt
từ môi nhau có tạ được ơn trời

em hãy đến một lần rồi bỏ chạy
kiếm cung này đà thất thủ quay lưng
giữa tăm tối mắt trừng em có thấy
nhớ cùng anh ôm phút rộn bừng

tình hãy trọn trong nhau này lần cuối
vì nay mai có nhớ đã vô ngần
khi từ biệt anh còn chi tiếc nuối
em còn gì giữa trắc trở vong ân

NGUYỄN ĐỨC BẠT NGÀN

SÁO KHÔNG BAY QUA SÔNG…

lephuhai

Tôi gọi tên em là Sáo. Mười tám tuổi, Sáo như đóa quỳnh hương hé nụ chờ tinh anh phát tiết. Thương ba mẹ và các em bán quán vất vả, Sáo xin nghỉ học để phụ việc với gia đình. Ban đầu ba mẹ còn ngại ngần chưa chấp nhận vì ông bà muốn Sáo cứ tiếp tục thi, hoặc ít nữa thì ghi danh vào đại học để được “bằng chị bằng em”. Sáo năn nỉ. Cô nói mình không muốn rời xa gia đình. Cô thích luôn được sống trong vòng tay thương yêu trìu mến của ba mẹ và không khí đầm ấm của gia đình. Cuối cùng vì thương con ba mẹ cũng đành nghe theo. Ba nói thôi thì tùy con, sau này có sao ráng chịu, không được trách móc ai… Từ đó, Sáo trở thành cô hàng cà phê xinh đẹp nhất phố. Không thể nào đếm hết được những chàng trai đã từng thẩn thờ vì Sáo. Đó có khi là một anh nghệ sĩ tỉnh nhỏ chưa thành danh trầm ngâm bên ly cà phê đen nhỏ giọt, một cậu ấm lòe loẹt khói thuốc phì phà, một anh giáo trẻ đỉnh đạc, một gã lính kiểng hay một anh chàng “đồng bóng” nào đó. Nhưng đông đảo nhất vẫn là những cậu tú tương lai ham nhạc Trịnh Công Sơn và mê thơ tiền chiến…
xxx
Hai mươi ba tuổi, Sáo rực rở như đóa hướng dương dưới ánh mặt trời. Cô đẹp như một thiên thần. Có nhiều bài thơ, bản nhạc viết tặng cô với những lời yêu thương tha thiết. Mắt, môi, gót chân, bàn tay… của cô đi vào thơ nhạc họa một cách tự nhiên và trọng vọng. Một vài kẻ đã thất tình vì cô. Chàng nghệ sĩ vẫn kiên trì mỗi ngày bên ly cà phê chưa bao giờ uống cạn. Cậu ấm lòe loẹt thôi không còn phì phà thuốc lá nữa, hắn bỗng trở thành kẻ biết buồn.Thầy giáo trẻ vẫn điềm đạm như ngày nào nhưng ai cũng thấy có một chút sầu bi ẩn sau đôi kính trắng. Gã lính kiểng ngày nào giờ không thấy mặt, chắc anh ta đã đi ra chiến trường. Riêng anh chàng “đồng bóng” thì vẫn đồng bóng như thuở nào, nhưng trong vẻ điệu đàng của anh ta có phần nào uể oải. Các cậu tú tương lai vẫn đông đảo và ầm ĩ nhưng không phải những gương mặt quen xưa.
Một sĩ quan đến tỏ tình với Sáo chỉ để nhận được lời cảm ơn. Sáo thấy mình còn quá trẻ và nhất là cô không muốn làm ai buồn.
xxx
Hai mươi lăm rồi ba mươi tuổi, hết chiến tranh, Sáo vẫn còn đẹp lắm. Sau một khoảng thời gian xa cách, xáo trộn và lắm sự đổi thay, quán cà phê nhà Sáo tiếp tục được mở ra như trước dù tiếng nhạc đã khác đi, tranh treo đã khác đi và góc vườn cũng khác đi. Sáo lần lượt gặp lại những người xưa. Chàng nghệ sĩ đã thôi không còn để tóc dài như trước nữa, chỉ lặng lẽ nhìn vào ly cà phê nhỏ giọt. Cậu ấm lòe loẹt hình như đã không còn giàu có. Thầy giáo xưa không còn trẻ nhưng vẫn nghiêm trang một nỗi sầu ẩn dấu. Gã lính kiểng trở về sau ngày hòa bình bây giờ là anh phu xe vui tính hiền lành. Anh chàng đồng bóng đã lấy vợ và chắc chắn đã không còn điệu đàng, hoa mỹ nữa. Các cậu tú tương lai ngày xưa bây giờ đã là người lớn nên khá chững chạc, không còn vui đùa ầm ĩ, họ đã biết suy tư. Viên sĩ quan tỏ tình ngày nào nghe đâu đã chết trong trận đánh cuối cùng… Bất chợt Sáo tự hỏi sao mình vẫn tồn tại? Sao mình đã không bay qua sông?
xxx
Ba mươi lăm rồi bốn mươi tuổi, Sáo bây giờ đã là một người chị khả kính. Các em Sáo lần lượt lập gia đình rồi đi ở riêng, chỉ còn mỗi mình Sáo và ba mẹ già lưng còng tóc bạc. Sáo ít khi soi gương dù biết rằng mình vẫn còn giữ được nét xuân sắc một thời. Bằng chứng là Sáo vẫn thường được nghe những lời bóng gió xa xôi. Cây bàng ngày xưa giờ cũng già vì đã qua bao mùa thay lá. Chàng nghệ sĩ bây giờ râu dài tóc xám, vẫn chưa thành danh và vẫn gật gù thinh lặng bên ly cà phê. Cậu ấm ngày xưa bây giờ đã nghèo thật rồi, những lúc buồn cứ ca cẩm về một thời sang trọng. Người thầy bây giờ cũng đứng tuổi, đã thuyên chuyển về quê và đã lập gia đình, rất hiếm khi về phố. Gã lính kiểng và anh chàng “đồng bóng” cũng bạc nửa mái đầu, không ngừng tất tả chuyện mưu sinh. Các cậu tú tương lai ngày xưa bây giờ có người là công chức, có người là công dân. Họ đều còn khá trẻ và bận rộn nên có lẽ không nhớ gì về những ngày đã cũ. Chỉ có Sáo là một lòng hoài niệm về những ngày đã qua, về một thời tuổi trẻ, về những con người đã từng đến rồi đi, những cảm tình còn để lại… Bất chợt ngại ngần. Có lúc Sáo muốn nhắm mắt sang sông nhưng còn e dè lắm nỗi…
xxx
Bây giờ Sáo đã năm mươi tuổi rồi. Sáo cười đầy dẫy vết chân chim. Đôi má tròn ngày xưa đã bắt đầu chảy xệ. Nhưng tôi vẫn nhìn ra được nét hương sắc ẩn dấu bên trong. Những người xưa bây giờ đâu tá? Tôi – thôi cũng chả thèm dấu nữa – gã nghệ sĩ ngày nào giờ bạc đầu, răng rụng quá nửa, những lúc buồn trốn vợ trốn con đến trầm ngâm bên ly cà phê của Sáo để lắng nghe tiếng thời gian róc rách chảy ngược trở về. Tôi quí Sáo lắm! Sáo đã vì đời mà chẳng chịu sang sông.

(Đêm uống cà phê quán N ở Tuy Hòa, năm 2000)
Lê Phú Hải

THÁNG TÁM VÀ TÔI

phamkhanhvu

tháng tám, biển không có gì khác
vỗ giữa ngàn xanh sóng bạc đầu
Ta nhớ một người, ta bạc tóc
nối những sợi dài suốt bể dâu

tháng tám, mơ hồ ta định hướng
về đâu về đâu những ngả đường
nhìn đâu con mắt cay mùi khói
quay người đối diện thú đau thương

tháng tám một ngày ta nhớ lại
mênh mông chiều thu, thu mênh mông
có con châu chấu nằm trong lá
ăn những chồi non mới nhú lên

Tháng tám lơ ngơ tìm con phố
cà phê và lá rụng trên bàn
một chút gì đau hoài niệm ấy
một chút gì ta nghe nát tan

tháng tám có khi là cơn bão
ngụ giữa lòng ta bao nhiêu năm
bao nhiêu năm ấy còn mơ được
sao phút này đây lại khóc thầm

tháng tám với em không gì cả
em vẫn hồ như không nhớ ta
không nhớ một ngày nằm đợi chết
mưa đổ nghìn trùng trong cách xa…

PHẠM KHÁNH VŨ

MỘT TIẾNG EM

dinhhung

Từ giã hoàng hôn trong mắt em
Tôi đi tìm những phố không đèn
Gió mùa thu sớm bao dư vị
Của chút hương thầm khi mới quen

Cùng bóng hàng cây gập giữa đường
Âm thầm tôi ngỏ tấm tình thương
Bao nhiêu hoài bão, bao hy vọng
Nói hết cho lòng nhẹ mối vương

Rồi đây trên những lối đi này
Ta sẽ cùng ai tay nắm tay
Nhịp bước năm cung đàn ảo tưởng
Buông chìm tâm sự nửa đêm nay

Từng bước trôi cùng trăng viễn khơi
Thâu đêm chưa hiểu miệng ai cười
Nụ cười gởi tự thiên thu lại
Tiền kiếp xưa nào em hé môi?

Dĩ vãng nào xanh như mắt em
Chao ôi! màu tóc rợn từng đêm
Hàng mi khuê các chìm sương phủ
Vời vợi ngàn sao nhạt dáng xiêm

Kỷ niệm thơm từ năm ngón tay
Trăng lên từng nét gợn đôi mày
Bóng hoa huyền ảo nghiêng vầng trán
Chưa ngát hương tình, hương đã bay

Sông biển nào nghe thấu nỗi niềm?
Sóng đâu còn khóe mắt thâm nghiêm
Lòng ơi hoài vọng bao giờ nói
Thăm thẳm trùng dương một tiếng em

Nhẹ bước chiêm bao tưởng lạc đường
Rưng rưng mùi phấn bỗng ngùi hương
Sương đầm vạt áo mong manh lệ
Sao rụng bay vào tóc dạ hương

Tôi lánh trần ai đi rất xa
Bâng khuâng sao lạnh ánh trăng tà
Ngày mai hứa hẹn bừng hương cỏ
Tôi sẽ say nằm ngủ dưới hoa

ĐINH HÙNG

Nỗi buồn trong đôi mắt sâu

nguyentri

Nó chết là quá xá đúng!
Người chết tên Minh, ghê gớm lắm nên dân chơi gọi đại ca. Trong bốn đứa con của vợ chồng Hai Phở thì Minh là út. Nhà giàu nên Minh hư từ bé. Bé bé con con cha mẹ anh chị thương quá mà hư hao chút đỉnh là chuyện thường, xứ ta được mấy nhà vừa giàu vừa có trí tuệ đi kèm để con em không ỷ? Đi học Minh hoang đàng chi địa không trường nào chịu xiết. Cuối cùng bị đuổi khỏi trung tâm giáo dục thường xuyên về tội đánh thầy giáo ngay trong giờ học. Nó la cà với chúng bạn ở vỉa hè xóm chợ. Biết uống rượu năm mười ba tuổi và dính vô ma tuý năm mười bảy. Hai mươi hai tuổi Minh có năm năm vừa cai nghiện vừa tù tội. Với bề dày thành tích cộng thêm được bà mẹ thương kiểu mù mắt nên Minh hoá quỷ.
Vợ chồng Hai Phở đau khổ vì thằng con nầy lắm. Nó phá trời còn chắp tay mà bái. Mười bảy bước qua mười tám, Minh và con ma tuý đã phá của Hai Phở gần nửa gia sản, là ông Hai nói vậy. Không xiết với thằng phá gia, nó lấy của nhà phục vụ cho chính mình nói làm chi, ma tuý mà nó dám đãi bạn bè chơi cho vui thì tiền nào chịu nổi? Mà Minh thì bạn nhiều lắm, trai gái có đủ, đứa nào cũng hít choác ngày đôi ba cử chứ không ít. Ông Hai Phở phải đưa con trai đi cai. Tiền đưa vô trung tâm sáu tháng chục triệu ngoài là nhỏ, tiền thăm nuôi mới lớn, tuần một lần thì giàu cỡ nào cũng đuối. Thôi thì có con phải khổ vì con. Bà Hai nói vậy, nhưng ông Hai văng tục:
– Nó chết là tôi cúng một cặp heo quay chứ một con còn ít lắm.
Vừa ra khỏi trại Minh chơi ma tuý lại ngay. Ở cái nơi nó cai cũng không thiếu. Anh chị em trong nhà bất mãn lắm. Vậy là đứa nào cũng xin ra, có gia đình rồi thì riêng chứ chung chạ làm chi cho rách việc? Lò phở thì con làm với tư cách công nhân cho ba má. Nếu ba má không đồng ý con đi thuê phòng trọ đi làm công ty kiếm sống, người làm kẻ phá như thế nầy chịu sao xiết hả má? Má cưng nó cũng vừa thôi. Cứ cái đà nầy nay mai bọn con cũng cuốn gói đi ăn mày. Vậy là vợ chồng Hai Phở cắt đất ra chia, cho tiền con cất nhà. Tất nhiên cái nhà đang có cái lò sản xuất phở là của Minh. Của Minh, Minh có quyền xài, đúng không?
Anh lấy vợ, hai con chị lấy chồng. Đứa nào có cơ ngơi nấy, lò phở và cái nhà không của Minh thì của ông trời à? Vậy là nhóm bạn bụi đời tôn Minh lên làm anh. Kính cẩn nghiêng mình khi đại ca sai phái. Sau năm năm lấy trại làm nhà, Minh trở về và ông bà Hai có vẻ tin Minh đã bỏ cuộc chơi làm lại đời khi dẫn về nhà một cô gái tên Anh. Cô Anh là con gái của Ba Đạo.
Vợ mất để lại cho Ba Đạo hai đứa con một trái một gái. Thuê mướn suốt một đời Đạo chăm chút cho con. Vậy mà chả hiểu làm sao mới lớp chín thằng Đức bỏ học. Ông cha nghèo khổ có nói cách mấy nó cũng chẳng nghe theo. Thoạt đầu nó đi mua hồ sơ giả xin vô công ty làm công nhân. Ba Đạo đành phải chấp nhận, dù sao nó cũng tự kiếm ra tiền khi chưa đến tuổi thành niên. Khổ cái, ông con làm ra bao nhiêu xài bấy nhiêu nên hư hao sớm, bọn lơn lớn tuổi trong công ty mười hết chín cứ cuối tuần là nhậu nhẹt. Cu Đức cũng ra vẻ dân chơi anh nhậu tui cũng nhậu, anh thuốc lá tui cũng thuốc lá chả sợ thằng pháp nào. Thêm một lần Ba Đạo tự an ủi đàn ông thì tránh sao được.
Nhưng con Anh mới là một nỗi đau tận trái tim ông cha khốn khổ. Mẹ mất nên ông thương nó lắm. Đi học nó chẳng thua một đứa bạn nào, vậy mà mới mười lăm tuổi, Anh đàn đúm theo bè bạn trốn học đi chơi. Nó xinh xắn nên lũ bạn trai o bế lên tận trời. Mới một dúm tuổi nó cặp một thằng. Ngoài đường ngoài sá, giữa ban ngày mà chúng ôm eo ếch như chỗ không người. Là ông Ba chứng kiến tận mắt chứ chẳng ai lê mách gì. Ông lệnh cho Anh về nhà, cha con giằng nhau và con bé bị toạc vai áo. Ba Đạo choáng váng khi mục kích trên vai con gái là một hình xâm xanh đỏ. Giận quá ông cho con gái bạt tai. Nhưng chuyện trốn học và xâm mình là vặt. Ông ghé cái quán xi rô đá bào bên hông trường mới biết thêm vài chuyện:
– Con Anh hả? – Chủ quán nói – nó mà học hành gì ông anh ơi, tôi cũng chả hiểu cha mẹ đâu mà không để ý đến con cái. Nó trốn học thường xuyên, sáng nào cũng ghé đây cùng với một con bạn làm chai xì tinh và hai cái tẩy đá. Lúc đầu tôi tưởng nó hiền, ngờ đâu nó pha rượu vô xì tinh uống cho bốc. Cứ một chai là nửa xị rượu. Nó còn hút thuốc nữa đó ông.
Chủ quán nói đến đâu Ba Đạo rụng rời đến đó. Ông về gác tay lên trán, tìm kế sách sửa sai con gái. Nhưng e chừng giận cha vì một bạt tai ngoài đường chiều ấy nó không về. Đêm cũng biệt tăm. Ông cha nói với con trai chuyện con em uống rượu. Thằng con cười:
– Thời buổi giờ đàn bà con gái đứa nào không uống? Ông làm như thời xưa chỉ đàn ông mới rượu.
Ba Đạo chưa hết hốt hoảng thì cô giáo chủ nhiệm của Anh tìm đến nhà. Trời ơi – ông ôm đầu rên rĩ cùng cô giáo – Cô ơi từ khi nó ra đời má nó ốm đau suốt. Nó bú sữa ngoài nên tôi thương lắm cô ơi. Con Anh năm tuổi bà xã mất tôi ôm hai đứa con khóc thâu ngày thâu đêm…
Cô giáo nghe mà đứt ruột cho ông cha. Nuôi con từ thuở lọt lòng mà nay nó hư hao vậy ai chả buồn? Mà vì sao vậy cô giáo ơi? Ba Đạo hỏi. Nhưng cô giáo biết đâu mà trả lời? Không gian và thời gian của cô là bên trong cổng trường. Còn bên ngoài? Cô cũng có nghe đến những tệ nạn đang rủ rê học trò cô vào tăm tối. Vũ khí của cô chỉ là lời khuyên. Ở cái thời mà người ta nói chuyện với nhau bằng lưỡi dao và mã tấu thì lời khuyên liệu có ích chi?
Một tuần sau con Anh về. Nhìn nó Ba Đạo muốn khóc quá. Nó xơ xác, héo úa lắm. Ông nhìn lên bàn thờ vợ mà chả biết phải làm sao. Đu đưa trên võng suốt đêm trường Ba Đạo nhớ đến những ngày con gái còn thơ dại, nó lẩm đẩm chạy theo cha, nó khóc nó cười nó ốm đau rồi khoẻ mạnh, một mình ông lo toan. Và thế là trong tịch mịch đêm dài nước mắt người cha khốn khổ chảy. Con Anh ngủ vùi cả ngày, tỉnh dậy nó lục cơm ăn rồi đi tiếp. Ba Đạo tím môi nâng chén để quên buồn. Cả hai đứa con chả đứa nào ngó ngàng chi đến cha già. Chúng bay ngoài đường không cho cha một lần gặp để hơn thiệt đúng sai, năm thì mười hoạ chúng có nghe cha nói, nhưng phớt lờ kiểu ông già rồi lẩm cẩm quá thôi.
Ba Đạo thét lên với tối cao cả một càn khôn cay đắng. Ông quỳ xuống xin dâng mình đời đời cho hoả ngục nếu có thể đưa đứa con gái tội nghiệp về lại tay ông. Nhưng Chúa, Phật cả đấng tôi cao đã bỏ ông. May mà có ba giọt rượu nên cũng vơi bớt nỗi sầu khi say. Cứ như vậy ba nhân mạng trong cùng một căn nhà mà là cả ba thế giới tách biệt. Mạnh yếu tự ai nấy biết. Ba Đạo biết con gái tệ lắm trong việc kiếm ra tiền để phục cho chính mình, nó tuy chưa đến cái đận để bị đánh giá là cặn bả nhưng nào có khác chi. Con gái mà nay cặp thằng nầy, mai thằng khác vào nhà nghỉ thì là cái chi trời hỡi?
Một đêm khuya khoắt kia con Anh về. Ba Đạo đang đu đưa trên võng, có tí hơi men vào buổi chiều nên cha già cáu kỉnh:
– Mày vẫn còn nhớ đây là nhà của mày à?
– Chớ tui làm cái gì mà ông khó với tui vậy?
– Mày làm cái gì thì tự biết lấy. Con gái mà nay thằng nầy mai thằng khác, lấy nhà nghỉ làm nhà mình là cái giống gì mày nói tao nghe?
– Ông đừng lo cho tui, ông lo cho thằng Đức kìa.
Thật là hết nước mắt để khóc, con cái ông tui với cha, kêu anh bằng thằng. Ba Đạo thở một hơi não nuột buồn:
– Ít nhiều cha cũng cho con đi học mà ông tui với cha con ngó được sao con? Mày nói tao lo cho thằng Đức là lo làm sao?
– Nó bỏ công ty cả tháng nay rồi ba biết không?
– Sao vậy?
– Ba kêu nó về mà hỏi. Quan trọng là bây giờ nó làm lính cho thằng Minh.
– Minh nào?
– Út Minh con Hai Phở.
– Đi làm mướn trong lò phở hả?
– Được vậy là may. Thằng Minh chơi xì ke, ba nghĩ coi ông Đức nhà mình theo nó thì ra làm sao?
Ba Đạo nghe mà điếng người, tỉnh rượu ngay tức khắc. Cả thế giới nầy ai chả biết đến hiểm hoạ của ma tuý. Cái xứ mà Ba Đạo đang sống bọn nghiện làm đủ thứ trời ơi từ trộm cắp đến cướp của giết người. Thằng Đức ăn trúng cái giống gì mà đần ngu vậy kìa? Nhưng may cho Ba Đạo, một may mắn đầy đau đớn. Vài ngày sau cả cái ổ của Minh bị công an bài trừ tệ nạn hốt, trong đó có thằng Đức. Vậy là thằng con bị bắt đi trung tâm hai mươi bốn tháng.
Trong hai mươi bốn tháng ấy Ba Đạo đi thăm được hai lần. Già rồi, sức khoẻ kém. Đạo làm nuôi thân còn tàm tạm, con Anh đâu có làm chi nên phải gánh luôn. Nếu chỉ cơm ăn và nước uống thì chả nói làm gì, đằng nầy con bé còn rượu và thuốc lá. Nhìn đứa con gái chếnh choáng hơi men miệng phì phèo thuốc lá Ba Đạo muốn tự sát. Ông đưa mắt nhìn về nơi thằng con đang cai nghiện thêm một lần muốn chết cho rồi. Nhưng giật mình khi nghĩ đến cha chết rồi các con sẽ ra sao? Sau hai năm thằng Đức về, nó có vẻ biết hối cải. Thế giới của cai nghiện tất nhiên đâu có ấm bằng gia đình. Nó ghé vào làm thuê cho cơ sở gia công cửa sắt. Mười hai tháng sau Đức thành thợ thì Minh cũng mãn hạn tù về tội tham gia cướp.
Ba Đạo nghe con gái cặp kè với Minh là rùng mình. Ngay tức khắc kêu con trai đến để bàn chuyện. Đức thân chinh đến gặp Minh. Chả hiểu làm sao mà sau đó Đức bỏ luôn thợ cửa sắt theo Minh làm long tong. Ông Đạo hỏi con trai bằng cái giọng não nùng tuyệt vọng:
– Con không làm lại cuộc đời sao Đức? Thằng Minh con nhà giàu mày theo sao kịp? Rồi tương lai mày và con Anh ra làm sao?
– Ba yên tâm đi – Đức nói đầy tự tin – Nếu đã chơi con chơi lại lâu rồi. Con còn phải lấy vợ có con nũa chớ ba. Con làm mướn trong lò phở có ăn hơn bên cửa sắt. Thằng Minh bây giờ cũng làm lại rồi ba ơi. Không tin con đi test về cho ba coi.
Ba Đạo bán tín bán nghi. Vì nghi nên phải tìm hiểu cho ra ngọn ra ngành. Quả là thằng Minh đàng hoàng thiệt chứ không chơi. Nó đến nhà ra mắt cứ như rể thiệt thọ. Đem rượu đến tạc thù cùng ông, con Anh làm mồi nhậu lâu lâu cũng ghé làm một ly. Minh không có biểu hiện của kẻ nghiện. Nó ngồi cho đến tàn cuộc nhậu rồi lăn ra ngủ. Ngủ cho đến chiều rồi về. Tỉnh queo. Người nghiện thì không vậy, thằng Đức một thời gian nghiện ngập nên Ba Đạo quá xá rành. Ông khấp khởi mừng. Nhưng khấp khởi hoá khấp khểnh ngay tức khắc.
Mọi chuyện đổ vỡ ra khi hôm ấy ông Đạo bỏ dỡ buổi làm đột ngột trở về vì bị cảm sốt. Ông mục kích cả ba Minh, Anh và Đức đang ngồi bên một bộ đồ chơi trông giống như một điếu bát thuốc lào nhưng toàn bằng thuỷ tinh. Con Anh đang ngậm cái dọc tẩu và ra sức kéo. Lúc đầu ông Đạo cứ tưởng chúng kéo thuốc lào cho vui, ngờ đâu cả bọn đang chơi đá.
Sau một năm tù Minh ranh như một con ma. Đúng là nó không chích choác nữa mà chìm vào đập đá. Thoạt tiên ba Đạo không biết đá là cái chi nhưng sau đó con ông đã đưa Minh về nhà, chúng che buồng thật kín đáo rồi phân hàng để bán lại cho tay chơi. Minh vừa bán đá vừa bán cả đồ nghề để sử dụng. Nó nằm trong phòng riêng nghe điện thoại. Đức và Anh có bổn phận giao hàng cho Minh. Chúng ở nhà ông một tuần rồi di chuyển đi nơi khác, rồi từ phòng trọ nầy chúng đến nhà trọ khác. Ba Đạo hiểu chúng luôn di dộng để tránh tai mắt của bài trừ tệ nạn.
Ông cha tội nghiệp hỏi con trai:
– Mày không sợ bị bắt đi trại lần nữa sao con?
– Ông đừng lo cho tui, con lâu tui mới bị đi lần nữa.
– Mày là thánh hả?
– Ba cái hàng nầy chỉ hít chớ đâu có choác. Mà không choác thì đâu có trong máu mà test cho ra. Máu không có ma tuý thì ai dám bắt? Ông yên tâm đi. Mà ông tưởng tui có tiền để chơi thứ nầy hả? Nó đắt gấp bốn lần ma tuý ba ơi. Riêng cái ống thuỷ tinh dùng để kéo là cả trăm ngàn chứ không ít, mà nó bể liên tục.
– ….
– Tui đang cố theo thằng Minh để học thổi cho ra ống hít. Cái ống đó chỉ hai ngàn bạc, nhưng nếu thổi cho ra thành phẩm là trăm ngàn.
Đức nói như một thằng say. Mà đúng là nó đang say khói của đá:
– Dùng đèn khò xài gaz đốt cái ống thuỷ tinh cho mềm rồi thổi cho ra một cái bầu bằng ngón tay cái, quan trọng là cái bầu đó phải có một cái lỗ để tiêm đá vào đó. Kỹ thuật nầy ở xứ nầy chỉ duy nhất thằng Minh làm được, nó đang truyền nghề cho tui. Ông nghĩ coi một bình ga tám ngàn ống thuỷ tinh thô hai ngàn là mười. một bình gaz ông có thể thổi ra chục cái ống hít. Lời khẳm chế độ luôn.
– ???
– Ba biết sao mà nó luôn bị bể không? Khà khà …khi hít xong là phải lấy ống ra khỏi bình cất kỹ dành cho lần hít sau, nhưng lúc đó phê quá nên cầm đâu có chắc, hơ hỏng rớt một cái là tong liền, ông ba hiểu không? Tui mà thành cái vụ thổi nầy là không lo đá cho cả con Anh luôn.
– Trời ơi là trời – Ba Đạo than – Sao mầy nở để em mầy sa địa ngục vậy Đức?
– Ông quan trọng hoá vấn đề quá đó ông ba, thứ nầy có thì chơi cho vui, không có thì thôi chớ đâu có vã như ken mà ông lo.
Khi say thì chả bí mật nào không được phơi ra:
– Có ba loại. Ba mươi, bảy mươi và kim cương. Ba mươi rẻ nhất thì bốn trăm ngàn một chỉ. Bảy mươi thì một triệu. Kim cương thì đại gia mới chơi nổi.
Ba Đạo đưa mắt nhìn thằng con thao thao bất tuyệt:
– Ba mươi là đá xô pha trộn đủ thứ ba láp chỉ có ba mươi phần trăm thuốc. Ông phê thì nó lâu tới đỉnh và mau hoai. Còn bảy mươi thì kéo một cái là tới chỉ liền. Để tui nói ông nghe. Ma tuý không phê bằng mà lại mau hoai lắm. Đá kéo dài sự mê đắm gấp năm lần hơn. Tất nhiên là đắt lắm. Ba bốn thằng hùn vô lấy một chỉ rồi chia đều ra kéo. Nó sướng gấp ba lần hàng trắng và phê lâu hơn cũng chừng đó lần. Ông ba biết không mua bán thứ nầy lời ác liệt lắm. Tui thí dụ mấy thằng mới chơi lần đầu đâu biết khỉ mẹ gì, hàng ba mươi thằng Minh chặt giá bảy mươi. Gặp mấy thằng nhà giàu, một nửa bảy mươi trộn với nửa kim cương là ngon ăn nhứt. Tui mà có tiền tui chơi như thằng Minh là lên luôn ông ba ơi.
Ba Đạo nghe mà thở dài cho đứa con đã bị ma tuý ám cho hết cả hồn người. Ông nhìn thấy thần chết đang réo gọi tên con mà không biết phải làm sao để cứu. Cuối cùng ông theo hạ sách là đến thẳng phòng bài trừ tệ nạn huyện để báo về hành vi của hai đứa con. Làm cha mà đi tố cáo con mình thì cũng bất nhẫn, có thể chúng sẽ hận ông, nhưng Ba Đạo còn lối nào để bước? Ông phải cứu hai đứa con thoát khỏi cái chết được báo trước, bằng không ông ăn làm làm sao nói làm sao với bà vợ đã chết? Nghe đâu người ta sẽ gặp lại nhau ở thế giới bên kia.
***
Ông trình bày hết lẽ. Nhưng:
– Chú biết không – Cán bộ nói – chúng tôi biết hết mọi điều thằng Minh làm. Nhưng ông nghĩ coi, nó lên xe buýt rồi dạo chơi ở Sài gòn cho đến nửa đêm mới đến chỗ lấy hàng. Nó giao tiền và bọn giao hàng sẽ giao cho nó ở xứ mình đây. Mỗi lần giao tụi nó đi cả vài chiếc phân khối lớn, trong năm chiếc chỉ một chiếc có hàng. Ta biết chắc chiếc có hàng cũng không bắt được vì bọn đi theo ngáng đường cho đồng bọn tẩu thoát. Ở đây thằng Minh phân hàng trong nghĩa địa, mỗi một bộ hạ của nó chỉ được nhận lần năm phân, nửa chỉ để giao cho khách, hàng trong lòng tay, có động nó quăng mất lần sao cho ra mà quả tang hả chú?
Người nghiện – chú biết đó – khi thiếu thuốc chúng có thể làm mọi việc, kể cả tội ác chỉ để phục vụ cho cơn đói nhất thời. Hành vi như thằng Minh là có tội, vì nó mê hoặc mấy đứa mới lớn sa vô cám dỗ để phục vụ cho lợi ích của nó. Con chú cũng là một nạn nhân. Sau năm năm hết cai nghiện rồi tù tội thằng Minh rút ra rất nhiều kinh nghiệm để đối phó. Phải có quả tang mới bắt được chú à, còn kêu nó lên test máu để xác định thì đập đá chỉ đưa khói vào não, huỷ diệt não chứ trong máu đâu có để làm hồ sơ đưa đi cai hả chú? Và biết là nó có tội, tội nặng luôn nhưng chỉ có thể đưa đi chữa bệnh như là một nạn nhân chứ đâu phải tội phạm mà đưa ra toà kết án. Chú cứ về đi, tất cả đều đã vào tầm ngắm của bài trừ tệ nạn, đâu thể để bọn nầy ung dung làm hại xã hội được chú.
Hai ngày sau Minh và Anh bị truy đuổi. Trên chiếc “ẹc” 125 phân khối Minh chạy như điên. Nhưng nó bị chận lại từ bốn phía, cùng đường Minh dừng xe bỏ chạy vào nghĩa địa. Nó để con Anh lại hiện trường. Trong xách tay đeo trên vai Anh khai nửa ký ma tuý đá là của Minh. Minh bốc hơi mất dạng, ông bà Hai Phở cũng không biết đâu mà lần. Anh bị tạm giam ở điều tra xét hỏi huyện. Nguyên cái ổ của Minh xáo xác như gà mất mẹ. Thằng Đức không có đá để đập nên làm một tép hê rô in cho thoả cơn ghiền.
Nó tiêm một phát vô tĩnh mạch. Chỉ một mình trong nghĩa địa lại chơi trúng hàng bị pha chế nên sốc.
Mà sốc thì phải chết.

***
Sáng ấy Minh ghé nhà Ba Đạo. Cả xóm nầy ai cũng xem Minh là kẻ cần loại ra khỏi cộng đồng xã hội. Vì sao? Vì hầu hết bọn mới lớn đứa nào cũng bị Minh cho vào tròng sa đoạ, ba trên mười hộ đều có con em là nạn nhân của Minh. Bảy hộ còn lại sợ một ngày nào đó sẽ đến lượt nên vừa thấy Minh xuất hiện là họ mở ngay di động.
Nhưng khi cơ động đến thì Minh đã chết. Ba Đạo đã thọc một ngọn dao thái vào ngay ngực trái thằng khốn. Minh ôm ngực lảo đảo ngã xuống còn Ba Đạo thì tiếp tục ngồi xuống võng. Mắt vô hồn nhìn vào khoảng trống của hư vô. Thiên hạ bu vòng quanh để xem kẻ giết và người chết. Vợ chồng Hai Phở và anh chị em của Minh cũng có mặt nhưng chả ai có một giọt sầu bi cho nó. Có lẽ họ quá mệt mỏi về thằng con hư hỏng. Ngay cả bà mẹ rứt ruột đẻ ra mà mặt cũng trơ như đá tảng.
Minh đúng có tội. Lớn tội chứ không đùa. Ai cũng cho rằng chết là đáng lắm. Nhưng anh là ai? Là cái gì mà dám phản xử người khác? Thằng Minh đâu phải là kẻ cướp, nó đâu có đánh người gây thương tích trầm trọng. Nó chỉ là nạn nhân của ma tuý, nó bán để kiếm dư mà lo cho bản thân mình. Những thằng theo đuôi gọi nó là anh, giao hàng cho nó là tự nguyện hay bị buộc? Ai nói nó dụ dỗ bầy trẻ vào sa đoạ? Bằng chứng đâu cứ trưng ra? Và cuối cùng chuyện phán xử và trừng phạt một con người không phải của các anh. Nó thuộc về pháp luật.
Tất cả đều tiếc cho Ba Đạo. Rồi đây ông cha tội nghiệp sẽ phải tù vì tội giết người. Đúng rồi. Giết người là vi phạm pháp luật, anh sẽ bị cách ly khỏi cộng đồng xã hội, sẽ bị trừng phạt để làm gương cho kẻ khác.
Thiên hạ đứng bên lề nhìn Ba Đạo bị bắt lên đặc chủng. Xúm xít khi Minh được đưa lên hồng thập tự về bệnh viện để khám nghiệm tử thi. Khi quay lại nhìn nhà mình lần cuối đôi mắt Ba Đạo trìu trịu một nổi buồn sâu thẳm.
Nguyễn Trí

Bài thơ buổi trưa

phuongxichlo

Tôi ngồi dưới mái nhà xưa
Nghe con nắng cháy trong giờ Ngọ thiêng
Nhìn qua am miễu láng giềng
Một vùng nhang khói u huyền tỏa quanh
Điệu Chầu Văn
Giục thúc nhanh
Âm hồn khắp nẻo về quanh bệ thờ
Hai bên nhập lại một bờ
Bên ni hoà điệu
Lời thơ đoạn trường
Tử sinh như một con đường
Người đi trước
Kẻ ngập ngừng theo sau
Về đâu? Ai biết về đâu?
Cũng tuỳ mầm nghiệp ban đầu lỡ gieo
Phận người – Trước gió đèn treo
Mong manh như đám bọt bèo trên sông
Hơn nhau chỉ một tấm lòng
Để đen muôn thuở hay hồng ngàn thu

PHƯƠNG XÍCH LÔ

GIỌT CÀ PHÊ

linhphuong

Tìm em
trong
giọt cà phê
Mang hương vị đắng
si mê một thời
Xót xa
gần hết nửa đời
Ghế xưa bỏ trống
chỗ ngồi thiếu em
Hai con mắt ngó
đã thèm
Giọt cà phê
rớt
giữa nghìn bể dâu
Buồn
vui
lặng lẽ
mùa ngâu
Giọt cà phê đắng
bỗng đâu ngọt ngào
Trên bàn phím
sáng mai nào
Chữ thương
chữ nhớ
bạc đầu gặp nhau

LINH PHƯƠNG