Trong bàn rượu
… nhiều đôi mắt cao thủ
Trong ly nâng
… đao kiếm đụng hơi men
Trong nụ cười
… đã ngấm nhiều thuốc độc
Trong tiếng đàn
… quyền cước loạn cung dây
Ta ngồi đó cô đơn từng huyệt đạo
Tóc bơ vơ từng sợi nhớ thương thầm…
dulehue
Đêm thắp muộn một vì sao bé nhỏ
Chuông gió reo khắc khoải phía hiên người
Sương có lạnh hững hờ trên lối cỏ
Tiếng muôn trùng vang mãi ở tim tôi.
Lời tiễn biệt buốt nửa vầng trăng khuyết
Bước chân nào nhẹ quá, rất tinh khôi
Như sợi gió thoáng qua vườn rêu biếc
Còn dư âm rộn rã tiếng ai cười.
Tôi vẫn nhớ đêm cuối mùa điểm tuyết
Bàn tay ai vẫy gọi cuối con đường
Tiếng chuông gió rung hoài khung cửa khép
Và nụ cười, muôn thuở vẫn còn thương.
Tôi vẫn đợi một vì sao ngày cũ
Đến bên tôi như hoài niệm ngọt ngào
Đêm thao thức, đêm ngậm ngùi trăn trở
Em có về trong những giấc chiêm bao
Đêm xao xác, đêm nghìn trùng trăng vỡ
Tôi muôn đời mắc nợ một vì sao…
Tôn Nữ Thu Dung
ta sẽ khóc một hôm nào biến mất
dường kiếp xưa lại y cứ hiện ra
tay bứt cỏ miệng thôi buồn niệm chú
hồn lên năm cứ như thế vỡ oà
chân sẽ duỗi lưng dựa vào mặt đất
đè lên hoa những bông nụ tặng người
thôi múa máy những ngày mưa ướt át
khoe làn da em nguyên thuỷ rất tươi
áo lụa để nắng đi mà chợt mát
đọc cho em những vớ vẩn Nguyên Sa
hôm không nắng lại lạc vào biểu ngữ
nghe Trần Dần ngồi đập trống nhớ nhà
ta sẽ khóc dù vui vì được thấy
chẳng bị nhìn em áo lụa rất tươi
lúc ngoảnh lại thấy em còn nheo mắt
em bước đi hay ta bỏ tiếng cười
những dấu hỏi như mặt trời xa núi
chìm theo trăng theo hơi suối mơ hồ
rừng sẽ thở hát bài ca kiếp trước
cát xa chân trên từng đợt sóng xô
ta sẽ khóc ô vui vì được khóc
dẫu dù gì tóc chút rối và hương
em bỏ lại đôi tay em nhè nhẹ
đè ngực ta một ấm áp vô thường
NGÔ YÊN THÁI
“Á đù” nghĩa là gì?
Chắc các bạn cũng như tui, đều cho rằng “Á đù” xuất phát từ một từ rất tục tĩu mà ra nên ngại sử dụng. Haizzaaa, nó tục tĩu lắm nên xin phép không nhắc xuất xứ ấy ở đây, chỉ biết rằng “Á đù” là một thán từ nhằm diễn tả trạng thái “thiệt là chịu hổng nổi!”, “tệ hại như vậy sao?”, “bậy bạ hết sức!”…
Mới đây, qua nghiên cứu, tui được biết rằng “á đù” không phải xuất phát từ cái chữ mà mọi người vẫn nghĩ. Vậy nó là gì?
Là vầy. Mọi người đều biết trong tiếng Anh chữ education nghĩa là giáo dục. Từ đó sinh ra chữ viết tắt edu để chỉ những gì liên quan đến giáo dục luôn. Thí dụ như: trong tên miền, những tên có phần đuôi là .edu là của tổ chức, đơn vị ngành giáo dục, EduGame là trò chơi có tính chất giáo dục, vv…
Ngành giáo dục Việt Nam luôn tạo ra những thành tích kỳ tài, từ cải cách giáo dục, tới vào trận đánh lớn xét tuyển đại học, tới biên soạn sách giáo khoa… Những thành tích ấy kinh hoàng tới mức người nghe, dù là người Việt hay nước ngoài nghe qua đều sửng sốt, không biết nói gì, không biết nhận xét ra sao, chỉ biết thảng thốt kêu lên: Edu?!
Tâm trạng của người thốt ra thán từ trên từ chỗ kinh hoàng sửng sốt rơi xuống nỗi thất vọng tột cùng, cho nên âm tiết đầu vút lên cao: É , còn âm tiết sau rơi xuống não nề: đù… Lâu ngày, âm tiết đầu biến thành Á vì nó thể hiện sự bàng hoàng nhiều hơn. Thế là ta có thán từ Á đù!
Vậy đó, á đù chẳng những không phải là một từ tục tĩu mà là một từ rất có giáo dục. Các bạn cứ dùng tự nhiên, đừng ngại nha!
Phạm Hoài Nhân
Bạn đến thăm chào buổi cuối năm,
hai bàn tay bắt nói như thầm:
“Sang năm vui nhé, hơn năm ngoái!”.
Hai đứa cười… hở mười cái răng!
Bạn đến thăm hỏi xin câu thơ,
thì câu thơ đó, khỏi mong chờ.
Mời vào, bia lấy ra khai hội,
bọt trắng như màu tóc bạc phơ!
Mới bốn mươi năm, bốn thập niên,
đường trần gian đẹp chắc nhờ duyên?
Duyên con gái tặng cho con gái,
duyên của lính tàn: nhớ chẳng quên!
Bia cứ uống đi, rồi uống nữa.
Cuối năm hiu hắt đám mây chiều.
Một bàn, hai đứa, mà vô tận
cái nỗi buồn…không lẽ bấy nhiêu?
Có cái gì không biên không cương
bỗng dưng lại hóa ra bình thường!
Tú Xương mạt rệp nhờ cơm vợ,
đêm ngủ “đù cha cái giát giường!”.
Ờ nhỉ, tụi mình sao sống sót?
Già rồi, còn sống để làm chi?
Bạn tôi nhếch miệng cười… vui vẻ:
“Để đến gặp mày uống hết bia!”.
Bia hết. Năm tàn. Năm cũng hết.
Mai, ngày năm mới, nói gì đây?
Nói với cành hoa hay bụi cỏ?
Với mình, thôi? Không nói với ai?
Bạn đến thăm mình… rồi bạn về.
Nhìn đường đi bạn, nhớ đường quê.
Chiều xanh rồi xám từng khung cửa,
từng mái nhà xanh dưới tán tre…
Ôi áo dài ai trên dốc phố?
Tôi nghe Đà Lạt gió mơ hồ.
Cây đào trước ngõ nhà em nở…
nên gió bay về như Tết xưa?
Trần Vấn Lệ
Thế rồi ngày vui trong gia đình cũng đến. Hôm nay, Tú hẹn cha mẹ sáu giờ chiều ra nhà hàng Panata, một nơi sang trọng lịch lãm, thực đơn có đầy đủ các món ăn Mỹ và Á Đông, để gặp mặt mẹ con người yêu, cô Thương và bà “cựu hoa hậu” cộng đồng Việt Nam hải ngoại của mấy chục năm về trước.
Tú cẩn thận dặn dò mẹ:
– Nhớ ăn mặc sang sang một chút nghe mẹ…
– Được rồi… mẹ sẽ mặc cái áo kim tuyến vàng Noel năm ngoái…
Nghe mẹ nói, Tú vội vã căn dặn:
– Thôi thôi… I “can” you, mẹ mặc áo màu bình thường được rồi… đừng có loè loẹt diêm dúa quá…
– Loè loẹt cái gì? Không phải áo đó là do con tặng mẹ năm ngoái sao?
Tứ ngớ mặt ra:
– Nhưng giờ đâu phải mùa lễ!
– Tao tưởng mày khen áo đó đẹp thì tao bận… nếu không thích thì thôi… Vậy mà hồi đó mày cứ khen mãi, làm tao tưởng thiệt, không dám mặc sợ hư!
Thấy mẹ giận, Tú vội giả lả:
– Thì con có nói là xấu đâu… nhưng kiểu đó giờ xưa rồi, mà màu sắc thì chỉ hợp với ngày lễ lạy, đêm đen…
Bà Hoan quay lại, nghiêm giọng:
– Vậy từ nay đừng có “đãi bôi” với mẹ mày nữa nhé!
– Con có đãi bôi hồi nào đâu… Tại mẹ cũng hay nói vậy cho người khác vui mà!
Cái thằng nầy, nói gì nó cũng lèo lái lẽo lự được! Rốt cuộc thì cuối cùng cũng “tại mình”! Đấu khẩu với cha con nhà nầy quả thực bà thường thua cuộc! Đôi khi bà nghĩ lẩn thẩn:
– Chắc tại ở cùng chung một nhà lâu ngày, cuối cùng “họ” biết được tẩy mình để mà lật ngược thế cờ!
Không muốn đôi co thêm chỉ tổ bực mình, bà xua tay:
– Thôi được rồi cậu ấm… tôi sẽ chọn cái áo nào màu nhu thô sơ và kiểu cọ đơn giản nhất… nhưng lại đẹp nhất nước cho cậu vừa lòng, được chưa!
Thằng con gân cổ:
– Không được… mẹ nói vậy là không đúng rồi! Làm gì mà lại có chuyện áo “nhu nhược” lại đẹp nhất thế giới được!
– Áo màu “nhu” thôi, mày thêm chữ “nhược” vào làm gì! Đúng là chữ với nghĩa!
– Con thêm vào cho có cặp mà mẹ!
Nghe con cà rỡn, bà Hoan biết nó đang chọc mình, bà đuổi thẳng cánh:
– Thôi, đi chỗ khác chơi cho mẹ làm việc! Mẹ sẽ nổi bật đêm đó cho mày hãnh diện với đàng gái!
Tuyên bố mạnh miệng như thế… Và thực ra bà Hoan cũng đã suy nghĩ đến chuyện ăn mặc nầy nhiều hơn thằng con bà lo. Bà làm gì không biết mẹ của Thương, bà Tracy Minh Thanh là người nổi tiếng trong cộng đồng, báo chí đăng hình mãi. Bà ta ăn mặc thời trang, vóc dáng vẫn còn đẹp, giao thiệp rộng, lại ở trong thế giới thượng lưu… chắc chắn rằng khi đối diện, bà chỉ là một nhân vật tầm thường không đáng nói.
Nhưng không vì thế mà bà Hoan chịu lép vế để mặc kệ thân mình ra sao thì ra. Cho dù bà ta có là hoa hậu đương thời, thì bà cũng không “care”, phải ăn diện lên cho đối phương nể, nhất là đối với ông chồng “đang âm mưu bước vào hoạn lộ với gái trẻ” của bà phải dương con mắt hí ra mà nhìn, mà kinh ngạc… còn bà “sui” tương lai thì phải phục trong lòng!
Lúc suy nghĩ thì hùng hổ, nổ bôm bốp như thế… nhưng càng gần tới ngày hẹn, thì bà Hoan càng bối rối, lo lắng! Bởi vì xưa nay tính bà ít khi ăn diện se sua! nhất là không hay ra ngoài, nên áo quần không nhiều, làm sao mà ganh đua kiểu cọ với đời! Bà chỉ có tính “tự cao” không chịu thua ai, mà kinh nghiệm về “fashion” thì non nớt!
Bà thở dài thườn thượt! Ngay đến mái tóc của bà cũng chỉ ngắn ngũn một kiểu từ xưa đến giờ, vì bà có biết chải chuốt kiểu cọ gì đâu! Con người bà không phải khéo tay, nghệ thuật… mà chỉ giỏi làm lụng chân tay!
– Thế nầy thì lại phải gọi bà Thu vấn kế!
Bà không thích lúc nào “đụng chuyện” một chút là phải gọi hỏi bà Thu! Con mẹ Thu cái gì xảy ra ở nhà bà nó cũng biết vanh vách… vì chính miệng bà khai cho nghe chứ nào ai khác! Bà Hoan sợ bà Thu cười thúi đầu! Nhưng… bà Thu có cười thì mặc kệ, vì không nói bả cũng biết bà Hoan coi vậy mà quê quê, có biết sửa soạn là gì đâu!
– A lô…
Tiếng bà Thu nhỏ nhẹ:
– Bà đang cần tui chỉ mánh phải không?
– Sao bà biết hay vậy?
– Chứ gì nữa… Mỗi lần gọi tui là bà hay hỏi nầy hỏi nọ… có khi nào tui nghe bà gọi để hỏi thăm tui đâu!
Con mụ Thu đang trách móc bà!!! Nhưng mụ ấy nghĩ cũng không sai!
– Ờ há… sao bà nói trúng quá… Thôi để lần sau nhớ bà, tui sẽ gọi và nhất định là không “quét sân, quét siếc” gì hết… được chưa?
– Được, thôi muốn hỏi gì thì hỏi đi!
Bà Hoan tiếp tục:
– Tui thấy bà hay thiệt, lúc nào ăn mặc “fashion”, ra đường ai cũng nhìn…
– Đi thẳng vào nội thành đi bà… Bộ bà tính khen nịnh tui hả?
– Không, tui nói thiệt mà.
– Câu nầy tui nghe chín trăm chín mươi chín lần rồi… Bà muốn gì đây?
– Thì cũng không ngoài vấn đề thời trang, ăn mặc…
– Tiếp đi…
– Tui sắp đi gặp một nhân vật quan trọng?
– Ai? Tổng Thống hả?
– Không, còn quan trọng hơn?
– Ai mà ghê vậy?
– Bà xui gia của tui!
Bà Thu cười ré lên:
– Trời đất, có vậy thôi mà làm dữ! Rồi sao?
– Bà đó là cựu hoa hậu…
– Hoa hậu gì?
– Tracy Minh Thanh, bà biết không?
– Tên nghe lạ hoắc… tui không biết… bả là hoa hậu bên đây hay Việt Nam? Thời tiền sử hay thượng cổ?
– Giởn hoài… Hoa hậu bên đây, mà hai mấy năm trước rồi…
– Vậy cũng nói… coi như là hoa hậu “tiền chiến”!
– Nhưng bả còn đẹp và thành công lắm, nếu bà làm địa ốc thì biết bả…
– Giờ bà muốn gì?
– ThằngTú khoái con gái bả nên hai gia đình hẹn gặp nhau… Bà nổi tiếng biết cách thời trang ăn mặc… tui muốn bà giúp tui.
Bà Thu thở ra:
– Chuyện đó dễ như trở bàn tay… nếu bà chịu bỏ tiền ra… có tiền mua tiên cũng được mà…
– Bà nóí rõ thêm chút nữa đi.
– Rồi, tui chỉ bà đi tới mấy cái Shopping, vô những tiệm lớn, thì sẽ có người giúp bà cố vấn nên mặc thế nào cho ngon lành… càng chịu chi tiền mua những bộ áo đắt giá, thì sự cố vấn càng tinh tế… đến ngày hẹn thì đi ra ngoài tiệm chải tóc và “make-up” là xong.
Nghe những lời bà Thu nói, bà Hoan như mở đầu óc ra… Phải, dễ dàng có thế mà bà không nghĩ đến… Lần nầy, bà sẽ bỏ một số tiền lớn cho sự ăn mặc, để còn nở mày nở mặt với người đời…
Tú mở to mắt nhìn mẹ mình, anh chàng không tin là mẹ có thể trở nên sang trọng như thế trong bộ đầm đen, đơn giản nhưng lịch sự, đeo chuỗi hạt trai trắng và mái tóc được chải phồng lên trước trán thật là điệu nghệ.
Chiếc khăn quàng mỏng màu rêu khoác hờ hững trên vai làm cho bà Hoan thêm phần dịu dàng nữ tính… trong lần gặp gỡ đầu tiên của hai gia đình, bà Tracy đã có ấn tượng tốt về bà Hoan là Tú vui rồi.
– Không ngờ mẹ mình cũng sang ra phết…
Bà Hoan hãnh diện về điều nầy khi nhớ lại sự tròn mắt ngạc nhiên của Tú và Thương trong ngày hôm đó. Thương đến nhà chơi có gặp bà vài lần thấy bà rất bình dị… Bà Tracy thì xuýt xoa:
– Bà chị đẹp quá… nghe cháu Tú và Thương nhắc mãi, hôm nay mới được hân hạnh gặp anh chị…
Bà Hoan hãnh diện vì bà Tracy đẹp nổi tiếng mà còn phải mở miệng khen bà. Bà khoái chí nhất là khi ông chồng nhìn bà với ánh mắt ngạc nhiên. Ông không khen nhưng lại phát ngôn có vẻ như bắt bẻ:
– Làm gì mà điệu dữ vậy?
– Điệu gì, đơn sơ mộc mạc thôi, tui “nhà quê” mà…
Ông chưa ngừng lại, môi trề ra:
– “Nhà quê” mà lại còn bày đặt đeo chuỗi hạt trai!
Nghe cách ông nói, bà biết là ông “ngưỡng phục” bà lắm rồi! Thiệt ra thì chuỗi hạt trai thời bây giờ đâu có còn quý giá như xưa! Đây lại là thứ hạt trai do người cấu tạo mà thành, không như ngày xưa nên giá cũng bình thường.
– Bà mặc đồ đen đeo chuỗi hạt trắng là sang nhất…
Tiếng người nhân viên bán áo quần trong shop cố vấn còn trong đầu… “Ừ, màu mè mà chi cho chúng nó khi!”. Bà bật cười khi nghĩ vậy! Nếu cho phối màu, chắc bà cũng chẳng biết nghệ thuật để mà phối!
Cũng may, khi đi xuống cầu thang, ngang qua chỗ bán khăn quàng, tình cờ bà nghe được hai bà nói tiếng Việt với nhau:
– Cái khăn màu rêu nầy đẹp quá… của Ý… khoác lên với áo cụt tay thì hết biết… nhìn sang nhưng giá hơi mắc… thôi chắc để tui nghĩ lại… có gì trở lại lấy sau…
Bà Hoan nhìn chiếc khăn quàng họ vừa tiếc nuối bỏ xuống… Ôi trời, nó đẹp thiệt, bà chưa từng thấy loại lụa nào mà mềm mại óng ả như vậy. Chiếc áo đầm bà vừa mua đúng là đẹp, nhưng tay ngắn, bà đang muốn có cái gì che hai cánh tay trần cho đỡ trống trải, chiếc khăn nầy thật là hợp thời hợp cảnh.
Thế là bà ướm cái khăn lên người nhìn vào trong gương, quá đẹp… sau đó bà nhìn giá tiền, xót ruột khi thấy đến gần hai trăm đô!
– Cái áo hơn ba trăm, cái khăn nữa là gần năm trăm… đúng là tụi ăn cướp!
Nhưng rồi cuối cùng thì bà cũng đành ngậm ngùi cầm chiếc khăn ra trả tiền cho… quân ăn cướp, vì nhìn tới nhìn lui chẳng còn chiếc nào có màu đẹp như chiếc nầy nữa! Không mua rồi khi về đến nhà nhớ, lại tiếc hùi hụi!
Nhưng dù tốn tiền, bà Hoan cũng cảm thấy vui quá là vui. Có tới hai niềm vui lận, thứ nhất là bà Tracy và Thương cũng như thằng Tú đều hài lòng về bà, hai nữa là ông chồng bà hình như dạo nầy hay để ý “theo dõi” bà, chứ không phớt lờ như trước. Vì sao thì bà chưa biết! Có lẽ thấy bà “đẹp” nên “sợ mất” chăng?
– Mấy ông đang tòm tem bên ngoài, họ như vậy thành ra nghĩ vợ mình cũng như vậy… khi thấy vợ ăn diện, đẹp lên… thì họ sợ bà vợ có tình nhân, rồi bị xuí bẩy chia chác gia tài…
– Bà cứ nói lung tung… Tui với ổng giờ sống như bạn cũng quen rồi…, và tui chỉ muốn ngăn chận ông già nhà tui mê gái, rồi làm ra những điều xấu hổ mà thôi!
– Thì cứ cho thằng chả mơ mộng đi… mấy em sau khi nạo hết của thì tự động gài số de… lúc đó mấy ông chồng vừa tỉnh ngộ, lại có kinh nghiệm đau thương, nên tử tế với vợ nhiều hơn!
– Thôi đi! Đừng quên là nhiều ông cũng vì mắc cở nên nhất quyết ly dị vợ, xa con… biến đi ở một nơi sơm lâm cùng cốc… tui không muốn đi đến trường hợp đó!
– Thì bà phải canh chừng ổng thôi!
– Canh cách nào?
Bà Thu tự nhiên quạu:
– Sao cái gì bà cũng hỏi tui vậy! Bà phải tự nghĩ ra chứ…
Tự nghĩ ra? Bà Hoan thấy mình nổi cơn tự ái khi bị bạn phê bình! Đây là hạnh phúc đời mình, dù ông bà giờ đây hết tình còn nghĩa, nhưng vẫn còn thằng con trai, cũng là một gia đình gia giáo… chẳng lẽ gần cuối đời lại để cho chuyện tồi tệ xảy ra, rồi một mình bà sống đơn côi chắc chán lắm!
Chưa kịp nghĩ ra kế, thì một hôm ông chồng bà Hoan nói:
– Anh phải về Việt Nam có chuyện gấp!
Đối phương đã lò mặt ra rồi!
– Có chuyện gì mà về vậy ông?
– Má Hai bịnh, muốn gặp anh lần cuối…
– Má Hai bịnh gì? Mới mấy tháng trước còn mạnh mẽ lắm mà?
– Người già mà… Tui với bà mạnh hay bịnh còn không biết, huống chi là má Hai…
Tự nhiên trong đầu bà Hoan loé ra một kế… Mình phải tự giải quyết lấy chuyện của mình, cho bà Thu lé mắt!! Bà nói:
– Vậy ông có muốn tui cùng đi không?
– Mình mới đi chung tốn tiền quá, không lẽ bây giờ bà đi nữa thì tốn chịu gì nổi… với lại bà nên ở nhà lo tiến tới vụ thằng Tú lấy vợ… người ta nói “lấy vợ thì lấy liền tay, chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha”!
– Chuyện đó xưa rồi… không cần áp dụng cho ngày nay… tụi nó đâu cần tui lo!
– Thì nói là vậy… với lại cũng chưa biết bịnh má Hai có nặng không, nếu không sao thì tui sẽ trở về ngay…
Giọng bà Hoan chợt ngọt ngào, dịu dàng như Thánh Mẫu:
– Thì ông đi một mình, tui không muốn về theo đâu, ngồi máy bay lâu mỏi giò lắm… Nói với má Hai tui gởi lời thăm…
Ông vừa hồ hỡi lên đường, thì ngày hôm sau bà cũng đếm số tiền để dành mang về theo, nhất quyết tiêu cho đã vào chuyến đi nầy, chẳng hơi đâu mà tiếc rẻ như trước… Có tiền không tiêu cũng uổng!
Lúc trước bà đã tính khi thằng Tú làm đám cưới, sẽ cho nó năm lượng vàng ròng. Bà mua vàng khi còn giá tám trăm một lượng. Bây giờ thì vàng leo lên tột đỉnh… đắt hơn gần gấp ba lần khi xưa, làm quà vậy cũng được rồi… Nhưng thằng Tú nhất định từ chối, lại còn bảo:
– Thôi thôi… Mẹ giữ mà xài… tụi con sẽ chi tiền đám cưới hết, bố mẹ đừng lo…
– Đây là quà của mẹ…
Thằng Tú nhăn mặt:
– Mà con lấy vàng làm gì? À, hay là mẹ bán đi, rồi mua sắm áo quần cho đẹp để đi dự đám cưới tụi con!
– Cha mày!!!
Đã vậy thì bà xài cho sướng thân! Tụi trẻ thời nay nó ăn nên làm ra, đâu có cần đến tiền của ông bà cha mẹ! Chẳng bù với bên Việt Nam… chia gia tài không đều là có chuyện!
Bà Hoan khôn khéo mướn khách sạn Mini ở ngay đầu ngõ nhà má Hai để dễ bề quan sát. Không những thế, bà còn mua chuộc được một anh xe ôm khôn lanh làm “thám tử” cho bà, với giá ba trăm ngàn đồng Việt Nam một ngày, tức là khoảng 15 đô la.
Anh ta chỉ việc ngồi đó không chở ai cả. Khi thấy bóng dáng chồng bà, thì lập tức chạy theo coi ông ta đi đâu, rồi gọi phôn báo cáo cho bà biết. Mỗi lần gọi 1 cú phôn cho bà Hoan, thì được trả thêm 20 mươi ngàn.
Ông chồng bà đâu có biết vợ đang theo dõi mình, ông cũng không thể ngờ là bà Hoan dám làm vậy, tức là bỏ nhà đi theo để rình mò ông! Và ngày đầu tiên, bà biết chắc là má Hai chẳng có bịnh hoạn gì, vì chính mắt bà thấy má ra cửa kêu cả gánh bánh canh giò heo vào nhà với âm thanh còn lanh lảnh chói tai!
Đêm thứ hai ở Sàigòn, thì chính anh xe ôm chở bà đến cửa quán cà phê ôm ngồi chờ đợi phía trước, gần hai tiếng đồng hồ mới thấy ông chồng bà đi ra cùng với một em tuổi đáng con cháu, tay trong tay họ tình tứ ôm nhau sát rạt…
Bà Hoan quay video hết tất cả những cảnh nầy trong sự bình tĩnh khiến anh xe ôm cũng ngạc nhiên! Chính bà cũng không ngờ là mình đã đứng yên mà hành động như thế! Lẽ ra khi thấy chồng phản bội ngay trước mắt, bà phải ghen tức nhảy chồm lên mà túm lấy ông xỉ vả, cấu xé, lăng nhục… cho thoả tâm hồn!!!
Nhưng sau đó, bà yên lặng về phòng, coi lại đoạn phim trong Video bình thản như chuyện của ai đó… Chắc bà đã hết “tình” với ông rồi? Vợ chồng già chỉ còn “nghĩa”?
Luôn suốt một tuần, đi theo ông và người tình bé nhỏ, bà đã có nhiều tài liệu “ăn vụng”, “ăn chả”, “ăn phở”… của ông. Lâu lâu bà cũng giả vờ gọi phôn hỏi thăm, thì ông nói má Hai bịnh thấy ông về thăm cũng đang dần dần bình phục…
– Ông ở bên đó đừng có làm gì bậy bạ mà mang tiếng nghe… Con mình sắp đám cưới rồi…
– Tui chán cái lũ con gái bên nầy lắm rồi… lúc nào cũng chỉ biết có tiền… ai mà không biết! Bà đừng có vớ vẩn!
– Thì tui dặn phòng hờ… Nếu ông biết rồi thì tốt!
Bà còn hăm:
– Ông mà làm gì vớ vẩn là hối hận không kịp… tui nói trước rồi đó, ráng mà nhớ lấy…
Bà Hoan cười nửa miệng khi thốt lên câu đó. Nhờ anh xe ôm điều tra phụ giúp, bà biết tỏng tại sao ông thốt nên câu đó.
Bởi vì con nhỏ bia ôm nó đang xin ông năm ngàn đô để mua xe xịn, ông còn chưa cho vì tiền mặt mang theo giới hạn, mà mua bằng Visa thì sợ lộ… với lại ông đâu phải là người hào sảng mà cho gái một lúc năm ngàn!
Anh xe ôm trẻ có khuôn mặt dễ coi, mới vào quán để dò hỏi “con đó” theo lịnh của bà Hoan, thì cô ả đã xà tới làm quen. Khi nghe anh buông vài câu tán tỉnh, cô đã bóc lột hết tâm sự cuộc đời mình, dĩ nhiên là khoe khoang về ông bồ già Việt Kiều kẹo kéo đang “bám” lấy cô… và cả trăm điều kể xấu khác nữa… dĩ nhiên đều được thu vào cái máy ghi âm nhỏ giấu trong túi quần của anh ta.
Qua cuộn băng thu lén, bà Hoan an tâm khi biết ông chỉ muốn đi chơi kiểu “ăn bánh trả tiền”, không di hậu về sau! Cũng đỡ tức vì chính miệng cô bia ôm “bồ nhí” đương thời lại chê bai “bồ già” hết lời… kiểu nầy ông nghe được chắc sẽ “độn thổ”! Để đấy, rồi có ngày rồi bà sẽ cho nghe!
Bà thích nhất là câu:
– Trời… em coi lão ấy như ba em, nói thiệt nhìn ổng đã xấu trai mà còn già hơn ba em nhiều… làm sao xứng với em được, đụng vô là rùng mình nổi gai ốc!!! chẳng qua ổng tự xưng là Việt Kiều, thì em tử tế để được “boa” nhiều… vậy thôi…
Đúng là không có cái ngu nào bằng cái ngu nào! Dù sao chồng bà cũng chưa đến nỗi ngu lắm để đánh đổi cả gia đình cho gái như một số người khác! Bà có nên tha thứ cho ông không?
Đã lên kế hoạch với anh xe ôm, bà biết là từ ngày hôm đó, ông không thể nào gặp được cô gái ấy nữa, vì bà sắp đặt cho anh ta một số tiền, hẹn hò rủ cô gái đi Vũng Tàu chơi một tuần, cũng như giả vờ ghen tuông, không cho cô gặp mặt ông bồ già nữa… cho đến khi bà về Mỹ.
Biết được điều mình cần biết, một buổi chiều bà bốc phôn gọi cho ông:
– Ông mạnh giỏi? Má Hai sao rồi?
Đang bực mình vì “bồ nhí” trốn đi với nhân tình trẻ như lời mấy cô trong quán nói lại, nghe vợ gọi, giọng ông bỗng dưng chùng xuống bất ngờ:
– Má ngồi dậy được và bắt đầu ăn cháo!
– Má còn yếu lắm hả ông?
Lúc bà hỏi câu đó, má Hai đang ở phòng khách cười nói oang oang, và bà còn ra sức bóc vỏ trái sầu riêng to đùng để cả nhà ăn. Ông vội đưa ngón tay lên miệng suỵt nhỏ ra dấu bảo im, vừa trả lời:
– Tui đang đỡ má ngồi dậy cho má ăn cháo…
– Ông thiệt hiếu thảo… tốt quá…
Tiếng nói sau cùng nghe có vẻ như vang lên ngay sau lưng. Ông quay lại và tái mặt khi thấy bà đang đứng chình ình ở trước cửa phòng khách!
Mặc cho ông và cả nhà sững sờ, bà tươi cười tiến vào:
– Nghe ông nói má Hai bịnh nặng, tui sốt ruột nên bay về thăm…
Rồi quay qua má Hai và ông chồng:
– Má khoẻ lại rồi mà ảnh không nói cho con biết… Tụi con sẽ ở đây ít lâu nữa để săn sóc má, nghe ông…
Giọng má Hai tự nhiên “yếu” hẳn đi:
– Ừ… bây nói vậy má mừng lắm…
Khỏi nói thì hai tuần ở lại Việt Nam của bà Hoan rất ư là thoải mái, vì ông chồng bà không dưng tính tình bỗng “nhũn như con chi chi”, ngoài sự tưởng tượng của bà… tỏ ra là người đàn ông “Việt Kiều” sống ở ngoại quốc rất mực ga lăng và lịch sự với vợ… chưa từng thấy.
Ai nhìn thấy cảnh ông bà đưa nhau đi du lịch nơi nầy nơi khác, ông tỏ ra đằm thắm săn sóc vợ… cũng tấm tắc khen đôi vợ chồng “già” hạnh phúc…
Họ đâu biết rằng khi ở trong khách sạn Mini, ông đã ngồi im với gương mặt ỉu xìu sau khi được bà cho coi những tấm hình của ông cặp kè “gái…, cũng như sôi sục giận dữ cuối cùng vỡ mộng… khi ông coi những hình của anh xe ôm và cô bồ nhí mùi mẫn với nhau, được chính anh xe ôm chụp bằng “cell” phôn, mà không còn tâm trí nào để nghĩ rằng: tại sao thằng đang ôm bồ mình lại tự chụp, rồi vợ mình có mấy tấm hình? Khi nghe vợ hăm:
– Ông đã sáng mắt ra chưa? Nếu ông không biết điều tu tỉnh lại, tui sẽ nói cho thằng Tú biết hết chuyện ông làm…
Chỉ nhẹ nhàng vậy thôi… cũng may mà ông không có ý định “trả thù dân tộc”… lại ngoan ngoãn gậm nhấm, hối lỗi những sự việc đã qua…
Bà Hoan mỉm cười khi thấy mình xử sự đúng… Từ nay thì không sợ ở một mình khi về già… Thà lui một bước còn hơn “vỡ bờ”! Cám ơn “anh xe ôm”, tốn có năm trăm đô mà xong việc, chỉ bằng giá của một bộ đồ thời trang… Còn bà Thu, chắc khi nghe chuyện sẽ phục bà sát đất!
DIỄM CHÂU
Chuông rung lên trong những tờ thư cũ
Cuối năm vui trong một giáng sinh buồn
Chuông reo lên trong những tờ thiệp cũ
Cuối năm buồn trong một giáng sinh vui
Tuyết có bay trong những mùa xanh bụi
Cây có cao thông buốt ngọn lá lưng trời
Em có mỏi mệt quá chừng vì hạnh phúc
Đời có tươi không trên bờ vực không lời
Anh mỏi mệt vì những ngày dài ngóng đợi
Ngoài hiên mưa một tiếng vọng con người
Thư cuối năm đây kỉ niệm buồn trong mắt
Vẫn rưng rưng vang những tiếng ngân dài.
NGUYỄN TẤN CỨ
mai xa Huế xa nụ tình mới nhú
mùa sắp xuân sao cứ buốt trong lòng
ngoài đêm gió hình như chưa muốn ngủ
lay nhánh bàng nhã nhạc tiễn mưa đông!
chưa rời Huế mà nghe chừng đã nhớ
chiều hoàng cung bảng lảng khói vương triều
đêm Đại Nội lờ nhờ thành quách cũ
gót công nương lởn vởn ngọ môn rêu!
sắp xa Huế thấy có gì tiêng tiếc
chưa cùng em run rẩy tối sông đò
chưa cùng em liêu xiêu đêm rượu tết
lời tình thầm lịm ngất giữa môi thơ!
đêm ơi đêm! xin đêm chầm chậm thức
để ta ôm gọn lõn Huế vào lòng
ôm luôn cả những gì không ôm được
từ vạt tóc Trường Tiền đến tà lụa Hương giang!
chưa rời Huế mà trái tim rối rảo
xin đừng ru chi mái đẩy mái nhì
và đừng nép bên hàng cây long não
để ta còn nhấc nổi bước ra xe!
phải xa Huế xốn xang lòng ta lắm
cứ như đang níu áo mối tình đầu
Huế thầm kín Huế bốn mùa lăng tẩm
khép cổng thành lén vá trái tim đau!…
nguyễn đăng trình
này đêm ơi
tôi gọi mình rã giọng sương mù
nghe thời gian khát tràn giọt khóc
gió lay đọt giếng mù u
trên đôi tay chưa từng ngà ngọc
chỉ còn chát đắng sương mù
này đêm ơi
tôi nhớ mình lòng sâu hầm mộ
ban công hoa hồng thuốc đắng
khoác trời mây lạnh buốt đêm thu
khoác trời mây lạnh buốt đêm đông
lạnh buốt lòng sâu hầm mộ
này đêm ơi
tôi khát mình đêm tràn nguyệt thực
nao nao trăng máu vỗ về
âm u khúc mù diễm tuyệt
bên thềm sương nhập lam khê
tròng mắt đỏ dọc đêm nguyệt thực
Này đêm ơi
khi chữ nghĩa đã sức cùng lực kiệt
lối cỏ tranh theo dấu máu hoen về
lối cỏ tranh đêm ngày xưa mưa ướt
tôi gọi mình trong ám chướng hôn mê
khi đã vãn
đêm ngày xưa cũng khóc
máu đã hoen
trên dấu ước thề bồi
đêm nhập mộng
đêm xưa
tràn vị đắng
tôi gọi mình
từ rời
rạc
đêm ơi
PHƯƠNG UY
Tháng Mười Hai năm nay, xuất hiện nhiều câu chuyện về những người đàn bà trên thế gian này – có những người lừng danh, và cả những người vô danh – khiến mọi thứ lại càng đáng nhớ hơn.
Tháng Mười Hai, nhắc nhiều người yêu nhạc ngồi nghe lại bài Woman của John Lennon. Bài hát ngợi ca về đàn bà của ông như một định mệnh thôi thúc, ông viết ra, kịp hát ghi âm lầm cuối cùng trước khi ngày định mệnh 8/12 đến: một kẻ tâm thần đã bắn ông chết ngay trước cửa nhà.
Trong Woman, chàng ca sĩ mắt kính tròn hát rằng “Woman please let me explain. I never meant to cause you sorrow or pain. So let me tell you again and again and again” (Tạm dịch: ôi Nàng, xin cho tôi giãi bày. Tôi không bao giờ muốn đem đến cho nàng nỗi đau hay muộn phiền. Xin cho tôi nhắc lại muôn lần điều này…) Người đàn bà rất chung và rất riêng của bài hát đó, muốn giới thiệu rằng mỗi bước đi lên của nhân loại, luôn có lời ngợi ca và trân trọng.
Tháng 12, trên trang Twitter của tổng thống Mỹ Barack Obama cũng nhắc về một người đàn bà: Rosa Parks, mà ông trân trọng ghi là “đấng anh thư đã đứng lên tranh đấu cho công lý và bình đẳng”.
Rosa Parks (1913-2005) được lịch sử hiện đại của nước Mỹ gọi tên là “đệ nhất phu nhân của dân quyền” và là “người mẹ của phong trào tự do”. Ngày 1/12/1955, khi bà Rosa Parks lên chuyến xe bus ở bang Alabama, bà bị tài xế trên xe buộc phải đứng dậy để nhường ghế cho một người da trắng – theo luật lúc bấy giờ của bang này. Rosa Parks đã phản đối và biến chiếc xe bus đó thành nơi tố cáo sự kỳ thị chủng tộc, chấp nhận cho việc cảnh sát dừng xe áp giải bà đi. Nửa thế kỷ sau, tất cả những đứa trẻ của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ đều được học về Rosa Parks và tự hào về người đàn bà đã đứng lên cho nước Mỹ hôm nay. Thậm chí, ở các bang như California và Ohio, ngày 1 tháng 12 là ngày lễ ghi nhớ Rosa Parks Day.
Tháng Mười Hai còn một điều đáng ngưỡng mộ khác: là thời điểm mà lãnh tụ Aung San Suu Kyi, người đàn bà lừng danh của nền dân chủ Miến Điện tiếp nhận sự chuyển giao quyền lực từ chính quyền quân sự sang dân sự, đồng thời tuyên bố sẽ luôn cân nhắc, thận trọng trước mọi lời mời giúp đầu tư từ Trung Quốc.
Có những người đàn bà trên thế gian này có thể khiến trái tim của chúng ta phập phồng kiêu hãnh. Nó mở ra những chỉ dấu kỳ diệu về con người và sự văn minh.
Nhưng cũng có những người đàn bà, với câu chuyện của họ khiến trái tim chúng ta quặn thắt, đau hơn nữa khi nghĩ về tương lai, giống nòi và tổ quốc.
Chị Mai Thị Long – có thể nói đến đây vẫn không ai biết – vợ của ngư dân Trương Đình Bảy bị “kẻ lạ” bắn chết ngay trên biển Trường Sa của Việt Nam vẫn chưa được cơ quan nào giúp xác định rõ ai đã giết chồng mình. Lẽ ra, sau cái chết oan khiên và đầy ngụ ý trên biển đó, Bộ Ngoại Giao Việt Nam phải gửi thư đến các sứ quán có tàu trong cùng khu vực, yêu cầu cùng phối hợp điều tra xem thủ phạm là ai. Lẽ ra, chị Long cũng còn được thấy tổ quốc gọi tên chồng mình, sau khi đã hối thúc chồng mình ra khơi, bám biển, thể hiện chủ quyền thay cho Nhà nước. Ngày 2/12, đưa chồng về đất mẹ, đối với chị Long, biển bây giờ không những là nỗi đau mà còn nhắc nhở về dối trá.
Tháng Mười Hai, công an Đà Nẳng cười tươi và trao cho bà Nguyễn Thị Khả, 57 tuổi, số tiền gần 2 triệu đồng để bồi thường cho việc bà bị công an khu vực vung gậy đánh đến mang thương tích, vì tưởng bà là gái mại dâm. Rất nhiều người đã thảng thốt hỏi rằng ở thành phố đáng sống đó, ngày thường đã có bao nhiêu gái mại dâm bị đánh đập mà không thể nói với ai? Và cũng có rất nhiều người nói rằng chỉ cần một điều rất nhỏ, bao nhiêu những vàng mã về nhân quyền phụ nữ, về bình đẳng và quan hệ giữa công an địa phương và phụ nữ đã lộ ra. Mọi thứ trần trụi và tàn nhẫn như trên chuyến xe bus về tương lai của bà Rosa Parks, nhưng khác ở chỗ là thân phận người phụ nữ Việt Nam thậm chí vẫn còn chưa có được một khoảng trống cho mình.
Câu chuyện cóp nhặt cuối, tạm thời, của tháng Mười Hai, là chuyện cô gái Việt tự mình đi và đoạt giải hoa hậu ở Philippines, nhưng bị gọi là thi “chui” và bị đòi phạt 30 triệu đồng. Có cái gì đó vẫn còn chưa giải thích được cho một văn bản quy định đầy tính phản bội lại quyền con người trong hiến pháp, khi tự cho mình có quyền kiểm soát sự tự do và quyền của người khác mà không rõ lý do. Đây không phải là chuyện mới mẻ tại Việt Nam, vì từ năm 2013 đến nay, theo đoàn luật sư Việt Nam cho biết thì đã có tới 90.000 văn bản trái hiến pháp, trái luật mà vẫn áp đặt lên con người.
Con số phạt 30 triệu đó của Bộ TT&TT, chợt làm nhớ đến hình ảnh trên báo chí Trung Quốc khi rao bán công khai con gái Việt về làm vợ với giá 1500 USD. Đàn bà Việt hôm nay không thể tự vinh danh mình trên diễn trường quốc tế, nếu không có Cục, có Bộ xốc nách đưa vào. Nhưng bị bán đi, bị làm nhục ở sát biên giới của “nước lạ” thì không thấy ai ra văn bản hay lên tiếng. Cục và Bộ rầm rập vào cuộc với những người đàn bà sáng danh Việt Nam với thế giới nhưng lãng tránh, ngó lơ khi thấy đàn bà Việt bị làm nhục khắp thế giới, từ đường biên hữu nghị.
Đàn bà, nếu như bạn vẫn còn nghe Woman của John Lennon, xin hãy cảm nhận những điều thật tuyệt vời và khác biệt ở hai đầu thế giới.
Tuấn Khanh’s Blog