TĨNH BIỆT

 

 

thềm lá động theo triền sương đẫm ướt
vườn khuya xanh từng dấu mộng thầm thì
lần họp mặt cũng là lần tử diệt
em qua đời trồng vạn nụ hồng nghi

ta xa em như truy tầm tông tích
ta xa người như buồng ngực trăm năm
giữa hơi thở quá quan còn đóng bụi
phấn son người là dấu tích căm căm

hãy nhìn thẳng như thời xa ánh sáng
như tâm thần tiếc rẻ thuở xa hương
lần chớm mộng theo đà trôi sóng nắng
em tàn tro theo mấy bận phai hường

em cho ta như một lần điểm sắc
em cho người thể phách đã lăn quay
là lớp lớp núi sông hồn phiêu dật
vẫn lặng tờ nên chẳng có ai hay

ngày mai ta có bao giờ nguyên vẹn
ngày mai em và cố xứ hao mòn
thân xác đó cầm bằng như mạt hạng
phụ ân đời là chết giữa tơ non.

Nguyễn Đức Bạt Ngàn

 về gặp núi

 

biết bao lâu anh mới về ngóng núi
ngỡ phố xa lưu lạc mấy phương đời
nghe núi thở một vòng mù cát bụi
dấu chân trần để lại những mùa rơi

núi thì vậy nghìn đèo cao lũng thấp
dã quỳ vàng như mắt đắm rưng rưng
anh len lỏi vào trong đời hư thực
tìm riêng anh trong ảo vọng mịt mùng

ngỡ quên em như một lần quên núi
sương đầu cành hiu hắt nụ tà dương
gió nhiều quá mà đường thì đỏ bụi
làm sao anh quay lại đếm mưa nguồn

sẽ còn lại chút bụi vàng trên lá
chiều cao nguyên anh ngồi với riêng mình
nghe nỗi nhớ cấu cào anh tơi tả
không biết khi nào anh sẽ quyên sinh…

nguyễn minh phúc

 

Hỡi Người Tôi Nói Gì Chưa

 

Đừng buồn mà cũng đừng vui
Êm êm nắng nhạt bên trời chuyển mưa
Hỡi người tôi nói gì chưa?
Tôi đang sắp nói hay vừa nói ra?

Thơ Hồ Dzếnh đó, thiết tha
Mông lung như thể ruộng cà, tầm xuân
Ai sang sông chẳng ngập ngừng?
Đầu non cuối biển ai lòng không đau?

Huống hồ trong cuộc biển dâu
Sáng, trưa, chiều, xế, muôn màu đổi thay
Cứ nhìn trái ớt, đã cay
Buồn chi nước mắt đổ đầy ao sen?

Con đom đóm tưởng ngọn đèn
Lung linh sao hiện mà em mịt mùng!
Quê nhà cũng vậy, mênh mông
Phải chi chỉ một cánh đồng kia đâu!

Ngộ thay sông có hai đầu
Bao nhiêu nhánh rẽ cho sầu bao la?
Con đò xuôi mới đi qua
Không ai trên bến, tù và không vang…

Vui, buồn nào chẳng chứa chan?
Nắng mưa nào chẳng lỡ làng tương tri?
Đừng mong nữa nhé ai về
Đừng mong nữa nhé những lề cỏ ơi…

Đừng buồn mà cũng đừng vui
Êm êm nắng nhạt bên trời chuyển mưa
Hỡi người tôi nói gì chưa?
Tôi đang sắp nói hay vừa nói ra?

 Trần Vấn Lệ

 LỤC BÁT NGHIÊNG RƠI…


Nghiêng, rơi…
nửa giọt khuya rằm
Phong linh hay tiếng nguyệt cầm gọi tôi?
Xưa,
thu loang tím một trời
Mở ngăn hoài niệm, nhớ lời nguyện xưa.
Đừng về lối ấy
tôi,
mưa…
Áo hoàng hoa đã nhuốm mờ cỏ, rêu
Đừng về lối ấy
tôi,
xiêu…
Nghiêng, rơi…
nửa giọt hắt hiu khuya rằm
Xưa,
ai buông tiếng nguyệt cầm
Để tôi lơ đãng
nhặt hồn cỏ hoa
Đừng về lối ấy
tôi,
xa…
Đừng về lối ấy
tôi,
nhòa hư không…

Tôn Nữ Thu Dung

PHÁCH HỒN NHỊP KIẾP

 

Tặng Nguyễn Một
Cảm tác nhân đọc “Đất trời vần vũ”

Trong nhau mà thất lạc nhau
Người dạt đâu? Ta bạt đâu? Trùng trùng…
Gào khô khản cái tên chung
Vẫn thăm thẳm… vẫn dửng dưng… Mịt mù!

Tiền thân hạt bụi phù du
Hiện thân hành xác cõi hư phù trần
Kiếp người đều nhịp xoay vần
Cốt hồn hồn cốt ngỡ gần mà xa

Ma là người. Người là ma
Ta là ai? Ai là ta? Đoạn trường…
Một mai xác chỉ còn xương
Hồn vất vưởng cõi trần truồng trẽn trơ

Âm dương lẩn quẩn bến bờ
Sống ghé chết dạt hư vô kiếp người
Nghĩa tình đọng một chút vui
Sân si hoá thạch ngậm ngùi nhân gian

Lời nguyền man dại hoá vàng
Vết dao thốc ngược bàng hoàng cõi thiêng
Đất trời vần vũ chao nghiêng
Bể dâu đoạn nỗi lại liền bể dâu

Trong nhau mà mãi mất nhau
Phách hồn nhịp kiếp…
đâu đâu…
tìm tìm…

Nguyễn Liên Châu

HỒI

 

Rồi J sẽ về lại nhà cũ. J đi quá lâu rồi. Nhà hoang vắng theo bụi mù . Ngày J đi, đang còn mùa xuân, nay xuân tàn hạ tận. J về lại chỗ cũ, nghe mưa thu, gió lật sau hè nhà. J về, rồi cũng một mình như ngày J đi.

 

Những ngày J về lại, đêm dài ơi là dài. J gọi đêm vắng, mày trắng hay đen, đêm không trả lời. Không một cái bóng nào hiện hình trên tường trắng. J hỏi bức tường, người đi đâu hết rồi, bức tường câm lặng nhìn J. Mưa vẫn rì rào ngoài hiên, J ngồi nhìn tiếng mưa, sao không có tiếng ai cười? J hỏi, nhưng mưa vẫn cứ mải miết rơi. J hỏi nhiều nơi, nhiều thứ. Nhưng chừng như cả thế giới quay lưng lại với J, như khi mà một người quay lưng với J.

Ở một kiếp nào đó, J thấy mình là cây tuyết tùng cô đơn trên đồi hoang, nơi nhưng cơn mưa không động đến, những cơn gió không thổi đến. Gió ơi, J gọi không nguôi trong những đêm đen, nhưng gió không trả lời. Cầm chắc sự đơn độc trên hai tay, J gọi trên một ngọn đồi , J gọi trên những ngọn đồi, những ngọn đồi không có gió.

J trở về , với mảnh vỡ của tấm gương trong mắt, tấm gương của con quỷ bị vỡ ngày Anderson ra đời, mảnh vở nằm buốt lạnh trong tim Kay đã lâu, nay ghim sâu vào mắt J nhức nhói. Cánh đồng trong mắt J không còn màu xanh, cánh đồng úa vàng rồi. Những buổi sáng không còn tươi tắn trong mắt J, những buổi sáng mỏi mòn. Con suối nhỏ cũng không còn trong veo nữa, con suối đục ngầu réo thác giận dữ.

Ở một kiếp nào đó, J chơi trò đuổi bắt một mình, như con rắn nuốt đuôi mình. Vòng xoay vòng xoay vòng xoay. Trong những đêm u ám kéo dài, J tự đuổi bắt bóng mình trước mặt, trong những chiều gió hú, J ngồi bên hè nhà và tự nói chuyện với mình, hai con búp bê ngồi nhìn nhau, và J luân phiên đổi vai. Này búp bê, cuộc sống này có gì vui không? Không, không còn gì ngoài những lừa dối cay đắng. Những lời yêu dấu ngọt ngào sẽ nhanh chóng chấm dứt, khi sân khấu hạ màn. Này búp bê, có yêu thương thật sự trên cõi đời này không? Đừng mơ mộng nữa, yêu thương cũng như khói thuốc tan mau thôi. Này búp bê, thế em có thật không? Tình yêu của em có thật không? Thôi, tỉnh lại chưa? Em chỉ đến với J lúc em chán nản với tình yêu của em, em mượn J để lấp những trũng sâu hoang vu nhất thời của em thôi. Khi mà mọi thứ trở lại quỹ đạo của nó, em rồi sẽ quên J. Con búp bê khép mắt lại, trên môi vẫn nụ cười đông cứng muôn thuở. Ngủ đi búp bê ơi.

J trở về chỗ cũ trong một ngày cuối mùa thu, khi giấc mộng biến tan như sương buổi sớm trên đầm lầy. Giá như có một cái với tay níu giữ J nhỉ, J thầm ước như thế, nhưng không có bàn tay nào. Xung quanh ẩm và lạnh. Thảo nguyên hoang vắng như những chiều mưa rừng. Ừ mưa rừng ơi, nhớ ai mà triền miên vậy? J muốn gào lên, những chỉ có tiếng J vọng qua vách núi đáp lời.

J trở về và soi mình trong tấm gương của Anderson, chỉ thấy hình hài méo mó gầy gò thảm hại, nhan sắc đã rời bỏ J mà đi, khi vùng thương tổn lan từ phổi rộng ra gan ruột và di căn trong não J, J biết mình vĩnh viễn không thể phục hồi. Hãy nhìn xuống chân đi J. Những ngọn cỏ nói, giun dế đang chờ đón đấy. Một ngày, chúng sẽ đục những lỗ đều đặn trên mặt J, trên má J, trên mắt J, cả trên đôi môi xinh đẹp vẫn còn kịp thắm đỏ kia. Hãy nhìn xuống chân đi J, những bông hoa không hề nở nữa, khi những giọt nước cuối cùng đã bốc hơi từ lâu qua các ngọn đồi.

Ở một kiếp nào đấy, J quên mất tiếng nói, những âm thanh trong suốt như ngọc Mị Châu rơi lả tả trên đất ẩm, tan nhanh như sương. Bên cửa sổ, J ngóng trăng như sói, chờ tiếng tru của đồng loại mình, nhưng trăng im lặng, và trong vắt, chảy nhểu nhão qua kẽ lá rồi xiên lỗ chỗ trên tay trên mặt J. J cúi tìm mình trên mặt đất, không nhìn thấy gì, chỉ có hình hài hoang vu của mặt đất trong cơn u ám. Bóng J ở đâu, J tìm quanh căn phòng vắng, mặt sàn trắng bóng không chút tỳ vết, cái bóng của J lọt qua kẻ gạch men mà thấm đi? J lần mò trên tường, lần mò trên bàn phím, màn hình lộn xộn những lật lọng quái đản, những cuộc tập trận mù khói thuốc súng, những hình hài khô đét quắt queo dự thi nhan sắc, tuyệt nhiên, J không thấy bóng mình. J lần tay trên mặt đàn, chỉ những âm thanh rời rạc rớt ra rồi rơi xuống loảng xoảng như gương ở, âm thanh của tiếng cello trượt qua cầu thang tối ẩm của khu chung cư cũ nát, rơi xuống lòng đường. J lục tìm hai con ngươi của mình, ở đấy chỉ còn hai hố rỗng sâu hút, hèn chi, J nghĩ, mình không còn nhìn thấy bóng mình. J lắng tai nghe tiếng bước chân của bóng, bóng ơi, có còn bên J không? Nhưng không có tiếng trả lời. Hai tai của J đã mất, cõi thinh lặng chỉ mình J độc thoại. Những ngón tay chạy trên các quãng tám câm lặng. Như những tiếng chuông kêu trong tranh, kêu và không phát ra âm thanh, không phát ra ánh sáng.

J về, ngồi bên bờ suối, tảng đá lạnh lẽo dưới chân. Bờ vai gầy guộc già nua run lên theo từng nhịp lục huyền cầm. Chiếc mũ vải úa tàn che nửa khoảng tối khuôn mặt. Những thanh âm cũ nát, rã rời vọng giữa những con nước.

J về, ngồi lại lắng nghe giữa những buổi chiều tàn, hay giữa những bình minh hoang vu, tiếng bước chân em vọng qua những phiến đá lát sân nhà, nhưng những âm thanh ấy cứ mỗi ngày một yếu dần đi rồi mất hẳn.

J về, lại vây hãm mình trong bốn bức tường trắng. Tự vây hãm mình trong những âm u ngàn năm của phận người. Mỗi ngày, mặt trời thủng lỗ chỗ qua kẽ lá, đổ ào ạt qua khung cửa sổ, những giọt nước mắt mỗi ngày vẫn rơi xuống trong tối tăm. Chảy loang loáng trên những đường ray bỏ hoang , những ga tàu bỏ hoang, những trạm điện thoại bỏ hoang từ lâu không ai dùng đến.

Ở một kiếp nào đấy, J thấy mình là cây tuyết tùng cô đơn với cành lá xõa xượi trong cơn mưa đêm qua. Nghi thức triệu hồi không còn gióng lên những tiếng chuông lảnh lói nữa. Hàng vạn đêm đen đã trôi qua J. Hàng ngàn tiếng thét đớn đau đã trôi qua dưới bầu rời nắng lạnh lẽo này. Những vị thần đã ra đi, đã rời khỏi Olympus từ lâu, trên ngọn đồi này, chỉ còn mình J, hốc hác, rách rời.

Ở một kiếp nào đấy, J ngồi trên ngọn đồi, nơi cây tuyết tùng vừa bị đốn bỏ bằng lưỡi cưa đêm qua. Người con gái qua đường với mái tóc rực lửa đã dừng lại, những tiếng nhạc ngân nga vẳng qua các ngọn đồi. Chiếc violon làm bằng những sợi tơ máu của J, của cây tuyết tùng đã bị đốn, và với thanh vĩ bằng nhánh hoa hồng. Những giọt thanh âm thẫm màu rơi xuống, lăn ra xa và nhuốm đỏ những ngọn đồi.

Hoàng Phương Uy

( J là Jane, là người đã kể câu chuyện này)

Suối dòng mộng ảo

Chim hồng về khu rừng cũ,
Xuân ấy hai lòng mới yêu.
Cùng hoa, bướm trắng sang nhiều,
Nắng thơm những chiều tình tự.

Xin em ngồi trên nhung cỏ,
Nghe suối ca vui nhịp nhàng.
Anh ru cho hồn em ngủ,
Bằng điệu ca sang dịu dàng.

Chim xanh về khu rừng cũ,
Hè tới, hai lòng còn yêu.
Cỏ thơm mọc đã cao nhiều,
Cành mộng bao nhiêu hoa đỏ!

Nếu bước chân ngà có mỏi,
xin em dựa sát lòng anh.
Ta đi vào tận rừng xanh,
Vớt cánh rong vàng bên suối.

Lá đỏ rơi trong rừng cũ,
Thu về, hai lòng còn yêu.
Đường tình trải một làn rêu,
Ngơ ngẩn hồn chiều tư lự.

Em có lên sườn núi biếc,
Nhặt cánh hoa mơ gài đầu.
Này đôi nai vàng xa nhau,
Có tiếng gọi sầu thảm thiết.

Chim buồn xa khu rừng cũ,
Đồi núi trập trùng cỏ rêu.
Hai lòng nay đã thôi yêu,
Có tiếng suối chiều nức nở.

Em không nghe mùa thu hết ?
Em không xem nắng thu tàn ?
Trời ơi! Giọt lệ này tan,
Là lúc linh hồn anh chết!

 

Cung Trầm Tưởng

Có những lúc…

có những lúc thèm mặt trời
trong bóng tối cuộc đời người
có những lúc chờ đợi hoài
tìm đâu thấy ánh sao rơi
nhắm đôi mắt, ngậm nụ cười
ta yên giấc dưới ngàn cây
nghe tiếng gió từ sườn đồi
lặng lẽ hôn lên đôi môi.
có những lúc thèm mặt trời
đem hơi ấm cho tim tôi
cho tôi biết nên yêu người,
tuyệt vời như người yêu tôi
có những lúc tôi hy vọng
trong những ngày không có nắng,
trong những đêm không có sao,
trong những mảnh hồn lao đao,
một giọt nắng rất ngọt ngào.
có những lúc thèm mặt trời
gom ánh sáng trên bàn tay
rồi thả nhẹ như đom đóm,
bay vào hồn ai đêm nay.
Tôn Nữ Thu Nga

NHỮNG NGỌN ĐỒI

 

Vầng dương như khuôn mặt nhểu máu
Lừ đừ di chuyển trên những ngọn đồi. Trọc tóc.
Lũ gió hoang tìm chỗ bám
Trượt ngã vào khoảng lặng bao la.
Tôi như hạt sương sót lại cuối chiều
Mệt nhoài trong cuộc hành trình bất tận
Tìm tọa điểm bình yên trên ngọn đồi nhân thế.

Tất thảy đã lặng câm, tất thảy đã khép chặt bờ mi
Những giấc mơ ngủ chìm trong căn phòng tâm hồn trống rỗng
Đêm nay tôi về đâu?
Những con đường không khoan nhặt tiếng đàn, đồng cảm.
Chỉ bạt ngàn những bông hoa suy tưởng
Âm thầm vò xé tâm tư trên những ngõ vắng, không đèn.

Tôi bước ra từ bình minh của những thảo nguyên
Đi về phía hoàng hôn nơi những dòng sông xanh
Và cuối cùng tôi như gã lang thang
Lạc vào đại dương đêm vô biên buồn chán.

Những cánh cửa tình yêu im ỉm đóng
Gió lầm lũi lê, những chuyến xe khát vọng
Uể oải lăn đi trên con đường niềm tin dần tan rã
Trên sân ga cuộc đời trống trải
Với chiếc đàn còm, tôi kiên trì viết tiếp những bài ca.

Trương Đình Phượng

ĐÃNG KHẤU LÀ GÌ?

Lão Tạ đúng là một dị nhân đất Việt. Đầu lão to, cả một khối trán khổng lồ, mặt và cằm nhọn hoắt. Người lão được sinh ra để nghĩ, để tưởng tượng, chứ không phải để ăn tham. Lão viết cái gì cũng ấn tượng, ấn tượng đến nhức nhối.
Từ Bước qua lời nguyền, Lão khổ… đến Những chiếc bình và lũ chuột, lão Tạ đã chọc thẳng vào cái tổ mối khổng lồ. Mấy triệu con mối nhốn nháo trước ngọn bút của lão.
Lão dùng nhiều bút danh khác nhau: Lão Tạ, Chu Quý, Bình Tâm, Tạ Duy Anh… Lão chơi trò chọc tổ mối nên viết với lão Tạ như là chạy trốn cái tôi vì sợ mối trả thù.
Lần này thì lão Tạ tuyên chiến với Mối Chúa bằng tiểu thuyết cùng tên. Lão lấy bút danh Đãng Khấu.
Sách Mối Chúa của lão vừa ra lò đã có nguy cơ bị đàn mối tấn công. Nhiều người đang thèm thuồng vì chưa được yết kiến Mối Chúa.
Không được yết kiến Mối Chúa thì tò mò cái bút danh Đãng Khấu của lão. Các cụ sành Nho định hướng dư luận giải nghĩa Đãng Khấu. Rằng Khấu là bọn cướp. Đãng là quét sạch, giết sạch. Đãng Khấu là quét sạch, giết sạch bọn cướp. Các cụ khen lão Tạ uyên thâm vì mượn chuyện “Đãng khấu chí” 蕩寇志 của Du Vạn Xuân đời Thanh bên Tàu. “Đãng Khấu chí” như một cách tuyên truyền phản Thủy Hử của Thị Nại Am, ngợi ca triều đình dẹp giặc Lương Sơn Bạc. Nếu đúng như vậy thì lão Tạ không hơn bọn văn nô bó thân về với triều đình sau khi 108 anh hùng Lương Sơn Bạc bị bọn phản bội làm hại thê thảm.
Tôi không tin lão Tạ “uyên thâm” theo cách ấy. Chỉ bởi các cụ sành Nho bị chữ Nho, văn hóa Nho và đạo trung thần của nhà Nho nó lừa!
Lão Tạ là người Việt. Lão dùng tiếng Việt để viết văn. Lão uyên thâm nhưng không cần uyên thâm kiểu Tàu. Lão uyên thâm kiểu bình dân Việt, rất Việt.
Khấu hiển nhiên là mượn Hán rồi, nhưng không lạ với người Việt: “lục lâm thảo khấu”. Còn Đãng, vốn là tên khai sinh của lão: Tạ Viết Đãng. Lấy cái tên của mình ghép với Khấu thành Đãng Khấu để tự nhận mình là giặc cướp sao???
Ôi lão Tạ! Lão làm cho bao nhiêu kẻ tò mò rối trí. Lão là người hay yêu tinh mà biến hóa đến cả cái tên của mình.
Riêng tôi thì không nghĩ xa đến cao thâm như các cụ sành Nho. Tôi nghĩ đúng như sự biến hóa của tiếng Việt. Đãng là sự cố tình viết sai theo cách viết của dân Nam Bộ khi không phân biệt hỏi ngã. Dân facebook vì sợ mối cắn nên đang sử dụng rất phổ biến chữ Đãng để kiêng húy. Té ra lão Tạ đã facebook hóa sản phẩm văn chương của mình.
Không phải ngẫu nhiên mà lão Tạ không đặt tên Đãng Khấu trên cùng để tồn tại như một tác giả mà ném nó xuống dưới bìa sách như là chua nghĩa cho Mối Chúa. Mối Chúa = Đãng Khấu. Tiên sư lão Tạ! Đúng là yêu tinh!
Họ nhà mối sinh ra chỉ có cái mồm để ăn, chúng không có cái đầu nhưng đánh hơi rất giỏi. Việc chúng nhanh nhảu nhận ra kẻ thù địch để phòng xa và bảo vệ Mối Chúa cũng là lẽ thường. Không phí công Mối Chúa đẻ ra cả con đàn cháu đống thông minh. Không thông minh ở cái đầu thì cũng thông minh mồm!
Vậy là chiến dịch chống mối không đơn giản. Dù lò nóng rồi, nhưng đàn mối thì rất đông. Chúng cài cắm khắp nơi, đốt hết chúng thì chỉ có thể đốt nhà. Trong khi Mối Chúa thì vào chùa làm kẻ tử tế hoặc cũng bắt loa kêu gọi chống mối! Thật khó, vì Mối Chúa cũng đã thành tinh!

CHU MỘNG LONG